Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trầm vụn hương phai- chương 11-12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11 · Thẩm gia phú thương (p.1)

 

Thiếu nữ thân vận một trường y sam trắng
thuần như tuyết đứng ở bên ngoài, đầu hơi nghiêng về một bên, miệng nở
nụ cười lanh lợi hoạt bát. Trên vai nàng là một chú vẹt với bộ lông vũ
sặc sỡ,  đang thân mật dùng mỏ mổ mổ vào chiếc khuyên tai của nàng.

Nhan Đàm không khỏi thắc mắc: “Nàng làm thế nào mà vào được đây?”

Thiếu nữ giơ tay vuốt vuốt bộ lông của chú vẹt trên vai mình: “Là nó
nói cho ta biết, trên thế gian này điểu nhi là thông minh nhất rồi đấy,
không có chuyện gì là không biết cả.”

Đường Châu trong lòng trăm mối tơ vò, thật nhìn không ra rốt cuộc đối phương là đang giả ngây hay đang nói lời thật lòng.

Thiếu nữ quay người đi được vài bước, thấy hai người bọn họ vẫn còn
đứng yên chưa chịu cất bước theo mình bèn quay đầu lại vẫy vẫy tay: “Mau
mau, điểu nhi dẫn chúng ta ra ngoài.” Nàng ta vừa đi vừa thì thào trò
chuyện với chú vẹt trên vai, lúc thì cười vui, lúc lại tỏ vẻ giận dỗi,
mỗi bước chân là chưa từng dừng lại, chân bước đến đâu tay thoăn thoắt
mở các cơ quan được gắn trên tường đến đó, một mạch tiến thẳng về trước.

Bọn họ rẽ ngoặt được vài lượt trong địa đạo, rồi đột nhiên ánh sáng
xuất hiện trước mắt, ba người đã đang đứng ở lối ra của một sơn động
trong bãi tha ma. Bấy giờ vừa lúc chập tối, không ngờ họ đã ở trong mộ
địa trải qua vừa đúng một ngày một đêm. Nhan Đàm nhích người lại gần hai
bước, mỉm cười hỏi: “Điểu nhi đó có nói với nàng là ai đã nhốt bọn ta
trong địa đạo không?”

Thiếu nữ nọ quay đầu lại, gương mặt tươi cười tựa hồ hoa xuân đua nở:
“Điểu nhi chuyện gì cũng đều biết hết, đương nhiên là sẽ nói ta nghe
rồi. Điểu nhi nói, là một vị tỷ tỷ xinh đẹp nhưng lòng dạ rắn rết, nàng
ấy đã được người khác cứu lại còn lấy oán trả ơn.”

Nhan Đàm nghe những lời này, quay sang trao đổi một ánh mắt với Đường
Châu, sau đó lại hỏi: “Vậy nàng ấy vì lý do gì mà lại muốn lấy oán trả
ơn?”

Thiếu nữ nghiêng nghiêng đầu như đang lắng nghe lời nói của chú vẹt
trên vai, chỉ nghe chú vẹt kêu ‘quác quác’ hai tiếng, rồi nàng ấy bảo:
“Nó nói, là vì tỷ tỷ xinh đẹp kia và một vị ca ca tướng mạo xấu xí có
mối thân tình, hai người đã nhìn thấy được bí mật của vị ca ca đó, nàng
ấy vì vậy mới phải đem hai người cả đời nhốt ở bên trong, vĩnh viễn
không thể đem bí mật này truyền ra bên ngoài.”

“Bí mật…?” Nhan Đàm vô thức khẽ lặp lại.

Đào Tử Khí là thủ hạ của Thần Tiêu Cung Chủ, khả năng này thực ra cũng không phải nhỏ.

“Tiểu thư, tiểu thư sao nàng lại chạy tới đây nữa rồi?” Vị phu nhân
bọn họ đã gặp lần trước âm giọng như muốn xé nát cuống họng hổn ha hổn
hển chạy sang, “Thật là khiến người khác không cách nào không bận tâm
cho được, ta mới không để ý một chút là nàng đã không thấy đâu nữa rồi!”
Bà giũ tấm áo choàng trong tay ra trùm lấy nàng thiếu nữ nọ, xong quay
sang nhìn Đường Châu và Nhan Đàm: “Đa tạ hai vị đã coi sóc tiểu thư nhà
ta, không bằng hai vị ghé nhà nghỉ chân một lát?”

Đường Châu nhã nhặn từ chối: “Chúng ta vốn chưa hề giúp được gì, càng
không tiện đến quấy nhiễu gia chủ, ý tốt này e chỉ có thể ghi nhận
trong lòng.”

Vị phu nhân kia nghe vậy cũng gật gật đầu, sắc mặt nghiêm trọng: “Như
vậy cũng tốt, Thẩm gia nhà chúng ta hiện đang bị quỷ ám rất dữ dội,
trước đây có tên lão đạo mũi bò tên Lăng Hư Tử bảo sẽ đến giúp trừ quỷ,
vừa nãy hắn mới chạy sang, cả người khùng khùng điên điên, khi khóc khi
cười, e là cũng chẳng dùng được nữa rồi.”

Đường Châu ngẫm nghĩ một thoáng rồi bảo: “Tại hạ thân cũng là thiên
sư, lại là chỗ quen biết với Lăng Hư Tử tiền bối, không bằng để tại hạ
ghé qua quý phủ xem tình hình thế nào? Chưa biết chừng sẽ nghĩ ra được
đối sách tương trợ.”

Vị phu nhân nọ nhìn hắn do dự hết một lúc lâu, dường như cảm thấy
tuổi đời hãy còn quá trẻ không biết có thể trông cậy được không, nhưng
cuối cùng cũng đã gật đầu đồng ý.

Nàng thiếu nữ vừa nghe bọn họ sẽ đến nhà mình thì nét mặt liền mừng
rỡ trông thấy, cứ quấn lấy họ mải nói những lời tầm phơ tầm phào không
đầu không cuối. Phu nhân kia ở một bên nhìn nhìn nàng rồi buông tiếng
thở dài cảm thán: “Thực đúng là tạo nghiệt mà, đại tiểu thư nhà ta thân
thể không được khỏe mạnh, không bước chân ra khỏi nhà nửa bước, nhị tiểu
thư thì chuyện gì cũng không hiểu, vừa sinh ra đời thì đã là một nàng
ngốc, đáng thương thay lão gia nhà ta…”

Thẩm gia là gia đình phú hào từ lâu có tiếng trong trấn Thanh Thạch, đã cho trùng tu một tòa trạch viện (1) đồ sộ ở nơi ngoại thành thôn dã này, ngoài cửa còn thuê hai tên hộ vệ cao to vạm vỡ đứng gác.

