Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trà trộn phòng con gái – Chương 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6

 

Mỗi buổi sáng, có thể nhìn thấy bốn mỹ nữ lượn đi lượn lại trước mặt chắc chắn là điều mơ ước của tất cả những người đàn ông. Cảnh tưởng mãi mãi chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ giờ đây đã trở thành hiện thực sờ sờ trong cuộc sống của tôi.

 

“Anh Lương, anh dậy rồi hả?”. Cùng lúc tôi mắt nhắm mắt mở từ phòng mình đi ra thì Tô Tô với gương mặt luôn rạng rỡ ánh hào quang đã đứng trong phòng khách chào hỏi tôi với vẻ mặt thích thú.

 

Hôm nay cô bé mặc áo len có thêu hoa màu nâu, phối hợp với kiểu áo sơ mi kẻ ca rô đang rất thịnh hành năm nay, trông rất ưa nhìn, đồng thời cũng thể hiện khí chất của một bông hoa trong học viện. Áo sơ mi dáng dài càng làm tôn lên thân hình cao ráo, đáng yêu của cô bé, hơn nữa, vạt áo dài trông khá giống một chiếc váy ngắn. Chiếc quần bò và đôi bốt khiến cô bé trông vô cùng ngọt ngào, xinh xắn.

 

Trong học viện chắc chắn có không ít nam sinh yêu thầm hoặc theo đuổi Tô Tô.

 

“Tô Tô, hôm nay em cũng dậy sớm nhỉ”. Tôi ngáp một cái, hỏi. Bụng vẫn râm rẩm đau, nhưng tối qua đã uống thuốc Hiểu Ngưng đưa nên cũng đỡ hơn nhiều rồi.

 

“Dạ, sáng nay em có tiết mà. Tiết học lúc tám giờ”. Tô Tô vừa trả lời vừa uống sữa nóng, khóe miệng vẫn còn đầy sữa trắng, trông giống như một con vật bé nhỏ, ngốc nghếch, vô cùng đáng yêu.

 

Còn ba người khác cũng đang tự chuẩn bị đồ ăn sáng cho mình. Linh Huyên tự làm hamburger, Hiểu Ngưng luộc trứng gà, lặng lẽ nhìn ngọn lửa. Trình Lộ thì đứng sau Linh Huyên, khẩn cầu Linh Huyên làm cho cô ta một cái.

 

“Anh Lương, bữa sáng bọn em đều tự giải quyết”. Thấy tôi đứng bất động, Tô Tô nói với tôi.

 

“Anh đến chỗ công ty mua cái gì đó ăn cũng được”. Tôi gật đầu, nói.

 

“Anh ăn phần của em đi!”. Tô Tô kéo tôi ngồi xuống bên cạnh, bẻ chiếc bánh mỳ làm đôi chia cho tôi một nửa, rồi đổ một nửa sữa ra, đẩy qua trước mặt tôi.

 

Tôi nhìn cô bé, “Tô Tô, thế thì em sẽ đói đấy”.

 

“Không vấn đề gì, em đến trường lại mua đồ ăn tiếp, nhà ăn trường em có rất nhiều đồ ăn ngon. À, trước đây anh Lương cũng là sinh viên trường Hoa Thương (tên gọi tắt của Học viện Thương mại Hoa Đông), chắc anh cũng biết điều này chứ”.

 

“Hà hà, không biết bây giờ trình độ nhà ăn của Hoa Thương có giảm sút không. Ngày trước quả thực là vừa ngon vừa rẻ, sinh viên các trường xung quanh đều đến trường ta ăn”. Tôi nói, cảm giác hơi nhớ nhung cuộc sống sinh viên đã lủi xa một năm. Tôi nhớ hồi đó, Đại Bính học trường Đại học Bình Hải cách đó một con đường ngày nào cũng chạy sang trường tôi ăn, một mặt là để ngắm gái đẹp, mặt khác là để tôi mời cậu ta ra nhà ăn.

 

“Anh Lương, anh có nghĩ đến việc về thăm trường không?”. Đột nhiên Tô Tô hỏi tôi.

 

“Đã tốt nghiệp rồi, còn quay về làm gì nữa”. Tôi cười lắc đầu.

 

“Dạ…”. Tô Tô kéo dài giọng, hơi cúi đầu, không biết đang toan tính điều gì.

 

Lúc này, Hiểu Ngưng, Linh Huyên và Trình Lộ đều đã làm xong đồ ăn sáng, lần lượt kéo đến quây xung quanh bàn ăn.

 

Linh Huyên cười với tôi, coi như là chào hỏi. Hiểu Ngưng cũng nhìn tôi, tuy không nói gì, nhưng ánh mắt như đang thăm hỏi tôi xem tối qua tôi đã uống thuốc chưa. Thế nên tôi cũng dùng ánh mắt giao lưu với cô ấy, khẽ gật đầu, biểu thị bụng tôi đã đỡ hơn nhiều rồi. Cái cách dùng ánh mắt mà có thể giao lưu một cách thuận lợi, người ngoài khó có thể tưởng tượng nổi. Nụ cười của Hiểu Ngưng thoáng qua trên khóe môi, chỉ trong chốc lát, không biết cô ấy vui vì tôi có thể tương thông về tâm hồn với cô ấy, hay là yên tâm vì tôi đã ngoan ngoãn uống thuốc theo sự chỉ dẫn.

