Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tổng tài bức hôn- Chap 37 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 37:

Anh áp cô xuống giường, gương mặt điển trai tiến tới gần mặt cô: “ Em đàng
hoàng nói cho anh biết, tối qua em đi đâu?”

” Em, em không phải mới nói là qua nhà bạn sao?” Tim cô nảy lên thình thịch
không cách nào khống chế.

” Thật không?” Anh híp ánh mắt nguy hiểm hoài nghi nhìn cô.

” Tin hay không tùy anh!” Hạ Tử Tinh quay mặt đi không dám nhìn anh, sợ anh sẽ
nhìn ra cô đang nói láo.

Anh dời mặt cô đến tầm mắt mình: ” Anh tin em lần này! Đừng gạt anh! Anh hận nhất
là bị người của mình lừa gạt!”

Hạ Tử Tinh giật mình hiểu rõ nếu như anh phát hiện tối qua cô có hành động
hoang đường, anh nhất định sẽ giết cô!

” Anh cảnh cáo em, nếu lần sau tối rồi mà dám không về nhà, thì em đừng hòng có
trở về nữa!” Lâm Lập Phong rất chân thành nói với cô.

” Em bảo đảm sẽ không có lần thứ hai.” Cô mới lần đầu đã gặp “quỷ” rồi, đâu dám
có lần sau nữa? Cô đã hối hận muốn chết!

” Thật?” Tiếng nói của anh bỗng khàn trầm, lộ ra vẻ đặc biệt gợi cảm.

” Vâng, đúng.” Cô gật đầu lia lịa.

Tối qua cô mất tích đã dọa anh một phen! Tim anh từ tức giận đến lo lắng, cuối
cùng trở nên sợ hãi! Anh không biết cô đi đâu? Dường như đã lật cả thành phố mà
vẫn không tìm được bóng dáng cô! Cái cảm giác mất mát này làm anh cảm nhận được
sự sợ hãi trước nay chưa từng có!

Chưa từng nghĩ tới cô đối với anh lại quan trọng như thế? Khi nghĩ đến việc mất
cô anh cảm thấy không cách nào tiếp nhận nổi! Cô thuộc về anh ! Ngay từ đầu đã
thuộc về anh! Anh không cho phép cô vô duyên vô cớ biến mất, càng không để cho
cô rời xa mình!

Ham muốn chiếm giữ mãnh liệt tràn ngập trong lòng, suốt cuộc đời này anh sẽ
không buông cô ra nữa! Bất kể như nào, cô cũng chỉ có thể là của anh!

Anh không chịu thừa nhận mình là chú ý đến cô cỡ nào, cũng không muốn đối mặt với
những cảm giác trải nghiệm đó! Anh cần cô! Anh biết mình chỉ cần cô!

Anh ôm cô trở mình, thoáng cái biến thành cô nằm trên người anh. Hạ Tử Tinh
tĩnh lặng gục đầu ở khuôn ngực rộng lớn mà bền chắc của anh, cảm nhận mùi vị đặc
biệt nam tính của anh, cô dán mặt vào trước ngực anh lắng nghe tiếng tim đập
không nhanh không chậm, trong lòng cảm thấy đặc biệt kiên định, đặc biệt an tường.

Anh còn quan tâm cô, cô rất cảm động! Làm sao bây giờ? Trong lòng cô ấm áp, cảm
giác rất thư thái thoải mái.

Tay anh nhẹ nhàng lướt qua gương mặt tại ngực mình, ôn nhu vuốt ve. Cô nhấc
ngón tay anh đặt ở khóe miệng mình nhẹ cắn cắn, không nghĩ tới làm vậy lại khiến
anh run rẩy. Bọn họ đối mặt nhìn nhau, anh thấy vẻ sương mù trong mắt cô, cô thấy
một tia nhu tình trong mắt anh.

Đầu anh dịch sát vào cô, nhẹ nhàng hôn trán cô, mặt cô, tai cô, cái mũi…… cô nhắm
mắt lại, tiếp nhận từng cái hôn dịu dàng, đôi môi ấm áp của anh in lên môi mềm
kiều diễm của cô.

Anh nhẹ nhàng hôn môi cô, tràn đầy nâng niu thương tiếc, không còn là xâm chiếm,
không còn là thô bạo giày xéo. Lưỡi anh tiến dần vào khoang miệng cô khẽ đùa
nghịch chiếc lưỡi đinh hương của cô, cùng cô nhiệt liệt quấn giao. Cô say mê
trong nụ hôn của anh, cái lưỡi khả ái linh hoạt đáp lại anh, cùng anh thân mật.

Cô nhiệt liệt đáp lại như trêu chọc ham muốn từ đáy lòng anh, anh kéo cô thật
chặt vào trong ngực, tựa như đôi cánh thiên sứ đem cô bảo vệ trong ngực mình,
cô vươn tay cũng ôm chặt lấy anh, thân thể hai người dán vào nhau.

