Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trầm vụn hương phai- chương 43- 44 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 43 · Tình triền

 

 

Những ngọn hoa đăng chầm chậm rời bờ, bị sóng nước từng chút một đánh ra xa. Cả sông phủ khắp ánh đèn, mảng tỏ mảng khuất, hoa lệ vô cùng.

 Nhan Đàm thực ra rất muốn biết hai người cách bọn họ một bức tường kia rốt cuộc đang nói chuyện gì, thế nhưng so với bộ dạng của hoạn quan sốt ruột đi vòng quanh trong phòng, vừa đi vừa tự nói chuyện một mình “Phải làm sao đây? Cô nam quả nữ ở cùng một phòng, về lễ không hợp khoan hãy nhắc đến, vạn nhất, vạn nhất tên kia có ý đồ xằng bậy, thế, thế thì…”, nàng kì thực là quá có phong độ.

Nàng chậm rãi hớp một ngụm trà: “Công công, ông cứ yên tâm đi, công tử nhà ta trước giờ không có sở thích nài hoa ép liễu.”

“Ngươi thì biết cái gì? Các ngươi vừa nãy lại ở trong phòng làm ra chuyện tốt gì rồi?”

“Nếu như bọn ta mới nãy thực sự đã làm ra chuyện tốt gì, thế thì công tử nhà ta lại càng không có tinh thần thể lực nài hoa ép liễu nữa…”

“Ngươi ngươi ngươi… ngươi cái…”

Mắt thấy hoạn quan nọ lại sắp sửa hét lên “Người đâu lập tức trói lấy lôi ra ngoài”, Đường Châu bèn chìa tay kéo nàng dậy: “Xem ra bọn họ còn có nhiều chuyện cần nói, chi bằng chúng ta ra ngoài đi dạo một lát?”

Nhan Đàm để mặc cho hắn lôi đi, một lúc sau mới cất giọng khe khẽ: “Liễu công tử chắc sẽ không trở về nữa đâu nhỉ?”

Đường Châu thoáng ngẩn người, đoạn mỉm cười đáp: “Ngươi chẳng phải nói Tử hư Đế quân của Cửu Trùng Thiên lợi hại lắm sao, huynh ấy sẽ trở về thôi.”

“Kế Đô Tinh quân nhất định cũng là dùng cách này lẻn vào Minh Cung, nhưng khi ta cầm ngọc bội của y trên tay, có thể cảm nhận được y đã hồn phi phách tán, tiên nguyên tan nát, vĩnh viễn không được siêu sinh.”

Đường Châu dừng bước, vươn tay ấn lên vai nàng, thấp giọng bảo: “Ta không biết Kế Đô Tinh quân là người thế nào, nhưng cái Liễu huynh theo đuổi là một thứ rất thuần khiết, huynh ấy từ đầu muốn vào Minh Cung không phải vì muốn quân lâm lục giới, mà là vì những bí mật, những thuật pháp sớm đã thất truyền bên trong.”

Nhan Đàm gật gật đầu.

Bẵng đi một lúc, Đường Châu khẽ lên tiếng hỏi: “Ngươi quan tâm Liễu huynh như vậy, là vì thích huynh ấy sao?”

Nhan Đàm nghĩ cũng không cần nghĩ đáp: “Đời nào lại như vậy, ta tôn kính Liễu công tử cũng như tôn kính sư tôn mình vậy, Liễu công tử so với sư phụ ta còn thân thiết hơn nữa. Càng huống hồ chi tuy trước đây chưa từng tiếp xúc, nhưng ta sớm đã nghe bảo Tử hư Đế quân là vị tiên quân không động phàm tình, ta còn lâu mới tự mình chuốc khổ vào thân.”

Hai người đi xuống cầu thang khách điếm, bắt gặp tiểu nhị đang đi ngược chiều. Tiểu nhị kia nhìn họ cười bảo: “Hai vị ra ngoài đó ư? Hôm nay là lễ Phật Đản, không có giờ giới nghiêm. Muộn chút còn có pháo hoa, thả đèn, hội miếu, hai vị chi bằng đi khắp nơi vui chơi cho thỏa thích?”

Nhan Đàm lông tơ dựng ngược: “Lễ Phật Đản…?”

Xem ra hôm nay quả nhiên không hợp xuất hành, việc gì cũng không thuận lợi.

Đường Châu lại có hứng thú: “Lễ Phật Đản cũng không sao, dù gì ngươi cũng xem như có chút tu vi, cũng chẳng bị làm sao được.”

Nhan Đàm vẫn là không tẹo hứng thú, những lúc thế này quả nhiên lộ rõ cách biệt tuổi tác giữa hai người họ. Nàng nếu như cùng Đường Châu tay nắm tay dạo chơi hội miếu, vậy còn không phải thành bà cố nội dắt cháu trai ra ngoài chơi? Cho dù đổi lại là Dư Mặc đi nữa, đại khái cũng có vai vế cô cháu.

