Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trà trộn phòng con gái – Chương 22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 22

 

Đứng ở ngã rẽ, tôi lấy tay ôm eo, nhìn theo chiếc đèn hậu màu đỏ của chiếc Porsche đen dần khuất đi trong tầm mắt, cầm tập tài liệu tiếp nhận bản quyền nặng trịch, có chút ngỡ ngàng.

 

Trong tay đã có thứ gì đó ướt ướt chảy ra, tôi vẫy tay bắt một chiếc taxi, sau đó trở về Lam Kiều Hoa Uyển.

 

“Anh bạn, anh đem cái gì lên xe vậy, có mùi gì thế?”. Người lái xe ngồi ở hàng ghế trước vừa lái xe, vừa hỏi tôi.

 

“Là mùi của bên ngoài thì phải?”. Tôi dựa vào ghế, hạ kính xe xuống, nhìn ra cảnh đêm của thành phố, bình tĩnh nói.

 

Rất nhanh, xe taxi đã đến Lam Kiều Hoa Uyển. Tôi bảo lái xe chở thẳng tôi đến cửa chung cư số 18, trả xong tiền, cầm những quyển sách cũ mua được xuống xe.

 

Trong chung cư, đèn điện sáng trưng, bọn họ vẫn chưa đi ngủ. Tôi mở cửa bước vào, giả vờ không nhìn thấy Trình Lộ và Tô Tô ở phòng khách, đi thẳng về phòng mình.

 

“Anh Tiểu Mân!”. Tô Tô bỗng gọi tôi.

 

Tôi nhìn cô bé một cái, vẫn đi thẳng về phòng.

 

“Anh Tiểu Mân, tay anh cầm gì vậy?”. Cô bé không để ý đến vẻ lạnh nhạt của tôi, hiếu kỳ chạy đến, chắn trước đường tôi đi.

 

“Mua ở hiệu sách cũ, em cầm lấy mà xem”. Tôi đưa những thứ trong tay cho cô bé, vòng qua cô, đi về phòng.

 

“Anh Tiểu Mân, em bỗng nhớ ra tối qua quên một việc!”. Tô Tô dường như không có chút hứng thú với đống sách cũ, chặn tôi lại, cười hi hi nói.

 

“Cái gì?”. Tôi vừa tiếp tục đi về phòng vừa hỏi qua loa.

 

“Quên kiểm tra xem anh có mặc cái quần lót màu đỏ mà em mua tặng không!”. Tô Tô cười ha ha hỏi tôi.

 

Cô bé vừa nói vừa đến kéo quần của tôi.

 

“Tô Tô, đừng đùa nữa”. Tôi giơ tay ngăn cô bé lại.

 

“Á!!!”.

 

Đột nhiên, đồng tử đẹp đẽ trong mắt Tô Tô mở to. Cô cúi xuống nhìn chất lỏng màu đỏ tươi còn đang nóng hổi trong tay mình, hét lên đầy sợ hãi và kinh hoàng.

 

“Anh Tiểu Mân, làm sao anh lại bị thương vậy?”. Trong giọng nói của Tô Tô rõ ràng có tiếng khóc, tiếng hét lên sắc nhọn.

 

Tôi cố cười: “Không sao, trên đường về không cẩn thận bị ngã, em mau đi rửa sạch máu ở tay đi, đừng làm bẩn đồ đấy”.

 

Tô Tô lắc đầu, sợ hãi nhìn tôi, cô bé vừa nắm cổ tay tôi, vừa hét lên về phía phòng của Hiểu Ngưng: “Chị Hiểu Ngưng! Mau ra đây! Anh Tiểu Mân bị thương!”.

 

Thấy phòng Hiểu Ngưng mãi không có động tĩnh gì, Tô Tô bỏ tôi ra, vội vàng chạy qua bên đó.

 

“Á…”. Bên trong lập tức vọng ra tiếng hét kinh hãi của Hiểu Ngưng. Rõ ràng, tay Tô Tô đầy máu, đã làm cho cô ấy khiếp sợ.

 

Rất nhanh, Hiểu Ngưng từ trong phòng chạy ra, không nói câu nào cởi ngay áo tôi ra, kiểm tra vết thương của tôi.

