Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trầm vụn hương phai- chương 63-64 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 63 · Chuyện vặt trong gánh hát

 

 

戏子

 

Bình minh mới chớm, chân trời vừa xuất hiện chút ánh sáng trắng mờ.

Nhan Đàm miệng ngân nga một khúc hát đẩy mở cánh cửa tiểu viện, bước đến cạnh Mẫn Lưu bấy giờ đang ngồi trên bục thềm dụi mắt, giơ tay xoa xoa đỉnh đầu cô bé, cảm giác đứng từ trên cao nhìn xuống sờ đầu người khác quả nhiên rất tuyệt: “Buồn ngủ sao không đi ngủ, ngồi đây đợi tui làm chi?”

Mẫn Lưu trợn to mắt nhìn nàng: “Bà, nhìn bà hình như đang vui lắm hả?”

Nhan Đàm cười toe: “Cũng không tới nỗi.”

“Bà bà chắc không phải bị bỏ bùa rồi chứ? Bà mới bị… cái đó, đáng lý nên khóc mới phải chứ?” Mẫn Lưu há họng cứng lưỡi một hồi, mồm bắt đầu không biết lựa lời.

“Khóc? Làm gì phải khóc?” Nhan Đàm từ phía sau đẩy lưng cô nàng, “Mau đi ngủ thôi, tối còn phải diễn tuồng nữa, không phải bà phải lên sân khấu hát mấy câu đó sao?”

“Không lẽ đêm qua Vương ác bá kia đã tha cho bà? Không lý nào, lão ta rõ ràng từ mười tuổi đến tám mươi tuổi đều không bỏ qua!”

“Ai, tám mươi tuổi thì nhất định lão không có hứng thú đó rồi, có điều từ rày về sau lão sẽ không dám hà hiếp dân lành nữa. Được rồi, mau đi ngủ đi ngủ…”

Mẫn Lưu hét lên một tiếng, dán sát người vào vách tường: “Bà, bà… không lẽ bà giết lão rồi? Giết người phải đền mạng đó, đêm qua nhiều người thấy bà bị lão dắt đi như vậy, bà, bà mau mau gom đồ chạy trốn đi!”

Nhan Đàm vẫn cười tít mắt: “Giết người? Tui đời nào làm thứ chuyện xấu xa đó? Tui á, chỉ là khiến lão từ nay về sau không làm được thứ chuyện kia nữa thôi.”

Mẫn Lưu suy tới ngẫm lui, cuối cùng mới có phản ứng, tròng mắt trợn to đến suýt nữa rớt ra ngoài: “Bà bà bà… thiến, thiến rồi…?”

Nhan Đàm mở cửa phòng, đẩy cô nàng vào trong: “Nghe lời, đi, đi ngủ.”

Mẫn Lưu vẫn sống chết níu tay nàng: “Bà điên rồi làm thứ việc này, lão mà đi báo quan định tội bà, chừng đó chịu khổ bao nhiêu cho hết?”

Nhan Đàm thở dài thườn thượt, sao con bé mãi vẫn không chịu ngộ cơ chứ. Nàng nắm lấy vai Mẫn Lưu, nhìn vào mắt cô nàng nói rành rọt từng chữ một: “Nếu đổi lại là bà, liệu bà có đi báo quan không?”

Mẫn Lưu buông tay tựa người vào cửa, chỉ nghe Nhan Đàm miệng ngân nga một khúc hát lạc điệu xa lắc không thấy đường về, bước chân nhẹ tênh tung tăng đi khỏi.

Nếu đổi lại mình là Vương ác bá…

“Tui đương nhiên sẽ đi báo quan, hơn nữa sẽ ngấm ngầm bỏ ngân lượng đem bà tống tù hành hạ cho bõ, cái tội dám thiến, thiến… í, mà cũng đúng, báo quan phải có tội danh, tội danh là có kẻ đã thiến phứt lão ta, ha!” Mẫn Lưu tự mình độc thoại, “Sao trước giờ không có ai nghĩ ra cách này nhỉ, giờ thì tốt rồi, đúng là phúc của Đồng Thành chúng ta…”

Ngoại trừ bản tính rán sành ra mỡ của chủ gánh khiến Nhan Đàm có chút căm hờn, còn lại mọi việc đều êm đẹp.

Nàng sống ở phàm giới một thời gian, chịu khó lưu tâm mọi việc, dần dà cũng ngộ ra được ít phong tục tập quán của phàm giới. Điểm quan trọng nhất chính là, ở phàm giới ngân lượng là thứ rất quan trọng, quan trọng cũng như tiên pháp trên Cửu Trùng Thiên đình vậy.

Nhan Đàm rất nghèo. Khấu trừ đi số ngân lượng dưỡng thương thiếu nợ trước đó, tiền lương mỗi tháng của nàng có vỏn vẹn ba bốn tiền, chỉ đủ thi thoảng mua chút đồ ăn vặt cúng bao tử. Mỗi lần bắt gặp Hoa Hàm Cảnh mua hộp hộp nào phấn bột yên chi (1) phấn nước, nàng đều nhịn không khỏi nghĩ, với số ngân lượng này nàng đã có thể vào tiệm ăn quán trà ngồi xơi một bữa, chứ không phải mua màn thầu bên vệ đường nữa.

Đến cuối xuân, liên tục mấy đêm liền gánh hát đều có tuồng phải chạy diễn.

Cứ cách vài đêm, vị công tử áo đen mà Mẫn Lưu thầm thương trộm nhớ lại ghé qua, xem chừng do thích yên tĩnh không muốn túm tụm cùng một chỗ với người khác nên lần nào cũng ngồi ở chiếc bàn sát cùng trong góc.

