Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Trang Nhật ký đẫm máu – Chương 55 + 56 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 55
Lacey nhìn đồng hồ. Cô ngủ được khoảng ba giờ. Cô thức dậy với cái cảm giác đờ đẫn giống như mỗi lần cô đi khám nha sĩ và bị chích một mũi thuốc tê nhẹ. Cô có cảm giác như bị đau ở đâu đó, trong trường hợp này là mắt cá chân của cô mà đồng thời cô vẫn tỉnh táo trước những gì đang xảy ra. Cô nhớ một cách mơ hồ dường như cô có nghe tiếng ồn của đường phố, tiếng còi hụ của một xe cứu thương, một xe cảnh sát hay của phòng cứu chữa cháy.
Đó là những tiếng động thong thường của Manhattan và chúng luôn gợi cho cô cảm xúc hoàn toàn trái ngược, như lòng trắc ẩn cho nạn nhân pha lẫn với sự an toàn của chính bản thân cô.
Bất cứ lúc nào cũng sẽ có người đến giúp mình, cô luôn tự nhủ như thế.
Nhưng ngày hôm nay không còn đúng như thế nữa, cô nghĩ trong lúc đẩy mền ra và ngồi trên chiếc ghế dài. Thanh tra Sloane rất phẩn nộ vì cô đã lấy trộm cuốn nhật ký; ông tổng chưởng lý chắc phải điên đầu khi hay tin cô đã tiết lộ chỗ ở cho mẹ cô và điều hay nhất là việc cô bỏ trốn.
Thẳng thắn mà nói, ông ta đã hăm bắt cô như là nhân chứng đã mục kích trong trường hợp cô không chịu thích nghi với chương trình bảo vệ nhân chứng và cô tin chắc là ông ta sẽ thực hiện việc hăm he đó, nếu như ông ta khám phá được chỗ cô ta đang trốn. Cô đứng lên và theo bản năng, tì hết sức nặng của cơ thể lên chân trái, cắn răng chịu đau đang hành hạ mắt cá chân.
Cô chống hai bàn tay lên bàn làm việc. Ba trang giấy mà ngày hôm qua cô trải trên đó làm cho cô phải chú ý. Cô đọc lại hàng thứ nhất trên trang đầu tiên. “Ăn trưa với M” – trừ khi đó mà Max hay Mac? –“Mình nóng lòng gặp lại Hufner. Anh ấy đã nói anh ấy trở nên quá già còn mình thì đã lớn rồi”.
Hình như Heather muốn đề cập đến một người đàn ông mà cô ta đã quen từ lúc bé. Mình có thể hỏi ai bây giờ? Chỉ một câu trả lời thôi: ngay người cha của Heather.
Ông là mấu chốt của toàn bộ câu chuyện này, Lacey quyết định.
Cô phải mặc quần áo vào và ăn một cái gì đó. Đồng thời phải xóa sạch dấu vết của sự hiện diện của cô tại đây. Hôm nay là chủ nhật. Tim Powers có nói là sẽ báo cho cô biết nếu như nhân viên của công ty có ý định đưa ai đó đến coi căn hộ, nhưng cô lại sợ là người đó đến mà không báo trước. Cô nhìn quanh căn phòng, kiểm tra lại mọi thứ. Đồ ăn trong tủ lạnh sẽ tiết lộ việc có người đã ở đây, cũng như cái khăn tắm và cái khăn rửa mặt còn ướt.
Tắm dưới vòi nước lạnh sẽ làm cho cô tỉnh hẳn. Cô muốn mặc quần áo để cởi bỏ cái áo ngủ của Heather mà cô đang mặc trên người. Nhưng để mặc cái gì mới được? Cô tự hỏi rồi dù không muốn cũng phải lục trong tủ quần áo của cô gái. Một cơn rùng mình chạy khắp người khi cô mở to hai cánh cửa tủ quần áo. Cô chỉ muốn kiếm cái gì đó để mặc mà thôi. Cô nhận thấy quần áo máng trên móc thuộc hai loại hoàn toàn khác nhau. Isabelle thích mặc theo kiểu cổ điển, theo một thị hiếu đúng đắn. Các váy và đồ bộ của bà rất dễ nhận biết. Phần còn lại trong tủ và kệ chứa toàn là váy ngắn váy dài, các loại áo kiểu, nhiều quần áo kiểu mới, áo dự tiệc rượu may với ít vải nhất, vài áo thun rộng thùng thình và hơn một chục quần jean. Tất cả những thứ này hiển nhiên thuộc về Heather rồi.
