Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trầm vụn hương phai- chương 01- 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phần 1 ♥ Là mở đầu, song lại không phải khởi đầu

·

Chương 1 · Bát canh cá và cỗ quan tài 

 

Bầu trời vừa giũ sạch tuyết. Tịch dương bên đường chân trời đỏ rực như quả cầu lửa, lớp tuyết mỏng bên rìa sông cũng được mạ một màu đỏ nhàn nhạt, trông thực đẹp mắt.

Hồ Mãn lảo đảo bước đi trên nền đất phủ đầy tuyết, trên những nơi hắn đã đi qua máu tươi nối thành một vệt dài. Hắn là một đại đạo tặc tiếng ác đồn xa, nhưng lại bị trúng kế giữa lúc đang thăm dò con mồi, rơi vào kết cục thảm bại như bây giờ. Hắn trút một hơi thở dài, xé toạc một mảng gấu áo, ngồi xổm xuống băng lòng bàn chân lại. Bị truy lùng ba ngày ba đêm, đôi giày lụa sớm đã bị những bụi gai và đất đá trên núi nghiền rách, hai chân hắn vừa lạnh cóng vừa đau âm ỉ, e là đã bị bỏng tuyết.

Hắn vừa đói vừa khát, chậm chạp đi về phía bờ sông. Vào mùa này muốn bắt được một con cá tươi e không phải việc dễ dàng gì. Thế nhưng với công phu không tồi của tên đại tặc hắn đây mà nói, hẳn cũng không phải quá khó khăn. Hắn sờ sờ túi áo, trên người chỉ có một chiếc khăn tay và vài mẩu bạc vụn, không hề có que đánh lửa.

Không có que đánh lửa, nghĩa là dù hắn có bắt được cá đi nữa, cũng chỉ có thể ăn sống nuốt tươi. Nếu là ngày thường, hắn tuyệt đối sẽ không chịu phải khổ sở như vậy, nhưng giờ lại đang là lúc hắn đói rét thê thảm như con chó hoang không nhà, những tia sáng cầu sinh trỗi dậy trong mắt, hắn đã không thể quản nhiều như vậy nữa rồi.

Hồ Mãn khập khiễng bước tới bên bờ, đang định cởi bỏ ngoại bào lội vào lòng sông thì thình lình nghe thấy có tiếng nước động khe khẽ. Từ trong bãi sậy cách đó khoảng hai mấy bước chân lộ ra một nửa thân thuyền, một nữ tử người khoác y sam màu xanh lục nhạt đang nửa quỳ nửa ngồi trên đuôi thuyền, nhúng một chiếc khăn tay vào nước sông vò rửa, xong lại vớt lên, vắt khô. Hai ống tay áo phất nhẹ, để lộ bên trong một đôi cổ tay trắng muốt không chút tì vết.

Hồ Mãn hai mắt long lên, cảnh giác nhìn quanh. Những kẻ vây bắt hắn đã bị cắt đuôi bỏ lại phía sau, nơi hoang sơn dã địa bên bờ sông Lan Khê này, làm gì còn vết tích nào của người sinh sống. Hắn khom lưng, từ từ tiến gần tới con thuyền nhỏ. Nữ tử đang quỳ trên đuôi thuyền kia lại không hề mảy may cảm giác được có người đang đến gần, nàng lấy một tấm ngoại bào từ trong chiếc chậu gỗ sau lưng mình cho vào nước, bắt đầu giặt giũ.

Chiếc ngoại bào này rõ ràng là của nam nhân. Hồ Mãn dừng bước, nhìn chằm chằm vào chiếc thuyền nhỏ, tựa hồ như muốn tách cả mấy tấm ván gỗ kia ra xem bên trong còn có những ai. Sống qua những tháng ngày lưỡi đao liếm máu càng lâu, con người ta càng trở nên thận trọng, chỉ e để xảy ra dù là một chút sơ sẩy. Hắn nhớ lại một tin đồn được giang hồ lưu truyền, dường như có vị công tử trẻ tuổi nọ thường được thấy xuất hiện ở những nơi hoang vu hẻo lánh, thị nữ bên cạnh mỹ mạo như hoa, trên người đeo toàn vòng vàng ngọc thạch, khi uống rượu đều dùng chung đúc bằng bạc, chén đẽo từ ngọc, cứ như sợ người khác không nhìn ra bọn họ xuất thân con nhà phú hào không bằng. Liền ngay sau đó, tên đại tặc nổi danh nhất trên giang hồ liền bắt chước làm theo bọn họ. Tên này vốn nổi tiếng giết người như rạ, xảo quyệt tàn khốc, không biết bao nhiêu hào khách giang hồ đã chết dưới tay hắn. Cuối cùng thi thể của hắn được tìm thấy ở một khe núi, hai mắt trợn ngược, gương mặt vặn xoắn méo mó, ngoài một vết sẹo ở giữa hai chân mày ra thì không còn thấy trên thân thể có vết thương nào khác nữa.

Nghĩ tới đây, hắn lập tức thấy lạnh toát cả người, cũng không dám lại gần chiếc thuyền nhỏ kia thêm chút nào nữa.

Đột nhiên trong khoang thuyền vọng ra vài tiếng ho, tiếp theo là giọng nói yếu ớt của một nam tử: “Nhan Đàm, khụ khụ, Nhan Đàm ngươi vào đây…”

Nữ tử thân vận y sam màu xanh lục kia nghe lời liền đứng dậy, vén rèm bước vào khoang thuyền. Vào ngay khoảnh khắc ngắn ngủi khi bức rèm được nhấc lên, Hồ Mãn ngửi được một mùi thơm khiến người ta phải nuốt nước miếng đánh ực. Mùi thơm này, đối với người đang ôm bụng sôi ùng ục, thực phải nói là có sức dẫn dụ biết nhường nào.

Hắn chợt lên cơn bốc đồng, chấn chỉnh lá gan nhỏ cho vững vàng rồi bước qua đó. Vừa lúc nữ tử tên gọi Nhan Đàm kia từ trong khoang thuyền bước ra, nhìn thấy một kẻ lạ mặt cả người nhớp nhúa, vẻ mặt hung ác đang tới gần, sợ hãi lui người về sau một bước, giọng run run: “Ngươi là ai? Đến đây làm gì?”

