Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trà trộn phòng con gái – Chương 29 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29

 

Bíp bíp bíp… Tiếng còi inh ỏi của những chiếc xe ngoài đường lớn, tiếng rao hàng của những hàng rong ven đường ở cổng khu nhà, thậm chí cả tiếng leng keng của những chiếc xe đạp trong khu trông xe dưới tầng… lần lượt lọt vào tai tôi.

 

Ánh nắng rạng rỡ bên ngoài dường như là sự bồi thường của ông trời đối với cơn mưa to vào dịp cuối tuần này. Tôi ngáp ngủ, lồm cồm bò dậy trên sofa, ngoái đầu nhìn về phía phòng ngủ, bên trong không có chút động tĩnh nào, có lẽ Cố Sảnh vẫn đang say sưa ngủ. Hiệu quả cách âm của phòng ngủ tốt hơn phòng khách, chúng tôi lại ở trên tầng ba, tiếng ồn ào bên ngoài chắc không làm kinh động đến cô ấy.

 

Cuối tuần này, vì trời mưa nên cả hai chúng tôi đều trốn trong nhà, không đi đâu cả, nhưng cuộc sống vẫn rất yên tĩnh và dễ chịu.

 

Nhân dịp cuối tuần, tôi đọc hết ba cuốn tiểu thuyết của Carl Sura mà Cố Sảnh xuất bản, càng đọc càng mê. Carl Sura quả thực là nhà văn đẳng cấp cao của thế giới, thảo nào cả Trình Lộ, Trình Tư Vy lẫn Cố Sảnh đều sùng bái ông ấy đến thế. Ba cuốn tiểu thuyết này cũng được dịch rất hay, thực lực của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh quả thực không thể xem thường.

 

Tôi không muốn làm phiền Cố Sảnh, lặng lẽ thay quần áo đến công ty.

Hai đêm cuối tuần, Cố Sảnh đều không khóa cửa. Tôi biết vào phòng là cầm thú, không vào thì không bằng cả cầm thú, nhưng tôi tình nguyện là kẻ “không bằng cầm thú”.

 

Lúc lái xe đi qua nhà sách Tân Hoa, tôi thấy áp phích ba cuốn tiểu thuyết của Cố Sảnh đã dán ở đó, điều này có nghĩa là sách của họ đã được bày trên các giá sách của thành phố Bình Hải. Phong cách mấy tấm áp phích này rất phóng khoáng, tinh xảo, quả nhiên là do Cố Sảnh tự tay thiết kế. Khi tôi đến công ty, Trình Lộ đã ngồi bên bàn làm việc. Hôm nay cô ta đến rất sớm.

 

Cô ta thấy tôi đi vào lườm tôi một cái, không nói gì. Tôi ngồi xuống đối diện với cô ta, mở máy tính của mình lên.

 

“Sách của bọn họ đã tấn công vào Bình Hải rồi”. Trình Lộ phá vỡ không gian im lặng, nói.

 

“Ừ, hôm nay trên đường đến đây tôi cũng nhìn thấy rồi”. Tôi vừa sắp xếp đồ đạc vừa nói.

 

“Hai hôm nay… anh ở khách sạn hả?”. Cô ta nghĩ ngợi một lúc, rồi hỏi tôi.

 

“Không, tôi có phòng thuê bên ngoài”. Thấy cô ta còn có ý định hỏi thêm, tôi cầm cốc đứng lên, “Tôi đi lấy ít nước nóng”.

 

Lúc này, các đồng nghiệp khác của phòng bản quyền đều chưa đến, một mình đối diện với Trình Lộ, tôi cảm thấy hơi gượng gạo.

 

Lúc tôi quay lại phòng làm việc thì nghe thấy giọng của Tạ Tiểu Phàm bên trong.

 

“Chị Trình, lần trước trong thang máy chị nói không sai tẹo nào! Cái tên Lương Mân đó đúng là kẻ đào hoa…”. Tạ Tiểu Phàm khoa chân múa tay, kích động nói.

 

Cô nàng này, dám nói xấu tôi hả? Tôi lặng lẽ bước vào.

 

“Chị Trình, chị không biết đấy thôi, anh ta dám có hai cô bạn gái cùng một lúc. Tuần trước Lưu Hiểu Nhã ở phòng tài chính nhìn thấy anh ta cùng một cô gái đeo kính đen đi mua rau, dáng vẻ rất thân mật, lúc về cô ấy còn nói với em bạn gái của Lương Mân rất xinh đẹp. Nhưng hôm kia, Lạc Y Na bên phòng phát hành nhìn thấy anh ta với một cô gái không đeo kính khác tay nắm tay đi mua đồ trong siêu thị, chắc là đã sống chung với nhau rồi! Haizz, loại đàn ông này… đúng là không thể tin tưởng được, chị Trình chị nói không sai chút nào, loại đàn ông như anh ta đúng là chỉ được cái mẽ bên ngoài chứ bản chất bên trong thì xấu xa vô độ…”.

 

Tạ Tiểu Phàm thao thao bất tuyệt bình luận về tôi, không ngừng khen ngợi sự anh minh, sáng suốt của Trình Lộ.

 

Trình Lộ đứng đối diện với tôi, thấy tôi đứng sau lưng Tạ Tiểu Phàm, ánh mắt trở nên ngượng ngùng.

 

“Chị Trình, chị nói xem đúng không?”. Tạ Tiểu Phàm không biết tôi chỉ cách cô ấy mười centimet, cứ cố truy hỏi Trình Lộ.

 

“Anh ấy… chắc là có hiểu lầm rồi. Con người anh ấy… cũng không đến nỗi xấu xa như em nghĩ đâu”. Trình Lộ hàm hồ trả lời. Trước đây cô ta nghiến răng nghiến lợi nói tôi là đồ đàn ông xấu xa, bây giờ lại bảo vệ tôi, rõ ràng là có chút lực bất tòng tâm.

 

“Không thể nào! Bọn họ đều tận mắt nhìn thấy! Tay trong tay! Hơn nữa lại còn là những cô vô cùng xinh đẹp nữa!”. Tạ Tiểu Phàm kích động giải thích, cứ như cô ta tận mắt nhìn thấy không bằng.

 

Trình Lộ đoán người mà họ nhìn thấy là Linh Huyên, hơi ngẩng đầu lên, nhìn tôi. Nửa muốn nói hộ tôi, nửa lại có vẻ không vui.