Lacey hiểu nếu như cô phải ra ngoài mà vẫn mặc quần áo chạy bộ của ngày hôm qua, người ta sẽ mau chóng nhận ra cô ngay.
Cô làm cho mình một tách cà phê và miếng bánh mì nướng rồi đi tắm. Đồ lót mà hôm qua cô đã giặt, giờ khô rồi, nhưng hai chiếc vớ dày vẫn còn ướt. Một lần nữa, cô phải nghĩ đến việc dùng đến quần áo của hai người đàn bà đã chết.
Đến tám giờ, Tim Powers gọi cô qua hệ thống liên lạc nội bộ.
– Tôi không muốn dùng điện thoại, – anh nói. – Tốt hơn hết là đừng để cho mấy đứa nhỏ và Carrie biết cô đang ở đây. Bây giờ tôi có thể lên đó được không?
Họ uống cà phê trong phòng đọc sách.
– Tôi có thể làm gì để giúp cô đây Lacey? – Tim hỏi.
– Anh đã làm nhiều lắm rồi, – cô đáp lại với nụ cười biết ơn. – Công ty Parker & Parker vẫn còn phụ trách việc bán căn hộ này phải không?
– Theo những gì tôi biết thì đúng vậy. Cô có biết là Parker con đã biến mất rồi không?
– Có, tôi có đọc tin đó. Vậy chớ có ai khác đến coi căn hộ này không?
– Không. Hôm trước ông Jimmy Landi có gọi điện và hỏi y như cô vậy. Ông ta bắt đầu bực tức với Parker. Ông ta muốn căn hộ phải được bán ngay. Tôi có nói với ông ta là việc đó sẽ dễ dàng hơn nếu như nó trống trơn.
– Anh Tim à, anh có số điện thoại riêng của ông ta không?
– Tôi chắc là có tại bàn làm việc của tôi. Khi ông ta gọi cho tôi, tôi không có ở nhà nên tôi phải gọi lại cho ông ta. Chính ông ta đã nhấc máy trả lời.
– Anh có thể cho tôi số đó được không?
– Được chớ. Cô có biết là điện thoại vẫn hoạt động không. Họ cũng không buồn cắt nó. Tôi đã nói nhiều lần với ông Parker khi người ta đưa hóa đơn tới, nhưng tôi nghĩ chắc ông ta thích giữ nó để phòng khi cần phải gọi điện. Thỉnh thoảng ông ta cũng có đến đây.
– Điều đó có nghĩa là ông ta cò thể làm lại chuyện đó, – cô nói.
– Nếu như người ta biết cô đang ở trong đây? Tim dễ mất việc ngay. Cô không thể mạo hiểm ở lâu hơn nữa. Tuy nhiên cô vẫn có đôi điều để hỏi Tim.
– Tim à, tôi cần phải báo cho mẹ tôi biết là tôi vẫn khoẻ, nhưng tôi tin chắc là đường dây điện thoại của bà bị người ta nghe lén. Và họ sẽ truy ra nơi gọi nếu như tôi gọi từ đây. Có thể nào anh gọi cho bà từ một điện thoại công cộng không? Anh đừng nói anh là ai hết và anh chỉ nên gọi trong vài giây mà thôi, nếu không họ sẽ truy ra chỗ anh gọi đấy. Nhưng nếu trong trường hợp họ vẫn khám phá ra điều đó, ít ra họ không lần được đến đây. Anh chỉ nói là tôi vẫn khoẻ, tôi đang an toàn và sẽ gọi cho bà khi nào có thể được.
– Cô có thể tin nơi tôi. – Tim hứa trong khi đứng lên. Anh nhìn thấy các trang giấy được trải trên bàn và tỏ ra ngạc nhiên. – Có phải đây là bản sao của cuốn nhật ký của Heather không?
Lacey trố mắt nhìn anh ta.
– Đúng, nhưng làm sao anh biết được vậy?
