Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trầm vụn hương phai- chương 30-31 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 30 · Tam giới tam sinh

 

Liễu Duy Dương đứng cạnh mảnh rừng dâu tằm,
hai tay chắp gọn sau lưng, y bào khẽ lay trong gió, trông như đã được
khắc họa vào tranh.

Nhan Đàm chợt nhớ đến một câu nói, vô
tình chăng nữa vẫn động lòng người. Bất kể là tà thần Huyền Tương hay
Thần Tiêu cung chủ Liễu Duy Dương, hắn chỉ cần đứng yên trong tĩnh lặng
thế này cũng mang trên mình một vầng hào quang tàng ẩn. Cứ như từ trên
người hắn không nhìn thấy được hoang mang lúng túng mà chỉ có sự kiên
định không ngừng theo đuổi con đường phía trước.

Liễu Duy Dương trầm ngâm một lúc, đoạn chợt buông một lời kì quặc:
“Trong cổ mộ ở trấn Thanh Thạch, ngươi vừa cảm nhận được linh khí trên
người ta thì đã biết ta không thuộc tam giới. Còn bản thân ta, khi ngươi
động thủ cũng đã biết rõ chúng ta như nhau.”

Nhan Đàm nhìn từng chùm quả dâu tằm căng mọng phía trên đỉnh đầu, qua
hồi lâu mới cất lời: “Công tử nói không sai khác bao nhiêu, thế nhưng
vẫn là có một điểm chúng ta không giống nhau. Ta về sau đã tự nguyện
nhập vào yêu tịch.”

Bởi vì quá ư cô độc.

Nhiều năm như vậy không hề gặp qua một người giống mình, còn không
bằng được một ngụm không khí, một giọt nước nhỏ, cái gì nàng cũng không
phải, hoàn toàn tách biệt bên ngoài tam giới. Cho dù một ngày nào đó
nàng không tồn tại trên đời này nữa, thì cũng sẽ chẳng có ai hay biết.

“Ta cũng không hề cảm nhận được linh khí của công tử, hôm đó công tử
không dùng chú thuật mà chỉ sử dụng mỗi võ công của người phàm.” Nhan
Đàm xoay sang nhìn hắn, nghiêm túc tiếp lời, “Ta không làm được như công
tử vậy. Thời điểm đó ta đã từng chung sống với người phàm, nhưng vẫn
luôn cảm thấy bản thân và họ không giống nhau, chẳng có cách nào, loại
cảm giác khác biệt này đã bắt rễ từ sâu trong tâm niệm… Ta thường xuyên
không ngủ được, cảm thấy trong người rất khó chịu…”

Liễu Duy Dương xoay đầu hướng ánh nhìn về phía còn lại, miệng khẽ cất
lời: “Thế thì đã ích lợi gì, ta đến cả bản thân mình là ai cũng nhớ
không ra.”

“Nếu như, ta là nói nếu như, công tử chính là tà thần Huyền Tương thì sao?”

“Những việc không có căn cứ, ta xưa nay không bao giờ nghĩ đến.” Hắn
dùng ngữ khí bình đạm cất lời, “Ta phải hay không phải là tà thần Huyền
Tương, thế thì đã sao.”

Nhan Đàm không ngăn được bản thân vặn lại hắn: “Sao lại có thể nói là
không có căn cứ? Lúc đó phản ứng của đàn huyết điêu không phải rất kì
lạ sao? Mới nãy Nam Chiêu cũng nói rồi đó, trên người công tử có huyết
mạch của tà thần, mà công tử và Huyền Tương lại giống nhau tới như vậy,
công tử cảm thấy đây chỉ đơn giản là trùng hợp ư?”

Liễu Duy Dương bất ngờ xoay đầu lại, đôi mắt vẫn điềm nhiên như mặt
hồ tĩnh lặng: “Đó là phỏng đoán của ngươi. Tuy ngươi đoán ra được việc
của bọn người Thẩm Di Quân, nhưng không nhất thiết có thể đoán trúng
được những việc khác.”

Nhan Đàm dòm hắn chằm chằm, hai người nhìn nhau một lúc, về mặt khí
thế dù muốn dù không nàng cũng còn thua quá xa, cuối cùng đành phải đầu
hàng: “Được rồi được rồi, vậy rốt cuộc công tử nghĩ thế nào? Thực ra
công tử có phải Huyền Tương hay không chẳng có can hệ gì tới ta hết. Nếu
như có ý nghĩ gì không ngại thì cứ nói ta nghe thử, xem xem ta có thể
giúp được gì hay không.”

“Lúc Đào Tử Khí buộc ta tiến vào Ma Tướng đã từng nói qua, ả là Tử Khí Tinh sứ trong Cửu Diệu Tinh.”

Nhan Đàm giơ ngón tay gõ gõ cằm: “Tử Khí Tinh sứ là nữ tử độc nhất
trong Cửu Diệu Tinh, bọn họ cũng chỉ bình thường chẳng có gì… A, đúng
rồi, chính là Kế Đô Tinh quân! Năm đó vào lúc tiên ma đại chiến, Thiên
cực Tử hư Đế quân và Kế Đô Tinh quân là hai người đầu tiên gặp mặt tà
thần Huyền Tương, hai vị tiên quân này về sau đến cả thi thể cũng không
tìm thấy.” Nàng ngưng đoạn, lại chêm thêm vào: “Kế Đô Tinh quân cũng bỏ
đi, vị Tử hư Đế quân kia mới đúng thật là đáng tiếc. Khi đó ta ở trên
thiên đình tu hành một thời gian, tất cả những tiểu tiên từng gặp qua Tử
hư Đế quân đều bảo người phong độ ngời ngời lại bác lãm uyên thâm.”

“Vậy sao.” Liễu Duy Dương một thoáng đắm mình trong dòng suy nghĩ,
lại hỏi, “Thế ngươi thì sao, làm thế nào lại tách mình ra khỏi tam
giới?”