Nàng nói ra ý nghĩ này cho Đường Châu nghe, kết quả Đường thiên sư mặt lạnh như tiền rút ra một lá bùa: “Đây là cấm chế ba bước, xem ra ngươi đang rất muốn dùng.”

Nhan Đàm lập tức thấy gió rẽ thuyền, miệng thành khẩn đáp: “Đâu có đâu có, thực ra muội thích bám theo sư huynh một bước không rời hơn, ba bước không khỏi có phần không được thân thiết cho lắm.”

Thế là Đường Châu hài lòng cất lá bùa lại vào người.

Một tiếng động đinh tai vang lên, giữa màn đêm mịt mùng đột nhiên bung nở mấy đóa pháo hoa, kéo lê thành những vệt đuôi sáng rực dài ngoằng, khiến cho sắc đêm mông lung thình lình bừng sáng như giữa ban ngày. Liền ngay sau đó là từng cụm lớn hoa pháo nở rộ giữa vòm trời đêm, tiếng nổ bao trùm lên tiếng cười nói vui tươi bên dưới.

Nhan Đàm đứng dưới tán cây ngẩng đầu ngắm hết một lúc, xoay đầu sang thì phát hiện Đường Châu đã biến mất dạng. Nàng dòm đông ngó tây một hồi, từ xa thấy hắn đang đứng dưới trời pháo hoa sặc sỡ, tay giữ một ngọn hoa đăng, ngồi xổm bên cạnh là một cậu nhóc đang run lẩy bẩy dùng que lửa châm ngòi pháo, có điều tay run dữ quá nên mãi cũng chưa châm được.

Đường Châu cúi người, chìa tay đến gần tay cậu nhóc kia, đẩy chiếc que lửa lại sát ngòi pháo, đốm sáng le lói ngoe nguẩy uốn lượn như một con rắn giữa màn đêm. Hắn dùng một tay bế cậu bé nọ lùi ra mấy bước, vừa lúc pháo hoa trên đỉnh đầu thình lình nở rộ, bủa ra vô số luồng sáng rực rỡ, tạo thành quầng sáng mờ nhạt bao quanh bóng người nhìn nghiêng của hắn.

Nhan Đàm không nhịn được khẽ mỉm cười, ngẫm qua lại không rõ rốt cuộc mình đang cười điều gì.

Một đốm lửa rơi xuống từ xác pháo trước mặt, Nhan Đàm theo phản xạ lùi về sau một bước. Chợt cảm thấy đã tông phải ai đó phía sau, nàng ngoảnh đầu lại thì trông thấy một nữ tử đang cúi người nhặt chỗ nhang dây (1) và nến rơi vãi đầy trên mặt đất. Nàng vội vàng ngồi xổm xuống, lượm mấy nén nhang trên mặt đất lên, đặt vào chiếc giỏ cạnh nữ tử nọ.

Vừa làm xong mấy việc này, nàng chợt trông thấy nữ tử kia chầm chậm ngẩng đầu lên, ánh sáng rực rỡ mà cô quạnh của pháo hoa hắt trên gương mặt nàng ta, phản chiếu ra một dung nhan sầu khổ mà xinh đẹp. Nhan Đàm nghe thấy tim mình đánh thịch một tiếng, miệng không kìm được kêu lên: “Nàng… chưởng đăng tiên tử…?” Nữ tử nọ nhìn chăm chắm vào nàng, vừa kịp hoàn hồn liền tóm ngay lấy giỏ tre bỏ chạy, bước chân hoảng loạn lảo đảo.

Kí ức đã đóng bụi từ rất lâu hiện về, Nhan Đàm níu lấy nàng ta: “Nàng là chưởng đăng tiên tử phải không? Sao nàng lại ở đây? Nàng không nhận ra ta rồi ư?” Với mỗi câu hỏi của nàng, đối phương chỉ đáp lại bằng cách không ngừng lắc đầu, cổ họng phát ra âm thanh ư ư a a, biểu hiện trên mặt vừa hoảng loạn vừa sợ hãi.

Nhan Đàm buông tay, nữ tử nọ ngay tức khắc đầu không ngoảnh lại chạy khỏi mấy bước, đoạn đột ngột dừng sững lại. Nhan Đàm nheo nheo mắt nhìn nàng ta, chỉ thấy nàng ta hai vai run lên bần bật, giống như có thể ngã vật ra đất bất kì lúc nào. Nhan Đàm dõi theo ánh mắt nàng ta, chỉ thấy Đường Châu đang cúi thấp người, tay nắm tay giúp cậu bé ban nãy nhóm cháy một ngọn pháo dây (2), chùm sáng trắng vỡ vụn dưới bầu trời pháo hoa tuy yếu ớt nhưng toát vẻ ấm cúng.