 

Chỉ nhìn thấy máu tươi từ vết thương từng giọt từng giọt chảy ra ngoài, dù tôi đã dùng tay bịt lại, nhưng máu vẫn theo ngón tay tôi nhỏ xuống nền nhà.

 

Trình Lộ nghe thấy tôi bị thương, cũng vội vàng đi tới. Cô ta nhìn thấy những giọt máu trên sàn nhà và một mảng máu loang trên áo tôi, cũng sợ đến nỗi mày chau cả vào.

 

Còn Linh Huyên nghe thấy tiếng ồn ào và tiếng hét ở phòng khách, cũng ra khỏi phòng. Cô ấy nhìn thấy những vết máu, phản ứng giống hệt Trình Lộ, bịt miệng lại, nhìn tôi vẻ kinh hãi.

 

“Chị Hiểu Ngưng, chị mau cứu anh ấy!”. Tô Tô không để ý đến máu trên tay mình, co kéo Hiểu Ngưng, miệng phụng phịu, gần như khóc đến nơi.

 

Đúng thật là, cứ làm như tôi sắp chết đến nơi ấy. Tôi vừa phàn nàn phản ứng của Tô Tô có hơi quá, lại vừa cảm động trước tấm lòng chân thành không hề giả dối của cô bé.

 

Hơn nữa, chịu đựng gần nửa tiếng đồng hồ, vết thương ở eo của tôi càng ngày càng đau, máu chảy ra ngày càng nhiều. Cũng vì lý do đó, nên tôi mới không để cho Trình Tư Vy đưa tôi về mà giữa đường đòi xuống xe. Nếu không, máu của tôi chảy ra, thấm vào ghế của chiếc xe Porsche, cô ấy sớm muộn cũng sẽ phát hiện. Tôi không muốn cô ấy lo lắng, cũng không muốn cô ấy cảm thấy có lỗi, nên mới cố chịu đựng không thể hiện ra, đến khu trung tâm thành phố liền yêu cầu xuống xe.

 

Nhưng lúc này, vết thương hình như theo nhịp chuyển động của tôi mà hơi rách ra thêm, đau đớn vô cùng.

 

“Đưa anh ấy vào phòng, mình sẽ xử lý”. Hiểu Ngưng nhanh chóng kiểm tra vết thương của tôi, căn dặn bọn Tô Tô.

 

Tô Tô và mọi người không dám chậm trễ, lập tức dìu tôi vào phòng. Tô Tô ở bên trái, Linh Huyên ở bên phải, ngay cả Trình Lộ luôn chống lại tôi cũng lo lắng đứng bên cạnh tôi, bởi vì không có chỗ nào cho cô ta giúp đỡ, nên cô ta chỉ có thể nhẹ nhàng đẩy lưng của tôi.

 

Về đến phòng mình, tôi vừa ngồi xuống sau một hồi luống cuống dìu đỡ của họ, Hiểu Ngưng liền cầm một đống thuốc nước và một cuộn băng gạc đi tới.

 

“Mọi người đi ra cả đi, ở đây giao cho mình được rồi”. Cô ấy trấn tĩnh nói.

 

Hiểu Ngưng là người chuyên nghiệp nhất trong tình huống này, Tô Tô và mọi người không dám có bất kỳ phản kháng nào, lần lượt đi ra khỏi phòng tôi.

 

Khi bọn họ rời khỏi phòng, Hiểu Ngưng cầm băng gạc và thuốc, ngồi bên giường của tôi, bảo tôi: “Cởi áo ra”.

 

Tôi giơ một tay lên, tay còn lại chỉ vào vết thương, ra hiệu cho cô ấy, lúc này tôi không có cách nào tự cởi áo ra cả.

 

Hiểu Ngưng không còn cách nào, khẽ thở dài một tiếng, tiến đến phía trước, nắm lấy áo tôi, giúp tôi nhẹ nhàng cởi ra. Cô ấy ở rất gần tôi, vì phải dùng sức giúp tôi cởi áo, cả nửa thân trên dường như sắp áp vào mặt tôi.

 

Mái tóc ngắn làm nổi lên khuôn mặt thanh tú, vì phải dùng sức nên cô ấy hơi thở gấp. Khuôn ngực cao, tròn mà mềm mại của cô nghiêng nghiêng về phía trước, suýt nữa đè lên mặt tôi.

