Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trà trộn phòng con gái – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7

 

Nơi Trình Lộ hẹn cô Tư Vy là khách sạn năm sao Hilton, một trong những khách sạn đẳng cấp nhất Bình Hải, tọa lạc ngay trung tâm thành phố.

 

Để không dính dáng đến mấy khoản phiền phức như gửi xe vân vân, tôi và Trình Lộ bắt taxi. Thực tế, khách sạn Hilton cách công ty không xa, nhưng Trình Lộ vẫn đi sớm một tiếng, đủ thấy cô ta coi trọng buổi hẹn này như thế nào.

 

“Tư Vy là đại diện của tập đoàn Wolters tại khu vực châu Á Thái Bình Dương, ấn tượng của cô ấy có ảnh hưởng rất lớn đối với sự lựa chọn của tập đoàn Wolters trong tháng tới”. Trong xe, Trình Lộ nói.

 

Trình Lộ ngồi cùng băng ghế sau với tôi, đôi chân dài, trắng bóc lộ ra dưới chiếc váy ngắn. Gương mặt trang điểm nhẹ, trông càng xinh hơn lúc thường, đến cả đôi khuyên tai cũng thể hiện vẻ vừa đoan trang, vừa quyến rũ.

 

“Yên tâm, tôi sẽ không nói năng bừa bãi đâu”. Tôi nói.

 

Trình Lộ gật gật đầu, “Thế là tốt, anh là trợ lý của tôi, không cần nói nhiều, nhưng phải nhớ để lại ấn tượng tốt cho cô ấy”.

 

Tôi là trự lý của cô, sao không phải cô là trợ lý của tôi… Trong lòng tôi có chút không phục. Nhưng, vì sự phát triển của công ty, vì khoản tiền thưởng một trăm nghìn, tôi đành cố nhịn. Hơn nữa, tôi cũng tin, khả năng tổng hợp của Trình Lộ hoàn toàn không kém cạnh so với tôi.

 

Rất nhanh, taxi đã đến cửa khách sạn Hilton tráng lệ.

 

Trình Lộ thanh toán tiền taxi, đứng ở cửa khách sạn chỉnh lại quần áo, đầu tóc, hít một hơi sâu rồi mới chầm chậm bước vào trong.

 

Tôi kéo tay, xoay người cô ta lại.

 

Cô ta nhìn tôi ánh mắt ngạc nhiên, vẻ mặt cau có.

 

“Dây chuyền bị lệch rồi”. Tôi nói rồi đưa tay lên cổ, chỉnh lại dây chuyền cho cô ta.

Trình Lộ có làn da trắng ngần, mềm mại như da em bé, nước hoa mùi hoa cúc thanh cao, trang nhã, khiến người ta có cảm giác cao quý.

 

Trình Lộ rướn thẳng cổ, mặc cho tôi chỉnh dây chuyền, mắt nhìn thẳng vào tôi, dần bình tĩnh trở lại. Trong lòng tôi có cảm xúc rất phức tạp, như hai loài động vật vốn trời sinh đã không thể dung hòa, nhưng lại phối hợp rất ăn khớp với nhau.

 

“Được rồi, đẹp rồi”. Tôi thu tay về, nhìn người phụ nữ tạm thời trông rất xinh đẹp hoàn mỹ này, nói.

 

“Đợi đã!”. Bất thình lình, cô ta níu tay tôi lại.

 

“Chả ra cái thể thống gì cả, ống tay áo để rộng hoác ra thế kia!”. Vừa nói, cô ta vừa nắm lấy cổ tay phải của tôi, đóng khuy tay áo lại, “Ở công ty anh có thể cà lơ phất phơ, nhưng trước mặt cô Tư Vy, nhất định phải tỏ ra lịch sự một chút, biết chưa!”.

 

Tuy đóng khuy áo cho tôi, nhưng giọng điệu của cô ta rõ ràng là giọng bề trên đang giáo huấn.

 

Tôi không trả lời, mà không khách sáo chìa tay trái ra trước mặt cô ta, “Tôi không đóng được khuy bằng một tay, cô đóng nốt cho tôi đi”.

 

Cô ta lườm tôi cháy mặt, nhưng không còn cách nào khác, lại giúp tôi đóng nốt khuy tay áo bên trái. Cảnh tượng này đâu có giống giám đốc của tôi, rõ ràng là nô tỳ mà.

 

Đóng khuy xong, cô ta vứt mạnh tay tôi xuống, “Được rồi! Xong rồi! Đi vào thôi!”.

 

Tôi khẽ cười, đứng thẳng người, bước vào khách sạn. Trình Lộ cũng đi theo, cô ta xách một chiếc túi nhỏ màu bạc, trông rất điềm đạm, ra dáng đi đàm phán công việc.

 

Một phần đại sảnh khách sạn là khu vực của Starbucks, Trình Lộ đi vào, tìm một chỗ ngồi xuống, gọi hai tách cà phê.

 

“Thời gian hẹn là mấy giờ?”. Tôi hỏi cô ta.

 

“Mười một giờ”. Cô ta lấy cuốn sổ ghi chép trong túi, lật ra xem.

 

“Đã chuẩn bị kỹ càng cho buổi hẹn này chứ?”. Tôi thong thả uống cà phê, nhìn cô ta, hỏi. Trình Lộ lườm tôi một cái, “Lát nữa anh ít nói đi giùm tôi, chẳng may lại nói sai cái gì. Đợi khi nào tôi bảo anh giới thiệu qua với cô ấy về công ty thì anh mới được mở mồm”.

 

“Khà khà”. Tôi cười lắc đầu, tiện tay cầm cuốn tạp chí ở giá bên cạnh lên đọc.