 

“E hèm…”. Tôi hắng giọng.

 

Tạ Tiểu Phàm quay đầu lại, thấy tôi đứng ngay sau lưng cô ấy, bất giác để lộ vẻ mặt kinh hoàng.

 

“Người đàn ông đào hoa đứng sau lưng, em không để bụng chứ?”. Tôi nhìn Tạ Tiểu Phàm, hỏi.

 

“Không phải do em đồn mà cả công ty đồn như thế…”. Tạ Tiểu Phàm lắp ba lắp bắp, “Thực ra em vẫn thấy anh Lương Mân rất đẹp trai”.

 

Cô ấy thấy ánh mắt tôi phát lửa, cúi thấp đầu, lặng lẽ rút khỏi phòng.

 

“Cô gái không đeo kính là ai thế?”. Trình Lộ hỏi tôi bằng giọng điệu tra khảo.

 

“Cố Sảnh”. Tôi trả lời.

 

“Tay nắm tay ư?”. Cô ta cố ý lên giọng, nhìn tôi chằm chằm.

 

Trong lòng tôi đang rối như tơ vò, không muốn giải thích dài dòng.

 

Thấy thái độ tôi như vậy, Trình Lộ hứ một tiếng lạnh lùng, không hỏi thêm gì nữa.

 

Không lâu sau, các đồng nghiệp khác của phòng bản quyền lũ lượt đến, Trình Lộ xị mặt xuống, vùi đầu vào làm việc.

 

Đến giờ nghỉ trưa cả công ty đồn ầm hết cả lên về chuyện “bắt cá hai tay” của tôi. vốn dĩ hình tượng của tôi trong mắt các đồng nghiệp nữ rất tốt, nhưng hôm nay, nhân cách tôi sụp đổ như cổ phiếu rớt giá năm 2008.

 

Nhưng tôi không thèm đi giải thích, một số việc, càng giải thích lại càng rối rắm. Dĩ nhiên Trình Lộ cũng sẽ không giải thích hộ tôi, cô ta không dám nói ra chuyện trước đây tôi và cô ta sống cùng nhà với nhau.

 

“Tôi chuyển ra ngoài ở cũng tốt, nếu để mọi người biết tôi và cô “sống chung” thì không biết chuyện kinh thiên động địa gì sẽ xảy ra”. Nghe lời đàm tiếu của đồng nghiệp, tôi nói với Trình Lộ đang ngồi đối diện.

 

“Xí, ai sống chung với anh?”. Trình Lộ lườm tôi. Chắc chắn cô ta biết tính tôi, cũng đã nhìn thấy thái độ của Cố Sảnh đối với tôi, biết chắc bên trong có uẩn khúc gì đó.

 

“Trình Lộ, sau khi My World xuất bản, có thể tôi sẽ chuyển đi”. Tôi nói.

 

“Anh định đi Bắc Kinh với Cố Sảnh sao?”. Trình Lộ suy nghĩ một lúc, hỏi tôi.

 

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết”.

 

“Công ty nhỏ kiểu này đã không thế níu anh lại. Thực ra anh không cần để ý đến bọn Tạ Tiểu Phàm, buôn chuyện là thói quen bẩm sinh của phụ nữ”. Trình Lộ nói với vẻ mặt ảm đạm.

 

“Lương Mân”. Đột nhiên, Cố Sảnh xuất hiện trước cửa phòng làm việc của chúng tôi.

 

“Sao em… lại đến đây?”. Tôi không ngờ Cố Sảnh lại trực tiếp đến công ty tìm tôi, nên vô cùng bất ngờ.

 

“Em đến thăm anh, nhân tiện tham quan công ty anh luôn”. Cố Sảnh vừa nói vừa xách một túi đồ bước vào.

 

Cô ấy mặc chiếc áo cổ chữ V, tay áo kiểu cánh bướm, để lộ cổ tay trắng ngần và chiếc vòng tay xinh xắn. Chiếc áo gilet được thiết kế bó sát người càng làm tôn thêm vẻ nữ tính của cô ấy. Trông cô ấy rất cao ráo, gợi cảm, khiến tất cả mọi người trong phòng đều ngước nhìn.

 

Trình Lộ nhìn cô ấy, vừa ngạc nhiên nhưng cũng vừa cảnh giác. Bây giờ sách của cả hai bên đang đối đầu nhau, làm náo động cả thị trường. Lúc này Cố Sảnh lại xuất hiện ở công ty, ý đồ khiêu chiến rất rõ rệt.

 

Trình Lộ đẩy ghế ra, đột ngột đứng lên.

 

“Tôi giới thiệu một chút, vị này là phó giám đốc phòng thị trường của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh, chị Cố Sảnh”. Trình Lộ nói với tất cả mọi người trong phòng.

 

Mấy đồng nghiệp trong phòng nhìn Cố Sảnh, lộ ra ánh mắt vừa nghi ngờ vừa ngưỡng mộ.

 

Bọn họ đều biết, chức vị này chắc chắn không chỉ nhờ vào sắc đẹp mà có được, cô ấy ở Bắc Kinh lại đột nhiên xuất hiện ở đây khó tránh khỏi khiến mọi người bất ngờ.

 

Tôi biết rõ khả năng của Trình Lộ, biết rõ với trình độ của cô ấy, nếu vào làm việc ở một tập đoàn quy mô, nếu có cấp trên sáng suốt biết nhìn người, chắc chắn cô ấy sẽ thăng tiến rất nhanh, Cố Sảnh so với cô ấy, chỉ có thể nói là may mắn hơn, khéo léo trong cách ứng xử hơn mà thôi.

 

Thấy mọi người đều nhìn trân trân vào mình, Cố Sảnh không hề thấy mất tự nhiên, lấy một chiếc bình trong túi ra: “Lương Mân, thấy anh dạo này vất vả thế, em nấu canh gà cho anh đấy”.

 

Nghe thấy Cố Sảnh nói vậy, mấy đồng nghiệp nam ngồi gần cửa đều ngỏng đầu lên, kinh ngạc nhìn tôi, vẻ mặt đố kỵ.

 

Đặc biệt, Cố Sảnh có điều kiện tốt hơn tôi lại cứ cố sống cố chết bám lấy tôi, càng làm cho bọn họ bất ngờ hơn.

