Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trầm vụn hương phai- chương 09-10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 Chương 9 · Vị nương nương giữa lòng mộ địa

 

 Nhan Đàm giật thót, vội vàng lồm cồm bò dậy lùi hẳn ra xa năm bước: “Thì ra là ngươi hả…”

Nến được thắp sáng trở lại. Đường Châu từ từ chống người dậy, đưa mắt nhìn nàng: “Qua đây.”

Nhan Đàm lắc đầu nguầy nguậy, dáng bộ vô cùng đáng thương: “Đừng có tức giận mà, ta thật tình không có cố ý đem ngươi ra làm đệm mà dùng đâu, ta thề có trời chứng giám, thề độc luôn cũng được.”

Đường Châu vẫn cứ nhìn nàng: “Qua đây.”

“Ta sai rồi ta sai rồi, đều là lỗi của ta, đừng có nhốt ta vô pháp khí mà…”

Đường Châu thở dài đánh thượt, giọng điệu chán chường như sắp hết hơi: “Mới rồi lúc ngươi va vào ta đã tình cờ đụng phải huyệt đạo, ta không đứng dậy được, ngươi mau qua giúp ta một tay.”

Nhan Đàm liền yên tâm ngay tắp lự: “Sao không nói sớm.”

Đường Châu điệu bộ hầm hầm: “Ai bảo ngươi cứ tự cho mình thông minh? Ở trên lưng… Lên trên hai thốn, dịch qua phải một chút, vận lực điểm thêm vào vài lần là được.” Nhan Đàm răm rắp làm theo lời hắn không sai một li, xong việc ngoan ngoãn đứng sang một bên.

Đường Châu đứng dậy phủi phủi bụi bám trên người: “Ngươi mà thường xuyên được như thế này thì ta sẽ không nhốt ngươi vào trong pháp khí.”

Nhan Đàm không nhịn được hỏi: “Vậy ngươi định khi nào thì thả ta ra?”

Hắn còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy phía trên lối vào hành lang truyền tới tiếng nói của Lăng Hư Tử: “Đường hiền điệt, cháu vẫn ổn chứ?”

Đường Châu bước sang, cất cao giọng bảo: “Dưới này cũng là mộ thất, bên trong thạch đạo rất trơn trượt, lúc xuống nên cẩn thận một chút.”

Nhan Đàm bị cắt ngang chủ đề đang nói, trong lòng lửa giận bừng bừng, chỉ hận không thể khiến tên lão đạo mũi bò (1) kia trượt té lộn cổ. Nàng đành cất lời hỏi lại lần nữa: “Khi nào thì ngươi thả cho ta đi?”

Đường Châu không chút hăng hái đáp: “Ta là đã tận nhân tận nghĩa lắm rồi.”

Hàm ý của hắn vô cùng rõ ràng. Tuy không nhốt nàng vào trong pháp khí, nhưng không có nghĩa là có thể thả nàng đi, nói xui xẻo không chừng vừa ra khỏi trấn Thanh Thạch là nàng đã bị luyện thành một viên đan dược.

Nhan Đàm chỉ đành tiếp tục an ủi bản thân, rằng chỉ cần còn thời gian, nàng vẫn cứ là còn được hy vọng đào tẩu thăng thiên, đập tan xiềng xích nô lệ.

Chỉ một chốc sau, Lăng Hư Tử đã từ trong đường hành lang trượt xuống chỗ hai người bọn họ. Liền ngay sau đó là Trác Thương và Ngô lão tam.

Trác Thương mặt mày khó coi: “Thạch đạo này trơn trượt như vậy, chỉ e lát nữa trèo ngược lên không phải chuyện dễ.”

Lăng Hư Tử bảo: “Cơ quan trong mộ địa thiết kế xảo diệu thế này, nhất định còn có lối ra nào khác.”

Bọn họ khi vào tám người, chỉ trong chớp mắt đã chỉ còn lại có năm.

Lăng Hư Tử trang nghiêm cất giọng: “Giữa mộ địa cơ quan vô số, ẩn trong bóng tối còn có kẻ địch rình rập, chúng ta cần phải đồng tâm hiệp lực, quyết không thể tàn sát lẫn nhau thêm nữa, không thì một kẻ cũng không có đường trở ra.”

Trác Thương lập tức đáp lời: “Đương nhiên là vậy.”

Bọn họ lần nữa đẩy mở cửa đá, chỉ thấy phía sau lại là một gian mộ thất tương tự.

Giữa gian mộ thất có bày một cỗ quan tài. Phần nắp quan tài đã bị dỡ xuống đặt trên mặt đất, trong cỗ áo quan là một đôi tay đang giơ thẳng lên, lòng bàn tay ngửa ra trông như đang đỡ lấy thứ gì đó.

Ngô lão tam giật lùi về sau một bước, hai hàm răng va vào nhau cồm cộp: “Cương thi, đó là cương thi!”

Lăng Hư Tử chân bước lên trước, chầm chậm thở ra một hơi: “Không phải cương thi, chẳng qua chỉ là thi thể của nương nương.”

“Thế sao tay của bà ta lại còn giơ ra như vậy?!”

Đường Châu đặt ngọn nến xuống cạnh chân, âm giọng trầm thấp: “Bà là đang sống sờ sờ bị nhét vào trong quan tài, trước khi chết nhất định đã dốc hết sức vùng vẫy, muốn bật mở nắp quan tài để thoát ra ngoài.”

Trác Thương bước đến trước cỗ quan, hai mắt sáng lên: “Có báu vật bồi táng!”

Ngô lão tam vừa nghe thấy có báu vật đã lập tức xông ngay lại, hắn vươn người vào trong quan tài vơ lấy một mớ, đưa tới trước nến cẩn thận xem xét. Trong tay hắn là một nắm Đông châu (2) tỏa vầng quang trạch dìu dịu, mỗi hạt đều to bằng đầu ngón cái. Ngô lão tam ngón tay run run cầm một hạt lên. Hạt Đông châu nọ đột nhiên vỡ ra nát bét, một tia độc thủy màu đen bắn vọt ra văng tung tóe lên mặt hắn. Hắn ôm lấy mặt ngã vật ra đất lăn hết mấy vòng, sau đó thì lập tức bất động.