 

Trong bọn họ, chỉ có sắc mặt của Trình Lộ là không được tươi tắn lắm. Nhưng, không ai nhắc đến chuyện tối qua.

 

“À, anh Lương, tối qua anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em đâu nhé!”. Tô Tô đang nói chuyện vui vẻ với Linh Huyên, bỗng nhiên quay đầu nhìn tôi, nói.

 

“Câu hỏi gì?”. Tôi hỏi Tô Tô.

 

Tô Tô cười gian xảo, “Anh thấy trong chị Linh Huyên, chị Trình Lộ và chị Hiểu Ngưng, dáng người của ai chuẩn nhất?”.

 

Nghe Tô Tô hỏi như vậy, Linh Huyên, Trình Lộ và Hiểu Ngưng đều cùng lúc ngừng các chủ đề đang nói lại, nhìn tôi.

 

“Tô Tô, tối qua em hỏi anh là trong cả bốn người cơ mà”. Tôi nói.

 

“Ôi dào, dáng người em thì không bằng các chị ấy đâu, anh cứ loại trừ em đi”. Tô Tô nhìn tôi ánh mắt đầy hy vọng, “Anh mau nói đi, anh thấy dáng người của chị nào chuẩn nhất”.

 

Linh Huyên, Hiểu Ngưng và Trình Lộ đều nhìn tôi, có vẻ như rất quan tâm đến câu trả lời của tôi. Rõ ràng Tô Tô không coi tôi là đàn ông nên mới hỏi tôi về chuyện dáng người của ba cô gái ngay trước mặt họ. Có lẽ cô bé nghĩ rằng, đây chỉ là một câu bình luận giữa “chị em” với nhau, chứ không phải là của một người đàn ông về phụ nữ.

 

“Dáng người cái gì chứ, cứ căn cứ vào chiều cao, rất khó phán đoán”. Tôi cứng đầu, nói.

 

“Thế anh thấy chị nào xinh nhất”. Tô Tô không chịu bỏ qua, lại truy hỏi thêm một câu.

 

Tôi khẽ hít một hơi, thật sự không biết trả lời ra làm sao. về Trình Lộ thì không vấn đề gì, nhưng còn Hiểu Ngưng và Linh Huyên đều đối xử rất tốt với tôi, tôi bảo ai xinh đều có thể khiến cho người kia cảm thấy không vui.

 

“Anh Lương, chán anh quá”. Tô Tô bất mãn bĩu môi, sau đó nhìn Trình Lộ bằng ánh mắt ngưỡng mộ, “Em luôn thấy chị Lộ Lộ xinh nhất, người vừa cao, dáng lại chuẩn, em mà cao bằng chị ý thì tốt biết mấy”.

 

Nghe cô bé nói vậy, tôi lập tức quan sát nét mặt của Linh Huyên và Hiểu Ngưng, thấy họ không hề có vẻ gì là không vui, chỉ dịu dàng nhìn Tô Tô, cười.

 

“Nếu cho chị chọn thì Linh Huyên là xinh nhất, vừa dịu dàng lại vừa biết chăm sóc người khác, đàn ông đều thích kiểu phụ nữ như vậy”. Trình Lộ nói.

 

“Hiểu Ngưng mới hay, đàn ông đều thích những cô gái yên lặng một chút. Người như tớ, làm bạn gái rồi họ lại bảo tớ lắm điều”. Linh Huyên nói.

 

Hiểu Ngưng lắc lắc đầu, “Tô Tô là xinh nhất. Vừa trẻ trung, vừa đáng yêu…”.

 

“Nói cứ như mình không còn trẻ nữa ý”. Hiểu Ngưng chưa nói hết câu, ba người còn lại đã lập tức ngắt lời cô ấy.

 

Trên thực tế, chỉ có Linh Huyên và Trình Lộ là trông có vẻ đã đi làm rồi. Còn Hiểu Ngưng, cho dù là cách ăn mặc hay dáng vẻ đều giống sinh viên còn đang đi học. Chắc tại cô ấy làm việc trong viện nghiên cứu, ít phải tiếp xúc với xã hội nên mới thế.

 

“Được rồi, không còn sớm nữa, chúng ta xuất phát thôi”. Tô Tô nuốt miếng bánh cuối cùng, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, nói.

 

Bọn họ đều tỏ vẻ đồng ý, lũ lượt đứng dậy mặc quần áo.

 

Ding. Trình Lộ ném một chiếc chìa khóa xuống bàn trước mặt tôi.

 

“Đây là cái gì vậy?”. Tôi hỏi cô ta.

 

“Thừa lời, đương nhiên là chìa khóa nhà. Tôi không muốn ngày nào cũng đi làm rồi lại về nhà cùng với anh”. Trình Lộ liếc xéo tôi một cái, nói.

 

“Thế còn chìa khóa phòng tôi đâu?”. Tôi lườm trả cô ta, nhặt chiếc chìa khóa lên hỏi cô ta.