 

Cô ấy lại hỏi Trình Lộ: “Giám đốc Trình có muốn ăn một bát không?”.

 

“Hứ, thôi khỏi, tôi sợ bị đầu độc mất”. Trình Lộ không hề khách khí nói. Cô ta lườm tôi, hít một hơi thật sâu, như thể sắp nổ tung đến nơi. Chắc chắn cô ta nghĩ tôi không có lập trường, bị sắc đẹp mê hoặc.

 

Cố Sảnh tươi cười, đổ một bát canh ra cho tôi. Cô ấy ngồi bên cạnh tôi, không ngồi sát tôi nhưng vẻ chăm sóc, bảo vệ rất rõ rệt.

 

“Dạo này Lương Mân sống với tôi, chị không để tâm chứ?”. Cô ấy nhìn khắp xung quanh, nhìn ngắm hết văn phòng của chúng tôi, rồi hỏi Trình Lộ.

 

“Sảnh!”. Tôi ngắt lời cô ấy.

 

Trình Lộ không ngờ Cố Sảnh lại cả gan bước vào đại bản doanh của cô ta, còn dám ra oai trước mặt cô ta nữa, bất ngờ nổi trận lôi đình nói lớn: “Lương Mân sống với tôi một tháng, cô cũng không để tâm chứ?”.

 

Ánh mắt Trình Lộ đầy vẻ tức giận, dần chuyển thành ngượng ngùng và hoảng hốt. vốn dĩ hôm nay tâm trạng đã không tốt, lại bị Cố Sảnh châm chọc, nên không cẩn thận lỡ lời.

 

Các đồng nghiệp nam trong phòng nhìn nhau, nhưng không dám bình luận gì.

 

Trình Lộ mặt đỏ như gấc chín, từ từ về chỗ ngồi, rồi đột ngột nhìn tôi đầy giận dữ.

 

Tôi cũng nhìn cô ta, cố tình nói cao giọng: “À, mấy ngày trước nhà tôi bị rò nước nên phải sang ở tạm nhà giám đốc Trình vài ngày”.

 

Cho dù nói vậy nhưng các đồng nghiệp trong phòng đều nhìn tôi và Trình Lộ bằng ánh mắt kỳ quái.

 

Nhìn vẻ mặt của bọn họ, tôi có thể đọc được sáu chữ “quan hệ nam nữ bất chính”, “Ồ, hóa ra Lương Mân ở nhà giám đốc Trình, lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy”. Đúng lúc này, Trình Tư Vy chầm chậm bước vào văn phòng.

 

Cô ấy mặc chiếc áo cánh dơi cổ chữ V màu xanh ngọc, viền trắng, đẹp như từ trên trời bay xuống, lãng mạn mà bắt mắt!

 

“Cô Tư Vy… sao cô lại ở đây?”, Cố Sảnh kinh ngạc nhìn Trình Tư Vy.

 

“Cô Cố, lâu lắm không gặp”. Trình Tư Vy giơ bàn tay nhỏ nhắn ra, “Vừa rồi ở trên tầng bàn một số việc kinh doanh với giám đốc công ty xuất bản An Mặc, vừa đi qua đây thì nghe thấy mọi người đang nói chuyện”.

 

Cố Sảnh vội vàng bắt tay Trình Tư Vy, vẫn giữ được phong độ trong sự kinh ngạc.

 

Ba người phụ nữ có thể tạo thành một vở kịch. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ rọi vào bên trong, trông như một sân khấu lớn.

 

“Mấy ngày nay bận bịu khảo sát tình hình xuất bản của các công ty nên hoạt động hôm thứ sáu tôi không đến được, xin lỗi nhé”. Trình Tư Vy nói với tôi.

 

“Không sao, chị Trình bận rộn việc công, có lòng như vậy là được rồi”. Tôi mỉm cười, nói.

“Tôi đã đọc ba cuốn tiểu thuyết của cô cố rồi, thực sự rất hay. Cô cố đúng là có tài trong việc tuyên truyền quảng bá sách mới, biểu hiện của cô ở triển lãm sách Bắc Kinh để lại cho tôi ấn tượng rất sâu đậm”. Trình Tư Vy lại quay sang nói với Cố Sảnh.

 

Hóa ra Trình Tư Vy cũng có mặt ở triển lãm sách Bắc Kinh. Cả tôi và Trình Lộ đều vô cùng ngạc nhiên. Nếu nói vậy, có khi cô ấy còn nhìn thấy tôi và Trình Lộ đi với nhau nữa.

 

“Cô Trình quá khen rồi”, Cố Sảnh dịu dàng nói.

 

Sự xuất hiện của Trình Tư Vy khiến cho không khí căng thẳng vừa rồi bỗng nhiên biến mất.

 

“Giám đốc Trình, tôi có chuyện muốn nói với chị”. Trình Tư Vy nói với Trình Lộ.

 

“Chị cứ nói đi”. Trình Lộ biết dự án bản quyền đã đến thời khắc then chốt, Cố Sảnh lại căng thẳng như vậy, không dám ho he gì, mà vô cùng khách khí với Trình Tư Vy.

 

Trình Tư Vy gật gật đầu: “Việc khảo sát dự án bản quyền đã kết thúc, vài ngày nữa tôi sẽ quay về châu Âu”.

 

Nhanh vậy ư… Tôi nghĩ thầm trong lòng. Không hiểu sao, tuy thời gian tôi ở bên Trình Tư Vy rất ngắn ngủi, nhưng luôn có tiếng nói chung về tâm hồn, lẽ nào đây chính là cảm giác của tri kỷ?

 

“Tôi hy vọng giám đốc Trình cho Lương Mân nghỉ một ngày, để cậu ấy đưa tôi đi cổ trấn chơi, đây là tâm nguyện cuối cùng của tôi”. Trình Tư Vy tiếp tục nói.

 

Mấy đồng nghiệp đang dỏng tai nghe lỏm nghe thấy Trình Tư Vy nói vậy đều nhìn tôi, không hiểu Trình Tư Vy có ý đồ gì với tôi. Nhưng có thể đi chơi cùng đại mỹ nữ người lai không phải là chuyện xấu.

 

“Chỉ cần Lương Mân đồng ý, tôi sẽ phê chuẩn”. Trình Lộ nhẹ nhàng nói.