Không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả hết cảm xúc trong lòng họ, tất cả nhu tình
trong tim mỗi người như giao hòa với nhau. Giữa trưa nắng rực rỡ, sự nhiệt tình
của bọn họ so với mặt trời còn nồng nhiệt hơn, so với ngọn gió thổi bên ngoài
còn triền miên hơn……

Thân thể hai người nặng nề chồng lên nhau, chặt chẽ kết hợp. Mới phát hiện ra,
bọn họ kết hợp rất hoàn hảo, rất phù hợp, giống như trời cao đã định sẵn bọn họ
thuộc về nhau…

Hạ Tử Tinh từ trạng thái mơ hồ tỉnh táo lại, khung cảnh bên ngoài đã trở nên
xám xịt. Bọn họ ở trên giường ôm nhau ngủ tới xế chiều. An tĩnh như vậy, tốt đẹp
như vậy, Hạ Tử Tinh cảm thấy vô cùng thoải mái. Trong khí trời lạnh giá, cô nằm
trong lồng ngực ấm áp của Lâm Lập Phong không muốn đứng lên. Nhưng cái bụng đã
rất bất bình reo vang.

Cô giật mình nhìn, đồng hồ đầu giường đã là 6 giờ 20 phút. Hiện tại đã hơn 6 giờ
tối. Không trách, cả ngày trời cô chưa ăn gì, không đói bụng chết mới là lạ a!

Động tác rất nhỏ của cô đã làm Lâm Lập Phong thức giấc, anh mở to đôi mắt đen
nhánh nhìn cô.

Hạ Tử Tinh thoáng chốc đỏ mặt, ” Anh, anh đã tỉnh?”

” Ừ.” Anh cúi đầu, lần nữa bắt lấy đôi môi đỏ mọng của cô làm tù binh, ôn tồn
cùng cô dây dưa.

Hạ Tử Tinh nhắm mắt, say mê đáp lại nụ hôn của anh. Bỗng nhiên cái bụng lại bất
bình, càu nhàu càu nhàu phát ra âm thanh.

Lâm Lập Phong lưu luyến rời môi cô, khóe miệng vẽ ra một nụ cười mỉm: ” Xem ra,
em rất đói.”

Hạ Tử Tinh đỏ mặt gật đầu: ” Cả ngày em chưa ăn gì.”

Khóe miệng anh là nụ cười sâu hơn: ” Vậy chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm.”

Anh đứng lên mặc quần áo, Hạ Tử Tinh vội vàng cầm lấy y phục của mình mặc vào.

Sau khi anh mặc quần áo tử tế, ánh mắt mập mờ nhìn cô: ” Hay là, chúng ta cùng
nhau tắm rửa rồi hẵng đi.”

Tắm? Hai người cùng tắm rửa?! Hạ Tử Tinh vừa nghĩ tới hình ảnh nóng bỏng đó,
gương mặt đỏ hơn.

” Không cần, mỗi người tự tắm rửa là tốt rồi. Quần áo của anh còn ở phòng bên
kia?” Cô chỉ chỉ phòng ngủ bên cạnh.

Lâm Lập Phong lộ ra một nụ cười xấu xa: ” Em không muốn tắm cùng anh sao?”

” Em, em thấy tự mình tắm vẫn tốt hơn.” Cô vội vàng trốn vào phòng tắm, đóng chặt
cửa lại.

Lâm Lập Phong cảm thấy trêu cô thành xấu hổ như vậy, rất khả ái!

————————-oOo——————————-

Lâm Lập Phong đưa Hạ Tử Tinh tới du thuyền Carol xa hoa. Đây là nơi ngắm cảnh
xa hoa tráng lệ nhất của thành phố này. Mỗi tối 8 giờ, chiếc du thuyền xa hoa sẽ
mang mọi người đi dạo quanh một vòng thành phố phồn hoa náo nhiệt này, nhìn ngắm
cảnh đẹp, hóng gió đêm.

Trên thuyền mỗi tối cũng có biểu diễn, mọi người có thể vừa hưởng thụ thức ăn
ngon, vừa xem biểu diễn. Sau bữa ăn tối còn có một phòng khiêu vũ lớn để mọi
người có thể khiêu vũ nếu thích. Nếu như không thích khiêu vũ, cũng có thể đến
ra bong thuyền thưởng thức khung cảnh mỹ lệ về đêm dọc hai bờ sông.

” Thích nơi đây không?” Lâm Lập Phong hỏi Hạ Tử Tinh bên cạnh.

Hạ Tử Tinh cao hứng gật đầu: ” Thích.”