 

“Cô chắc là giám đốc Trình”. Thình lình, một giọng phụ nữ vang lên bên cạnh tôi.

 

Trình Lộ ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu, nhét cuốn sổ vào túi, đứng dậy, “Cô Tư Vy, xin chào”.

 

“Xin chào”. Người phụ nữ tên Tư Vy, khẽ gật đầu, chìa bàn tay nhỏ nhắn ra, chủ động bắt tay với Trình Lộ.

 

“Đây là trợ lý của tôi, Lương Mân”. Tiện thể, Trình Lộ giới thiệu tôi.

 

Cô ấy cười, “Một cái tên rất dễ nhớ”. Tiếp đó, chìa tay cho tôi, “Tôi là Trình Tư Vy, chào anh”.

 

Tôi khẽ cười, nắm tay cô ấy, bắt tay, nhân tiện cũng quan sát cô ấy một lượt.

 

“Cô Tư Vy” này có mái tóc vàng, mặc áo trắng và quần bò, trang điểm rất bình thường, khoác một chiếc áo ngắn màu đen có gắn khuy nối bằng kim loại lại hài hòa với sự chín chắn và thư thái của cô ấy.

 

Cho dù thời học đại học tôi đã gặp vô số mỹ nữ, nhưng giây phút này, tôi không thể đoán được tuổi tác thực sự của Trình Tư Vy.

 

“Giám đốc Trình trẻ trung xinh đẹp, trự lý Lương tuấn tú phong độ, đúng là sự kết hợp tuyệt vời”. Trình Tư Vy điềm đạm ngồi xuống, nói giọng đùa vui.

 

“Đâu có đâu có, chị Tư Vy mới gọi là xinh đẹp. Mà tiếng Trung của chị Tư Vy cũng lưu loát hơn tôi tưởng tượng nhiều, tôi còn định nói chuyện với chị bằng tiếng Pháp nữa”. Trình Lộ nói giọng xu nịnh.

 

“Bố tôi là người Trung Quốc, nên từ bé tôi đã học tiếng Trung”. Trình Tư Vy đáp lại.

 

Trình Lộ khẽ cười, nói, “Theo tục ngữ Trung Quốc, chị và tôi đều họ Trình, năm trăm năm trước chúng ta còn là người một nhà cũng nên”.

 

“À không, họ “Trình” là phiên âm tên tiếng Pháp của tôi, tên Trung Quốc của tôi không phải họ Trình”. Trình Tư Vy lập tức chỉnh lại.

 

“Hóa ra là vậy, hì hì”. Trình Lộ cười ngượng ngập, thấy tôi ngồi bên cạnh xem kịch hay, đá tôi một cái dưới gầm bàn.

 

“Nói như vậy, tên tiếng Pháp của chị Trình chắc là Chiswill hả?”. Tôi hỏi, giải tỏa không khí giúp Trình Lộ.

 

“Tên tiếng Pháp của tôi đúng là Chiswill”. Trình Tư Vy nhìn tôi mấy giây, cười, “Không ngờ anh Lương còn biết cả tiếng Pháp”.

 

“Chỉ chút xíu thôi”. Tôi cười nói. Cùng lúc, đá cho Trình Lộ một cái dưới gầm bàn.

 

“Thời gian chúng ta hẹn là mười một giờ, sao cô Tư Vy lại xuống sớm vậy?”. Trình Lộ chuyển chủ đề, hỏi.

 

“À, tôi nghĩ chắc các vị sẽ đến sớm, nên mới xuống xem sao, quả nhiên thấy hai người đã ngồi đây rồi”.

 

“Sao cô Tư Vy lại biết chúng tôi đến hai người?”. Trình Lộ lại hỏi.

 

“À, tôi sớm đã nghe nói giám đốc bản quyền của Nhà xuất bản An Mặc là một đại mỹ nữ, hôm nay lại đang là ngày làm việc, khách trong Starbucks cũng không đông, nên thấy cô ngồi ở đây, tôi đoán có lẽ là cô”. Trình Tư Vy quay đầu nhìn tôi, “Không ngờ, còn mang theo một anh chàng đẹp trai”.

 

“Cô Tư Vy quả biết nói đùa”. Trình Lộ cười đáp lễ, lưỡng lự không biết vào chủ đề chính thế nào.

 

Không đợi Trình Lộ mở miệng, Trình Tư Vy đã chủ động nói vào chuyện chính, “Được rồi, chúng ta nói chuyện công việc đi, tôi không nên làm mất thời gian của hai người nữa”.

 

“Được”. Trình Lộ lấy từ trong túi ra một kẹp tài liệu mini, “Tôi giới thiệu một chút về những thành tựu mà công ty chúng tôi đã đạt được trong lĩnh vực mua bản quyền, nhanh thôi, sẽ không làm mất thời gian của chị”.

 

Trình Tư Vy gật đầu, ngồi tựa vào thành ghế, cầm tách cà phê, lặng lẽ ngồi nghe.

 

“Công ty chúng tôi thành lập năm 1998, khởi đầu từ công việc mua bản quyền, và kéo dài cho đến nay, đã có lịch sử mười năm, vì thế trên lĩnh vực mua và bán bản quyền đều chuyên nghiệp hơn bất cứ công ty hay nhà xuất bản nào khác trong nước. Từ năm 2002, công ty bắt đầu chuyển sang xuất bản sách nguyên tác, đến nay đã xuất bản được hơn ba mươi cuốn sách bán chạy, có kinh nghiệm quảng cáo sách rất phong phú, phần này sẽ do anh Lương Mân trự lý của tôi giới thiệu với chị sau. Điều tôi muốn nói tiếp theo, chủ yếu là sự hợp tác của công ty chúng tôi với các nhà xuất bản lớn nước ngoài, và tình hình tiêu thụ sách nước ngoài ở Trung Quốc mà công ty chúng tôi đã nhập trong mấy năm gần đây…”.

