Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 27-28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lăng Lăng tưởng anh sẽ gấp gáp hỏi cô: Tại sao?

Dù sao quan hệ giữa họ cũng không phải bình thường.

Vậy mà anh chậm chạp hồi âm một câu: “May là anh đã bỏ thói quen uống trà!”

Cô cảm thấy hơi thất vọng, buồn bực cắn một miếng bánh gạo(*): “Anh không hỏi em nguyên nhân tại sao à?”

“Chắc chắn không phải vì em thích anh ta.”

Cô rất muốn nói: Em thích anh ta đó, em thầm mến anh ta đó.

Để xem anh có phản ứng gì, nhưng ngẫm kỹ lại vẫn là nên quên đi! Nhỡ đâu anh tin thật thì làm sao bây giờ.

“Hôm nay em bôi bác hắn trước mặt các bạn học, bị hắn phát hiện, hắn ta trả thù em, không cho em tốt nghiệp, bắt em học lên tiến sĩ với hắn.” 

“Cho nên em cũng trả thù anh ta? Thủ đoạn trả thù của em có vẻ còn cao tay hơn!”

“Không phải, hắn ta sợ nhất là có quan hệ mập mờ với sinh viên nữ, em chân thành tha thiết thổ lộ với hắn một phen, nhất định sẽ dọa hắn sợ chết ngất, đừng nói là học tiến sĩ, nếu may mắn ngày mai em còn có thể thoát khỏi nanh vuốt hắn ta! Thế nào? Chiêu này của em có chất không?”

“Em tin làm vậy sẽ thoát khỏi nanh vuốt của anh ta à?”

“Rất tin! Vô cùng tin! Tin tột bực luôn! Cảm ơn anh!”

“Không có gì!”

Trầm mặc một hồi, cô đang cầm bánh gạo cắn điên cuồng thì trên màn hình máy tính bỗng vọt ra một câu:

“Lỡ anh ta đồng ý thì sao?”

Một miếng bánh gạo mắc lại trong cổ họng, thiếu chút nữa làm cô nghẹn chết!

Lăng Lăng vỗ vỗ ngực với tay tìm nước khắp nơi. Cầm ly nước uống một ngụm lớn, cuối cùng cũng nuốt trôi cục bánh mắc nghẹn.

Chật vật đấu tranh trở về từ lằn ranh sinh tử, lại thấy những lời này trên màn hình, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Nếu anh ta đồng ý?

Cô với anh ta nói chuyện yêu đương?

Cô với anh ta nắm tay, hẹn hò, hôn môi…

Cô vẫn vô thức mà “nếu” không ngừng…

Nếu họ lên giường…

Lăng Lăng vội vàng vỗ vỗ hai má nóng ran, uống một hơi hết hơn nửa ly nước.

Đó không phải là sấm động, mà là – sét đánh giữa trời quang!

“Không thể! Tuyệt đối không thể!” Cô nói. “Chỉ với mười câu kinh điển của em, hắn sẽ sợ tới mức không dám gặp em!”

“Câu kinh điển nào?”

“Rất choáng nha! Anh nhất định không được đi uống nước!” Cô nhanh chóng copy nội dung trong file dán qua, còn cố ý phóng to chữ lên, bôi đỏ bắt mắt:

“Anh rất tài hoa, được quen biết anh thực sự là may mắn của đời em.

Em không quan tâm anh có tiền hay không, em tin anh nhất định sẽ có tương lai sáng lạn.

Mặc cho anh có nghèo, có già bao nhiêu, em vẫn mãi mãi yêu anh.

Em nguyện ý cùng anh sống trọn trời trọn kiếp.

Tay nghề nấu ăn cũng em cũng được lắm, lần sau có dịp em sẽ nấu cho anh ăn.

Từng phút từng giây em đều nhớ đến anh, mặc dù mỗi phút mỗi giây em đều có thể gặp mặt anh!

Em không cần danh phận, điều quan trọng là chúng ta vẫn yêu nhau.

Em nguyện ý sinh con cho anh, nguyện ý cùng anh nuôi nấng con đến khi khôn lớn, sau đó cùng anh già đi.