Đường Châu vừa đặt bước vào Thẩm trạch thì đã nghe Nhan Đàm khe khẽ
cất lời: “Quả nhiên là ngập ngụa quỷ khí.” Hắn cũng lập tức cảm nhận
được bầu không khí đượm mùi oan khuất chung quanh: “Có thể dẫn đường tại
hạ đến gặp Thẩm gia một lát được chứ? Tại hạ có vài điều muốn hỏi ông
ấy.”

Vị phu nhân nọ dẫn hai người họ vào trong sảnh lớn, lại cho người
bưng trà lên mời: “Hai vị ngồi đợi một lát, để ta đi gọi lão gia.”

Nhan Đàm đi tới đi lui được vài bước trong đại sảnh, cuối cùng sóng mắt
lăn tăn quay lại nhìn Đường Châu, nở một nụ cười đến là đáng yêu: “Sư
huynh, huynh đã có ý định giúp bọn họ khu trừ (2) quỷ khí, chắc cũng không tính để ta cả ngày lót tót theo sau chứ? Huynh xem cái cấm chế này…”

Đường Châu liếc nàng một cái: “Ngươi cố chịu thêm một lát, muộn một chút ta sẽ giúp ngươi giải bỏ.”

Nhan Đàm mừng rỡ khôn xiết, miệng không khỏi tủm tỉm cười thầm, tuy
vậy trong lòng vẫn còn có chút hoài nghi, cứ lấm la lấm lét đánh mắt về
phía đối phương. Thế nhưng Đường Châu từ đầu đến cuối đều không mảy may
có chút động tĩnh, nàng cũng chẳng nhìn ra được cái gì.

Không bao lâu sau thì vị chủ nhân Thẩm trạch Thẩm lão gia đã xuất hiện.

Sau khi thăm hỏi hàn huyên vài câu, Đường Châu bắt đầu đổi đề tài nói
vào chính sự: “Không dám giấu gì Thẩm gia, trạch viện này quả thực
không được sạch sẽ gì mấy. Thẩm gia phải chăng biết rõ lai lịch của tòa
trạch này?”

Thẩm lão gia là một thương nhân mặt mày trắng trẻo, diện mạo bình
phàm, so với nàng thiếu nữ kia thì không giống mấy, móng tay được cắt
rất ngắn, vải vóc trên người đều liệt vào hàng thượng hạng, xem ra cũng
là người biết hưởng thụ. Ông nghe Đường Châu nói những lời này, gương
mặt không khỏi lộ vẻ hoảng hốt: “Trạch viện này là ta mua lại sau này,
đã có mời phong thủy tiên sinh đến xem qua, bảo là phong thủy rất tốt.
Ta mấy năm nay ở bên ngoài làm ăn, nguồn thu nhập cũng rất ổn định,
trong nhà làm thế nào mà lại không được sạch sẽ?”

“Có thể nguyên cớ là do trước đây đã từng có người chết oan trong tòa trạch này.”

“Cái này, không biết có tiện làm phép khu trục đi không? Công tử nếu như có thể ra tay tương trợ, bất kể là bao nhiêu thù kim (3) cũng xin cứ mở miệng đừng ngại.”

Đường Châu gật gật đầu: “Cũng chỉ mất hai ba ngày mà thôi, Thẩm gia
không phải bận tâm. Trước đây lệnh thiên kim đã có giúp qua chúng ta,
thù kim thì xin miễn vậy, chỉ xem như là đền đáp một mối nhân tình.”

Thẩm lão gia cười khổ: “Công tử hẳn là đang nói đến Tương Quân con
gái thứ hai của ta. Aizzz, nó là đứa trẻ hiền lành lương thiện, chỉ tiếc
vận mệnh đen đủi sinh ra lại là một cô nương ngốc, ông trời người thật
không có mắt mà.”

Chú thích:

(1) trạch viện: ngôi nhà, thường có quy mô to lớn.

(2) khu trừ, khu trục: đẩy lùi, xua đuổi, trục xuất.

(3) thù kim: tiền thưởng công.

Chương 11 · Thẩm gia phú thương (p.2)

 

“Tại hạ thấy Thẩm cô nương nhãn thần minh mẫn, có lẽ chẳng qua chỉ là không được am tường thế sự.”

 “Aizzz, ta cũng hy vọng là vậy. Tương Quân
nó, nếu như có thể thông minh lanh lợi được bằng một nửa tỉ tỉ của nó
thì ta cũng đã mãn nguyện lắm rồi.” Thẩm lão gia nói đến đấy thì chợt
dừng lại xua tay, “Xem ta này, nói nhiều những lời vô nghĩa như vậy làm
gì, hai vị hẳn cũng đã thấm mệt rồi. Hồ tẩu, Hồ tẩu!” Vị phu nhân dẫn họ
đến đây ban nãy lập tức vội vàng chạy sang.

“Hồ tẩu, bà mau chóng giúp hai vị đây an bài sương phòng (1),
còn nữa cho người đun ít nước nóng để khách quý ngâm mình tắm rửa.” Căn
dặn xong xuôi một lượt, Thẩm lão gia lại quay sang nhìn hai người bọn
họ: “Hai vị nếu muốn dùng gì thì cứ bảo với Hồ tẩu, bên nhà bếp sẽ cho
người mang sang.”

Đường Châu điềm đạm đáp: “Ngài thật khách khí quá rồi, không cần phiền phức vậy đâu.”

Thẩm lão gia lập tức chen vào: “Phải chứ, phải chứ.”