Hồ Mãn lập tức cười toe toét: “Cô nương chớ có hoảng sợ, ta là một thương lữ, chỉ là trên đường gặp phải bọn cẩu cường đạo trời đánh thánh đâm, hàng hóa mang theo đều bị cướp sạch, những người đồng hành cũng đã đều bị bọn chúng hãm hại, chỉ còn lại mình ta vượt qua mấy quả núi mới chạy thoát được tới đây.” Câu này cũng không phải là hoàn toàn bốc phét, những thứ đáng giá trên người hắn đúng là đã bị mất hết, liều mạng chạy vượt ba dãy núi mới cắt đuôi được bọn người đang truy lùng hắn kia.

Đôi mắt Nhan Đàm trong suốt, để lộ vài phần đồng tình với kẻ lạ mặt này, nàng mỉm cười bảo: “Ta còn cứ tưởng ngài là người xấu nữa chứ.” Nàng nói thứ tiếng Ngô (1)vừa mềm vừa mảnh, âm sắc trong trẻo ngân nga, nhan sắc thanh thoát diễm lệ, khi nở nụ cười lại càng thêm phần kiều diễm.

Hồ Mãn thầm nhột trong lòng, tiến thêm một bước về trước, chắp hai tay, mình mẩy cúi rạp tới đất: “Ta chạy nạn tới bên bờ sông thì bụng đã đói đến mức không đi nổi nữa. Cô nương dung mạo xinh đẹp như vậy, nhất định tâm địa cũng rất lương thiện, chẳng hay có thể bố thí cho ta ít cơm ăn không?”

Nhan Đàm lắc lắc đầu, mặt đầy vẻ áy náy: “Việc này không đến lượt ta làm chủ, phải hỏi qua ý kiến của công tử nhà ta cái đã.” Nàng xoay người lại cẩn thận giở một góc rèm, dường như là sợ gió lạnh bên ngoài lùa vào khoang thuyền: “Công tử, bên ngoài có một thương nhân lão gia, ngài nói trên đường gặp phải cường đạo, đã mấy ngày rồi không có thức ăn vào bụng, có thể cho ngài vào trong ngồi nghỉ một lát được không?”

Chỉ nghe thấy có tiếng nói truyền ra từ trong khoang thuyền, chính là giọng nam tử yếu ớt khi nãy: “Bên ngoài gió lạnh, mời ngài vào đi.”

Nhan Đàm quay đầu lại mỉm cười: “Mời vào.” Nói rồi nàng nhấc rèm cho hắn bước vào. Hồ Mãn rất tinh mắt, chỉ liếc qua đã thấy rõ ràng đôi bàn tay trắng muốt yêu kiều, đầu ngón tay mềm mại, tuyệt không phải bàn tay đã từng luyện võ, thậm chí cả việc nặng cũng chưa từng làm qua. Trong khoang thuyền, một nam tử trẻ trung tuấn tú mình quấn chăn đang tựa mình vào nhuyễn điếm (2), gương mặt tái nhợt, gò má còn hơi ửng đỏ trông như có bệnh, hai tay như gắng gom chút hơi tàn chắp lại vào nhau: “Xin mời an tọa. Tại hạ thân mang trọng bệnh, không thể đứng dậy hành lễ được, có điểm nào thất lễ, xin nhân huynh đừng trách tội.”

Hồ Mãn khấp khởi mừng thầm trong lòng, ngoài mặt lại tỏ vẻ như không có gì: “Công tử khách khí rồi.” Hắn đã sức cùng lực kiệt, chỉ e phải tu dưỡng hai ba ngày mới hồi phục lại được, nay trên thuyền ngoài một thiếu nữ yếu đuối lại còn một tên công tử bột thân mang trọng bệnh, đợi hắn ăn uống no say xong, chỉ vài ba chiêu là đã có thể dễ dàng khống chế bọn họ.

Nhan Đàm mang tới một chiếc nhuyễn điếm, mời khách ngồi xuống rồi mới đến trông chừng chiếc nồi đất đang bốc hơi nghi ngút trong một góc thuyền. Hồ Mãn ngồi trên nhuyễn điếm, ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ chiếc nồi đất, bụng càng thêm đói cồn cào, chỉ có thể cắn răng cố nhịn: “Hai vị sao lại dừng chân ở nơi hoang sơn dã địa thế này? Khu vực này không được an toàn, quanh đây sơn trại của bọn cướp cũng không phải ít, đây thật là quá mạo hiểm rồi, haizzz …”

Vị công tử trẻ tuổi nọ ngồi thẳng người dậy, ngữ khí nho nhã: “Tại hạ thấy cảnh tuyết nơi này rất đẹp, liền thuê một chiếc thuyền nhỏ định trú lại trên sông vài ngày. Cướp bóc thì chưa từng gặp qua, nhưng cũng không thể phí hoài nhân huynh đã có lòng tốt nhắc nhở, hai người tại hạ qua hết đêm nay sẽ rời khỏi.”

Hồ Mãn liếc thấy chiếc trâm bạch ngọc của đối phương, thân trâm trong suốt không chút gợn tạp, quang trạch ôn nhuận. Vàng bạc châu báu qua tay không ít, hắn vừa nhìn đã biết cây trâm ngọc này giá trị không nhỏ. Một tên công tử bột xuất thân hào môn như vậy chạy tới nơi hoang vu vắng vẻ thưởng tuyết, chắc cũng là một tên thư sinh cổ lỗ sĩ, ra ngoài du ngoạn viết mấy bài thơ nho nhỏ, ngâm vài câu thi ca sến súa. Hắn trong bụng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ bội phục: “Cảnh tuyết thế này, có lẽ cũng chỉ những người nho nhã như công tử mới biết thưởng thức mà thôi. Chẳng hay công tử đại danh là gì, lần này thoát được hiểm nguy, trở về ta nhất định sẽ lập bài vị trường sinh (3) để tỏ lòng biết ơn đối với hai vị.”

Hắn vừa dứt lời thì nghe Nhan Đàm phì cười một tiếng, nhưng vừa thấy công tử nhà mình đưa mắt nhìn sang, nàng liền vội vàng thè lưỡi, giơ ngón trỏ lên trước môi, ba phần hoạt bát bảy phần lanh lợi. Vị công tử trẻ tuổi kia quay đầu lại nhìn Hồ Mãn, điềm đạm lên tiếng: “Tại hạ Dư Mặc, chút chuyện nhỏ này, nhân huynh không cần ghi lòng.”

Hồ Mãn lẩm bẩm cái tên Dư Mặc vài bận, khẳng định trên giang hồ không có nhân vật nào mang cái tên này.

