Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trà trộn phòng con gái – Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 16

 

Tôi thu điện thoại lại, nhìn sang thấy Hiểu Ngưng đang chăm chú ngắm ruộng vườn bên ngoài cửa kính, vẻ mặt điềm tĩnh, hoàn toàn không nghe tôi nói chuyện điện thoại.

 

“Hiểu Ngưng, anh đưa em về nhà nhé, lát nữa anh còn có việc phải đi”. Tôi nói với cô ấy.

 

“Vâng”. Hiểu Ngưng khẽ trả lời, rồi tiếp tục ngắm nhìn những mảnh ruộng xanh mơn mởn bên ngoài.

 

“Em thấy bố mẹ em có thích anh không?”. Tôi hỏi.

 

“Ít nhất không ghét anh”. Hiểu Ngưng trả lời.

 

Cô ấy luôn cho người khác cảm giác lạnh lùng, khiến người ta không thể đoán được rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì. Từ tình hình của mấy ngày nay, cô ấy cũng không hoàn toàn lạnh lùng vô tình, chỉ có điều nhiều khi, cô ấy không thích nói thẳng ra.

 

“Hiểu Ngưng, nếu như… anh không phải gay, em thấy anh thế nào?”. Tôi do dự một lúc rồi hỏi. Cảm thấy kiểu giả thiết này cứ lạ lạ làm sao ấy.

 

“Rất tốt”. Hiểu Ngưng nhìn tôi, hờ hững nói.

 

Tôi muốn nghe một câu trả lời cụ thể một chút, nhưng cô ấy không nói tiếp nữa.

 

Nhưng, đột nhiên cô ấy lại nói thêm: “Có điều này em cảm thấy rất lạ, những người như anh, thông thường sẽ không bao giờ tự nói mình là gay. Anh không ngại khi đề cập đến chuyện này một chút nào sao?”.

 

Nghi vấn của cô ấy suýt nữa làm tôi ngã ngửa.

 

“Cái này… anh nghĩ mỗi người đều có tự do riêng”. Tôi trả lời bừa.

 

Không ngờ Hiểu Ngưng gật gật đầu, như đồng ý với cách nghĩ của tôi.

 

Không hiểu sao, tôi cảm thấy Hiểu Ngưng đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của tôi, mà tôi từ đầu đến chân đều không phải là gay, sống cùng một nhà với bốn cô gái đã từng sống với gay nhiều năm sớm muộn gì cũng bị phát hiện.

 

Cảm giác này như kiểu trà trộn vào lòng địch, nếu không bị bại lộ thì quả đúng là may mắn. Nhưng nếu chẳng may sự thể bại lộ, thì… hậu quả khôn lường.

 

“Tối qua em gần như không ngủ, nghỉ ngơi chút đi”. Tôi nói với Hiểu Ngưng.

 

“Vâng”. Hiểu Ngưng ngả người vào thành ghế, những lọn tóc xõa ra hai bên, có cảm giác bình yên, xinh đẹp. Nhưng cái đẹp này lại dường như không thể tùy tiện chạm vào.

 

Tôi kìm nén sự xao động trong lòng, khẽ thở dài, tăng ga. Chiếc BMW lập tức tăng tốc, chạy như bay trên con đường cao tốc trong khu ngoại ô rộng mênh mông.

 

về đến nhà, tôi thả Hiểu Ngưng xuống cửa, rồi lái xe đến “Hoa Gian Phường”, phòng khám tâm lý của Đại Bính.

 

“Tớ tốt chưa? Chạy vạy đi hỏi phòng cho cậu mất nửa tuần lễ! Căn nhà như thế này tớ muốn ở cũng không có cơ hội!”. Thấy tôi xuất hiện ngoài cửa, Đại Bính đã xông ra nói.

 

“Được rồi! Đừng có kể công nữa, mau đưa tớ đi xem nhà đi”. Tôi đẩy thân hình nặng nề của cậu ta, nhét vào ghế phụ bên cạnh ghế lái.

 

“Woa, mùi hương của con gái, dạo này lại có bạn gái mới rồi hả?”. Đại Bính đánh hơi như chó, hỏi.

“Thôi xin, hôm nay suýt nữa bị người ta giết sống đây”. Tôi vừa khởi động xe vừa nói.

 

“Chuyện gì thế?”. Đại Bính hiếu kỳ truy hỏi.

 

Tôi lắc đầu: “Bỏ đi, không có gì. Căn phòng đó ở đường cẩm Tú đúng không?”.

 

“Không sai, không phải tớ nói ngoa, nhưng chắc chắn cậu sẽ rất rất hài lòng”. Nhắc đến căn phòng, Đại Bính đột nhiên kích động hẳn lên.

 

Nhưng nói thật, tôi không thể tin vào lời bảo đảm của tên Đại Bính này. Hồi năm tư đại học, lần nào cậu ta cũng bảo mời tôi ăn cơm, nhưng mãi đến tận lúc tốt nghiệp, lời hứa của cậu ta vẫn chưa thành hiện thực. Ngược lại, lần nào cậu ta đến trường tôi ăn cơm, người quẹt thẻ trả tiền cũng là tôi.

 

Đi theo chỉ dẫn của cậu ta, chúng tôi đến khu “Roma chí tôn” ở đường cẩm Tú.

 

“Khu này nhìn có vẻ cũng không tồi”. Tôi nhìn kiến trúc xung quanh, nói.

 

“Đương nhiên, thằng bạn đó của tớ thuộc dạng ăn chơi, căn nhà này là của ông bố đại gia của cậu ta mua tặng, những trang thiết bị điện bên trong đều là loại tốt nhất”. Đại Bính nói.