Tất cả những gì của em đều là của anh.

Anh nhất định phải dịu dàng một chút…”

Thấy bên kia hồi lâu không trả lời, Lăng Lăng đánh chữ hỏi: “Sao anh không nói tiếng nào, anh còn đó không?”

“Nhịp tim của anh hơi không ổn, để cho chắc ăn, anh muốn đến bệnh viện kiểm tra!”

“Hiệu quả mạnh vậy sao?”

“Nhân tiện hỏi em một câu: Em xác định thầy Dương của em có sức tự chủ trên cả người thường hả?! Nếu không chắc, ba câu cuối em nhất định không được nói, nếu không hậu quả khôn lường!”

“Anh yên tâm, căn cứ vào nhận thức chung của nữ sinh khoa em, hắn ta còn bình tâm hơn cả Liễu Hạ Huệ, ý chí còn sắt đá hơn cả Tôn Ngộ Không, muốn hắn đầu hàng ư, không có cửa đâu!”

“Anh vô cùng nghi ngờ!”

Lăng Lăng không chút do dự nói với anh: “Anh hoàn toàn không cần hoài nghi!”

***************************

Sáng sớm hôm sau, Lăng Lăng mặc quần áo do Kiều Kiều cùng bạn phòng bên vô tư tài trợ, vừa đứng trước gương vừa chảy mồ hôi ròng ròng.

Váy đỏ của bạn phòng bên không chỉ ngắn, lại còn bó sát, khi cô mặc vào phía sau váy ôm chặt lấy đùi, ngay cả đi đứng cũng khó khăn. Còn coóc-xê của Kiều Kiều thì khỏi phải nói, bó khỏi chê, quai đeo cư nhiên là dạng chuỗi hạt pha lê, hiệu quả rất chói mắt, từ xa năm trăm mét đã có thể thấy ánh sáng lấp lóa.

Lăng Lăng lau mồ hôi lạnh trên trán, hỏi bạn cùng phòng Tiểu Úc vừa mới tỉnh ngủ đã bị cô dọa đến trợn mắt há mồm: “Tớ mặc thế này đến văn phòng thầy giáo, có khi nào anh ta lấy tội danh “hủy hoại tinh thần văn minh kiến thiết trường học” mà đuổi học tớ không?”

“Sẽ không đâu!” Tiểu Úc dụi dụi đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, lại đánh giá cô một lượt: “Anh ta sẽ thông báo với cậu: Trường học nghiêm cấm cung cấp dịch vụ buôn hương bán phấn.”

Trên đầu cô rơi xuống toàn vạch đen!

Dù sao, cứ nghĩ đến cảnh Dương Lam Hàng thường ngày tao nhã thong dong, chín chắn trưởng thành bị cô dọa tới ngây người, một niềm khoái cảm không thể lý giải bỗng lan tràn toàn thân, háo hức không nói nên lời!

Sở thích tà ác của cô, lần đầu tiên được khai quật ra!

Tám giờ mười lăm phút sáng, cô đứng ở phòng thí nghiệm nhìn xung quanh một chút, nhân lúc hành lang không có người, cởi áo khoác ngoài đặt trên chỗ ngồi, dùng tốc độ chạy trăm mét phóng tới trước văn phòng Dương Lam Hàng, gõ cửa.

“Mời vào!”

Vừa nghe giọng nói nhẹ nhàng của anh ta từ bên trong truyền ra, cô bỗng hít thở không thông, tim đột nhiên đập loạn xạ, suýt chút nữa quay người chạy trốn.

Nhưng nhớ lại quá trình gian khổ thi thạc sĩ, vì bằng tốt nghiệp của mình, cô liều mạng luôn!

…….

Khi cô nhẹ nhàng đầy cửa ra, Dương Lam Hàng đang chấm bài thi.