Ngoài kia, tịch dương đã bị khuếch thành một mảng màu loãng, sắc hoàng hôn mỗi lúc một đặc quánh lại, gió rét vù vù. Bên trong khoang thuyền, lò than lại đang bập bùng lửa đớp, bầu không khí ấm áp như đang giữa độ xuân thì, thanh bình phẳng lặng, hoàn toàn không cảm nhận được sự lạnh lẽo bên ngoài.

Nhan Đàm nhấc lấy hai tấm vải thô, xếp lại thành hai miếng vừa tay cầm, bưng cái lò đất đang bốc khói nghi ngút sang đặt trên chiếc bàn thấp. Mùi thơm nức mũi, chiếc nồi còn đang sôi sùng sục, nổi bọt trắng xóa.

Đó là một nồi canh cá ninh đã có phần già lửa, nước canh đùng đục trắng, thịt cá cũng trắng muốt bóng bẩy, trông như những miếng mỡ đông.

Hồ Mãn không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt. Nhan Đàm bê bát đũa tới, trước múc một bát canh, bên trong có một miếng thịt cá, đặt ở trước mặt hắn: “Mời dùng.” Sau đó lại dùng chiếc muôi múc nửa bát canh, nửa quỳ nửa ngồi ở bên cạnh Dư Mặc, chầm chậm thổi đi lớp hơi nóng bên trên.

Hồ Mãn mới hai ba hớp đã chén sạch bát canh, cả xương cá cũng không thèm quản, bộ dạng như rồng cuốn nhai sạch sẽ thịt cá. Thức ăn vào tới bụng, cuối cùng đã không phải ôm cái bao tử trống rỗng nữa, hắn mãn nguyện thở phù ra một hơi.

Dư Mặc thì ngược lại một miếng cũng nuốt không trôi. Nhan Đàm múc một muỗng canh cá, nhẫn nại thổi cho nguội rồi đưa đến trước miệng chàng. Canh còn chưa kịp nuốt xuống, một tràng ho sặc sụa thốc tháo tim gan đã kéo tới, làm văng hết nước canh ra ngoài. Nhan Đàm lộ rõ vẻ hốt hoảng, giơ tay vuốt nhẹ trên lưng công tử nhà mình, ngữ khí dịu dàng: “Công tử, nếu người vẫn chưa muốn ăn thì không nên miễn cưỡng. Đợi một lát khi nào người muốn ăn thì hãy gọi ta, ta sẽ hâm nóng lại.”

Dư Mặc gật gật đầu, không thốt một lời tựa vào nhuyễn điếm.

Lại múc tiếp canh cho Hồ Mãn, nàng thấp giọng bảo: “Công tử nhà ta sức khỏe không được tốt lắm.”

Hồ Mãn đón lấy bát canh: “Thân thể từ từ điều dưỡng sẽ khỏe lại, riêng cái phúc khí này, người khác có cầu cũng không được.” Tròng mắt đảo một vòng, trong lòng hắn đã hạ chủ ý. Tên công tử bột này chắc chắn không giữ lại được rồi, riêng nàng thiếu nữ này, lanh lợi khả ái, ân cần dịu dàng, lại còn khéo tay như vậy, bắt nàng về làm tiểu thiếp xem ra cũng không tồi.

Sau bữa cơm tối, Hồ Mãn đột nhiên bảo: “Ta ở chỗ hai vị đây ăn uống no say, lại không có gì báo đáp, chi bằng ở đây kể một câu chuyện, hai vị nghe thử xem thế nào.”

Nhan Đàm mỉm cười: “Được đó, ta thích nhất là nghe kể chuyện.” Dư Mặc quấn chăn tựa người trên nhuyễn điếm, nửa lời không lọt kẽ răng.

Câu chuyện Hồ Mãn sắp kể là một tin đồn được lưu truyền rất nhiều trong giang hồ dạo gần đây, cũng là chiêu cuối cùng hắn dùng để thăm dò đối phương, vì câu chuyện này, chỉ cần là người trong giang hồ thì tuyệt không thể chưa từng nghe qua.

Chú thích:

(1) tiếng Ngô: tiếng địa phương được dùng ở những vùng Chiết Giang, Giang Tô, Thượng Hải, An Huy, Giang Tây, Phúc Kiến. Là ngôn ngữ không chính thức được nhiều người sử dụng nhất thế giới.

(2) nhuyễn điếm: chiếc đệm mềm để ngồi/ nằm tựa lên.

(3) bài vị trường sinh: bài vị viết danh tính của người mình mang ơn lên, để cầu phúc thọ cho ân nhân.

“Câu chuyện này xảy ra ở trấn Thanh Thạch. Một tiểu tử nhà nghèo, trong nhà có cha vừa mới qua đời, lại không có tiền mai táng, chỉ đành đem đến chôn bừa trong một bãi tha ma.  Tên tiểu tử này còn có chút lòng hiếu thuận, cảm thấy nếu đem cha mình ném ở ngoài như vậy, hài cốt có thể bị lũ chó hoang gần đó gặm mất, thế là mang xẻng đến đào một cái hố chôn cha. Đào miết đào miết, một lúc sau, thình lình nghe ‘cạch’ một tiếng, trong lòng đất lộ ra một vật sáng chói. Nàng đoán xem đó là cái gì?” Hồ Mãn làm ra vẻ thần bí, thấy Nhan Đàm lắc lắc đầu bèn tiếp lời: “Đó là một chiếc chung bằng vàng, đã bị ép thành một miếng bẹp dí. Tên tiểu tử này nhảy vào hố đất, luồn tay xuống dưới đào bới, không lâu sau thì moi ra được mấy miếng ngọc bích đẽo hình bươm bướm. Hắn tuy chưa từng thấy qua đồ vật đắt giá, nhưng mấy miếng ngọc này, đến kẻ vô tri cũng nhìn ra có thể đem đổi được không ít ngân lượng. Hắn ôm mấy miếng ngọc đó chạy về nhà, cả thi thể của cha mình cũng không thèm ngó ngàng đến nữa. Tin hắn đào được ngọc bảo rất nhanh đã lan truyền khắp trấn, sau đó dần dần truyền ra cả những nơi khác. Không ít kẻ nghe được phong thanh (1) tìm đến nhà, định gặp tên tiểu tử kia hỏi chuyện, vừa đẩy cửa vào liền một phen thất kinh hú vía. Nàng đoán xem chuyện này lại là thế nào?”

Nhan Đàm vẫn là lắc đầu mà rằng: “Không đoán ra.”

