Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trần Thế – Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 2

Lạc Trần nhớ rất rõ, ngày cô tới đăng ký nhập học là ngày mùng Ba tháng Chín. Ngày đăng ký chính thức vốn là mùng Sáu tháng Chín nhưng ngày mùng Ba hôm đó đúng lúc cha mẹ nuôi đi tỉnh khác chưa về, trường của Lạc Sa cũng đã khai giảng vào học rồi, Lạc Trần ở nhà không biết làm gì, liền nghĩ hay đến trường trước, dọn dẹp phòng kí túc xá một chút, tới khi vào học chính thức sẽ không quá gấp gáp. Chủ yếu là cô không muốn làm phiền cha mẹ phải tốn thời gian chuyển hành lý cho mình, việc làm ăn hằng ngày cũng đủ khiến họ vất vả rồi, tuổi tác đã cao, cô không muốn họ phải vì cô mà chạy đi chạy lại giữa trời nắng chang chang nữa.

Tháng Chín, những sinh viên cũ đã vào học từ lâu nên trong trường đại học C khá nhộn nhịp, náo nhiệt. Lạc Trần cầm giấy trúng tuyển tới khoa Ngoại ngữ làm thủ tục, do cô đến khá sớm nên hoàn thành thủ tục cũng nhanh chóng, thuận lợi hơn. Chỉ có phần kiểm tra sức khoẻ là phải đợi tới ngày khai giảng chính thức, tất cả các tân sinh viên cùng tiến hành kiểm tra một lúc.

Về việc chỗ ở, nghe nói ký túc mới vừa xây xong, có nhiều thay đổi về quy chế mà bên Văn phòng trường vẫn chưa nhận được thông báo nên Lạc Trần phải tự đi tới phòng Quản lý ký túc hỏi.

Sau khi đi vòng vèo vài lượt Lạc Trần mới tìm thấy một tòa nhà nhỏ cao năm tầng trông rất cũ kỹ, mặt bên hông có treo một tấm biển: Khu ký túc xá số Một – Đại học C. Chắc là ở đây rồi.

Nằm giữa những tòa nhà ký túc mới xây xung quanh, tòa nhà nhỏ và thấp này trông càng lạc lõng.

Lấy được chìa khóa, Lạc Trần đi lên tầng. Ổ khóa dùng trong tòa nhà này vẫn là loại ổ khóa móc ngoài, nhìn đã thấy lạc hậu rồi.

Bên ngoài phòng 415 còn không thấy ổ khóa. Lạc Trần nhẹ nhàng gõ cửa, phía trong im lìm. Cô đẩy cửa nhìn vào, bên trong không có người, phòng rất bừa bãi, bình nước, túi nilon, giấy các loại trên giường dưới đất chỗ nào cũng thấy.

Lạc Trần thở dài, xem ra sẽ phải mất cả buổi để tổng vệ sinh đây.

“Làm gì thế?”

Một tiếng hét từ đâu vang lên khiến khi Lạc Trần giật mình, sợ hãi tới mức lùi về phía sau một bước. Mắt còn chưa kịp nhìn xem là ai, cô đã giẫm phải chiếc túi nilon dưới đất mà trượt ngã.

Cắn chặt răng, nhắm mắt nghe tiếng đầu mình đập cốp một cái xuống nền nhà, đợi qua cơn đau và sự choáng váng, cô mới từ từ mở mắt ra.

“Cô mau đứng dậy, đi theo tôi.”

Người đứng ở cửa phòng dáng cao gầy, nhìn rất phong độ, chỉ có điều ánh mắt vô cùng tức tối.

Lạc Trần lấy lại tinh thần, không biết đã vịn vào cái gì để đứng dậy, tìm lại giọng nói của mình: “Đi đâu?”.

“Phòng Bảo vệ!”

Lạc Trần có phần thắc mắc: “Tới phòng Bảo vệ làm gì?”.

“Không đi?”