“Á, ta á hả?” Nhan Đàm thoáng ngẩn người, không hiểu sao hắn lại
thình lình chĩa đề tài thảo luận vào mình, chỉ biết lúng túng cười cười:
“Chuyện này thì, thật ra ta vốn là tiểu tiên trên thiên đình, về sau
phạm vào thiên quy, phải lên Thiên Hình Đài. Công tử cũng biết rồi đó,
Thiên Hình Đài lên trển một lần người không ra người quỷ không ra quỷ,
có thể sống tiếp hay không cũng còn chưa chắc, rồi thì ta bỏ trốn, vậy
đó.” Nàng ngừng lại một lúc, thấy Liễu Duy Dương còn đang đợi mình nói
tiếp, đành miễn cưỡng cắn răng tiếp lời: “Sau đó ta mới phát hiện, con
đường mà mình tìm được không ngờ là luân hồi đạo, sau khi xuống dưới sẽ
là thất thế luân hồi, trên danh sách của địa phủ thiếu thứ gì thì sẽ đầu
thai làm thứ đó. Lỡ như mấy năm gần đây đang thiếu hụt gián rệp rùa gì
đó, vậy ta còn không phải sẽ bị người ta cười vào mặt? Thế nên ta đã từ
bỏ tiên tịch để không phải qua bảy kiếp luân hồi, nhưng làm vậy thì cũng
bị dạt ra khỏi tam giới luôn.”

Liễu Duy Dương lặng thinh không thốt một lời.

Nhan Đàm dạo tới dạo lui đánh hết một vòng, chợt lên tiếng hỏi: “Nói
tới mới nhớ, bức tranh sơn thủy trong gian thạch thất cuối cùng phía sau
cổ mộ ở trấn Thanh Thạch là do công tử vẽ có đúng không?”

Liễu Duy Dương khẽ gật đầu.

“Công tử có còn nhớ nơi được vẽ trong tranh là ở đâu không?”

“… Không nhớ.” Chỉ là trong đầu có chút ấn tượng mơ hồ mà thôi. Hắn
đã đi mòn thiên sơn vạn thủy, cả những trấn nhỏ ở vùng hẻo lánh cũng
không bỏ qua, đến nay cũng vẫn chưa tìm ra nơi được vẽ trong tranh.

Nhan Đàm cất tiếng thở dài: “Xem ra trải nghiệm của hai chúng ta cuối
cùng cũng đã có điểm tương đồng, nơi công tử vẽ chính là minh phủ.”
Nàng thấy vẻ mặt Liễu Duy Dương khẽ biến đổi, bèn kiên nhẫn giải thích
thêm: “Minh phủ mà ta vừa nói, chính là âm tào địa phủ phàm nhân vẫn
thường nhắc tới. Sinh tử trường, Dạ Vong Xuyên, Hoàng Tuyền đạo. Thật ra
nơi đó phong cảnh rất đẹp, không đáng sợ như phàm nhân bọn họ nói đâu.
Còn bức họa của công tử cũng đã vẽ được gần như không chút sai khác.”

“Sau khi rũ bỏ tiên tịch, ta đã đặt chân tới minh phủ. Ta dùng hết
thời gian tám trăm năm lội qua Dạ Vong Xuyên, rất nhiều người cùng qua
sông khi đến được bờ thì đã quên hết toàn bộ tiền trần, sau đó đầu thai
làm một người mới. Nhưng ta quên không được, cũng rời không khỏi minh
phủ…” Nhan Đàm thở ra một tiếng, chậm rãi chau mày, “Lại qua rất nhiều
rất nhiều năm sau, ta cuối cùng cũng tìm được đường từ minh phủ trở về
phàm giới, chỉ là trong ngàn năm đó tu vi của ta đã hoang phí cả, mới
thành ra bộ dạng như bây giờ.”

Liễu Duy Dương khóe môi khẽ động, đang định lên tiếng thì chợt Nhan
Đàm chộp lấy tay hắn, bản mặt hết đỗi trịnh trọng nghiêm túc: “Ta có thể
hiểu được cảm giác của công tử, nhưng Nùng Thúy cô nương thật sự rất
xứng với công tử, thôi thì công tử thuận tình đi mà.”

Liễu Duy Dương hất phăng tay nàng, xoay đầu sải bước rời khỏi.

Nhan Đàm miệng cười hi hi nhìn theo bóng lưng của hắn: “Liễu công tử,
những lời nói với công tử khi nãy, ta đến cả Dư Mặc cũng chưa từng kể
qua. Mấy chuyện này thật tình rất mất mặt, công tử tuyệt đối đừng có đồn
ra ngoài đó!”

Liễu Duy Dương dừng bước, ngoái đầu lại nhoẻn cười bảo: “Đợi ta suy nghĩ lại đã.”

Biểu cảm thường thấy nhất trên mặt hắn chính là không có biểu cảm,
còn không thì là âu sầu cười gượng, nét cười trong một sát na vừa nãy,
thực chẳng khác nào băng mỏng thoắt tan.

Nhan Đàm tay xoa xoa cằm, lòng bất giác nghĩ, trước đây mình thường
ghét bỏ Liễu Duy Dương với bộ mặt xám xịt không chút sinh khí, ngày
thường một câu nói cũng chẳng lọt kẽ răng, bây giờ coi bộ cũng không căm
ghét tới mức đó nữa.

Nhan Đàm tay xách một chùm dâu tằm căng
mọng tím lịm ngồi xổm bên con suối nhỏ để rửa. Lạc Nguyệt tộc tuy đã suy
tàn nhưng vẫn còn xa mới xuống cấp tới mức độ tột cùng thảm hại, đợi
tới bước đường eo cũng là đùi, đùi cũng như eo thì lúc bán gả Liễu Duy
Dương nàng cũng đã khó tránh khỏi áy náy trong lòng.

Tình hình hiện nay, chỉ e là Liễu Duy Dương muốn cưới cũng phải cưới,
không muốn cưới cũng phải cưới, hoàn toàn không phải tự hắn có thể
quyết định. Nàng đây chẳng qua chỉ là chiếu theo tình thế hành sự mà
thôi.

Nàng cầm chùm dâu tằm lấp lánh nước suối lên, ngon lành cắn lấy một
miếng, khóe mắt chợt nhìn thấy hai bóng người khá ư quen thuộc, lập tức
ném toẹt mớ dâu tằm trên tay qua một bên, cười toe toét bổ nhào sang:
“Chúa công chúa công! Còn sư huynh nữa, hai người— Í?”