Hồ Mãn đập tay lên bàn đánh rầm, chiếc bóng hắt ra từ ngọn đèn dầu cũng một phen giựt phắt: “Tên tiểu tử đó đã chết trong nhà của mình, hai mắt trợn lồi ra, sắc mặt thâm tím, trông giống đã bị chuyện gì đó làm cho rất kinh khiếp. Thi thể của hắn đã mục rữa, bên trên dòi bọ nhung nhúc bò tới bò lui, trong tay còn nắm những món ngọc bảo đã đào được ở bãi tha ma nọ. Những kẻ tìm đến liền lấy mấy miếng ngọc bích trong tay hắn, nhưng không được mấy ngày sau thì đều chết cả, bộ dạng khi chết cũng giống hệt như vậy.”

Gương mặt Nhan Đàm để lộ vài phần hoảng sợ, cả Dư Mặc nãy giờ vẫn nửa nằm nửa ngồi cũng mở hờ đôi mắt đang khép.

“Đây cũng giống như là ôn dịch vậy, phàm cứ người nào chạm vào những miếng ngọc đó đều sẽ phải chết. Sau cùng ở trấn Thanh Thạch xuất hiện một đám người bản lĩnh rất lớn, bọn họ một mạch tìm được đến ngôi cổ mộ trong bãi tha ma kia, xông vào bên trong thì chỉ thấy ở giữa gian cổ mộ có bày một cỗ quan tài. Chiếc quan tài này rất dày, chất liệu gỗ cũng rất tốt, lại còn được dát vàng dát bạc. Chỉ cỗ quan tài thôi mà đã như vậy, giá trị của những vật bồi táng bên trong lại càng dễ tưởng tượng được rồi đấy. Đám người nọ bẩy nắp quan tài lên, chỉ thấy nằm bên trong là một nữ tử mỹ mạo như hoa, lại còn là một người còn sống sờ sờ.” Hồ Mãn kể tới đây thì giọng cũng run run, “Nữ tử đó thình lình chồm phắt dậy, dùng mấy ngón tay đâm xuyên vào lồng ngực của kẻ dẫn đầu, móc ra một quả tim còn rỏ máu tươi. Người này hai mắt trợn ngược, nét mặt kinh hãi, còn chưa kịp phản kháng gì đã chết tại chỗ. Những kẻ còn lại lập tức xoay lưng bỏ chạy, đến khi trở về đếm lại thì phát hiện thiếu mất mấy người, nhưng từ đó về sau cũng không có gan lui tới bãi tha ma kia nữa.”

Nhan Đàm nghe đến kinh hãi, co người lùi về cạnh bên Dư Mặc. Dư Mặc vỗ nhẹ lên vai nàng, thấp giọng trấn an: “Lãng lãng càn khôn (2), thiên địa chính khí, thế gian lấy đâu ra yêu ma quỷ quái? Câu chuyện này cũng chỉ là truyền miệng, càng truyền thì càng thêm mắm dặm muối, chớ có tin vào.” Hai câu này đúng là toát ra thần thái thư sinh không sai đi đâu được.

Hồ Mãn chỉ cười, cũng không lên tiếng phản bác.

Qua một lúc sau, Nhan Đàm đột nhiên cất lời: “Ây da, ta quên mất mang y phục đã giặt sạch bên ngoài vào hong cho khô rồi.” Nàng đứng dậy, vội vã bước ra đuôi thuyền. Hồ Mãn khi nãy chính là nhìn thấy nàng đang ở bên ngoài giặt quần áo mới tìm đến, trong lòng thầm cười nàng lơ đễnh, lại cảm thấy nữ tử không thông minh sắc sảo thế mà lại đáng yêu. Riêng Dư Mặc chỉ nằm xuống lại, nhắm mắt bất động.

Hồ Mãn thấy thời cơ đã đến, rút chủy thủ (3) từ trong tay áo ra, chầm chậm tiến tới cạnh Dư Mặc.

Lò than trong một góc thuyền đang hồi cháy thịnh, ánh lửa đỏ rực rọi lên gương mặt của vị công tử trẻ tuổi đang nằm trên nhuyễn điếm nhắm mắt dưỡng thần, càng tôn lên vẻ tuấn tú phi phàm. Hồ Mãn thình lình nhảy bổ sang, dùng tay bịt chặt miệng chàng, giơ cao chủy thủ trong tay. Chỉ thấy Dư Mặc khẽ động rèm mi, chậm rãi mở to đôi mắt.

Mặt trời buổi sớm trồi lên từ phía đằng Đông, lớp tuyết mỏng bên rìa sông đã tan thành nước.

Trên mặt nước sông Lan Khê còn trôi nổi vài mảng băng mỏng, con thuyền nhỏ đang xuôi dòng hướng về phương Bắc.

Một vị công tử trẻ tuổi gương mặt tuấn tú đứng ở đầu thuyền, hai tay chắp sau lưng, đầu ngẩng lên, mắt nhắm, khâm tụ (4) lất phất bay, núi non mây mù xung quanh đang không ngừng lùi lại phía sau. Hắn đột nhiên mở mắt, một đôi đồng tử màu đỏ hiện ra: “Ngươi thu dọn xong xuôi hết chưa? Rất nhanh nữa thôi là đến bờ rồi.”

Bức rèm được vén lên, một nữ tử mặc y sam màu xanh lục nhạt bước ra, trên tay là một chiếc khay gỗ đựng không ít các đồ vật: “Xong rồi đây, ngươi đừng có hối ta nữa.” Nàng cúi người, ném hết mớ đồ vật đó xuống sông. Chiếc khay gỗ xuôi theo dòng nước trôi đi, thanh chủy thủ ‘bõm’ một tiếng chìm xuống, trên mặt nước chỉ còn nổi lềnh bềnh một bộ y phục lấm lem dơ dáy của nam nhân, còn có một chiếc nồi nung tử sa (5)đựng lá cây khô và bùn nhão.

“Tên đó xem chừng cũng đói rã ra rồi, cả bùn nhão lá cây khô cũng ăn được ngấu nghiến ngon lành đến vậy.” Khóe miệng nở một nụ cười, nàng ngước đầu nhìn vị công tử trẻ tuổi bên cạnh.

“Ngươi biết rõ đó là thứ gì, còn dám mang qua đút cho ta, lá gan của ngươi cũng ngày càng lớn rồi.” Hắn khép mắt lại, khi mắt lần nữa mở ra, đôi đồng tử đã biến thành màu đen sẫm như mực, “Ta thấy ngươi lại không an phận nữa rồi nhỉ.” Lời này khi thốt ra còn đi kèm một nụ cười, ngữ khí cũng không được mấy phần giống như đang đe dọa.