Trình Tư Vy nhìn về phía tôi.

 

“Được, tôi sẽ đi chơi cùng chị Trình một ngày”. Tôi khẽ thở dài, nói.

 

“Thế ngày mai nhé, tôi sẽ sang đón anh. Địa chỉ ở đâu vậy?”. Trình Tư Vy hỏi.

 

“Tầng ba tòa nhà số năm khu đô thị mới Cổ Bắc”, tôi nói. Thấy Trình Lộ chau mày như thể cũng muốn ghi nhớ địa chỉ này vào đầu.

 

Trình Tư Vy cười nhẹ, đi ra khỏi phòng làm việc.

 

Cố Sảnh thì lòng dạ hỗn loạn, ngồi một lúc cũng đứng lên rời khỏi phòng.

 

“Cô ấy định ở đây bao lâu?”. Trình Lộ im lặng một lúc lâu rồi đột ngột lên tiếng hỏi tôi.

 

“Ai cơ?”.

 

“Cố Sảnh”.

 

“Hai ngày nữa cô ấy đi rồi”.

 

“Nếu anh muốn dọn về sống thì cứ nói chuyện với Hiểu Ngưng, thực ra cậu ấy… cũng đã tha thứ cho anh rồi”. Trình Lộ nói với tôi bằng giọng nhẹ nhàng đến mức không thể nhẹ nhàng hơn được nữa.

 

Hiểu Ngưng là hình mẫu một cô gái “con nhà lành” không phấn son màu mè điển hình, nhưng từ những tiểu tiết có thể thấy cô ấy cũng là một cô gái rất đáng yêu. Dáng vẻ mặc đồ ngủ đi đến bên tủ lạnh lấy đồ ăn, dáng vẻ khẽ xoay người khi nghe điện thoại của cô ấy, cả điệu bộ nũng nịu nhõng nhẽo của cô ấy trước mặt bố mẹ, thậm chí cả ánh mắt trong sáng thi thoảng gựn sóng nữa…

 

Điều làm Hiểu Ngưng tức giận rốt cuộc là tôi đóng giả gay hay là vì nguyên nhân nào khác nữa… Buổi tối khi tôi về đến căn phòng ở cổ Bắc, Cố Sảnh đã bày sẵn mấy món ăn nóng hổi đợi tôi.

 

“Hình như Trình Tư Vy rất có cảm tình với anh”, Cố Sảnh ngồi bên bàn đối diện, hỏi.

 

“Cô ấy là khách hàng lớn, anh đi cùng cô ấy cũng là điều nên làm”. Tôi nói.

 

Cố Sảnh ngẫm nghĩ một lúc, tiếp tục hỏi: “Thật sự trước đây anh sống cùng nhà với Trình Lộ hả?”.

 

“Ừ”.

 

“Thế sao anh lại chuyển đi?”.

 

“Cãi nhau”.

 

“Mấy cô gái lần trước cũng sống cùng hả?”.

 

“Ừ”.

 

“Anh đi Bắc Kinh cùng em nhé. Công ty bé thế không hợp với anh”, Cố Sảnh nói.

 

Tôi im lặng.

 

“Em biết rồi, anh thích Trình Lộ nên mới không nỡ ra đi. Anh nói em lưu luyến quá khứ, nhưng bản thân anh cũng có khác gì?”, Cố Sảnh hờ hững nói một câu, rồi đi vào phòng cô ấy, không ra nữa.

 

Một đêm không ngủ.

 

Đến hôm sau, điện thoại của tôi đột ngột rung lên, tôi mới biết Trình Tư Vy đã đứng dưới tầng.

 

Ánh nắng chói chang, hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo khoác da, kiểu dáng đang thịnh hành năm nay. Cho dù là cổ áo hay tay áo đều được thiết kế rất trẻ trung, nhưng chất liệu da lúc nào cũng cho cảm giác rất sang trọng.

 

Bên trong cô ấy mặc một chiếc sơ mi kiểu dáng cung đình, kết hợp với chiếc váy ngắn bên trên có xếp nếp hình lá sen, trông rất nữ tính, cũng thể hiện địa vị tiểu thư của cô ấy. Áo da không phù hợp với tất cả phụ nữ. Những người phụ nữ không có khí chất trang nhã, quý phái mà mặc trang phục kiểu này thì trông càng thô tục hơn. Nhưng Trình Tư Vy mặc kiểu áo này lại cho người khác cảm giác rất mới mẻ.

 

“Lên xe đi”. Thấy tôi nhìn chằm chằm, Trình Tư Vy cúi đầu mỉm cười rồi nói với tôi.

 

“Được”. Tôi ngồi vào xe, rồi ngẩng đầu nhìn lên tầng ba. Cửa sổ phòng ngủ vẫn kín mít, có vẻ như Cố Sảnh vẫn chưa dậy.

 

Trình Tư Vy nhẹ nhàng khởi động chiếc Porsche của mình.

 

“Hôm nay trông anh có vẻ không vui”. Trình Tư Vy vừa đón ánh mặt trời, vừa lái xe, rồi bình thản hỏi tôi.

 

“Ừ, có một vài chuyện”. Tôi giơ tay lên, nhìn ánh nắng chiếu lên lòng bàn tay, khẽ than vãn.

 

“Tôi sắp phải đi rồi, anh hãy vui vẻ đi chơi cùng tôi một buổi đi”. Trình Tư Vy nói.

 

Trong thị trấn cổ, Trình Tư Vy nhìn hết bên này đến bên kia, trông rất hào hứng.

 

Chúng tôi phơi mình dưới ánh nắng ấm áp, lắng nghe tiếng rao bán hàng, ngắm nhìn những xâu thịt được bày bán trong các cửa hàng, thong thả đi bộ.

 

Thỉnh thoảng, chúng tôi đến một nơi vắng vẻ, bước trên con đường bằng đá xanh lồi lõm, nhìn ngắm một khu vườn đầy hoa hạnh nhân, đi qua bờ tường loang lổ rêu xanh.

 

Chúng tôi đi một cách không mục đích, đọc câu chuyện trên tấm bảng treo trước khu nhà lớn, tưởng tượng, chìm đắm. Những chiếc lá cuốn theo chiều gió vương vấn vết chân chúng tôi, như thể đại diện cho rất nhiều chuyện dĩ vãng xa xưa.