– Đêm trước ngày bà Wiring chết, tôi có lên đây để thay các lọc gió của các máy sưởi. Cô biết là phải thay chúng vào khoảng ngày 1 tháng Mười, trước khi chuyển từ hệ thống máy điều hòa qua hệ thống máy sưởi. Bà ta đang đọc cuốn nhật ký. Tôi nghĩ chắc bà ta vừa tìm thấy nó vì bà tỏ ra xúc động ghê lắm, có thể nói là rối loạn nhất trong lúc đọc hai trang cuối.
Lacey có linh tính là cô sẽ biết được một việc rất hấp dẫn.
– Bà ta có nói chuyện với anh không Tim?
– Không hẳn như thế. Bà ta đi ngay đến điện thoại nhưng ngưòi bà ta muốn gặp lại nằm trong danh sách đỏ.
– Anh có biết được người đó là ai không?
– Không, nhưng dường như tôi thấy bà Waring khoanh cái tên mà bà ta vừa đọc được. Tôi nhớ là ở khoảng cuối của cuốn nhật ký. Thôi Lacey, tôi phải đi đây. Cô cho tôi số điện thoại của mẹ cô đi. Tôi sẽ gọi cô qua hệ thống nội bộ để cho cô biết cố của ông Landi.
Sau khi Tim đi rồi, Lacey trở lại bàn giấy và cầm trang giấy rời đầu lên rồi bước đến gần cửa sổ. Mặc cho các vết máu làm lem nó, cô vẫn nhìn thấy một vòng tròn quanh cái tên Hufner.
Người đàn ông này là ai? Làm cách nào để biết được?
Cô dứt khoát phải nói chuyện vói Jimmy Landi, đó là cách duy nhất.
*
* *
Qua hệ thống liên lạc nội bộ, Tim Powers báo cho Lacey biết số điện thoại của Jimmy Landi, sau đó đi bộ tìm một trạm điện thoại công cộng.
Phải đi một đoạn đường khá xa trên đại lộ Madison, anh mới tìm được một một cái còn trong tình trạng hoạt đống tốt.
Cách đó ba mươi lắm cây số, tại Wyckoff trong bang new Jersey, Mona Farrell giật mình khi nghe tiếng chuông điện thoại reo. Cầu xin đây là điện thoại của Lancey đi, bà khẩn nài cầu nguyện.
Giọng thật ấm áp và ân cần của một người đàn ông nói:
– Bà Farrell, con bà nhờ tôi gọi điện cho bà. Cô ta không thể nói chuyện với bà được nhưng muốn nói với bà là cô ta vẫn khoẻ và sẽ liên lạc với bà khi nào có thể được.
– Vậy nó đâu rồi? – Mona hỏi. – Tại sao nó không thể nói chuyện đưọc?
Tim biết là anh phải gác máy ngay nhưng bà mẹ của Lacey tỏ ra quá bối rối, nên anh không đành làm chuyện đó. Anh đành bất lực để cho bà ta biểu lộ nỗi lo âu của mình, chỉ biết lặp lại:
– Cô ta khoẻ, bà cứ tin tôi đi bà Farrell. Cô ta vẫn khoẻ mà.
Lacey có dặn anh ta không được giữ máy lâu. Anh đành tiếc nuối gác máy xuống trong khi giọng của bà Farrell vẫn năn nỉ nói thêm nhiều nữa. Anh quyết định về nhà bằng cách đi ngược đại lộ số Năm. Vì thế anh không thể thấy một chiếc xe cảnh sát với đèn nhấp nháy chạy hết ga ngừng ngay buồng điện thoại mà anh vừa dùng. Và cũng không biết việc cảnh sát đã lấy các dấu tay của anh trên đó.
*
* *
Mình cứ lanh quanh mãi ở đây thì càng có nhiều cơ may cho Caldwell tìm thấy mình hay Baldwin đến bắt mình mất. Lacey cảm thấy mình giống như đang sa vào trong cái màn nhện.
Ồ phải chi cô có thể nói chuyện với Kit. Chị ấy thật vững tâm. Lacey bước lại gần cửa sổ, vén cái màn đủ để có thể nhìn xuống đường. Công viên trung tâm đày dẫy người thì chạy bộ, người thì trượt tuyết, các cặp vợ chồng đi dạo với chiếc xe nôi. Đương nhiên thôi, cô tự nhủ, hôm nay là chủ nhật mà. Chắc vào giờ này Kit và Jay đang đi lễ. Họ luôn đi lễ mười giờ.
Họ luôn dự lễ mười giờ của ngày chủ nhật.