Nhan Đàm mỉm cười: “Tên phàm nhân đó tâm thuật bất chính, cả người toát ra toàn mùi máu tanh, tinh phách bẩn tưởi như vậy ngươi cũng dám ăn. Lá khô bùn nhão so với thứ đó còn sạch sẽ chán.”

Dư Mặc hồi tưởng lại mùi vị của thứ đã ăn, gật gù đáp: “Quả là không được sạch sẽ gì mấy. Nhưng có còn hơn không, tinh phách quá thuần khiết ăn vào sẽ bị trời phạt, ngươi còn muốn chê mạng mình quá dài?” Hắn nheo nheo mắt, ôm một bộ mặt hả hê: “Ngươi cứ nghĩ mà xem, đây chính là mỗi ngày làm một việc tốt. Ủy khuất bản thân, tạo phúc thiên hạ, có gì là không thể nhẫn nhịn?”

Nhan Đàm im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là không nhịn được phải lên tiếng: “Tên ngư tinh nhà ngươi da mặt đúng thật là dày.”

Dư Mặc nhìn nàng giễu cợt: “Thế thì có gì là không tốt? Lại nói, sen và cá vốn dĩ chính là một đôi, ta nếu như mặt dày thì ngươi cũng chẳng hơn gì.” Hắn giơ tay chỉ về trước, phía trước mặt là một dãy núi sừng sững, mây mù mông lung phủ kín, bên vách núi, những con đại bàng đầu trắng bay liệng vòng quanh, đỉnh núi cao nhất còn phủ một lớp tuyết trắng xóa: “Chúng ta về đến nhà rồi.”

Chú thích:

(1) phong thanh: tin đồn.

(2) lãng lãng càn khôn: đất trời sáng sủa, thiên hạ thái bình.

(3) chủy thủ: dao găm.

(4) khâm tụ: chỉ chung phần vạt áo phía trước nơi hai mép áo xếp chồng lên nhau (y khâm) và ống tay áo (y tụ).

(5) tử sa: đất sét đỏ.

 

 

 Chương 2 · Cỗ quan tài và cái hố 

 

Khách Nạp Thập Nhĩ, còn gọi Da Lan sơn, trong cổ ngữ có nghĩa là hòn ngọc bích của chốn Mạc Bắc.

Bên ngoài Da Lan sơn là một khoảng đại mạc rộng lớn, quanh năm gió cát hung hãn trút giận, nhưng phía trong núi lại là một quang cảnh hoàn toàn khác biệt. Lúc này tuyết phủ trên núi hãy còn chưa tan, đám đại bàng con sau khi bị những ông bố đẩy xuống vách núi đều đang dốc sức vỗ cánh bay lên; mấy con sóc nhỏ ôm bộ lông tơ như nùi bông gòn thò đầu ra khỏi mấy hốc cây thông, đôi con ngươi đen láy láo liên dòm ngó chung quanh không chớp mắt; những chú cọp con mũm mĩm lăn tròn trên mặt đất phủ đầy tuyết, không lâu sau thì bị cọp mẹ tới gặm lấy tha về ổ.

Đường đường hòn ngọc của chốn Mạc Bắc, lại là sơn cốc (1) lọt thỏm giữa một dãy núi.

Dư Mặc giơ tay ấn lên cây cổ thụ đồ sộ chắn ngang trước mặt, kinh ngạc thay, trên thân cây rắn chắc gồ ghề xuất hiện một vết hằn rõ mồn một của bàn tay người. Rầm rầm mấy tiếng, tuyết đọng trên cây lác đác rơi xuống, ngay chính giữa thân cây xuất hiện một đường hành lang. Hắn phủi phủi tay áo, tự nhiên đi thẳng vào trong, Nhan Đàm ở phía sau cũng bước theo vào.

Hai người rẽ ngoặt mấy lần trong động cổ thụ tối đen như mực, đột nhiên trước mắt truyền tới một luồng sáng, ánh mặt trời trong một thoáng chói lọi đến mức khiến họ không thể mở to hai mắt: Tràn ngập không gian là muôn hoa như được tỉ mỉ thêu lên khung cảnh, cỏ xanh mướt mượt như nêm, nước hồ trong vắt, huân phong (2) ôn hòa khẽ sượt bên má, cái rét mướt đầu xuân bên ngoài sơn cốc dường như không có chút ảnh hưởng nào đến nơi này.

Dư Mặc khẽ nheo đôi mắt: “Nhà mình vẫn cứ là nhất.”

Nhan Đàm dòm trái ngó phải, rất lấy làm lạ: “Bình thường vào giờ này, Đan Thục nhất định ở đây chờ chúng ta về kể chuyện cho nó nghe, sao hôm nay lại không thấy nhỉ?”

Khóe miệng Dư Mặc khẽ động, còn chưa kịp nói gì thì từ xa đột nhiên truyền tới tiếng rống rít thê lương, một vật thể tròn vo từ trên đỉnh núi lăn xuống, ba chân bốn cẳng bò tới trước mặt hai người, nước mắt nước mũi tèm lem: “Quan, quan tài! Bên đó có quan tài! Sơn chủ, hu hu hu, dễ sợ lắm …” Đó là một hài đồng trên đầu còn mọc ra đôi tai, mông kéo theo cái đuôi, cả người đỏ rực, hình dạng khuôn mặt trông y như một quả táo, quần áo đang mặc là một cục bùi nhùi mắc bừa trên mình.

Dư Mặc nhíu mày: “Tử Lân sơn chủ đâu?”

“Tử Lân sơn chủ hông thấy đâu hết trơn, trong phòng của sơn chủ còn có quan tài, hu hu hu …”

Dư Mặc một tay túm mạnh lấy cổ áo nó xách lên, nhét vào trong tay Nhan Đàm: “Bảo tên tiểu quỷ này ngậm miệng ngay cho ta!”

Nhan Đàm cào cào đôi tai mềm mại trên đỉnh đầu nó, cất giọng nhỏ nhẹ dỗ dành: “Đan Thục ngoan, Đan Thục không khóc nè. Ta kể ngươi nghe một bí mật lớn liên quan tới Tử Lân sơn chủ có chịu hông?”

Đan Thục động đậy vành tai, mặt vẫn còn đầm đìa nước mắt: “Bí mật gì?”

Nhan Đàm lắc lắc mấy ngón tay: “Ngươi có biết chân thân của Tử Lân sơn chủ oai phong lẫm liệt là gì hay không?”