Đường Châu nghiêng đầu sang bên, miệng nhoẻn cười nói câu gì đó, gương mặt nhìn nghiêng hiện lên ôn hòa dưới chùm sáng vỡ vụn lác đác. Cậu nhóc nọ kiễng gót giơ ngọn pháo dây lên cao, nụ cười ngây thơ trong sáng.

Cảnh tượng này ai nhìn thấy hẳn cũng sẽ không nhịn được mỉm cười. Thế nhưng nữ tử nọ lại cứ như vừa bị quất trúng một roi, xông tới giật phăng lấy ngọn pháo dây trên tay cậu bé, vứt xuống đất giẫm mấy cái, đoạn lôi phắt lấy cậu chen lẫn vào dòng người, rất nhanh thì đã không thấy bóng dáng.

Đường Châu không mấy để tâm đứng thẳng dậy, tay cầm hoa đăng đi về phía Nhan Đàm: “Đi thôi, đến lúc đi thả đèn rồi.”

Nhan Đàm ngẫm qua hỏi hắn: “Ngươi có cảm thấy vị cô nương ban nãy thực sự rất kì lạ không?”

“Nếu ngươi trông thấy em trai mình chơi cùng một người lạ, quá nửa cũng sẽ căng thẳng ra mặt.”

Nhan Đàm giơ tay bóp cằm, thấp giọng lẩm bẩm: “Nói cũng phải, chắc là ta nhìn lầm người rồi…”

Đường Châu đưa ngọn hoa đăng trên tay cho nàng, mỉm cười bảo: “Chiếu theo tập tục của phàm giới chúng ta, viết nguyện vọng của mình vào chiếc đèn này rồi thả xuống sông, chỉ cần được ông trời nghe thấy thì nguyện vọng này sẽ thành hiện thực.”

Nhan Đàm nhấc ngọn hoa đăng lên dòm tới ngó lui, bĩu bĩu môi phán: “Đây rõ ràng là gạt người mà.”

“Những việc này vốn dĩ là vì một niềm mong đợi,” Đường Châu chìa sang một cây bút chì than, “Ngươi mong muốn thứ gì nhất, viết vào bên trong ngọn đèn, nói không chừng có một ngày sẽ thành hiện thực.”

“Vậy ngươi thì sao? Đổi lại là ngươi, ngươi sẽ viết gì?”

“Ta hả, đương nhiên là mong cha mẹ thân thể an khang, sống thọ trăm tuổi.”

Nhan Đàm lấy làm lạ bảo: “Tuy nói có lòng hiếu thảo là tốt, nhưng ta cứ tưởng ngươi sẽ ước mau chóng tìm được thần khí Địa Chỉ chứ.”

Ánh mắt thoáng qua một tia lấp lánh, hắn chợt đổi đề tài hỏi: “Ngươi định sẽ ước điều gì?”

Nhan Đàm siết lấy bút chì, nhíu mày vắt óc suy nghĩ.

Thứ nàng từng mong muốn nhất, đã không có cách nào đạt được nữa. Còn thứ nàng muốn có được hiện nay, rốt cuộc đó là gì?

Nhan Đàm đứng bên bờ sông Chương Đài, nhìn pháo hoa bên chân trời thoắt nở thoắt tàn, chợt hít sâu vào một hơi, cảnh giác dòm Đường Châu bảo: “Hồi nữa ta viết ngươi không được nhìn lén đó.”

Đường Châu ngay tắp lự quay phắt đi, đáp giọng lạnh tanh: “Ta không có loại hứng thú quái gở thích tọc mạch tâm tư của ngươi.”

Những ngọn hoa đăng chầm chậm rời bờ, bị sóng nước từng chút một đánh ra xa. Cả sông phủ khắp ánh đèn, mảng tỏ mảng khuất, hoa lệ vô cùng.

Nhan Đàm cúi người thả ngọn hoa đăng xuống nước, phủi phủi tay áo: “Ừm, được rồi.”

Cuối cùng nàng vẫn là không viết gì, thực ra hiện tại nàng đã không còn thứ gì cầu mà không được. Da Lan sơn cảnh cũng như là nhà của nàng, những yêu quái từ lớn tới nhỏ ở đó đều là người cùng một nhà, nếu như có thể, nàng dự định sẽ sống ở nơi đó đến hết đời.

Lòng đang mải nghĩ tâm sự thì chợt phía chân trời xẹt qua một tia chớp, tiếp ngay sau đó là tiếng sấm rền ầm ầm kéo tới, chẳng mấy chốc vài hạt mưa to bằng hạt đậu nành đã đáp xuống ướt mặt nàng.

Pháo hoa rực rỡ bên trời bị cơn mưa chợt ập đến này dập cho tắt ngóm. Bờ sông Chương Đài hơi sương mù mịt, những người trẻ tuổi cùng ngắm pháo hoa thả đèn cười khúc khích nấp vào một bên, không hề tỏ vẻ phật lòng do bị phá bĩnh cuộc vui.