Đường Châu bước tới trước một phát ôm chặt lấy nàng, hơi thở nhè nhẹ
phớt qua chỗ tóc mai bên thái dương. Nhan Đàm ngay tắp lự cứng đờ một
chỗ bất động. May là hắn rất nhanh đã buông tay, tỉ mỉ kĩ càng quan sát
nàng hết một lúc, đoạn mỉm cười bảo: “Xem ra ngươi không có chỗ nào bị
thương hả.”

Nhan Đàm tự nhận định da mặt của bản thân đã tôi luyện cũng dày rồi
mà vẫn cảm thấy nóng mặt: “Xem chừng số ta cũng còn hên.” Nàng quay sang
nhìn Dư Mặc, hoảng hết cả hồn: “Dư Mặc, mắt trái của ngươi có còn nhìn
thấy được không?” Vết thương ở khóe mắt hắn có vẻ đã nghiêm trọng hơn
lúc nàng nhìn thấy hôm trước, chỗ bị thương đã sưng đỏ lên.

Dư Mặc giơ tay chạm nhẹ vào, điềm đạm đáp: “Vẫn nhìn thấy được, chỉ là có chút khó khăn.”

Nhan Đàm thở phào, đoạn lầm bầm bảo: “Còn chữa được là được rồi…”
Nàng chìa tay sang đỡ Dư Mặc, miệng nhỏ nhẹ nói: “Nơi ta đang trú tạm ở
phía trước.”

Đường Châu mắt nhìn bọn họ, chỉ còn biết lên tiếng hỏi: “Liễu huynh
đâu? Chúng ta suýt soát rơi xuống cùng lúc, khi đó cả ngọn núi đã lật
hết một nửa.”

Nhan Đàm nghiến răng ken két: “Ta đem hắn gả đi rồi, ai biểu hắn một tiếng cũng không thèm nói trước đã đẩy ta xuống vách núi?”

Đường Châu chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, chỉ khẽ thở dài một tiếng: “Gả đi rồi à.”

Dư Mặc nở một nụ cười, thanh âm trầm thấp dễ nghe: “Thì ra là trút giận.”

“Là trút giận thì đã sao?” Nhan Đàm trưng ra vẻ mặt hung hăng không buồn nói đạo lý nhất.

“Không có gì. Chỉ là ta đang nghĩ, huynh ấy ít ra còn dùng tay đẩy
ngươi xuống, còn ta và Đường huynh là bị đá xuống, món nợ này nên tính
thế nào đây?”

Nhan Đàm không nhịn được nghĩ, tên Liễu công tử này đúng là quá dã
man, nếu không phải hắn bản lĩnh đầy mình thì sớm đã gây thù kết oán
khắp thiên hạ, bị phanh thây mười lần cũng còn sợ không đủ.

Vết thương bên mắt của Dư Mặc rất nghiêm
trọng, miệng thương bị rách hết hai ba lần, lại bị bụi bẩn bám vào,
thoáng đã có chút mưng mủ, tuy nàng đã dùng chú thuật nhưng cũng không
phải nhất thời có thể khỏi ngay.

Nhan Đàm tựa sấp người bên mép giường, chống má nhìn gương mặt đang
ngủ say của hắn. Nàng đã dùng một loại yêu thuật khiến người ta sản sinh
cảm giác buồn ngủ, nhưng đây chỉ có thể xem là một thuật pháp thô sơ,
nếu Dư Mặc không phối hợp thì e cũng chẳng có tác dụng gì với hắn. Nàng
không khỏi nghĩ, trên thế gian này, có lẽ nàng là người duy nhất có thể
khiến Dư Mặc yên tâm giao phó tính mạng, mà nàng thì cũng hệt vậy yên
lòng mang an nguy của bản thân toàn bộ gửi gắm vào tay hắn.

Chỉ là trong suốt hai mươi năm nay, nàng chưa từng nói với hắn điều này.

Nàng không biết những lời như vậy phải nói thế nào.

“Hình như mấy năm trở lại đây thương tích trên người ngươi đều là do
ta hại mà ra, lần này cũng vậy, nếu như ta có bản lĩnh bằng một nửa Liễu
công tử thì đã tốt rồi, ít nhất ngươi không phải chỉ lo coi sóc ta đến
cả bản thân cũng quên không ngó ngàng tới…” Nhan Đàm rất ư khổ não,
“Thực ra ta cũng có nỗ lực học yêu pháp đó chứ, nhưng mà dù gì cũng là
bắt đầu ngang xương, tới giờ vẫn chỉ là một yêu tinh nửa vời.” Nàng ôm
một nùi chăn vo tròn ngồi chồm hổm bên thành giường, từ từ bị cơn buồn
ngủ cuốn lấy: “Nhưng mà Dư Mặc nè, ngươi về sau có thể đừng xài mấy loại
yêu thuật gì mà hễ chút là xẻ ngực rạch bụng có được không? Thiệt sự là
máu me khó coi quá đi à…”

Khi nàng chìm vào cõi mộng còn phảng phất ngửi thấy mùi trầm hương
dìu dịu bên mũi. Nàng không khỏi mơ màng nghĩ, dường như lúc ở Da Lan
sơn cảnh Dư Mặc đối với trầm hương đặc biệt có cảm tình, tuy loại sở
thích này rất kì quặc song rơi vào người hắn thì lại không mấy bất ngờ.
Cứ vậy dần theo thời gian, đến cả trên người cũng vương vít chút hương
sen dường có dường không, ngửi vào rất dễ chịu, mà đó trùng hợp cũng là
mùi trầm hương Nhan Đàm yêu thích nhất.

Trong lúc mơ ngủ, nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng thở dài nhè nhẹ,
có người chậm rãi nói bên tai mình: “Bởi vì muộn đến, nên đã không còn
chỗ dành cho ta nữa sao…”

Nhan Đàm theo phản xạ khẽ nhíu mày.

Cái gì mà sớm đến muộn đến, nàng thật tình nghe vào một chút cũng không hiểu.

Từ lúc đặt chân vào Ma Tướng thì Nhan Đàm
trở nên rất mê ngủ, thường xuyên nằm xuống cái là không còn hay biết
trời trăng gì nữa. Khi nàng tỉnh dậy, những tia nắng bên ngoài đã lọt
vào gian gác, còn nàng thì đang nằm trên giường, mình còn đắp một lớp
chăn mỏng.