Lòng hiếu kì của Đan Thục quả nhiên đã bị khơi dậy, cái đuôi to bự sau lưng lắc tới lắc lui: “Là gì?”

Nhan Đàm nhoẻn miệng cười mỉm chi, vẫn nhỏ nhẹ tiếp lời: “Ta nói ngươi biết rồi, ngươi không được khóc nữa à nha. Đợi một lát Dư Mặc sơn chủ còn dẫn chúng ta đi xem cái quan tài kia, ngươi mà còn khóc nữa thì người sẽ nổi giận, người mà nổi giận lên sẽ phạt ngươi cả đời phải trông coi cỗ quan tài đó có biết chưa.”

Đan Thục rùng mình hai cái liền, vội vã xua tay: “Ta không khóc nữa, đảm bảo không khóc. Sơn chủ người tuyệt đối đừng bắt ta đi trông quan tài!”

Dư Mặc nhắm hai mắt lại, vẻ mặt ước chừng đã chịu hết nổi.

Nhan Đàm xoa đầu Đan Thục, thấp giọng thỏ thẻ: “Nói nhỏ cho ngươi biết, Tử Lân sơn chủ chân thân là một con rùa núi, chính là cái loại khi vùi mình vào đất hoàn toàn không nhìn ra đâu là rùa còn đâu là đất.”

“Phụt —” Đan Thục đang mếu máo cũng phải bật cười, hấp ta hấp tấp lấy tay bụm miệng, đôi mắt to tròn đảo tới đảo lui đến mấy vòng.

Dư Mặc khẽ thở dài một tiếng, trong lòng mặc niệm ba lần câu “Tử Lân ta thật rất lấy làm tiếc, không ngờ ngươi đã để kẻ khác biết được tuyệt đại bí mật rung chuyển trời xanh của mình”, sau đó bảo: “Chúng ta qua chỗ Tử Lân xem thử.”

Bày ngay giữa gian phòng ngủ là một cỗ quan tài. Được làm bằng loại gỗ dương hảo hạng, chiếc quan tài này rất dày, gõ vào không nghe tiếng vang, bên trên còn bày một con trấn quan thú (3) đầu đại bàng mình sư tử được điêu khắc tinh xảo, đang hướng mặt về phía bọn họ.

Vài viên gạch lót sàn đã bị bẩy lên, để lộ lớp đất màu đen bên dưới.

Cỗ quan tài này có một nửa nằm vùi dưới lớp đất kia.

Đan Thục không ngừng lảng vảng sau lưng Nhan Đàm, cố thu người lại nhỏ nhất có thể. Đột nhiên cổ áo giật phắt một phát, nó đã bị xách tới đứng ở đầu hàng. Nhan Đàm vuốt vuốt cái đuôi to của nó khích lệ: “Đừng sợ, chẳng qua chỉ là một cỗ quan tài.”

Dư Mặc không thèm nói thêm lời nào, bước lên phía trước thận trọng nhìn quanh, từ giá vũ khí bên cạnh rút ra một thanh đoản đao (4). Hắn đặt mũi đao vào đường nối liền giữa nắp và thân quan, tay vừa hơi dùng lực một chút, liền có chút vụn gỗ dương rơi xuống.

Nhan Đàm ở cạnh đó cất lời: “Xem ra cỗ quan tài này mới ghép vào chưa được bao lâu, phần nắp và thân quan tài còn chưa dính lại với nhau. Không lẽ gần đây có xác ướp đến đây trú ngụ?” Đan Thục run rẩy cuộn tròn lại thành trái banh. Nhan Đàm lại chỉ vào con trấn quan thú đang nhăn răng trừng mắt trên cỗ quan tài, chậm rãi nói từng chút một: “Trấn quan thú, rõ ràng là chuyên dùng để trấn áp ác quỷ, không biết trong quan tài là thứ gì nữa đây?” Đan Thục lại càng run rẩy tợn. Bất thình lình Nhan Đàm vỗ vai nó cái bộp: “Đúng rồi.” Cổ họng Đan Thục tắc nghẹn, miệng không kìm được nấc liền một tràng: “Chuyện gì?”

“Ta kể ngươi nghe một câu chuyện này. Chuyện xảy ra ở trấn Thanh Thạch, một thằng bé con nhà nghèo, tuổi tác xấp xỉ ngươi, trong nhà có người cha mới qua đời, không có tiền mai táng, chỉ có thể lôi tới bãi tha ma …” Nhan Đàm đang hăm hở há to miệng thì thấy Đan Thục lăn lê bò lết xông tới dưới chân Dư Mặc: “Từ nay ta không bao giờ nghe kể chuyện nữa đâu! Sơn chủ, người cũng đừng có mở cái quan tài ra, dễ sợ lắm, thấy ghê lắm!”

Dư Mặc thẳng tay xách bổng nó lên, tóe lửa quát: “Ngươi là lang yêu mà lại còn đi sợ quỷ hay sao? Mặt mũi của Lang tộc đều bị ngươi làm cho mất sạch cả rồi!”

Nhan Đàm lại tiếp tục kể chuyện: “Thằng bé con nhà nghèo tuổi tác xấp xỉ ngươi đó chết ngay trong nhà mình, hai mắt lồi ra, mặt mũi thâm tím, thi thể bốc mùi hôi thối, thu hút ruồi nhặng dòi bọ từng đám tìm tới bu bò loạn xị, gặm nhấm từa lưa, cả da lẫn xương của hắn đều bị gặm cho sạch sẽ …”

Dư Mặc trừng mắt nhìn nàng: “Nhan Đàm!”

Nhan Đàm trề môi bất mãn: “Được rồi, lần sau mới kể tiếp vậy.”

Nghe xong mấy lời này, Đan Thục lại run rẩy cuộn mình thành trái banh, chỉ hận không thể dùng cái đuôi bọc kín cả người, bám theo phía sau sơn chủ nhà mình nửa bước không rời.

Dư Mặc vận lực trên tay, chỉ nghe ‘cạch’ một tiếng, nắp quan tài đã bị đẩy mở. Hắn liếc mắt nhìn vào bên trong, thần sắc bất định, một chốc sau đột nhiên giật lại gấu áo từ trong tay Đan Thục, xoay người đi thẳng.

Nhan Đàm trong lòng hiếu kì, bèn bước lên trước hai bước, định đến gần xem thử.

Bất thình lình từ trong quan tài thò ra một đôi tay, dựng đứng giơ thẳng lên trời.