 

Trình Lộ mở kẹp tài liệu, giải thích một cách rõ ràng, tường tận. Việc tiếp đối tác nước ngoài hoàn toàn không giống đối tác trong nước, chỉ cần ăn cơm uống rượu là xong, vì thế Trình Lộ không dám có một chút sơ sảy nào, giải thích từng câu từng chữ một cách rõ ràng.

 

Tôi nghe lời giới thiệu của Trình Lộ, cuối cùng cũng biết cô ta ngồi được lên ghế giám đốc phòng bản quyền hoàn toàn không phải do may mắn. Sự phân tích của cô ta về sự khác nhau giữa thị trường xuất bản nước ngoài và trong nước, kết cấu xuất bản quốc tế, quy định luật pháp các nước đều đều rõ như lòng bàn tay.

 

Đúng lúc tôi đang nghe Trình Lộ giới thiệu, đột nhiên, tôi cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn mình. Tôi hơi nghiêng đầu, thấy Trình Tư Vy vừa nghe Trình Lộ giới thiệu vừa nhìn tôi đắm đuối.

 

Tôi cười với cô ấy, cô ấy cũng cười đáp lại. Tôi quay lại nhìn Trình Lộ, cô ấy vẫn chăm chú nhìn tôi.

 

“Về cơ bản tình hình của công ty chúng tôi là như vậy”. Nói xong một tràng dài, cuối cùng Trình Lộ gấp kẹp tài liệu lại, “Chị có điều gì muốn hỏi không ạ?”.

 

“Tôi không còn gì thắc mắc cả, chỉ muốn biết chị giới thiệu về công ty chị nhiều như vậy, liệu có phải chị cũng hiểu rõ về công ty chúng tôi không? Hợp tác là xuất phát từ hai phía, có thể chúng tôi không hợp với các chị thì sao? Chị nói cho tôi biết Wolters Kluwer có thể được lợi gì từ công ty chị, mà không cho tôi biết các chị sẽ được hưởng lợi gì từ chúng tôi”. Trình Tư Vy nhìn Trình Lộ, hờ hững nói.

 

Câu hỏi này khiến Trình Lộ ngắc ngứ. Chắc chắn cô ta chưa có sự chuẩn bị cho câu hỏi này, trong tất cả các nhà xuất bản của Trung Quốc, có ai mà không muốn hợp tác với Wolters Kluwer? Cái này còn phải có lý do sao?

 

Trình Lộ ngẫm nghĩ một lúc, “Wolters Kluwer là tập đoàn xuất bản có quy mô lớn, sản phẩm chủ yếu là sách giấy, ngoài ra còn có sách điện tử, sách CD, sách online, phần mềm, sách giáo dục và đào tạo…”.

 

Trình Tư Vy ngắt lời cô ta: “Thông tin này tôi chắc chắn người trong giới xuất bản các chị ai cũng rõ. Ý tôi là, quý công ty muốn đạt được sự phát triển như thế nào từ phía công ty chúng tôi, tại sao lại cấp bách muốn hợp tác với chúng tôi, chị cũng biết, chuyện kinh doanh mà không phải cả hai bên cùng có lợi thì rất khó bền vững. Xin lỗi, chắc chị không trách tôi ép người quá đáng chứ”.

 

“Cái này…”. Bất chợt Trình Lộ không nói được gì. Cô ta đã nghĩ ra, nhưng trong phút chốc không thể sắp xếp tư duy một cách rành mạch.

 

“À, là thế này”. Tôi xen vào, “Bởi vì chúng tôi muốn kiếm tiền”.

 

Dưới gầm bàn, Trình Lộ giẫm mạnh vào chân tôi một cái.

 

Trình Tư Vy nhìn tôi, hơi sững lại một chút, rồi nở nụ cười.

 

“Nói hay lắm!”. Cô ấy nhìn tôi ánh mắt ngưỡng mộ, “Rất thẳng thắn, tôi thích câu trả lời này. Xuất bản là văn hóa, cũng là kinh doanh”.

 

Vẻ mặt Trình Lộ cuối cùng cũng giãn ra.

 

“Lương Mân, giới thiệu cho chị Tư Vy những kinh nghiệm của công ty chúng ta về lĩnh vực quảng cáo sách đi”. Cô ta nói.

 

“À, không cần”. Trình Tư Vy khoát khoát tay, “Chúng ta nói đến đây là đủ rồi”.

 

“Vậy… có cần chuyển đến chỗ khác bàn tiếp không? Nếu chị không khách sáo, chúng tôi có thể có vinh dự mời chị dùng bữa không?”. Trình Lộ hỏi thăm dò.

 

“Không cần đâu. Hôm kia tôi mới đến thành phố Bình Hải, hôm qua đã nghỉ cả ngày rồi, còn chưa đi dạo phố. Hôm nay tạm đến đây thôi”. Trình Tư Vy nói.

 

Vị khách quý Trình Tư Vy đã nói vậy rồi, Trình Lộ cũng không còn cách nào khác, “Vậy chúc chị vui vẻ, có cơ hội chúng ta sẽ gặp nhau bàn về những nội dung khác”.