Nàng vừa ngồi dậy thì đã cảm thấy bầu không khí chung quanh có gì đó rất không ổn.

Nhan Đàm bằng một cử động chậm chạp cứng nhắc quay đầu sang. Cửa
phòng mở to, Liễu Duy Dương đang tựa vào khung cửa, thanh sáo ngọc màu
lục nhạt gác trên cánh tay, một chân hơi co lên, dáng điệu cực kì phóng
túng. Nàng xưa nay chưa từng nhìn thấy hắn phóng túng như vậy, có điều
sao lại cứ phải phóng túng ở đây cơ chứ? Còn Đường Châu thì đang ôm dáng
bộ nhàn nhã ngồi bên bàn, một tay chống cằm, tay kia nâng một chén trà,
thấy nàng tỉnh dậy vẫn ngồi yên một chỗ không nhúc nhích, ánh mắt lướt
qua nơi cổ áo nàng, dừng lại chốc lát rồi lại dời đi. Dư Mặc đứng xoay
lưng về phía nàng trước ô cửa sổ, tóc đen như mực, thân hình cao thẳng,
thong thả cất lời: “Việc này đúng là khiến người ta nghĩ không thông.”

Nhan Đàm suýt nữa ói ra ngụm máu tươi. Ai nói nàng biết đây rốt cuộc
là chuyện gì vậy nè? Gian phòng này hiện giờ tốt xấu gì cũng là của nàng
ở mà, Dư Mặc ở đây cũng không nói đi, sao hai người kia cũng có mặt
nữa?! Nàng run bần bật hết nửa ngày, cuối cùng mới nghẹn ngào thốt ra
được một câu: “Các người sao lại ở đây hết vậy…”

“Cứ cho bọn họ muốn ngáng đường cũng chưa chắc đã ngáng được.” Đường Châu đặt chén trà xuống đều đều cất giọng.

Liễu Duy Dương khẽ lắc đầu: “Chúng ta đang ở bên trong Ma Tướng, vì
thế phải chiếu theo quy tắc của Ma Tướng hành sự.” Hắn xoay đầu sang
phía Dư Mặc: “Những trận pháp huyễn cảnh này, nói cho cùng vẫn là huynh
tinh thông, chẳng hay có cao kiến gì?”

Dư Mặc nghiêng đầu sang mỉm cười bảo: “Nói ra cũng chẳng phải cao
kiến gì, có điều ta cũng cảm thấy vẫn là nên thuận theo quy tắc của Ma
Tướng. Ta hiện giờ đã không còn cảm nhận được sát khí và dao động ở
trung tâm Ma Tướng, có thể qua hết cửa ải này sẽ tìm thấy đường ra.”

“Chỉ e ít nhiều có chút khó khăn, ta thấy bọn họ đã nhận định sự việc
này và chúng ta không tránh khỏi can hệ.” Đường Châu chậm rãi cất lời.

“Ê, mấy người…” Nhan Đàm chỉ có thể như cá giãy trên thớt.

“Vậy thì phải xem Liễu huynh ứng phó thế nào.” Dư Mặc nhìn Liễu Duy
Dương, miệng nhoẻn cười bảo, “Lạc Nguyệt tộc nhân ít nhiều cũng kính
Liễu huynh ba phần.”

Nhan Đàm tức tối đấm mạnh lên giường: “Ba người các người rốt cuộc
đang làm cái gì ở đây vậy hả?! Hay là có chuyện gì nhất quyết cứ phải
nói ở đây mới được?!”

Liễu Duy Dương cuối cùng cũng xoay đầu nhìn nàng, hời hợt nhả ra một câu: “Ngươi dậy rồi à?”

Nhan Đàm siết chặt nắm tay, nhét khỏi kẽ răng mấy chữ: “Ta dậy từ lâu lắm rồi…”

Đường Châu bật ra một tiếng cười mũi: “Bây giờ mới để ý thấy, nhưng
ngươi giận dữ như vậy làm gì?” Lúc hắn nhả ra câu nói xạo này mặt không
đỏ tim không run, thần thái trấn tĩnh thư nhàn.

Nhan Đàm chỉ đành tự thẹn không bằng, ngả mũ chào thua: “Ta đâu có
giận dữ gì… Ta sao lại giận dữ chứ, dù gì đâu phải ai cũng có thể ngủ
một giấc dậy thấy trong phòng mình đột nhiên tòi ra thêm một đống người.
Nói tới nói lui, rốt cuộc các người ở đây làm gì vậy hả?”

Dư Mặc bước sang, đĩnh đạc tự nhiên ngồi xuống bên giường, cặp chân
dài gác chéo lên nhau: “Đêm qua có Lạc Nguyệt tộc nhân chết bất đắc kì
tử.”

Nhan Đàm tức thì hỏi tới: “Là ai?”

Khóe miệng Liễu Duy Dương khẽ nhếch, hắn đứng thẳng dậy phủi qua tay áo rồi bảo: “Ta bây giờ sang đó nói chuyện xem thế nào.”

Nhan Đàm lập tức tỏ tường: “Là Thái Sơn đại nhân của Liễu công tử?
Hay là nhạc mẫu đại nhân? Chắc không tới nỗi là thê tử chưa kịp rước vào
nhà đó chứ?”

Đường Châu khóe môi hàm chứa nét cười: “Là nhạc mẫu đại nhân.”

“Ồ, vậy thì đúng là thành ra hôn tang lưỡng sự rồi còn gì…” Nhan Đàm
thình lình lăn cái vèo từ trên giường xuống, “Khoan khoan khoan, vị nhạc
mẫu đại nhân kia của Liễu công tử qua đời, không phải định đổ lên đầu
chúng ta đó chứ?”

Dư Mặc vội chìa tay ra ôm chặt lấy nàng, đoạn mỉm cười bảo: “Bọn họ
không hề nói vậy, chỉ là bảo ngày nào còn chưa tìm ra hung thủ thì ngày
đó chúng ta chưa thể rời khỏi.”

Nhan Đàm nhất thời chỉ nghĩ ngay đến bốn chữ “họa vô đơn chí”.

 

Chương 31 · Bức chân dung

 

Liễu Duy Dương và Lạc Nguyệt tộc trưởng
đóng cửa ở trong cùng một gian phòng chưa được nửa canh giờ thì Thủy
Hạnh đã từ ngoài cửa phòng thò đầu vào, mỉm cười e thẹn: “Vị nào là Dư
Mặc công tử? Liễu công tử mời huynh ấy sang.”