Chú thích:

(1) sơn cốc: thung lũng.

(2) huân phong: gió nhẹ và ấm thổi từ phương Nam hoặc hướng Đông Nam.

(3) trấn quan thú: tượng con thú được tin là để coi giữ quan tài.

(4) đoản đao: con dao ngắn.


Nhan Đàm giật bắn cả người, chân cũng không khỏi giật lùi về sau một bước. Đan Thục tay bịt chặt mồm, lại nhớ lúc nãy Nhan Đàm đã nói “Còn khóc nữa là sơn chủ sẽ phạt ngươi cả đời phải trông coi quan tài”,  nước mắt chỉ có thể xoay tròn vòng quanh trong hốc mắt.

Đột nhiên từ trong quan tài phát ra tiếng va đụng đánh rầm, một cỗ xác ướp nhảy dựng lên, da thịt trên mặt đã mục rữa thê thảm, hai mắt lồi ra, mặt mũi tím tái, chính là giống y hệt những gì Nhan Đàm vừa tả khi nãy. Cỗ xác ướp đó cà tưng cà giật nhảy từng bước một, trong miệng còn phát ra tiếng khục khặc khe khẽ, đang tiến gần về phía bọn họ.

Nhan Đàm liếc mắt hai cái, quay lại nắm lấy cổ áo của Đan Thục: “Ta kể ngươi nghe một bí mật lớn của Tử Lân sơn chủ có chịu không? Bí mật liên quan đến chân thân của người là gì đó mà.”

Chỉ thấy cỗ xác ướp kia vội vàng xông tới, miệng la hoảng: “Ấy! Không được nói! Ngươi mà dám nói ra, bổn tọa sẽ —”

“Tử Lân sơn chủ?!” Cái mồm của Đan Thục mở to hết cỡ, dường như có thể nhét được vào một quả trứng gà.

Một đạo quang rực rỡ lóe lên, cỗ xác ướp lập tức biến thành hình dáng của Tử Lân sơn chủ. Một thân trường sam màu xanh sẫm, mái tóc đen dài đến lưng eo, mi mục bảy phần tuấn ngạn. Nhan Đàm cúi người thi lễ, mỉm cười cất lời: “Sơn chủ, người đây là cố ý dọa chúng tại hạ rồi.”

Tử Lân chắp hai tay sau lưng, hừm lạnh một tiếng: “Bổn tọa đang yên đang lành nằm ngủ trong đó, các ngươi vô cớ tìm tới quấy nhiễu, không thẳng tay trừng trị các ngươi là ta đã tử tế lắm rồi.”

Đan Thục dí sát miệng vào tai Nhan Đàm: “Vì sao sơn chủ người lại thích ngủ trong quan tài, lại còn chôn mình xuống đất?”

Nhan Đàm nén cười: “Ngươi nói xem chân thân của người là con gì?”

Đan Thục “ohhh” một tiếng dài. Trước đây nhìn sơn chủ luôn cảm thấy uy phong lẫm liệt, khí chất ngời ngời, ở trước mặt người cũng không dám dông dài nhiều lời, nhưng giờ sau khi biết được sự thật về chân thân của người, sức trấn áp tự nhiên cũng giảm đi đáng kể, Đan Thục nhịn không khỏi cảm thấy mắc cười. “Bộ y sam màu xanh sẫm mà sơn chủ đang mặc đó, không phải nhìn rất giống thứ rêu xanh thường đóng ở trên mai rùa hay sao?” Đôi mắt to đảo hết một vòng, sau đó miệng liền phun ra câu này.

Nhan Đàm đực nghệt mặt ra, không cảm thấy có tí buồn cười nào.

Tử Lân tai mắt vô cùng nhạy bén, nghe rõ mồn một cả “mai rùa” lẫn “rêu xanh”, sắc mặt dần sa sầm xuống. Không cần hắn lên tiếng, Nhan Đàm đã lập tức túm lấy Đan Thục tìm đường thoái lui.

Dư Mặc đang đứng ngoài cửa, thình lình trước mắt xẹt qua một mớ màu mè hỗn tạp, chỉ thấy Nhan Đàm vứt luôn Đan Thục qua một bên, chạy thẳng ra nấp sau lưng mình. Tiếp theo đó là gương mặt nộ khí xung thiên của Tử Lân: “Dư Mặc ngươi tránh ra, hôm nay ta phải làm thịt cái tên sói con này, còn có ả liên hoa tinh vô lại kia nữa!”

Dư Mặc nhoẻn miệng cười khổ: “Trước hãy nguôi giận cái đã. Từ từ nói xem, hai người bọn họ rốt cuộc đã gây ra chuyện gì?”

Đan Thục còn đang lăn lê bò toài dưới đất, nước mắt nước mũi tèm lem.

Nhan Đàm trốn ở sau lưng Dư Mặc, nhón chân lên nói nhỏ vào tai hắn: “Là vì hồi nãy Đan Thục nó nói, Tử Lân mặc chiếc trường bào màu xanh sẫm này, nhìn rất giống rêu xanh bít kín ở trên mai rùa.”

Dư Mặc ho khẽ một tiếng, giữ lấy Tử Lân hãy còn đang tức giận đùng đùng: “Việc này để sau hẵng nói. Người của Hồ tộc đang đứng chờ ở bên ngoài cốc, chúng ta đi xem thế nào trước đã, đừng để bọn họ phải đợi quá lâu.”

Tử Lân đưa tay sửa lại y phục, chậm rãi nén cơn giận xuống: “Chính sự gấp rút, lát nữa quay về mới xử lý hai người các ngươi.” Hắn quét mắt qua cả hai một lượt, ánh nhìn sắc bén như dao: “Nếu như để ta nghe được nửa lời đồn đãi, hai ngươi ở đó mà chờ hồn phi phách tán.” Dứt lời liền xoay người bỏ đi.

Dư Mặc bắn một tia nhìn xeo xéo về phía Nhan Đàm, giơ tay véo lên chóp mũi nàng: “Lại mắc nợ ta rồi nhé. Món nợ này ngươi định dùng cái gì trả đây? Nói trước, ta không nhận những thứ không đáng tiền.”

Đàn sáo liễu nhiễu quanh tai, bội hoàn lách cách, vũ cơ (1) thướt tha nhảy múa, xiêm y nhịp nhàng lất phất tung bay.