 

Cuối cùng, chiếc áo thấm đầy máu của tôi cũng được cô ấy cởi ra. Cô ấy nhìn vào thân thể cũng được coi là cường tráng của tôi, mặt hơi đỏ lên, rồi lập tức khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh lạnh băng thường ngày, dùng một chiếc khăn ướt lau sạch máu đọng quanh vết thương, sau đó lấy một chai thuốc nước màu vàng, thấm đẫm một cục bông, bôi lên quanh vết thương của tôi.

 

“Á…”. Thuốc thấm vào vết thương của tôi, đau buốt từng cơn. Tôi không ngờ sự kích thích của loại thuốc sát trùng này mạnh đến vậy, không kìm được tôi kêu lên.

 

Hiểu Ngưng liếc nhìn tôi vẻ coi thường, còn tôi nghĩ mình chỉ vì một tý đau đớn này mà cũng kêu, liền cảm thấy rất xấu hổ, ngượng ngùng vô cùng.

 

“Vết thương ngoài da”. Hiểu Ngưng nói.

 

Câu này nghe có vẻ không có ý gì, nhưng lại làm cho tôi càng mất mặt, dường như những tiếng hò hét lúc nãy ở phòng khách đều do tôi cố ý gây nên.

 

Nhưng thái độ của cô ấy dù có hơi lạnh nhạt, thủ thuật lại hết sức tỷ mỷ. Cô ấy dùng tay đo vết thương của tôi, phát hiện thấy miếng dán không có cách nào băng kín được vết thương, nên lấy băng gạc ra, kéo ra một đoạn, cuốn quanh phần eo của tôi, từng vòng từng vòng một.

 

Tôi phối hợp với cô ấy, hai tay giơ lên cao, giống như một con cua lớn vừa được kéo lên bờ.

 

Tay Hiểu Ngưng rất lanh lẹ, từng vòng từng vòng rất dịu dàng. Cô ấy áp sát tôi, hai tay liên tục đan vào nhau ở phần bụng và lưng của tôi, cả người dường như sắp sà vào lòng tôi vậy, làm cho tôi cảm thấy rõ ràng sự dịu dàng của cô.

 

Khi tôi đang cúi đầu, ngắm nhìn chiếc cổ nõn nà của cô ấy nghĩ ngợi linh tinh thì cô ấy đột nhiên dùng lực thắt chặt dải băng ở eo tôi.

 

“Á!”, vết thương của tôi đột ngột bị đè nén, bỗng chốc đau đến nỗi tôi lại kêu lên lần nữa.

 

Hiểu Ngưng cầm kéo, cắt đi phần cuối của dải băng.

 

Cứ nghĩ đến việc tôi lại kêu to lần nữa trước mặt Hiểu Ngưng, càng cảm thấy mất thể diện, chỉ có thể giả vờ quên đi việc vừa xảy ra, giơ tay sờ phần eo vừa được băng bó, ngượng ngùng ho vài tiếng.

 

Cái cô Hiểu Ngưng này, lẽ nào biết được bụng mình nghĩ gì? Tôi xoa xoa phần băng ở eo, nhìn cô ấy, bụng đoán già đoán non.

 

“Đây không phải là vết thương do bị ngã, mà là dao đâm”. Cô ấy vừa thu dọn đồ đạc, vừa nhìn tôi, “Nói thật ra xem nào”.

 

Hóa ra khi nãy đột ngột thắt chặt dải băng, là cô ấy cố ý trừng phạt tôi vì đã nói dối Tô Tô.

“Nhất định phải nói à?”. Tôi nhìn cô ấy vẻ ngại ngần. Ý tứ trong lời nói của tôi rõ ràng là không muốn giải thích.

 

Hiểu Ngưng cười vẻ lãnh đạm như mọi khi, rồi ôm các loại dao, băng gạc, chai thuốc vào lòng, mở cửa đi ra khỏi phòng tôi.

 

Thì ra cô ấy không hề có ý truy hỏi đến cùng. Đúng là cô gái vừa lạnh lùng như nước lại vừa làm cho người ta cảm thấy thật dễ chịu.