Dư Mặc đứng dậy, lại nghe Thủy Hạnh cất
lời: “Cha bảo ta nói lại với các vị, ông trước tiên xin đa tạ ý tốt của
mọi người, mối hôn sự này chỉ e phải đẩy lùi lại một thời gian, các vị
nếu cảm thấy buồn chán thì có thể ra ngoài dạo chơi, nhưng tuyệt đối
đừng đi quá xa vì khu rừng phía trước mặt có chút nguy hiểm.”

Nhan Đàm nhìn Thủy Hạnh và Dư Mặc đi khuất, vòng tay ôm mớ chén trà
nửa cười nửa không: “Liễu công tử quả có bản lĩnh, nhanh như vậy đã thu
xếp ổn thỏa Thái Sơn đại nhân, người ta không chỉ không xem chúng ta là
hung thủ nữa mà còn tỏ lời cảm kích.” Liễu Duy Dương bấy nay luôn trầm
lặng ít lời, thảng hoặc nói ra câu nào cũng đều có sức thuyết phục. Nhan
Đàm biết rõ, chính vì người khác thấy bản tính này của hắn mới cho rằng
mỗi một lời hắn nói đều là sự thật, mà trên thực tế là bị Liễu cung chủ
bịp xoay như xoay dế cũng không hay biết.

Đường Châu chân đã bước đến bục cửa, chợt ngoái đầu lại hỏi: “Ngươi có muốn cùng ta ra ngoài đi dạo một lát không?”

Nhan Đàm cũng cảm thấy ở lại mốc meo trong phòng không có gì tốt, bèn gật đầu bảo: “Được thôi.”

Hai người sóng vai men dọc theo con suối nhỏ đi hết một đoạn, Đường
Châu đột nhiên dừng bước, chìa tay sang chỉ vào phần cổ lộ ra ngoài cổ
áo của nàng: “Cái gì đây?”

Nhan Đàm bị hắn chạm vào như vậy thì chợt cảm thấy hơi ngứa, vội ngồi
xổm xuống cạnh suối soi thử. Nước suối ở đây trong veo, lòa nhòa phản
chiếu ra một cái chấm đo đỏ phía trên cổ nàng. Nhan Đàm chống má nghi
ngờ: “Hôm qua còn chưa có mà, không lẽ sau khi ta ngủ thì có con gì bò
vô cắn ta?”

Đường Châu lặng thinh chốc lát, đoạn thình lình cúi người nắm vai
nàng kéo sang. Nhan Đàm vốn đang ngồi chồm hổm, đột nhiên bị hắn kéo qua
như vậy, chỉ có thể giữ nguyên tư thế cực kì khốn đốn này, giương mắt
nhìn Đường Châu cúi thấp đầu.

“Đường Châu, ngươi dù có đói đi nữa cũng không thể cắn ta chứứứ!!!”

Đường Châu buông tay, vô cùng tỉ mỉ đối chiếu một lượt hai dấu vết kia, đoạn gật gật đầu: “Quả đúng là không giống nhau.”

Nhan Đàm giãy nảy mấy cái, dùng tay bịt cổ, vẻ mặt cùng cực thê
lương: “Đương nhiên là không giống rồi, ngươi muốn so thì đi mà tự mình
cắn mình!” Cho dù nàng là yêu chứ không phải phàm nhân thì cũng chỉ có
một bộ da này mà thôi, lỡ bị cắn hư rồi làm sao xài được nữa?

Đường Châu phủi phủi tay áo, cúi đầu nhìn nàng: “Dù ta có muốn tự
mình đối chiếu thì cũng không cách nào cắn được tới cổ mình, ngươi nói
có phải không?”

Nhan Đàm hừm hừ hai tiếng, làu bà làu bàu: “Sao ta cứ thấy ngươi là
cố ý vậy nè…” Xoay đầu sang phía còn lại, nàng trông thấy thân ảnh một
thiếu niên mỗi lúc một gần, hai tay còn nâng giữ một cuộn tranh, người
thiếu niên này chính là Nam Chiêu. Nàng nhớ ra lần trước còn định nhân
sắt nóng rèn liền tay bồi dưỡng Nam Chiêu thành một nam tử hán đầu đội
trời chân đạp đất, kết quả mới chưa nói được mấy câu thì đã bị Liễu Duy
Dương làm cho gián đoạn. Bây giờ cậu chàng đến thật đúng lúc.

Nhan Đàm liền nhảy vọt từ bên này con suối sang bờ bên kia, vẫy vẫy tay gọi: “Nam Chiêu!”

Nam Chiêu giật bắn, hai tay run bật lên làm cuộn tranh rơi bịch xuống
đất. Nhan Đàm thấy dáng vẻ cậu dùng hai tay cầm cuộn tranh trước đó,
bức tranh này có vẻ là đồ vật cậu rất trân trọng, liền vội phất nhẹ tay
áo, đón lấy cuộn tranh vào tay.

Nhan Đàm quét mắt qua một lượt, thấy tấm giấy Tuyên được viền khuôn
của cuộn tranh đã hơi có chút ngả vàng, nữ tử trong tranh vận dải y sam
bằng lụa mỏng màu nước hồ nhạt, hai bên khóe môi có đôi lúm đồng tiền
hơi trũng vào, cặp mày lá liễu như hai vầng trăng lưỡi liềm, sóng mắt
tựa nước, nụ cười diễm lệ, thần thái linh động cứ như có thể bước từ
trong tranh ra bất kì lúc nào.

Nàng trả bức họa lại cho Nam Chiêu, thuận miệng hỏi thăm: “Nhìn đệ
nâng niu bức tranh này đến thế, người trong tranh là ai vậy?” Lúc nàng
mới vừa nhìn vào còn thấy người này và Nùng Thúy cô nương có sáu bảy
phần giống nhau.

Nam Chiêu tay ôm bức họa, lễ độ tao nhã nói lời cảm ơn rồi mới đáp:
“Đây là bức chân dung của mẹ đệ, đệ sợ nó bị ẩm, lại thấy hôm nay trời
đẹp nên định mang ra ngoài phơi nắng một chút.”