Nghe chủ gánh bảo hết xuân bọn họ sẽ đến Nam Đô lưu diễn, vở tuồng đêm nay là vở cuối cùng hát ở Đồng Thành.

Nhan Đàm cầm lòng không khỏi chọc ghẹo Mẫn Lưu: “Ai, mai là lên đường đi Nam Đô rồi, bà không qua nói một tiếng với vị công tử kia à?”

Mẫn Lưu vuốt vuốt dải tay lụa, bên trên chỉ thêu bảy màu chói lọi sặc sỡ: “Bà tưởng tui không biết hay sao? Vị công tử đó phẩm mạo khí chất như vậy, nhất định là xuất thân con nhà danh giá, tui là hạng người nào, làm sao xứng được với người ta? Còn nữa, lần đầu tới đây, bên cạnh anh ta còn có một vị cô nương, vị cô nương đó mảnh mai yêu kiều, anh ta căn bản nhìn không lọt mắt tui.”

Cô nàng ỉu xìu: “Làm như bà vậy mà đúng, lần nào cũng không xáp qua nhìn, nhìn xong rồi thì đã sao, tui còn không phải một đào hát? Đào hát thì vẫn cứ là đào hát, cả đời cũng không thể ngóc đầu lên được.”

Nhan Đàm không khỏi mỉm cười. Nàng trước đây cũng từng yêu thích một người, nhưng tuồng xem nhiều rồi, vui buồn tan hợp bên trong cũng đã thấy quen, cảm thấy đó thật ra cũng chẳng phải việc đáng để níu rịt không buông.

Triệu Khải Triệu đại thúc thường xuyên kể chuyện cho bọn họ nghe, có lần kể đến trên trời có một vị lão thần tiên, trong túi đựng rất nhiều đoạn chỉ hồng, dùng để nối cổ chân hai người đã được định sẵn một đôi lại với nhau. Bất luận có đi đến chân trời góc bể, hai người được nối bởi đoạn chỉ này cuối cùng rồi cũng gặp mặt, sau đó tương tri tương ái.

Nhan Đàm mồm ngáp dài nghĩ, vị lão thần tiên kia thật ra lười chảy thây, thường xuyên buộc được cổ chân một người, người còn lại thì quên phứt, thế nên chỉ hồng mắc vướng thành nùi, rối bòng bong loạn xì ngầu cả lên. Sợi của nàng, cùng với người được buộc cùng ở xa lắc kia, phỏng chừng đã rối đến độ không tài nào lần ra đầu chỉ nữa.

Ngay đêm đó sau khi tháo dỡ xong sân khấu, mọi người súc rửa qua loa chuẩn bị đi ngủ, sáng sớm mai còn phải tranh thủ lúc mở cửa thành rời khỏi nơi đây. Nhan Đàm tay ôm một mớ phục trang, bước chân vội vã, giữa làn gió đêm lành lạnh chợt truyền tới một giọng con gái lảnh lót êm tai: “Sơn chủ, ta thật tình không hiểu, thứ tuồng hát này có gì hay ho chứ…”

Sơn chủ?

Nhan Đàm bước chân thoáng khựng lại. Trong chớp mắt có ai đó đi lướt qua, không trung lan tỏa một mùi gỗ trầm tẩm hương sen dìu dịu, nếu không phải nàng đặc biệt nhạy cảm với mùi hương này thì thật sự sẽ ngửi không ra.

Âm giọng trầm thấp ôn hòa theo gió dạt tới, nhưng lại không nghe rõ đối phương nói những gì. Nhan Đàm ngoảnh đầu, quả nhiên là vị công tử áo đen kia. Chàng ta đứng giữa màn đêm mênh mang, dùng chiếc quạt xếp trên tay gõ nhẹ lên trán vị cô nương đứng bên cạnh, đoạn mỉm cười nói câu gì đó.

Bấy giờ sắc đêm mịt mù, bọn họ lại đứng cách một khoảng xa, thế mà nàng lại cảm thấy chắc chắc đối phương đang cười, đúng là kì lạ.

Hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, Nhan Đàm đã ôm cặp mắt buồn ngủ mơ màng theo cùng mọi người ra khỏi thành. Trước đây nàng từng đọc qua trong sách, phương tiện đi lại của phàm giới là ngựa, nhà nào giàu sang một chút còn có xe ngựa, dĩ nhiên ngựa dùng kéo xe cũng là ngựa tốt. Nhan Đàm không khỏi thở dài cảm khái, xem ra các tiên quân trên thiên đình mỗi chuyến xuống phàm đều được bổng lộc dư dả. Chứ còn nàng đây, ngoài dùng hai chân đi bộ, lần khá khẩm nhất cũng chỉ ngồi được xe bò, chiếc xe bò đó đại để chỉ là thêm một tấm ván lên trên, gió táp nắng rọi xóc nảy thấy mà ghê.

Không quản ngày đêm gấp rút lên đường, một tháng ròng sau cuối cùng đã đến địa giới Nam Đô.

Nhan Đàm chẳng biết rốt cuộc mọi người nghĩ thế nào nữa, lại cảm thấy nàng vốn là xuất thân con nhà khá giả nhưng lại bỏ nhà đi bụi, lưu lạc lâm vào tình cảnh như hiện giờ. Về sau mới có chút hiểu ra, ở phàm giới chỉ những nhà giàu có, con gái trong nhà mới có cơ hội đọc sách biết chữ, mà nàng thì lại chữ đẹp một cây, điểm này và giọng hát lạc điệu không thấy đường về của nàng đem ra so sánh, khiến chủ gánh lắc đầu thở dài: “Đáng tiếc, người nhà ngươi lại không nghĩ tới việc tìm người về dạy ngươi âm luật.”