Nhan Đàm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Đường Châu kéo lấy chạy tới chỗ mái chìa cách đó không xa, mưa mỗi lúc một nặng hạt, to dần lên như trút nước. Trên mặt đất chỉ còn sót lại những xác pháo hoa phủ đầy, lặng lẽ bốc lên những luồng khói trắng. Y sam của hai người họ có chút ẩm ướt, bị làn gió đêm xen lẫn những tia nước mưa ngược chiều thổi tới có hơi lành lạnh — dù sao hiện giờ cũng đã vào thu, thời tiết không còn nóng như độ giữa hè nữa.

Nhan Đàm nghe tiếng sấm gầm gừ một lúc một dữ tợn, bất chợt lưng eo bị siết chặt lấy. Đường Châu đã nghiêng người sang vòng tay ôm lấy nàng. Động tác thân mật thế này, hắn hãy còn là lần đầu làm qua. Nhan Đàm ngoái đầu dòm hắn chằm chằm không chớp mắt, thế nhưng đối phương chẳng những không mảy may có chút xấu hổ nào, ngược lại tay còn siết chặt thêm chút.

“Ê, ngươi vầy là ý gì hả? Chắc không phải chấm trúng ta rồi chứ?”

Đường Châu thoáng ngẩn tò te, đoạn bật ra một tiếng cười mũi: “Làm thế nào mà lúc này ngươi lại nói chuyện thẳng toạc móng heo đến vậy, thực khiến người ta một chút hứng thú muốn trả lời cũng không có.”

Nhan Đàm nhất thời cảm khái vô biên. Gốc sen ngàn năm không ai thèm là nàng đây, cuối cùng cũng đã gặp được người có con mắt xem hàng, chừng độ gian nan này, thực sự chả thua kém gì vạn tuế đơm bông.

Đường Châu gác cằm lên đỉnh đầu nàng, thấp giọng nói: “Ta vẫn luôn cảm thấy rất có lỗi với cha mẹ… Hai người sinh ta nuôi ta khôn lớn, ta lại không thể hầu hạ tận hiếu dưới gối song thân.”

“Hơ, ngươi có thể nghĩ như vậy đương nhiên rất tốt, hiếu thuận đích thực là một phẩm chất truyền thống tốt đẹp.”

“Nhan Đàm, ta vốn dĩ đối với các người khá có thành kiến, thậm chí đến tận bây giờ, vẫn là chưa thể… hoàn toàn không lưu tâm đến loại thành kiến này.”

Nhan Đàm nghe đến đầu óc mù mịt, cũng không rõ hắn rốt cuộc muốn nói cái gì, chỉ là ngờ ngợ hiểu ra, phen này áng chừng mình lại tưởng bở nữa rồi.

Bên đường chân trời dội lại một tiếng sấm rền. Chính trong tiếng sấm này, nàng nghe thấy Đường Châu ở bên tai mình thấp giọng nói một câu.

Rất khẽ.

Nàng thậm chí còn hoài nghi bản thân có phải đã nghe nhầm.

Hắn nói: “Ta nghĩ qua rồi, sẽ không đi tìm thần khí Địa Chỉ nữa. Ta bỏ cuộc.”

Chú thích:

(1) nhang dây: loại nhang không có lõi tre ở giữa, được làm từ bột gỗ/cây cỏ hoặc bột than, chất kết dính, hương liệu, phẩm màu và một số phụ liệu khác.

(2) pháo dây: senko hanabi, một loại pháo hoa truyền thống của Nhật Bản, làm từ giấy mỏng (khăn giấy) xoắn bện thành một dây mảnh, có chứa một khối lượng nhỏ thuốc nổ ở một đầu, khi đốt sẽ phát ra những tia lửa làm thành chùm sáng nhỏ xinh phía dưới dây pháo.

 

Chương 44 · Đường về

 

 

“Dư Mặc, ngươi giống cha ta quá đi…”

 Con thuyền nhỏ xuôi theo dòng nước, ánh trăng vằng vặc phản chiếu trên mặt sóng lấp loáng, tỏa thành một khoảnh trắng bạc trên sông.

Nhan Đàm rất ư khổ não.

Nàng và Đường Châu xem xong pháo hoa thả xong đèn lại đợi đến khi mưa tạnh bớt mới trở về quán trọ, kết quả Dư Mặc và vị Giáng Phi kia vẫn còn trong phòng. Hoạn quan nọ đã sốt ruột tới mức đi vòng quanh trước cửa, không ngừng giơ tay áo quệt mồ hôi, bộ dạng chỉ hận không thể xông lên một cước đạp bay cửa phòng. Nhan Đàm không nhịn được nghĩ, trên đời này có chuyện gì cần nói lâu tới như vậy, cho dù là việc mưu quyền soán vị hẳn cũng phải nói xong xuôi rồi chứ? Chính vào lúc hoạn quan nọ không còn kiên nhẫn, định hạ lệnh cho thị vệ phá cửa xông vào, cửa phòng bỗng kêu một tiếng kẽo kẹt mở ra.

