Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trầm vụn hương phai- chương 47- 48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phần 6 ♥ Tam thế tam cung

· Chương 47 · Tứ diệp hạm đạm

 

Nhan Đàm chầm chậm ngoảnh đầu sang nhìn Đường Châu, cuối cùng dùng một âm giọng nhẹ tênh, khe khẽ cất tiếng: “Chúc mừng.”

Người hắn muốn tìm, nay đã tìm được; hết thảy những gì hắn từng có trước đây, nay cũng đã toàn bộ tìm được về. Riêng sở hữu vỏn vẹn trong tay nàng, lại lần nữa bị hủy mất.

Bạn có chăng từng yêu qua một người.

Bạn có chăng từng hận qua người mình yêu kia.

Nhưng đến cuối cùng, lại phát hiện vẫn là oán hận bản thân nhiều hơn một chút.

 

Nhan Đàm từng là tiểu tiên trên thiên đình.

Câu nói này nàng đã từng nói với Liễu Duy Dương, chỉ tiếc là vẫn chưa đầy đủ.

Chân thân của nàng là tứ diệp hạm đạm, tương tự những chủng thượng cổ di tộc như cửu vỹ linh hồ, cửu kỳ thanh lân, là những chủng tộc hiếm hoi tính đến ngày nay đã diệt tộc gần hết. Việc này đã định đoạt nàng không phải được trồng tùy tiện ở phủ nhà tiên quân nào trên Cửu Trùng Thiên, mà được chăm trồng ven bờ Dao Trì, do các tiên tử dưới tọa Tây Vương mẫu coi sóc.

Nhan Đàm cũng không nhớ rõ bản thân rốt cuộc là từ khi nào từ một gốc sen vô tri vô giác dần dần có thể nghe hiểu các tiên quân tiên tử đi ngang Dao Trì nói chuyện. Sau khi có được ý thức, nàng bắt đầu tỉ mỉ đánh giá nơi ở của mình.

Dao Trì tiên khí lượn lờ, thật sự là rất chật.

Cả một ao sen mọc ở nơi này, lá cũng đã che kín cả nước ao.

Cùng một cội rễ, đâm chồi ra một cặp sen song sinh. Từ khi nàng bắt đầu có ý thức thì đã cùng tỉ muội song sinh của mình là Chỉ Tích nương nép vào nhau, thả mình đu đưa theo gió.

Khi ấy, giữa một góc đất trời nho nhỏ này, chỉ có nàng và Chỉ Tích. Bọn họ cùng rễ cùng cành, nương tựa đỡ đần lẫn nhau.

Tuy là tỉ muội song sinh nhưng hai người vẫn có rất nhiều điểm khác biệt. Chỉ Tích nhu mì ít nói, một lòng hướng đạo hướng thiền, còn Nhan Đàm thì hoạt bát hơn, đối với những việc tu đạo tu hành hoàn toàn không để tâm tới.

“Chỉ Tích Chỉ Tích, muội nói coi, rõ ràng là chuyện nhỏ xíu xìu xiu, vậy mà đưa vào thiền lý lại có thể phăng ra cả một bài nói nhảm dài thòng.” Nhan Đàm nép sát vào tỉ muội song sinh của mình, vô cùng khổ não, “Ta có thể hông thành tiên, hông phun mấy lời nói nhảm được hông?”

Chỉ Tích đều chỉ mỉm cười, dịu dàng mà thanh nhã.

Bình thường mà nói, muốn hóa người đa số đều phải đợi đến lúc thành niên, thế nhưng trước nay vẫn có ngoại lệ. Ví như Đông Hoa Thanh quân trú thân trong giáng linh thảo ngàn năm là một vị, khi hóa người còn là dáng vẻ thiếu niên mặt búng ra sữa, được các thần tiên khắp nơi lấy làm chủ đề bàn tán tốt đẹp trong một thời gian.

Nhan Đàm lại thấy hóa thành dáng vẻ thiếu niên thật chả có gì hay ho, mặt mày non choẹt đồng nghĩa với trải nghiệm nông cạn, sau này nhất định sẽ bị người khác ức hiếp.

Bấy giờ Nhan Đàm còn cách thời điểm thành niên tầm một trăm năm, nàng trước nay chưa từng lo lắng đến những việc hóa thành người, định tiên giai, vẫn luôn vô tư lự qua tháng ngày, chỉ là gần đây bắt đầu có chút phiền muộn: Dao Trì trồng từng đám lớn hoa sen, mỗi lúc nở hoa quả thực cũng toát vẻ đẹp khá là khoa trương, nhưng còn tiếp tục thế này nàng thực sự sẽ bị đè bẹp mất. Nếu vì vậy mà bị ép tới cuống hoa mọc vẹo, sau này hóa thành người rồi liệu có trở thành một kẻ cổ vẹo không đây?