Nhan Đàm thật ra muốn nói nàng đã từng học qua âm luật chứ chẳng phải không, chỉ là cuối cùng sư phụ nổi quạu lên không thèm dạy nữa. Còn về nét chữ đẹp như hiện giờ, thực ra là được sư phụ ép uổng mà ra, cứ thường xuyên bị phạt chép kinh thư trên dưới trăm bận, lâu ngày thể nào chữ chẳng đẹp ra.

Có điều gần đây, Nhan Đàm vẫn thường ngủ không được ngon cho lắm.

Trên cánh tay nàng tự dưng xuất hiện một cái đốm xanh, hơn nữa còn có xu hướng không ngừng lan rộng. Có lần Mẫn Lưu trông thấy, hốt hết cả hoảng, còn tưởng nàng đã tông phải chỗ nào. Nhan Đàm mím chặt môi không nói gì, đốm xanh này chẳng phải do tông quẹt vào đâu, mà là thi ban. Dẫu sao nàng cũng nán lại u minh địa phủ quá lâu, cơ thể thiếu mất nửa quả tim nên trì trệ không thể phục hồi, bị âm khí xâm nhập cũng không có gì là lạ.

Nửa đêm không ngủ được trở dậy, nàng bèn lấy sổ ra viết vẽ nguệch ngoạc giết thời gian, về sau bắt đầu tập tành viết thành kịch bản, tuồng nghe nhiều rồi, xâu xâu chắp chắp nàng cũng viết được. Có lần lão bá kéo nhị hồ trông thấy, ngâm đi ngâm lại câu cuối cùng “Gió dạt mười dặm đến trước đình sen, lồng khắc gần kề, cửa sổ chạm họa đổ nghiêng, vết rêu bưng thềm yến ngậm ngọc bích, nhẹ khép bức rèm Tương phi”, đoạn cười bảo: “Cái này có thể kết hợp được với nhạc làm lời hát, câu chuyện này của cháu lời thoại đều rất khá, ông chủ đúng là có mắt nhìn người.”

Hoa Hàm Cảnh đứng một bên, người khoác làn áo xanh mỏng mảnh, ngữ khí rất bình đạm nói: “Cháu lại cảm thấy đọc lên không xuôi cho lắm, chỉ e hát không ra điệu, nếu cố hát cho bằng được nghe vào cũng sẽ không thuận tai.”

Mẫn Lưu lập tức độp lại: “Chứ không phải anh không biết hát hả, trên đời làm gì có lời thoại không hát được, chỉ có kẻ không biết hát!”

Mặt Hoa Hàm Cảnh sa sầm.

Nhan Đàm dằn Mẫn Lưu lại, cười híp mắt bảo: “Lời viết đúng là âm vần có không xuôi, nhưng anh lợi hại thế này, có không xuôi nữa cũng hát được ra sắc thái riêng biệt mà.”

Cơ mặt đang căng cứng của Hoa Hàm Cảnh giãn ra đôi chút, y cầm lấy quyển sổ xoay người đi khỏi: “Để ta xem qua cái đã.”

Mẫn Lưu dẩu môi: “A, thứ lời giả tạo như vầy mà bà cũng nói ra được, tui không thèm để ý bà nữa.”

Nhan Đàm nghĩ bụng, nhân vật có máu mặt như sư phụ nàng trên thiên đình mà còn thích nghe nói ngọt, phàm nhân đương nhiên cũng ưa nghe rồi.

Vở tuồng đầu tiên gánh hát diễn sau khi đặt chân tới Nam Đô chính là vở do Nhan Đàm viết, liên tục ba đêm liền sau đó đều diễn lại cùng một vở. Do cả mấy vị công tử quý tộc trong thành Nam Đô đều đến tán thưởng, người đến xem tuồng cũng đặc biệt đông. Chủ gánh hát rất hài lòng, tiền lương tháng đó của nàng cũng được tăng thêm ba tiền. Nhan Đàm tuy biết chủ gánh thật ra bủn xỉn, nhưng trong lòng lại rất không có tiền đồ mà lấy làm vui mừng, ba tiền thật ra vẫn có thể mua được không ít đồ lặt vặt.

Nhan Đàm dời chiếc thang sang kê cạnh sân khấu, trèo lên gỡ ngọn đèn lồng đang treo phía trên.

Triệu đại thúc ở sau lưng dặn dò một câu “Cẩn thận đừng để bị té”, xong vác đạo cụ đi khỏi.

Nhan Đàm tay vừa rướn được tới sợi dây treo đèn lồng, đột nhiên dưới chân hẫng cái, chỉ nghe một tràng gỗ gãy răng rắc, người đã rơi thẳng từ trên thang xuống. Từ độ cao này ngã xuống thì không chết được, nhưng liệu có trật khớp lưng không thì khó lòng nói trước. Nàng rất lấy làm khó hiểu, gần đây nàng thức dậy sớm lại bận luôn tay, theo lẽ chỉ có thể gầy đi, lí nào lại béo đến độ giẫm gãy cả thang chứ nhỉ?

Nhan Đàm không hề rơi xuống đất như nàng tưởng. Một người đã chìa tay sang choàng lấy eo nàng bế bổng lên, miệng khẽ cười nói: “Thứ việc nặng này, sao lại có thể để cô nương làm cơ chứ? Chẳng may để ngã trúng chỗ nào, há còn không phải phí phạm của trời?”