 

“Mỗi đại diện của các công ty xuất bản tôi chỉ tiếp một lần, lần trước tôi đã nói rồi. Việc còn lại, chúng tôi sẽ tiến hành thông qua khảo sát. Thế này đi, nếu chị không phiền, tôi muốn nhờ anh Lương đưa tôi đi dạo quanh Bình Hải, nhân tiện giới thiệu cho tôi những kinh nghiệm của công ty về lĩnh vực xuất bản”. Trình Tư Vy từ từ đứng lên, nói.

 

Á? Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi. Tôi nhìn Trình Tư Vy, không thấy ánh mắt cô ấy để lộ điều gì cả.

 

Tôi lại nhìn Trình Lộ.

 

Trình Lộ giẫm mạnh vào chân tôi một cái, kéo tôi đứng lên, lườm tôi một cái.

 

“Được. Nếu chị Tư Vy không thấy phiền, tôi đưa chị đi quanh Bình Hải”. Mu bàn chân tôi bị gót giày cao gót của Trình Lộ giẫm lên đau điếng, nhưng vẫn phải giữ vẻ mặt bình thản, nói với Trình Tư Vy.

 

“Vậy tôi xin cáo từ, ở công ty còn rất nhiều việc cần giải quyết”. Trình Lộ xách túi lên, bắt tay với Trình Tư Vy.

 

Trình Tư Vy mỉm cười gật đầu, rất có phong độ.

 

“Giao cho anh đấy, một trăm nghìn tiền thưởng”. Lúc đi ngang qua trước mặt tôi, Trình Lộ thấp giọng nói.

 

Tôi lấy tay búng vào người cô ta một cái, nghĩ bụng cô lấy tôi làm vật hy sinh, tối nay về sẽ tính sổ với cô sau. “Định đưa tôi đi đâu vậy?”. Sau khi Trình Lộ đi, Trình Tư Vy hỏi tôi.

 

“Đi loanh quanh đâu đây thôi, chị muốn đi mua quần áo hay đi ăn?”. Tôi nói. Tuy đối mặt với một Trình Tư Vy bí hiểm khó đoán lại xinh đẹp không thể nói là “dê vào miệng cọp”, nhưng Trình Lộ bỏ tôi lại một mình thế này, tôi khó tránh khỏi có cảm giác bị bán đứng.

 

“Đi ăn nhé, tôi mời anh, hay là anh mời tôi?”. Cô ấy nhìn tôi, nhẹ nhàng nói.

 

“Để tôi mời nhé”. Tôi hào phóng nói.

 

“Ok”. Cô ấy cũng hào phóng trả lời.

 

Vậy là tôi đưa cô ấy rời khỏi khách sạn năm sao hào hoa tráng lệ này, đến con phố sầm uất bên ngoài. Trình Tư Vy dường như thực sự rất lạ lẫm với thành phố này, theo sát tôi như một cục nam châm, tôi đi đến đâu, cô ấy liền đi theo tôi đến đó, duy trì khoảng cách rất ngắn, nhưng không dính sát vào nhau.

 

Đây là trung tâm thành phố Bình Hải, tôi đưa cô ấy đi, qua rất nhiều nhà hàng, khách sạn lớn, rẽ hết ngõ này qua ngách khác, đi vào một con hẻm nhỏ hẹp, bẩn bẩn.

 

Cô ấy cũng không nói gì, vẫn đi theo tôi.

 

Cuối cùng, tôi dừng lại trước một quán vằn thắn tối tăm, đầy mùi dầu mỡ.

 

“Anh mời tôi ăn cái này sao?”. Cô ấy nhìn tôi, hỏi.

 

Tôi gật gật đầu, kéo cô ấy vào, “Quán này rất đông khách, có khi còn phải xếp hàng nữa”.

 

Đúng như tôi dự đoán, đang là buổi trưa, trong quán tấp nập, bàn nào cũng có người ngồi rồi. Một hàng dài đang xếp hàng chỗ cửa sổ mua vé, chầm chậm chuyển động về phía trước. Trong khung cảnh náo nhiệt mà tối tăm, mười mấy nhân viên phục vụ bê vằn thắn trên cao, vừa luôn miệng nói: “Nhường đường, nhường đường”, vừa luồn lách giữa đám đông.

 

Trên người Trình Tư Vy mặc toàn hàng hiệu tiền triệu, cô ấy ôm lấy tôi, tránh những người đang chen chúc luồn lách qua.

 

“Bên kia có hai người chuẩn bị đứng lên, chị qua bên đó ngồi giữ chỗ đi, tôi xếp hàng”. Tôi nhìn một lượt khắp quán, nói với Trình Tư Vy.

 

Trình Tư Vy nhìn tôi, nghĩ ngợi một lát, cuối cùng vẫn đi qua sàn nhà trơn tuột, cẩn thận bước qua bên đó, rồi lấy giấy, lau bàn ghế, sau đó mới ngồi xuống.

 

Tôi đứng tận cuối cùng hàng người chờ mua vé, chầm chậm chuyển động theo dòng người.

 

Điện thoại của tôi rung lên.

 

Tôi móc điện thoại ra, thấy có một tin nhắn của Trình Lộ.

 

“Tiến triển thế nào?”. Tôi mở tin nhắn ra, thấy chỉ có bốn chữ.

 

Chẳng buồn để tâm đến cô ta, tôi nhét điện thoại vào túi. Rồi ngoái đầu nhìn Trình Tư Vy, thấy cô ấy đang ngồi trên ghế, ánh mắt xuyên qua lớp lớp người, đang nhìn tôi chằm chằm.