Đường Châu tuốt thanh trường kiếm khỏi vỏ. Hắn vung tay cho kiếm đáp sát bên cổ Trác Thương, mắt khẽ nheo lại: “Ngươi là ai?”

Lăng Hư Tử một phen thất sắc: “Đường hiền điệt, cháu đây là đang làm gì đó?!”

“Hắn đã không phải là Trác Thương nữa.” Đường Châu nhìn đôi bàn tay của đối phương, mười ngón thon dài, đầu ngón tay nhẵn nhụi, trên tay không có lấy một vết chai, cũng không hề có sẹo cũ lâu ngày, người luyện võ nhiều năm không thể sở hữu một đôi bàn tay văn nhã nhu nhược như vậy.

Kẻ đó khẽ bật một tiếng cười khẩy, thanh âm trầm thấp dễ nghe lọt vào tai họ: “Phát ngã khâu giả tru. Các ngươi vẫn muốn đi tiếp vào trong?” Nến trong mộ thất thình lình đồng loạt tắt ngấm, chung quanh lần nữa rơi vào một khoảng đen ngòm. Đường Châu tay vung trường kiếm rạch một đường vào không trung, thủ lấy những điểm sơ hở trên cơ thể, sau đó phẩy nhẹ cổ tay, thắp sáng chiếc que đánh lửa (3).

Thời khắc chiếc que đánh lửa cháy sáng, luồng sáng đột ngột ập tới chói lóa đến khiến người khác không thể mở to hai mắt. Nhan Đàm cảm giác có người khẽ sượt qua cạnh bên mình, ngón tay hơi giật nảy lên, một đạo bạch quang yếu ớt trồi dậy ở giữa hai người bọn họ. Chỉ nghe vỏn vẹn một câu từ miệng kẻ nọ: “Hóa ra chúng ta là giống như nhau…” Liền ngay sau đó, đã lại biến mất không chút tăm hơi.

Nhan Đàm nghiền ngẫm câu “Hóa ra chúng ta là giống như nhau” kia, dường như đang ngầm ám chỉ điều gì.

Bọn họ cuối cùng đã tìm thấy thi thể của Trác Thương phía sau cánh cửa của gian mộ thất, như cũ là một chấm đỏ giữa hai đầu mày, gương mặt bình thản, dường như không có nửa phần đau đớn.

Đường Châu lẳng lặng nhìn hết một lúc, chợt nghe tiếng Lăng Hư Tử ở cạnh bên khóc rống lên, liền sau đó thanh âm than khóc lại biến thành một tràng cười, ông ta cứ ở đó khóc rồi lại cười, đấm ngực giậm chân thùm thụp.

Nhan Đàm thấp giọng cất lời: “Ông ta đã kinh hãi đến phát điên.”

Sư đệ của Lăng Hư Tử đã từng ở trong chính mộ địa này hoảng loạn đến độ mất trí điên loạn, e là cũng do trải qua tình cảnh tương tự như họ lúc này.

Là cảm giác tuyệt vọng.

Trong bóng tối ẩn mình một đối thủ lợi hại như vậy, không biết khi nào thì sẽ biến thành hình dáng của người đồng hành cùng mình xuất đầu lộ diện, khắp mộ địa còn là muôn hình vạn trạng các loại cơ quan hiểm độc, cảm giác duy nhất còn lại, chỉ có thể là tuyệt vọng.

Đường Châu quay sang nhìn nàng: “Ngươi có sợ không?”

Nhan Đàm nhoẻn miệng nở một nụ cười: “Ta biết kẻ đó rốt cuộc là thứ gì rồi. Hắn không phải phàm nhân, cũng không phải yêu, càng không phải ma, cách biệt bên ngoài Tam giới, thứ gì hắn cũng không phải. Hắn sẽ không thực sự giết chết chúng ta, chỉ là muốn thăm dò mà thôi.”

Chú thích:

(1) mũi bò: từ dùng chỉ các đạo sĩ với ý châm biếm (đạo sĩ thường vấn tóc thành búi cao trên đỉnh đầu, trông giống mũi bò :))).

(2) Đông châu: còn gọi Bắc châu, triều Thanh dùng tên gọi này để phân biệt hạt trai của vùng Đông Bắc với Nam châu ở phía Nam.

(3) Que đánh lửa là loại dụng cụ người xưa thường mang bên mình để thắp sáng hay lấy lửa. Được làm từ dây khoai lang, bông gòn và hoa sậy ngâm nước, vớt ra đập dẹp rồi phơi khô, thêm vào tiêu thạch (KNO3), lưu huỳnh, nhựa thông, chương não (camphor hay tiếng Việt mình gọi là long não)… nặn thành hình ống hoặc bện thành dây cho vào ống tre, khi dùng chỉ cần mang ra phẩy cái là sẽ bắt lửa.


Lời vừa nói dứt, đột nhiên thấy một bóng người vụt cái lướt qua tiến vào mộ thất. Kẻ đó thân người cao to thẳng thớm, suối tóc như làn mặc ngọc (1), khí độ tao nhã, phong thái ung dung,  chỉ có gương mặt là vô cùng xấu xí, nhưng khi mở miệng nói chuyện lại có thể khiến người khác quên mất dung nhan khó coi của mình, chỉ còn nhớ đến tư thái hào hoa phong nhã: “Tại hạ quả thực sẽ không ra tay, nếu hai vị đây thọ được đủ lâu, ngày sau hãy còn cơ hội tương kiến.”

Hắn nói dứt lời, thân ảnh như làn khói mỏng luồn mình xuyên qua khe cửa lướt thẳng ra ngoài. Đường Châu lập tức lao mình đuổi theo, chỉ trong một thoáng mà đến một mảnh vạt áo của người kia cũng đã không thấy đâu nữa.

Đường Châu không khỏi thắc mắc: “Ngươi làm sao biết được hắn đối với chúng ta không có ác ý?”