 

“Anh Tiểu Mân…”. Hiểu Ngưng vừa ra khỏi phòng, Tô Tô lập tức quan tâm chạy ngay vào.

 

Trong tay cô bé cầm mấy quyển tạp chí và sách cũ mà tôi mua hôm nay: “Cái này là của anh, em mang vào cho anh đây này”.

 

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn buồn bã của Tô Tô, lại nhìn thấy Linh Huyên và Trình Lộ cũng theo cô bé đi vào thăm tôi, trong lòng tôi rất cảm động.

Đây giống như cảm giác ở “nhà”. Sáng sớm ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy sờ eo mình, cách ba lớp băng gạc, dường như cảm giác vết thương không còn đau nữa. Phương pháp trị liệu của Hiểu Ngưng thật lợi hại.

 

Tôi đứng lên mặc quần áo, làm vệ sinh cá nhân rồi đi ra khỏi phòng.

 

“Vết thương đỡ tý nào chưa?”. Linh Huyên nhìn thấy tôi đi ra, hỏi tôi đầu tiên.

 

“Khỏi nhiều rồi, vốn là vết thương nhẹ, bị Tô Tô hô hoán lên đấy thôi”. Tôi cười với cô ấy. Thực ra vết thương không nhẹ, nhưng tôi không muốn Linh Huyên lo lắng.

 

Tô Tô giống như một chú thỏ nhỏ gặm bánh mỳ, nhìn thấy tôi tinh thần sung mãn, tinh nghịch lè lưỡi với tôi.

 

Trình Lộ cũng nhìn tôi đầy vẻ quan tâm, chỉ là không nói ra mà thôi.

 

“Trình Lộ, hôm nay tôi muốn xin nghĩ’. Tôi nói.

 

“Một vết thương nhỏ mà đòi nghỉ hả?”. Trình Lộ hôm qua chính mắt nhìn thấy tôi chảy máu, vừa nãy còn có chút lo lắng, đột nhiên trở mặt vô tình, cố ý hỏi lại tôi một cách lạnh nhạt.

 

“Chị Lộ Lộ, hôm qua anh Tiểu Mân chảy nhiều máu lắm!”. Tô Tô lập tức nói giúp tôi.

 

“Đúng đấy, cậu phê chuẩn cho anh ấy nghỉ hôm nay đi”. Linh Huyên cũng đi đến, đứng cạnh tôi.

 

Trình Lộ nhìn họ, miễn cưỡng ra dáng giám đốc, nói với tôi: “Được thôi, cứ cho là hôm qua anh đã xin phép tôi nghỉ trước rồi, hôm nay không tính là anh bỏ việc, tính cho anh nghỉ không lương”.

 

cầm lông gà làm lệnh tiễn, còn coi mình là Thiên Bồng Nguyên Soái chắc. Nhưng cũng có mấy người ở cùng cấp trên của mình dưới một mái nhà đâu?

 

Tôi lườm cô ta, ném cho cô ta thứ mà tôi cầm trong tay.

 

“Cái gì đây?”. Trình Lộ rút ra, nhìn thấy toàn tiếng Anh chi chít, hỏi tôi.

 

“Hợp đồng đại diện xuất bản tiểu thuyết của Carl Sura”. Tôi hờ hững nói.

 

“Thật á?!”. Trình Lộ cầm mấy tờ giấy, kích động đến nỗi suýt nữa nhảy cẫng lên.

 

“Trình Tư Vy giúp lấy được, cô tìm cách cảm ơn chị ấy đi. Hôm nay trước hết cô giải quyết cho xong cái hợp đồng này, tôi ở nhà thử dịch trước một ít xem sao. Nhanh chóng xuất bản, tranh thủ lấy chút danh tiếng, sẽ có lợi cho việc chúng ta có được dự án bản quyền”.

 

Tiếng tăm của Carl Sura đến nay đã vang lừng, là ứng cử viên sáng giá cho giải Nobel năm nay, tầm ảnh hưởng của ông ta trong giới xuất bản cũng như trong giới văn hóa không hề nhỏ hơn Tom Cruise trong giới điện ảnh.

 

Nếu có thể trở thành người đại diện xuất bản bản tiếng Trung của ông ấy thì cũng giống như trở thành người quản lý của Tom Cruise vậy, nói trắng ra là tiền tài như nước, nói văn vẻ thì là tiếng tăm vang dội.