 

“Căn nhà tốt thế này sao không cho thuê với giá tiền cao?”. Tôi hỏi cậu ta.

 

“Tớ đã nói nhà nó rất giàu có, không kiếm tiến nhờ vào mấy việc cho thuê nhà. Nó là thằng bạn cùng phòng nằm giường trên của tớ, chơi rất thân với nhau, lần này nó cho thuê là vì nó phải đi Đức du học hai năm, cho người ngoài thuê thì không yên tâm, để trống thì sợ ăn trộm, nên cậu mới có cơ hội thuê với giá rẻ mạt như thế”. Đại Bính nói.

 

“Coi cậu hót hay như vậy, để tớ lên xem nhà cửa thế nào đã”. Tuy nhìn bề ngoài căn nhà đó rất đẹp, nhưng tôi vẫn không yên tâm, đỗ xe xong, tôi cùng Đại Bính đi lên tầng.

 

Đây là một căn nhà chung cư cao tầng kiểu mới, căn phòng nằm trên tầng mười sáu.

 

Đại Bính móc chìa khóa ra, mở cửa dẫn tôi vào.

 

Bước vào bên trong, đầu tiên là tấm thảm hoa văn ngựa vằn hai màu đen trắng, giẫm chân lên đó cảm giác rất dễ chịu. Trong phòng khách là đồ gia dụng đơn giản theo phong cách Bắc Âu, rất hài hòa. Phía nam có một cửa kính sát đất, không những tầm nhìn rộng mà còn rất nhiều ánh sáng, trên đầu là bầu trời rộng lớn, dưới chân là thành phố phồn hoa.

 

Căn phòng này rất được. Tôi nghĩ thầm trong bụng.

 

“Chỉ có một phòng ngủ nhưng rất rộng. Còn có một nhà vệ sinh tự động hoàn toàn nằm độc lập, có

phòng sách, còn có một phòng tập thể dục thể thao nhỏ. Cậu sống ở đây cẩn thận đừng có làm hỏng mấy bộ máy tập đó, đắt lắm đấy”. Đại Bính vừa đưa tôi đi tham quan vừa nhắc nhở.

 

Tôi khó mà tưởng tượng nổi một căn phòng thế này mà chỉ có năm trăm tệ mỗi tháng, với điều kiện của căn phòng có phải trả một nghìn năm trăm tệ tôi cũng đồng ý.

 

“Số tiền năm trăm tệ mỗi tháng chỉ là hình thức thôi, thực chất là tiền hao mòn đồ đạc, thế nào, cậu thích chứ?”. Đại Bính lượn một vòng, hỏi tôi.

 

“Rất ổn”. Tôi trả lời.

 

“Có điều nếu chuyển ra ngoài thì phải nói “bye bye” với tứ đại mỹ nữ, không nỡ đúng không?”. Đại Bính quay lại phía tôi nháy mắt, nói.

 

“Tớ còn chưa tính sổ với cậu đấy, dám nói tớ là gay”. Tôi lườm cậu ta.

 

Đại Bính cười gian xảo, né tránh quả đấm của tôi: “Vậy cứ quyết định thế nhé, mai hết giờ làm cậu cứ chuyển đồ đến đây, tớ sẽ ở đây đợi cậu. Tớ biết ngay căn phòng này sẽ không làm cậu thất vọng”.

 

“Được. Còn nữa, cậu phải gửi cho bọn Tô Tô một giấy chứng nhận, thanh minh tớ không phải gay”. Tôi nhìn cậu ta, nói.

 

“Có gì mà phải thanh minh chứ, cậu đã chuyển ra ngoài rồi còn gì, sau này sẽ không gặp lại họ nữa”. Đại Bính lẩm bẩm.

 

“Bảo cậu gửi thì cậu cứ gửi đi! Cậu hại tớ còn chưa đủ thê thảm sao?”.

 

“Được rồi, được rồi, tớ sẽ cố gắng thanh minh cho cậu”. Đại Bính nói. Nhìn dáng vẻ cậu ta, cậu ta sẽ cố bảo toàn bản thân trước, chưa chắc đã chịu dốc sức thanh minh cho sự trong sạch của tôi.

 

Nhưng vấn đề chủ yếu của tôi bây giờ không ở chỗ đó, nên cũng không bức ép cậu ta. Tôi đi cùng cậu ta xuống lầu, rồi đưa cậu ta trở về phòng khám, sau đó mới lái xe về Lam Kiều Hoa Uyển.

 

Lúc đi qua khách sạn Hilton ở trung tâm thành phố, đột nhiên tôi nhớ ra Trình Tư Vy đang ở đây.

 

Tôi nghĩ ngợi một lúc, dừng xe lại, sang hàng hoa bên cạnh mua một bó hoa hai trăm tệ, bảo người ta đưa đến phòng Trình Tư Vy ở khách sạn Hilton, sau đó lái xe về chung cư của Tô Tô.

 

Đi đi lại lại mấy vòng, về đến chung cư cũng đã hơn năm giờ chiều. Trình Lộ đã có mặt ở nhà, nhìn thấy tôi, cô ta bất mãn “hứ” một tiếng.

 

Hiển nhiên, cô ta rất không hài lòng chuyện tôi giả làm bạn trai Hiểu Ngưng, suýt nữa làm cô ta mất công toi.

 

Cô tưởng cô là khách hàng độc nhất hả… Hơn nữa, đó là do Hiểu Ngưng nhờ tôi đóng giả bạn trai của cô ấy… Tôi nghĩ vậy trong lòng, đi qua trước mặt cô ta.

 

“Lương Mân, anh về rồi à”. Linh Huyên mặc tạp dề, đi ra từ trong bếp.

 

“Hôm nay không phải đến lượt Trình Lộ nấu ăn sao?”. Tôi hỏi.