Nhan Đàm nhìn hắn: “Hắn nếu như muốn động thủ thì cơ hội đã không thiếu gì. Nhưng nếu như nói không có ác ý thì cũng vị tất (2). Không biết ngươi đã nghe qua cái tênThần Tiêu Cung Chủ hay chưa? Kẻ mang danh xưng Thần Tiêu Cung Chủ kia chính là hắn.” Nàng dừng một lúc rồi lại tiếp lời: “Hành sự của con người này xưa nay vẫn luôn diệc chánh diệc tà (3), có lúc giết người không gớm tay, có khi tâm địa lại rất tốt, hoàn toàn là do tùy hắn cao hứng. Nếu hôm nay không phải do tâm tính hắn đặc biệt không tồi thì là hắn còn có mưu đồ khác, việc này thực sự không nói trước được.”

Đường Châu nhếch mép cười khổ: “Trên đời không ngờ còn có loại người như vậy.” Hắn sực nhớ lại Lăng Hư Tử vẫn còn ở trong mộ thất phía sau, đang định quay lại đi tìm ông ta thì chợt nghe Nhan Đàm bảo: “Không bằng đi tìm lối ra trước đã, dắt theo một kẻ đầu óc có vấn đề, chỉ được cái vướng tay vướng chân.”

Đường Châu gật đầu: “Cũng chỉ có thể như vậy.”

Hai người vai kề vai tiến vào mộ địa mỗi lúc một sâu, không bao lâu sau thì đã đặt chân đến nơi ngõ cụt. Ở ngõ cụt này, vẫn còn có một cánh cửa đá.

Đường Châu giơ tay ấn lên cánh cửa. Hắn hãy còn chưa dùng lực thì thình lình cửa đã tự động xoay mình mở ra, đẩy mạnh hai người bọn họ vào trong, sau đó lập tức khép lại trong tiếng răng rắc đanh gọn.

Trước mắt đã không còn là mộ thất, thay vào đó là cảnh tượng hoa lệ thực chẳng khác nào giữa chốn hoàng cung.

Lưu li (4) xanh biếc lát kín mặt đất, trên tường khảm đầy những viên dạ minh châu kích cỡ to bằng cả quả long nhãn. Quang trạch dìu dịu tỏa ra từ dạ minh châu và thủy lam sắc của ngọc lưu li tương phản lẫn nhau, xa hoa tráng lệ mà lại ngập ngụa quỷ khí.

Nhan Đàm đưa tay chỉ về phía trước: “Bên đó hình như còn có một cánh cửa nữa.”

Đường Châu “ừm” nhẹ một tiếng, giơ tay nắm lấy chuôi kiếm, từng bước trầm ổn chầm chậm tiến về phía trước. Chợt hắn dừng bước, nhìn không chớp mắt vào nơi mép cửa: “Có người.”

Nhan Đàm nghe thế lập tức chạy sang, ngạc nhiên lên tiếng: “Đúng là có người.”

Trong chiếc bóng hắt xuống sát bên mép cửa, một nữ tử trong bộ y sam màu tím đang ngồi dựa vào tường, sắc mặt trắng bệch, làn mi dài mảnh đang khẽ run run. Nghe thấy tiếng động, nàng ta từ từ mở mắt, đôi đồng tử ướt át như được tráng nước chăm chú nhìn hai người lạ đang đứng trước mặt.

Nữ tử này sao lại một thân một mình ở giữa mộ địa thế này?

Nhan Đàm lùi về sau một bước, mỉm cười hỏi: “Cô nương, sao nàng lại ở đây?”

Nữ tử áo tím kia mắt vẫn nhìn họ, cả người không một mảy may cử động, môi khẽ mấp máy nhưng không phát ra được âm thanh nào.

May thay Nhan Đàm đọc được thần ngữ (5): “Nàng là bị kẻ khác mang vào đây? Nàng không nói chuyện được, là bị câm ư?”

Nữ tử kia gật đầu cái rồi lại lắc đầu.

Nhan Đàm lấy làm lạ hỏi: “Nàng không phải bị câm, vậy tại sao không nói chuyện được?”

Đường Châu đưa mắt liếc xéo Nhan Đàm: “Nàng ấy là bị điểm trúng huyệt câm.”

Nàng nghe vậy liền bước sang một bên nhường đường: “Môn học về huyệt đạo này sư phụ người không có dạy, sư huynh bác học đa tài hẳn là sẽ biết.”

Đường Châu không chút khách khí đẩy nàng về trước: “Ngươi theo ta nói mà làm.”

Nhan Đàm càng lấy làm lạ hơn nữa: “Tại sao?”

Đường Châu lãnh đạm: “Giờ ngươi làm hay là không?”

Gió Đông át không nổi gió Tây thì là gió Tây át mất gió Đông (6). Nhan Đàm đành bước tới trước, dỏng tai lắng nghe mệnh lệnh của Đường Châu sư huynh: “Từ eo lên ba thốn, quá lố rồi xuống bớt, sang phải… Ngươi đây là sang trái rồi…” Nhan Đàm đem nữ tử nọ xoay tới lật lui cả buổi, cuối cùng cũng hoàn thành được nhiệm vụ đả thông kinh mạch cho nàng ta. Tử y nữ tử kia cả mặt đỏ bừng, mắt nhắm tịt không dám mở ra, hai hàng mi khẽ run run. Nhan Đàm mỉm cười bảo: “Nàng đừng có mắc cỡ mà.” May là nàng ra tay mà còn như vậy, nếu đổi lại là Đường Châu, chỉ e nàng ấy đã vì bảo toàn danh tiết mà tự tẫn tại chỗ luôn rồi.

Nữ tử nọ đứng thẳng người dậy, bước chân hãy còn chưa vững, sửa lại y phục trước khi hành lễ: “Đa tạ công tử và cô nương ra tay tương cứu. Chẳng hay hai vị xưng hô thế nào?” Nàng ta ngước mắt, vừa liếc nhìn Đường Châu cái thì mặt đã lại đỏ lên.

Chỉ thấy Đường Châu hôm nay khác xa ngày thường, văn nhã lịch thiệp đáp lời: “Tại hạ họ Đường, Đường Châu. Cô nương chẳng hay phương danh?”

Tử y thiếu nữ gương mặt ửng hồng, khẽ cất tiếng đáp: “Tiểu nữ họ Đào, tên gọi Tử Khí.”

Nhan Đàm ngẫm nghĩ, ước chừng nhớ rằng một trong Cửu Diệu Tinh (7) cũng mang tên gọi Tử Khí, phụ mẫu của vị cô nương này cũng thật kì lạ, lại đi chọn cái tên như vậy.