Bình thường giáo viên chấm bài đều vùi đầu trong một núi bài thi, mặt mũi vô cùng khổ sở, nhưng anh ta thì không, lúc anh ta chấm bài thi, thoải mái dựa lưng vào ghế, hai chân bắt chéo, đem bài thi đặt trên đùi yên lặng xem, thời khắc đó, thế giới ồn ào náo động đều vì anh ta mà chừa lại một vùng tịnh độ(**)…

Xem xong một phần, anh ta tùy tay hạ bút, ghi điểm lên.

Đó gọi là thong dong!

Các nữ sinh khác đều đánh giá: Người tao nhã chỗ nào cũng tao nhã.

Còn cô đánh giá: Kẻ biến thái chỗ nào cũng biến thái.

“Thầy Dương…” Lăng Lăng từng bước từng bước đi tới trước bàn Dương Lam Hàng, tim cô đập càng lúc càng nhanh, hồi hộp đến nỗi quên sạch phải nói gì…

Nghe thấy tiếng của cô, tầm mắt Dương Lam Hàng dời khỏi bài thi, chuyển qua người cô.

Trong một thoáng ánh mắt anh ta chạm vào cô, vẻ mặt anh ta ngây ra vài giây, lập tức che miệng ho nhẹ một tiếng, lạnh nhạt hỏi: “Em có việc gì sao?”

Anh ta… quá bình tĩnh đi? Ăn diện khoa trương như vậy mà cũng không đổi lấy nổi một chút khiếp sợ của anh ta sao?

Cô kéo kéo váy, có chút khó thở. Xem ra vụ triển khai thực thi kế hoạch này khó khăn hơn nhiều so với tưởng tượng.

Dù sao đi nữa, số nữ sinh đến tỏ tình với anh ta vẫn chưa tới ba chữ số, chỉ mới có hai chữ số, không lý nào người khác làm được mà cô lại không. Cô thu hết dũng khí, thốt ra lời thoại đã tập dượt mười mấy lần: “Thầy rất tài hoa, có thể quen biết thầy thực sự là may mắn của đời em.”

Lời vừa ra khỏi miệng, chính cô đã bị sét đánh choáng váng đầu óc, người nọ nhẹ nhàng “Ừm!” một tiếng, cúi đầu xem bài thi, hoàn toàn không có phản ứng…

Vẻ mặt bình thản, giọng điệu bình thản này, đến Phật tử nhìn anh ta còn phải xẩu hổ muôn phần!

Cô kiên trì không ngừng, không ngừng cố gắng: “Em từng phút từng giây đều nhớ đến thầy, mặc dù từng giây từng phút em đều có thể gặp mặt thầy!”

Trời đất ơi! Mấy lời này ai nghĩ ra vậy, may là sáng nay cô chưa ăn gì, thật là buồn nôn quá sức!

Anh ta nhướng mắt lên nhìn khuôn mặt nhỏ nhẳn ửng hồng vì xấu hổ của cô, đáy mắt lộ ra ý cười tinh quái.

“Ừ, sau đó thì sao?”

Sau đó? Không có sau đó nha!

Xem ra chiêu úp mở không thành, mấy câu trên mạng căn bản không xài được.

Cô chuyển sang chiêu tình cảm sâu đậm, cùng anh ta bốn mắt nhìn nhau, chân thành biểu lộ thâm tình: “Thầy Dương, em thương thầm thầy đã lâu! Em biết rõ sẽ không có kết quả, biết rõ là không thể, nhưng em không thể kiềm chế yêu thương thầy!”

Cây bút trong tay anh ta rơi trên mặt đất…

Tiếng kêu lanh lảnh khiến anh ta giật mình hoàn hồn, anh ta nhanh chóng cúi người nhặt bút lên, một tập bài thi trượt xuống từ trên đùi, tung tóe khắp mặt đất.

Nhìn hành động thất thố của anh ta, cô nhất thời càng vững tin, quyết định mạnh tay hơn chút nữa về phía tình cảm bi thương.