 

“Chắc tại em cho cậu ấy tốt nghiệp quá sớm, cậu ấy còn phải luyện tập nhiều. Hôm nay cậu ấy đã nấu xong hai món, còn lại em sẽ nấu”. Linh Huyên mỉm cười nói.

 

“Tô Tô đâu?”. Tôi hỏi.

 

“Con bé đang tắm, hôm nay tan học nó đánh tennis với tụi bạn về nhà mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nên đi tắm rồi”. Linh Huyên đáp.

 

Tôi đang định hỏi cô ấy Hiểu Ngưng đâu, thì Tô Tô mặc áo choàng tắm từ trong nhà tắm nhảy xộc ra, ôm lấy tôi: “Anh Tiểu Mân! Anh về rồi ư!”.

 

Cơ thể cô bé mềm mại, thơm tho, như một chiếc bánh ga tô ngon miệng mới ra lò, khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng.

 

“Tô Tô, em ôm anh Lương Mân như thế, anh ấy ngại rồi kìa”. Linh Huyên đứng bên cạnh nhắc nhở.

 

“Hứ, làm gì có. Đàn ông giả như anh ta cho dù em có cởi hết quần áo đứng trước mặt, anh ta cũng không có phản ứng gì đâu”. Trình Lộ nằm trên sofa, đột ngột lên tiếng.

 

Cô ta vừa nói, vừa cởi khuy cổ áo mình ra làm mẫu. Xem ra, sự oán hận của cô ta với tôi hôm nay không ở mức bình thường.

 

Tôi nhìn bộ mặt khiêu khích của cô ta, nghĩ, cho cô đắc ý, sớm muộn cũng có ngày tính sổ với cô.

 

“Đừng nói thế mà, chị Lộ Lộ”. Tô Tô ôm tôi, ngoái đầu cãi lý hộ tôi, “Anh Tiểu Mân cũng đâu có muốn như vậy, nhưng anh ấy sinh ra đã không thích phụ nữ, không phải lỗi của anh ấy”.

 

Tôi toát mồ hôi lạnh.

 

“Tô Tô, ngày mai anh chuyển đi”. Tôi cúi đầu nhìn cô bé Tô Tô ngây thơ trong sáng trong lòng mình, nói. Tô Tô mở to mắt.

 

Trong chốc lát, Linh Huyên và Trình Lộ cũng im lặng. Cạch cạch.

 

Hiểu Ngưng không biết hì hục làm gì trong phòng đi ra đúng lúc tôi nói câu này, cô ấy đứng trước cửa, cũng ngây người ra một lúc.

 

Không khí trong chốc lát đã không còn vui vẻ như trước nữa.

 

Linh Huyên nhỏ nhẹ hỏi: “Anh chuyển đi thật ư?”.

 

“Ừ”. Tôi gật đầu, “Hôm nay thu dọn đồ đạc, mai tan sở anh đi thẳng đến chỗ ở mới luôn, không về nhà nữa. Bạn anh tìm cho anh một căn phòng, cũng khá được”.

 

Khi nói câu này, trong lòng tôi rất khó chịu, như có lỗi với họ vậy.

 

“Tại sao vậy? Tại sao vậy? Anh Tiểu Mân, sao anh lại chuyển đi?”. Tô Tô nắm lấy tay tôi, truy hỏi.

 

“Đúng thế, sao anh lại đòi chuyển đi?”. Linh Huyên chau mày, hỏi tôi.

 

Tôi ngượng ngùng mỉm cười: “Bởi vì… anh ở đây không thoải mái lắm”.

 

“Anh Tiểu Mân, chẳng phải mọi người ở với nhau rất vui vẻ à! Sao anh lại chuyển đi?”. Tô Tô níu cánh tay tôi hỏi.

 

“Thôi không nói nữa. Dù gì… anh đã quyết định dọn ra ngoài rồi”. Tôi cắn răng nói.

 

Tô Tô đột nhiên trầm ngâm, bàn tay đang níu cánh tay tôi cũng dần dần nới lỏng.

 

“Anh vốn định để sáng mai mới nói cho bọn em, nhưng anh không muốn chuyển đi một cách đột ngột không rõ lý do”. Tôi nhăn nhó cười, “Thực ra anh không như bọn em vẫn nghĩ”.

 

Trình Lộ ngồi trên sofa nhìn tôi, không nói gì. Hiểu Ngưng đứng trước cửa cũng chỉ yên lặng nhìn tôi, không nói câu nào.

 

“Ăn cơm thôi”. Linh Huyên khẽ nói, cởi chiếc tạp dề quấn quanh eo.

 

Ba cô gái còn lại cũng lần lượt ngồi vào bàn ăn.

 

Rõ ràng, không khí trên bàn ăn hôm nay khác xa với mấy hôm trước. Bình thường lúc ăn cơm, Tô Tô lúc nào cũng vui vẻ nói chuyện học hành ở trường, nhưng hôm nay lại trở nên yên lặng như Hiểu Ngưng.

 

“Anh Tiểu Mân, bọn em đã định hai hôm nữa chúng ta sẽ cùng nhau đi hát karaoke, chào mừng anh chuyển đến đây ờ”. Tô Tô nói. Đôi mắt long lanh của cô bé nhìn tôi khẩn cầu.

 

“ừ… Sau này vẫn còn cơ hội mà”. Tôi trả lời mơ hồ.

 

“Chắc chắn là có bạn trai bên ngoài rồi mới vội vội vàng vàng chuyển ra ngoài sống với hắn!”. Đột nhiên Trình Lộ giận dữ nói.

 

“Cô nói cái gì?”. Tôi tức giận nhìn cô ta.