 

“Còn đòi chìa khóa phòng cái gì nữa, đều là con gái với nhau cả, cũng quen nhau cả rồi, còn phải khóa cửa nữa sao?”. Trình Lộ kéo dài câu sau, đặc biệt nhấn mạnh vào hai tiếng “con gái”.

 

“Tôi là đàn ông”. Tôi nhấn mạnh.

 

“Không có gì khác con gái cả”. Trình Lộ cầm túi xách của cô ta lên, đi ra cửa.

 

Đồ đàn bà thối tha. Tôi thầm chửi rủa trong lòng, móc chìa khóa nhà vào cùng với chìa khóa xe, cũng đi ra cửa đi giày.

 

“Anh Lương Mân, nhớ tối về nhà nấu cơm”. Linh Huyên đang đứng trong phòng khách nhắc nhở tôi.

 

“Ha, anh Lương nấu cơm, mong đợi quá”. Tô Tô đứng bên cạnh Linh Huyên, mắt sáng long lanh.

 

“Ừ… anh sẽ tranh thủ về nhà sớm”. Tôi vỗ vỗ trán, đi giày vào, ra trước.

 

Tôi ra khỏi nhà, thấy Trình Lộ đã đi rất xa, hơn thế trạm dừng xe bus ở cổng phía nam khu nhà.

 

“Này, cô không ngồi xe cùng đi à?”. Tôi gọi với theo cô ta.

 

“Chìa khóa đã đưa cho anh rồi, chúng ta không ai nợ ai!”. Trình Lộ quay đầu nói một câu, rồi tiếp tục đi về phía trạm xe bus.

 

Tôi nghĩ như thế cũng tốt, tránh để người khác nhìn thấy tôi và cô ta đi làm cùng nhau. Trình Lộ chết tiệt, BMW êm ái thì không ngồi, cứ nằng nặc chen chúc trong xe bus, trong lúc tôi đang thầm rủa cô ta ngu ngốc thì cũng không thể không khâm phục cô ta không tham lam những cái lợi nhỏ nhặt.

 

“Anh Lương, hóa ra anh còn có BMW nữa cơ à! Hay là anh chở bọn em đi một đoạn đi!”.

 

Đúng lúc này, Tô Tô từ trong nhà đuổi theo ra, chốc lát đã ôm lấy khuỷu tay tôi một cách thân mật, nở nụ cười ngọt ngào, nói.

 

“Tô Tô, anh Lương Mân còn phải đi làm nữa”. Linh Huyên đi ra cùng Tô Tô, khuyên nhủ.

 

“Haizz, được rồi”. Tô Tô tỏ vẻ tiếc nuối. Khác với Trình Lộ, Tô Tô lại có cách nghĩ “tham cái lợi nhỏ”.

 

“Để một người con trai lái BMW chở em đi học, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào đây?”. Linh Huyên lại tiếp tục giáo huấn Tô Tô.

 

“Nhưng mà… em lại không coi anh Lương là con trai…”. Tô Tô dẩu môi, tỏ vẻ oan ức. Lời này của cô bé làm tôi khóc không nổi, cười không xong.

 

“Nhưng người khác không biết”. Linh Huyên lườm Tô Tô, nói.

 

Tô Tô hơi bất mãn, “Chị Linh Huyên cũng thật là, từ lúc anh Lương chuyển đến đây, lúc nào chị cũng bảo vệ anh ấy”.

 

“Chị đâu có…”. Mặt Linh Huyên thoáng ửng hồng, giả bộ giơ tay nhéo tai Tô Tô, Tô Tô lập tức cười hì hì tránh né.

 

Lúc này, một chiếc váy liền thân có hình hoa văn trang nhã lướt đến trước mặt tôi. Là Hiểu Ngưng.

 

“Đưa em đến viện nghiên cứu với, cùng đường mà”. Cô ấy nhẹ nhàng nói.

 

Khi cô ấy mặc chiếc váy màu lạnh có vạt viền ren này, trông rất ra dáng phụ nữ. Thiết kế eo cao, càng làm lộ rõ những đường cong trên cơ thể cô ấy, bên trong lại mặc chiếc áo ba lỗ cao cổ, không chỉ có cảm giác đang là mùa xuân, mà nhìn cũng rất đáng yêu.

 

Hiểu Ngưng có gương mặt rất học sinh, giây phút này, một chiếc váy liền đơn giản đã làm tôn lên cả vẻ đẹp phụ nữ và vẻ đẹp con gái của cô ấy một cách hoàn mỹ.

 

“Oa! Hôm nay chị Hiểu Ngưng mặc đẹp quá!”. Tô Tô không ồn ào với Linh Huyên nữa, nhìn Hiểu Ngưng, ngạc nhiên, thích thú nói.

 

“Hiểu Ngưng từ trước đến nay vẫn xinh đẹp mà”. Linh Huyên đính chính lại câu nói của Tô Tô, sau đó cũng ngắm nhìn Hiểu Ngưng, “Đây chính là chiếc váy tớ chọn cho cậu tháng trước, tớ đã nói là rất đẹp mà, cậu còn ngại không dám mặc. Nói thật đi, hôm nay mặc cho ai ngắm hả?”.