Nhan Đàm thấy nữ tử trong tranh còn rất trẻ, nghĩ chắc là mẹ của Nam
Chiêu lúc còn son. Xem ra mẫu thân của Nam Chiêu đã qua đời, cậu ấy chỉ
có thể ngắm chân dung trông vật nhớ người mà thôi. Nàng và Nam Chiêu
tiếp xúc qua vài lần, tận đáy lòng thật ra rất thích cậu thanh niên dáng
vẻ thư sinh mà chân thành này.

“Mẹ của đệ thật là đẹp.”

Nam Chiêu cười bẽn lẽn: “Mẹ đệ lúc trẻ còn là mỹ nhân nổi tiếng trong tộc nữa kia.”

“Ấy, đệ không phải đang định đi phơi tranh đó sao, mau đi đi.” Nhan
Đàm bước sang tránh đường, mắt nhìn theo cậu tay ôm bức họa vội vàng rời
khỏi. Nam Chiêu vừa đi được một quãng thì đột nhiên từ chếch một bên
nhảy ra một thanh niên áo gấm đâm sầm vào cậu. Nam Chiêu thân người chao
đảo chực ngã nhưng tay vẫn ôm chặt lấy bức họa.

Thanh niên kia đụng Nam Chiêu ngã vật ra đất, lại giật phăng lấy cuộn
tranh trên tay cậu, nhấc nhấc trên tay dòm qua, đoạn lạnh lùng phán:
“Loại đàn bà này là nỗi ô nhục của Lạc Nguyệt tộc chúng ta, bức họa này
còn giữ lại làm gì?” Hai tay y dùng sức, tư thế trông rõ là đang chuẩn
bị xé rách bức tranh làm hai.

Nhan Đàm nhìn đến sốt ruột, nếu kẻ này nhắm vào nàng thì nàng đã có
ít nhất một trăm cách trừng trị y, nhưng y lại cứ khăng khăng nhắm vào
bức họa, nếu như nàng dùng yêu thuật rẽ không đoạt vật thì khó đảm bảo
sẽ không quá tay làm rách bức tranh. Giữa lúc khẩn trương chợt thấy
Đường Châu thân ảnh vụt qua, nhanh gọn dứt khoát điểm lên cánh tay đang
cầm bức họa của thanh niên kia, điểm huyệt, đoạt tranh, nhẹ nhàng tiếp
đất tất cả chỉ trong một tích tắc đã hoàn thành.

Nhan Đàm cuối cùng đã khẳng định một điều, bất kể là yêu bọn họ hay người Lạc Nguyệt thì hóa ra cũng đều có huyệt đạo.

Đường Châu tay cầm bức họa nhẹ nhàng cuộn lại, trong lúc làm việc này
không chủ tâm chợt khẽ chau mày, sau đó trả cuộn tranh cho Nam Chiêu.
Hắn cúi đầu liếc mắt qua người thanh niên ngã bệt dưới đất, nhạt giọng
cất lời: “Muốn xé rách bức họa này, nói thế nào cũng không đến lượt
ngươi.”

Thanh niên kia sắc mặt xám xanh, miệng nghẹn cứng hết nửa ngày mới bật ra được một câu: “Ngươi là, là phàm nhân?”

Nhan Đàm thoáng ngẩn người, đoạn lập tức nhớ ra việc Lạc Nguyệt tộc nhân đều rất khinh miệt phàm nhân.

Thanh niên kia chỉ vào Nam Chiêu, mặt dày mày dạn nói lớn: “Các ngươi
một kẻ là phàm nhân, một kẻ là nghiệt chủng của phàm nhân, đúng thật là
tương cùng một giuộc mà!”

Đường Châu khẽ nhíu mày, riêng sắc mặt vẫn điềm tĩnh như thường.

Nam Chiêu cúi gằm mặt, qua một lúc mới đột ngột ngẩng phắt đầu dậy,
lớn tiếng đáp trả: “Cha ta là phàm nhân không sai, nhưng ông là một
người tốt, vì vậy mẹ ta mới phải lòng ông!” Cậu siết chặt nắm tay nói
bằng một giọng vô cùng khẩn trương, gương mặt thoáng đã đỏ bừng.

Nhan Đàm không nhịn được nghĩ, Nam Chiêu khí thế như vầy, đúng là đã
không cần mình vẽ rắn thêm chân dạy dỗ thành nam tử hán đầu đội trời
chân đạp đất nữa rồi.

Thanh niên kia khoét sâu một ánh nhìn vào họ, sau đó xoay người huênh hoang rời khỏi.

Nam Chiêu tay ôm bức họa vừa lấy lại được nói với Đường Châu: “Đa tạ
Đường huynh. Người trong tộc đa phần không ưa thích phàm nhân, Ấp Lan
lại là con trai lớn của tộc trưởng, thế nên mới nói những lời vô lễ, hãy
mong Đường huynh chớ để tâm.”

Đường Châu khẽ gật đầu, giơ tay vỗ vai cậu: “Ta sẽ không ghi nhớ trong lòng đâu.”

Nhan Đàm nhìn bóng lưng của Nam Chiêu mất hút, đoạn mới trút một
tiếng thở dài: “Quan niệm tông tộc của người Lạc Nguyệt rất sâu đậm, Nam
Chiêu thế này, e là đã phải ngậm đắng nuốt cay không ít.”

Đường Châu vẻ mặt suy tư đều đều cất giọng: “Vừa nãy lúc ta nhìn thấy
bức chân dung kia, có cảm giác như… người vẽ trong tranh toát ra chút
nét tà dị cổ quái…”

Nhan Đàm ngẫm lại một lượt, vẫn là nghĩ không ra được một bức chân
dung sao lại có thể toát nét tà dị, bèn chắc mẩm bảo: “Người Lạc Nguyệt
tướng mạo so với phàm nhân vốn có chút không giống nhau, nhất định là
ngươi nhìn nhầm rồi.”

Đợi khi Nhan Đàm dạo bước trở về gian nhà
nơi đang trú tạm thì đã trông thấy Dư Mặc ngồi sẵn bên bàn đợi mình. Hắn
một tay chống cằm, đôi mày dài khẽ chau lại, trông như đang nghĩ đến
việc nan giải nào đó, ngay cả khi nàng đến gần cũng không hay biết.