Phí phạm của trời…

Nhan Đàm rùng mình một cái rõ mạnh: Nàng không phải, vừa bị tán tỉnh đó chứ?

Nàng dòm dòm kẻ đang ôm eo mình, lại dòm dòm chiếc quạt xếp vẽ mạ vàng trên tay y, cuối cùng liếc qua chiếc thang đã bị gãy thành từng khúc bên cạnh, trong khoảnh khắc đã rõ ràng hai việc: Thứ nhất, vị Đăng Đồ Tử (2) công tử này rất có tiền, chiếc quạt này của y mang đến tiệm cầm đồ cũng cầm được không ít ngân lượng. Thứ hai, thang không phải do nàng đè sập mà là bị vị công tử này làm hỏng, với sức lực này, xem ra đối phương biết võ công.

Người nọ phạch một tiếng xòe quạt ra, thủng thẳng phe phẩy vài cái, miệng mỉm cười hỏi: “Thế nào, cô nương không có gì muốn nói ư?”

Nhan Đàm mặt không biểu cảm: “Đằng ấy ai vậy?”

Người này trông như có phần kinh ngạc, miệng ơ tiếng, đóng cây quạt lại gõ gõ lên cằm: “Cô nương không biết ta là ai?”

Nhan Đàm hất tay y ra: “Bộ ta phải biết đằng ấy là ai hả?” Nàng ghét nhất là loại người tay chân không được sạch sẽ.

Đối phương bật một tiếng cười khẽ: “Ta còn cứ tưởng các cô nương trong thành đều nhận ra mình, thế nhưng… không hề gì, tại hạ họ Lâm, tên Vị Nhan, đã khiến cô nương phải chê cười.”

Lâm Vị Nhan? Nhan Đàm nghĩ nghĩ, lập tức nhớ ra: “Thì ra công tử chính là Lâm thế tử ‘trong truyền thuyết’.” Nam Đô là quốc đô của Nam Sở, quý tộc quan lớn, hoàng thân quốc thích đa phần đều ngụ tại đây. Lâm Vị Nhan là thế tử của đương triều quận vương, giữ chức ở ti giám sát, trên mình còn có công danh, có thể nói là tuổi trẻ tài cao. Còn có một vị công tử là con nhà tể tướng đương triều, tên là Bùi Lạc, là đốc ti của ti giám sát, hai người ở thành Nam Đô nổi danh như cồn, có điều toàn nổi tiếng nhờ những chuyện phong lưu ong bướm.

“‘Trong truyền thuyết’? Đây là ý gì?”

Nhan Đàm vội đáp: “Không có gì không có gì, ta buột miệng nói chơi vậy thôi.” Nàng đâu thể nào lại rằng, Lâm thế tử người đúng là rất nổi tiếng, thành Nam Đô này ai người không hay ai người không tỏ danh hiệu “phong lưu không hạ lưu, lưu tình không lưu giống” xưa nay của người.

Lâm Vị Nhan sấn gần một bước, miệng mỉm cười bảo: “Hôm kia ta đã được xem vở tuồng do cô nương viết, viết rất khá, đến cả Bùi Lạc Bùi huynh cũng có lời khen ngợi.”

Nhan Đàm vội lùi ra sau một bước: “Đa, đa tạ…”

“Nay cô nương đã biết ta là ai, phải chăng còn có điều chi muốn nói?” Y thuận thế lại sấn tới một bước.

“Phải rồi,” Nhan Đàm chỉ chỉ chiếc thang nằm một bên, “chiếc thang này còn chưa cũ lắm, mới đầu là dùng một tiền mua về đó, công tử đền đi.”

 


 

 

(1) yên chi: phẩm màu đỏ dùng trong trang điểm cho má và môi, được chế tạo sớm nhất tại Trung Quốc từ cánh hoa rum (còn gọi là hồng hoa hay hồng lam hoa).

(2) Đăng Đồ Tử: nhân vật trong “Đăng Đồ Tử hiếu sắc phú” của Tống Ngọc thời Chiến Quốc. Bài phú kể, Đăng Đồ Tử nói xấu Tống Ngọc trước mặt Sở Vương, rằng Tống Ngọc vẻ ngoài bảnh trai lại hiếu sắc, khuyên ông đừng để y ra vào hoàng cung. Sở Vương chất vấn thì Tống Ngọc thanh minh rằng vẻ ngoài là do trời ban, nhưng bản thân không hề hiếu sắc. Y kể con gái hàng xóm dung mạo quốc sắc thiên hương, ba năm nay thường xuyên trèo tường sang quyến rũ mình nhưng đều không thành, bởi vậy bản thân không phải hiếu sắc. Đoạn họ Tống kể vợ Đăng Đồ Tử người đã xấu lại còn nhếch nhác, thế mà hai vợ chồng lại sinh liền năm mụn con, thế nên Đăng Đồ Tử mới là hiếu sắc. Từ đó “Đăng Đồ Tử” được dùng để chỉ những kẻ hiếu sắc ưa ve vãn phụ nữ.

 

Chương 64 · Nam Đô hành

 

 

Lâm thế tử quả nhiên rất có tiền.

Nhan Đàm nhét đĩnh ngân lượng đối phương vừa đền kèm với bộ mặt đen thui vào áo, lòng mừng khấp khởi. Thật ra chiếc thang kia đã cũ, tuyệt đối không đáng một tiền, thế mà Lâm thế tử lại đền bộn đến vậy. Nhan Đàm cầm đĩnh bạc trên tay cân tới cân lui, cảm thấy áng chừng cũng phải có đến bốn năm lượng. Năm lượng bạc, thật sự đã có thể xem là rất nhiều, nàng làm trong gánh hát cả năm lương tháng cũng không được chừng này.