 

Đôi mắt sáng long lanh của Hiểu Ngưng nhảy nhót một chút, mấp máy miệng, “Dạo này thời tiết cũng ấm dần lên rồi, đương nhiên có thể lấy ra mặc mà”.

 

“A! Chị Hiểu Ngưng nhất định là đã yêu ai đó rồi!”. Tô Tô hét toáng lên.

 

“Đừng có nói bậy”. Hiểu Ngưng dịu dàng lườm Tô Tô một cái, rồi quay người nhìn tôi, “Đưa em đến viện nghiên cứu nhé, tiện đường mà”.

 

“Ừ”. Tôi nhìn Hiểu Ngưng thanh tú, gật gật đầu.

 

Hiểu Ngưng khẽ mỉm cười với tôi rồi ngồi lên xe.

 

“Em cũng muốn ngồi!”. Tô Tô bĩu môi, đáng yêu biết bao.

 

“Được rồi, dù sao thì hôm nay cũng vẫn sớm, anh chở các em đi”. Tôi nhìn cô ấy cười.

 

Tô Tô cười sung sướng như đạt được mục đích, ngồi vào xe một cách tự nhiên, mông đã đặt trên ghế da rồi còn nảy tưng tưng.

 

“Chị Linh Huyên, còn làm bộ làm tịch gì nữa, mau lên xe đi!”. Cô bé không chỉ ngồi lên xe mà còn gọi Linh Huyên đang đứng bên ngoài cùng ngồi vào xe.

 

“Linh Huyên, lên xe đi, anh đưa em đến trường”. Tôi mở cửa xe, nói với cô ấy.

 

Linh Huyên đắn đo một lát, cuối cùng cũng lên xe, “Ở đường Dân Sinh, nếu anh thấy xa quá thì không cần đưa cũng được”.

 

“Cùng một hướng mà, không xa đâu”. Tôi trả lời.

 

“Cảm ơn anh, Lương Mân. Chỉ lần này thôi, lần sau không phiền anh nữa”. Linh Huyên nói.

 

Tôi mỉm cười với cô ấy. Tuy tôi và Linh Huyên mới chỉ sống với nhau hai ngày, nhưng cứ như bạn đã thân thiết nhiều năm, có lẽ đây chính là cái gọi là duyên phận.

 

“Em thì không cần nói nữa, đúng không anh Lương?”. Tô Tô ngồi bên cạnh Linh Huyên, tinh nghịch xen ngang.

 

Tôi cười, khởi động xe.

 

“Em ở số 365 đường Đông Phương”. Hiểu Ngưng ngồi cạnh ghế lái, nhẹ nhàng nói.

 

“Ừ, vậy em là người cuối cùng xuống xe rồi”. BMW chạy đi êm như ru, tôi nói.

 

Ở phía nam của Lam Kiều Hoa Uyển, Trình Lộ vừa mới lên xe bus.

 

Hứ, cô không ngồi thì có người khác ngồi. Tôi nhìn bóng cô ta, trong lòng không vui, khẽ hứ một tiếng lạnh lùng. Đã mấy lần lòng tốt của tôi đều bị cô ta coi như gan lừa.

 

Cơ quan của Linh Huyên cách Lam Kiều Hoa Uyển gần nhất. Tôi thả cô ấy xuống cổng trường, đồng thời nhìn tên trường: Trung học cơ sở An Thụy.

 

“Đi đường cẩn thận nhé”. Linh Huyên nói với tôi, rồi đi về phía cổng chính của trường. Từ xa, đã có mấy em học sinh chào hỏi Linh Huyên.

 

Xem ra mối quan hệ của cô ấy với mọi người trong trường không tồi, tôi nghĩ thầm.

 

“Trường của Linh Huyên là trung học cơ sở hả? Tôi vừa khởi động xe vừa hỏi Hiểu Ngưng và Tô Tô.

 

“Đúng đấy ạ. Là trường trung học cơ sở xếp thứ năm của thành phố Bình Hải!”. Tô Tô nhanh mồm nhanh miệng tranh nói trước. “Vốn dĩ Linh Huyên có thể đến dạy ở trường tốt hơn, nhưng chỉ vì trường này gần nơi cậu ấy sống nhất thôi”. Hiểu Ngưng tiếp lời.

 

Hóa ra Linh Huyên không chỉ nấu ăn ngon mà dạy cũng rất giỏi. Tôi thầm nghĩ trong lòng.

 

Tôi không muốn dò hỏi quá nhiều về chuyện của Linh Huyên, nên yên lặng lái xe đến trường cũ, Học viện Thương mại Hoa Đông.

 

Chẳng mấy chốc, cánh cổng lớn quen thuộc của học viện đã xuất hiện trong tầm mắt của tôi. Từng nhóm từng tốp những em gái xinh tươi đang đi từ khu ký túc bên ngoài trường sang khu giảng đường trong trường, thật là đã mắt. Cho dù tôi đã tốt nghiệp một năm, những mỹ nữ trước đây đều đã tốt nghiệp, nhưng Hoa Thương vẫn đúng là trường có nhiều mỹ nữ nhất như thiên hạ đồn đại.