Nếu là ngày thường, Nhan Đàm nhất định không có kiên nhẫn với ba cái
trò lôi thôi khách sáo tới khách sáo lui thế này, chỉ là vừa nãy Đường
Châu đã hứa sẽ giải cấm chế cho nàng, tâm tình đang cực kì tốt nên nàng
chỉ im re đứng một bên chờ đợi. Hồ tẩu sắp xếp cho hai người họ ở phía
rìa Đông, là hai gian sương phòng nằm cạnh nhau, cả hai đều đã được thu
dọn ổn thỏa ngăn nắp.

Đường Châu đúng như lời hứa giải mở cấm chế cho nàng, sau đó bước ra
khép cửa về phòng nghỉ ngơi. Chút ngờ vực còn sót lại trong lòng giờ
cũng đã tiêu tan hết, Nhan Đàm ngâm mình vào chỗ nước nóng vừa được mang
đến, đầu óc thảnh thơi, tinh thần sảng khoái. Dùng xong bữa tối, nàng
cảm thấy cũng đã đến lúc nên bắt tay vào thực thi đại kế đào tẩu của
mình.

Cửa phòng vừa được đẩy mở, trước mắt một luồng kim quang lóe sáng,
Nhan Đàm loạng choạng lùi về sau vài bước, ngã oạch cả mông ra đất. Định
thần nhìn lại, nàng thấy cả trên cạnh và bục cửa đều có dán mấy tấm
bùa, xem ra lại là tác phẩm của tên Đường Châu kia rồi. Tâm trạng vốn dĩ
ngập tràn hân hoan vui sướng giờ như bị cả một gáo nước lạnh tạt vào,
lạnh lẽo thấu xương.

Gió đêm khẽ quét qua người, mang theo tiếng cười trong trẻo ngân vang
của Thẩm Tương Quân, còn có âm giọng nói chuyện trầm thấp của Đường
Châu. Hai người bọn họ chầm chậm bước sang, trên vai của Thẩm Tương Quân
còn có chú vẹt đốm hoa khắp mình. Nàng ta chốc chốc thì thào đôi câu
với chú vẹt, lại quay sang nói vài câu với Đường Châu, dáng vẻ thân mật.
Đường Châu cúi đầu, kiên nhẫn lắng nghe nàng ta nói chuyện.

Nhan Đàm hai tay ôm gối, cặp mắt dán chết trên người Đường Châu. Hắn
rất nhanh cảm giác được ánh mắt của nàng, quay sang nói vài câu với Thẩm
Tương Quân, nàng ta liền dẫn theo chú vẹt cất bước đi khỏi. Đường Châu
bước đến trước cửa, nhếch mép cười khẽ: “Sao lại ngồi bệt ra dưới sàn?”

Nhan Đàm giận sôi gan, thế nhưng mở miệng ngữ khí ngược lại đến là
nhu mì: “Sư huynh, huynh nếu như sợ người ta chạy ra ngoài bị đám quỷ dữ
quấy nhiễu thì cứ nói thẳng ra đi, cần gì phải dán quá trời là bùa trên
cửa như vậy?”

Đường Châu cười đáp: “Còn không phải lo sư muội ham chơi nghịch ngợm
mới bất đắc dĩ phải dùng hạ sách này sao, hiếm khi muội lại có thể hiểu
được nỗi lòng này của vi huynh.”

Nhan Đàm mặt mày xuôi xị: “Ngươi rốt cuộc tính khi nào thì xách ta đi luyện đan?”

Đường Châu bước vào trong phòng, đi đến bên bàn ngồi xuống: “Cái này hãy còn chưa vội.”

Nhan Đàm đứng dậy, dùng tay phủi phủi bụi bám trên người: “Yêu quái
trong thiên hạ nhiều là như vậy, ngươi cứ một mực không buông tha ta.”

Giữa sắc hoàng hôn mông lung, Đường Châu đưa mắt nhìn nàng, chậm rãi
‘ừm’ nhẹ một tiếng: “Thật ra ta cũng đã từng nghĩ qua có nên thả ngươi
ra không, bản tính của ngươi dường như cũng không hề xấu.”

Nhan Đàm hai mắt long lanh nhìn hắn đầy chờ mong.

“Nhưng cũng chả tốt đẹp được là bao. Có lẽ nên để ngươi đi theo ta một thời gian, mài luyện tâm tính thêm một chút nữa?”

Nhan Đàm đáp ngay tắp lự: “Ngươi vẫn cứ là mau đem ta đi luyện đan cho rồi.”

Đình viện rải rác những đốm sáng nhỏ, nhưng
đây không phải đốm lửa bình thường mà lại tỏa ra thứ màu xanh lét trông
rất quỷ dị. Qua một lúc sau, những đốm lửa trơi kia lại từ từ tự động
tắt lịm.

Đường Châu nhẹ nhàng cất bước đi vào đình viện, cúi người gom một ít
đất cho vào lòng bàn tay. Hắn vừa định quay trở về phòng thì chợt nghe
thấy từ bên dãy phòng phía Tây truyền lại một tràng âm thanh quái dị
không phân biệt được là khóc hay cười, âm giọng phảng phất có phần quen
thuộc, dường như đã từng nghe qua ở đâu. Hắn khẽ dời bước đi sang Tây
sương, tựa sát người vào thành cửa, xuyên qua khe hở trên cửa nhìn vào
bên trong.

Chỉ thấy ngồi bệt trên đất là một đạo sĩ lớn tuổi khoác đạo bào màu
hạnh hoàng, liên tục đấm ngực giậm chân thùm thụp, khi khóc khi cười,
quả đúng là Lăng Hư Tử. Ông ta dù sao cũng được xem là một đấng tôn sư,
khó mà ngờ được lại có lúc lâm vào tình cảnh như ngày nay, thật khiến
người khác không nhịn được tiếng thở dài.

Đường Châu vừa quay người lại, đột nhiên trước mắt lóe lên tia sáng
lạnh lẽo chết người, một thanh trường kiếm sắc nhọn suýt soát nhắm thẳng
vào hắn rạch gió lao tới. Đường Châu nhanh như chớp dùng hai ngón tay
kẹp chặt lưỡi kiếm, vừa kịp nhìn thấy người đang điều khiển kiếm không
ai khác chính là Thẩm Tương Quân! Hắn thoáng giật thót, xem ra sắc đêm
hỗn độn, nàng ta nhất thời không nhận ra hắn. Đường Châu vừa buông lỏng
tay, Thẩm Tương Quân lại một nhát đâm thẳng tới, đường kiếm vừa nhanh
lại vừa ác liệt.