Uầy, tiên tử cổ vẹo, tuy không thể như Đông Hoa Thanh quân trở thành chủ đề bàn tán tốt đẹp, nhưng nhất định có thể vang danh khắp chốn trên Cửu Trùng Thiên đình rộng lớn này.

Trước ngày đại hội Dao Trì, Liên Hoa tiên tử dưới tọa Tây Vương mẫu từ sớm đã túc trực bên Dao Trì chăm bẵm, vừa xén cành tỉa lá cho cả ao sen mọc um tùm như cỏ dại, vừa lầm bầm độc thoại bảo: “Giờ này ngày mai, tiên quân tiên tử của toàn thiên đình đều sẽ tụ hội về đây, như ba vị ngày thường muốn gặp cũng không gặp được, còn có Phật đà La hán của Tây phương… Các em phải chăm chỉ nở hoa cho đẹp vào, không được nghịch ngợm làm trò, nhớ cho kĩ đấy…”

“Ba vị ngày thường muốn gặp cũng không gặp được” mà Liên Hoa tiên tử nhắc đến, với kinh nghiệm lâu năm cả ngày ngồi xổm ven bờ Dao Trì nghe các tiên đồng tám chuyện của Nhan Đàm, đã thuộc nằm lòng từ lâu. Ba vị kia là chỉ Cửu Thần Đế quân trên Cửu Trùng Thiên, đứng đầu là Thiên cực Tử hư Chiêu thánh Đế quân, tiếp sau là Nguyên thủy Trường sinh Đại đế và Thanh ly Ứng Uyên Đế quân.

Nhan Đàm lòng rất bức bối. Chỉ tiếc nàng vẫn còn trong hình dạng một gốc sen, bề ngoài không thể nhìn ra có gì khác thường: Vị này tốt xấu gì cũng là Liên Hoa tiên tử mà, không lẽ nàng ta trước giờ không biết nở hoa không phải nói nở là có thể nở hay sao? Hiện giờ còn cách mùa trổ hoa tới tận mười ngày nửa tháng, làm sao đột nhiên dời ngày trổ hoa lên trước, nở rộ cả một ao sen cho được?

Liên Hoa tiên tử cắt tỉa cành lá cho bọn họ xong, lại tiếp tục căn dặn: “Nhớ là giờ này ngày mai, các em tuyệt đối đừng nở sớm đấy nhé.”

Thế là Nhan Đàm đã trải qua một buổi đêm vô cùng quái lạ. Đêm đó, mọi người đều mải chấn chỉnh tinh thần chuẩn bị nở hoa, rõ ràng buồn ngủ gần chết cũng quyết gồng mình thức trắng, chỉ có nàng là đánh hết một giấc ngon lành.

Thực ra hà tất phải thế, những tiên quân tiên tử và Phật đà La hán kia còn khuya mới đặc biệt tới đây để thưởng hoa.

Nhưng vậy cũng tốt, nếu mọi người đều rặn nở ra hoa, vậy thì trong cả một ao sen rộng thế này, sẽ chẳng ai để ý được còn một cây sen chả buồn nở hoa, nàng trà trộn vào trong làm tròn quân số, đến lúc nhận lời tán dương cũng sẽ không thiếu mất nàng. Thế nên Nhan Đàm càng yên lòng đối mặt với lương tâm, lăn đùng ra ngủ như chết.

Ngày hôm sau, khi nàng thủng tha thủng thẳng mở to hai mắt, đại hội bên bờ Dao Trì đã bắt đầu.

Láng giềng của nàng ai nấy đều đã nở hoa, những đóa sen hồng rực rỡ lợp kín cả ao, còn có vài nhành sen vươn hẳn ra phía ngoài Dao Trì.

Ánh mắt trách móc của Chỉ Tích nhìn nàng, khiến Nhan Đàm lần đầu tiên biết thế nào là áy náy. Thế nhưng lòng áy náy vừa trỗi dậy, không biết động phải cọng tiên căn ghê gớm nào, đột nhiên nàng cảm thấy toàn thân đau đớn dữ dội, chỉ hận không thể lăn phắt xuống Dao Trì dìm chết bản thân.

Tục ngữ nói chẳng sai, vô tâm trồng liễu liễu rợp bóng, riêng về liễu này không chỉ rợp bóng mà còn thành luôn ngô đồng, đây đúng là nàng có nằm mơ cũng không ngờ tới.

Nàng đã hóa người trước lúc thành niên những xấp xỉ một trăm năm.