Giáng Phi tay vịn thành cửa, mắt nhìn vào trong nhỏ nhẹ bảo: “Ta đi đây, ngươi hãy bảo trọng.” Nhan Đàm dám lấy chiếc đầu trên cổ đảm bảo, vào sát na cửa phòng mở ra, cặp mắt của hoạn quan nọ đứng hết cả tròng, y đoạn tỉ mỉ chi li, từ trên xuống dưới dòm khắp một lượt y phục trang sức của nương nương nhà mình, đến cả góc áo cũng không bỏ sót, một bộ dáng vẻ ăn lương vua vì vua phụng sự, muốn giúp đương kim hoàng thượng tróc gian tình chộp tang vật.

Nhan Đàm cười híp mắt nghĩ, Giáng Phi xuất cung xem ra cũng là Duệ Đế đồng ý, thân làm hoàng đế còn không lo ái phi nhà mình xảy ra chuyện, thái giám lại cứ nóng lòng đến rối tít mù cả lên.

Giáng Phi bước tới cạnh nàng, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, miệng nhoẻn cười bảo: “Nhan cô nương, đã lâu không gặp, gần hai mươi năm rồi nhỉ?” Nhan Đàm vừa chạm vào tay bà thì đã lập tức phát hiện yêu khí trên người đối phương đã hoàn toàn mất hẳn, không chỉ yêu khí, mà cả tu vi cũng chẳng còn sót lại chút nào, hoàn toàn, triệt để, biến thành một phàm nhân. Nàng phân vân nghĩ không biết có nên hỏi xem bà và Dư Mặc đã ở bên trong nói những gì không, nhưng còn chưa kịp mở mồm thì đã thấy Dư Mặc từ trong phòng bước ra, tựa người bên cửa dùng một ánh mắt điềm nhiên nhìn họ. Nhan Đàm giật bắn, vọt miệng nói bừa: “Nương nương bà già đi nhiều thật đó…”

Vài tiếng tuốt đao rút kiếm vang lên, sau lưng sát khí đằng đằng.

Giáng Phi ngược lại không hề tức giận, mỉm cười khẽ đáp: “Đương nhiên phải già đi rồi, ta đã không còn như trước đây nữa, nói vậy cô nương hiểu chứ?” Nhan Đàm gật đầu lia lịa, việc này từ đầu nàng đã đoán ra. Chiếu theo lẽ thường, trong vòng bán kính trăm dặm chỉ cần có đồng tộc của mình thì nàng tức khắc sẽ cảm giác được. Mà nàng lại biết Duệ Đế và một vị hoa tinh cô nương ở bên nhau, không lý nào vào đến hoàng cung cũng không cảm nhận được chút yêu khí, vậy chỉ có một nguyên nhân duy nhất, đó là vị hoa tinh cô nương kia, cũng chính là Giáng Phi yêu dấu của Duệ Đế đã không phải người đồng đạo nữa.

“Ta đến tìm Dư công tử thực ra là…”

Nhan Đàm tức khắc dỏng tai chăm chú lắng nghe, nhưng sắc mặt vẫn giữ nguyên không đổi.

Dư Mặc đang tựa người bên cửa chợt khẽ đằng hắng một tiếng.

Giáng Phi dừng lại, mỉm cười đưa mắt nhìn Dư Mặc, đoạn buông bàn tay đang nắm lấy tay Nhan Đàm: “Thực ra cũng chẳng phải chuyện to tát gì.” Trong tích tắc ngắn ngủi, nỗi thất vọng của Nhan Đàm phải gọi là không thể dùng ngôn từ hình dung. Cho dù là ai rơi vào hoàn cảnh đang hồi hộp ngóc mỏ chờ nghe mà đối phương lại ngưng bặt không chịu nói tiếp, cũng sẽ thất vọng như nàng vậy thôi.

Giáng Phi lúc đi lướt qua người nàng đã vội vàng để lại một câu: “Dư Mặc hắn rất quan tâm cô nương.” Nhan Đàm đương nhiên biết hắn rất quan tâm mình, nếu không sau khi nàng bị Đường Châu thu vào pháp khí cũng sẽ không vượt ngàn dặm xa xôi đến tìm nàng.

Sau khi Giáng Phi rời khỏi, Đường Châu và bọn họ cũng đường ai nấy đi, hắn một mình về lại Tương Đô, còn họ dĩ nhiên trở về Da Lan sơn cảnh.

Trước lúc từ biệt, Dư Mặc bắt cái vào tay Đường Châu, bình đạm cất lời: “Đây là cấm chế đặt tại cửa vào Da Lan sơn cảnh, huynh dựa vào đây có thể tìm thấy bọn ta.”

Nhan Đàm đứng gần, thậm chí có thể ngửi thấy một mùi da thịt cháy khét.