Lòng ham chơi chợt trỗi dậy, Nhan Đàm rón rén vòng ra phía sau, đang
định ấn hai tay lên vai hắn thì bỗng Dư Mặc nghiêng người sang bên,
nhanh như chớp khóa lấy hai bên cổ tay nàng. Nhan Đàm giật bắn cả người,
có chút không trụ vững hai chân, gắng gượng mấy lần vô hiệu, cuối cùng
vẫn là ngã ngồi lên người Dư Mặc.

Nàng ngớ người, đoán chừng Dư Mặc cũng không nghĩ tới sẽ lại thế này, cả nửa ngày vẫn không có phản ứng.

Nhan Đàm và hắn bốn mắt nhìn nhau hết một lúc lâu, chợt Dư Mặc cất
tiếng ho khẽ, thấp giọng hỏi: “Ngươi vừa ra ngoài tản bộ về hả?”

Nhan Đàm vẫn còn có chút chưa phản ứng kịp, mơ mơ màng màng ừ đại một
tiếng, trong lòng thầm nhủ, lúc này Dư Mặc chẳng lẽ không đáng lý nên
lập tức đẩy mình ra sao?

Dư Mặc nhìn hai vết tích trên cổ nàng, đột nhiên vươn tay ra sau ấn
vào sau cổ Nhan Đàm, đôi bờ trán tựa vào nhau, hai chóp mũi khẽ va chạm.
Hắn chậm rãi gọi: “Nhan Đàm.”

Nhan Đàm cảm thấy lông tơ dựng ngược, trong đầu lặp đi lặp lại một
câu hỏi, hắn vậy là đang muốn làm gì đây? Là muốn thổ lộ tâm tư hay đang
định bụng hôn mình? Nếu là cái trước thì mình nên đồng ý hay khéo léo
khước từ, hoặc giả là ậm ừ cho qua? Còn nếu như là cái sau, mình nên
bình tĩnh ngồi yên bất động, hay là cầm tách trà phang thẳng lên đầu
hắn?

Một chốc trôi qua, chợt nghe Dư Mặc thủng thỉnh cất lời: “Liễu cung
chủ nói huynh ấy có một việc không hiểu được. Bên trong Ma Tướng, những
sự vật xuất hiện đáng lý ra phải là những thứ ít nhất một nửa trong số
chúng ta đã từng nhìn thấy. Nhưng Phiên Thiên gặp phải lúc trước, ngươi
chưa thấy qua, ta cũng chưa từng thấy qua, Đường Châu là phàm nhân đương
nhiên cũng không thể đã từng nhìn thấy.”

Nhan Đàm ngẩn tò te hỏi: “Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”

“Thật ra ta cảm thấy chuyện này chẳng có gì ghê gớm, nếu ngươi đã
từng thấy qua thì ngại gì không nói thẳng, việc này cũng không thể trách
được ngươi.”

Nhan Đàm bấy giờ đã tỏ tường, lóng nga lóng ngóng bò từ trên người
hắn xuống: “Thì ra ngươi muốn nói cái này hả… Bởi ta nói mà, làm sao có
thể… Không đúng! Dư Mặc, ngươi đừng có mà quá đáng! Ngươi đừng vô duyên
vô cớ vu khống ta, ta tuyệt đối, tuyệt đối chưa từng thấy qua Phiên
Thiên! Ta thực sự chưa từng thấy qua, ngươi còn muốn ta nói thẳng gì
hả?!”

Dư Mặc khóe miệng vương nét cười: “Chưa thấy qua thì chưa thấy qua, ngươi kích động như vậy làm gì?”

Nhan Đàm sững người, tức khắc nghiến chặt răng im thin thít, nàng
tuyệt đối sẽ không nói ra cái chuyện nhục mặt mình đã tự tác đa tình mới
rồi.

Dư Mặc đứng thẳng dậy, đoạn chợt cất lời: “Ngươi giờ có muốn ra ngoài
đi dạo nữa không? Người chết đột ngột hôm qua là bị một kiếm sát thương
đâm thẳng vào ngực, ta đang định sang nhà chứa hòm xem thử.”

Nhát kiếm này rạch từ giữa ngực xuống thẳng
tận dưới xương sườn, lực kiếm ban đầu mạnh rồi giảm dần, cuối cùng chỉ
khép lại bằng một vệt thương nông.

Lúc Nhan Đàm và Dư Mặc đặt chân đến nhà chứa hòm thì đã thấy Liễu Duy
Dương tới sớm một bước, đang bắt chéo hai tay sau lưng đứng cạnh quan
tài. Hắn nghe thấy tiếng bước chân phía sau, đến đầu cũng không ngẩng
lên, chẳng buồn đếm xỉa chung quanh thò tay vào quan tài nâng cánh tay
của người chết lên, duỗi mở những ngón tay đã cứng đờ ra xem thử.

Giữa tình cảnh này, Nhan Đàm thực ra rất muốn buông một câu nói giỡn
chơi, rằng Liễu công tử quả nhiên đối với việc này đặc biệt lưu tâm, dẫu
sao cũng liên hệ tới việc lớn cả đời của công tử mà. Ai ngờ vừa nhìn
thấy Liễu Duy Dương mặt không một hột cảm xúc ngoảnh sang thì câu nói đã
tới bờ môi này của nàng tức khắc ực cái nuốt ngược trở vào.

Lá gan của nàng nói cho cùng vẫn là không đủ phì nhiêu.

Dư Mặc bước lên trước hai bước, thấp giọng hỏi: “Thế nào?”

Liễu Duy Dương khẽ lắc đầu, thanh âm trầm thấp: “Miệng thương không
bằng, độ nông sâu cũng không đồng đều, xem ra lưỡi kiếm này rất cùn, có
chút giống như loại kiếm chưa được khai phong.”

Dư Mặc nghe lời, thoáng trầm ngâm một lúc: “Nếu đúng là thanh kiếm
chưa khai phong, lại là từ phía chính diện đâm bị thương phu nhân, vậy
công phu của hung thủ hẳn là không tồi, nhưng nhìn lực kiếm thì dường
như công phu của người này chỉ rất tầm thường… Liễu huynh, theo ý của
huynh mà nói, tên hung thủ này hẳn phải là người quen của phu nhân?”