Nhan Đàm trong lúc đau tới chết đi sống lại còn mơ mơ màng màng nghĩ, năm đó Đông Hoa Thanh quân hóa người sớm mất dăm ba chục năm, kết quả mang ngoại hình thiếu niên mặt búng ra sữa, về sau lại qua hết mấy trăm năm nữa mới từ thiếu niên lớn thành thanh niên phong độ chững chạc, vậy nàng lần này sẽ hóa thành bộ dạng gì đây?

Vào lúc Nhan Đàm hóa người, ven bờ Dao Trì muôn chim sặc sỡ đồng loạt cất cánh, cơ man những đóa lớn sen hồng rực rỡ phủ kín ao xuân. Tiên quân từ khắp mọi nơi tề tựu về đông đủ, đang cùng rôm rả nâng ly, đàm đạo luận pháp.

Nhan Đàm đã như thế chầm chậm, giữa những ánh nhìn ganh tị đến đỏ mắt, thậm chí sát khí đằng đằng của các đồng tộc, bò ra từ giữa hoa và lá sen.

Nàng đã hóa người, trước lúc đáng lẽ hóa người cả một trăm năm. Sớm biết thế này, nàng thà làm một cây sen vô tri vô giác cho tới chết luôn.

Nàng hì hục kéo theo hai cánh tay và cặp giò ngắn ngủn dốc sức bò về phía trước, muốn mở mồm nói chuyện, nhưng lại chỉ có thể phát ra những âm đơn ô ô a a. May là nàng tuy thân thể bé ngắn nhưng đầu óc sáng sủa, thận trọng mon men bò vào những nơi lá sen phủ rậm, lỡ mà sơ ý để rớt xuống nước, nàng sẽ chết chìm trong Dao Trì là cái chắc.

Bộ lốt mới vừa mọc ra này, nàng dùng thấy không được thuận cho lắm, tay chân phối hợp bò đi cũng không linh hoạt gì mấy. Thế nhưng nàng phải dùng cho quen bộ lốt này, dù gì trong tương lai về lâu về dài nàng cũng chỉ có một thân xác này mà thôi. Đang lúc Nhan Đàm bò được ngày một thành thạo thì thình lình một đôi tay chìa sang, bế bổng nàng ra khỏi Dao Trì.

Nhan Đàm ngẩng đầu, chỉ thấy người đang bế mình là một lão tiên quân râu tóc bạc phơ, nụ cười âu yếm trên mặt khiến nàng bất chợt mình mẩy nổi ngợp da gà, vung tay đá chân vùng vẫy cả nửa ngày cũng vô hiệu, cuối cùng chỉ đành để mặc cho vị tiên quân nọ bế trong tay.

Chợt nghe một tiên đồng tóc chỏm trái đào bên cạnh vỗ tay cười lớn: “Sư phụ, người xem bên kia còn một em bé nữa kìa, là một cặp song sinh.”

Nhan Đàm dòm tiên đồng nọ khinh bỉ, ngươi nói chuyện thì nói chuyện, cười to thì cười to, làm gì còn phải vỗ tay? Nàng khó nhọc ngoẹo cổ sang, chỉ thấy giữa làn mây mù mờ nhạt, một đứa bé trắng bóc mềm nuột đang mon men cẩn thận bò sang, đột nhiên thân người nghiêng cái, tõm một tiếng rơi vào ao sen, khiến cả ao xuân lăn tăn gợn sóng.

Nhan Đàm mở to hai mắt, thấy một tiên quân trạc tuổi thiếu niên người khoác thủy mặc ngoại bào, dáng vẻ cũng rất mực tuấn tú phi thân tới phía trên Dao Trì, tiện tay thi thuật một mẩu tiên pháp nho nhỏ, vớt ngay được cục bột tròn trắng bóc mềm nuột bị rơi xuống nước kia lên.

Chung quanh tức thì trỗi dậy tiếng hoan hô như sấm dội, trong số có một tiên quân người vận bạch bào, vẻ ngoài trông rất đỏm dáng xòe chiếc quạt xếp ra huơ huơ hai cái, nói với tiên quân một thân long bào vàng rực thêu mây ngồi cạnh: “Ngọc Đế, Ứng Uyên quân đây đúng là ngày một có tiền đồ.”

Nhan Đàm ê ê a a há mồm, vớt được một người từ dưới nước lên mà cũng kêu là có tiền đồ hả, cái đó nàng cũng làm được. Nàng chợt ngẫm lại, lòng càng sinh ý khinh bỉ, Ứng Uyên quân, Ứng Uyên, cái tên này không phải là chính là tên của Thanh ly Đế quân xếp chót trong Cửu Thần Đế quân đó sao? Thì ra người này còn trẻ như vậy, nhìn vào cũng không giống có bản lĩnh gì mấy.

Trên đời này, kẻ dùng hư danh lòe bịp thiên hạ quả nhiên rất nhiều.