 

Linh Huyên ở trong bếp thái rau thật thành thục, hương thơm tự nhiên của rau xanh vượt ra phòng bếp bay vào phòng khách.

 

Linh Huyên đúng là điển hình của mẫu phụ nữ vợ đảm mẹ hiền, vừa xinh đẹp lại hiểu biết, có nghề nghiệp ổn định, không những đảm việc nhà, mà còn không hề cứng nhắc, già nua, chàng trai nào lấy được cô ấy, đúng là hạnh phúc cả đời.

 

Tôi nhìn qua cửa kính phòng bếp thấy mái tóc dài bồng bềnh theo nhịp động tác cô thái rau, không khỏi có chút xao xuyến.

 

“Có cần anh giúp gì không?”. Tôi đẩy cửa bước vào.

 

“Không cần đâu, anh cứ làm việc của anh đi”. Linh Huyên cười với tôi thật ngọt ngào.

 

“À, cái eo của anh đã đỡ tý nào chưa?”. Cô ấy đột nhiên hỏi.

 

Tôi xoa xoa eo: “Đã tháo băng ra rồi, không đau nữa”.

 

Linh Huyên cười thoải mái: “Thế thì tốt”.

 

Cô ấy rất nhã nhặn mà chân thành, không hề có chút giả dối. Cô ấy biết tôi và Trình Lộ phải thức đêm, đặc biệt làm đồ ăn đêm cho chúng tôi, cùng chúng tôi chia sẻ lo lắng, thật là biết đồng cảm với người khác.

 

“Anh cũng không đi xem Trình Lộ thế nào, cô ấy về là chui tọt vào phòng làm việc rồi”. Linh Huyên nói.

 

Tôi so vai: “Anh không muốn làm phiền cô ấy”. Nhìn thấy sắc mặt Linh Huyên chùng xuống, tôi vội nói: “Được rồi, anh đi xem xem cô ấy thế nào”.

 

Con gái thật kỳ lạ, ví dụ như Hiểu Ngưng và Linh Huyên, tôi đối với Trình Lộ có hơi tốt một chút, bọn họ liền tỏ ra rất hài lòng. Nhưng tôi tiến thêm một bước quan tâm đến Trình Lộ, bọn họ dường như lại không bằng lòng.

 

Đi đến phòng của Trình Lộ phải đi qua phòng Tô Tô, nhìn qua cửa, tôi thấy Tô Tô đang ngủ gật trước màn hình tinh thể lỏng, nước dãi sắp chảy từ miệng ra bàn đến nơi rồi. Cô bé này đúng là một con sâu lười, tôi nhờ cô bé làm giúp bìa cho cuốn sách mới, lúc này còn chưa đến nửa đêm, cô bé đã ngủ mất rồi.

 

Tôi đi vào, nhẹ nhàng bế cô bé lên, đặt vào trong chăn. Tóc cô bé rất suôn mềm, lọt qua kẽ tay tôi, vô cùng dễ chịu. Cô bé mặc bộ đồ ngủ con thỏ rất dễ thương, không những chất vải mềm mại như lông thỏ, mà chiếc mũ đằng sau còn có thêm hai cái tai thỏ, làm cho người ta vừa thấy đến là bó tay với cô bé lại vừa thấy buồn cười.

 

Nhẹ nhàng đóng cửa phòng Tô Tô lại, khi đi qua cửa phòng của Hiểu Ngưng, tôi nhìn thấy cô ấy đang chuyên tâm viết báo cáo. Cô ấy hơi nghiêng đầu, cặp lông mày lá liễu hơi chau lại, thỉnh thoảng lại dừng bút, suy nghĩ hồi lâu. Trông cô ấy cứ như đang trải qua một kỳ thi quan trọng vậy.

 

Mái tóc ngắn che đi một nửa khuôn mặt thanh tú, mỗi nhịp cô viết trên giấy mái tóc lại nhịp nhàng lay động theo. Qua lần áo ngủ thấy rõ từng đường nét cơ thể cô ấy, đôi bàn chân nhỏ trắng nõn nà giẫm lên trên đôi dép, hai đùi khép vào, hình như vì đang cố suy nghĩ nên cả cơ thể đều căng thẳng.