 

Đương nhiên, so với hai mỹ nữ đang ngồi trong xe, những cô đi bên ngoài kia đều phai nhạt hết.

 

“Anh Lương, em lên lớp đây! Chị Hiểu Ngưng, tạm biệt!”. Tô Tô xách chiếc túi màu hồng của mình lên, vừa chào tôi và Hiểu Ngưng vừa nhanh nhẹn nhảy ra khỏi xe.

 

Tôi cười với cô bé, nhìn cô bé vui vẻ chạy về ngôi trường đã từng rất thân thuộc với tôi, sau đó cô bé gặp vài người bạn cùng lớp, rồi cùng họ đi vào trong trường.

 

“Anh không bị đi làm muộn chứ?”. Bỗng nhiên Hiểu Ngưng hỏi tôi.

 

“Không muộn đâu”. Tôi lại khởi động xe, tăng tốc độ chạy về phía đường Dân Sinh.

 

“À… Em ngồi xe anh, thực ra là muốn nói với anh một số chuyện”. Hiểu Ngưng lại đột ngột nói.

 

“Chuyện gì vậy?”. Tôi nhìn cô ấy, có chút ngạc nhiên.

 

“Ở công ty anh đối xử tốt với Trình Lộ một chút”. Cô ấy nói.

 

“Sao em lại nói vậy?”. Tôi hỏi cô ấy.

 

“Không có gì, chỉ là hy vọng anh chăm sóc cho Trình Lộ nhiều hơn thôi”. Ánh mắt Hiểu Ngưng dính chặt vào con đường trước mặt, vẫn nói với giọng bình tĩnh.

 

Tôi cười bất đắc dĩ, không biết nên trả lời cô ấy thế nào. ở công ty tôi và Trình Lộ là kình địch oan gia ngõ hẹp, Hiểu Ngưng cũng không phải không biết mối quan hệ của tôi và Trình Lộ, vậy mà lại đưa ra yêu cầu này với tôi.

 

Hiểu Ngưng nói tiếp: “Cậu ấy luôn tỏ ra mạnh mẽ, không để lộ một chút gì cả”.

 

“Ờ”. Tôi trả lời một cách hàm hồ, đột nhiên phát hiện hôm nay Hiểu Ngưng lại chủ động nói chuyện với tôi.

 

“ở phía trước kia”. Cô ấy đột ngột giơ ngón tay lên, chỉ về phía viện nghiên cứu trước mặt. Tôi lập tức giảm tốc độ, chuẩn bị tìm chỗ thích hợp trước cửa viện nghiên cứu để dừng xe. Trong vòng một tiếng sáng nay, tôi có lòng tốt đưa họ đi học và đi làm, tiện đường, cũng coi như biết rõ về địa chỉ nơi làm việc của họ.

 

Viện nghiên cứu y học sinh vật Hoa Đông, cơ quan nghiên cứu khoa học cấp quốc gia. Tôi nhìn tên đơn vị trên tấm biển ở cổng.

 

“Hiểu Ngưng, chắc em rất ít khi mặc váy hả?”. Khi cô ấy vội vàng xuống xe, tôi hỏi.

 

“Từ ngày em đi làm, đây là lần đầu tiên em mặc váy”. Cô ấy nói.

 

“Vì ai thế?”. Tôi hỏi.

 

“Không vì ai đặc biệt cả. Nếu nhất định phải nói ra là vì ai, vậy là vì anh đi”. Hiểu Ngưng hờ hững buông ra một câu, mở cửa xe, bước vào viện nghiên cứu nơi phòng bị nghiêm ngặt có cả cảnh vệ đứng ở cửa. Vì đưa ba người bọn họ mà tôi tốn mất một ít thời gian, khi tôi đến công ty, thì cũng bắt gặp Trình Lộ bước đến cửa.

 

“Người lái xe BMW cũng chẳng nhanh hơn tôi là mấy”. Trình Lộ lạnh lùng nhìn tôi một cái, mở miệng triển khai cuộc đấu khẩu.

 

Tôi không thèm đấu khẩu với cô ta, bước vào thang máy trước. Trình Lộ cứ như sợ tôi không cho cô ta vào thang máy không bằng mà cũng lập tức chen vào.

 

Cửa thang máy đóng lại, chậm chạp chạy lên tầng sáu.

 

Hai người bọn tôi không ai nói với ai câu nào, ánh mắt lúc lạnh lúc nóng, nhưng lại giao nhau đến mấy lần.

 

Tôi bước ra khỏi thang máy, suýt nữa thì đi về phía phòng thị trường theo quán tính.

 

Nhưng cũng may mà phản ứng kịp, quay lại đi song song với Trình Lộ.

 

Trình Lộ dáng cao, đi bên cạnh tôi không hề thấy thấp bé. Cũng không biết từ lúc nào, trong công ty lại đồn đại tôi với Trình Lộ là “trai tài gái sắc”, nhưng cũng chỉ là mấy đồng nghiệp trong công ty nói chuyện phiếm với nhau mà thôi, tôi không coi đó là thật.