 

Tôi cười với cô ấy, ý bảo cô ấy hãy kiên nhẫn ngồi đợi, rồi lại tiến lên mấy bước theo chuyển động của dòng người. Hôm nay tôi ra ngoài gặp khách hàng với Trình Lộ, hoàn toàn không nghĩ đến việc sẽ phải ở lại tiếp khách một mình, gần như không mang theo tiền. Thẻ tín dụng thì để trong xe, hôm nay đi gặp khách hàng lại không lái xe đi. Nếu Trình Lộ mà biết tôi đưa Trình Tư Vy đến đây ăn, không biết cô ta sẽ mắng chửi tôi tới mức nào.

 

Cuối cùng tôi cũng mua được hai bát vằn thắn, sau đó quay vào trong khu ngồi ăn, ngồi đối diện với Trình Tư Vy.

 

“Đợi lâu quá phải không?”. Tôi hỏi cô ấy.

 

“Bình thường”. Cô ấy cười, có chút ngượng nghịu.

 

“Nói thật, hôm nay tôi không mang theo tiền. Ví lại để quên trong túi áo thay ra hôm qua, thẻ tín dụng cũng không mang theo người”. Tôi nói.

 

“Thế mà lúc nãy còn nói là mời tôi”. Trình Tư Vy nhìn tôi, nói.

 

“Đúng mà, mời chị ăn một bát vằn thắn thì vẫn đủ mà”. Tôi nói.

 

Trình Tư Vy mỉm cười, nhìn tôi, khẽ lắc đầu, dường như cũng bó tay với tôi.

 

“Anh không sợ tôi vì chuyện này mà không hợp tác với các anh nữa hả?”. Cô ấy tiếp tục hỏi tôi.

 

“Kinh doanh là kinh doanh, tôi nghĩ chị Tư Vy sẽ không vì bát vằn thắn này mà từ bỏ một công ty tốt như công ty chúng tôi”. Tôi nói.

 

“Anh rất tự tin, đối thủ cạnh tranh của các anh có rất nhiều tập đoàn xuất bản lớn, chúng tôi chưa chắc đã chọn các anh. So với những tập đoàn đó, công ty các anh có ưu thế gì hơn?”. Trình Tư Vy nói.

 

“Công ty chúng tôi có tôi, họ không có”. Tôi trả lời.

 

Trình Tư Vy nhìn chằm chằm tôi mấy giây, cuối cùng nhoẻn miệng cười.

 

Lúc này, hai bát vằn thắn nóng hổi đã được bê đến.

 

“Được rồi, ăn vằn thắn thôi. Tôi nghĩ, hôm nay chị Tư Vy không muốn bàn chuyện công nữa”.

 

Trình Tư Vy mỉm cười gật đầu, “Chính     xác     là như thế”.

 

Hai bát vằn thắn này vừa mới múc khỏi nồi còn rất nóng, Trình Tư Vy cắn một miếng, liền vội vàng nhè ra một nửa, rồi quay về phía cửa sổ, há to miệng.

 

Trông dáng vẻ khổ sở của cô ấy, tôi không nhịn được phá lên cười.

 

Cô ấy quay đầu nhìn tôi, tôi vội nín cười.

 

“Đây là lần đầu tiên tôi ăn một bát vằn thắn Trung Quốc chính cống”. Cô ấy nói, rồi cười, “Rất ngon”.

 

“Đương nhiên, đây là nơi làm vằn thắn ngon nhất vùng này, quán này có lịch sử trăm năm rồi”. Tôi trả lời.

 

“Anh Lương, anh bao nhiêu tuổi rồi?”. Cô ấy nhìn bát vằn thắn nóng hôi hổi, nhưng không dám ăn ngay, chờ cho vằn thắn nguội bớt, đột nhiên cô ấy hỏi.

 

“Tôi tốt nghiệp hơn một năm rồi, sao, trông tôi rất già hả?”. Tôi đảo vằn thắn trong bát, hỏi.

 

“Không, nhìn anh vẫn còn rất trẻ. Anh thử đoán xem tôi bao nhiêu tuổi?”. Cô ấy hỏi.

 

“Tuổi tác của phụ nữ là bí mật, tôi không dám đoán”.

 

“Anh cứ thử đoán xem, tôi không quan trọng đâu”.

 

“Cảm giác như hai mươi tư tuổi, nhưng ở tuổi này chắc cũng khó mà ngồi lên vị trí cao như thế?”. Tôi nói.

 

Cô ấy cười, nói, “Tôi đã hai mươi lăm, chuẩn bị sang hai mươi sáu rồi”.

 

“Quả thật nhìn không ra đấy, nhìn chị có cảm giác còn nhỏ hơn tôi”. Tôi nói. Câu này tuyệt đối không phải nịnh hót.

 

“Ở tuổi của chị mà có thể làm tổng đại diện của Wolters Kluwertai khu vực châu Á Thái Bình Dương, quả không dễ dàng gì”. Tôi nói. Câu này thì có chút nịnh hót.

 

“Cái này không khó”. Cô ấy nói.

 

“Tại sao?”. Tôi lập tức hỏi cô ấy.

 

“Bởi vì mẹ tôi là chủ của Wolters Kluwer”. Cô ấy mỉm cười, nói.

 

Cái này, thực sự nằm ngoài dự tính của tôi, tôi ngồi ngơ ra nhìn cô ấy, rất lâu sau mới khẽ “à” lên một tiếng.

 

“Bây giờ có thể ăn vằn thắn rồi chứ?”. Cô ấy hỏi tôi.

 

“Chắc là được rồi, không còn quá nóng nữa đâu”. Tôi trả lời. Thực sự không thể ngờ Tư Vy lại có thân phận đặc biệt như vậy. Trên đường đi không thấy Trình Lộ nhắc đến chuyện này, chắc cô ta cũng không biết.