Đào cô nương và Đường Châu đi trước, cứ chốc chốc lại trao đổi vài lời. Nhan Đàm thức thời đi cách theo sau vừa đủ năm bước, trong lòng mặc niệm, trời xanh phù hộ, mau khiến cho Đường thiên sư cảm thấy nàng cứ lẽo đẽo theo sau thật là ngứa mắt, tức khắc đem nàng trục khỏi cấm chế tống đi chỗ khác, để nàng nhân tiện có thể tìm lại tự do đã mất của mình, phù hộ phù hộ. Thế nhưng niệm hết nửa ngày, cuối cùng chỉ được Đường Châu quay đầu ném cho một câu: “Ngươi lề mà lề mề làm cái gì đó?”

Lại còn dám chê nàng lề mề? Nàng đã biết ý thế rồi còn gì. Nhan Đàm trưng ra gương mặt ngây thơ vô tội, miệng cười mỉm chi, ngữ khí đến là mềm mỏng: “Sư huynh, người ta đi từ nãy tới giờ, chân đau lắm.”

Đường Châu nhìn nàng cất giọng lạnh tanh: “Sư muội, muội lại bày trò nghịch ngợm nữa rồi.” Nói rồi quay sang phía Đào cô nương: “Sư muội của ta nàng ấy tráng kiện vô cùng, cả một con hổ cũng đánh chết được. Nàng nếu như đã mệt thì cứ nói một tiếng, chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi mới đi tiếp.”

Nhan Đàm nở nụ cười hiền như làn gió xuân, ánh mắt sáng ngời, hàm răng trắng bóng: “Sư huynh, xem huynh nói kìa, thật là.” Quay lưng lại nghiến răng kèn kẹt, cái tên vô lại này, dám cả gan nói nàng như vậy! Cho dù có là nữ tử mặt dày mày dạn, thoải mái hào sảng hơn đi chăng nữa, bị người khác nói mình thành “tráng kiện đến cả một con hổ cũng đánh chết được”, hẳn là cũng chả vui vẻ gì chứ? Phân biệt đối xử cũng không cần rõ rệt tới vậy!

Nàng bĩu môi dám giận mà không dám nói, chỉ đành xoay mặt ngắm lấy ngắm để bức vách tường cạnh bên lối đi. Vừa lúc Đào cô nương nói đến quá trình nàng ấy bị bắt tới đây, là một nam tử phong thái tao nhã nhưng mang gương mặt cực kì xấu xí mang nàng ấy bỏ vào đây. Nhan Đàm thầm nghĩ, ước chừng chính là cái tên Thần Tiêu Cung Chủ kia rồi. Đang mải nghĩ ngợi không chú tâm nhìn lối đi thì đột nhiên dưới chân có thứ gì đó ngáng đường, nàng bị vấp phải ngã ra cái ‘bịch’. Càng chết tiệt hơn chính là Đường Châu vẫn bước tiếp một bước về trước, khiến cho khoảng cách giữa họ vượt ra ngoài năm bước chân, hại nàng bị một cỗ lực đạo vô hình lôi xềnh xệch trên đất về trước cũng đúng một bước.

Đường Châu nghe thấy động tĩnh liền sải bước lớn bước sang, đôi mày dài khẽ chau lại: “Ngươi làm cái gì đó? Đang yên đang lành đi đường cũng té được nữa?”

Nhan Đàm đưa tay mò mẫm trên mặt đất hết một lúc, hình như mò được thứ gì tròn tròn, liền cầm lên bảo: “Ta chính là vấp phải cái này mới té ngã nè.”

Đào cô nương vừa nhìn thấy thứ trong tay nàng thì lập tức thét lên một tiếng kinh hãi, loạng choạng lùi về phía sau. Mà Nhan Đàm bấy giờ cũng đã nhìn rõ, thứ mình đang giơ cao trong tay kia, là một cái đầu lâu người.

Đào cô nương trong lúc sợ hãi giật lùi về sau cũng bị vấp ngã, tay nàng chạm phải một cọng xương sườn dài dài, gương mặt tức khắc trắng bệch cả ra, sợ đến nỗi đến thét cũng không thành tiếng. Đường Châu chạy sang đỡ nàng ấy dậy, Nhan Đàm tức thì lại bị lôi thêm mấy bước, đơn giản là chẳng khác gì thụ hình ngũ mã phanh thây, nàng phẫn nộ quát lớn: “Đường Châu, ngươi cái tên vô lại này! Còn không mau dừng ngay cho ta!”

Chú thích:

(1) mặc ngọc: loại ngọc quý và hiếm có, chỉ được tìm thấy ở vùng núi phía Bắc huyện Phú Bình, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc. Ngọc có đường vân tinh xảo và màu đen tuyền như mực nên được gọi là “mặc ngọc”.

(2) vị tất: không nhất thiết.

(3) diệc chánh diệc tà: vừa chánh mà lại vừa tà.

(4) lưu li: loại ngọc quý xuất xứ từ Tây Vực, có màu xanh biếc tự nhiên, thời xưa thường được dùng trang trí cung điện, đền đài, lăng tẩm…

(5) thần ngữ: loại ngôn ngữ biểu đạt ý tưởng bằng cử động môi·

(6) Gió Đông át không nổi gió Tây thì là gió Tây át mất gió Đông: Điển cố xuất phát từ “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết Cần, hồi thứ 82, câu “Nhưng phàm là việc trong gia đình, không phải gió Đông át đi gió Tây, thì chính là gió Tây át mất gió Đông”, nguyên chỉ hai phía đối lập trong gia đình, ắt có một phía sẽ chiếm vị thế áp đảo. Về sau thành ngữ “gió Đông át gió Tây” thường được dùng với ngụ ý chính nghĩa áp đảo thế lực tà ác.

(7) Cửu Diệu Tinh: gồm Kim Tinh, Mộc Tinh, Thủy Tinh, Hỏa Tinh, Thổ Tinh, La Hầu Tinh, Kế Đô Tinh, Tử Khí Tinh và Nguyệt Bội Tinh.