 

“Đồ gay chết tiệt, sớm đã ngứa mắt với anh! Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, anh tưởng đây là nhà trọ à?”. Trình Lộ vứt đũa xuống bàn, nói.

 

“Có gì cứ từ từ nói, đừng có cãi nhau”. Linh Huyên vội vàng đứng dậy can ngăn.

 

“Thôi bỏ đi, tôi cũng không muốn giải thích dài dòng, ngày mai tôi chuyển đi, không phải nhìn thấy bộ mặt thối tha của cô nữa”. Tôi cố nén cơn giận, nói.

 

“Thực ra chị Lộ Lộ cũng không muốn anh chuyển đi…”. Tô Tô đứng bên cạnh nói.

 

“Ai bảo thế? Chị sớm đã mong anh ta chuyển đi rồi!

 

Nhìn đã thấy bực mình!”. Trình Lộ lập tức ngắt lời Tô Tô.

 

“Cậu chỉ được cái độc mồm, cậu không hy vọng anh ấy ở đây thì sao hôm qua còn rút quần áo cho anh ấy?”. Linh Huyên đứng bên cạnh lên tiếng.

 

“Tớ…”. Trình Lộ đột ngột không nói được gì, đờ ra vài giây rồi lại vểnh miệng cãi “Trời sắp mưa tớ mới không để ý là quần áo của ai”.

 

“Anh Tiểu Mân, anh thực sự có bạn trai rồi ư?”. Tô Tô nhìn tôi bằng ánh mắt vô tội, nhẹ nhàng hỏi.

 

“Nói linh tinh cái gì chứ! Chỉ là anh không muốn làm phiền bọn em nên mới chuyển ra ngoài. Anh sớm đã nói rồi, từ trước đến nay anh chưa bao giờ thích đàn ông!”. Tôi thở dài, nặng nề nói.

 

Tôi cao giọng, không khí cũng dần yên tĩnh trở lại. Bỗng nhiên tôi nhận ra khẩu khí của mình quá cứng nhắc, thở dài, tiếp túc cúi đầu ăn cơm.

 

Bốn người họ đều không nói gì, không khí đông cứng như băng.

 

“Ờ… các em…” Tôi nói giọng mềm mỏng, “Có cho phép một người đàn ông không phải là gay sống cùng không?”.

 

“Không bao giờ”. Hiểu Ngưng ngồi bên cạnh nãy giờ không nói gì, đột nhiên lên tiếng, giọng nói đầy kiên định.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, đặt đũa xuống: “Anh ăn no rồi”.

 

Tám con mắt đổ dồn về phía tôi, tôi quay người đi về phòng mình.

 

Căn phòng được sắp xếp ngăn nắp sạch sẽ, chắc là Linh Huyên lại dọn dẹp giúp tôi. Những cuốn sách trên giá được phân loại rõ ràng, không một chút bụi.

 

Chăn và ga trải giường đều được gấp lại cẩn thận khiến ai nhìn cũng thấy thoải mái, tuy trong thời tiết mưa gió liên miên nhưng vẫn giữ được sự khô ráo, sạch sẽ. Đống rác trong thùng cũng đã được dọn sạch, trên cửa sổ có treo một con búp bê cầu nắng, chắc là của Tô Tô treo cho tôi.

 

Lọ thuốc Hiểu Ngưng đưa mấy hôm trước vẫn nằm trên chiếc tủ đầu giường, cuốn tiểu thuyết Trình Lộ cho tôi mượn, cũng vẫn để trên gối.

 

Tôi bước lại gần cửa sổ, nhìn bầu trời âm u, trong lòng cũng như bị mây đen che phủ. Cạch. Cửa mở ra.

 

“Anh Tiểu Mân, anh dọn đi thật sao?”. Tô Tô lại gần, khịt khịt mũi, vẻ mặt phụng phịu, nhẹ giọng nói.

 

“Ừ, anh đã nói với bạn anh rồi”. Tôi xoay người lại đáp.

 

“Anh Tiểu Mân, mọi người sống cùng với nhau chẳng phải rất vui vẻ sao? Hay là em không thu tiền nhà của anh nữa, anh cứ tiếp tục ở lại đây đi”. Tô Tô bước đến trước mặt tôi, nói giọng nghe rất thương.

 

“Không phải là vấn đề tiền nong, cái chính là anh cảm thấy có lỗi với bản thân”. Tôi giơ tay ra xoa đầu cô bé, nói.

 

“Nhưng em không nỡ để anh đi”. Tô Tô ngả vào lòng tôi, dang rộng hai tay ra ôm eo tôi.

 

“Trong thời gian ngắn ngủi có mấy ngày mà tình cảm đã sâu nặng thế sao?”. Tôi cười, hỏi cô bé.

 

Thấy tôi nói vậy, Tô Tô ngẩng đầu nhìn tôi: “Tình cảm của anh em mình không sâu nặng ư?”.

 

Đối diện với ánh mắt ngây thơ của cô bé, tôi thực sự không biết phải trả lời thế nào. Chỉ cảm thấy nhịp tim mình không tăng tốc, nhưng lại đập rất mạnh.

 

“Chị Linh Huyên cũng rất thích anh, chị Hiểu Ngưng cũng luôn thầm lặng quan tâm anh, còn chị Lộ Lộ, bề ngoài thì ra vẻ ghét anh nhưng thực ra chị ấy cũng hy vọng anh ở lại”. Tô Tô sà vào lòng tôi, thỏ thẻ nói.

 

Tôi thở dài, rồi chầm chậm đẩy cô bé ra. Không nên có bất kỳ mộng tưởng nào, sống ở đây một tuần đã là giới hạn cuối cùng rồi, nếu sống thêm sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện.