Anh ta vừa mới đứng thẳng dậy, cô liền chạy tới ôm lấy eo anh ta, mặt dán trên ngực anh ta, nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập kịch liệt của anh ta, ngửi được hương hoa nhài nhẹ nhàng khoan khoái trên người anh ta…

Không biết vì sao, trong vòng ôm ấm áp của anh ta, cảm giác đặc biệt quen thuộc cùng thân thiết khiến cho cô không hề bối rối…

Một lời thổ lộ được thốt ra: “Em muốn ở cùng với thầy, cho dù thầy sẽ không chấp nhận em… Hãy để em ở cạnh thầy, cho dù phải im lặng đối mặt nhau, chỉ cần mỗi ngày được nhìn thoáng qua thầy một cái… được như vậy em đã mãn nguyện lắm rồi!

Cô rất có năng khiếu làm nhà văn, lời thoại sướt mướt đến thế mà cũng nghĩ ra được, chính mình nghe còn xiêu lòng, đoán chừng người nào đó nhất định sẽ “ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh”.(***)

“Thật không?” Tay anh ta chậm rãi đưa lên, một bàn tay đặt trên vai cô, bàn tay kia khẽ luồn vào mái tóc dài, lực anh ta dùng vừa đủ, thêm một chút sẽ thành sắc tình, bớt một chút lại không đủ nồng tình.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt một lần nữa lại bị đôi con ngươi đen thẫm như vực sâu hấp dẫn, trong sóng mắt sâu thẳm của anh, cô nhận ra so với khi mới gặp còn sâu sắc hơn, càng hiện rõ u buồn cùng sầu thương…

Sau khi ánh mắt giao nhau phá kỷ lục 27 giây, anh ta rốt cuộc cũng mở miệng, giọng nói vô cùng thâm tình: “Vậy, em cứ ở lại bên cạnh tôi, ngay cả post-doc cũng cùng nhau làm đi…”

————————-

(*) Là cái bánh này nè các bạn ^^ Tên của nó là Vượng Vượng Tuyết Bính.
(**) Ý nói vùng đất yên bình, thanh tịnh. Từ này xuất phát từ Đạo Phật. Xem thêm tại đây.
(***) Đây là danh ngôn của Lỗ Tấn, từ cuốn tiểu thuyết “Khổng Ất Kỷ”. Ai kỳ bất hạnh: nói đến vì cảnh ngộ bất hạnh của ai đó mà cảm thấy bi ai. Nộ kỳ bất tranh: Là nói đến ai đó không tranh giành, không chịu thua kém mà cảm thấy phẫn nộ và tiếc nuối. (Nguồn: http://yuconuong.wordpress.com)

 

A!

Á!

Lăng Lăng đột ngột đứng thẳng, tâm trạng giống như mấy tình huống kinh điển trong truyện tranh – bị người ta cầm cây búa tạ 50 ký thẳng tay nện vô đầu, đánh cho cô sao bay đầy trời, đầu váng mắt hoa!

Cũng may năng lực chống đỡ của cô mạnh hơn người thường, trong tình cảnh ở tù có thời hạn đột nhiên bị gia hạn hai năm, Lăng Lăng chỉ có thể cố tỏ ra trấn tĩnh, giữ vững phẩm chất diễn viên chuyên nghiệp, ra sức diễn: “Cái đó… em nghe nói làm post-doc không cho phép cận hôn… Á…”

Thứ lỗi cho cô hoảng sợ quá mức, nói năng lộn xộn: “Ý em nói, không thể cùng nhau học.”

“Ừm!” Bàn tay Dương Lam Hàng đặt trên vai cô chẳng những không bỏ xuống mà tay kia cũng đặt tiếp luôn lên vai cô, đem cả người cô ôm vào trong lòng, hoàn toàn không có một chút dấu hiệu “sợ còn không kịp”. “Nếu em không nỡ rời xa tôi thì nhất định phải cùng tôi học rồi, tôi có thể giúp em nghĩ cách.” 

“Em không phải không cần… học.”

Cô choáng váng! Ai nói giùm cô đây là tình huống gì được không?

Dương Lam Hàng dường như cảm nhận được sự hoang mang của cô, dùng giọng nói thanh nhã độc nhất vô nhị của anh ta nói: “Thầy vừa hay cũng không có bạn gái, nếu em yêu tôi đến mức không thể kiềm chế, từng giờ từng phút đều nhớ đến tôi, tôi có thể cho em một cơ hội… Để em làm bạn gái tôi! Tất nhiên, kết hôn là điều kiện tiên quyết!”