 Loại cậu ấm ngồi mát ăn bát vàng này đúng là biết phá của.

Nhan Đàm chạy đi đổi ngân lượng ra bạc vụn và tiền xu, mua ít thức ăn về mời mọi người trong gánh hát cùng ăn. Nàng bấy nay vẫn ôm hận chủ gánh quá bủn xỉn nên không gọi ông ta, Hoa Hàm Cảnh thì không thèm ngồi chồm hổm ăn cùng với bọn họ, một mình bỏ đi nơi khác.

Mẫn Lưu mồm ngậm gà chay (1), lúng ba lúng búng hỏi: “Là ai vậy, ai cho bà nhiều ngân lượng dữ vậy?”

Nhan Đàm miệng cười toe đáp: “Thì là Lâm thế tử đó, chắc nhà anh ta tiền nhiều xài không hết nên đem liệng tui, tui đương nhiên là không khách sáo, đã tích cực xài giùm anh ta.”

Mẫn Lưu miệng nhai thức ăn: “Ồ, thì ra là Lâm thế tử đó hả, hèn gì.”

Triệu đại thúc vội lên tiếng: “Nhan Đàm, con sau này phải cẩn thận một chút, đám cậu ấm đó đều không tốt lành gì đâu, dính tới chỉ tổ rước thiệt vào thân.”

Nhan Đàm rất ngoan ngoãn đáp: “Dạ, sau này con đến nói chuyện cũng không nhiều lời với bọn họ nữa.” Nàng không cảm thấy bản thân có sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành gì, Lâm thế tử kia chẳng qua cũng chỉ nhất thời ham mới lạ, còn lâu mới cả ngày bám theo nàng.

Ngờ đâu hôm sau, Nhan Đàm vừa ra khỏi tòa viện đang thuê tạm thì đã bắt gặp Lâm Vị Nhan ngược chiều đi tới. Lâm thế tử người khoác quan bào xanh lam phất phơ trong gió, cưỡi trên lưng ngựa, trông thấy nàng liền mỉm cười bảo: “Nhan cô nương, cô nương xem hôm nay trời nắng đẹp, đúng là thời điểm tốt để đạp thanh du ngoạn, chi bằng chúng ta cùng ra ngoài giải khuây?”

Nhan Đàm bụng không khỏi nghĩ, đạp thanh du ngoạn cũng phải mùa xuân mới đạp được chứ, bây giờ rõ ràng đã vào hè, trời đương nhiên là nắng đẹp, phơi một ngày là người cũng muốn héo luôn. Trong phong tục của phàm giới còn có một thói quen gọi họ của đối phương, sau đó kêu cô nương công tử gì gì đó, mà tên nàng lại là Nhan Đàm, cũng may nhờ có chữ “Nhan” này nên từ ngoài nhìn vào so với phàm nhân thật sự không có gì khác biệt.

Lâm Vị Nhan ghìm dây cương ngựa, cúi đầu nhìn nàng: “Cô nương sợ nắng gắt có phải không? Bờ sông Chương Đài ngoài thành bóng cây rất rậm rạp, không lo phải phơi nắng đâu.”

Nhan Đàm đáp khéo: “Lâm thế tử, thế tử không phải còn phải đi tuần thành sao, thế này e không được hay cho lắm thì phải?”

Họ Lâm cười mũi: “Thế thì đã sao, thứ việc này chẳng qua chỉ là diễn trò cho thiên hạ xem mà thôi.”

Nhan Đàm từ chối: “Vậy không hay lắm, cho dù chỉ diễn cho thiên hạ xem cũng phải diễn cho tròn vai chứ…”

Lâm Vị Nhan đột ngột khom người xuống bế phắt nàng dậy đặt ngang lên yên ngựa: “Thế thì chúng ta tuần thành trước rồi mới ra ngoài du ngoạn.” Y giật dây cương, chú ngựa tức tốc phi nhanh về phía trước. Nhan Đàm đầu chúi ngược xuống mình treo vắt vẻo, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, nói chuyện cũng bắt đầu lớn tiếng: “Lâm Vị Nhan, ngươi rốt cuộc muốn sao đây hả?”

Thảm nỗi nàng không dám rủa y cưỡi ngựa trong ngõ tông bẹp vào tường, vì nếu thật sự có tông, nàng đây cũng sẽ chịu chung tai ách.

Giọng nói đầy khí khái của Lâm Vị Nhan từ bên trên truyền xuống: “Sợ gì chứ, ta không để cô nương rơi xuống đâu.”

Nhan Đàm chỉ cảm thấy đầu óc trương phình lên, máu khắp toàn thân chảy ngược, bắt đầu buồn nôn muốn mửa, đến mở mồm nói chuyện cũng không xong.

Lâm Vị Nhan vừa ghìm cương ngựa lại bên bờ sông Chương Đài, nàng đã gần như lăn lê bò lết từ trên yên xuống, úp bụng bên bờ sông nôn một trận trời long đất lở, gần như những thứ ăn vào tối qua đều bị nàng một lượt nôn hết sạch.

Lâm Vị Nhan bước đến cạnh nàng, xòe quạt xếp ra quạt gió cho nàng, vẻ ngạc nhiên hỏi: “Cô nương thật sự khó chịu đến vậy?”

Nhan Đàm nghẹn thở, phải mất một lúc mới lấy lại được nhịp thở bình thường: “Không khó chịu, không khó chịu tí nào hết, ta nôn chơi cho vui đó mà.”