 

Từng viên gạch từng viên ngói, từng bông hoa từng chiếc lá đều rất chân quê chất phác. Tôi và Trình Tư Vy đi thám hiểm từng ngóc ngách của thị trấn cổ, không để ý mặt trời đã ngả về phía tây.

 

Ăn tối tại một quán trà cổ, chúng tôi đến nhà nghỉ kiểu cũ ở ven hồ, đăng ký nhận phòng. “Tôi chỉ đặt một phòng”. Trình Tư Vy nói.

 

Tôi bình tĩnh nhìn cô ấy, rồi đi cùng cô ấy vào phòng, phát hiện ra không phải phòng hai giường mà là một giường đôi.

 

“Tôi đi tắm đây”. Cô ấy không hề quan tâm trong lòng tôi nghĩ gì mà đã đi vào nhà tắm.

 

Qua cửa kính mờ ảo, tôi nhìn thấy Trình Tư Vy cởi quần áo, để đường nét cơ thể hiện ra rất đẹp đẽ. Cô ấy cố ý ở một phòng với tôi, trong lòng tôi bỗng thấy mơ hồ.

 

Lần trước là mượn cớ say rượu, lại là trong không khí của dịp lễ Tình nhân. Còn hôm nay, cả hai chúng tôi đều đang rất tỉnh táo, nhưng lại phải ngủ trên một chiếc giường.

 

Nước rơi tí tách trong nhà tắm, tôi mở một cánh cửa sổ, bên ngoài là một dòng sông nhỏ. Hai bên bờ sông là hai hàng đèn lồng, thi thoảng còn có mấy chiếc thuyền lướt qua, du khách có thể đứng trên những mũi thuyền cổ kính mà hò hét. Luồng gió mát lạnh từ ngoài thổi vào, phong cảnh thực sự rất đẹp.

 

Cảnh này khiến tôi nhớ lại hồi đi Lệ Giang, Vân Nam cách đây hai năm, vẫn là không khí vừa náo nhiệt vừa du dương này.

 

Bên trong phòng dùng những khung cửa có chấn song bằng gỗ trang trí, cũng được coi là có phong vị cổ kính rồi. Chỉ có điều chiếc giường bình thường và chiếc đèn cũ kỹ khiến tôi có cảm giác đây như một nhà nghỉ hạng ba. Nhưng có thể tìm được chỗ để qua đêm ở đây đã là tốt lắm rồi, không cần yêu cầu quá cao.

 

Tôi tựa vào cửa sổ, ngắm nhìn những đám du khách hoặc những tốp học sinh đang uống rượu hát hò hai bên bờ, tự nhiên thấy nhớ những ngày tháng còn đi học.

 

Cửa nhà tắm mở ra. Trình Tư Vy mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng đi ra.

 

Mái tóc vàng kim của cô ấy ướt đẫm, thả hai bên vai, trên gương mặt vẫn còn làn hơi nóng. Chiếc dây thắt áo choàng làm tôn lên những đường cong trên cơ thể, trông cô ấy như một bông hoa sen mới vươn lên khỏi mặt nước.

 

Nhìn cô ấy xinh đẹp như vậy, tôi bất giác động lòng. Vốn dĩ bình thường cô ấy đã xinh đẹp, nhưng lúc này, dáng vẻ vừa từ nhà tắm bước ra của cô ấy càng mê đắm lòng người hơn.

 

Thấy tôi cứ đứng nhìn mình, Trình Tư Vy cũng không quan tâm, cười với tôi, hỏi: “Nhìn cái gì thế?”.

 

“Nhìn đám học sinh hát đối với các cô gái bên kia bờ, rất thú vị”. Tôi nói.

Trình Tư Vy khẽ mỉm cười, trông vô cùng xinh đẹp, gợi cảm.

 

Cô ấy bước lại, tựa lên thành cửa sổ nhìn cảnh tượng nhộn nhịp bên dưới, ngoái đầu nói với tôi: “Chúng ta ra ngoài đi dạo đi”.

 

Dáng vẻ thong dong, vui vẻ của cô ấy khiến người ta có cảm giác như thể chúng tôi là một cặp tình nhân đến đây chơi.

 

Nếu tôi sớm đồng ý đi cùng cô ấy đến thị trấn thì cảnh tượng này đã xảy ra một tuần trước rồi.

 

Tâm trạng ấm áp, lãng mạn dần trỗi dậy trong lòng tôi. Tôi nhoẻn miệng cười với cô ấy: “Ừ”.

 

Trình Tư Vy nở nụ cười ấm áp, xỏ chân vào đôi dép lê, cầm chìa khóa phòng. Tính cách cô ấy phóng khoáng, dù ra ngoài đi dạo cũng không cần thay đồ.

 

Tôi đi bên cạnh cô ấy, qua hành lang bằng gỗ, ra ngoài đường phố náo nhiệt.

 

Một hàng dài đèn lồng sáng rực, có cảm giác rất giống tết Nguyên Tiêu thời cổ. ở đây, buổi tối hôm nào cũng là lễ tết, vô cùng đông vui, náo nhiệt.

 

Trình Tư Vy thích thú ngắm nhìn đèn lồng xung quanh, vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn tôi. Ánh sáng của đèn lồng chiếu vào khiến khuôn mặt cô ấy đỏ hồng, trông càng xinh đẹp cuốn hút hơn. Mái tóc vàng xõa trên vai, cơ thể với những đường cong diệu kỳ được bao bọc trong chiếc áo choàng màu trắng, vui vẻ đi trước mặt tôi, càng thêm phần quyến rũ. Ba màu sắc vàng, đỏ, trắng trên người Trình Tư Vy đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều du khách xung quanh.

 

Mấy nam sinh vừa rồi còn hào hứng hát đối với các nữ sinh bên kia bờ đều nhìn Trình Tư Vy, người nào người nấy quên mất hát hò, mắt đờ đẫn.

Trình Tư Vy quay đầu lại, mỉm cười với bọn họ, làm bọn họ kinh ngạc đến mức đánh rơi hết cả cốc xuống bàn.

 

“Xinh thế, không biết là minh tinh nào thế nhỉ?”.

 

“Có phải họ đang quay phim không?”.

 

Tôi đi cùng Trình Tư Vy không gần cũng không xa, vừa hay nghe được những lời bình luận của du khách xung quanh.

