Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi và BOSS thật trong sáng – Chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 12 : Thuần Khiết – Hình kinh dị 

“ Sao lại chỉ có 2 vạn đồng.” Đếm lại số tiền vừa rút : “ Vẫn chỉ có 2 vạn đồng.”

  Gọi điện cho dì Tần , cô trở lại trong xe Lục Cảnh Hàng . Nhìn ra người nào đó tâm tình không tốt , Lục Cảnh Hàng hỏi : “ Sao vậy?”

 “ Gửi tiền không đủ.” Điện thoại được kết nối , cô đặt ngón trỏ lên môi ý bảo anh im lặng , sau đó nói chuyện với người đầu dây : “ Dì Tần , không phải nói 10 vạn sao , bây giờ chỉ có 2 vạn , như vậy con mua laptop không thừa nhiều tiền.”

 “ Tiểu Khiết , đợi 2 ngày nữa , nhà dì có chuyện nên không có nhiều tiền như vậy.”

 “ Công ty ba con không phải vẫn bình thường sao , 1 chút tiền cũng muốn giữ lại.”

  Người ở đầu dây sốt sắng : “ Không phải , ba con có đưa tiền , nhưng nhà của dì có chuyện đột xuất , nên dì cầm cứu trước.”

 “ Vậy à , con sẽ chờ . Nhà dì xảy ra chuyện gì thế?”

“ Chuyện bà con thôi , con cũng đừng quan tâm.”

“ Vậy được rồi , xử lý xong thì gửi tiền nhé.” Tắt điện thoại , mặt trời đầy mây mù bắt đầu sáng lạn trở lại , Bạch Thuần Khiết vung tay : “ Theo tôi đi mua laptop.”

 “ Công ty ba cô khôi phục bình thường rồi sao?” Lục Cảnh Hàng chau mày , mặt lộ vẻ nghi ngờ.

“ Chắc thế.”

“ Không chắc chắn còn muốn vung tiền hoang phí?” Theo anh điều tra được , công ty bác Bạch đang bờ vực phá sản , không biết nguyên do gì , bác Bạch từ chối người khác yêu cầu muốn giúp đỡ.

  Bạch Thuần Khiết không thích bị người khác giáo huấn , nói : “ Tôi cũng không dùng tiền của anh , anh quản nhiều làm gì? Mau lái xe đến trung tâm siêu thị điện máy đi.”

 Lục Cảnh Hàng được lệnh khởi động xe , nhưng anh không có ý định đến trung tâm siêu thị như lời Thuần Khiết nói , mà là đi qua khu vực đèn xanh đèn đỏ trở về nhà , người kia anh coi như không khí .

….

   Dám ngăn cản tiêu tiền của tôi , tôi đây sẽ dùng computer của anh , quấy rầy giấc ngủ của anh ! Đêm đã khuya , Bạch Thuần Khiết đi xuống giường , đến trước của nhà Lục Cảnh Hàng gõ : “ Lục Cảnh Hàng , tôi biết anh không ngủ , mở cửa , cho tôi mượn computer ! Lục Cảnh Hàng ! Ra mở cửa !”

  Người đang chìm trong giấc ngủ đột nhiên bừng tỉnh , ngoài cửa truyền đến tiếng quát tháo , Lục Cảnh Hàng không thể không rời giường đi mở cửa .

  Đang nửa đêm , vẻ mặt người lạnh lùng xuất hiện trước mặt mình , Bạch Thuần Khiết không khỏi rùng mình : “ Cho tôi mượn computer.”

 

 “ Trễ như vậy còn dùng computer?”

 “ Đúng vậy , đêm dài có thể làm rất nhiều  chuyện , ví dụ như xem phim 18+ !”

 “ Thế à?” Anh làm sao không nhìn thấu cô đang trả thù chuyện hồi ban ngày , vào phòng lấy laptop ra, Lục Cảnh Hàng đặt trước mặt bàn trà ở phòng khách nói : “ Lại đây đi , đằng nào cũng bị cô làm cho không ngủ được , chúng ta cùng nhau xem!”

“ …” Trợn tròn mắt , cô đã nói nói , cái này … Chẳng lẽ thật sự muốn cùng một người đàn ông xem XXX sao? “ Tôi , tôi nói phim 18+ là phim kinh dị đó , không phải loại này , anh đừng hiểu lầm.”

  Thấy cô có chút gấp gáp ,  Lục Cảnh Hàng khoái trá : “ Sao cô biết tôi hiểu lầm?”

“ Tôi nào biết , tôi là nhắc nhở anh thôi , tẹo nữa anh đỡ phải sợ đến nỗi chui trong lòng tôi , chiếm tiện nghi của tôi !”

 “ Thật không , tôi nghĩ tôi có chui cũng phải tìm nơi nào thoải mái hơn , ví dụ như sôpha chẳng hạn !”