Nhớ dạo đầu khi vừa mới đến Da Lan sơn cảnh, nàng thà tự mình mò cả ngày trời phá giải huyễn thuật bày ở lối vào cũng kiên quyết không muốn bị cháy sém một miếng da, cái này nội nghĩ tới thôi cũng thấy đau rồi.

Đường Châu nhìn nhìn cấm chế trên lòng bàn tay, khẽ gật đầu bảo: “Đợi qua một lúc, ta nhất định sẽ đến cửa viếng thăm.”

Vậy là từ lúc lên thuyền đến tận bây giờ, Nhan Đàm vẫn cứ mải nghĩ, hiếu kì không phải là một cái tội, nàng nên làm cách nào dò la bóng gió mà không lộ liễu căn nguyên quá trình kết quả của sự việc đây?

Dư Mặc trước nay luôn thâm trầm nho nhã lại rất ít khi bộc lộ cảm xúc, trừ lúc hắn trút giận truy sát ai.

Nhan Đàm cảm thấy muốn hỏi đầu đuôi ngọn ngành sự việc, dĩ nhiên cũng phải hỏi sao cho khéo, chỉ đả động đến lề mép vấn đề, càng hàm ẩn càng tốt. Dù sao đó cũng là chuyện riêng của người ta, nếu hỏi rồi lại bị kê tủ đứng cho một câu “Chuyện của ta mắc mớ gì ngươi”, vậy thì sẽ rất khó xử.

Nhan Đàm suy tới nghĩ lui, chầm chậm vén rèm chui khỏi khoang thuyền. Dư Mặc đứng ở đầu thuyền, hai tay bắt chéo sau lưng, ánh trăng bàng bạc dát thành một dải lung linh trên tay áo, càng làm bật lên dáng vẻ rất mực tuấn nhã. Hắn nghe thấy động tĩnh phía sau khẽ ngoái đầu lại, Nhan Đàm nhìn thấy trên tay hắn là một hạt châu long lanh đen nhánh.

Nhan Đàm thốt nhiên vỡ lẽ, hóa ra Giáng Phi là đến để trả dị nhãn. Nàng sớm đã được nghe nói, dị nhãn là thiên địa chí bảo, kết tụ linh khí của tinh hoa đất trời, nếu để lọt vào tay yêu bọn họ, cho dù không có duyên phận với viên dị nhãn này, nội chỉ hấp thu cát khí bên trong không thôi, đối với tu vi cũng đã có lợi ích lớn.

Dư Mặc đưa mắt nhìn nàng, lại liếc qua viên dị nhãn trên tay, bất chợt chìa tay sang bảo: “Ngươi nếu như thích, thì tặng nó cho ngươi vậy.”

Nhan Đàm mặt thộn cả ra, nàng nghe nói ban đầu chính vì viên dị nhãn này mà Dư Mặc còn bị đánh trở lại nguyên hình. Giờ đã lấy được dị nhãn trở về, có thể nói là không dễ dàng gì, thế mà hắn lại muốn đem tặng nàng?

“Món bảo vật quý giá như vậy, dù có cho ta cũng chỉ lãng phí, ngươi cũng biết rồi đó, ta lười thế này ngày thường cũng chả tu luyện gì mấy, ngươi vẫn là giữ lại dùng thì hơn.”

Dư Mặc cười khẩy một tiếng khẽ không nghe thấy tăm hơi: “Nếu đã vô dụng, thế còn giữ lại làm gì?” Lời vừa nói dứt, hắn tiện tay quẳng phắt viên dị nhãn đang cầm, dị nhãn vẽ một đường vòng cung giữa không trung, bõm cái rơi vào nước sông, chầm chậm chìm xuống đáy.

Nhan Đàm nhìn hắn sững sờ, lắp ba lắp bắp: “Món, món vật quý giá như vậy, ngươi, ngươi liệng cái một vậy đó hả?” Đây thật không khỏi có phần phí phạm tài nguyên một cách quá đáng. Hắn đã chả xem dị nhãn ra gì, trước đây cớ gì cố sống cố chết tìm cho bằng được trở về, chẳng lẽ là tìm cho vui thôi ư?

Dư Mặc khẽ chau mày, thần tình nhạt nhòa một mảng dưới ánh trăng dìu dịu: “Ngươi không muốn, lại không cho ta vứt đi, rốt cuộc muốn ta phải thế nào?”

Nhan Đàm không kịp nghiền ngẫm dụng ý của hắn, chỉ vội nhảy ùm xuống sông, khua nát cả khoảnh bóng trăng hằn trên mặt nước. Rất nhanh sau, những mảnh trăng rời rạc tan tác đã liền lại như lúc ban đầu. Dư Mặc như cũ đứng ở đầu thuyền, hai tay vẫn chắp sau lưng, sóng nước loang loáng in trong mắt hắn, cùng lúc phản chiếu ra những hình ảnh vỡ vụn.