 

Tách tách tách… Một loạt đèn nháy máy ảnh chiếu về phía Trình Tư Vy, không còn nghi ngờ gì nữa, Trình Tư Vy mặc áo choàng tắm ra ngoài đi dạo đã trở thành cảnh đẹp nhất đêm nay tại thị trấn.

 

Trình Tư Vy giơ tay lên, che mắt, nghiêng đầu né tránh ánh đèn. Tư thế này trông càng kiêu kỳ, càng thu hút hơn.

 

Cô ấy quay đầu nhìn tôi đang đi sau năm mét, chạy lại gần, khoác tay tôi: “Sao đi chậm thế? Chúng ta ra phía trước xem đi”.

 

Cô ấy tươi cười, trông có vẻ rất hưng phấn, chắc chắn là rất thích không khí nơi đây.

 

Tách tách! Hai luồng sáng nữa lại lóe lên.

 

“Đẹp đôi quá”. Một nữ sinh bên cạnh nói.

 

“Thực ra buổi tối mới là thời điểm náo nhiệt nhất ở thị trấn cổ Bàn Tây”. Tôi dắt Trình Tư Vy đi qua một cây cầu đá, vừa thưởng thức phong cảnh xung quanh vừa cảm nhận không khí ở đây.

 

“Không giống so với tưởng tượng của tôi lắm”. Trình Tư Vy mỉm cười gật đầu, đứng tựa vào đầu cầu ngắm nhìn những chiếc thuyền đủ màu sắc sặc sỡ đang chầm chậm trôi trên sông, ánh mắt đầy vẻ mong đợi.

 

“Có muốn đi thuyền không?”. Tôi hỏi cô ấy.

 

Trình Tư Vy thò tay ra ngoài lan can cầu, cảm nhận không khí lành lạnh từ dưới sông phả lên vào ban đêm, nói: “Lạnh quá”.

 

“Chúng ta tìm chỗ nào ngồi ăn thứ gì đi”. Tôi quay sang nhìn một lượt các quán rượu đèn điện sáng trưng hai bên đường nói.

 

Cô ấy khẽ mỉm cười, đi cùng tôi đến quán rượu bên tay phải.

 

Tìm chỗ ngồi dựa vào lan can trên tầng hai, chúng tôi gọi hai món, rồi lại gọi hai cốc rượu “nữ nhi hồng”, ngắm nhìn những du khách trên đường và trên sông đang vui vẻ dạo chơi, tâm trạng cũng như bị họ ảnh hưởng, nên cả tôi và Trình Tư Vy cùng không nhịn được cười.

 

Chúng tôi tựa vào lan can khắc hoa văn, tất cả những thứ trang trí bên ngoài đều được thiết kế theo phong cách cổ kính, màn đêm mờ ảo, những đôi trai thanh gái lịch thong dong đi trên đường, đúng là cảnh tượng thanh bình.

 

“Anh cảm thấy công ty anh và tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh bên nào sẽ giành được quyền xuất bản của chúng tôi?”. Trình Tư Vy ngồi đối diện với tôi, ngắm nhìn phong cảnh bên dưới một lúc rồi hỏi tôi.

 

“Thắng hay thua đều nằm trong đầu cô Tư Vy cả”. Tôi cũng thu ánh mắt lại, nhìn Trình Tư Vy, nói.

 

Quán rượu mang phong cách cổ kính và sự phản xạ của ánh đèn phía sau lưng làm cho Trình Tư Vy trông càng quyến rũ hơn. Cô ấy mặc áo choàng tắm của nhà nghỉ, để lộ phần cổ trắng ngần, chỉ nhìn phần cổ này người ta có thể liên tưởng ra toàn thân cô ấy cũng nõn nà như thế. Lúc này vì gió lạnh nên làn da hồng hào của cô ấy đã hơi trắng bệch, trông như đồ sứ đã được phơi khô, trắng nõn đến mức khiến người ta nghi ngờ không biết nó là thật hay giả.

 

“Anh đã tâng bốc tôi quá rồi”. Trình Tư Vy mỉm cười, nhìn tôi, nói.

 

Một nhân viên phục vụ ăn mặc giống tiểu nhị trong các quán rượu thời xưa bê một bình rượu nữ nhi hồng đến trước mặt tôi và Trình Tư Vy, “Rượu đến rồi đây thưa khách quan”, rồi rót rượu vào hai chiếc bát gốm cho chúng tôi.

 

Tôi và Trình Tư Vy nhìn nhau cười, gật đầu cảm ơn cậu ta. Không khí nơi đây thoải mái, nhẹ nhàng đến mức có thể trút hết mọi lo âu muộn phiền, và đây chỉ là không gian dành riêng cho hai chúng tôi. Cảm giác này giống như chúng tôi đang lén lút hẹn hò đi du lịch với nhau.

 

“Nghe nói anh là công tử đào hoa, hay là kể chuyện của anh cho tôi nghe được không?”. Trình Tư Vy tiếp tục hỏi tôi.

 

Tôi khẽ quay về phía cô ấy suỵt suỵt làm ra vẻ thần bí: “Bí mật”.

 

Trình Tư Vy tươi cười, cầm bát rượu lên nhìn tôi. Trong màn đêm nhẹ nhàng, mát mẻ, ánh mắt cô ấy vô cùng cuốn hút.

 

Cô ấy nhìn tôi, nói: “Tôi có một tin tốt và một tin xấu cho anh…”.

 

“Tôi muốn nghe tin tốt trước”. Tôi cướp lời cô ấy.

 

“Tin tốt là,” Trình Tư Vy cầm bát rượu chạm nhẹ vào bát rượu của tôi, “Tuần trước cuốn My World bản tiếng Nhật của Carl Sura đã chính thức phát hành ở Nhật Bản, vừa mới ra thị trường được một tuần đã xếp hạng thứ hai trong bảng xếp hạng những cuốn sách bán chạy của Nhật, chỉ sau cuốn Bài học tình dục của Watanabe phát hành trước đó một tuần, nhưng bây giờ lượng tiêu thụ đã vượt lên chiếm ưu thế”.

 

Cô ấy vừa nói vừa uống rượu. Có lẽ vì không quen uống loại rượu này, nên vừa uống vào đã thấy khó chịu, vội vàng bụm miệng, mặt mày cau có.