Lâm Vị Nhan vô tư chìa tay sang gác lên vai nàng, cười nói: “Nhan Đàm, nàng đúng là không giống với các cô nương ta từng gặp trước đây… Tính cách, ừm, rất thú vị.”

Nhan Đàm xoay sang, sát khí đằng đằng nhìn chằm chằm y, chầm chậm cất tiếng: “Bây giờ muốn đấu văn hay đấu võ, thua rồi thì sau này đừng có mà tới phiền ta nữa.”

Y phạch tiếng đóng quạt lại, vẻ rất khó xử: “Ý này không được hay lắm, ta sao có thể dùng vũ lực với một vị cô nương? Vạn nhất va quệt làm bị thương nàng, thật không khỏi có phần quá không biết thương hương tiếc ngọc. Còn nếu tỉ văn, ta vốn từng vào đến vòng thi đình trong kì văn cử, thật sự là thắng cũng chẳng vinh…”

Nhan Đàm rất ức chế, hóa ra điều y lo là thắng cũng chẳng vinh: “Vậy tỉ văn đi, thấy tòa gác bên kia không, vịnh vật phú cảnh.”

Lâm Vị Nhan dùng cán quạt chống cằm, miệng mỉm cười nói: “Ta chọn từ bài, nàng chỉ cần nghĩ ra được thì xem như ta thua, thế có được không?” Y nghĩ một chốc, lại nói: “Từ bài chọn ‘Tòa gác cao nhất’ đi vậy, nàng từ từ nghĩ, nghĩ ra được trước khi mặt trời xuống núi thì xem như nàng thắng.”

Nhan Đàm nhìn y, nhịn không khỏi bảo: “Không ngờ thế tử cũng khiêm nhường thật…”

Lâm Vị Nhan mỉm cười với nàng, đoạn xòe quạt ra chầm chậm phe phẩy.

Nhan Đàm tới lui men bờ đê hết mấy vòng, đột nhiên dừng bước: “Vậy giờ ta đọc công tử nghe nhé?” Lâm Vị Nhan khẽ giơ quạt: “Mời.”

“Còn nhớ sương rút, sóng khói nước biếc gương trong. Buổi tương ngộ, đương thiếu thời. Ngoảnh đầu trông trăng vằng vặc thủa ấy, dương liễu Chương Đài dỏng nghe sáo Khương (2). Gòn liễu tung, rượu nhạt lạnh, yên chi rơi. Biết xử sao, ắt cười tôi đa tình.”

“Nữ nhi các nàng toàn ưa viết những thứ tình ơi sầu hỡi, tiểu thư nhà Mộ tướng quân cũng ưa viết những thứ này. Mấy câu này chưa thể xem là hay.”

Nhan Đàm ngước mắt nhìn mặt trời đang lặn đằng tây, bất chợt nhớ đến tà dương ở Dạ Vong Xuyên, ánh tịch dương ngày lại qua ngày, cô quạnh mà tráng lệ, những câu còn lại cứ thế buột miệng thốt ra: “Lại ai biết, đêm nay lên gác cao. Gió tây lay lắt, đàn ca đứt quãng. Mây trôi chẳng hay tà dương mỏi, lầu cao không thấu nước chảy sầu. Duyên sanh diệt, năm tháng lại, bao giờ ngơi.”

Lâm Vị Nhan đứng thẳng lại, hạ giọng nói: “Mây trôi chẳng hay tà dương mỏi, lầu cao không thấu nước chảy sầu… Hừm, xem ra ta không nhận thua cũng không được rồi. Nhưng ta không phải mây trôi, cũng chẳng phải lầu cao, nàng nếu có sầu có mỏi cứ đến tìm ta…”

Nhan Đàm mình mẩy tức khắc nổi ngập da gà. Nàng có thể coi là lỏi đời rồi, Lâm thế tử chắc là dụ được các cô nương trẻ người non dạ.

Thế nhưng những ngày tháng ở Nam Đô đã không nhờ vậy mà trở nên yên ổn.

Căn nguyên là vì Lâm thế tử căn bản không hề để trong lòng việc đã hứa hôm ấy, vẫn từng giờ từng khắc bám theo quấy nhiễu nàng.

“Nhan Đàm, tên nàng có một chữ Nhan, tên ta cũng có, có thể thấy đây chính là duyên trời định.”

“Tên của thế tử là do lệnh tôn đặt, tên ta là do gia phụ tặng cho, nói đến duyên phận, có chăng là hai vị phụ thân có duyên hơn mới phải?”

“Nữ tử không tài mới là đức, chả lẽ thành Nam Đô các vị không có câu nói này?”

“Ờm, có chứ, nhưng nàng không phải nữ tử bình thường.”

“Vậy nam nữ thụ thụ bất thân loại lễ nghĩa truyền thống này, Nam Đô không có hay sao?”

“Ừm… Cái này cũng có, nhưng ta vừa khéo cũng không phải nam tử bình thường.”

“…”

“Rốt cuộc thì thế tử nhìn trúng ta ở điểm nào vậy?”

“Ừm, tuồng viết không tồi, lại biết sáng tác thơ từ, mặt mũi dễ nhìn… quan trọng nhất là, tính cách rất thú vị.”

“Nếu cho thế tử phải chọn giữa ta và Hoàng cô nương ở phường thêu Lan Tâm, thế tử sẽ chọn ai?”

“Việc gì phải chọn một người phiền phức như vậy, ta cả hai đều chọn tất.”

“Nếu chỉ có thể chọn một thì sao?”