Công lực đả kích người tuyệt đối tỉ lệ thuận với chỉ số thông minh!

Ngay lúc này đây, cho dù sức chịu đựng của cô có hơn người cũng không thể chịu nổi nữa!

Trước mắt cô tối đen một mảng, đầu óc trống rỗng!

Trong lòng nhất thời cảm khái trào dâng: Đất hỡi, ngươi không biết phân biệt tốt xấu sao hả đất. Trời ơi, ngươi lẫn lộn gian trung uổng công làm trời! Cô là cô gái thuần khiết thiện lương đến thế, lại bắt cô chịu kẻ ngu si bắt nạt, một kẻ biến thái như hắn, tại sao cho hắn chỉ số thông minh cao như vậy làm chi để gây họa cho nhân gian!

Nói xạo không những bị người ta vạch trần mà còn bị gậy ông đập lưng ông. Tuy cô nội thương đầy mình nhưng vẫn không từ bỏ cơ hội cuối cùng, nằm trong lòng anh ta chống đỡ cười gượng hai tiếng: “Thầy Dương, thầy thực là có khiếu hài hước!”

“Tôi nói thật đấy!”

“…” Quả búa tạ này ít nhất 100 ký.

Toàn thân cô cứng ngắc, ngay cả tim cũng cứng ngắc!

Không biết qua bao lâu, Lăng Lăng mới tìm lại được tiếng nói của chính mình: “Thầy Dương, em biết sai rồi!”

Haiz! Cô thực sự không có dũng khí chống chọi được đến cùng, mặc dù cô rất muốn hiên ngang lẫm liệt nói một câu: “Được ạ!”

Để xem anh ta có phản ứng gì!

Thấy cô cúi đầu nhận tội, Dương Lam Hàng khẽ thở dài: “Không đùa nữa, chúng ta bàn việc chính đi.”

Cô liều mạng gật đầu, bàn việc chính tốt lắm, tốt lắm!

Nhưng mà, vị nhà giáo gương mẫu này, lúc bàn chuyện chính sự có thể đừng ôm chặt lấy tấm vai nửa trần của nữ sinh viên dẫn đi như vậy được không, cứ ôm cô như thế, tư duy của cô rất khó vận hành bình thường.

Bạn thầy giáo gương mẫu nào đó hiển nhiên rất trông mong nữ sinh viên của mình tư duy tắt tịt, sau khi đả kích nặng nề lại chuyển sang chính sách dụ dỗ: “Tôi đánh giá cao tư duy logic cũng như năng lực sáng tạo của em, tôi bảo em học tiến sĩ không hề có ý làm khó dễ em, mà là tôi rất coi trọng một nhân tài như em!”

“Dạ!” Cô vụng trộm mím môi. Cô từ nhỏ đã có tính tình của một học sinh ngoan, rất thích nghe thầy cô giáo khen ngợi, vừa nghe khen lòng tự tin liền tăng vọt, cố gắng phấn đấu ít nhất cả tháng!

“Với trí thông minh và tài năng của em, học tiến sẽ mất ba năm là cùng, sẽ không lãng phí nhiều thời gian lắm đâu. Sau khi em tốt nghiệp, tôi có thể giúp em xin ở lại trường giảng dạy, làm giảng viên đại học thu nhập ổn định, không phải đi làm theo giờ giấc cứng nhắc, không cần tranh đấu với người khác, đây là cuộc sống mà rất nhiều cô gái mơ ước!”

Trong thâm tâm cô lén bỏ thêm một câu: Còn có thể cho phép mọi sinh viên thi đậu!

“Nếu em cho rằng lương đi dạy quá thấp thì em cứ ở lại tổ đề tài của tôi, kinh phí nghiên cứu khoa học của tôi em có thể tùy ý định đoạt!”

“Thật ạ!?” Không phải lập trường của cô không kiên định, sự thật là từ lâu cô đã ngưỡng mộ công tác giảng dạy đại học này.