 

“Có bao nhiêu người biết thân phận của chị?”. Tôi hỏi cô ấy.

 

“Không có, anh là người đầu tiên”. Cô ấy cúi đầu, khẽ cắn một miếng vằn thắn, trả lời. Tôi nuốt mấy miếng vằn thắn, bất chợt thấy hôm nay đưa cô ấy đến đây ăn có chút lỗ mãng.

 

“Cho tôi nói thật, tôi thấy năng lực của giám đốc Trình của các anh không quá xuất sắc. Ngược lại, anh còn linh hoạt hơn cô ấy, tại sao cô ấy là giám đốc, anh là trợ lý?”. Trình Tư Vy bất ngờ hỏi tôi.

 

“Trình Lộ rất có năng lực, chỉ có điều cô ấy hơi căng thẳng”. Không hiểu sao, tôi chưa nghĩ gì đã biện minh thay cho Trình Lộ.

 

Khi Trình Tư Vy nói Trình Lộ năng lực kém, trong lòng tôi có chút không thoải mái. Có thể, vì tôi luôn cho rằng năng lực của tôi và Trình Lộ tương đương nhau, nên khi người khác nói cô ấy kém cũng có nghĩa là gián tiếp nói tôi kém.

 

“Thế nào cũng được”. Trình Tư Vy ngẩng đầu nhìn tôi, “Tôi hỏi anh, anh có hứng thú đến Wolters Kluwer làm việc không?”.

 

“Hả?”. Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.

 

“Mấy năm gần đây Wolters Kluwer vẫn luôn mở rộng kinh doanh, tiến quân vào thị trường Trung Quốc là một ví dụ. Anh cũng biết, hiện nay Wolters Kluwer đã có công ty con ở Bỉ, Tây Ban Nha, Pháp, Italia, Mỹ, Đức, Australia, Hà Lan, Scandinavia, Trung-Đông Âu, nhưng thị trường Trung Quốc là nơi chúng tôi chưa đặt chân lên nhiều”. Trình Tư Vy nói.

 

“Chị muốn tôi gia nhập vào chi nhánh của Wolters Kluwer tại Trung Quốc ư?”. Tôi hỏi.

 

“Không, nếu anh gia nhập Wolters Kluwer thì anh sẽ không ở lại Trung Quốc lâu. Tôi là người phụ trách liên doanh xuất bản văn hóa giữa chi nhánh của công ty tại châu Âu, Mỹ và khu vực châu Á Thái Bình Dương, đây là thị trường rất rộng lớn, tôi cần một người thông minh trự giúp mình”.

 

“Chúng ta chỉ mới gặp nhau lần đầu, chị đã tin tôi chính là người chị cần tìm sao?”. Tôi nhún nhún vai, hỏi.

 

“Ánh mắt không biết nói dối, người thông minh thì ở đâu trí tuệ cũng tỏa sáng. Tiếng Anh của anh chắc cũng không tệ chứ”.

 

“Tàm tạm thôi”.

 

“Thế nào, có hứng thú không?”.

 

“Hóa ra chị giữ tôi lại một mình, chính là muốn nói với tôi chuyện này?”.

 

Trình Tư Vy nhìn thẳng tôi, “Tôi sẽ ở đây một tháng, tôi cho anh một tháng suy nghĩ’.

 

Tôi im lặng, suy xét được và mất của chuyện này. Có thể đối với bất kỳ người nào trong ngành xuất bản, có thể vào một tập đoàn xuất bản lớn hàng đầu trên thế giới như Wolters Kluwer là chuyện hằng mơ ước.

 

Nhưng, tôi còn có những điều khác phải cân nhắc. Tôi đi rồi, phòng thị trường của công ty sẽ làm thế nào, bây giờ đang là thời kỳ phát triển mạnh mẽ của công ty, sếp lại rất xem trọng tôi.

 

Con người sống trên đời này, không chỉ vì tiền bạc, tiền đồ mà còn vì tình nghĩa.

 

Huống hồ, tôi đi rồi, hàng ngày ai sẽ đấu khẩu với tôi. Trong lòng tôi bất thình lình thoáng qua một suy nghĩ.

 

“Chị Tư Vy, chẳng phải chúng ta đã nói không bàn chuyện công nữa sao?”. Nghĩ đến đây, tôi nhìn Trình Tư Vy, nói.

 

“Được thôi, chúng ta không bàn chuyện công nữa. Nhưng tôi có một kiến nghị nho nhỏ, sau này anh đừng gọi tôi là chị Tư Vy nữa, gọi tên tiếng Anh của tôi, Will đi”.

 

“Will? Cái tên này cũng rất hay”. Tôi mỉm cười, nói.

 

“Ừm, như vậy nghe sẽ thân thiết hơn. Nếu hôm nay anh không ngại chuyện trốn làm, có thể đi dạo phố với tôi không?”.

 

“Tôi đâu có trốn làm, tôi đang đi cùng khách hàng mà”. Tôi lập tức trả lời.

 

Trình Tư Vy lại cười, “Đúng là một nhân viên láu cá. Đi cùng tôi dạo loanh quanh là được rồi, xong tôi sẽ lái xe đưa anh về công ty. Tôi không quen thuộc thành phố Bình Hải, cần người dẫn đường”.

 

“Được”. Tôi cười gật đầu, cảm thấy việc kinh doanh đã thành công được một nửa. Cái mà Trình Tư Vy gọi là dạo phố, cũng chỉ là đi xem quần áo, mỹ phẩm. Tôi có thể nhìn ra, thực tế cô ấy không hề có ý định mua sắm gì cả, mà chỉ là đi giết thời gian mà thôi.