Cục bột trắng bóc ướt mèm kia và nàng cùng được đặt trên chiếc ghế trống ở một bên. Nhan Đàm úp sấp người sang dòm, nhận ra cục bột này đúng là Chỉ Tích của mình, thế là dòm đã đời rồi bèn chĩa ngón tay ra chọt, cảm thấy rất mềm.

Chỉ Tích bị nàng chọt đau, viền mắt bắt đầu hoe đỏ, nước mắt lộp độp rơi xuống.

Tiên quân trẻ tuổi tên Ứng Uyên nọ vội chìa tay sang ôm lấy cục bột đang khóc. Nhan Đàm nổi quạu, cục bột trắng bóc mềm nuột này tốt xấu gì cũng là của nhà nàng, kẻ mang tên Ứng Uyên này xếp hàng thứ mấy mà dám qua đây giành người với nàng?

Nàng bám cứng ngắc không buông, còn tiên quân nọ lại cũng mặt dày đối đầu với nàng. Nhan Đàm vẫn còn trong hình hài một đứa bé, sức lực yếu, cánh tay cũng ngắn, Ứng Uyên quân nọ cũng không thể thật sự dùng hết sức với nàng, thế là hai người cứ cò cưa mãi bất phân thắng bại.

Vài tiên quân đang trò chuyện xung quanh thoắt chốc đều im lặng, ánh mắt đổ dồn về phía hai người bọn họ.

Ứng Uyên quân nọ khóe miệng khẽ giật, xem ra cảm thấy có chút không giữ gìn được mặt mũi, nhưng đã đến bước đường này, bất luận cuối cùng có buông tay hay không thì màn kịch này hiển nhiên cũng đã bị các đồng liêu xung quanh nhìn rõ mồn một.

Nhan Đàm liếc thấy tiên quân người khoác bạch bào, vẻ ngoài vô cùng đỏm dáng trước đó lại xòe chiếc quạt xếp ra chầm chậm huơ nhẹ từng cái, trên mặt mang một nụ cười rõ rành rành là đang xem trò vui xem đến hăng say, vẻ như chỉ sợ thiên hạ không loạn.

Nàng quyết định có chết cũng không buông tay.

Nhan Đàm khi ấy vừa mới hóa người, nói chuyện còn xa mới đạt đến trình độ trôi chảy, chỉ có thể ê ê a a bập bẹ những từ đơn, nhưng đầu óc nàng rất tỉnh táo, ánh mắt ngời ngời chính khí, kiên quyết phải giành Chỉ Tích lại cho bằng được.

Ứng Uyên quân cuối cùng chỉ có thể buông tay, lại nhân lúc những người chung quanh không để ý, len lén chìa tay bẹo cái lên má Nhan Đàm.

Nhan Đàm vô cùng phẫn nộ, loại tiểu nhân chỉ biết núp trong bóng tối bày trò đánh lén này cho dù tiên phẩm thăng cao hơn nữa cũng sẽ không có tiền đồ gì đâu. Nàng vừa dốc sức ôm lấy Chỉ Tích, vừa dốc sức dùng ngón tay trắng nõn bé xíu chĩa vào mặt Ứng Uyên quân, dốc sức phát âm từng chữ một:

“Ngươi cái đồ… tiểu nhân…”

 

· Chương 48 · Hết thảy đều là duyên

 

 

Con cá này dường như rất mềm, cũng không biết nàng bóp như vậy
có làm nó bị thương không nữa.

Nhan Đàm vô cùng phẫn nộ, loại tiểu nhân chỉ biết núp trong bóng tối bày trò đánh lén này cho dù tiên phẩm thăng cao hơn nữa cũng sẽ không có tiền đồ gì đâu. Nàng vừa dốc sức ôm lấy Chỉ Tích, vừa dốc sức dùng ngón tay trắng nõn bé xíu chĩa vào mặt Ứng Uyên quân, dốc sức phát âm từng chữ một:

“Ngươi cái đồ… tiểu nhân…”

Thực ra nàng vốn định nói là ngươi cái đồ tiểu nhân đê tiện vô sỉ.

Nhưng có nói hết hay không cũng chẳng khác nhau là mấy, gương mặt rất mực tuấn tú của Ứng Uyên quân đã đen thui, tiên quân vận bạch bào rất đỏm dáng kia phạch một tiếng gập chiếc quạt xếp lại cười rộ lên, Ngọc Đế một thân long bào vàng rực thêu mây vuốt chòm râu dài không lên tiếng, tiên quân với bộ râu trắng bế nàng trước đó nhấc tay áo lên quệt quệt mồ hôi, nói liền một mạch: “Ngọc Đế, Ứng Uyên quân, Bạch Luyện Linh quân, việc này, việc này…”

Nhan Đàm liếc mắt nhìn vị tiên quân người khoác bạch bào rất đỏm dáng kia, lòng nhủ thì ra người này chính là Bạch Luyện Linh quân. Đúng là sớm nghe đại danh, ngưỡng mộ từ lâu, khi nàng còn là một gốc sen thì đã thường xuyên được nghe đến cái tên này. Có điều nghe danh không bằng gặp mặt, hóa ra ngoại hình của vị tiên quân này là như vậy.