Hắn đứng hết một lúc, chậm rãi khép hai mắt lại, khẽ buông một tiếng thở dài.

Bỗng nghe tiếng mặt nước bị khua vỡ, Nhan Đàm từ dưới sông ngoi đầu lên, chìa tay giơ cao dị nhãn cười tươi như hoa: “Còn may kiếm lại được rồi, vốn ta còn nghĩ con sông này đáy đen thùi lùi, không dễ gì…” Nàng còn chưa nói dứt lời thì Dư Mặc đã thình lình cúi xuống, ôm chầm nàng vào lòng. Động tác của hắn rất mạnh mẽ, gần như muốn khảm nàng vào thân thể, siết chặt đến nỗi khiến nàng tức thời không hít nổi một ngụm khí.

Nhan Đàm khẽ nhúc nhích, muốn từ trong lòng Dư Mặc chui đầu ra ngoài, dù gì mới nãy nàng ở dưới nước quá lâu, nín thở nín tới rất chi khổ sở. Nàng vừa động đậy một chút thì đã cảm thấy Dư Mặc gia tăng lực tay lên ấn lấy vai mình, chầm chậm áp má vào cạnh cổ mình, giọng nghèn nghẹn bảo: “Đừng cử động, chỉ một chốc thôi.”

Nhan Đàm từ từ lấy lại nhịp thở, bấy giờ mới cảm giác được cánh tay đang ôm mình của Dư Mặc có chút run run, theo lý mà nói kẻ nên run phải là nàng chứ nhỉ, dù sao nàng còn đã nhảy xuống nước. Nàng chợt rất muốn nhìn qua vẻ mặt của hắn, tuy rằng nàng rất tin chắc, nét mặt hiện giờ của Dư Mặc so với ngày thường chẳng khác là bao, nhè nhẹ, phảng phất vương chút ý cười.

Bẵng đi một lúc, Dư Mặc buông lỏng vòng tay, giơ tay chạm nhẹ lên má nàng, ngữ điệu nét mặt đều không sai khác so với mọi khi: “Đi thay bộ y sam khác vào, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”

Dư Mặc cái tên mỏ quạ này.

Nhan Đàm hậm hực quấn chiếc chăn lông quanh người, vừa ách xì liền hai cái vừa co ro chìa tay sang định tóm chiếc chăn còn lại. Nàng nhất định là yêu tinh đầu tiên nhiễm lạnh bị ốm giữa trời đất này, nếu truyền ra ngoài chỉ e sẽ làm trò cười cho thiên hạ, ô danh thiên cổ, đám sơn yêu thủy quái ở Da Lan sơn cảnh nhất định sẽ chết cười.

Không lẽ nàng và phàm nhân chung chạ quá lâu, đã học được cả bị nhiễm phong hàn?

Nhân yêu hai ngả, quả đúng là câu nói chí lý của thế gian.

Bàn tay định vơ lấy chiếc chăn lông của nàng vừa thò ra được một nửa thì bỗng Dư Mặc vén rèm, cúi người bước vào khoang thuyền. Hắn trông thấy tình cảnh này, lập tức nhấc chăn lông lên đắp quanh người nàng: “Ngươi cảm thấy thế nào rồi?”

Nhan Đàm nghĩ qua một lượt, đoạn nói: “Rất lạnh.”

Dư Mặc nhấc tấm ngoại bào đặt trên bàn lên, lại giúp nàng bọc quanh người, tiện thể chìa tay nghe thử trán nàng. Nhan Đàm nhìn hắn, chỉ thấy hắn khẽ nhíu mày, lại cúi đầu xuống tựa vầng trán vào trán mình: “Sao rồi?”

Dư Mặc mặt mày tỉnh queo: “Hình như là đã phát sốt.”

Nhan Đàm cảm thấy một tia thiên lôi đánh rầm trên đỉnh sọ mình, cùng cực thê lương lặp lại: “Phát… sốt…?”

Dư Mặc đứng dậy: “Thuyền cũng sắp đến bờ rồi, ta đi mời vị đại phu về xem thế nào.”

Nhan Đàm chật vật túm lấy gấu áo hắn, vừa mếu vừa la: “Đừng mà đừng mà, ta tuyệt đối không muốn xem đại phu đâu!” Nàng nhất định là yêu tinh đầu tiên dưới vòm trời này biết đổ bệnh lại còn phải tìm đại phu, chuyện này thực sự quá sức nực cười.

Dư Mặc chỉ còn nước cúi người xuống, từng tấc từng tấc một kéo vạt áo ra khỏi tay nàng: “Cho dù không tìm đại phu cũng phải vào trấn mua ít thức ăn, ngươi cứ lôi kéo thế này, ta làm sao đi cho được?”

“… Ngươi thật sẽ không tìm đại phu tới?”