Nhất là nghe thấy vụ kinh phí nghiên cứu khoa học khiến cô không thể không nhớ tới phát hiện trọng đại lúc đi thanh toán chi phí mấy hôm trước: tốc độ gia tăng lượng kinh phí trong thẻ của Dương Lam Hàng rất là kinh người!

Từ đó về sau cô tin tưởng vững chắc: giai cấp bóc lột so với tư bản còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn chính là giáo viên, hắn chỉ cần ngồi trong văn phòng viết viết mấy cái báo cáo, quốc gia không ngừng chuyển vào thẻ hắn ta những món tiền kết sù. Sinh viên ngay cả tiền lương cũng không có đều liều mạng vì hắn mà sáng tạo giá trị, đã vậy lúc nào cũng phải xem sắc mặt hắn, sợ hắn mất hứng, còn muốn kéo dài thời hạn thực thi bản án làm không công!

Dương Lam Hàng nhận ra sự lung lay của cô, tiến thêm một bước thuyết phục: “Hiện tại trong tay tôi có rất nhiều dự án, rất cần người hỗ trợ, trưởng khoa đã đồng ý cho tôi giữ lại sinh viên trong tổ đề tài, em là sinh viên đầu tiên của tôi, lại ưu tú như vậy, chỉ tiêu này đương nhiên thuộc về em!”

Lăng Lăng mới từ trong cảnh “sét đánh giữa trời quang” hồi phục một chút tinh thần, đầu óc vận hành vẫn chưa được thông suốt lắm.

Nghe anh ta nói như vậy, giống như có cục vàng từ trên trời rớt xuống vừa vặn đập trúng đầu cô, cô mừng rỡ hai mắt tỏa sáng.

Dương Lam Hàng nắm chắc thời cơ đúng lúc, lấy một tờ đơn từ trên bàn đưa sang: “Trước tiên em ký vào đây, chút nữa tôi đến phòng hành chính hỏi xem thủ tục ở lại trường làm như thế nào.”

Cô cầm bút, trước khi ký tên còn tự cho mình thông minh mà hỏi một câu: “Chuyện ở lại trường của em nhất định không thành vấn đề sao ạ?”

“Em lo lắng hả? Thế này đi…” Dương Lam Hàng nhanh chóng in một bản đơn xin làm giáo viên của đại học T từ trong máy tính, anh ta ký tên vào ô người tiến cử xong, đem đơn đưa cho Lăng Lăng. “Em điền cả cái này nữa, ngày mai tôi đem đến phòng hành chính!”

“Vâng!”

Lúc ký tên lòng cô tràn ngập vui mừng thầm nghĩ: Cơ hội hiếm có biết bao, nghề nghiệp hạnh phúc biết bao, công tác ổn định, tiền lương không thấp, tiền thưởng hậu hĩnh, tuy rằng không thể làm việc ở quê nhà, nhưng có thể đưa mẹ và ông ngoại đến đây sống.

Điền xong đơn, ký xong tên, Lăng Lăng hớn ha hớn hở nói một câu: “Cám ơn thầy Dương, nếu không còn việc gì nữa em xin phép về trước!”

Vừa ra khỏi cửa, một luồng khí lạnh tràn vào, cái đầu đang nóng của cô liền nguội xuống.

Cô vừa ký cái gì? “Khế ước bán mình”?

Cô phải đi theo tên biến thái này cả đời sao?

Đừng có giỡn vậy chứ, án tù có thời hạn của cô đã biến thành tù chung thân!

Lăng Lăng đang nguyền rủa bạn giáo viên hướng dẫn tiến sĩ nào đó càng ngày càng gian trá thì có hai thầy giáo đi ngang qua cô, cô nhìn kỹ lại thì hóa ra là trưởng khoa và phó khoa, lập tức cúi đầu thấp hết mức, trong lòng thầm cầu xin trưởng khoa tuyệt đối đừng nhận ra cô là sinh viên khoa Vật liệu…

Trưởng khoa nhíu mày nhìn cách ăn mặc của cô, lại liếc mắt một cái sang bảng tên treo phía ngoài văn phòng, bước qua trước mặt cô.