 

Tôi lập tức lấy lại bát rượu trong tay cô ấy, lo lắng hỏi: “Chị không sao chứ?”.

 

Trình Tư Vy khoát khoát tay, lấy hai ngón tay chặn miệng, hít một hơi sâu cuối cùng mới thấy đỡ hơn. Cô ấy chau mày, mắt chớp chớp, cho dù là dáng vẻ khó chịu cau có cũng vẫn cực kỳ xinh đẹp, làm cho ai nhìn cũng thấy thương.

 

“Chị không biết uống thì đừng cố, đây là rượu trắng, nồng độ mạnh. Tôi gọi cho chị loại rượu khác nhé”. Tôi nói.

 

“Không cần đâu, không uống rượu nữa”. Trình Tư Vy lắc đầu, lấy tay vỗ vỗ ngực, hỏi tôi: “Vừa nãy nói đến đâu rồi nhỉ?”.

 

“Nói đến đoạn sách bản tiếng Nhật của Carl Sura đã được xếp hạng sách bán chạy ở Nhật”. Tôi nhắc cô ấy.

 

Trình Tư Vy tựa vào lan can, gật gật đầu: “Ừ, thế nên đó là tin tốt lành, đồng thời cũng là một tin xấu. Tin tốt vì nó đã chứng minh sách của Carl Sura thực sự rất hay, lượng tiêu thụ khổng lồ ở Nhật đã chứng minh sách của ông ấy cũng có chỗ đứng trong bối cảnh nền văn hóa phương Đông. Đương nhiên, mấy cuốn sách được dịch ở Nhật trước đây của ông ấy đã có chỗ đứng nhất định.

 

Tôi tiếp lời cô ấy, nói: “Tin xấu là My World bản tiếng Nhật đã rất thành công tại thị trường Nhật Bản, nếu chúng tôi làm bản tiếng Trung không cẩn thận thì dự án bản quyền cũng không còn hy vọng gì nữa, đúng không?”.

 

Trình Tư Vy nhìn màn đêm bên ngoài, vỗ vỗ đầu một cách trang nhã: “Chính xác là như thế đấy”.

 

“Mỹ nữ, tung hoa xuống đây đi!”. Không biết ai đó nhìn thấy Trình Tư Vy ngồi bên lan can trên lầu hai mà cất tiếng gọi vọng lên.

 

“Tung hoa đi! Tung hoa đi!”. Mấy du khách đi phía sau đó cũng đứng dưới lầu đồng thanh cất tiếng hò hét.

 

Trình Tư Vy nhìn họ ánh mắt ngại ngùng, không hiểu họ định làm gì.

 

“Họ thấy chị xinh đẹp nên muốn chị tung hoa xuống bên dưới đấy, cứ đợi lát nữa tiểu nhị chắc chắn sẽ mang hoa đến”. Tôi mỉm cười.

 

“Cô gái xinh đẹp, cô hãy tung hoa xuống dưới đi, bọn họ đều yêu cầu cô tung hoa”. Tiểu nhị khẩn cầu Trình Tư Vy.

 

Tôi ném một ánh nhìn cổ vũ về phía cô ấy, Trình Tư Vy tự tin cầm giỏ hoa đứng dậy.

 

Trong chốc lát, mười mấy vị du khách đứng bên dưới đã giơ cao tay, không khí rất phấn khích. Trình Tư Vy cầm hai bông hoa ném xuống.

 

“Woa… woa…”. Bọn họ vừa nhảy cẫng lên vừa tranh cướp nhau, trông rất náo nhiệt.

 

Các quán rượu khác cũng có tiết mục yêu cầu các cô gái đẹp tung hoa. Hoá ra, lúc này là chín giờ tối, chương trình “Tây Thi tửu lầu” chính thức bắt đầu.

 

 

Thoáng chốc, hai bên bờ sông trở nên cực kỳ ồn ào, náo nhiệt, phía dưới các quán rượu đều chật kín người.

 

Trình Tư Vy xinh đẹp kiều diễm hơn các mỹ nữ ở các quán rượu xung quanh, nên người đến quán rượu này tranh giành hoa càng lúc càng đông. Rất nhanh chóng đã có khoảng mấy trăm người vây kín dưới cửa quán rượu. Lượng người đứng dưới các quán rượu quanh đấy giảm đi đáng kể.

 

Trình Tư Vy tung hoa xong, cuối cùng tung nốt cả chiếc giỏ hoa bện bằng lá tre xuống. Mấy trăm du khách tranh nhau cướp, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.

 

Chiếc giỏ hoa được một du khách bắt được. Những người còn lại rất thất vọng nhưng đã lập tức hò hét: “Tú cầu! Tú cầu! Tú cầu!”.

 

“Lại cái gì nữa thế?”. Trình Tư Vy nghi hoặc hỏi tôi.

 

“Cái này mô phỏng lại cảnh tung tú cầu cầu thân ngày xưa, mỗi buổi tối, dãy quán rượu này đều chỉ có một quả cầu duy nhất, phát cho du khách nữ xinh nhất thị trấn ngày hôm đó. Cảnh tung hoa vừa rồi chỉ là màn khuấy động không khí mà thôi. Chị được nhiều người hâm mộ nhất, người tung tú cầu hôm nay chắc chắn là chị”.

 

Tôi giải thích với cô ấy một thôi một hồi, rồi đi xuống dưới, cười hỉ hả: “Hôm nay người tung tú cầu chắc chắn là chị, tôi cũng phải xuống dưới cướp cầu mới được”.

 

Lúc tôi đi xuống cầu thang, quả nhiên nhìn thấy tiểu nhị bê một quả tú cầu lớn đi lên.

 

Mọi người xung quanh biết đêm nay tú cầu đã thuộc về quán rượu này nên lũ lượt kéo đến. Bọn họ thấy “Tây Thi” hôm nay xinh đẹp tuyệt trần đến như vậy, liền huýt sáo tán dương, ai nấy đều xoa bóp khớp tay, đứng quây chật kín cửa quán.

 

Chẳng mấy chốc, Trình Tư Vy trong chiếc áo choàng tắm màu trắng, mái tóc vàng, cầm quả tú cầu màu đỏ, xuất hiện trước lan can tầng hai của quán rượu.