Nàng ta thần sắc ảm đạm, trong mắt sục sôi hiềm thù, so với Thẩm Tương Quân của ban ngày dường như đã biến thành một con người khác hẳn.

Đường Châu không muốn đả thương nàng ta, bèn dùng thanh kiếm hãy còn nằm nguyên trong vỏ điểm nhẹ lên kiên tỉnh huyệt (2)
trên vai Thẩm Tương Quân, nàng ta liền buông lỏng tay, trường kiếm
trong tay đánh ‘cách’ một tiếng rơi xuống. Hắn xoay người, dùng một chân
khẽ điểm lên mặt đất, nhẹ tựa lông hồng cất mình rời khỏi.

Từ Tây sương về lại Đông sương, nhất định phải bắt ngang qua đình
viện. Đường Châu nhìn thấy một bóng người đang chầm chậm đi tới, thì ra
là Thẩm lão gia. Ông ta đeo một chiếc giỏ trên lưng, tay còn lôi theo cả
một cái cuốc, trông lại thập phần vất vả. Gỡ chiếc giỏ khỏi lưng đặt
sang một bên, ông bắt đầu dùng cuốc đào một cái hố. Đường Châu chân khẽ
đạp gió lướt sang, rảo qua một vòng tìm một ngọn cây gần đó đáp xuống,
không mảy may để lọt ra một tiếng động nào.

Chỉ thấy ông ta đào lấy đào để hết một lúc lâu, mãi đến khi mặt đất lộ ra được một khoảng trống sâu hơn ba xích (3)
thì mới ngừng tay. Rồi ông ta cầm chiếc giỏ đặt cạnh chân sang, từ từ
dốc ngược xuống cho những thứ bên trong rơi vào miệng hố. Đường Châu ẩn
mình trong tán cây, chỉ có thể thấy được bóng người nhìn nghiêng, hoàn
toàn không nhìn rõ được những vật ông ta đem chôn kia rốt cuộc là thứ
gì. Nghĩ ngợi một thoáng, hắn chợt nhớ ra cây trâm lần trước giúp Đào Tử
Khí nhặt về vẫn còn nằm ở chỗ mình, bèn lấy ra nhắm vào một lối đi lát
gạch cách đó khá xa ném sang.

Chiếc trâm gài tóc chạm đất phát ra tiếng kêu leng keng, Thẩm lão gia lập tức rời chỗ đi tìm nguồn gốc của thanh âm kia.

Đường Châu nhảy từ cành cây đáp mình xuống đất, mượn ánh trăng soi
nhìn vào trong hố, chỉ là chung quanh thực sự quá tối, hắn đành phải
vươn tay ra nhặt lấy một ít thứ ở trong hố kia ra, bỏ chung vào nhúm đất
vừa thu thập được ban nãy. Vừa kịp làm xong mấy việc này thì đã nghe
tiếng bước chân của Thẩm lão gia đến gần, thân ảnh Đường Châu như làn
khói xanh thoắt cái lượn mất, quay trở về dãy sương phòng phía Đông.

Mấy mảnh bùa chú dán trên cửa phòng Nhan Đàm vẫn còn nằm nguyên như
cũ, trong phòng ánh nến đã tắt, xem ra nàng ấy đã đi ngủ rồi. Đường Châu
trở về phòng mình, dùng nến rọi vào quan sát những thứ vừa thu nhặt
được. Chỗ đất hắn gom được kia có cấu tạo rất hỗn tạp, có thể là kết quả
của việc thường xuyên bị đảo trộn. Còn thứ mà Thẩm lão gia đem chôn,
càng kì quái hơn, lại là vài cánh hoa đào hãy còn tươi nõn. Đường Châu
thực không khỏi lấy làm lạ, một thương thân vô duyên vô cớ sao lại mang
hoa đi chôn, hơn nữa còn là mấy cánh hoa tươi mới vừa rứt xuống? Chỗ đất
trong đình viện sao lại hỗn tạp như vậy, lẽ nào có người thường xuyên
ra đó đào bới để chôn thứ gì?

Hắn thổi tắt đèn, rửa mặt súc miệng sơ qua một lượt rồi nằm xuống
giường, chỉ là trong lòng mải lo nghĩ ngợi, nhất thời hãy còn chưa thể
dỗ giấc. Giữa lúc mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa mê thì chợt cảm thấy như
có ai đó đang đứng trước giường, hắn tức thì tỉnh giấc, nhưng trước
giường chỉ là một mảng trống trơn không một bóng người, cửa phòng sớm đã
bị thổi bật ra, đang đung đưa phần phật trong gió.

Chú thích:

(1) sương phòng: Theo quy cách kiến trúc của Tứ hợp viện (mô hình nhà gồm các dãy phòng xếp thành hình chữ khẩu 口, nhật 日 hoặc mục 目),
dãy ngoài cùng hướng Bắc gọi là “chính phòng”, ngoài cùng hướng Nam là
“đảo tọa phòng”, hai dãy Đông Tây là “Đông sương phòng”, “Tây sương
phòng”.

(2) kiên tỉnh huyệt: huyệt nằm ở một điểm lõm trên vùng vai (肩 kiên: vai, 井 tỉnh: giếng).

(3) xích: đơn vị đo lường ứng với 1/3 mét.

 

Chương 12 · Ngờ vực chồng chất (p.1)

 

Đêm đó Đường Châu ngủ rất không được ngon
giấc. Sắc trời bên ngoài cửa sổ vừa tờ mờ sáng thì hắn đã bị một điệu
sáo thổi làm cho thức giấc. Khúc sáo như tiếng thổn thức oán hờn, giai
điệu u trầm uyển chuyển thấm đượm nỗi sầu, người thổi sáo dường như đã
trải qua vô vàn sự việc thương tâm. Đường Châu khoác ngoại bào vào
người, bước chân không tự chủ dõi theo tiếng sáo ra ngoài. Khoảng đình
viện hắn vừa do thám tối qua lúc này vắng tanh không người, thế nhưng
trên mặt đất lại vừa xuất hiện một miệng hố lớn.

