Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trà trộn phòng con gái – Chương 23 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

 

Ánh mặt trời ở ngoài cửa sổ chiếu lên người cô ta, đem đến cho tôi một cảm giác ngọt ngào. Mái tóc như làn mây, từ vầng trán mịn màng uốn lượn rủ xuống, đôi mắt sâu thẳm với hàng mi dài quyến rũ của cô ta chăm chú nhìn vào trang sách. Cô ta dựa vào ghế, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn, ngón tay thon dài thỉnh thoảng lại lật giở một trang sách, động tác cũng rất tao nhã.

 

Trong phòng làm việc của phòng bản quyền, khắp nơi đều là những chồng sách cao ngất ngưởng, giống một góc thư viện chưa được dọn dẹp, ánh nắng chan hòa chiếu qua lớp kính, tạo cho người ta một cảm giác yên bình. Dáng vẻ tĩnh lặng của Trình Lộ dường như làm tôi thấy được hình ảnh thu nhỏ hồi cô ta còn học đại học, đẹp đẽ nhưng không thể với tới được, một cảm giác như thực như mơ.

 

Tôi chống cằm, cứ thế ngắm nhìn cô ta. Thức đêm ba ngày liền, mắt cô ta vẫn long lanh, da cũng không hề bị khô đi, vẫn sáng mịn đến không ngờ, cũng có thể coi là một kỳ tích. Mấy hôm nay, tôi và Trình Lộ làm việc không ngừng, cuối cùng cũng hoàn thành công việc dịch, tờ bìa do Tô Tô thiết kế cũng làm xong, tôi vô cùng hài lòng. Khổ ba mươi hai, phong cách nhã nhặn, ý vị thâm sâu, cô bé còn khuyến mại thêm cho tôi mấy bức tranh minh họa tự vẽ rất đẹp, bất luận trang bìa hay tranh minh họa đều rất phù hợp với phong cách tiểu thuyết của Carl Sura.

 

Tiếp theo là quá trình thẩm định bản dịch, hiệu đính, in ấn và phát hành, giao cho phòng biên tập và phòng phát hành của công ty thực hiện. Tiểu thuyết của Carl Sura là một trong những tác phẩm quan trọng nhất công ty phát hành trong thời gian này, chúng tôi sẽ đưa ra thị trường trong thời gian sớm nhất.

 

Trình Lộ dường như cảm thấy tôi đang nhìn cô ta, liền ngẩng đầu: “Ngày mai đi Bắc Kinh, mang thêm nhiều áo vào”.

 

“Bắc Kinh á?”. Tôi hỏi.

 

“Mấy ngày nay bận quá, quên nói cho anh biết. Ngày mai có triển lãm sách Bắc Kinh, công ty cử chúng ta đi công tác”.

 

Cùng Trình Lộ đi công tác?

 

Nghĩ đến Bắc Kinh, trong lòng tôi chợt thoáng qua một hình bóng.

 

Vốn dĩ cuối tuần muốn nghỉ ngơi thoải mái, lại bị Trình Lộ sắp xếp cho đi công tác. Nhưng nghĩ đến Trình Lộ thời gian này cũng thức đêm dịch sách giống tôi cũng rất mệt, lòng tôi lại nguôi nguôi.

 

Rạng sáng ngày thứ bảy, nhân lúc Tô Tô và mọi người còn đang ngủ say, tôi và Trình Lộ đi ra nhà ga. Lần này đi công tác Bắc Kinh, tôi và Trình Lộ thỏa thuận không nói cho Tô Tô, tránh việc cô bé bô lô ba la bàn luận không ngớt thậm chí có thể còn nhân dịp cuối tuần đòi đi cùng chúng tôi, nhưng đi một cách lén lút như vậy, cảm giác như tôi và Trình Lộ bỏ nhà chạy trốn vậy.

 

Đi ra ngoài, Trình Lộ mặc một chiếc áo sơ mi kẻ ngang sọc xanh lẫn sọc trắng, đi cùng với một đôi giày vải bạt màu trắng, đơn giản mà nhẹ nhàng. Quen nhìn cô ta mặc đồ công sở, hôm nay thấy ăn mặc kiểu thoải mái như vậy, tôi cứ nghi ngờ người trước mặt tôi đây không phải là Trình Lộ, mà là một sinh viên năm ba đại học, vừa tao nhã vừa năng động, chín chắn lại trẻ trung.