 

Cô ấy xem quần áo qua loa, thi thoảng lại thở dài, dường như không tìm thấy cái gì khiến cô ấy hài lòng.

 

“Xung quanh thành phố Bình Hải có thị trấn cổ nào không?”. Đột nhiên cô ấy quay người lại hỏi tôi.

 

“Thị trấn cổ ư? Gần đây có thị trấn cổ Bình Tây, không gian cũng tuyệt lắm. Tuy nhiên tôi cũng chỉ mới đến đó một lần hồi học đại học, bây giờ không biết thế nào rồi”. Tôi nghĩ ngợi một lúc, nói.

 

Cô ấy “ừ” một tiếng, tiếp tục ngắm quần áo.

 

Một lát sau, cô ấy lại hỏi: “Ngoài Wolters Kluwer, anh còn biết tập đoàn xuất bản nào khác trên thế giới?”.

 

“Còn có tập đoàn Bertelsmann, tập đoàn báo chí Murdoch, tập đoàn Pearson, tập đoàn Reed Elsevier, tập đoàn Thomson, tập đoàn Tosda, tạp chí thì có tập đoàn xuất bản Reader’s Digest, truyện tranh thì có Kodansha của Nhật Bản, sách học thuật thì có nhà xuất bản Đại học Oxford”. Tôi lập tức trả lời như đếm vật báu trong nhà.

 

Cô ấy truy hỏi: “Vậy anh thấy tập đoàn nào cạnh tranh trực tiếp nhất với Wolters Kluwer? Đây không coi là chuyện công, chỉ là nói chuyện phiếm thôi”.

 

“Đương nhiên là tập đoàn Bertelsmann, trụ sở chính của họ ở châu Âu, phương châm chủ yếu giống của các chị, ổn định thị trường châu Âu, mở rộng thị trường quốc tế, sự va chạm về mặt thế lực, đương nhiên là trực tiếp nhất”. Tôi buột miệng nói.

 

Trình Tư Vy nhìn tôi bằng ánh mắt tán thưởng, “Anh biết rất nhiều, những điều anh suy xét còn nhiều hơn”.

 

Cô ấy lại tiếp tục hỏi: “Bertelsmann bị thất bại thảm hại ở Trung Quốc phải rút lui, anh thấy Wolters Kluwer chọn thời điểm này thâm nhập vào Trung Quốc, có phải là lựa chọn sáng suốt không?”.

 

“Bertelsmann không thích ứng được với thị trường Trung Quốc, mười năm trở lại đây luôn đòi hỏi người tiêu dùng Trung Quốc phải thích ứng với nó, mà lại không chịu thích ứng với người tiêu dùng Trung Quốc, thái độ như vậy, đương nhiên là thất bại”.

 

“Vậy anh nói xem phải làm thế nào?”.

 

“Hạ thấp mình, thay đổi cách thức. Những phần còn lại, tôi không thể nói nhiều”.

 

“Hả? Tại sao?”. Trình Tư Vy tò mò hỏi tôi.

 

“Phần còn lại, đương nhiên phải đợi sau khi chúng ta hợp tác mới có thể nói ra được”.

 

Tôi nhìn cô ấy, cười nói.

 

“Ha ha, còn dám chơi trò ú tim với tôi. Ai biết trong bụng anh có hàng thật không”. Trình Tư Vy lấy tay chỉ vào bụng tôi, khẽ mỉm cười.

 

“Người ta nói mới có thai nhìn như chưa có, chờ thời gian lâu rồi mới có thể nhìn ra”. Tôi ôm bụng, nói.

 

“Ha ha! Thú vị lắm!”. Trình Tư Vy không nhịn được, phá lên cười.

 

Khi cô ấy cười nhìn rất xinh. Mái tóc vàng kim bóng mượt thả xuống hai bên, đôi mắt trong trẻo, tỏa vẻ đẹp rạng ngời.

 

“Anh biết trêu đùa phụ nữ như vậy, chắc chắn có không ít người yêu nhỉ”. Cô ấy cười một hồi, nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, nói.

 

“Thế nào gọi là có không ít người yêu, người yêu thì chỉ có một thôi chứ”. Tôi nói.

 

“Chắc không phải là giám đốc Trình của các anh đấy chứ?”. Cô ấy tiếp tục hỏi tôi.

 

“Không phải, tạm thời tôi độc thân”. Tôi trả lời.

 

“Hả?”. Trình Tư Vy nhìn tôi, dường như không thể tin được.

 

“Sao, tôi không thể độc thân hả?”. Tôi hỏi.

 

Trình Tư Vy khẽ lắc đầu, “Không phải vậy. Đúng rồi, hai ngày nữa là ngày mười bốn tháng ba, là ngày “Valentine trắng” của các anh, anh có dự định gì chưa? Tôi thấy mấy cửa hàng gần đây đều đã bắt đầu trang trí rồi”.

 

“Chắc là sẽ cùng mấy thằng bạn đi uống rượu”. Tôi nói, rồi hỏi cô ấy: “Còn cô thì sao?”.

 

“Tôi còn có thể có dự định gì được cơ chứ, một mình đến Trung Quốc thăm dò thị trường, bên này lại không có bạn bè gì cả”. Trình Tư Vy cười, nói.

 

“Nếu không phiền, đến hôm đó chúng ta cùng đi uống rượu được không?”. Tôi hỏi thăm dò ý cô ấy.

Đột nhiên Trình Tư Vy dừng bước.

 

Cô ấy nhìn tôi mấy giây, lại do dự vài giây, “Để tôi suy nghĩ thêm nhé, tôi và anh cũng chưa phải thân thiết lắm”.