 

“Tô Tô, em mau về phòng ngủ đi, trời lạnh rồi, em cứ mặc quần áo ngủ chạy đi chạy lại thế này, cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy”. Tôi vỗ nhẹ lên đầu cô bé, cảm nhận được những sợi tóc mềm mượt như tơ trượt qua những ngón tay mình.

 

“Anh Tiểu Mân, anh suy nghĩ lại đi, em và chị Linh Huyên lúc nào cũng hoan nghênh anh ở lại”. Tô Tô nhìn thẳng vào tôi, miệng phả ra hơi thở thơm nhè nhẹ, ngẩng đầu nói.

 

“Ừ”. Tôi xoa nhẹ vai cô bé, rồi lại ngắm nhìn bóng dáng nhỏ nhắn biến mất sau cánh cửa phòng.

 

Tôi thu dọn đồ đạc, nhét hết vào chiếc túi dùng hôm chuyển đến, rồi nằm trên giường đọc sách.

 

Mất nửa buổi tối mới đọc hết mấy cuốn tiểu thuyết của Carl Sura mà Trình Lộ cho mượn, tôi thở phào, bên ngoài trời lại bắt đầu mưa lộp bộp.

 

Tiếng sấm ầm ì chiếm hữu bầu trời, làm cho không khí trở nên ngột ngạt hơn. Trong mấy hôm nay, đây là lần đầu tiên có sấm.

 

Tôi vốn nghĩ bọn họ đã đi ngủ hết rồi, thì đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện thì thào bên ngoài phòng khách.

 

“Cửa sổ, cửa ra vào phòng Tô Tô đều đóng hết rồi chứ?”. Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng của Linh Huyên.

 

“Đóng chặt rồi, con bé ngủ rất ngon. Mình biết ngay mưa liên miên nhiều ngày kiểu này thế nào hôm nay cũng có sấm mà. Dự báo thời tiết cũng nói hôm nay có mưa rào”. Tiếp theo là câu trả lời của Trình Lộ.

 

“Haizz, mấy ngày nay tớ lo chết đi được. Cứ nghĩ anh Lương Mân sống ở đây sẽ đỡ hơn một chút, ai ngờ anh ấy lại chuẩn bị chuyển đi”. Linh Huyên nói tiếp.

 

“Chuyển đi thì chuyển đi, ai tiếc chứ?”. Trình Lộ nói với giọng vô cùng căm hờn.

 

“Suỵt, khẽ thôi, cẩn thận Tô Tô tỉnh giấc”. Hiểu Ngưng khẽ nhắc nhở.

 

“Hôm nay lại không dám ngủ, hy vọng ba ngày mưa này mau chóng trôi qua”. Trình Lộ than thở, nhưng lần này âm lượng nhỏ đi rất nhiều. Nếu không phải tôi cố dỏng tai lắng nghe chắc cũng không thể nghe thấy lời họ nói.

 

“Ngày trước đều là anh Đới Duy trông, giờ anh Đới Duy đi rồi, chỉ còn lại ba chúng ta chăm sóc cho Tô Tô. Nói thật, tớ thực sự không muốn anh Lương Mân chuyển đi. Anh ấy ở lại đây rất tốt cho Tô Tô. Các cậu có nhận ra không? Tô Tô rất quấn quýt anh ấy”. Linh Huyên nói.

 

“Đừng đổ cho Tô Tô nữa, Linh Huyên cậu đối với hắn ta cũng tốt đến mức quá đáng rồi đấy”. Trình Lộ nói.

 

“Con người anh ấy rất tốt mà”. Hiểu Ngưng điềm nhiên bổ sung một câu.

 

Bên ngoài lại có tiếng sấm sét ùng ùng, tôi không nghe được họ nói gì nữa.

 

Trong lòng như chất chứa đầy không khí ẩm ướt, khiến tôi bực bội đến mức phát hoảng. Ánh đèn ngoài phòng khách lọt qua khe cửa chiếu vào, tôi lắng nghe tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp bên ngoài, không nghĩ ngợi đến những chuyện phức tạp đó nữa, nhắm mắt lại. Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng.

Sau một đêm được tẩy rửa, không khí bên ngoài trở nên vô cùng trong lành.

 

“Chị Lộ Lộ! Chị Hiểu Ngưng! Chị Linh Huyên!”.

 

Giọng nói hân hoan của Tô Tô lại vang lên ngoài cửa phòng tôi như mấy ngày trước.

 

“Tô Tô, tối qua ngủ ngon không?”. Hiểu Ngưng hỏi cô bé.

 

“Có ạ! Hôm qua em ngủ rất ngon! Haizz, tối qua lại có mưa hả chị?”. Kèm sau tiếng mở rèm cửa sổ là giọng nói đầy kinh ngạc của Tô Tô.

 

“ừ, em đúng là đồ heo, không biết gì sao?”. Trình Lộ nói.

 

“Hi hi… Hôm qua em ngủ say quá. Em đi xem anh Tiểu Mân đã dậy chưa!”. Giọng nói ngoài phòng khách của Tô Tô vừa thốt ra thì cửa phòng tôi đã bị “mở tung”.

 

“Anh Tiểu Mân!”. Tô Tô gọi tôi bằng giọng nhõng nhẽo, xộc thẳng đến bên giường tôi.

 

Đột nhiên, cô bé phát hiện giá sách trống rỗng, rồi lại thấy cái túi to đùng chứa đầy đồ của tôi trên sàn nhà, ngớ ra một lúc, vẻ mặt thất vọng, buồn bã.

 

“Anh chuyển đi thật sao?”. Cô bé nhìn tôi, hỏi tôi vẻ tội nghiệp.