 

 

Chương 10 · Lần nữa rơi vào hiểm cảnh 

 

Nhan Đàm ngồi xổm trên đất, lấm la lấm lét dùng yêu thuật chữa lành những vết thương chi chít trên người.

 Đường Châu căn bản chẳng thèm cảm thông cho nàng, ngược lại hắn còn cho rằng nàng là cố ý vác chiếc đầu lâu kia ra dọa người, hơn nữa còn đem cái câu hăm he nhốt nàng vào trong pháp khí sớm đã nhai tới cũ mèm kia ra tụng lại lần nữa.

Trời xanh đối xử với nàng, sao lại bất công đến thế!

Đường Châu đứng cách nàng ba bước chân, cất giọng đều đều: “Ngươi ngồi nghỉ bấy nhiêu đã đủ chưa?”

Nhan Đàm không thèm để ý tới hắn.

Giọng nói dịu xuống một chút: “Chúng ta cũng nên đi tiếp rồi.”

Nhan Đàm vẫn cứ không thèm nhúc nhích.

Không ngờ Đường Châu đã từ phía sau bước tới, chìa tay tóm lấy cánh tay nàng lôi về trước. Nhan Đàm vùng vẫy mấy cái, thấy không cách nào hất bỏ được hắn, bèn xoay người lại quàng tay qua cổ hắn buông giọng nũng nịu: “Sư huynh, khi xưa hai ta trên núi học nghệ, thanh mai trúc mã, cùng nhau trưởng thành từ thuở bé thơ, nay bên cạnh huynh có thêm người khác, phải chăng đã muốn phụ lời thề non hẹn biển ngày xưa?”

Đường Châu nhìn nàng không nói không rằng, Nhan Đàm ai oán trút một hơi thở dài.

Hắn buông tay ném toẹt nàng ra đất, xoay người bỏ đi.

Nhan Đàm hấp tấp chồm mình đứng dậy, lần này đã học khôn ra, luôn đi cách hai người phía trước đủ bốn bước chân, nhỡ mà có xảy ra chuyện gì nữa cũng còn một bước để mà xơ cua.

Nàng bị Đường Châu vứt toẹt ra đất, mình mẩy vẫn còn có chút ê ẩm, không khỏi lầm bầm trong miệng: “Mới bị ta đem ra bỡn cợt có tí mà đã phản ứng khoa trương như vậy, sao lúc lấy ta ra làm trò đùa không thấy có chút khách khí…” Nàng thầm nghĩ, đợi đến một ngày nàng có yêu pháp lợi hại vô biên, nhất định sẽ đem hắn ra đầu tiên chém cho te tua tơi tả, xong trấn nước muối một tràng thừa sống thiếu chết, cuối cùng xách đi chôn sống. Mường tượng mấy hình ảnh này trong đầu một lúc, nỗi giận trong lòng cũng nguôi ngoai được phần nào.

Đi hết một đoạn địa đạo khá dài, ba người đặt chân tới một ngã ba, trước mặt là hai con đường giống hệt như nhau. Nhan Đàm nhân lúc hai người bọn họ đang thảo luận xem nên đi bên trái hay bên phải đưa mắt cẩn thận quan sát chung quanh. Chầm chậm ngẩng đầu nhìn lên, phía trên đỉnh đầu là một tảng đoạn long thạch (1). Chỉ cần chạm phải cơ quan, đoạn long thạch sẽ rơi thẳng xuống, kẻ bị kẹt lại phía trong e là không có cách nào thoát thân.

Nàng bước lên trước mấy bước, thấy phía trên nóc hai ngả địa đạo kia cũng đều có đoạn long thạch.

Đường Châu đưa mắt nhìn nàng, hỏi: “Là ngươi thì ngươi sẽ chọn bên nào?”

Nhan Đàm ngẩng đầu nhìn lên: “Bên nào cũng không chọn, cứ ngồi luôn ở đây.”

Đường Châu bảo: “Vậy được, cứ đi bên phải, nói không chừng hai đoạn đường này thực ra là thông với nhau cũng nên.”

“Ê…”

Không có Thái Sơn chống lưng, bản lĩnh lại kém cỏi, chỉ có thể cúi đầu trước kẻ ác. Nhan Đàm thở dài đánh thượt, nhớ đến bộ mặt huy hoàng của mình ngày trước, khó thể ngờ được giờ đây nàng lại bị một tên phàm nhân leo tót lên đầu mà ngồi. Chuyện xưa cả thảy, tỉ như đã chết theo ngày hôm qua, mặt mũi của nàng cũng đã chun đầu vào đất hết nửa, số phận của nó giờ đây như ngọn đèn cầy lắt lay trước gió, chỉ e giây trước giây sau là nhập thổ vi an luôn.

Thạch đạo bên phải được xây vào không sâu lắm, đi khoảng trăm bước là hết, ở nơi cuối đường vẫn như cũ là một gian mộ thất. Nhan Đàm trong lòng đã bắt đầu sinh lòng thán phục, một tòa mộ địa thiết kế công phu thế này, không biết phải tốn bao nhiêu tiền tài nhân lực. Lúc nhìn thấy cảnh tượng bên trong gian mộ, nàng không nhịn được buông một hơi dài cảm thán: “Thật đúng phong nhã.”

Mặt đất phía trước gian mộ trải ra một thảm lưu li xanh biếc. Mộ thất có dạ minh châu khảm tường đem ra so với nơi này, thật chỉ có thể xứng tầm thô lậu sơ sài. Bài trí bên trong tề toàn không sót thứ gì, bàn ghế được đẽo từ Tương Phi trúc, trà cụ bằng sứ Thanh Hoa, lọ hoa gốm trắng, còn có một cỗ thất huyền cổ cầm (2), chỉ cần là thứ có thể nghĩ ra nơi đây đều có đủ không thiếu. Một bộ cờ được bày giữa bàn, hắc bạch hai quân tranh hùng, cuộc đọ sức hãy còn đang dở.

Đào Tử Khí bước đến trước chiếc bàn đặt cỗ thất huyền cổ cầm, nâng cổ tay gảy đôi nốt nhạc, tiếng cầm ngân vang như chuỗi châu gieo mâm ngọc (3): “Cỗ cầm này là dùng gỗ cây ngô đồng và đinh tán đẽo thành, âm sắc tinh diệu, xem ra chủ nhân của nó hẳn là một vị cao nhân tinh thông cầm đạo.”