Cô vừa thở phào một hơi liền nghe thấy trưởng khoa lắc đầu thở dài: “Sinh viên nữ bây giờ cái gì cũng dám mặc, gặp giáo viên hướng dẫn cũng không biết chú ý hình tượng một chút.”

Phó khoa nhanh chóng nói: “Đại hội thường niên kỳ sau chúng ta sẽ nói một chút về vấn đề này.”

Thật làm mất mặt sinh viên khoa Vật liệu, cô hận không thể đập đầu vô tường, lấy cái chết tạ tội!

*********************************

Trên đường trở về ký túc xá, Lăng Lăng cứ thầm hỏi đi hỏi lại một câu: “Ở lại trường làm giảng viên rốt cuộc có chỗ nào bất lợi không? Cô nghĩ tới nghĩ lui một lượt, không có!

Ặc, trừ việc phải tiếp tục chịu đựng sự tra tấn của Dương Lam Hàng!

Nhưng dù sao, đợi đến khi họ thành đồng nghiệp, cùng hội cùng thuyền rồi, cô có nên “đấu tranh” một chút không?!

Đương miên man suy nghĩ, Lăng Lăng vừa bước đến cửa phòng ngủ liền hết hồn. Toàn bộ nữ sinh trong lớp đều tập trung trong phòng cô, tất nhiên lớp cô chỉ có năm bạn nữ.

Mọi người vừa thấy cô trở về, các cặp mắt đều lóe sáng.

Kiều Kiều phản ứng nhanh nhất, chạy vù đến trước mặt cô: “Lăng Lăng, sao rồi?”

Tiếu Tiếu cũng hỏi theo: “Cậu có thổ lộ không?”

“Thầy Dương phản ứng thế nào?”

Nhìn thấy bà con hứng chí ngời ngời, Lăng Lăng thầm cười gian xảo, vui một mình không bằng vui chung!

“Tớ…” Cô thong thả ngồi xuống, rót một tách trà hoa nhài, chậm rãi kể: “Tớ đứng trước mặt anh ta, chân thành thắm thiết nói với anh ta: Thầy Dương, em muốn ở cùng với thầy, cho dù thầy sẽ không chấp nhận em… Để em ở bên thầy, cho dù phải im lặng đối mặt nhau, chỉ cần mỗi ngày chỉ được nhìn thoáng qua thầy một cái… Như thế em đã cảm thấy mãn nguyện rồi!”

“Thầy Dương biểu hiện thế nào?” Kiều Kiều hỏi.

Lăng Lăng hớp một ngụm trà. “Các cậu đoán xem?”

“Có phải thầy Dương bị dọa mặt mày tái mét không?” Có bạn đáp.

“Thầy Dương nhất định bị cậu làm cho sốc chết! Tiếc quá, tớ không được xem dáng vẻ bị sét đánh trúng của anh ta!

“Thầy Dương bình tĩnh như vậy, chắc chắn không bị thất thố đâu!” Tiếu Tiếu chắp hai tay, vẻ mặt sùng bái nói: “Anh ta sẽ nói: Rất xin lỗi! Tôi không thể làm thế… Để em sau này không còn suy nghĩ lung tung, tôi sẽ không hướng dẫn đề tài tốt nghiệp của em nữa.”

Kiều Kiều lắc đầu: “Thầy Dương từ Mỹ về, anh ta nhất định nói: “Cảm ơn em đã coi trọng tôi, đây là vinh hạnh của tôi! Tuy nhiên, em nên lựa chọn một người đàn ông thích hợp với em hơn.”

“Sai rồi! Anh ta nói…” Lăng Lăng ngồi thẳng, đằng hắng giọng, bắt chước ngữ điệu của Dương Lam Hàng: “Anh ta nói: Nếu em yêu tôi đến mức không thể tự kiềm chế, từng giờ từng phút đều nhớ đến tôi, tôi có thể cho em một cơ hội… để em làm bạn gái của tôi!”