 

“ừ, không phải tối qua anh đã nói rõ rồi sao?”. Tôi mỉm cười, mặc quần áo vào.

 

Tô Tô đương nhiên không nỡ rời xa tôi, nhưng ngồi lại trên giường tôi cũng không biết nói gì.

 

“Anh Tiểu Mân, ngày mai anh hãy đi có được không?”. Chị Linh Huyên còn có hai món chưa dạy anh cách nấu nữa. Hôm nay đến lượt anh nấu cơm mà, anh có nhớ không?”. Tô Tô nói.

 

Tôi lắc đầu, trái tim như bị ong châm, ở đây, Linh Huyên thực sự đối với tôi rất tốt, tôi lựa chọn ra đi, đối với cô ấy có lẽ cũng là một cú sốc.

 

“Haizz, thôi bỏ đi. Anh Tiểu Mân, anh chuyển ra ngoài nhất định phải sống thật vui vẻ đấy”. Tô Tô biết không khuyên tôi ở lại được, cuối cùng đành bỏ cuộc.

 

“Anh biết rồi, em cũng phải ngoan ngoãn nghe lời các chị ấy đấy, làm việc gì cũng không được tùy tiện theo cảm tính biết chưa”. Tôi nói với cô bé như dặn dò một đứa trẻ.

 

Tô Tô gật gật đầu, không còn vẻ hoạt bát lanh lợi như lúc chạy xộc vào phòng tôi nữa, buồn bã bước ra.

 

Nhìn Tô Tô đi ra ngoài, lồng ngực tôi như vừa mất đi thử gì đó, có chút trống rỗng. Tôi thở dài, đứng dậy chuẩn bị mọi thứ, rồi xách túi lên đi ra ngoài.

 

Bốn người họ đang ăn sáng, thấy tôi xách đồ ra, đều không nói câu nào, chỉ ngồi nhìn trân trân.

 

“Trình Lộ, tôi đến công ty trước đây”. Đột nhiên tôi không dám nói chuyện với họ, nói một câu với Trình Lộ đang ngồi ở giữa, rồi thay giày, xách đồ bước ra khỏi nhà.

 

“Hôm nay tôi không đến công ty đâu”. Bỗng nhiên Trình Lộ lên tiếng.

 

“Tại sao?”. Tôi quay đầu lại, đứng ở cửa chung cư hỏi cô ta.

 

“Bực mình”. Cô ta thốt ra hai tiếng.

 

“Chìa khóa này, trả cho cô”. Tôi đứng đó vài giây, tách chiếc chìa khóa chung cư ra, để trên sàn nhà chỗ cửa ra vào.

 

Trong ánh mắt của họ, tôi chầm chậm đóng cánh cửa chung cư lại.

 

Tôi không biết Trình Lộ có thể bực mình chuyện gì được, tại tôi giả làm bạn trai của Hiểu Ngưng suýt nữa làm hỏng kế hoạch của cô ta, hay là vì tôi đột ngột đòi chuyển ra ngoài, không những thế còn thực sự chuyển đi ngay ngày hôm sau, hay là vì chuyện của công ty?

 

Tôi đến văn phòng, mấy đồng nghiệp của phòng bản quyền đã đến từ rất sớm và đã bắt đầu làm việc. Tôi chào hỏi họ rồi đến ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ.

 

Đối diện với chỗ ngồi trống trơn của Trình Lộ, bên ngoài trời vẫn đang lấm tấm mưa, tự nhiên tôi không có chút hứng thú làm việc nào cả. Mơ mơ màng màng ngồi làm đến khi hết giờ, rời khỏi công ty, tôi lái xe đến “Roma chí tôn” căn nhà mới mà Đại Bính tìm cho tôi. Khi đi qua gần Lam Kiều Hoa Uyển, tôi rất muốn vào xem thế nào, nhưng cuối cùng cũng kiềm chế được.

 

Tôi đến siêu thị mua một ít đồ dùng cần thiết, nhân tiện mua một chút đồ ăn sẵn, một ít thịt và rau, vài chai rượu, chuẩn bị bắt đầu một cuộc sống mới.

 

Lúc tôi đến chung cư, Đại Bính đang mồ hôi nhễ nhại trên chiếc máy tập cạnh cửa sổ.

 

“Hi, mấy thứ này nặng đô thật đấy”. Cậu ta đạp bánh xe đạp như đạp phong hỏa luân, quay đầu nhìn tôi, thở hổn hà hổn hển nói.

 

“Cậu xuống ngay cho tớ, cái thân xác to như trâu như bò của cậu sẽ làm hỏng mấy thứ đó mất”. Tôi tắt nguồn điện, kéo cậu ta xuống.

 

Trong phòng, ngoài cái thân xác mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang tỏa ra mùi chua của cậu ta ra, tất cả những thứ còn lại đều khiến tôi vô cùng hài lòng.

 

“Căn phòng này không tồi chứ?”. Đại Bính lại nói với tôi như đang kể công.

 

“Mau đi tắm đi! Hôi như lợn ý! Tớ đi nấu cơm”. Tối lấy ngón tay kéo kéo chiếc áo sơ mi trên người cậu ta.

 

“Cái gì? Cậu còn biết nấu ăn nữa á?”. Đại Bính béo ị nhảy chồm lên, giọng điệu vô cùng kinh ngạc, “Mặt trời mọc đằng tây rồi sao?”.

 

“Nấu hai món thôi mà”. Tôi nhấc chân lên, đạp cậu ta vào nhà tắm, chân tôi dang đi dép trong nhà nên chắc chắn không làm tên Đại Bính mông to vai rộng thấy đau.