Tay nắm chặt lấy bao kiếm, hắn chầm chậm tiến tới gần.

Rải bên trong hố là một lớp mỏng những cánh hoa đào, chính là giống
với mớ cánh hoa Thẩm lão gia đem chôn tối qua, có điều đám hoa này không
còn tươi mềm mơn mởn, ngược lại đều đã biến thành héo khô nhăn nhúm hết
cả. Đường Châu cúi người, dùng kiếm khều nhẹ lớp hoa sang bên. Vượt xa
dự liệu của hắn, lộ ra bên dưới những cánh hoa đào là một bàn tay, một
bàn tay trông còn mềm mại trắng nõn như làn gốm sứ.

Người bị chôn bên dưới nói không chừng vẫn còn sống!

Gần bên không có thứ gì tương tự cuốc xẻng có thể dùng để đào đất,
hắn đành phải dùng tạm thanh trường kiếm trong tay. Cũng may hố không hề
sâu, chẳng mấy chốc thì gương mặt của người nằm bên dưới đã từ từ lộ
ra. Hắn đưa tay sang dò thử hơi thở, đã không còn chút dấu hiệu hô hấp
nào nữa. Đường Châu giơ tay nhè nhẹ phủi đi lớp đất cát còn dính trên
mặt người nọ, cả khuôn mặt từng chút một hiện ra rõ ràng.

Đó là gương mặt của một nữ tử, mày mắt như vẽ, khóe miệng còn vương
nét cười, ba phần hoạt bát bảy phần đáng yêu, trông chẳng khác nào như
đang còn sống.

Bàn tay Đường Châu khựng sững, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng
bước chân nhẹ nhàng lướt trên mặt đất. Hắn quay đầu nhìn lại, không khỏi
khẽ chau mày: “Ngươi làm cách nào mà ra được đây?”

Nhan Đàm kẹp một lá bùa giữa hai ngón tay huơ huơ: “Ta nói với Thẩm
cô nương, mấy lá bùa dán trên cửa thật khó coi quá, không bằng gỡ xuống
cho đỡ chướng mắt. Nàng ta lập tức làm theo.” Nàng bước đến gần hố đất,
nhìn qua người nằm bên trong rồi khẽ ‘í’ lên một tiếng: “Chuyện này là
sao đây? Trừ phi, ngươi đang hủy thi thể bịt đầu mối?”

Đường Châu nhìn nàng: “Người nằm trong này, ngươi không cảm thấy nhìn rất quen sao?”

Nhan Đàm ngồi xổm xuống, cẩn thận chăm chú nhìn hết một lượt, tay
chống cằm bảo: “Đúng đó, hình như đã từng thấy ở đâu rồi thì phải…”

“… Người này, dáng vẻ trông giống hệt ngươi.”

Nhan Đàm một phen giật bắn, vội vàng đứng dậy: “Ngươi nói ra ta mới
phát hiện, quả đúng là giống thật đó. Trên đời sao lại có người nhìn
giống ta đến như vậy?”

Đường Châu chậm rãi cất lời: “Không chỉ dừng ở gương mặt giống ngươi
như đúc, mà đến cả thần thái cũng giống y hệt. Ngươi thực tin rằng, trên
thế gian này có thể tồn tại một người như vậy?” Nhan Đàm nhìn trân trân
vào nữ tử đang nằm trong hố, miệng lầm bầm: “Chuyện đó thì đúng là
không thể nào.” Ánh mắt ngập tràn bi thương, nàng chầm chậm ngẩng đầu:
“Nói vậy, ta thực ra là kẻ đã chết, mà bản thân ta thì lại không hề hay
biết?”

Đường Châu trầm mặc không đáp, chỉ thấy Nhan Đàm sắc mặt trắng bệch,
miệng vẫn lẩm bẩm: “Thì ra là vậy, thì ra là vậy…” Rồi nàng đột nhiên
xoay phắt người lại tóm chặt lấy ống tay áo của Đường Châu, khóe miệng
thoáng hiện nét cười: “Ta thành ra thế này, toàn bộ đều do ngươi hại!
Ngươi nói đi, ngươi định làm sao bồi hoàn?” Mấy ngón tay trắng bệch,
trên người nàng máu tươi chầm chậm rỉ ra thấm đỏ y phục: “Nếu không phải
ngươi… nếu không phải do ngươi, ta làm thế nào lại rơi vào kết cục như
ngày nay? Lại còn thứ ngươi nợ ta, ngươi định bao giờ mới chịu hoàn
trả?!”

Nhan Đàm thần sắc thê lương, trong mắt đong đầy tuyệt vọng, một bộ dạng hắn xưa nay chưa từng thấy qua.

Đường Châu không cố vùng tay khỏi nàng, căn bản cũng không hề muốn
vùng ra, chỉ nhìn nàng hỏi: “Ta đã nợ ngươi thứ gì? Ngươi muốn ta trả
thứ gì cho ngươi?”

Nàng ghim sâu ánh nhìn vào mắt hắn, mãi một lúc sau mới từ từ mở
miệng: “Ngươi nợ ta nửa quả tim, ta muốn ngươi khạc trở ra trả lại cho
ta… Ngươi mau trả nửa quả tim này lại cho ta…” Giọng điệu nói chuyện của
nàng đã không còn được mềm mỏng như trước, lẫn trong câu nói là tiếng
khóc hờn thổn thức, càng nhuốm đượm vẻ bi thương sầu thảm.

Đường Châu kinh hãi không hiểu chuyện gì đang diễn ra, chân lùi về sau một bước, chẳng biết va phải thứ gì mà đầu đau nhói.

Hắn mở to mắt, phát hiện mình đang nằm trên
chiếc giường trong sương phòng, gối kê đầu đánh rơi dưới sàn, thứ hắn
đụng phải chính là tấm ván đầu giường. Đường Châu ngồi dậy, dùng tay xoa
xoa thái dương huyệt. Hóa ra vừa nãy chỉ là nằm mơ. Nhưng sao cứ phải
là nằm mơ thấy Nhan Đàm? Thật đúng là ác mộng trong số ác mộng. Hắn bước
xuống giường, dùng nước sạch trong chậu rửa mặt súc miệng, sau đó chậm
rãi khoác vào ngoại bào.