 

“Nghĩ gì thế?”. Trong khoang giường nằm của tàu hỏa, Trình Lộ thấy tôi không ngừng liếc nhìn cô ta, hỏi.

 

Đúng là quá sức mấy ngày liền, da cô ta có khỏe đến mấy, cuối cùng cũng xuất hiện quầng thâm quanh mắt.

 

“Không có gì, cô ngủ thêm lúc nữa đi”. Tôi thấy Trình Lộ thật sự mệt mỏi bèn nói.

 

Trình Lộ không nói gì, chỉ ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ và suy tư.

 

Tiếng tàu hỏa nghiến vào đường ray như có tác dụng thôi miên. Trình Lộ nằm ở giường dưới đối diện tôi, dần dần ngủ thiếp đi. Cô ta thở đều đặn, ngực hơi nhấp nhô. Chiếc áo kẻ sọc bằng vải cotton ôm vào thân hình tuyệt mỹ, làm cho những đường nét quyến rũ của cô ta hiện ra rõ ràng.

 

Tôi lặng lẽ nhìn khuôn mặt trái xoan vừa mạnh mẽ vừa thanh tao ấy, bất giác cũng chìm vào giấc ngủ.

 

Khi tôi thức dậy, thấy Trình Lộ đang nằm nghiêng trên giường bên kia, đầu gối lên tay, chằm chằm nhìn tôi.

 

“Nhìn gì thế, chưa thấy trai đẹp bao giờ à?”. Tôi trợn mắt hỏi.

 

Cô ta hơi sững ra, mặt hơi đỏ, lập tức nói một cách nũng nịu để che đi sự ngượng ngùng: “Đồ lười, ngủ say như chết!”.

 

“Đúng là, tôi ngủ thì bận gì đến cô?”. Tôi ngáp một cái, nhìn Trình Lộ mặt ửng hồng, “Còn bao lâu nữa tới Bắc Kinh?”.

 

“Còn một tiếng nữa”. Cô ta trả lời.

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bên ngoài núi non trập trùng, trong sự hùng vĩ có chút thê lương của hoàng hôn, đúng là đã đến miền bắc.

 

“Trình Lộ, tư thế cô ngủ rất khó coi”. Tôi ngồi dậy, nói với cô ta.

 

“Chỗ nào khó coi?!”. Trình Lộ lập tức nhướng mày lên, cắn môi, trợn to mắt nhìn tôi.

 

“Chảy nước dãi khắp nơi, còn gọi tên của một người”. Tôi lừa cô ta.

 

“Hứ! Tôi gọi tên ai?”. Trình Lộ tức giận nhìn tôi.

 

“Để tôi nghĩ xem,” tôi sờ sờ cằm, “hình như là cái gì như Lương Mân… Lương Mân…”.

 

“Anh cút đi!”. Trình Lộ cầm cốc nước bên cạnh giả vờ như muốn đập vào tôi, nghĩ một lúc, hỏi nhỏ: “Tôi gọi tên anh thật à?”.

 

“Lừa cô thôi, ngốc ạ!”. Tôi cười ha hả.

 

Trình Lộ hất hàm, cầm một quyển tạp chí ở đầu giường ném về phía tôi.

 

“Kể ra thì anh hình như có nói mê thật”. Trình Lộ nhìn tôi, nói.

 

“Tôi nói cái gì? Không phải là hét tên cô đấy chứ?”. Tôi nhìn cô ta, đầy sự nghi hoặc.

 

“Nghe không rõ, nói mấy câu gì mà “sảnh sảnh sảnh”, sau đó thì không nghe thấy nữa”. Cô ta nói.

 

Sảnh sảnh sảnh? Lẽ nào hôm qua ngủ mơ tôi gọi tên Cố Sảnh? Cũng không biết vì sao, mỗi lần sắp đến Bắc Kinh, tôi đều nghĩ đến cô ấy.

 

Nhưng, nếu như Cố Sảnh và Trình Lộ gặp mặt nhau, sẽ thế nào nhỉ? Tôi đột nhiên không đừng được lại nghĩ.

 

Tàu hỏa lặp lại tiết tấu của nó, cuối cùng cũng đến được Bắc Kinh.

 

Triển lãm sách ở Bắc Kinh lần này, công ty xuất bản An Mặc của chúng tôi không trưng bày sách mà chỉ đến tham gia triển lãm.

 

Tuy tôi và Trình Lộ cùng đi công tác, nhưng chắc chắn ở hai phòng khác nhau, chúng tôi đến khách sạn để đồ, tiếp đó, vội vàng đến trung tâm triển lãm.