“Ngươi còn nắm rịt không buông, ta sẽ mời đại phu về bắt mạch cho ngươi.”

Nhan Đàm tức khắc ngoan ngoãn buông tay, người bọc đầy chăn quỳ gối nhích ra hai bước: “Chúa công đi thong thả.”

Dư Mặc cúi người, giơ tay khẽ véo lên chóp mũi nàng, thấp giọng bảo: “Lúc ta không có ở đây không được chạy lung tung, cho dù nơi nào có đám náo nhiệt cũng không được mò đi xem, có biết chưa hả?”

Nhan Đàm không nhịn được nói: “Dư Mặc, ngươi giống cha ta quá đi…”

Dư Mặc quả nhiên nói lời giữ lời, đã không dẫn đại phu về.

Nhan Đàm một tay túm chăn, tay kia lục lọi mớ đồ hắn vừa mua về: “Í, lại còn có kẹo hoa hồng với kẹo hạt thông, không lẽ ngươi rất thích ăn kẹo?”

Dư Mặc lấy từ trong ra hai bọc thuốc lớn: “Kẹo là cho ngươi.”

Nhan Đàm rùng mình, ngay tắp lự bảo: “Ta hổng có uống thuốc đâu.” Thực ra nàng đối với việc ăn uống ít kén chọn nhất, có miếng ngon đương nhiên sẽ không bỏ lỡ, không thì chỉ cần có cái bỏ bụng là được. Các món ăn vặt dạng như kẹo mứt, thực ra vẫn là Bách Linh khoái khẩu. Phải uống thứ Trung dược vừa khó ngửi vừa đắng nghét mới có cục kẹo làm phần thưởng, thứ việc ngược đời lại không có lời này nàng còn lâu mới làm.

Dư Mặc xoay đầu liếc mắt nhìn nàng, đặt hai bọc thuốc trên tay sang bên: “Biết ngay ngươi sẽ nói vậy. Ta đã hỏi được một bài thuốc dân gian, đợi lát nữa hầm canh uống, nếu có hiệu quả thì không cần uống thuốc nữa.”

Nàng biết mấy cái gọi là bài thuốc dân gian này một số cũng rất hiệu nghiệm, bèn quấn chăn ngồi co rúc một bên, nhìn Dư Mặc bỏ thịt dê lòng bò vào nồi đất hầm, đợi đến lúc sôi lại tống vào một nắm ớt khô. Nàng không nhịn mồm nổi bảo: “Đống ớt đó cho có nhiều quá rồi không?”

Dư Mặc đầu cũng không ngoảnh, chỉ bình thản đáp: “Cách này là để làm toát mồ hôi, đổ mồ hôi rồi thân nhiệt cũng sẽ giảm xuống.”

Nhan Đàm tự dưng rùng mình một phát. Nàng hình như đã nghe qua cách thức tống mồ hôi này, nhưng liệu có tác dụng với yêu quái không đây? Nhưng thứ hầm trong cái nồi đất này có thể xem như pháp bảo cứu mạng của nàng, sau cùng có phải uống thuốc hay không, toàn bộ đều trông chờ vào nó.

Khi Dư Mặc bưng nồi đất sang chiếc bàn thấp, sau đó nhấc mở nắp nồi, Nhan Đàm chỉ ngửi thấy một mùi cay xè, lập tức ách xì một cái. Đợi nàng xích lại bên bàn, dòm thấy thịt dê đã được nấu tới màu sắc bóng lưỡng và nước dùng đo đỏ bên trong nồi, lại tiếp tục phấn đấu hắt hơi liền tù tì thêm hai cái nữa.

Dư Mặc giữ lấy tay áo, bắt tay vào giúp nàng múc một bát canh hầm thịt dê: “Cay thế này, uống một bát chắc cũng đủ rồi.”

Nhan Đàm hớt hải vọt miệng: “Đủ rồi đủ rồi, tuyệt đối dư sức.” Nàng nhấc muỗng lên, múc lấy một ngụm be bé nếm thử, tức khắc sặc ho sù sụ. Tuy nàng là phen đầu được ăn đồ do Dư Mặc nấu, nhưng nồi canh thịt dê này thật chả cần trình độ nấu nướng gì, trừ cay ra thì căn bản không còn nếm được mùi vị nào nữa.

Dư Mặc lưỡng lự một lúc, đoạn chậm rãi chìa tay sang vỗ nhẹ lên lưng giúp nàng xuôi bớt cơn sặc. Nhan Đàm bưng bát sứ lên, nhắm nghiền mắt thẳng tay dốc một lèo chỗ canh hầm bên trong vào cổ họng, nước mắt lưng tròng nhìn Dư Mặc hỏi: “Bài thuốc dân gian này thực sự hiệu quả chứ?”

Dư Mặc ngập ngừng ít lâu, tránh đi ánh nhìn khẩn thiết của nàng: “… Theo lý mà nói hẳn là hiệu quả.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+