“Hả!!!” Trăm miệng một lời cùng hét lên.

Lăng Lăng hoàn toàn có thể thấy được bóng dáng chính mình khi đó qua dáng vẻ hoảng sợ của các bạn gái, cũng đập đầu ngưỡng mộ sâu sắc năng lực dọa người của Dương Lam Hàng.

Cô thản nhiên bổ sung một câu: “À, đúng rồi, anh ta còn nói, phải lấy hôn nhân làm điều kiện tiên quyết để kết giao.”

“Lăng Lăng, đừng làm loạn nữa!” Có bạn nói.

“Tớ không tin đâu.”

Lô Thanh bĩu môi, ra vẻ không tin được.

Tiếu Tiếu bước tới lấy tay xỉa xỉa vào trán cô: “Nha đầu chết tiệt kia! Bớt tự đa tình chút đi. Theo tớ thấy, nhất định cậu không có gan tỏ tình!”

“Tớ thề, tớ nói thật đó!”

Đúng lúc này, người nào đó rất phối hợp mà gọi điện tới. Mọi người vừa nhìn thấy trên màn hình nhấp nháy hai chữ “Thầy Dương”, vội vàng châu đầu lại nghe.

“Thầy Dương, thầy tìm em có việc gì ạ?”

Giọng Dương Lam Hàng nghe dịu dàng bất thường: “Buổi tối em có rảnh không? Tôi muốn mời em ăn cơm!”

“Em… buổi tối em có một thí nghiệm ạ.”

“Dù sao cũng phải đi ăn tối, năm giờ tôi đến đón em.” Thế này chẳng phải quan tâm săn sóc quá sao.

Nếu những lời này thốt ra từ miệng người đàn ông khác, Lăng Lăng tuyệt đối nghi ngờ đối phương thầm thương trộm nhớ mình.

Nhưng mà những lời đó lại xuất phát từ miệng của cái người phẩm chất thanh cao là “thầy Dương” kia, cô mặc dù còn yêu bản thân hơn cả Trịnh Minh Hạo nhưng cũng không dám tưởng tượng Dương Lam Hàng thầm thương trộm nhớ cô!

“Nhưng mà…”

Cô đang định từ chối thì Dương Lam Hàng nói: “Tôi muốn cùng em nói chuyện ở lại trường…”

“Dạ vâng, thầy không cần đón em đâu, năm giờ em sẽ đến phòng thí nghiệm chờ thầy.”

“Được rồi…”

Cúp điện thoại, Lăng Lăng nhìn mấy bạn nữ đang thất kinh, cười gượng hai tiếng: “Không phải như các cậu nghĩ đâu.”

“Ở lại trường?” Tiếu Tiếu nhìn một lượt từ trên xuống dưới đánh giá quần áo cùng trang điểm khiêu gợi của cô. “Lăng Lăng, không phải cậu không giữ được mình đấy chứ?”

Không giữ được mình?!

Lăng Lăng cứng họng mặt đỏ tai hồng: “Tớ mà là loại người đó sao!”

Tiếu Tiếu gật gật đầu, nói: “Tớ càng tin tưởng thầy Dương không phải loại người như vậy!”

Thấy mọi người thực sự có chút hiểu lầm, Lăng Lăng đành phải khai thật: “Thực tế là, anh ta nhận ra tớ không muốn theo anh ta học tiến sĩ, lấy chuyện ở lại trường ra làm mồi để đàm phán với tớ, tớ vì ở lại trường nên đành phải đem tuổi thanh xuân của mình dâng hiến cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học của Trung Quốc…”

Kiều Kiều xoa xoa cằm dưới nhìn cô, ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ: “Tại sao thầy Dương nhất quyết muốn cậu học tiến sĩ?”

Lăng Lăng thấy Lô Thanh khinh khỉnh trừng mắt liếc mình một cái, mơ hồ cảm thấy có chút lạnh lùng, đành xấu hổ cười cười: “Có thể là do tớ quen thuộc với đề tài của anh ta hơn.”

Ngoài điều này ra, cô quả thực không tìm được lý do nào chính đáng hơn!


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+