 

Quy mô lần này so với mấy năm trước lớn hơn nhiều, trực tiếp liên hệ với phía xuất bản và liên hệ với bên phát hành đều có, các đơn vị kinh doanh sách quy mô lớn và các nhà xuất bản lớn khắp trong cả nước đều tề tựu đông đủ. Thời gian tôi và Trình Lộ bỏ phí trên tàu hỏa quá nhiều, khi đến trung tâm triển lãm, thời gian triển lãm sách ngày hôm đó chỉ còn lại hai tiếng.

 

Nhưng, triển lãm sách ngày thứ bảy chủ yếu hướng tới các đơn đặt hàng trong giới xuất bản, tôi và Trình Lộ không có nhiệm vụ tiêu thụ sách, chỉ đến xem các đơn vị khác phát hành những sách gì, nên hai tiếng đồng hồ cũng đủ rồi.

 

Triển lãm chỉ còn có hai tiếng, những cuộc làm ăn còn do dự chưa quyết định đều phải quyết định trong lúc này, người trong trung tâm triển lãm như dòng nước chảy mạnh, dường như có thể cuốn phăng người đi bất cứ lúc nào. Tôi và Trình Lộ không dám đi cách xa nhau quá, dần dần, hai cánh tay của chúng tôi đã lồng vào nhau.

 

Các nhà xuất bản ở tầng năm đều có gian triển lãm của riêng mình, tập đoàn xuất bản có gian triển lãm cỡ lớn, doanh nghiệp kinh doanh sách tư nhân chủ yếu tập trung ở tầng hai và tầng ba, doanh nghiệp sách của Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan thì tập trung ở tầng bốn.

 

Đúng là người trong ngành thì đến xem ngành mình có những phát triển gì, còn người ngoài ngành thì đến để góp vui. Tôi và Trình Lộ đi từng tầng từng tầng một, không phải xem sự trang hoàng lộng lẫy và sự bài trí giá sách của các doanh nghiệp, mà qua những sách mà bọn họ trưng bày, trong bụng nhẩm tính những động thái xuất bản chủ yếu của các nhà xuất bản, xu hướng của thị trường trong thời gian gần đây, và tình hình nắm giữ bản quyền của một vài tiểu thuyết đang được yêu thích…

 

“Tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh thật lợi hại, thuê cả tầng sáu”. Đến tầng sáu, nhìn thấy bảng giới thiệu ở chỗ cầu thang tự động, Trình Lộ ngạc nhiên nói.

 

“Bắc Kinh là sân nhà của bọn họ, đương nhiên phải hoành tráng rồi”, tôi nói. Trong ấn tượng của tôi, nghiệp vụ bản quyền của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh rất có thực lực, là ứng cử viên nặng ký của dự án bản quyền Wolters Kluwer, cũng là đối thủ cạnh tranh của công ty xuất bản An Mặc chúng tôi về nghiệp vụ bản quyền.

 

“Cũng không biết gần đây bọn họ chủ yếu phát hành sách gì”. Trình Lộ cũng rất tò mò, có ý thăm dò địch thủ, kéo tôi đi vào trong.

 

Mặc dù tầng sáu rộng rãi người không đông lắm, nhưng cô ta lại quên bỏ tay tôi ra. Chiến trường, Trở về, Họng súng.

 

Ba tờ áp phích cỡ lớn treo ngay ở vị trí bắt mắt nhất của gian triển lãm.

 

“Những sách mới mà họ sắp phát hành? Chưa nghe thấy bao giờ”. Trình Lộ kéo tôi đi đến phía trước, nói đầy vẻ nghi hoặc.

 

Rồi, khi ánh mắt của chúng tôi chuyển tới vị trí tên tác giả, cả hai đều kinh ngạc.

 

Carl Sura!

 

“Bọn họ, làm sao có thể…”. Trình Lộ quay đầu nhìn tôi, chợt nhận thấy cô ta vẫn còn khoác tay tôi, như điện giật vội vàng bỏ cánh tay tôi ra.

 

“Chắc là… ba quyển tiểu thuyết khác ngoài quyển My World”. Tôi nghĩ một lúc, nói. Xem ra, có hơi nan giải đây, vốn tưởng rằng chỉ một mình chúng tôi có thể xuất bản tiểu thuyết của Carl Sura, phản ứng của thị trường đương nhiên sẽ tốt, tiện đà giành luôn cả dự án bản quyền của Wolters Kluwer cũng không chừng, bây giờ lại phát hiện đối thủ cạnh tranh của chúng tôi có trong tay những ba quyển tiểu thuyết của Carl Sura!