Chợt nghe bên ngoài có tiếng vẹt kêu ‘quác quác’, còn có giọng cười
lanh lảnh như tiếng chuông bạc của nữ tử, xem ra là Thẩm Tương Quân đã
ghé sang đây. Đường Châu nhớ lại những gì chứng kiến tối qua, trong lòng
không khỏi ngập ngừng do dự.

Giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng của Nhan Đàm vang lên bên tai: “Thẩm cô nương, nàng dậy sớm thật.”

Thẩm Tương Quân cười bảo: “Con chim thức sớm mới bắt được sâu, là điểu nhi bảo ta buổi sáng nên thức dậy sớm một chút.”

“Thẩm cô nương, ta nói một câu với chú vẹt của nàng có được không?”

“Nàng cứ nói đi, nhưng nó có thể nghe hiểu được không thì ta cũng không biết nữa.”

Đường Châu nhẹ nhàng bước đến gần sát mép cửa, dùng tay đẩy mở cửa ra
một khoảng be bé, nhìn thấy Thẩm Tương Quân đang đứng trước cửa phòng
Nhan Đàm, trên vai vẫn là chú vẹt đốm hoa ngày hôm qua, gương mặt tươi
cười kiều diễm như làn hoa xuân.

“Điểu nhi điểu nhi, có phải ngươi cũng cảm thấy mấy lá bùa rách trên
cửa kia rất chướng mắt hay không? Ngươi nói ta có nên xé hết xuống
không?”

Đường Châu tức thì hiểu ra, ả liên hoa tinh này hẳn là đang muốn mượn
tay Thẩm Tương Quân để lách khỏi cấm chế trên cửa đây. Hắn nhàn nhã ung
dung đứng yên bất động ở đó, muốn xem thử tiếp theo Nhan Đàm sẽ làm thế
nào.

Thẩm Tương Quân khẽ bật cười bảo: “Điểu nhi nói, mấy lá bùa này quả đúng là khó coi thật, sao nàng còn chưa xé chúng xuống đi?”

Nhan Đàm buông tiếng thở dài: “Đây là do sư huynh vẽ đó, ta bản lĩnh
kém cỏi, huynh ấy sợ ta bị đám quỷ dữ quấy nhiễu.” Rồi nàng sóng mắt khẽ
động, mỉm cười tiếp lời: “Đành vậy, tuy nhìn vào không lọt mắt, nhưng
dù sao cũng là sư huynh dốc lòng làm cho.” Nàng nói dứt lời thì bước mấy
bước về trước, đột nhiên thân người chao đảo va vào cánh cửa.

Thẩm Tương Quân bước tới, một chân giẫm lên lá bùa dán trên bục cửa:
“Nàng làm sao thế, có phải cảm thấy trong người không được khỏe không?”
Nàng ta lại tiến thêm bước nữa tới trước, lá bùa kia dính vào đế giày,
bị rứt lìa khỏi bục cửa.

Nhan Đàm khẽ mỉm cười đáp: “Không có gì, mới nãy không biết làm sao,
đột nhiên cảm thấy chóng mặt.” Những lá bùa Đường Châu dán trên cửa này,
mỗi một lá đều được chăm chút vô cùng cẩn thận, chỉ cần thiếu mất một
lá cũng sẽ không giam hãm được loại yêu tinh có tu vi cao thâm như nàng.
Gương mặt tươi vui rạng rỡ, bước chân nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng vừa
đặt chân khỏi cửa thì nàng chợt ngây sững người, cấp tốc nặn ngay ra một
nụ cười: “Thức dậy cũng sớm quá nhỉ, sư huynh?”

Hai tay khoanh trước ngực, nét mặt Đường Châu tự tiếu phi tiếu: “Lúc Thẩm cô nương vừa đến thì huynh đã thức dậy rồi.”

Nhan Đàm nở một nụ cười mua chuộc lòng người: “Hóa ra sư huynh là sợ
muội ức hiếp Thẩm cô nương. Muội có lý nào lại làm vậy chứ? Thẩm cô
nương vừa xinh đẹp lại hiền lành, nếu nàng ấy có thể trở thành sư tẩu
của muội, muội nhất định sẽ rất thích.”

Khóe miệng Đường Châu khẽ giật: “Sư muội, muội nghĩ nhiều quá rồi đấy.”

Nhan Đàm lập tức đổi một bộ mặt ngơ ngác: “Vậy sao? Nhưng muội vẫn là rất thích Thẩm cô nương làm sư tẩu của mình.”

Thẩm Tương Quân quay đầu nhìn chú vẹt trên vai hỏi: “Sư tẩu là cái gì?”

Đường Châu mặt mày sa sầm, nắm phắt lấy cổ tay Nhan Đàm lôi thẳng ra
ngoài, đợi đến một nơi Thẩm Tương Quân không thể nhìn thấy bọn họ, hắn
lấy ra một lá bùa áp lên tay cổ nàng: “Cái này còn là ta mới vẽ xong hôm
qua, không ngờ nhanh như vậy đã có dịp dùng đến.”

Nhan Đàm giương mắt nhìn lá bùa kia hóa thành một luồng ánh sáng chói
lòa, cổ tay lần nữa bị một chiếc vòng nặch trịch khóa lấy. Nàng nhấc
nhấc cổ tay, vẻ bất cần đời lên tiếng: “Lần này lại là cấm chế bao nhiêu
bước chân nữa đây? Cứ cho chúng ta là sư huynh muội đi nữa, nam nữ với
nhau vẫn là phải biết giữ kẽ để tránh thiên hạ gièm pha, ta cũng không
lý nào ở chung phòng với ngươi được có đúng không?”

 

Chương 12 · Ngờ vực chồng chất (p.2)

 

Đường Châu khẽ mỉm cười đáp: “Lần này chỉ là không được đặt chân ra khỏi Thẩm gia.”

 Nàng ngẫm nghĩ một thoáng, cũng chẳng
buồn tức giận: “Dù sao đi nữa, lần này ngươi đối với ta như vậy cũng coi
như là không quá tàn ác.”

Đường Châu đưa mắt nhìn nàng, chỉ thấy trên mặt Nhan Đàm vẫn là nụ
cười khiến người khác vừa nhìn đã thấy yêu thích. Hắn xoay người đi về
phía sảnh lớn, đi được vài bước thì quay đầu lại bảo: “Mới nãy ta quên
nói với ngươi.”