Đường Châu đứng cạnh vách tường, chăm chú ngắm nhìn bức tranh thủy mặc được họa trên vách. Trên mặt nước sông sương giăng mờ mịt, sau bức rèm sương nhạt nhòa khung cảnh non xanh uốn lượn, từng đường mực nét bút đều toát lên cốt cách thanh tao phong nhã. Nhan Đàm nhìn không chớp mắt, buột miệng cất lời: “Sinh tử trường, Dạ Vong Xuyên, Hoàng Tuyền đạo.”

Đào Tử Khí nghe những lời này thì quay sang nhìn nàng khó hiểu: “Mới nãy nàng vừa nói gì?”

Nhan Đàm nhăn răng cười toe toét: “Đào cô nương, nàng có tin ta từng đặt chân qua U Minh địa phủ hay không?”

Đào Tử Khí nhoáng cái ngã người ra chiếc ghế tre, gương mặt vừa mới hồng hào lên được một chút đã lại trắng bệch như vôi.

Đường Châu ngữ khí ảm đạm chầm chậm nhả ra một câu: “Sư muội, giờ này nằm mơ e là còn hơi bị sớm.”

Nhan Đàm xòe hai bàn tay nhún vai: “Được rồi được rồi, nói giỡn chơi thôi, mọi người không cần nghiêm trọng vậy mà.” Nàng xoay người bước tới bên cạnh chiếc bàn trà nhỏ, chỉ thấy trên tấm nhuyễn điếm có đặt một lò trầm hương, là dùng gỗ đàn hương chạm trổ mà thành, bên trong có dán một lớp đồng tích (4). Nhìn kĩ một chút thì sẽ cảm thấy hình dáng của chiếc lò này rất giống một đóa hoa sen. Nhan Đàm vươn bàn tay sang từ tốn vuốt nhẹ, từ phiến lá sen được khắc tinh xảo ở nơi mép góc đến cánh hoa sen sống động như thật chạm trên thành lò. Nàng cảm thấy đầu óc có chút mụ mị như bị thôi miên, tựa hồ bản thân đang đặt mình giữa một khoảng sân trống trải tịch mịch, chân trần bước trên nền gạch lạnh lẽo, tiếng bước chân rơi trên mặt đất chậm rãi vọng lại giữa khoảng sân rộng trải dài miên man.

Chợt thấy trên trán có gì man mát, Nhan Đàm lập tức định thần trở lại, giơ tay lên trán sờ thử thì chạm phải một mảnh giấy. Giật ngay xuống xem, quả nhiên là một tấm bùa, bên trên còn vẽ một mớ chú văn đuổi tà xiêu xiêu vẹo vẹo. Liền tay nàng vo mảnh giấy thành một cục tròn ném thẳng về phía Đường Châu: “Ngươi ngươi ngươi…”

Đường Châu nét mặt nghiêm nghị: “Mới nãy thần sắc của ngươi nhìn không được ổn cho lắm, e là đã bị trúng tà.”

Nhan Đàm không thèm đáp trả, chỉ quay đầu đi chỗ khác gặm nhấm cục tức của mình.

Đào Tử Khí mỉm cười bảo: “Đường công tử, sư muội của huynh thật là đáng yêu.”

Đường Châu bật ra một tiếng cười nén: “Đã bị chiều hư cả rồi, hễ đụng vào là giãy đành đạch.”

Nhan Đàm tiếp tục giả câm vờ điếc, trong lòng lại đang thầm nghĩ, cái loại nuông chiều này nếu mà tăng thêm mấy phần, nàng còn sợ sẽ bị chọc tức đến độ phát điên.

Đường Châu lại bảo: “Xem ra nơi đây đã là cuối đường, quay trở ra ngoài xem thử thế nào.”

Chú thích:

 

(1) đoạn long thạch: khái niệm (đến nay vẫn thuộc) hư cấu xuất phát từ tác phẩm “Thần điêu hiệp lữ” của nhà văn Kim Dung và được dùng nhiều trong các tiểu thuyết sau này, chưa được ghi nhận trên diện khảo cổ; theo miêu tả là một tảng đá có sức nặng ngàn cân, khi được kích hoạt bởi cơ quan sẽ rơi thẳng xuống niêm phong mộ huyệt.

(2) Tương Phi trúc: còn có tên gọi ban trúc (ban: vệt, đốm), là loài tre đốm sinh trưởng ở các tỉnh Hồ Nam, Hà Nam, Giang Tây, Chiết Giang. Tương truyền vua Thuấn khi đi Nam tuần lâm bạo bệnh mất ở Thương Ngô, hai vị phi tử của ông là Nga Hoàng và Nữ Anh khóc chồng làm dây nước mắt lên thân cây tre, những vệt hằn tạo thành không cách tẩy được, về sau trở thành đặc điểm của loài tre này. Cái tên “Tương Phi trúc” là bắt nguồn từ truyền thuyết này, Tương là tên con sông ở tỉnh Hồ Nam nơi câu chuyện xảy ra, Phi trong phi tần.

Sứ Thanh Hoa: Một trong những chủng loại sứ chủ đạo của Trung Quốc, dùng quặng cobalt chứa cobalt oxide làm nguyên liệu màu. Phôi gốm sau khi tạo hình được vẽ họa tiết trang trí lên, sau đó tráng một lớp men trong suốt bên ngoài rồi đem đi nung dưới nhiệt độ cao bằng lửa khử. Thuật làm sứ Thanh Hoa hình thành từ thời Đường-Tống, đến triều Nguyên thì loại sứ này đã được chế tạo với kĩ thuật hoàn thiện tại lò nung Hồ Điền thuộc trấn Cảnh Đức. Sứ Thanh Hoa đánh dấu giai đoạn phát triển đỉnh cao dưới thời Minh-Thanh.

Thất huyền cổ cầm: loại đàn cổ gồm một hộp âm bằng gỗ và bảy dây đàn.