“Không đi.”

Lạc Trần cảm thấy người này thật kỳ lạ. Nhưng cái người kỳ lạ ấy xem ra không dễ chọc. Cô dứt khoát chả thèm để ý tới anh ta nữa, bắt đầu kiểm tra đồ đạc trong phòng, chuẩn bị vứt rác, quét dọn một lượt.

“Cô cũng can đảm đấy nhỉ?”

Lần này Lạc Trần thật sự đã có chút tức giận: “Tôi dọn rác của tôi, can gì tới anh?”.

“Ai có thể chứng minh đấy là rác của cô, hả?”

Lạc Trần nhìn người trước mặt từ đầu tới chân, anh ta mặc một chiếc áo thun trắng, phía dưới là quần thể thao, mặc dù ăn mặc khá tùy tiện nhưng nhìn qua cũng thấy giá của bộ đồ đó không hề rẻ.

Cô lập tức gạt đi sự đoán mò ngu xuẩn vừa rồi của mình, hỏi thẳng: “Anh là người của phòng Bảo vệ?”.

“Không”

“Vậy anh cần chỗ rác này?”

Lạc Trần thật sự là cực chẳng đã mới hỏi, cũng nhẹ nhàng uyển chuyển hết mức rồi. Cô chỉ có thể đoán anh ta sợ cô chiếm mất địa bàn nên mới tỏ ra không khách sáo như thế.

“Tôi không cần chỗ này, tôi cần chỗ rác cô mang đi tối qua.”

Lạc Trần chỉ vào mình: “Tôi? Hôm nay tôi mới đến đây!”.

Anh ta tự kéo một chiếc ghế ra, ngồi xuống: “Cô đừng quanh co. Chúng ta nói thẳng đi, cô mang những thứ hôm qua lấy đi trả lại đây, tôi sẽ không truy cứu nữa”.

Lạc Trần giơ chùm chìa khóa đang cầm trong tay lên: “Chắc anh hiểu lầm rồi, hôm nay tôi mới tới làm thủ tục nhập học, đang chuẩn bị thu dọn phòng ký túc. Nếu anh muốn có thể kiểm tra lại một lượt, được thì mang đi vứt hết giúp tôi luôn càng tốt”.

Nhưng người đó vẫn không tin: “Cô cũng lắm chiêu thật đấy. Lần trước dẫn theo một đứa nhỏ xông vào phòng, lần này lại tới để nhập học, lục lọi đồ đạc như chỗ không người”.

Lạc Trần nghe anh ta nói mà rối tung lên không hiểu, đành trả lời: “Anh có chứng cứ gì mà nói tôi lấy đồ của anh?”.

“Thế cô có gì chứng minh mình không lấy?” Thực ra anh ta cũng hiểu, không bắt được tận tay cô trộm đồ, dù có đưa được cô tới đồn cảnh sát, nhưng nếu cô nhất quyết không chịu hợp tác thì cũng đành thôi, vì thế lúc đầu anh mới mở miệng định thương lượng, mặc dù mấy câu thương lượng đó nghe như ra lệnh.

“Utah, không phải cô ấy!”

Một giọng nói khác vọng từ cửa vào, Lạc Trần lúc ấy mới để ý bên ngoài còn có một người nữa. Anh ta cũng rất cao, không có vẻ gì là tức giận, trông khá đáng tin. Đương nhiên cảm giác đó sau này đã được chứng minh là hoàn toàn sai lầm, hoàn toàn lệch lạc.

Đấy là lần đầu tiên Lâm Tự xuất hiện trong cuộc đời của Lạc Trần. Sự xuất hiện của anh đã chứng minh việcUtahmột mực coi cô là kẻ trộm hoàn toàn là do hiểu lầm, giúp cô không bị oan. Nhưng sự quen biết này lại được ấn định là sự mở màn cho một loạt những đau khổ của Lạc Trần trong tương lai.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+