Một vị tiên quân tiên khí bồng bềnh, dáng vẻ rất mực uy nghiêm người khoác ngoại bào xanh lam phong độ đường bệ bước tới trước, rất có phong thái cất lời: “Ta thấy đôi song sinh trú thân trong tứ diệp hạm đạm này rất có tuệ căn, chi bằng giao cho bổn quân dạy dỗ.”

Thế là Nhan Đàm đã vô duyên vô cớ được đội vào cái danh hiệu rất có tuệ căn, trở thành nhập môn đệ tử của Nguyên thủy Trường sinh Đại đế, một trong Cửu Thần Đế quân.

Thế nên mới nói, hết thảy những việc này đều là duyên.

Nguyên thủy Trường sinh Đại đế có tổng cộng năm người đệ tử, Nhan Đàm và Chỉ Tích nhập môn muộn nhất, được xếp dưới cùng.

Đại sư huynh Đàm Trác, có tiền đồ nhất, đã tiếp quản trọng trách trông coi tiên linh thảo trên núi Thiên Trì, tiên pháp thiền lý đều khá am hiểu, hành sự vững vàng điềm tĩnh.

Nhan Đàm cho rằng, qua một khoảng thời gian nữa đại sư huynh nhất định sẽ thăng đến phẩm giai thượng tiên. Riêng sư phụ lại bắt lỗi huynh ấy đủ điều, cảm thấy biểu hiện của huynh ấy quá đần độn, không được có tuệ căn như nàng.

Tự đáy lòng Nhan Đàm cảm thấy, tính tình vững vàng cẩn trọng như Đàm Trác sư huynh là tốt, càng chẳng phải đần độn gì. Còn như nàng đây, chẳng qua chỉ là khôn vặt, nàng thấy mình và đống Phật pháp thiền lý đạo pháp kia chả có duyên phận gì mấy, càng không phải nói tới cái gì mà tuệ căn.

Về điểm này, nàng tuyệt đối không phải đang khiêm tốn.

Sư tôn của nàng, cũng chính là Nguyên thủy Trường sinh Đại đế một trong Cửu Thần Đế quân, rất ưa ra đề khó cho đệ tử.

Lần thứ nhất, sư tôn chỉ vào một cây hải đường ngoài đình viện bảo, đây chính là đề bài của ngày hôm nay, nghĩ không ra thì ở lại đây nghĩ tiếp, cho tới khi nào nghĩ ra mới thôi.

Nhan Đàm bấy giờ đã biết đi biết chạy, lại còn rất nhanh nhẹn, lập tức lẹp xà lẹp xẹp chạy tới phía dưới tán cây, ôm chầm lấy một cành hoa, nhìn sư tôn nhoẻn miệng mỉm cười.

Sư tôn hỏi, cầm hoa mỉm cười là cớ gì?

Nhan Đàm vọt miệng đáp ngay, cầm hoa mỉm cười là Bát nhã.

Thế là nàng đã trở thành người duy nhất rời khỏi đình viện ngày hôm đó. Thực ra, Nguyên thủy Trường sinh Đại đế chỉ cần hỏi thêm một câu, cái gì gọi là Bát nhã, lúc đấy Nhan Đàm sẽ há họng cứng lưỡi ngay.

Nhan Đàm thường nghĩ, nếu như mọi người có thể chú ý một tẹo đến quyển sách đặt trên bàn sư tôn, thế thì sẽ không đến mức lần nào cũng phải vắt óc suy nghĩ hết cả ngày trời. Ví dụ như lần chỉ hoa hải đường chẳng hạn, trên bàn sư tôn có đặt một quyển “Bát nhã”, lật ra trang thứ ba chính là điển cố cầm hoa mỉm cười, đến cả đối đáp cũng là bưng y sì từ trong sách ra.

Thế nhưng bí mật này, nàng vẫn luôn không dám tiết lộ, ngộ nhỡ sư tôn biết được chân tướng bị nàng chọc tức ói máu thì tội này thật lớn phải biết. Mà cũng chính vì mối cắn rứt lương tâm này nên Nhan Đàm đối với tiên pháp tu hành còn có chút gọi là để tâm.

Sư tôn có không ít bạn tri kỉ, một trong số đó chính là Nam cực Tiên ông của Huyền Tâm nhai.