Đó là nơi mà tôi có thể gặp được họ, – cô nói lớn tiếng. – Kit và Jay thuộc giáo xứ Saint – Elisabeth từ nhiều năm rồi. Mọi ngưòi đều biết họ.
Tươi tỉnh trở lại, Lacey gọi đến số chỉ dẫn của New Jersey và có được số điện thoại của nhà thờ.
«Cầu xin cho có người nào đó trả lời» nhưng cô chỉ nghe tiếng clic của máy trả lời. Cô chỉ còn nước để lại tin nhắn với hy vọng là Kit sẽ nhận đuợc trước khi rời khỏi nhà thờ. Dù cho đây là nhà thờ đi nữa, nhưng sẽ rất nguy hiểm nếu cô để lại số điện thoại của mình.
Cô nói thật chậm rãi và rõ ràng: «Tôi khẩn trương cần liên lạc với Kit Taylor. Tôi nghĩ bà ta dự lễ mười giờ. Tôi sẽ gọi lại số này vào lúc mười một giờ mười lăm. Tôi xin các người hãy cố tìm bà ta hộ tôi»
Lacey gác máy, cảm thấy mình bất lực, buông xuôi. Còn một giờ nữa mà không biết phải làm gì. Cô gọi số máy của Jimmy Landi mà Tim đã cho cô. Và cô cũng không gặp may nhưng lần này cô không muốn để lại tin nhắn trong máy trả lời.
Có một điều mà cô không biết, đó là mặc dù cô không muốn nhưng cô vẫn để lại một dấu vết của mình. Máy của Jimmy Landi đã ghi nhận số máy gọi đến cùng tên và địa chỉ của số đó;
Tin nhắn trên máy trả lời cho biết người gọi đến ở tại số máy 555- 2437 dưới cái tên Heather Landi tại số 3 đường 70 phía Đông .
Chương 56

Ed Sloane đã tính không đi làm việc vào sáng chủ nhật này. Ông không đi trực và bà vợ Betty muốn ông ở nhà dọn dẹp cái ga ra chết tiệt kia. Nhưng khi viên trung sĩ trực báo cho ông biết có một người bạn của Lacey đã gọi điện cho mẹ của cô từ một trạm công cộng ở góc đường 74 và đại lộ Madison, thì không gì có thể giữ ông ở lại nhà nữa.
Khi ông đến trụ sở cảnh sát, viên trung sĩ trực chỉ ông vào văn phòng của ông cảnh sát trưởng.
-Sếp muốn nói chuyện với ông ngay.
Gò má của Frank Deleo đỏ gay, dấu hiệu thường lệ của cơn giận dữ. Nhưng hôm nay, Sloane nhận xét, khi vừa thấy mình ông ta tỏ ra chán nản và lo âu.
Ông hiểu được ý nghĩa của trạng thái đó. Cái bẫy đã hoạt động tốt và đem lại kết quả mong muốn. Họ khám phá được người cảnh sát đã phản bội họ.
-Các người bên phòng kỹ thuật đã gởi cuộc băng đến rất trễ lúc đêm qua. – Deleo báo với ông – Điều này sẽ không làm cho anh vui đâu.
-« Ai vậy » ? Solaone tự hỏi trong khi hình ảnh của những người bạn đồng nghiệp thâm niên lướt nhanh trong trí của ông. Tony…Leo …Adam …Jack …Jim W …Jim M.
Ông ngước mặt nhìn lên màn ảnh truyền hình khi Deleo cho máy chạy.
Ed Sloan chồm người tới trước. Ông thấy lại cái bàn làm việc của mình với đống giấy tờ bề bộn trên đó. Áo vét máng trên lưng ghế như lúc ông để, chùm chìa khóa hơi lú ra ngoài một chút, mới mục đích nhử kẻ đã đánh cắp các tang vật trong ngăn tủ của ông.
Trên góc bên trái của màn hình, ông thấy cái lưng của ông đang đứng trong phòng hỏi cung.
-Phim này được quay vào đêm qua, – ông nhận xét.
-Tôi biết rồi, anh nên xem phần sau đó.
Sloane chăm chú nhìn lên màn ảnh. Nick Mard đang rón rén bước ra khỏi phòng hỏi cung, dáo dác nhìn quanh mình. Trong phòng này chỉ có hai viên thanh tra khác mà thôi, một người thì đang bận điện thoại, lưng quay về phía Nick, còn một người kia thì ngủ gà ngủ gật.