 Ý này , cúi đầu nhìn ngực , bạch Thuần Khiết nhất thời sinh ra ý niệm muốn làm quỷ nuốt chửng Lục Cảnh Hàng. Thật sự là người biến thành sói đêm trăng tròn , lúc ở siêu thị mua BVS , mặt anh ta đỏ bừng , bây giờ còn dám bình phẩm ngực cô ! Mặt người dạ thú a mặt người dạ thú.

  Trong phòng yên lặng vài giây , Lục Cảnh Hàng cũng phát hiện trong lời nói mình có uy lực cỡ nào . Anh làm sao vậy , lần đầu tiên mệt mỏi vì phụ nữ . Hai gò má nóng , may là đèn trong phòng đỏ sậm .

  Dưới ánh mắt giám sát người nào đó , Bạch Thuần Khiết mở Computer ra ,  kiểm tra thấy có phim được nhiều người đề cử nhưng vẫn không có thời gian xem , tác phẩm kinh điển ‘ chuyện tình vampire 400 năm.”

 Lúc đầu phim phát ra bình thường , 2 người ngồi  chung ghế cùng nhau xem phim , đến đoạn nữ 9 cùng bạn tốt xem bức tranh Đông Cung Đồ , Bạch Thuần Khiết có cảm giác không được tự nhiên .

 Hành động này cảm thấy hai người bọn họ gần gũi quá ? Cô cúi thấp người xuống di chuyện ngược hướng với Lục Cảnh Hàng , cảm thấy yên tâm chút , cô tiếp tục xem phim .

 Cảnh luật sự trẻ tuổi bị 1 đám nữ quái quyến rũ chiêu đãi  , không khí trong phòng xấu hổ đến không ngờ .

 “ Chẹp …. Tôi thấy mệt quá , ngày mai còn đi làm , tôi đi về ngủ đây.” Bạch Thuần Khiết vội vàng đứng dậy .

 “ … Ừh.” Lục Cảnh Hàng cũng bắt đầu không chịu được .

 Nhờ có quang cảnh xung quanh ,lúc này anh giống như 1 tác phẩm nghệ thuật vậy , cô lúng túng . Không biết vì sao Bạch Thuần Khiết sợ hắn dựa vào mình , vì thế khoa tay múa chân : “ Không cần tiễn , không cần tiễn.”  Ngọn đèn đỏ sậm chiếu hắt vào mặt cô , cô không biết bộ dạng lúc này của mình  ngượng ngùng bao nhiêu thì đáng yêu bấy nhiêu .

“ Tôi …” Anh muốn nói , cũng không  muốn tiễn cô . Nhưng chớp mặt 1 cái , anh nghiêng người , hô hấp mềm nhẹ , khuôn mặt màu đỏ nhỏ nhắn được in sâu trong hai tròng mắt anh , môi như ma xui quỷ khiến nhẹ nhàng đặt lên cánh môi mềm mại run rẩy . ( á , kiss rồi )

 Bắt đầu học bổ túc , không  phải sao , vậy tiếp tục đi ….

  Hiện tại chúng ta cùng nhau đi học , tan học , không phải rất tốt sao …

 Lục Cảnh Hàng dịu dàng trong trí nhớ chiếm cứ đầu óc cô , cô có thể  gạt bỏ tâm mình , còn có thể hỏi vấn đề khi Lục Cảnh Hàng thay lòng đổi dạ sao? Quả thật vẫn thích anh , cô tự mắng mình là kẻ lừa đảo .

  Nâng gáy cô rốt cuộc nhẹ nhàng buông ,  nụ hôn dài vừa kết thúc .

 Nếu thời gian ngừng giây cuối cùng , kết cục đẹp nhất mãi là như vậy , nhưng sự thật là bọn họ phải đối mặt nhau .

 “ Này …. Nhìn cái gì thế?”

 Đôi mắt trong suốt dường như giấu diếm hi vọng , Lục Cảnh Hàng lại nói 1 câu ngắn gọn trả lời đánh vỡ hi vọng đó : “ … chuẩn bị bài .”

“ Chuẩn bị bài?” Muốn nghẹn ngào , “ Chuẩn bị bài để dành cho bạn gái tương lai ?”

 Người đại diện trầm mặc .

 Bạch Thuần Khiết khóe miệng cười hừ ra tiếng : “ Thật sự là đệ tử tốt , tôi làm cô giáo viên còn không chuẩn bị giáo án , anh lại chủ động học !”

 Lục Cảnh Hàng xẹt con ngươi tia khác thường : “ Cô như vậy còn muốn làm cô giáo?”

 “ Sao lại không , giáo viên khắp nơi đều nuôi giấc mộng phải có học trò giỏi như anh đấy ?”