 

Không biết vì sao, tôi rất thích dáng Hiểu Ngưng ngồi yên lặng suy nghĩ. Cô ấy làm tôi nhớ đến một người.

 

Hiểu Ngưng thấy tôi ở ngoài cửa nhìn, cũng nhìn lại tôi. Tôi lập tức tăng tốc, lướt qua phòng cô ấy.

Cuối cùng, tôi cũng đến được phòng Trình Lộ.

 

Chỉ thấy Trình Lộ đang cắn bút, vắt óc ra để nghĩ từ.

 

Cộc cộc. Tôi bưng hai bát cháo, một bát đặt trước mặt cô ta, một bát đặt trước tôi.

 

“Đi một vòng hết chỗ họ, cuối cùng cũng nghĩ đến chỗ tôi hả?”. Trình Lộ ngẩng đầu lên, nói một cách chua chát.

 

“Ghen à?”. Tôi cười, nhìn mấy trang sách trong tay cô ta, “Được bao nhiêu rồi?”.

 

“Dịch đến trang thứ mười lăm, thấy khó quá. Sách của Carl Sura, đọc rất dễ hiểu, nhưng phải dịch ra thì rất khó”. Trình Lộ buồn phiền chau mày lại, quả nhiên không có tâm trạng đấu khẩu với tôi.

 

“Bởi vì tiểu thuyết của ông ấy rất nhiều chỗ có từ địa phương, từ đa nghĩa, còn có một ít thuật ngữ của bang hội Mỹ đúng không? Nhiều khi trong sự hài hước, còn ẩn chứa những triết lý, nếu bỏ qua những cái đó, sẽ làm mất đi ý nghĩa quyển sách này của Carl Sura”. Tôi nói.

 

Trình Lộ như tìm thấy tri âm, mắt chợt sáng lên: “Anh cũng thấy thế sao?”.

 

“Khi lần đầu tiên đọc sách của ông ấy tôi đã nghĩ, sách này hay thì hay thật, nhưng nếu dịch sang tiếng Trung, e rằng có chút khó khăn”. Tôi trả lời.

 

Trình Lộ tán đồng bổ sung: “Đúng vậy, tôi tưởng tôi đã rất hiểu về Carl Sura, nhưng càng đào sâu, càng phát hiện nhiều chỗ không có cách nào hiểu hết được”.

 

Tôi lắc đầu: “Cô đừng xem nhẹ Carl Sura, quyển sách này bề ngoài chỉ là một quyển tiểu thuyết, kỳ thực nó truyền tải rất nhiều thứ. Chưa đến một trình độ nhất định, rất khó có thể hiểu hết được quyển sách này”.

 

“Ý anh là tôi chưa đủ trình độ để dịch quyển sách này?”. Trình Lộ nhìn tôi, hỏi.

 

“Sai, không ai có thể thích hợp hơn cô để dịch quyển này. Cô là giám đốc của phòng bản quyền, là người có óc thưởng thức và giám định văn học nước ngoài giỏi nhất của công ty. Hơn nữa cô thật lòng thích Carl Sura, hiểu quá nửa những điều mà ông ấy muốn gửi gắm”.

 

Nghe tôi nói vậy, Trình Lộ lại càng tỏ vẻ nghi hoặc: “Thế phần nhỏ mà tôi còn chưa hiểu đó, anh hiểu rồi à?”.

 

Tôi tự tin cười: “Thực ra là thế này, cái cô hiểu, là phần mà con gái có thể hiểu được, còn cái tôi hiểu, là phần mà chỉ đàn ông mới có thể lĩnh hội được.Trong sách của Carl Sura ẩn chứa khí phách cương trực và những trăn trở trong thế giới tàn bạo vô hình này, những điều này không phải một người con gái như cô có thể dịch ra được”.

 

Có thể lời của tôi đã xoa dịu cô ta, Trình Lộ lập tức không nói gì nữa.

 

“Thế này vậy, chúng ta hợp tác, tôi dịch trước một lần, anh giúp tôi trau chuốt lại”. Trình Lộ nghĩ một lát, nói.

 

Giọng điệu của cô ta, trên thực tế là đang nhờ tôi giúp đỡ.