 

Bên dưới, cảnh tượng vô cùng nhốn nháo. Tôi chen chúc trong đám đông, ngẩng đầu nhìn Trình Tư Vy trên tầng hai, quả thật dáng vẻ đứng trên tầng hai, nhìn ra xa xăm của cô ấy trông cực kỳ lộng lẫy, thảo nào thu hút nhiều người đến thế.

 

Lúc này, cô ấy cầm quả tú cầu lên, nhìn tứ phía, chắc chắn là đang tìm tung tích của tôi. Nhưng cả đống người đang nhung nhúc thế này, sao cô ấy tìm nổi tôi?

 

“Tú cầu! Tú cầu! Tú cầu!”. Các du khách đồng thanh hô to. Phút chốc, tiếng hô vang cả một vùng. Những người trong các quán rượu bờ bên kia không thể qua bên này, cũng ngóng cổ chờ đợi.

 

Không còn nghi ngờ gì nữa, giây phút này, quán rượu này chính là nơi sầm uất, náo nhiệt nhất thị trấn, còn Trình Tư Vy, người phụ nữ xinh đẹp, lộng lẫy như minh tinh kia chính là người được tất cả mọi người chú ý.

 

Tiếng hò reo càng lúc càng to hơn, Trình Tư Vy biết không thể kéo dài thêm được nữa, nâng cao quả tú cầu lên, làm động tác chuẩn bị tung.

 

“Ồ…”. Đám đông vang lên tiếng hò reo đầy căng thẳng, ai nấy đều hơi nhún mình xuống, chuẩn bị tinh thần nhảy lên cướp quả tú cầu do người đẹp này tung xuống.

 

Trình Tư Vy hơi đưa tay về bên trái, tất cả mọi người đều giơ tay cao theo, xô nhau về bên trái vài mét. Cô ấy đung đưa quả cầu ra phía ngoài, đám đông bên trái cũng nhảy lên theo.

 

Không ngờ Trình Tư Vy chỉ giả vờ chứ cô ấy chưa thực sự tung cầu. Cô ấy thấy đám đông lũ lượt di chuyển theo cử động của mình, nên mới định trêu bọn họ một lúc, cố ý làm cho không khí càng thêm náo nhiệt.

 

Lúc này không ít người bị cô ấy lừa cho nhảy cẫng lên, Tư Vy tự nhiên thấy buồn cười, để lộ hàm răng trắng muốt.

 

Không cười không sao, cô ấy vừa nhoẻn miệng cười đã làm mọi người thất điên bát đảo.

 

Rất nhiều người nhìn thấy nụ cười tuyệt đẹp của cô ấy đã không ngừng hưng phấn hét to “Mỹ nữ, mỹ nữ”.

 

Trình Tư Vy men theo lan can, đi sang bên phải của quán rượu.

 

Đám đông cũng lũ lượt di chuyển sang bên phải. Nhìn thấy cảnh tượng thú vị này, nụ cười của cô ấy càng sáng ngời hơn.

 

Cô ấy giả vờ tung cầu, lại một rừng cánh tay giơ lên bắt cầu.

 

“Chuẩn bị này”. Trình Tư Vy nói to xuống phía dưới.

 

“Tung đi…”. Cả đám đông đồng thanh đáp.

 

Lần này Trình Tư Vy đứng chính giữa, đám đông cũng di chuyển theo cô ấy.

 

Đám đông hai bên gắng sức nhích vào giữa, còn những người đứng giữa thì phòng thủ như đang đứng trên sân bóng rổ, cố gắng giữ bằng được vị trí có lợi, chuẩn bị tinh thần nhảy lên cướp cầu.

 

“Một, hai…”. Trình Tư Vy đếm trong miệng, đột ngột giơ tú cầu lên cao để ném, “ba!”.

 

Quả cầu có tua rua màu đỏ được tung lên cao, rồi rơi xuống bên dưới.

 

Mấy trăm người, lũ lượt giơ cao tay, nhảy lên cùng lúc, cảnh tượng hoành tráng tới mức không thể hình dung được.

 

Đúng lúc này, một mình tôi đạp lên một chiếc bàn lộ thiên bên sông lấy đà bật cao, một chân giẫm lên một cành liễu già khá to, xoay mình trên không trung, bay người về phía đám đông.

 

Quả tú cầu có gắn lục lạc bay được nửa chừng thì đã bị tôi tóm được.

 

Tôi tiếp đất, cánh tay giơ cao của mọi người vừa hay đỡ lấy tôi.

 

Cuối cùng Trình Tư Vy cũng nhìn thấy tôi, nụ cười càng tươi hơn. Tôi đè lên đám đông, từ từ tiếp đất, rồi sau đó giơ cao quả tú cầu vừa giành được lên, lắc lắc quả cầu phát ra tiếng leng keng.

 

“Hay!”. Đám đông khen ngợi.

 

Trình Tư Vy đang đứng trên lầu cũng nhìn tôi ánh mắt thích thú.

 

Tôi giơ cao tú cầu đi ra khỏi đám đông lên lầu. Trình Tư Vy thấy tôi quay lại, dang rộng hai tay, sung sướng ôm lấy tôi.

 

“Woa…”. Đám đông bên dưới vẫn chưa giải tán liền kêu lên đố kỵ.

 

Tôi ném quả tú cầu xuống phía dưới, lại một cuộc tranh giành khác xảy ra.

“Tiểu nhị, tính tiền”. Tôi nói với tiểu nhị.

 

“Hai vị được miễn phí. Ngoài ra còn tặng thêm hai vị phong bao năm trăm tệ”. Cậu ta nhét một phong bao vào tay tôi, “Hôm nay, bạn gái anh là Tây Thi, anh lại là Trạng Nguyên cướp được tú cầu, quán chúng tôi được đón tiếp Tây Thi lại được đón cả Trạng Nguyên nữa, vui mừng còn không kịp, sao dám thu tiền của hai vị chứ?”.

 

Trở thành “Tây Thi” không những được miễn phí, còn được lì xì nữa, trước đây tôi không hề biết quy tắc này. Nhưng đã là tiền mừng thì tội gì mà không nhận.

 

Tôi cảm ơn tiểu nhị, cầm tiền rồi kéo Trình Tư Vy xuống lầu. Chúng tôi rời khỏi chốn này trong ánh mắt hâm mộ của một tốp nhỏ những người vẫn đứng trước cửa quán rượu, chưa chịu giải tán.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+