 “ Được , thứ 6 sau khi tan tầm chúng ta đi học tập .”

  “ …” Bộ dáng si ngốc ngồi ngơ ngác trong gian trà , Bạch Thuần Khiết suýt chút nữa là chảy nước miếng , nếu không so với tên đần , cô còn đần hơn .

 Nữ đồng sự nhẹ nhàng mở cửa thấy cô , nhất thời quan tâm dùng sai từ : “ Làm sao vậy Thuần Khiết , vẻ mặt bất mãn gì thế kia?”

“ …” Bạch Thuần Khiết chảy nước miếng .

“ Không phải , tôi ngủ không ngủ giấc.”

 Đêm qua về nhà , Bạch Thuần Khiết không ngủ được , trong lòng chua xót khó chịu , uống rất nhiều nước cho nên vào toilet vài lần.

 

“Haiz….” Than thở , vẻ mặt cô “ Đời người chính là thê lương như thế” , vỗ vai nữ đổng sự , bóng dáng đau khổ bưng cốc nước rời khỏi .

 Mở cửa văn phòng Hàn Nghi Tĩnh ra , cô đem nước ấm chén đặt lên bàn : “ Quản lý Hàn , nước của cô.”

 Người bận rộn ngẩng đầu , mỉm cười tỏ vẻ cảm ơn , ngay lúc Bạch Thuần Khiết rời khỏi , cô lên tiếng : “ Tối hôm nay có thể theo tôi đến xem thị trường không?”

 Bạch Thuần Khiết giật mình chỉ vào mình : “ Tôi?”

 “ Đương nhiên là cô , trong phòng chỉ có 2 chúng ta.” Hàn Nghi Tĩnh nhợt nhạt cười nói : “ Muốn ăn mặc theo mùa , tôi về nước không mang quần áo mùa hè . Ở trog này tôi không có bạn bè , cho nên chỉ có thể làm phiền cô đi cùng tôi thôi.”

 Bị gây khó dễ , Bạch Thuần Khiết phết lông mi : “ Lục tổng không đi cùng cô sao?”

“ Anh ấy nói buổi tối có hẹn.”

“ Chậc …” Cô giống như bị ảo tưởng , nghĩ tằng mình có hẹn với Lục Cảnh Hàng xấu hổ cỡ nào , Bạch Thuần Khiết quyết định đêm nay cùng Hàn Nghi Tĩnh đi dạo phố mua quần áo : “ Vậy được rồi , dù sao tôi cũng không ,ang quần áo mùa hè đến.”

 Mùa hè ở thành phố C thật sự rất ngột , mặc dù đã là buổi tối , nhưng gió so với buổi trưa phả vào mặt còn mát rượi hơn nhiều , chỉ là , Bạch Thuần Khiết  tha thiết muốn được ăn kem .

 “ Quản lý hàn , cô đi thử quần áo , tôi mua kem được không?”

“ Được.”

“ Cô muốn ăn không?”

 “ Không , cảm ơn cô.”

 Phải rồi , hình tượng Hàn Nghi Tĩnh thục nữ như vậy không thích hợp ăn kem ở trên đường, đứng trong thang máy xuống lầu  mua đồ ăn vặt , Bạch Thuần Khiết quên ngay người ở lầu trên vừa đi theo mình , tay trái cầm kem , tay phải cầm đồ uống , cô đứng ở quán mực bướng : “ Ông chủ , 10 xâu.”

 “ 10 xâu đủ ăn sao?” Không biết Cố Trữ đuổi kịp cô lúc nào , đưa tay lấy que kem cắn dở kia , anh không khách khí cắn tiếp 1 ngụm , biểu tình thích thú : “ Thoải mái muốn chết.”

 “ Sắc ma biến thái .”

“ Không biến thái không phải là đàn ông .  A, tôi nghĩ , bên cạnh cô chẳng có đàn ông biến thái.”

“ Đừng nói chuyện với tôi , tôi không quan tâm anh.” Đẩy người bên cạnh ra , Bạch Thuần Khiết cười tủm tỉm thúc giục ông chủ : “ Nhanh lên đi.”

 Chưa từng có phụ nữ nào hung bạo đối xử như vậy , Cố Trữ hứng thú dào dạt ,  anh  bắt đầu bám dính : “ Cảm thấy Lục Cảnh Hàng đẹp trai  hay bổn thiếu gia đây đẹp trai ?”

 “ Cá mực của ông chủ có vẻ đẹp.”

 Phốc 1 tiếng , Cố Trữ cười phun lên tiếng : “   Cô và ông chủ đều đẹp.”

  Vũ trụ nhỏ rốt cuộc bùng nổ.

 “ Đầu anh bị sao đấy , không nhìn ra tôi không ưa anh sao? Mau tránh xa tôi ra đi!”