 

Tôi không trả lời ngay, mà chỉ vào hai bát cháo trước mặt: “Cháo ngân nhĩ kỳ tử và lê tuyết, bổ dạ dày nhuận phổi, thanh nhiệt sáng mắt, thích hợp nhất làm đồ ăn đêm”.

 

“Anh nấu à?”. Trình Lộ vừa ăn vừa hỏi.

 

“Linh Huyên làm đấy, tôi giúp cô bưng qua đây thôi”. Tôi cũng cầm một bát lên ăn.

 

Trình Lộ cười tủm tỉm: “Hôm nay là lần đầu tôi phát hiện…”.

 

“Tôi đối với cô rất tốt?”.

 

Cô ta lắc đầu: “Phát hiện khả năng lĩnh hội của anh rất cao. Anh có thể là nhân viên xuất bản cấp cao không phải chỉ nhờ vào vận may”.

 

Đây có lẽ là lần đầu tiên cô ta công khai thừa nhận thực lực của tôi, khiến tôi hơi bất ngờ. Đây có lẽ cũng là lần đầu, tôi và cô ta hòa hợp đến mức khó mà hình dung nổi.

 

Trình Lộ dù cho có là hổ cái, nhưng trong phòng của cô ta vẫn có mùi hương của phòng con gái, bên ngoài cửa sổ trời đã tối mịt, căn phòng sáng đèn này lại càng trở nên ấm áp.

 

Tôi biết trình độ ngoại ngữ và trình độ văn học của Trình Lộ đều đã đạt đến mức tương đối, nhưng qua nửa buổi tối, biểu hiện của cô ta làm tôi lại càng thêm khâm phục. Bản gốc tiếng Anh sau khi qua tay cô ta đến chỗ tôi đã trở thành bản tiếng Trung hoa lệ, tôi lại sửa lại tổng quan, biến thành những con chữ mềm mại hơn.

 

Chúng tôi cùng nhau thảo luận về tính hợp lý của các tình tiết trong truyện và tính trôi chảy mạch lạc của câu văn, bổ sung cho nhau, kiểm tra lẫn nhau, ngày càng ăn ý, ý kiến trái ngược ngày càng ít, ngay cả trong ánh mắt cũng có ý khen ngợi lẫn nhau, cùng đắm chìm trong một thế giới, không hề cảm thấy màn đêm bên ngoài đang dần trôi đi.

 

Ánh đèn mờ tối, tiếng gió thổi mạnh. Xưa có “hồng tụ thiên hương dạ độc thư”, nay có “mỹ nữ làm bạn sửa bông”. [hồng tụ thiên hương dạ độc thư: (tay áo hồng lại thêm mùi thơm), dùng để chỉ người đẹp. Ý cả câu là khi thư sinh đọc sách, miệt mài bài vở còn có mỹ nữ ở bên (BTV).]

 

Tôi uống nốt bát cháo đã lạnh ngắt, nhìn thấy sắc mặt cô ta tiều tụy, biết thức đêm với cô ta là rất khổ cực, tôi liền thu lại mấy chục trang bản thảo ở trên bàn cô ta.

 

“Anh cầm hết đi, tôi dịch thế nào được?”. Cô ta ngẩng đầu nói.

 

Tôi lắc đầu: “Tôi lấy hết bản thảo là để cô không dịch tiếp nữa. Cô nhìn mình đi, thức đêm mệt quá, mặt trắng bệch ra rồi kìa”.

 

Nói xong, tôi mới nhận thấy mình thể hiện quá rõ sự quan tâm dành cho cô ta, lập tức giả vờ như chưa nói gì, kéo cô ta đứng dậy, đẩy đến bên giường, bảo cô ta nằm xuống.

 

Trình Lộ nhìn tôi như nhìn một người ngoài hành tinh, để mặc cho tôi kéo chăn đắp cho, sau đó chằm chằm nhìn tôi đi ra khỏi phòng. Cô ta chắc chắn nghĩ là tôi ốm rồi, tự nhiên lại tốt với cô ta như vậy.

 

Rời khỏi phòng Trình Lộ, tôi không ngủ, mà ngồi trong phòng mình, dịch tiếp phần của Trình Lộ, cả đêm không ngủ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+