 

“Biết không, hệ thống trong phòng tắm của cậu ta đều nhập khẩu từ Pháp đấy, hết tận ba trăm nghìn đấy!”. Đại Bính nói một câu đầy đắc ý, ôm mông, vui vẻ chạy vào nhà tắm.

 

Hệ thống nhà tắm ba trăm nghìn tệ, nói thật tôi cũng chưa nhìn thấy bao giờ. Nhưng nhìn tổng thể trang trí của căn nhà này, không có một hai triệu chắc chắn không thể làm được. Thảo nào mà chủ của nó lại sợ bọn trộm cắp, nhờ Đại Bính tìm người đáng tin cậy cho thuê.

 

Rất nhanh, tiếng nước chảy và tiếng bước chân của Đại Bính từ trong nhà tắm vọng ra.

 

Tôi xách túi rau và thịt vào nhà bếp, rửa sạch rồi bắt đầu thái. Căn bếp này không có gì đặc biệt hơn căn bếp trong nhà Tô Tô, chắc là chủ nhân của nó không thường xuyên sử dụng lắm.

 

Cho dầu vào chảo đun sôi, rồi đổ rau đã thái còn đầy nước vào chảo. Trên chảo phát tiếng xèo xèo, khói bốc lên, tôi vội vàng cầm chiếc xẻng bên cạnh đảo đi đảo lại.

 

Mấy loại gia vị như xì dầu, muối đều đã sắp xếp theo thử tự bên cạnh như lời Linh Huyên nói lần trước, căn chuẩn thời gian, đổ lần lượt vào.

 

Đổ rau ra đĩa, tiếp theo là món sườn, tôi lấy sống dao đập cho sườn mềm ra, cho đường, dầu, mỳ chính, dầu vừng và chút ớt đỏ vào, sau đó cho vào nồi hấp.

 

“Sao không ra ngoài ăn?”. Đại Bính từ bên ngoài nói vọng vào.

 

Tôi bê thức ăn ra ngoài, thấy Đại Bính đã cầm đũa, còn ăn vụng chỗ thức ăn sẵn mà tôi mua nữa. Cậu ta mặc áo choàng tắm màu trắng, dáng vẻ thoải mái.

 

“Trời mưa nên không muốn ra ngoài ăn”. Tôi ngồi xuống, lấy một tấm thảm đặt trên sàn nhà, rồi mở chai rượu ngon, “Dạo này cậu với người phụ nữ kia thế nào rồi?”.

 

Ngày trước khi còn ở cùng Đại Bính, bọn tôi đều thích ngồi trên sàn nhà uống rượu, lấy hai món đồ nhắm, mở một chai rượu, như vậy cũng có thể ngồi ngâm nga đến tận nửa đêm, hôm sau cuốn chiếu lại, vứt tất cả vỏ chai rượu, thức ăn thừa vào thùng rác, khỏi phải dọn dẹp.

 

“Rất tốt, chỉ có điều quản lý tớ nhiều quá”. Đại Bính cầm cốc lên cho tôi rót rượu, rồi nhặt hai hạt lạc ném vào mồm, sau đó nhìn tôi, “Cậu thì sao? Qua Tết mọi người đều nhảy việc, cậu có nghĩ đến chuyện này chưa?”.

 

“Tạm thời làm ở đây vẫn rất ổn, không muốn nhảy chỗ khác. Năm nay cậu thế nào, từ hồi tết Dương lịch đến giờ đã ba tháng rồi, có khách sộp nào không?”. Tôi nhấp một ngụm rượu, hỏi cậu ta.

 

“Hôm nay cũng tạm được, nhưng những người đến tìm tớ không phải oán phụ thì cũng là quả phụ, chỗ tớ sắp trở thành nơi “Trò chuyện đêm khuya” rồi. Toàn những chuyện tâm lý lặt vặt vớ vẩn, mấy chuyện ông ăn chả, bà ăn nem… đều đến tìm tớ…”. Nói đến công việc, Đại Bính trút cả bồ tức giận.

 

“Ha ha ha…”. Tôi cười ngặt nghẽo, “Đại Bính, cậu có tiềm năng đấy”.

 

“Tớ bảo, cậu nếu có cơ hội thì nhảy việc đi. Tuy khủng hoảng tài chính, nhưng với thực lực của cậu, đổi công ty dễ như đi cầu, chả có gì khó khăn cả. Công ty của cậu bây giờ không được nhiều tiền, lại vất vả. Hay là ra mở một cửa hàng nho nhỏ như tớ này!”. Đại Bính rướn cổ lên uống rượu, sau đó gắp mấy cọng rau bỏ vào mồm, “Món rau xào này cũng được đấy!”.

 

“Mở cửa hàng há? Tớ làm gì có nhiều tiền thế. sếp đối xử rất tốt với tớ, tớ cũng muốn báo đáp anh ấy. Gần đây có một kế hoạch lớn, muốn đi cũng phải chờ làm xong vụ này đã”. Tôi nói.

 

Đại Bính gật đầu: “Ừ, cậu nghĩ thế nào cũng được, ở cùng với cậu lâu năm, tớ biết cậu rất giỏi tính toán. À, chuyện của Tô Tô, cậu biết chưa?”.

 

“Chuyện gì cơ?”. Tôi hỏi cậu ta.

 

Đại Bính biết mình lỡ mồm lỡ miệng, lập tức lắc đầu, “Không có gì, không có chuyện gì đâu”.

 

“Tiểu tử, nói mau! Rốt cuộc là có chuyện gì?”. Tôi giơ tay ra, nắm lấy cổ cậu ta.

 

“Bỏ tay ra! Bỏ tay ra! Tớ sắp bị cậu bóp cổ mà chết đây. Cũng không phải chuyện gì to tát, cậu lại đã chuyển đi rồi, hỏi mấy chuyện này làm gì chứ?”. Đại Bính cố hết sức cậy tay tôi ra, rồi thở hổn hển.