“Nữ nhi phải có lòng bao dung, một người cũng là cưới hai người cũng là cưới, mọi người sống chung náo nhiệt há không phải càng hay?”

“Vậy là phải rồi, nếu thế tử thật lòng yêu một người thì trong lòng sẽ chỉ nhớ đến người đó, những người khác đều hoàn toàn không để mắt tới, càng không có chuyện cảm thấy náo nhiệt lại còn rất hay.” Nhan Đàm không hề liệu tới mình lại có ngày giảng giải căn nguyên tình cảm cho phàm nhân, rất ư tự hào, “Thế tử chỉ là cảm thấy ta rất thú vị, không giống những người thế tử từng gặp trước đây, nhất thời ham mới lạ mà thôi, thật ra thế tử căn bản không hề thích ta.”

“Đúng là tính cách nàng rất thú vị, cũng rất mới lạ, nhưng ta thích nàng thật mà.”

“…” Lần đầu tiên trong đời, Nhan Đàm rất muốn giết người.

Nhan Đàm từng giờ từng khắc đều phải lao tâm khổ tứ nghĩ cách làm sao tránh mặt Lâm thế tử, Mẫn Lưu thì lại thường xuyên biến đâu mất dạng, mãi đến vài hôm sau nàng mới biết, cô bé mấy ngày nay đều cùng vị công tử Bùi Lạc con nhà tướng quốc kia ra ngoài dạo chơi.

Một Lâm Vị Nhan, một Bùi Lạc, đều là phong lưu thành thói, không có lấy một chút đứng đắn. Nhan Đàm thật không muốn thấy Mẫn Lưu bị mấy cậu ấm này bỡn cợt. Triệu đại thúc bỏ công khuyên răn hết mấy lần, Mẫn Lưu lại chẳng hề nghe lọt tai, ngày nào cũng về muộn.

Ngày hè trôi nhanh, nhoáng cái đã đến những ngày cuối cùng của giữa hạ, gánh hát cũng sắp sửa phải về lại Đồng Thành. Nhan Đàm có mấy lần bắt gặp Mẫn Lưu đang khóc trong đêm. Thật ra cũng phải, loại việc này, mấy công tử quý tộc kia vốn dĩ không hề thật lòng, bản thân thiệt mất một tấm chân tình, đau lòng ắt khó tránh khỏi.

Nhan Đàm nhìn Mẫn Lưu khóc, trong lòng cũng không dễ chịu, nhưng chỉ còn biết vỗ lưng giúp cô bạn xuôi khí.

Hành lí rất nhanh đã chuẩn bị xong xuôi, bọn họ ngay trong ngày rời Nam Đô về lại Đồng Thành. Mẫn Lưu cứ mãi ngoái đầu nhìn thành Nam Đô, hai mắt sưng đỏ, dáng vẻ tiều tụy. Nhan Đàm đưa sang một bịch kẹo hoa hồng vừa mới mua, mỉm cười nói: “Bà mà không quay đầu lại nhìn nữa, tui bao bà ăn kẹo.”

Mẫn Lưu nhìn nàng chăm chăm, rồi đột nhiên giật phắt lấy bao kẹo, nhét lấy nhét để vào mồm mấy viên, nhai mạnh kêu răng rắc.

Nhan Đàm bụng không khỏi nghĩ, dáng vẻ cô nàng thế này, chắc không phải đang nghĩ cách làm sao nhai nát vị Bùi công tử kia chứ, đúng ghê…

Khi bọn họ đến Nam Đô phần lớn lộ trình là đi bộ, lúc về Đồng Thành vẫn cứ là cuốc bộ, kết quả để lỡ mất nơi nghỉ nhờ qua đêm, đến trời chập tối mới trèo được nửa quả núi. Đi được một đoạn, đột nhiên Nhan Đàm phát hiện có điều không ổn, luôn có cảm giác cứ như đoạn đường này mới nãy vừa đi qua, nhưng vì không muốn buông lời hù dọa mọi người nên dọc đường cố nhịn không nói gì.

Đến lần thứ ba đặt chân tới cùng một nơi, chủ gánh chợt dừng bước: “Chỗ này hình như mới nãy đã đi qua rồi.”

Nhan Đàm đón lấy chiếc đèn lồng Mẫn Lưu đang xách trên tay, soi vào chỗ bụi rậm, chỉ thấy chung quanh cây cối um tùm, cổ thụ sừng sững, trên thân cây còn có đậu tía quấn quanh dày đặc. Mẫn Lưu căng thẳng tóm chặt cánh tay nàng, thì thào hỏi: “Có phải hồi nãy bà nhìn thấy cái gì rồi không?”

Nhan Đàm lắc đầu, trả lời đơn giản: “Không có, tui chỉ là sợ ở đây có thú dữ thôi.”

Mẫn Lưu lập tức hất tay nàng ra, nhanh chân chạy tới bên cạnh chủ gánh, tiện thể còn tông vào Hoa Hàm Cảnh một phát.

Nhan Đàm giơ cao lồng đèn trong tay. Trên lớp giấy mỏng, một con thiêu thân đang đập cánh tông bồm bộp loạn xạ. Nàng ngoái đầu nhìn lại bụi rậm, những dây đậu tía quấn trên thân cây đang nở những chùm hoa màu tím nhạt, không khí ẩm ướt của vùng núi sực lên mùi hương hoa thoang thoảng…

Giữa đường núi tối đen đi thêm tầm hơn nửa canh giờ, chợt nghe Triệu đại thúc thấp giọng mắng: “… Lại quay về chỗ này nữa rồi!”