Tử Lân ngồi gập hai chân về một phía sau chiếc bàn thấp, không nói không rằng im lặng đánh giá nữ tử Hồ tộc ngồi ở phía dưới. Hồ tộc là một chủng tộc ngạo mạn, lại thích tỏ ra ưu nhã. Lúc bấy giờ, hết thảy các chủng tộc khác trong cả Da Lan Sơn đều đã quy phục bọn họ, chỉ riêng Hồ tộc là dám đứng ra tuyên bố, cứ cho là có phải diệt tộc, cũng tuyệt không cam thần phục kẻ khác. Hắn vốn không có dã tâm gì, đối với lời tuyên thệ này cũng chỉ nửa đùa nửa thật mà phun ra một câu “Hảo cốt cách”.

Nữ tử Hồ tộc đang ngồi ngay ngắn dưới kia vận một thân bạch y trắng toát, mình còn khoác chiếc áo choàng buộc dây, dùng sa lụa (2) che chắn dung mạo. Nàng ta đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào bát đũa rau thịt bày ra trước mặt, toàn thân không một mảy may cử động, đối với những gì xảy ra chung quanh dường như hoàn toàn không buồn nhìn hay nghe thấy.

Tử Lân vốn dĩ định đợi nàng ta chủ động nói rõ lý do viếng thăm, kết quả là đã một canh giờ trôi qua, nàng ta ngay cả dáng ngồi cũng không thay đổi. Hắn sốt ruột quay sang Dư Mặc, nhìn thấy trên đầu gối đối phương là một chú hổ con mình phủ đầy lông tơ đang nằm toài ra. Tiểu hổ ngước đầu, miệng há to để lộ cặp răng nanh mới mọc, móng vuốt bấu chặt vào ống tay áo của Dư Mặc. Dư Mặc giơ tay vuốt nhẹ lên đầu hổ ta, lại nhấc một chiếc đũa chấm vào ly rượu, đưa tới trước mặt nó. Tiểu hổ thè lưỡi ra liếm cái, chép chép miệng, lắc lắc mớ lông tơ trên lưng, mãn nguyện nằm lại vào chỗ cũ trên gối hắn.

Dư Mặc ngẩng đầu nhìn thấy vẻ nóng ruột trên mặt Tử Lân, hơi nhếch mép cười rồi thong thả cất lời: “Khách quý đến thăm, chẳng hay hai người chúng ta có điều chi có thể phụng sự?”

Tiếng đàn sáo thình lình ngưng bặt, vũ cơ đang nhảy múa lập tức thoái lui sang một bên.

Nữ tử Hồ tộc nọ đứng thẳng người dậy, hành lễ theo đúng bài bản quy củ, dáng điệu yêu kiều duyên dáng: “Thần thiếp tên gọi Lâm Lãng, là nhi nữ của tộc trưởng.” Nàng ta ngập ngừng một thoáng, rồi lại tiếp lời với ngữ khí kiên định: “Lâm Lãng lần này đến, quả là có việc muốn thỉnh cầu hai vị tương trợ. Hồ tộc chúng thiếp cũng không phải loại người tri ân bất báo, Lâm Lãng xin nguyện hiến tấm thân mình cho sơn chủ đại nhân.” Nàng ta khẽ ngẩng đầu, một đôi nhãn tình thập phần diễm lệ lộ ra bên ngoài mảnh sa lụa.

Tử Lân gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: “Chẳng hay là có việc gì?”

Lâm Lãng cúi đầu, lấy từ trong áo choàng ra một quả mao cầu trắng tinh như tuyết bụm trong lòng bàn tay. Quả mao cầu này đột nhiên rùng mình một cái, từ từ ngẩng đầu lên,cặp mắt lấp lánh như hai viên đá vỏ chai (3), lông tơ trên trán rũ xuống, có chút che khuất hai mắt. Nó tò mò đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi lại co mình cuộn thành một cục tròn vo. Mắt của Tử Lân vô cùng tinh tường, vừa nhìn đã thấy rõ ràng quả mao cầu đó chính là một con Tam Vỹ Tuyết Hồ (4).

“Đây là đệ đệ của thần thiếp, là loài Tam Vỹ cao quý nhất của bổn tộc. Nó tuổi hãy còn nhỏ, có lần lén trốn ra ngoài dạo chơi, khi trở về chân đã bị hạ chú độc, người trong tộc đều không cách nào loại trừ. Nếu hai vị sơn chủ có thể phá giải được chú độc này, Lâm Lãng xin nguyện cả đời đi theo hầu hạ.”

Tam Vỹ Tuyết Hồ là dòng dõi cực kỳ cao quý, sau này nhất định sẽ kế thừa ngôi vị tộc trưởng. Việc này, đối với hai phía mà nói đều là chuyện tốt.

Dư Mặc bế tiểu hổ trên gối đặt sang một bên, cất giọng nhàn nhạt hỏi: “Lâm Lãng cô nương hẳn là còn có yêu cầu khác nữa? Nêu ra lúc này, cũng tránh được về sau phát sinh mâu thuẫn không thể nhìn mặt đối phương.”

Lâm Lãng ngẩng đầu, dùng đôi đồng tử vừa diễm lệ lại kiều mị nhìn Dư Mặc: “Lâm Lãng chỉ có một thỉnh cầu. Hồ tộc chúng thiếp có tập quán chung thủy với bạn đời, nên cũng hy vọng sơn chủ có thể chiếu theo tập tục của bổn tộc mà làm.”

Khóe miệng Dư Mặc hàm chứa nét cười: “Nàng cứ không sợ chúng ta đã thê thiếp đầy nhà hay sao?”

Nàng ta dường như nở một nụ cười, giọng nói lãnh khốc tựa băng sương: “Thế cũng không phương hại (5) gì. Chỉ cần sơn chủ mang bọn họ tất thảy giết sạch, không phải liền chỉ còn mỗi mình thiếp hay sao?”

Chú thích:

(1) liễu nhiễu: ngân vang không dứt; bội hoàn: miếng ngọc đẽo thành hình vòng tròn như chiếc nhẫn, buộc vào dây đeo ở thắt lưng làm vật trang trí; vũ cơ: nữ vũ công.

(2) sa lụa: nguyên văn “diện sa”, nghĩa là tấm voan che mặt.

(3) đá vỏ chai: còn gọi là hắc diệu thạch, các bạn có thể google “obsidian” để biết thêm thông tin chi tiết (cá nhân mình thấy nó trông khá giống miếng… sương sáo ^^,).

(4) Tam Vỹ Tuyết Hồ: loài cáo lông trắng như tuyết và có ba đuôi.

(5) phương hại: tổn hại hay cản trở.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+