 

Trước đây, tôi và cô ta chỉ đi lướt qua nhau, ánh mắt đầy vẻ đối địch. Nhưng hôm nay, khi tôi và cô ta đi qua tấm kính ở chỗ ngoặt, tôi nhìn thấy chúng tôi trong gương, phát hiện hình như tôi và cô ta cũng khá đẹp đôi đấy chứ.

 

Hôm nay Trình Lộ mặc một bộ vest trông rất ra dáng công sở, thiết kế với những chiếc khuy nhỏ nhìn rất trang nhã, chiếc áo màu sáng bên trong càng làm tôn lên làn da trắng ngần. So với trước đây, cách trang điểm của cô ấy vẫn rất thời thượng, nhưng chín chắn hơn một chút.

 

Không thể không thừa nhận, cả dung mạo lẫn khí chất của cô ta đều không tồi.

 

Khi tôi và cô ta bước vào phòng, sếp Ngô đã đứng bên bàn làm việc của Trình Lộ. Tôi biết sếp Ngô rất hiếm khi xuất hiện tại phòng làm việc của các bộ phận, vì thế sự xuất hiện của sếp cũng khiến tôi kinh ngạc.

 

“Hai người đến cùng nhau à?”, sếp Ngô thấy hai bọn tôi cùng bước vào phòng, hỏi. Lẽ nào sếp đã biết chuyện gì rồi?

 

Có tật giật mình, nghe sếp hỏi vậy, tôi thấy hoảng hốt trong lòng. Gương mặt Trình Lộ cũng hơi biến sắc.

 

“À, ý tôi là trùng hợp thế, cả hai người đều suýt đến muộn”, sếp Ngô nói. Tôi và Trình Lộ cùng thở phào nhẹ nhõm.

 

“Sếp Ngô, sao anh lại đến đây?”. Trình Lộ hỏi.

 

“À, cũng không có chuyện gì. Chỉ là đến hỏi xem em có quên cái hẹn hôm nay với cô Tư Vy không thôi?”, sếp Ngô nói.

 

“Chuyện quan trọng như vậy, sao em có thể quên được chứ. Em xử lý nốt một số việc của công ty, chắc khoảng mười giờ là có thể đi gặp cô ấy”. Trình Lộ thân là “Bạch cốt Tinh”, lập tức trả lời một cách lão luyện.

 

“Ừ, vậy thì tốt”, sếp Ngô gật gật đầu.

 

Sau đó sếp nhìn tôi, “Tiểu Mân, làm việc ở phòng bản quyền thuận lợi cả chứ?”.

 

“Rất tốt, rất tốt ạ”. Tôi không muốn Trình Lộ mất mặt, chỉ có thể trả lời một cách mơ hồ.

 

“Ở những bộ phận khác nhau thì nên chịu khó học hỏi, điều đó rất tốt cho tương lai của cậu. Cho dù

trước đây thành tích của cậu tốt đến mức nào, nhưng ở đây, cậu phải nghe theo sự chỉ bảo của giám đốc Trình”, sếp Ngô sợ tôi không phục, đem giọng lãnh đạo ra giúp Trình Lộ áp chế tôi.

 

Trình Lộ thấy tôi bị mắng, cố nhịn cười, nhưng vẻ mặt sung sướng trước tai họa của người khác vẫn hiện rõ mồn một.

 

Sếp Ngô bỗng nhớ ra chuyện gì đó, lập tức nói: “À, Trình Lộ này, hai bài bình luận sách trên bàn em anh đã đọc rồi, viết hay lắm! “Cái nhìn về tôn giáo châu Âu thông qua văn học sử châu Âu” và “Mười hai nhược điểm của tác gia văn học Tolstoy”, ngay cả tiêu đề cũng không cần sửa chữa, trực tiếp mang đến phòng thẩm định đối chiếu một chút, rồi chuyển cho phòng in, lấy hai bài này làm lời tựa bản tiếng Trung của hai cuốn sách đó đi!”.

 

Trình Lộ đứng ngây ra nhìn sếp Ngô, không biết trả lời thế nào.

 

“Ừ, Trình Lộ làm việc lúc nào cũng khiến tôi yên tâm. Cho em thời gian hai tuần, không ngờ mới có năm ngày, em đã cho anh hai bài viết rất hài lòng. Sáu, bảy bài mấy hôm trước đều chẳng ra làm sao cả, chỉ có hai bài trên bàn em hôm nay là xuất sắc nhất! Khả năng cảm thụ văn học nước ngoài của em quả nhiên rất lợi hại!”.

 

Sếp Ngô cảm thấy lời khen của mình còn chưa đủ độ, lại nói thêm mấy câu nữa với giọng ca ngợi vô cùng.

 

Còn sắc mặt của Trình Lộ vô cùng lúng túng, sếp Ngô càng biểu dương lại càng như những cái bạt tai giáng vào cô ta. Lần này, đến lượt tôi đứng bên cạnh sung sướng trước tai họa của cô ta.

 

“Được rồi, không còn chuyện gì nữa. Hai người cùng nỗ lực nhé. Tiểu Lương, cậu nên học hỏi giám đốc Trình thêm về mảng văn học nước ngoài, cậu xem hai bài bình luận sách này viết hay biết mấy”, sếp Ngô vỗ vai tôi, vui vẻ gật đầu, cầm hai bài bình tôi viết hôm qua lên, đi khỏi phòng bản quyền.