Tuy nói là tri kỉ nhưng cũng chia ra người có quan hệ tốt và người có quan hệ không tốt. Nam cực Tiên ông và sư tôn, tuyệt đối thuộc loại quan hệ không tốt. Bọn họ làm thần tiên mấy ngàn năm thì đã âm thầm so kè nhau hết mấy ngàn năm, từ so bản lĩnh đệ tử nhà mình đến so chậu hoa bày ngoài cửa sổ năm nay đâm được bao nhiêu nụ hoa.

Nhan Đàm lúc bấy giờ bề ngoài đã lớn đến khoảng mười ba mười bốn tuổi, không biết vì sao thân người mãi vẫn không cao, lòng rất chi nặng trĩu phiền muộn. Mà Nguyên thủy Trường sinh Đại đế gần đây lại cứ ở trước mặt Nam cực Tiên ông khoe nàng có tuệ căn, hôm nay lại ngộ được thiền lý to tát gì. Nhan Đàm lại không cảm thấy sư phụ tâng bốc mình như vậy không được hay lắm, ngược lại nàng thấy ánh mắt Nam cực Tiên ông nhìn mình thực sự khiến nàng toát mồ hôi hột.

Về sau nhân lúc không có mặt sư phụ, Nam cực Tiên ông thường xuyên mang ít trái cây tươi đỏ căng mọng đến cho nàng, còn chân thành bảo với nàng, rằng sư tôn bọn họ là người xấu, để nàng mới tí tuổi đầu đã phải suốt ngày nghiền ngẫm mấy thứ thiền lý đạo pháp phức tạp như vậy, hại nàng đến tuổi cũng không cao được. Mà tâm địa đáng nguyền rủa của lão, chẳng qua là muốn khuếch trương thanh thế cái tên Nguyên thủy Trường sinh Đại đế, để có một ngày thay thế Thiên cực Tử hư Chiêu thánh Đế quân trở thành người đứng đầu trong Cửu Thần Đế quân.

Nhan Đàm câm lặng, không lẽ thiên quân trên thiên đình này đều cảm thấy nàng bề ngoài trông vào nhỏ con một tẹo thì cái gì cũng không biết, là một tiểu quỷ đầu đất ngây ngô vô cùng dễ gạt?

Trừ ra điểm này, Nam cực Tiên ông trên chốn thiên đình có thể xem là một bậc kì nhân.

Tiên dinh của ông được dựng trên Huyền Tâm nhai, nơi đấy vừa khéo nằm ở vị trí đối đầu với u minh địa phủ, gió âm xào xạc, thiên lôi gầm vang từng hồi, quỷ thi tung hoành, bán kính trăm dặm chung quanh không một ngọn cỏ, núi đá hình thù kì dị, trùng điệp sừng sững. Muốn làm đệ tử của tiên ông bắt buộc phải có khả năng chịu đựng rất cao và lá gan rất vững chãi, thế mới không bỗng nhiên cúi đầu phát hiện một khúc thây người bám dính trên mình mà khiếp hãi quá độ.

Nhan Đàm tự thẹn không bằng.

Nàng cứ vậy dưới sự giáo huấn của sư tôn nhởn nhơ lười nhác hết trăm năm, cuối cùng đã xảy ra một việc không lớn không nhỏ.

Hôm đó, Nhan Đàm thả bộ tới ghé thăm Huyền Tâm nhai.

Nàng đến rất không đúng lúc, Nam cực Tiên ông vừa mới khởi hành đi xa. Tiên đồng dưới tọa Nam cực Tiên ông tươi cười hớn hở bảo với nàng, tiên ông nhà họ đã đi dự một buổi đại hội Phật pháp của Phật đà Tây phương, chưa tới mười ngày nửa tháng cũng còn chưa trở về.

Tiên đồng nọ vừa nói chuyện vừa rót một ít nước sạch vào chiếc đĩa cạn bằng bạch ngọc trên bàn.

Nhan Đàm sán lại gần xem, thấy nằm cuộn tròn bên trong chiếc đĩa bạch ngọc là một con rắn nước nhỏ mảnh dẻ màu bạc. Con rắn nước nhỏ kia đang nhắm mắt, lồng ngực khe khẽ nhấp nhô lên xuống, hơi thở rất mảnh và ngắn, miệng hơi hé mở, đang ngủ say sưa ngon lành.

Nhan Đàm chống má dòm nó, miệng thấp giọng hỏi: “Tiên ông từ lúc nào đem con rắn nước nhỏ này về nuôi vậy?”

Tiên đồng nọ vội đáp: “Đây không phải rắn gì đâu, đây là một con rồng đó, là công tử nhà Đông hải Ngao Quảng Long vương Ngao Tuyên. Tiên ông gần đây vừa nhận cậu ta làm đệ tử.”