 

Trình Lộ chau mày buồn rầu, chắc chắn cũng cảm thấy khó tin. Hơn nữa, từ ba tờ áp phích tuyên truyền được treo ở triển lãm có thể thấy, sự ra đời của ba cuốn tiểu thuyết này chỉ là việc trong chớp mắt mà thôi!

 

Ngay lập tức, tâm trạng của tôi và Trình Lộ đều như bị rơi xuống đáy vực.

 

“Nhưng chúng ta xuất bản tác phẩm mới của Carl Sura, hơn nữa My World hay hơn cả ba tác phẩm trước, cũng có thể coi là một ưu thế”. Tôi an ủi cô ấy.

 

“ừm, cũng may là đến xem triển lãm, nếu không hoàn toàn không biết người ta đã bóp trúng cổ họng mình”. Trình Lộ gật đầu, có cảm giác như người gặp nạn mà thoát chết vậy.

 

Tôi nhìn ba tờ áp phích được thiết kế tinh xảo đẹp đẽ, đột nhiên cảm thấy phong cách này có chút quen thuộc.

 

“Không biết là ai, lại có thể một lần có được bản quyền tiếng Trung của những ba cuốn tiểu thuyết của Carl Sura nhỉ?”. Tôi cẩn thận xem xét những thông tin của ba tờ áp phích, bùi ngùi nói.

 

“Là tôi”. Một lời đáp lanh lảnh vang lên từ phía sau lưng tôi.

 

Âm thanh quen thuộc này… Cả người tôi run bắn, vội vàng quay lưng lại.

 

“Cố… Sảnh?”. Tôi lùi lại nửa bước, tim đập loạn xạ, không dám tin vào mắt mình.

 

“Lâu lắm không gặp, bạn cũ”. Cô ấy lạnh nhạt nhìn tôi, nói.

 

Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, cổ áo hai tầng cho cảm giác tinh tế tuyệt đẹp, phong cách nhã nhặn không phô trương. Kết hợp với sợi dây chuyền ngọc trai đen làm nền, trông cô ấy thật nổi bật và cao quý.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn và xinh đẹp của cô ấy vẫn giống như khi còn là sinh viên, vừa mạnh mẽ vừa xinh xắn. Ánh mắt vẫn như trước, vừa trong trẻo vừa sáng ngời.

 

Mấy cái cặp tóc màu xanh đơn giản vén mái tóc đen tuyền trước trán lên, càng làm nổi rõ những đường nét gợi cảm trên khuôn mặt cô ấy. Hai năm không gặp, so với trước đây cô ấy ngày càng xuất sắc.

 

Thấy một mỹ nhân duyên dáng như vậy đột ngột xuất hiện, Trình Lộ vừa có chút nghi hoặc lại vừa có chút phòng bị.

 

Còn tôi không hề có chuẩn bị gì về tâm lý, trong lòng lạnh buốt. Tôi nhìn chằm chằm cô ấy, một người có thể đối phó bất cứ tình huống nào như tôi, lúc này tim cũng đập loạn xạ. Nhưng bề ngoài, tôi vẫn phải cố gắng giữ bình tĩnh.

 

Cố Sảnh nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Trình Lộ bên cạnh: “Đây là…”.

 

“Tôi là giám đốc phòng bản quyền của công ty xuất bản An Mặc, Trình Lộ. Lần đầu gặp mặt”. Trình Lộ phóng khoáng giới thiệu về mình, rút ra một tờ danh thiếp, đưa cho Cố Sảnh, rồi như chợt nhớ ra điều gì liền nói “Hình như tôi từng nhìn thấy chị trong tập ảnh của Lương Mân…”.

 

Cố Sảnh cũng rút ra một tờ danh thiếp, trao cho Trình Lộ, rồi nhìn tôi, cười nhẹ nhàng: “Không ngờ anh vẫn còn giữ những bức ảnh đó”.

 

Tôi ngại ngùng cười, bụng nghĩ Trình Lộ xem trộm ảnh của tôi lúc nào, lẽ nào là thu thập bằng chứng xem tôi có phải là gay không? Đột nhiên nghe thấy Trình Lộ cầm tờ danh thiếp bên cạnh tôi, nói: “Hóa ra chị Cố là phó giám đốc phòng thị trường của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh, thất lễ thất lễ”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+