 

“Cậu nói cho tớ biết, là chuyện tốt hay chuyện xấu?”. Tôi nhìn chằm chằm cậu ta, nói.

 

“Không phải chuyện gì xấu cả, chỉ là Tô Tô rất sợ sấm, con bé đến chỗ tớ, cũng đã trị liệu mấy lần, nhưng chưa có chuyển biến tích cực”. Đại Bính ôm họng nói.

 

“Loại lang băm như cậu thì chữa được bệnh gì chứ?”. Tôi lườm cậu ta một cái.

 

Tiếp đó, tôi lại nghĩ đến một chuyện: “Đại Bính, tớ luôn rất hiếu kỳ về một vấn đề, cậu nói xem, phụ nữ có thể thích gay không?”.

 

“Cái gì, cậu còn chưa từ bỏ sao? Lúc đầu chính cậu bảo tớ tìm hộ phòng, muốn chuyển ra ngoài ở”. Đại Bính nhai miếng lạp sườn, lười biếng nói.

 

Cậu ta thấy sắc mặt tôi trở nên nghiêm nghị, vội vàng nói: “Trên góc độ tâm lý học mà nói, khả năng này có thể xảy ra. Thực ra gay không phải loại nói giọng đàn bà ỏn à ỏn ẻn, nhiều lúc có khi còn là mẫu đàn ông lý tưởng trong mắt các chị em nữa”.

 

“Nói tiếp đi”. Tôi vừa ăn, vừa nhìn cậu ta.

 

“Tâm lý học phân tích rằng, phụ nữ có thể yên tâm khi yêu gay, mà không sợ bị phản bội, loại tâm trạng này, nếu không tiết chế kịp thời, càng lún sẽ càng sâu. Cũng có nghĩa là phụ nữ rất dễ yêu gay”. Nói đến đây, cậu ta nhìn tôi, “Sao thế, bọn họ thích cậu hả?”.

 

Tôi trầm ngâm, không trả lời cậu ta.

 

“Có điều tớ phải nhắc nhở cậu, tình cảm của phụ nữ đối với gay, chỉ xây dựng trên cơ sở cho rằng cậu là gay, một khi thân phận gay không còn nữa, tất cả những tình cảm trước đó cũng tan thành mây khói. Cậu biết đấy, thực ra phụ nữ rất gian xảo, không có người phụ nữ nào không khát vọng yêu thương, nhưng lại sợ bị tổn thương. Trước mặt người đàn ông không cần cảnh giác, phụ nữ rất yếu đuối, có thể thoải mái theo đuổi nhu cầu tâm lý của mình, hoặc là… chuyện ấy…”. Đại Bính nói tiếp.

 

“Ừ…”. Tôi gật gật đầu, phát hiện Đại Bính không đến nỗi bất tài vô dụng, lập tức hỏi cậu ta, “Chuyện ấy là chuyện gì?”.

 

“Chính là sợ tiếp xúc ở một mức độ nhất định… cả hai đều rất thận trọng, ở vị trí an toàn, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng có thể đem vấn đề thân phận ra an ủi bản thân. Trong phức cảm Oedipus con trai và mẹ yêu nhau, phản đối chưa chắc đã là sự nguy hiểm của hiện thực, phụ nữ thích gay, cũng tương tự như vậy”.

 

Đại Bính càng nói, tôi càng mơ hồ.

 

“Này, tớ hỏi cậu, cậu đã làm gì với họ rồi?”. Đột nhiên Đại Bính mở to mắt nhìn tôi, hỏi. “Không có gì, chỉ là không cẩn thận ngủ với nhau một đêm thôi”. Tôi thản nhiên đáp.

 

“Cùng phòng? Cùng giường? Thế thì cậu chết chắc rồi, lòng hận thù của đàn bà mạnh lắm đấy!”. Đại Bính khoa trương nhảy dựng lên.

 

Bỗng nhiên tôi nhớ ra xương sườn hấp cũng chín tới rồi, liền đứng dậy, vào bếp bưng đĩa sườn nóng hổi ra.

 

“Cậu đừng có ôm mộng hão huyền nữa, còn đùa nữa là sẽ vượt qua giới hạn, cậu chết không có chỗ chôn đấy”. Đại Bính nhìn tôi, cảnh báo.

 

Tôi lắc đầu, không nói gì. Trên thực tế, tôi chỉ cảm thấy bản thân có chút nguy hiểm. Theo như Đại Bính nói, nếu phụ nữ có thể yêu gay, thì tình hình còn phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều.

 

Đại Bính cầm đũa lên, gắp một miếng sườn bỏ vào mồm.

 

“Trời ơi!”. Cậu ta lại nhảy dựng lên.

 

Tôi nhìn cậu ta: “Bây giờ tớ đang rất phiền lòng, cậu đừng có gây chuyện nữa. Không ngon thì đừng có ăn nữa”.

 

“Mẹ ơi, cậu học ở đâu vậy? Ngon chết đi được!”. Đại Bính kinh ngạc nhìn tôi.

 

Bộp bộp bộp…

 

Bên ngoài trời lại bắt đầu mưa.

 

Nhìn Đại Bính ăn mấy món tôi nấu một cách ngon lành, tự nhiên tôi nhận ra, tôi đã không còn là Lương Mân trước đây nữa.

 

Tôi nghĩ ngợi một lúc, nắm lấy chiếc túi bên cạnh đứng lên.

 

“Cậu đi đâu đấy?”. Đại Bính hỏi.

 

“Dọn về”. Tôi ném lại hai tiếng, xách túi đi ra khỏi căn chung cư.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+