Nhan Đàm nín thinh, sự thật ngay từ lần đầu tiên trở về chỗ cũ thì nàng đã phát hiện. Thật ra trong núi khó tránh có một số sơn yêu vừa thành hình, bọn họ chưa hẳn đã có ác ý, chỉ là lắm lúc quá buồn chán mới trêu đùa phàm nhân mua vui. Có điều nay đã là lần thứ tư quay về chỗ cũ, đùa giỡn kiểu này có phần hơi quá.

Nhan Đàm nhắm mắt, trong phút chốc đầu óc trở nên thanh tĩnh. Nhưng nàng chỉ ngửi thấy hương hoa dìu dịu trong không trung, không có tà khí hay mùi giết chóc.

Nàng bước chậm lại, tỉ mỉ quan sát xung quanh, dần dần lùi xa một quãng so với đoàn người phía trước.

Đây rất có thể là thuật pháp quỷ xây tường, nói trắng ra, chẳng qua là một loại chướng nhãn pháp, dùng huyễn thuật nối liền hai nơi tách biệt lại với nhau, khiến người đi qua chỉ có thể đi vòng tròn lặp đi lặp lại giữa hai nơi này. Bọn họ hiện giờ đã bị mắc kẹt ở đây.

Nhan Đàm cúi người, dùng lồng đèn soi xuống mặt đất, vừa di chuyển tới trước vừa từ từ tìm kiếm. Chỉ cần là chướng nhãn pháp thì nhất định sẽ có sơ hở, trước đây sư phụ đã từng bảo thế. Cho dù đường núi chung quanh đều bị nối liền, nhất định cũng sẽ có nơi nối sai.

Nhan Đàm dùng tay chạm xuống mặt đất, ánh sáng rọi ra từ đèn lồng cho thấy đất dính trên tay là đất sét, nhưng đi thêm vài bước tới trước thì dưới chân lại đã biến thành đất đỏ. Chỉ cách có vài bước chân, cấu tạo đất không thể thay đổi nhanh đến như vậy. Nàng bất thình lình quay lại, chỉ thấy xung quanh đột nhiên trở nên trắng xóa, một giọng thảm thiết rên khóc bên tai: “Kiếp trước ngươi đã hại chết ta… Kiếp này ta là tới để tìm ngươi đòi mạng…”

Nhan Đàm dừng sững, sau cổ đột nhiên bị ai đó thổi nhẹ vào, người nọ tiếp tục khóc than: “Kiếp trước mắc nợ kiếp này phải trả, đền mạng cho ta…” Nếu đổi lại là người khác có thể đã bị dọa cho không còn biết đường động đậy, nhưng đối phương lại ở trước mặt nàng đi chém cái gì đời này kiếp trước, nàng đây sống tới giờ này cũng chỉ mới có một kiếp. Nhan Đàm nghe giọng mỗi lúc một gần, dường như đã gần sát bên trái mình, bèn nhanh như chớp giơ tay ra, không ngờ một phát đã kẹp cổ được con sơn yêu ưa sinh sự.

Đó có vẻ là một hoa tinh, trên người tỏa ra hương thơm thoang thoảng, dáng vẻ sau khi hóa người hãy còn là một tiểu cô nương, mồm há to đủ nhét vừa một quả trứng gà nhìn nàng chằm chằm, mãi một hồi sau mới sực nhớ ra giãy giụa: “Ngươi túm chặt ta làm gì? Còn không mau bỏ ta ra!”

Nhan Đàm xách cô ả dậy, rất không khách khí hăm he: “Ngươi mau gỡ bỏ chướng nhãn pháp trước đi đã.”

Hoa tinh nọ vừa há mồm định nói, đã bị Nhan Đàm tiện thể lắc cho một phát, lập tức hét to: “Biết rồi biết rồi, gỡ liền bây giờ đừng có lắc nữa. ”

Nhan Đàm buông tay, ngồi xổm một bên nhìn cô ả ho sù sụ, chống cằm hỏi: “Ngươi là hoa tinh hả?”

Con bé lập tức đứng dậy xoay một vòng trước mặt nàng, váy áo thướt tha: “Ngươi nhìn tướng mạo ta coi, nhìn thêm quần áo của ta coi… Trừ hoa tinh ra, trên đời còn kiếm đâu ra yêu tinh ngoại hình xinh đẹp như vầy nữa?”

“Vậy được, tộc trưởng của các người ở đâu? Dẫn ta đi gặp ông ấy.” Nhan Đàm đứng dậy, phủi phủi bụi bám trên tay áo.

“Ngươi muốn tìm ông nội ta hả? Chi vậy? Ể, ta thấy hình như ngươi cũng giống ta á… Nhưng mà sao ngươi hổng có yêu khí vậy?”

Nhan Đàm cúi người dòm cô ả, đột nhiên cảm thấy dùng bạo lực đàn áp có hiệu quả hơn mềm mỏng thu phục: “Rốt cuộc ngươi có dẫn ta đi hay là không? Nếu mà không dẫn, ngày xưa ngươi có hình dạng gì, từ rày sẽ mang hình dạng đó…”

 


 

(1) gà chay: món chay giả mặn, nguyên liệu chính là đậu hủ ki (váng đậu) được xếp chồng lên nhau cuộn tròn, có thể chế biến thành nhiều món ăn khác nhau.

(2) sáo Khương: một loại nhạc cụ của dân tộc Khương, gồm hai ống sáo nằm song song sát cạnh nhau, thổi dọc, khi thổi phát ra âm thanh trong trẻo ngân vang, chủ yếu được dùng trong độc tấu để truyền tải tình cảm nhớ nhung mong mỏi của người dân Khương.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+