(3) châu gieo mâm ngọc: thành ngữ hình dung âm thanh (thường của nhạc cụ) trong và cao, nghe rất hay. Điển cố trích từ bài thơ “Tì bà hành” của Bạch Cư Dị thời nhà Đường:

Tao tao thiết thiết thác tạp đàn
Đại châu tiểu châu lạc ngọc bàn
Gian quan oanh ngữ hoa để hoạt
U yết tuyền lưu thủy hạ than

Dịch nghĩa:
Rào rạt, tỉ tê, gẩy xen thành nhịp
Như bao hạt châu lớn nhỏ rắc xuống mâm ngọc
Ca oanh trơn giọng, líu lo trong hoa
Nhịp suối ngập ngừng, nước dội xuống thác

Dịch thơ:
Tiếng cao thấp lựa chen lần gẩy
Mâm ngọc đâu bỗng nẩy hạt châu
Trong hoa oanh ríu rít nhau
Nước tuôn róc rách chảy mau xuống ghềnh

(Bản dịch của Phan Huy Vịnh).

(4) đồng tích: hợp kim của đồng và thiếc.

 

Ba người bọn họ men theo đường cũ đi ngược trở ra, khi tới chỗ ngã rẽ ban nãy, Đào Tử Khí đột nhiên giơ tay lên đầu sờ soạng tìm kiếm trong mớ tóc đen hết cả nửa ngày, thần sắc hoang mang: “Chết rồi!”  Nàng ta cắn môi lắp bắp: “Cây trâm của ta không thấy đâu cả, có lẽ là đã đánh rơi trong gian mộ thất ban nãy… Đó là kỉ vật duy nhất mẫu thân để lại cho ta, ta, ta thấy mình vẫn là nên quay vào tìm thử xem sao…”

Đường Châu thấy vẻ sốt ruột của nàng ấy bèn từ tốn bảo: “Đào cô nương, nàng nghỉ chân ở đây một lát, ta giúp nàng đi tìm.” Hắn vừa cất bước, Nhan Đàm dù không sẵn lòng cũng liền bị lôi theo sau. Nàng ngẩng đầu nhìn trên nóc thạch đạo nơi cứ cách mỗi mươi bước lại xuất hiện một tảng đoạn long thạch chực chờ rơi xuống, sóng mắt khẽ lay cười hỏi: “Sư huynh, huynh đã có từng nghĩ qua, vị Đào cô nương kia kể việc bị Thần Tiêu Cung Chủ bắt mang đến đây rồi chuyện này chuyện nọ đều không phải là sự thật , thực ra nàng ta là hạn bạt (1) hóa thành hình người, hoặc cũng có thể là kẻ đồng đạo với ta không chừng.”

Đường Châu đưa mắt liếc xéo nàng: “Trên người Đào cô nương không có yêu khí.”

Nhan Đàm chìa cổ tay sang: “Ngươi ngửi thử coi, trên người ta cũng đâu có yêu khí.” Nàng vốn chỉ là nói đùa, kết quả Đường Châu hắn lại phản ứng như thật, tóm lấy cổ tay nàng đưa lên mũi hít hít, đôi mày dài khẽ chau lại: “Yêu khí thì không có, nhưng có mùi hương của hoa sen, chân thân của ngươi là hạm đạm (2) ư?” Trong lúc nói chuyện, hai người bọn họ đã quay lại gian mộ thất ban nãy, quả nhiên trên chiếc ghế tre tìm được một cây trâm cài tóc gia công thô sơ.

Nhan Đàm giơ tay chỉ lên phía trên đỉnh đầu, thong thả cất lời: “Ngươi nhìn trên đầu mà xem, đoạn long thạch sức nặng ngàn cân, bên trong còn bọc huyền thiết (3) kiên cố bậc nhất, một khi đổ xuống, cứ cho là có bản lĩnh lớn hơn đi nữa cũng mọc cánh khó mà bay được. Ngươi đoán xem khi nào thì nó sẽ rơi?” Nàng vừa dứt lời thì trong vách tường lập tức có tiếng động cơ dịch chuyển rầm rầm vang lên.

Đường Châu giật mạnh lấy cổ tay nàng, bước chân vội vã lao nhanh tới trước, chỉ nghe phía sau có âm thanh cực đại như tiếng sấm rền không ngừng vọng lại bên tai, chấn động dưới chân mỗi lúc một dữ dội, đất trời rung chuyển, sỏi đá bị nghiền nát trút xuống không ngớt. Hắn theo phản xạ tăng tốc nhịp bước, đoạn long thạch sau lưng từng tảng một lao thẳng xuống, khối khổng lồ nhất ở nơi lối ra lúc này cũng đang từ từ tiếp đất.

Khoảng cách giữa hai người bọn họ và lối ra ngày một rút ngắn, chỉ còn không quá mươi bước. Lúc này tảng đoạn long thạch kia còn cách mặt đất một khoảng cao đến đầu gối, Đường Châu đẩy mạnh Nhan Đàm: “Mau, ngươi ra trước!” Chợt nghe phía trên đỉnh đầu gió thét dữ dội, lại một tảng đoạn long thạch nữa đổ sập xuống. Hắn chỉ kịp nhoài vội người về sau, một tiếng ‘rầm’ lớn vang lên, khối đá đồ sộ chạm đất, chung quanh tối đen không một tia sáng.

Đường Châu ngồi dậy, dùng thanh kiếm còn nằm nguyên trong vỏ gõ lên tảng đoạn long thạch, thanh âm phát ra nghe như tiếng kim loại va vào nhau, chỉ e đúng như Nhan Đàm đã nói, được bọc trong tảng đá này còn có huyền thiết.

“Trên thế gian này giỏi làm việc ác nhất không phải yêu ma quỷ quái, mà là con người. Câu nói này, bây giờ ngươi hẳn đã tin rồi chứ?” Giọng nói của Nhan Đàm bất chợt vang lên trong bóng tối.

Đường Châu không khỏi ngạc nhiên: “Sao ngươi cũng còn ở đây?”

Nhan Đàm nở một nụ cười: “Ta là đến nói đạo lý cho ngươi nghe đó mà.” Thủng tha thủng thẳng nhích từng bước sang, nàng chậm rãi buông lời: “Cũng không biết Đào cô nương ở ngoài kia có gặp phải nguy hiểm giống chúng ta không nữa.”