Ngay lúc đó hình ảnh cho thấy Mars thọc tay vào túi áo vét của Sloane để rút chùm chìa khóa ra và giấu kín nó trong lòng bàn tay của mình. Họ thấy anh ta bước đến các ngăn tủ cá nhân, sau đó mau chóng trở lại bỏ xâu chìa khóa về chỗ cũ. Tiếp đến anh ta lấy bao thuốc lá trong túi áo trước của Sloane.
-Chính ngay lúc đó tôi bất ngờ bước vào trong phòng này, – Deleo nói một cách khô khan. – Anh ta đã bỏ về phòng hỏi cung.
Ed Sloane tỏ ra bàng hoàng.
-Cha của anh ta là cảnh sát kể cả ông nội cũng thế. Người ta đã tạo mọi cơ hội cho anh ta kia mà. Tại sao như thế được?
-Tại sao lại có cảnh sát thối nát kia chứ? – Deleo hỏi lại Sloane. – Ed à, chuyện này phải được giữ kín cho hai chúng ta mà thôi. Băng vidéo này chưa đủ để kệt tội anh ta đâu. Anh đang ở cùng toán với anh ta. Anh ta có thể chối, viện lý do là muốn kiểm tra túi của anh chỉ vì anh trở nên lơ đễnh và anh ta sợ là anh sẽ bị khiển trách nếu như một vụ mất tang vật khác xảy ra. Với đôi mắt màu xanh lợt kia, người ta có thể sẽ tin anh ta
-Mình phải làm cái gì đó mới được. Tôi không thể nào ngồi đối mặt với tên này để phụ trách điều tra vụ án này lâu hơn nữa, – Sloane nói bằng một một giọng cương quyết.
-Nhưng đó là điều mà anh sẽ phải làm đấy. Baldwin một lần nữa muốn đến đây để thăm chúng ta. Ông ta đang trên đường. Theo ông ta thì Lacey Farrell không ở xa lắm đâu. Không có gì làm cho tôi vui hơn là lý giải được vụ án này và nắm cổ cô ta để dẫn đến trước mặt của Baldwin, Công việc của anh, anh cũng rõ như tôi mà, là phải đảm bảo làm sao cho Nick không còn có cơ hội để ăn cắp hay hủy đi bất cứ tang vật nào khác.
-Với điều kiện là ông phải hứa cho phép tôi nói chuyện riêng với thằng chó má đó trong vòng mười phút một khi chúng ta lật được mặt nạ của nó mới được.
Ông sếp đứng lên.
-Chúng ta đi thôi. Baidwin sắp tới nơi rồi.
*
* *
Hôm nay đúng là một ngày để giải quyết tất cả mọi chuyện, Ed Sloane cay đắng nhận xét như thế, trong lúc nhìn viên phụ tá ông tổng chưởng lý cho chạy máy ghi âm cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa bà mẹ của lacey và kẻ vô danh.
Khi cuốn băng bắt đầu chạy, ông chỉ chau mày để bày tỏ sự ngạc nhiên của mình mà thôi. Ông biết rõ giọng nói này vì đã nhiều lần ông có đến tòa nhà số 3 đường 70 phía Đông. Đó chính là Tim Powers, người quản lý toà nhà. Chính anh ta đang nói chuyện điện thoại.
Và anh ta còn giấu Lacey Farrell trong tòa nhà này nữa chứ!
Không ai nói tiếng nào, mọi người đang chăm chú nghe cuộc nói chuyện được ghi băng. Baldwin có vẻ như một con mèo vừa nuốt chửng con chuột vậy. Ông ta như muốn chứng minh cho chúng ta biết thế nào là một công việc cảnh sát được làm một cách chu đáo, Sloane nghĩ một cách bực tức. Nick Mars đang ngồi đấy, hai tay để trên đầu gối, mày chau lại giống hình ảnh của thám tử Dick Tracy trong phim hoạt hình đó, Sloane làu bàu cho chính mình. –“Không biết thằng khốn nạn này sẽ thông báo cho ai khi biết được Powers là người thiên thần hộ mệnh của Lacey đây?
Nhưng ngay lúc này đây, chỉ có một người duy nhất, ngoại trừ Tim Powers, biết được Lacey Farrell đang trốn ở đâu.
Chính là ông đây.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+