Khung cảnh hai bờ sông thật là đẹp a! Lâm Lập Phong đưa Hạ Tử Tinh đến ngồi ở vị
trí gần cửa sổ phòng ăn, ngồi ở đó có thể vừa thưởng thức cảnh đẹp, vừa hưởng
thụ mỹ vị bữa ăn. Thật là nhân sinh đại hưởng thụ a~~~~!

Bữa ăn tối nay là tiệc đứng lưu động. Hầu như có đủ các thức ăn ngon của mỗi quốc
gia. Hạ Tử Tinh thấy nhiều thức ăn ngon, ánh mắt nhìn tới nở hoa! Cũng không biết
ăn nhiều thế có tốt hay không nữa?

” Ăn cua đi, mùi vị rất được.” Bên tai Hạ Tử Tinh bỗng nhiên truyền đến thanh
âm tà mị làm cả người cô nổi da gà. Cô vừa đảo mắt nhìn, Chris đang đứng bên
người mình, trên tay đang cầm đĩa chọn lựa thức ăn.

Hạ Tử Tinh giật mình, ánh mắt kinh hoảng trừng lớn.

” Nhìn thấy anh kinh ngạc đến thế sao?” Chris cười, kẹp một con cua đặt vào
trong đĩa cô.

” Anh, tại sao anh ở đây?” Cô hạ giọng chất vấn.

” Em sẽ không cho là anh cố tình theo em tới đi?” Hắn nhíu mày.

” Tốt nhất không phải vậy!” Hạ Tử Tinh tức giận.

” Anh đi ăn cơm, không ngờ trùng hợp gặp em thôi. Xem ra chúng ta rất có
duyên!” Hắn cười hì hì.

Hạ Tử Tinh quay mặt qua một bên, cảnh cáo hắn: ” Tốt nhất anh nên làm bộ không
biết tôi.”

” Tại sao? Vì Lâm Lập Phong ở đây?”

” Anh biết rõ còn cố hỏi!”

” Nhưng, hắn đã thấy chúng ta, còn hướng chúng ta đi tới nữa.” Chris rất vô tội
nói.

” A…?” Hạ Tử Tinh lập tức ngẩng đầu thì thấy Lâm Lập Phong quả thật đang hướng
phía bọn họ đi tới. Cô cả người sợ hãi! Anh sẽ không thấy cô nói chuyện cùng
Chris đi? Lâm Lập Phong chậm rãi đi tới, Hạ tim Tử Tinh đập càng ngày càng kịch
liệt.

” Sao vậy? Em biết người kia?” Lâm Lập Phong nhìn bóng lưng Chris rời đi, cảm
thấy người đàn ông đó có chút quen mắt. Không biết đã gặp nhau ở đâu rồi?

” Không! Em không biết hắn!” Hạ Tử Tinh khẩn trương, liều mạng lắc đầu.

Rõ ràng anh thấy hắn gắp cho Hạ Tử Tinh một con cua, thái độ thân mật.

” Em đứng ở đây lâu rồi mà mới chọn được một con cua sao? Chẳng lẽ đồ ăn không
hợp khẩu vị của em?” Lâm Lập Phong kinh ngạc nhìn Hạ Tử Tinh.

” À, đồ ăn nhiều quá, em nhất thời nhìn hoa mắt.” Hạ Tử Tinh lộ ra một nụ cười
cứng nhắc.

” Để anh giúp em chọn.” Lâm Lập Phong cầm đĩa giúp cô chọn thức ăn.

” Vâng.”

Bọn họ chọn một số thức ăn rồi trở về chỗ ngồi. Hạ Tử Tinh cúi đầu ăn, không
dám ngẩng đầu nhìn anh, bởi vì cô cảm nhận thấy một đôi mắt đang chăm chú nhìn
cô không buông. Không cần ngẩng đầu lên cũng biết ánh mắt đến từ người nào!

” Em sao thế, cứ cúi đầu gắp đồ ăn không ngừng? Em đói đến thế à?” Lâm Lập
Phong nhìn Hạ Tử Tinh liều mạng ăn đã cảm thấy buồn cười.

Hạ Tử Tinh ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt xanh lục của Chris ý cười
nhẹ nhàng, đầu lại vội vàng cúi thấp.

” Đúng vậy. Em rất đói.” Cô cảm thấy lưng áo mình đã ướt sạch rồi. Cô biết
mình đang đổ mồ hôi lạnh.

” Vậy em ăn đi, ăn nhiều chút.” Ánh mắt Lâm Lập Phong mang ý cười nhìn Hạ Tử
Tinh, nâng ly rượu. Bỗng nhiên, anh thấy tên đàn ông tóc vàng đã gắp cua cho Hạ
Tử Tinh hướng phía anh mỉm cười nâng ly. Anh sững sờ một chút, lập tức đáp lễ
hướng hắn mỉm cười nâng ly. Chẳng lẽ là mình hay quên? Người đàn ông này, anh
đã gặp ở đâu rồi? Hắn rốt cuộc là ai?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+