“Ngươi là muốn nói đoạn long thạch không phải do nàng ta thả xuống? Nàng ta cũng không phải viện cớ tìm trâm để cố ý lừa chúng ta vào đây?”

Nhan Đàm tỉnh rụi: “Sao ta biết được? Mà như vậy thì có gì khác hả?”

Khác biệt không phải rất lớn đấy sao? Đường Châu khép mắt trầm mặc không đáp. Từ lúc đặt chân vào mộ địa này, những việc xảy đến với họ đều cứ nhập nhằng ám muội như vậy, kẻ đồng hành cùng mình thì lại không biết có thể tin được hay không, là bạn là thù, thực thực hư hư, thật giả khó mà phân biệt.

Nhan Đàm tựa mình vào đoạn long thạch, uể oải cất lời: “Trong này sẽ càng ngày càng ngột ngạt, chúng ta không lâu nữa thôi là sẽ được nếm mùi vị bị chôn sống như vị nương nương kia rồi. Nghe nói con người ta khi bị chôn sống, sẽ đến một lúc cả thở khò khè cũng không còn hơi, chỉ có thể vơ bừa lấy những thứ xung quanh mà cắn ngấu nghiến. Tiếc là ở đây bốn bề đều chỉ có đá.”

Hắn chầm chậm mở mắt, phía trước vẫn là một mảng đen ngòm nhìn không giống thực: “Là ta đã liên lụy ngươi, vốn dĩ ngươi đã có thể thoát thân.”

Nhan Đàm khẽ đáp: “Ngươi bị lú lẫn rồi hả? Ngươi đã hạ cái cấm chế năm bước chân lên người ta, ta dù có muốn bỏ chạy cũng chạy không thoát. Nếu trong lòng ngươi thực sự cảm thấy dằn vặt không yên, không bằng thả ta ra luôn cho rồi?”

Đường Châu nắm lấy vai nàng, giọng nói lãnh đạm: “Suýt nữa là đã bị ngươi cho vào tròng. Cứ cho là ta có giải cấm chế trên người cho ngươi đi nữa, ngươi nghĩ bản thân có thể rời khỏi nơi này hay sao?”

Nhan Đàm bĩu môi: “Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi làm cái gì xáp lại gần dữ vậy hả?” Buông một tiếng thở dài rồi nàng đề nghị: “Giờ chúng ta bàn bạc điều kiện đi có được không?”

Đường Châu cười lạnh: “Ta vì cái gì mà phải nghe ngươi?”

“Ngươi không muốn nghe cũng không còn cách nào khác. Dù gì thì ta hai mươi ngày liền không uống lấy một giọt nước không ăn lấy một hột cơm cũng vẫn sống được, chúng ta cứ thử so tài xem ai trụ được lâu hơn là được chứ gì. Chỉ cần kẻ hạ cấm chế không còn trên đời, cấm chế tự nhiên cũng sẽ không còn hiệu lực.”

“Trước khi không còn trụ vững, ta cũng có thể kéo ngươi lên đường một lượt. Điều này ngươi cũng chớ có mà quên.”

Nhan Đàm bị hắn đớp lại một câu như vậy mới sực nhớ ra hãy còn có khả năng này. Chỉ là kẻ nào lòi đuôi thỏ đế trước là sẽ thua ngay về mặt khí thế. Chuyện này có liên quan đến đại kế thoát thân của nàng, nhất định không thể cứ vậy mà nhận thua được: “Nếu đã như vậy thì cứ chờ đó mà xem.” Đáng tiếc hiện giờ đang trong bóng tối, không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt Đường Châu, thật là tiếc hận khôn cùng.

Im lặng hết một lúc lâu, cuối cùng Đường Châu chậm rãi lên tiếng: “Điều kiện của ngươi là gì, nói ra nghe xem, chỉ là đừng có dài dòng quá đấy.”

Cuối cùng đã đợi được đến thời khắc nàng chiếm trọn thế thượng phong. Nhan Đàm nhấm nháp một chút thứ mùi vị chiếm thế thượng phong kia rồi mới cười cười lên tiếng: “Người bạn đồng hành kia của ta vẫn bình an chứ? Ngươi nói thật cho ta biết, ta lập tức dẫn ngươi ra ngoài.”

Đường Châu ngẩn ra, không ngờ điều kiện nàng muốn đưa ra lại là chuyện này: “Ta căn bản không có đuổi theo để thu phục hắn.”

Nhan Đàm hết sức hoài nghi: “Ngươi mà tốt bụng vậy hả?”

Đường Châu ho khẽ một tiếng: “Tên ngư tinh đó biến mất vào trong lòng sông, không lẽ ta còn nhảy xuống theo sao?”

Nhan Đàm tức thì hối hận khôn xiết, sớm biết như vậy từ đầu nàng đã không đi đường núi nữa rồi. Nàng bất mãn lầm bầm: “Tên Dư Mặc này, vận khí cũng thật là tốt…” Thế nhưng gánh nặng trong lòng cuối cùng cũng đã có thể trút bỏ, nàng chống tay lên đoạn long thạch từ từ đứng thẳng người dậy: “Í, hình như có người tới kìa.”

Lời vừa nói dứt, âm thanh rền vang như sấm lần nữa trỗi dậy, dường như khối đoạn long thạch bên ngoài đang bị cỗ cơ quan kéo ngược trở lên.

Chẳng mấy chốc, tảng đá khổng lồ trước mặt cũng bắt đầu rung chuyển, từ từ nhấc mình rời khỏi mặt đất, cuối cùng để lộ một gương mặt như làn hoa xuân rạng rỡ phía sau: “Điểu nhi nói có người đang bị mắc kẹt ở đây, còn nói người bị kẹt trong này không phải người xấu, bảo ta đến cứu.”

Chú thích:

(1) hạn bạt: loài quái vật gây nên hạn hán trong truyền thuyết.

(2) hạm đạm: tên người xưa dùng chỉ hoa sen.

(3) huyền thiết: “sắt đen”, thuật ngữ thường gặp trong tiểu thuyết Kim Dung, theo miêu tả có màu đen tuyền, nhẹ tỏa hồng quang, cực kì nặng, nhiệt độ nóng chảy cao, có từ tính, sau khi khai phong (mài bén) có thể chém gió sắt như bùn.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+