Nhan Đàm vẫn còn mải nhìn chiếc vòng trên tay, thuận miệng hỏi: “Chuyện gì?”

“Là thế này, hôm qua lúc vẽ lá bùa kia, đột nhiên ta cảm thấy nếu như
chỉ vẽ một đạo cấm chế ngăn không cho ngươi ra khỏi Thẩm gia, dường như
không đủ cho lắm.” Hắn thủng tha thủng thẳng mở miệng tiếp lời, “Thế
nên ta đã thêm vào một đạo cấm chế nữa, phong tỏa hơn nửa yêu pháp của
ngươi. Vạn nhất ngươi thực sự gặp phải quỷ dữ, chút ít còn sót lại đó
hẳn là cũng đủ để đối phó rồi.”

Nhan Đàm nghiến răng ken két, chìa tay bứt bừa một khóm cỏ còn nguyên
phần rễ dính đầy đất nhắm vào lưng Đường Châu ném sang. Hắn nghiêng
mình tránh được, chợt nghe nàng ‘í’ lên một tiếng, cúi đầu nhìn chằm
chằm vào chỗ đất vừa bị xốc lên, dường như vừa phát hiện thứ gì đó. Hắn ở
cùng nàng cũng đã được một thời gian, kinh nghiệm mách bảo mỗi khi nàng
mang cái dáng bộ này thì đa phần đều chẳng có gì hay ho, vì thế hắn bèn
phớt lờ xem như chưa hề nhìn thấy.

Nhan Đàm mải nhìn hết một lúc lâu, miệng há hốc kinh ngạc: “Đường Châu, ngươi mau qua xem.”

Đường Châu chả buồn nghĩ ngợi đáp ngay: “Ngươi cứ nói thẳng ta biết là được.”

Nhan Đàm ngẩng đầu, thần sắc phức tạp: “Ngươi mau nhặt khóm cỏ kia về
lại đây, ta không phải đang giỡn chơi đâu. E là chuyện này có phát sinh
biến cố khác rồi.”

Đường Châu hiểu ra ngay “chuyện này” mà nàng nói đến chính là ám chỉ
việc hắn giúp Thẩm trạch khu trừ quỷ khí, liền nhặt khóm cỏ dưới đất kia
lên, đi về phía nàng. Nhan Đàm chậm rãi cất lời: “Ta sớm đã lấy làm lạ,
tại sao hoa cỏ ở đây lại tươi tốt đến như vậy, trong khi ở những nơi
khác trong trấn đều không mọc ra được loại hoa cỏ thế này.”

Đường Châu cúi đầu, nhìn thấy giữa đụn đất đen lộ ra thứ gì trắng
hếu, trông vào giống như… một đốt xương ngón tay! Hắn nhớ lại giấc mơ
trước đó, không nhịn được quay đầu sang nhìn Nhan Đàm. Hai mắt nàng đang
cụp xuống khuất sau đôi hàng mi dài, đột nhiên rèm mi khẽ lay, đôi đồng
tử đen láy chuyển sang nhắm thẳng vào hắn không chớp lấy một chớp mắt.

Đường Châu ngắm đôi con ngươi của nàng, ánh nhìn quên cả dời đi nơi
khác. Trong mắt Nhan Đàm không mang tia cười cợt nào, đồng tử trong suốt
lấp lánh đen, nhìn vào rất giống một con thú nhỏ ngoan hiền. Chợt nàng
nhoẻn miệng cười bảo: “Sao mặt ngươi cứ đợt xanh đợt trắng vậy hả?” Nàng
đưa tay sờ sờ má, miệng lầm bầm độc thoại: “Gần đây sao cứ có người bị
mình dọa nhỉ? Trừ phi nhìn mình quá là uy nghiêm đi?”

Đường Châu cắm lại khóm cỏ vào chỗ cũ, phủi phủi ống tay áo: “Uy
nghiêm thì ta không thấy, đại khái chắc do cái bản mặt ngươi nó trông dễ
sợ quá thôi.”

Nhan Đàm thấp giọng lẩm bẩm một câu gì đó. Giơ tay vén mấy sợi tóc
lòa xòa trước mặt, nàng dẩu môi bảo: “Thi thoảng nói ra một câu dễ nghe
bộ ngươi chết chắc?”

Đường Châu nhẹ thở hắt ra một tiếng: “Cũng không phải thế, chỉ là ta
vì cớ gì phải nói những lời trái với lương tâm như vậy? Làm thế thì
trong lòng ngươi được dễ chịu rồi, nhưng ta thì lại thấy không dễ chịu,
ngươi nói xem có đúng không?”

Nhan Đàm siết chặt hai tay chôn chân tại chỗ hết một lúc lâu, mãi sau
mới trưng ra một nụ cười như bị sâu răng: “Nói thật là đúng quá đi.”

Thẩm gia phú thương từ lâu nổi danh trong trấn Thanh Thạch, một bữa ăn sáng cố nhiên cũng mười phần xa xỉ.

Nhan Đàm nho nhã nhu mì bẻ đôi chiếc bánh bao nhân hạt sen cắn vào
một miếng be bé, lại cắn một miếng be bé. Cách ăn nhìn vào tuy đúng là
đẹp mắt thật, nhưng một cái bánh bao rất nhanh là đã hết sạch, thế nên
nàng lại dùng đũa gắp lấy một chiếc bánh bao thịt dê.

Thẩm lão gia thấy nàng chỉ ăn bánh bao thì cười đôn hậu: “Nhan cô
nương, bánh bao ăn rất đầy bụng, không bằng dùng một ít cháo? Chỗ tô du
trà (1)
bên kia còn là từ Tây Bắc mang về đấy, mùi vị rất đặc biệt. Nếu bánh
bao quá khô nuốt không trôi thì uống ngụm trà sâm cũng tốt.”

Nhan Đàm lắc đầu nguầy nguậy: “Ta trước đây chưa được mấy lần ăn qua bánh bao, rất là thích.”

Thẩm lão gia lập tức hỏi: “Trừ phi cô nương tu đạo từ bé, thân thể đã
rèn luyện đến cảnh giới có thể không cần tiếp nạp lương thực?”