“Tàm tạm, ha ha ha?”. Thấy sếp Ngô đã đi ra khỏi phòng, tôi nháy mắt với Trình Lộ, nhắc lại những lời bình phẩm không thật lòng mà cô ta nói về hai bài bình luận sách của tôi.

 

“Cút!”. Trình Lộ giận dữ nhìn tôi, lườm tôi một cái suýt cháy cả áo.

 

Tôi cười hi hi đi đến bàn làm việc của mình, mở máy tính, rồi nhìn Trình Lộ đang ngồi xuống phía đối diện.

 

“Hứ”. Trình Lộ đặt túi xách của cô ta xuống bàn, quay đầu ra, giấu mặt sau màn hình vi tính.

 

Vì vậy tôi ngồi nghiêng nửa người, xoay qua bên kia của chiếc máy tính, tiếp tục nhìn cô ta.

 

“Anh không thấy vô vị à!”. Cô ta gườm gườm nhìn tôi, nói.

 

“Haizz, nghe nói vòng ngực của cô 90, sao tôi thấy không giống lắm nhỉ”. Tôi nói, vừa nói còn vừa cố tình nhìn chằm chằm vào ngực cô ta.

 

“Anh!”. Trình Lộ mím chặt môi, đập bàn một cái thật mạnh.

 

“Nổi giận cái gì, trong lúc chờ máy tính mở thì buôn vài câu thôi mà. Đúng là, không có thì bảo không có, đâu cần phải tức giận thế”. Tôi lẩm bẩm, giả bộ như vô tội nói.

 

“Khốn nạn!”. Cô ta nghiến răng chửi đổng một câu, mặt hầm hầm lấy mấy thứ tài liệu trong túi ra.

Ai bảo cô chủ động điều tôi sang phòng này, vốn dĩ tôi cũng không có cơ hội gây sự với cô. Tôi cười thầm trong lòng.

 

Trình Lộ dường như nhìn thấy nụ cười trên khóe môi tôi, lại lườm tôi mấy cái. Trong công ty, chí ít cô ta cũng là giám đốc, không thể không chú ý đến hình tượng của mình, nếu không chỉ e cô ta sớm đã to tiếng chửi rủa tôi rồi.

 

Nhưng mà, lúc cô ta lôi mấy bản vẽ trong túi ra, tôi đã ngay lập tức bị chúng thu hút. Đó là ba bốn mẫu bìa sách được thiết kế rất đẹp, vẽ tay, vừa có phong cách thần bí, lại có cả phong cách ước lệ. Mỗi bản đều được vẻ rất tinh xảo, dưới con mắt của một “tay xuất bản sách bán chạy, gõ phím thần tốc” như tôi, đây đều là những bìa sách đạt chất lượng cho những cuốn sách best-seller.

 

“Trình Lộ, có một điểm tôi vẫn luôn rất khâm phục cô”. Tôi nói.

 

Trình Lộ dường như đoán tôi sắp nói lời trù ẻo, nên không thèm trả lời.

 

“Mấy cái bìa sách mà cô tìm đó, lần nào cũng rất đẹp. Chắc không phải cô tự thiết kế đấy chứ?”. Tôi tiếp tục nói.

 

Lúc này Trình Lộ mới ngẩng mặt lên nhìn tôi, “Mấy cái này đều do Tô Tô thiết kế”.

 

“Tô Tô thiết kế?”. Tôi kinh ngạc hỏi lại cô ta.

 

“Nếu không anh nghĩ là ai thiết kế”. Trình Lộ trả lời giọng điệu không mấy hòa hảo.

 

Tôi chìa tay về phía đối phương, “Trình Lộ, đưa mấy tấm hình đó cho tôi xem với”.

 

“Phiền quá đi mất, cẩn thận đừng có làm nhăn đấy, lát nữa tôi còn phải giao cho phòng thiết kế”. Trình Lộ vừa phàn nàn, vừa đưa mấy tấm hình cho tôi.

 

Tôi cầm lấy, đặt trên bàn làm việc của mình, từ từ thưởng thức. Bố cục của từng tấm hình đều rất hoàn mỹ, càng đáng quý hơn là, mỗi tấm hình đều có phần để trống để điền thông tin về tên sách, tên tác giả thậm chí tên nhà xuất bản…, khi xuất bản, hình vẽ và nội dung bên trong cuốn sách hòa hợp với nhau thành một thể, tạo nên một trang bìa hoàn chỉnh. Nếu Trình Lộ không phải giao mấy tấm hình này cho phòng thiết kế ngay thì tôi đã tiếp tục ngồi ngắm chúng, lưu luyến không rời.

 

Tôi cẩn thận trả mấy tấm hình cho Trình Lộ, rồi hỏi: “Mấy trang bìa trước đây cô mang đến cũng đều do Tô Tô thiết kế cả?”.

 

“Đương nhiên. Tô Tô là nhà thiết kế trang bìa riêng của tôi. Thực ra cũng là cho con bé thêm thu nhập, mỗi trang bìa được sử dụng đều có thù lao bốn năm trăm tệ. Bìa sách bên phòng biên tập đều không thuộc quyền quản lý của tôi, nhưng sách ngoại văn phòng bản quyền nhập về, phần lớn tôi đều giao cho Tô Tô thiết kế bìa”. Trình Lộ nói.