 

“Không sao, tôi chỉ mời chị thôi. Nếu chị gặp khó khăn gì, cứ đến tìm tôi giúp đỡ”. Tôi nói.

 

“Không phải vì tôi là khách hàng lớn của các anh, nên anh mới nói như vậy chứ?”.

 

“Dĩ nhiên không phải, đối với mỹ nữ tôi lúc nào cũng rất nhiệt tình”. Tôi nói.

 

Trình tư Vy quay đầu nhìn tôi, lắc đầu cười.

 

“Xem ra hôm nay cũng chẳng có chỗ nào để đi nữa, tôi không làm mất thời gian của anh nữa, tôi đưa anh về công ty nhé”. Cô ấy đi thêm vài bước nữa, nói.

 

“Không cần đâu, tôi tự bắt xe về là được rồi”. Tôi nói.

 

“Không, để tôi lái xe đưa anh về. Anh đã đi dạo cùng tôi, cử coi như tôi trả ơn anh”. Trình Tư Vy nói. “Cũng được”. Tôi biết cô ấy tính tình phóng khoáng, nên không đôi co với cô ấy nữa, đồng ý luôn.

 

Chúng tôi bước ra khỏi plaza, quay trở lại khách sạn Hilton.

 

“Anh đợi chút, tôi đi lấy xe”. Cô ấy nói.

 

Tôi đứng ở cửa khách sạn, nhìn bóng cô ấy từ đằng sau, nghĩ thầm, nếu chỉ có vậy mà lần kinh doanh trị giá bạc tỷ này có thể thành công, cũng quá nhẹ nhàng, quá thuận lợi đấy chứ. Hy vọng đây chỉ là tình bạn, không phải tình cảm. Lương Mân tôi làm việc từ trước tới nay chưa bao giờ lợi dụng tình cảm của phụ nữ. Tôi nghĩ thầm.

 

Đúng lúc tôi đang suy tính trong lòng, một chiếc Porsche màu đen xuất hiện bên cạnh tôi.

 

Đây là một chiếc Porsche 911 cổ, bề ngoài sáng loáng, làm mắt tôi choáng ngợp.

 

“Anh Lương, tôi có một việc phải nói rõ ràng với anh”. Cô ấy đột nhiên nói.

 

“Sau này chị cứ gọi tôi là Lương Mân nhé”. Tôi xen vào.

 

“Ừ, được. Điều tôi muốn nói là, chúng ta tuy là bạn bè, nhưng kinh doanh vẫn là kinh doanh. Công ty các anh, theo tôi, quy mô vẫn còn hơi nhỏ. Tôi biết ở đây mọi người đều thích lôi kéo quan hệ, nhưng là người phụ trách kế hoạch này, tôi phải chịu trách nhiệm với công ty của mẹ tôi”. Trình Tư Vy nói.

 

Trong lòng tôi thoáng lạnh, nhưng vẫn nhoẻn miệng cười: “Dù sao thì một tháng sau mới biết được kết quả cuối cùng. Tôi tin công ty tôi rất có tiềm năng. Bên cạnh đó, tục ngữ Trung Quốc có câu, kinh doanh không thành tình nghĩa còn, kể cả chị không chọn công ty chúng tôi, nhưng đã coi nhau là bạn bè, ở Bình Hải nếu có việc gì khó khăn, chị vẫn có thể tìm tôi”.

 

Trình Tư Vy nghĩ ngợi một lúc, “Tôi cho anh một cơ hội. Nếu trong vòng một tháng, anh có thể cho tôi tận mắt nhìn thấy một cuốn sách bán chạy trên thị trường, tôi sẽ hoàn toàn tin tưởng khả năng vận hành của công ty các anh, giao quyền xuất bản hàng triệu cuốn sách ngoại văn mỗi năm của Wolters Kluwer cho các anh làm đại diện.

 

“Được. Nhưng, tôi còn có một yêu cầu nho nhỏ”. Tôi nói.

 

“Yêu cầu gì?”. Trình Tư Vy hỏi.

 

“Tôi muốn hỏi mượn nguồn tài liệu từ chỗ chị để phối hợp lựa chọn, quảng cáo cho cuốn sách mới”.

 

“Không vấn đề, cứ coi như chúng ta hợp tác thử một lần trước đi. Ngoài ra, cũng coi như bạn bè, tôi sẽ dốc hết sức giúp đỡ anh lần này”. Trình Tư Vy vui vẻ nhận lời, “Còn nữa, giám đốc Trình đã đưa danh thiếp cho tôi, còn anh vẫn chưa đưa”.

 

“Đây là danh thiếp của tôi”. Tôi lập tức lấy danh thiếp ra, đưa cho Trình Tư Vy.

 

“Ha ha, phòng thị trường. Thế mà tôi cứ nghĩ anh là người của phòng bản quyền”. Trình Tư Vy xem danh thiếp của tôi, nói.

 

Rồi cô ấy lấy danh thiếp của mình ra, đưa cho tôi.

 

Đây là một tấm danh thiếp làm từ gỗ đàn hương rất mỏng, cao quý, lại tỏa ra mùi thơm mê hoặc. Không giống như danh thiếp mà giống một tác phẩm nghệ thuật hơn, thể hiện rõ đẳng cấp của Trình Tư Vy.

 

“Trong tất cả, anh là người đầu tiên nhận được danh thiếp của tôi”. Cô ấy nói.

 

Chiếc Porsche rẽ vào đường Dân Sinh, tòa nhà xuất bản cao to đã xuất hiện trong tầm mắt tôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+