Đường Châu buông tiếng thở dài.

Nhan Đàm sau khi cân nhắc một lúc thì đáp: “Đại khái có thể bảy tám ngày không ăn gì.”

Thẩm lão gia khâm phục sát đất: “Cô nương tuổi nhỏ ngần này mà đã có được tu vi cao thâm như vậy, thực quả bái phục, bái phục.”

Đường Châu cuối cùng đã nhịn hết nổi: “Thẩm lão gia, ngài chớ có tin
muội ấy. Sư muội tại hạ rất ưa nghịch ngợm, lời ra cửa miệng mười câu
thì đã có đến tám câu là bông đùa.”

Nhan Đàm nhấc đũa gắp một chiếc bánh bao nhân thịt bò sang cho hắn: “Sư huynh, muội biết huynh thích nhất là món này.”

Đường Châu nhìn cái bánh bao, không biết nên cho vào miệng nhai nuốt
hay là ném trả lại nàng, cân nhắc một lúc, cuối cùng vẫn là quyết định
nuốt nó xuống bụng. Hắn vừa mới ăn xong, lại một cái bánh bao nữa được
gắp sang. Nhan Đàm ngoan hiền mở miệng: “Sư huynh, vẫn là để muội giúp
huynh gắp vậy.”

Thẩm lão gia thấy hai người bọn họ như vậy, đưa tay sờ sờ mũi bảo:
“Đường công tử và cô nương đây đúng là tình sâu nghĩa nặng.” Buông tiếng
thở dài, ông ta tiếp lời: “Vốn dĩ lão phu còn định… hầy, xem ra vẫn là
không cần nhắc đến làm gì nữa.”

Nhan Đàm nghe thấy thế liền mỉm cười, lại nhét một cái bánh bao sang
cho Đường Châu: “Thẩm lão gia, giữa hai chúng ta chỉ là huynh muội tình
thân, hẳn là ngài đã hiểu lầm điều gì rồi chăng?”

Thẩm lão gia mắt liền sáng rỡ, vỗ hai tay vào nhau bảo: “Thực ra
chuyện là thế này, Tương Quân ban nãy nó có nói với ta cái gì mà sư tẩu
gì đấy. Đứa con gái này của ta da mặt mỏng, nó hẳn là đã đem lòng yêu
mến Đường công tử. Đường công tử một bậc anh tài, lại hiếm có người như
công tử đây đối tốt với Tương Quân như vậy, ta vốn hết sức tán thành mối
hôn sự này. Chỉ là Tương Quân nó… aizzz, nói thế nào cũng là một đứa
trẻ ngốc.”

Đường Châu vừa định mở miệng thì đã bị Nhan Đàm chặn họng cướp lời:
“Ta nếu như mà có được một người sư tẩu như Thẩm cô nương đây thì hẳn sẽ
rất vui mừng. Huống hồ Thẩm cô nương thông minh lại lương thiện như
vậy, sư huynh làm sao ghét bỏ cho được.”

Đường Châu ho khẽ một tiếng: “Thẩm lão gia, thực ra tại hạ…”

“Ta từ nhỏ đã lớn lên cùng sư huynh, xưa nay vẫn là chưa từng thấy
qua huynh ấy đối với nữ tử nào lại ân cần chu đáo đến như vậy.”

Đường Châu gác đũa xuống bàn: “Muội…”

“Huynh đường đường một đấng nam nhi, yêu thích thì cứ nói là yêu thích, thừa nhận một tiếng thì cũng có gì ghê gớm đâu nào.”

Hắn sa sầm mặt: “Sư muội, muội rốt cuộc đã nói đủ chưa?”

Nhan Đàm nhún vai, quay lại tiếp tục đối phó với đám bánh bao: “Nói xong rồi.”

Đường Châu im lặng một lúc rồi mới chậm rãi cất lời: “Thẩm lão gia,
lệnh thiên kim xinh đẹp thiện lương, là cô nương con nhà thanh bạch như
hoa như ngọc. Chỉ là tại hạ vẫn còn có một số việc chưa giải quyết xong,
hiện tại chưa thể yên bề gia thất, thực lòng cáo lỗi.”

Thẩm lão gia xua tay cười đáp: “Ta hiểu, ta hiểu mà, có tấm lòng này
của Đường công tử đã là đủ rồi. Tương Quân nó… ta thấy là không gả đi
được rồi, nếu công tử sau khi xong việc mà còn nhớ đến đứa con gái ngốc
nghếch này của ta, cho dù có là thu nạp nó về làm thiếp, ta đây cũng cảm
thấy được yên lòng.”

Ông vừa dứt lời thì một bóng người yểu điệu tiến vào đại sảnh. Thẩm
lão gia vừa nhìn thấy người thì sắc mặt lập tức chuyển thành tái nhợt,
đến cả bàn tay đang cầm đũa cũng giật nảy lên.

“Có người cha như ông, Tương Quân nó đúng là đáng thương.” Nữ tử mới
vừa bước vào có khuôn mặt giống hệt Thẩm Tương Quân, chỉ là thần sắc ảm
đạm, trong mắt phảng phất những tia hiềm thù.

Đường Châu tức khắc hiểu ra, người hắn chạm trán tối qua vốn không
phải là Thẩm Tương Quân, mà chính là nữ tử đang đứng trước mặt.

Nhan Đàm âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Thẩm lão gia bằng cái
liếc nhìn từ trong đuôi mắt, từ sắc mặt đến từng phản xạ vô thức cỏn
con, tất cả nàng đều ghi nhận thập phần rõ ràng. Vì cớ gì ông ta lại sợ
hãi đến như vậy? Nữ tử kia có gương mặt giống y hệt Thẩm Tương Quân,
theo lý hẳn là con gái lớn của ông ta, ông ta vì sao phải run sợ trước
nhi nữ của mình? Vì sao hai con người mang khuôn mặt giống nhau như đúc
lại có cách biệt lớn về tính khí đến như vậy?

Chú thích:

(1)
tô du trà: trà bơ Tây Tạng, thành phần gồm có trà, bơ làm từ sữa của
loài bò Tây Tạng và muối; các bạn quan tâm có thể tìm hiểu thêm ở đây.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+