Liễu Duy Dương khẽ gật đầu, lại bảo: “Đây mới chỉ là phỏng đoán mà thôi, vẫn chưa có hiệu lực xác thực.”

Nhan Đàm bước đến cạnh áo quan, ụp sấp người bên thành gỗ nhìn xuống.
Người nằm bên trong là một nữ tử đã khá có tuổi, khóe mắt hiện vài nếp
nhăn nông mờ, dung mạo ngược lại có chút từa tựa mẹ của Nam Chiêu. Nam
Chiêu và hai tỉ muội Nùng Thúy, Thủy Hạnh là anh chị em họ, thế thì mẹ
của bọn họ hẳn phải là chị em rồi, thảo nào lại có nét giống nhau.

Nàng từng nhìn thấy pháp y ở phàm giới nghiệm thi, bèn chìa tay vào
định bóp cằm thi thể, ai ngờ còn chưa đụng tới thì đã bị Dư Mặc níu giật
lại. Dư Mặc vẻ cực chẳng đã nhìn nàng: “Ngươi định làm gì?”

Nhan Đàm đáp đến là hiển nhiên: “Nghiệm thi chứ gì.”

Dư Mặc gập mấy ngón tay đưa lên chống trán, vẻ càng cực chẳng đã tợn:
“Chuyện này không tới lượt ngươi, trước đây đã có đại phu của Lạc
Nguyệt tộc kĩ lưỡng xem qua rồi, bất kể là trong miệng hay móng tay phu
nhân, thậm chí cả tóc cũng đã kiểm tra, đều không có dấu vết gì cả.”

Nhan Đàm òh cái, tiếc hùi hụi rút tay về.

Trong lúc bọn họ nói chuyện thì một bóng dáng yểu điệu đã chầm chậm
tiến vào nhà chứa hòm. Nhan Đàm nghe tiếng bước chân liền theo phản xạ
ngoái đầu lại nhìn, thấy người vừa đặt chân vào là Nùng Thúy của Lạc
Nguyệt tộc. Nàng ta mắt không dòm trái liếc phải, chẳng buồn đoái hoài
chung quanh tiến thẳng về phía Liễu Duy Dương, nụ cười trên môi, thanh
âm mềm mại ẻo lả: “Thiếp mới vừa sang tìm chàng, kết quả chàng không có
trong phòng, hỏi qua người khác mới biết chàng đã tới đây.”

Liễu Duy Dương chẳng buồn đối đáp, chỉ liếc mắt nhìn nàng ta một cái.

“Chàng cũng đừng lúc nào cũng lãnh đạm vậy chứ, đợi qua hết kì hạn
chịu tang mẹ thì thiếp cũng sẽ gả cho chàng rồi còn gì.” Nùng Thúy chìa
tay sang định níu lấy cổ tay đối phương, ai ngờ còn chưa chạm tới thì
Liễu Duy Dương đã thình lình ra tay bóp chặt cổ nàng ta, ngữ khí lạnh
nhạt: “Đêm qua lúc phu nhân qua đời ngươi là người đầu tiên chạy đến, đã
còn nhìn thấy được những gì?”

Nhan Đàm há hốc miệng lưỡi, nàng tuy biết Liễu Duy Dương có phần lầm lì nhưng không ngờ hắn lại thô bạo tới như vậy.

Nùng Thúy giơ tay cố gỡ mấy ngón tay của hắn ra, gương mặt xinh đẹp
vì ngạt thở mà đỏ bừng, nàng ta khó nhọc mở miệng: “Thiếp… không…”

Liễu Duy Dương chậm rãi buông tay: “Ngươi không nói cũng không sao,
ngươi thật sự cho rằng dựa vào bản lĩnh của Lạc Nguyệt tộc các người có
thể cản chân được ta?”

Nùng Thúy ôm cổ ho dữ dội, giơ tay áo quệt nước mắt rỉ ra bên ngoài
khóe mi, đoạn bỗng đứng thẳng phắt dậy, trong mắt là ngọn lửa đang thiêu
đốt: “Kể từ khi thiếp nhìn thấy chàng thì trong lòng chỉ có một Huyền
Tương mà thôi. Thiếp một lòng chỉ nghĩ đến chàng, việc này thì có gì
không đúng chứ?” Nàng ta cuối cùng cũng để lọt mắt Nhan Đàm và Dư Mặc
nãy giờ thừa ra một bên làm vật trang trí, miệng nhoẻn cười bảo: “Nhan
cô nương, có phải cô nương cảm thấy ta nói ra những lời này là rất không
biết xấu hổ, không có chút chừng mực nào phải không?”

Nhan Đàm không lường trước nàng ta lại hỏi mình, lúng túng ờm tiếng rồi bảo: “Phong tục, chỉ là phong tục khác nhau thôi mà.”

Nùng Thúy ngẩng đầu nhìn thẳng vào Liễu Duy Dương, không chút kiêng
nể cất lời: “Thiếp biết chàng không ưa bị ép buộc, cho đến hôm nay,
chàng cũng không phải là Huyền Tương của trước đây nữa rồi, thiếp tự cảm
thấy mình không có chỗ nào không xứng được với chàng. Ngoài ra thiếp
cũng biết chàng chỉ hận không thể tức khắc rời khỏi nơi này, vậy nên
trong chuyện này quả thực thiếp đã có những lời giấu giếm cha và mọi
người. Chỉ vì thiếp muốn níu chân chàng lại. Huyền Tương điện hạ— bất kể
chung quy chàng có phải hay không, nếu như chàng có ý định rời khỏi,
thiếp sẽ nói với toàn bộ người trong tộc, rằng hung thủ đã giết chết mẹ
thiếp chính là chàng.”

Liễu Duy Dương sắc mặt không chút biểu cảm nhưng tay áo lại khẽ lay
động, mấy ngón tay siết chặt lấy thanh sáo ngọc xanh biếc kia.

Nùng Thúy căn bản không nhìn thấy động tác nhỏ nhặt này của hắn, chỉ
lo mải mê tiếp lời: “Đêm qua khi thiếp đến nơi thì mẫu thân vẫn còn chút
hơi thở yếu ớt. Bà nói với thiếp, đây là lời nguyền. Thiếp vốn còn định
hỏi cho rõ ràng, nhưng mẫu thân đã cầm cự không xuể nữa. Bà chỉ bảo, đó
là lời nguyền.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+