 “ Thì đi , trước khi cút tôi muốn hỏi 1 chút , cô ghét tôi như thế nào?”

“ Đến đến nỗi không muốn hô hấp cùng bầu không khí với anh!”

 Hiểu biết gật đầu , Cố Trữ cợt nhả : “ Tôi quyết định vì cô nín thở.”

“ Anh vô sỉ , đồ lưu manh , bị người đời phỉ nhổ.”

“ Cô cao thượng , cao quý , bị người đợi kính trọng.”

“ Anh mới bị kính trọng , cả nhà anh đều bị kính trọng.”

“ Đa tạ khen ngợi.”

 Hai mắt Bạch Thuần Khiết trố tròn , cô cảm giác nếu không không có xuất hiện người kia ngăn cản, nhất định cô sẽ đem đầu Cố Trữ ấn vào lò nóng của ông chủ mà chà đạp ! Vì thế , trước khi xảy ra chuyện 1 khắc , cả người bừng bừng hưng trí , Hàn Nghi Tĩnh từ trên lầu xuống : “ Trợ lý Bạch chưa đi mua à?”

 “ Hello , chào người đẹp . Cô là đồng nghiệp darling nhà chúng tôi?” Cố Trữ đặt tay lên vai Thuần Khiết : “ Để cô đợi lâu , chúng tôi ngọt ngào quên cả thời gian.”

 “ Ể  , bỏ tay thối của anh ra!”

 “ Đúng là bạn gái dã man làm cho người ta vừa yêu vừa hận.” Cố Trữ thấy người giãy dụa : “ Không biết người đẹp với bạn trai có hay đùa giỡn như này không?”

 Hàn Nghi Tĩnh lễ phép mỉm cười : “ Chúng tôi không.”

 Bọn họ ? Hàn Nghi Tĩnh còn chưa làm bạn gái Lục Cảnh Hàng mà ! Trừng mắt nhìn đồng thời Bạch Thuần Khiết phát hiện mình có để ý lời người khác nói , vì thế , thấp mắt , đến lúc này  đem chuyện Cố Trữ nắm tay mình tạm bỏ qua .

 Ánh mắt ra vẻ là người yêu ngọt ngào trước mặt mọi người , Hàn Nghi Tĩnh nói : “ Nếu trợ lý Bạch gặp bạn trai, chắc không cần tôi đưa cô về nhà , tôi không quấy rầy 2 người nữa.”

 Thấy Hàn Nghi Tĩnh đang xoay người , Bạch Thuần Khiết mới bừng tỉnh , gồng người đuổi theo : “ Quản lý Hàn , vẫn phiền cô đưa tôi về nhà.”

“ Như vậy được không?” Quay đầu liếc mắt người kia càng nhìn càng thấy quen mặt .

 “ Đương nhiên được .” Gật đầu .

 “ Vậy chúng ta đi .”

 Ra cửa hàng , hai cô gái đi giầy cao gót đến bãi đỗ xe , im lặng không nói , Hàn Nghi Tĩnh bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó , mắt sáng lên : “ Bạn trai cô …”

“ Đó không phải bạn trai tôi ! là tên thần kinh !”

 Hàn Nghi Tĩnh  thấy Bạch Thuần Khiết tức giận khi nói , không nhắc 3 chữ kia nữa : “ Anh ta họ Cố à?”

 Chỉ cần nhắc chữ Cố , Bạch Thuần Khiết bày ra vẻ mặt không kiên nhẫn , không chút kinh ngạc gật đầu : “ Anh ta là Cố Trữ.”

 “ Đúng là anh ta.”

“ Quen à?” Bạch Thuần Khiết  thoáng hứng thú , chẳng lẽ tên đại thần kinh này lại có quen Hàn Nghi Tĩnh .

 Trên xe , Hàn Nghi Tĩnh ngồi 1 bên nói : “ 5 năm trước , tôi và Cảnh Hàng cùng tham gia bữa tiệc có gặp anh ta.”

 “ Thế à , còn tham gia bữa tiệc.” Trong lòng đột nhiên ê ẩm , 5 năm , cô đang làm cái gì?”

 “ Đương nhiên là tham gia , anh ta là con một của tập đoàn Hải Ninh đứng đầu thành phố C.”

  “ Hả? Anh ta là ….người giàu có?”

 Hàn Nghi Tĩnh lộ vẻ kinh ngạc : “ Chẳng lẽ các người thật sự không phải người yêu?”

“ Đương nhiên là không.”

“ Như vậy cũng tốt , công ty có vẻ an toàn.”

Công ty có vẻ an toàn … Bạch Thuần Khiết ngồi ở ghế xe , suy nghĩ sâu xa những lời này, chẳng lẽ Hàn Nghi Tĩnh đang ngầm nói cô tiếp cận Cố Trữ có mục đích hay sao?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+