Nhan Đàm tỉ mỉ quan sát một lượt con rồng nhỏ trong chiếc đĩa bằng bạch ngọc kia, trừ phát hiện trên đỉnh đầu nó có mọc hai chiếc sừng hình thù quái lạ, nom như hai cục bướu thịt ra thì thực tình không còn nhìn ra thứ này có chỗ nào giống rồng, dù là giống lai nửa rồng cũng còn oai phong hơn nó.

Con rồng nhỏ tên Ngao Tuyên nọ vốn dĩ đang lặng thinh nằm ngủ, chợt nghe thấy có người nói chuyện, bèn chầm chậm lăn người sang, mở to hai mắt dòm lên.

Nhan Đàm thành tâm thật ý bảo: “Nhìn nó vẫn là không giống rồng chút nào.”

Nàng vừa dứt lời thì con rồng nhỏ kia đã hung tợn rít lên một tiếng, nhanh như chớp nhảy phóc lên cắn phập vào ngón tay nàng.

Nhan Đàm hoảng hồn giũ mạnh, nhưng vẫn không thể giũ bỏ con rồng nhỏ nọ, nàng bèn dùng sức mạnh hơn, lúc giũ đến phát thứ ba thì con rồng nhỏ bị nàng lắc tới đầu óc quay cuồng, hóa thành một vệt sáng bạc bay khỏi cửa sổ, ngay sau đó, bên ngoài truyền vào một tiếng nước đánh tõm. Nhan Đàm không nhịn được nghĩ, nàng nhớ mang máng ngay phía ngoài khung cửa sổ này là ao sen của đình viện. Công tử nhà Đông hải Ngao Quảng Long vương bị nàng sơ ý vứt vào ao sen, thật là tội lỗi.

Tiên đồng nọ ngay tức khắc hoảng sợ đến mặt mày tái mét: “Ngươi, ngươi sao lại có thể ném cậu ta ra ngoài?” Nhan Đàm nghĩ, đã là một con rồng, chắc sẽ không chết đuối trong ao sen chứ nhỉ?

Tiên đồng nọ lại lắp ba lắp bắp mở miệng: “Con cửu, cửu kì trong ao, là con cuối cùng còn sót lại trên đời đấy, nếu, nếu để bị làm kinh sợ, tiên ông nhất định sẽ lột da ta cho xem!”

Nhan Đàm thoáng ngẩn người, lập tức chạy đến bên bờ ao sen. Mặt nước tĩnh lặng không một gợn sóng, bên trong có không ít những chú cá đang quẫy đuôi bơi tới lội lui. Nàng xắn cao tay áo, cởi bỏ giày, rón rén trèo qua bờ ao xuống nước.

Cửu kì là thượng cổ di tộc, là giống thủy tộc cực kì có trí tuệ, chỉ là bẩm sinh dục vọng thiển bạc, sinh sôi nảy nở không nhiều, thế nên mới rơi vào tình trạng cận kề bờ vực diệt tộc như ngày nay. Tuy nàng cảm thấy, con cửu kì duy nhất còn sót lại trong trời đất này không lý nào lại yếu đuối tới mức bị một con rồng nhỏ màu trắng bạc dọa cho mất hồn, nhưng nàng đã ném con rồng kia xuống, nói gì cũng phải vớt nó trở ra.

Nàng vừa xuống nước thì đã thấy tiên đồng nọ mặt mày méo xẹo bảo: “Ngươi khẽ một chút, tuyệt đối đừng làm kinh động con cửu kì kia.”

Nhan Đàm đứng trong ao mò mẫm hết nửa ngày, đột nhiên sờ trúng một dải trơn trơn, mềm mềm, lập tức tóm lấy vớt lên, miệng cười tươi rói: “May quá bắt được mi rồi!” Nàng xòe tay ra, một chú cá nhỏ toàn thân đen sẫm, thân mình mềm mại đang giãy đành đạch giữa lòng bàn tay, hoàn toàn không phải con rồng nhỏ màu trắng bạc ban nãy. Nàng vội vàng thả chú cá nhỏ này lại xuống nước, hai tay chắp lại, vẻ mặt vô cùng áy náy: “Xin lỗi nha xin lỗi nha, mi không sao chứ? Thực ra ta là tới tìm một con rồng nhỏ, ờm, tuy nói là rồng nhưng hình thù nhìn y chang rắn nước vậy á, mi có nhìn thấy nó không?”

Chú cá nhỏ nọ hất đuôi cái, miệng nhả ra một chùm bong bóng.

Nhan Đàm đực mặt tại chỗ.

Trong khoảnh khắc đó, nàng rõ ràng cảm thấy, con cá nhỏ này vừa bộc lộ một thứ thái độ khinh bỉ…

Nhưng đó chỉ là một con cá thôi mà, sao lại có thể tỏ thái độ khinh bỉ kia chứ? Đây hẳn chỉ là do nàng gần đây tu luyện tiên pháp quá vất vả, nên mới giữa thanh thiên bạch nhật sản sinh ảo giác chăng?