 

Hóa ra là vậy. Tôi tự lẩm bẩm.

 

Là “vua quảng cáo sách mới”, tôi thừa hiểu tầm quan trọng của một cuốn sách bán chạy.

 

Thực ra ngay từ trước tôi đã thấy bìa của những cuốn sách do phòng bản quyền làm ra đều rất kinh điển. Còn mấy trang bìa của phòng biên tập chẳng ra làm sao cả, chỉ thỉnh thoảng mới có một hai tấm mới mẻ, nghe nói cũng là dùng bìa bên ngoài thiết kế.

 

Bây giờ thì tôi đã biết, hóa ra cái gọi là bìa bên ngoài đều có nguồn từ Tô Tô. Chắc chắn là phòng biên tập cũng không hài lòng với thiết kế bìa do phòng mỹ thuật cũng cấp, nên mới tìm Trình Lộ nhờ thiết kế, Trình Lộ lại bảo Tô Tô làm.

 

Nhớ lại năm đó, tôi cũng tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế của học viện Hoa Thương, vào công ty này cũng là qua phòng thiết kế, rồi vì văn vẻ tốt mà chuyển sang phòng biên tập, cuối cùng nhờ con mắt độc đáo mà được điều sang phòng thị trường. Một năm đã qua, tôi sớm đã quên sạch công việc thiết kế rồi, chỉ còn lại khả năng giám định và thưởng thức mà thôi.

 

“Phòng mỹ thuật của công ty cũng không bằng Tô Tô”. Tôi nói.

 

“Chính xác, thực ra không phải người của phòng mỹ thuật không giỏi, mà là Tô Tô thiết kế quá đẹp”. Nhắc đến Tô Tô, Trình Lộ không tiếc lời tán tụng.

 

Cô ta cho những tấm hình vào túi nilon chuyên dụng, đem qua cho người bên phòng thiết kế xem. Còn tôi mở máy vi tính, đọc lại hai bài bình sách viết hôm qua, ngay bản thân tôi cũng không thể không khen ngợi nét đặc sắc của hai bài bình viết trong thời gian ngắn ngủi này.

 

Có thể, hôm qua vì muốn thể hiện trước mặt Trình Lộ, nên tài năng văn chương mới trào dâng, viết ra hai bài hay như vậy. Hôm nay nếu bảo tôi viết lại, sợ rằng viết không nổi nữa. Lan Đình Tự là bức thư pháp viết khi say của Vương Hy Chi, khi tỉnh dậy ông cũng không thể tìm lại tâm trạng lúc đó, có lẽ trường hợp của tôi cũng tương tự. Tôi thầm nghĩ. [Lan Đình Tự: là bức thư pháp nổi tiếng của nhà thư pháp lỗi lạc thời Đông Tấn, Vương Hy Chi (303-361). Lan Đình Tự có giá trị nghệ thuật cao, là một trong ba bức thư pháp thể hành thư nổi tiếng nhất Trung Quốc, Vương Hy Chi viết Lan Đình Tự khi đang uống rượu (BTV)]

 

Trình Lộ đi thoáng cái đã quay về phòng bản quyền, thấy tôi đọc lại hai bài bình sách hôm qua, cô ta khẽ “hứ” một tiếng, “Tự sướng!”.

 

“Tự sướng cũng còn hơn một số người tự sướng không nổi”. Tôi lập tức phản kích lại.

 

“Thu xếp đồ đạc đi, chúng ta chuẩn bị ra ngoài”. Cô ta nói.

 

“Ra ngoài, đi đâu?”. Tôi nhìn cô ta đầy ngờ vực.

 

“Đương nhiên là đi gặp khách hàng. Anh cho rằng chuyển anh đến phòng bản quyền là cho anh đi nghỉ mát hả?”. Trình Lộ lườm tôi một cái, nói.

 

“Khách hàng chính là cô Tư Vy mà cô và sếp Ngô vừa nhắc đến đấy hả? Quan trọng tới mức nào mà phải hai người đi gặp”. Tôi hỏi.

 

“Wolters Kluwer”. Trình Lộ nói rành rọt từng tiếng.

 

“Chẳng phải tháng sau mới bắt đầu sao?”. Tôi hỏi.

 

“Tháng sau là bắt đầu bỏ phiếu rồi, nhưng muốn có được hợp đồng lớn vậy, đương nhiên chúng ta phải ra tay trước”. Trình Lộ ngẩng đôi mắt phượng của cô ta lên, “Rốt cuộc anh bắt tôi phải đứng đến khi nào, còn không nhanh lên!”.

 

“Đợi chút, tôi gửi hai bài bình sách đặc sắc mà giám đốc Trình chị viết cho phòng thẩm định đã”. Tôi vừa thao tác trên máy, vừa nói.

 

“Hứ”. Trình Lộ không thèm đứng bên cạnh tôi đợi nữa, đi ra khỏi phòng làm việc với dáng vẻ giám đốc chính hiệu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+