Nàng còn chưa kịp nghĩ nhiều thì đã nghe tiếng nước trong trẻo vang lên sau lưng, một con cá râu hổ đồ sộ trồi khỏi mặt nước, chiếc đuôi trơn tuột đang quét tới quét lui phía sau lưng nàng, kiên quyết muốn đẩy nàng xuống lòng ao. Do sức của con cá này thực sự quá mạnh, Nhan Đàm không thể đứng vững, thuận thế bổ nhào tới trước rơi thẳng xuống nước.

Nàng vùng vẫy trong nước hết mấy phát, con cá râu hổ nọ vẫn quyết không chùn bước dụi lấy dụi để vào người nàng, khiến nàng trong một lúc không thể ngoi đầu lên khỏi mặt nước. Nàng huơ tay quạt nước tán loạn, bỗng nhiên thấy cánh tay nhói đau, kiểu đau này và cảm giác đau khi bị con rồng nhỏ cắn ban nãy rất giống nhau.

Nhan Đàm khua tay xua con cá râu hổ kia đi, cuối cùng cũng có thể ngoi đầu khỏi mặt nước. Nàng giơ cánh tay lên, quả nhiên trông thấy bên trên là con rồng nhỏ màu trắng bạc đang nghiêm chỉnh cắn chặt răng vào, mắt dòm đăm đăm đầy hung tợn về phía mình. Nàng dùng sức kéo con rồng nhỏ kia xuống, ném cho tiên đồng đang đứng trên bờ: “Tìm thấy rồi.”

Tiên đồng quýnh quáng tay chân chụp lấy, thận trọng dúi con rồng nhỏ kia vào tay áo.

Nhan Đàm chầm chậm đạp nước lên bờ, thấy chú cá nhỏ màu đen bị mình quấy rầy ban nãy vẫn còn dừng lại bên cạnh, không một mảy may nhúc nhích. Nàng tỉ mỉ quan sát, bấy giờ mới phát hiện đôi mắt của con cá nhỏ này có màu đỏ. Có điều nó nằm yên không động đậy thế này khiến nàng có chút lo lắng, dựa vào cảm giác bóp trúng nó lúc nãy, con cá này dường như rất mềm, cũng không biết nàng bóp như vậy có làm nó bị thương không nữa.

Nhan Đàm chầm chậm chìa ngón tay ra, định chạm thử vào chiếc đuôi cá, kết quả chưa kịp đụng vào thì con cá nhỏ kia đã soạt cái bơi khỏi.

Nhan Đàm tức thì cảm thấy con cá nhỏ này không hề giống với những con cá nàng từng thấy trước đó. Vốn dĩ cá trên thiên đình đều là cá tiên, đều có tiên khí, đương nhiên không giống với những con cá thông thường. Nàng cũng đã từng cho cá trong ao ở tiên dinh sư tôn ăn, lúc mới bắt đầu, bầy cá đều rất sợ lạ, vừa thấy nàng chìa tay sang là liền lỉnh đi xa lắc. Nhưng con cá nhỏ có mắt đỏ này tuy có bơi khỏi nhưng chỉ bơi ra không xa, cứ như đơn thuần chỉ vì muốn tránh bị nàng chạm phải.

Nàng cảm thấy rất kì lạ, lại lần nữa chìa tay sang. Ngay khi ngón tay nàng vừa chạm được vào sống lưng của chú cá bé mắt đỏ kia, nó lại quẫy đuôi trượt khỏi.

Tiên đồng trên bờ thấy nàng vẫn còn ở trong ao sen, sốt ruột tới mồ hôi túa ra như tắm: “Ngươi mau mau lên đây đi, tiên ông mà biết được, nhất định sẽ nổi giận đó.”

Nhan Đàm trèo trở lên bờ, đứng bên ao sen trông lại. Con cá be bé mắt đỏ ban nãy sớm đã lặn đâu mất tăm, riêng con cá râu hổ to bự kia lại xoảng tiếng chồm khỏi mặt ao, làm nước bắn tung tóe đầy mặt nàng. Nhan Đàm không khỏi thở dài: “Con cửu kì này đúng là hoạt bát thật…”

Chủng tộc tràn trề sinh lực thế này lại đến bước đường cận kề bờ vực diệt tộc, thật sự có chút quái lạ. Đại để chắc là do tộc cửu kì bọn họ thực ra có điểm kì dị gì người ngoài không biết chăng?

Tiên đồng nọ mặt mày bí xị: “Hoạt bát thì có ích gì, chỉ còn lại mỗi con này mà thôi, vạn nhất chết cái là diệt tộc luôn rồi đấy.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+