Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 33-34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một trăm giờ cuối cùng cũng trôi qua, Lăng Lăng lấy mẫu vật ra, làm vài thí nghiệm, kết quả còn mỹ mãn hơn cả dự đoán của cô, tính chống ôxy hóa tăng ba mươi phần trăm so với trước.

Đó là một cảm giác thỏa mãn chưa bao giờ có, cô rất muốn nói với tất cả mọi người: Cô làm được rồi, cô thực sự làm được rồi!

Người đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là Dương Lam Hàng.

Cô hớn hở cầm số liệu bước hai bậc một chạy lên cầu thang, đứng trước cửa văn phòng anh, ngay cả hô hấp cũng chưa kịp điều chỉnh, vừa gõ cửa hai tiếng liền gấp gáp đi vào trong.

Mùi cà phê lan tỏa khắp căn phòng, loại mùi hương này dường như đang trút nỗi lòng kể với người khác về sự mỏi mệt của khổ chủ… 

Dương Lam Hàng vì quá mức chuyên tâm nên không chú ý cô vào cửa, vẫn cúi đầu viết viết vẽ vẽ trên giấy, hình như đang suy luận công thức toán học.

Lăng Lăng hơi hối hận vì đã đường đột, cô nhìn số liệu trong tay, cố gắng áp chế sự hào hứng trong lòng, chờ anh tính toán xong.

Từ lâu đã nghe nói đàn ông lúc nghiêm túc làm việc là quyễn rũ nhất, bây giờ cô tin!

Anh suy nghĩ sâu xa, trầm tĩnh như thế, hàng loạt con chữ cùng những phép toán rối rắm phức tạp cứ liên tiếp hiện lên dưới ngòi bút như mây trôi nước chảy, rành mạch lưu loát.

Anh lúc này càng khiến người ta ngưỡng mộ hơn bất kỳ lúc nào khác!

Sau khi lập xong công thức ngắn gọn, Dương Lam Hàng dừng bút, dùng ngón cái và ngón trỏ xoa chóp mũi, cầm tách cà phê uống một ngụm, tầm mắt vẫn đang dừng lại trên kết quả cuối cùng của công thức…

“Thầy Dương!”

Anh chậm rãi ngước mắt lên, thời gian như ngừng lại, mọi động tác, mọi biểu hiện của anh đều ngưng trệ…

Một giây, hai giây, ba giây…

“Em xin lỗi, em có gõ cửa những thầy không nghe thấy!” Cô giải thích.

Bốn giây, năm giây, sáu giây, anh nuốt cà phê trong miệng, rút mấy tờ khăn giấy từ trong hộp, lau cà phê dính trên phiến môi mỏng…

“Em tìm tôi có việc gì không?”

“Dạ!” Lăng Lăng nhớ tới mục đích đến đây của mình, ý cười bừng sáng trên khuôn mặt, hai má hồng hồng.

“Thầy xem, đây là kết quả thí nghiệm vừa có, sau khi xử lý bên ngoài mẫu vật, tính chống ôxy hóa được nâng lên rất nhiều.” Cô giống như một đứa trẻ đang khoe bài kiểm tra được điểm mười, đem sổ ghi chép số liệu giơ cao trước mắt, chỉ vào hai số liệu cũ mới ghi bên trong cho anh xem.

Tuy nhiên Dương Lam Hàng không hào hứng như cô nghĩ, nói chính xác, anh căn bản không xem số liệu trong tay mà nhìn thẳng vào mặt cô, trong đôi mắt như phản chiếu trời xanh mây trắng trên cao.

Cô sờ sờ mặt mình.

Nghe thấy anh nói: “Lần đầu tiên tôi thấy em cười. Rất đẹp!”

Trong đầu Lăng Lăng nổ “bùm” một tiếng, choáng váng!

Thầy Dương à, đây là Trung Quốc, lời này của thầy rõ ràng mang khuynh hướng “khiêu khích”, thầy có biết không vậy?

Cũng may Lăng Lăng không hiểu lầm, cô biết ở Mỹ người ta vẫn hay khen nhau như thế, nhưng mà, là một cô gái Trung Quốc truyền thống, Lăng Lăng vẫn khó mà thích ứng, đầu cô bỗng nóng lên, tư duy bị chập mạch, thốt ra một câu: “Thấy dù có cười hay không cũng đều đặc biệt có khí chất…”

Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền hối hận!

Lăng Lăng lau mồ hôi lạnh trên trán, hè năm nay thật là nóng bất thường nha!

Dương Lam Hàng ho nhẹ một tiếng: “Cảm ơn!”

Cầm lấy sổ ghi chép từ tay cô, hài lòng xem kỹ số liệu bên trong. “Ừ, ở bốn trăm độ tính năng tốt lắm, em chuẩn bị thêm một ít mẫu vật, đo tính năng ở nhiệt độ năm trăm độ và sáu trăm độ trong một trăm giờ.”

“Dạ?” Nhiệt độ không khí lập tức tụt xuống mười độ.

Làm lại hơn hai trăm giờ nữa, xấp xỉ mười ngày mười đêm.

Lăng Lăng khẽ cắn môi, liều mạng nói: “Được ạ, lát nữa em sẽ đi chuẩn bị mẫu vật, ngày mai bắt đầu làm.”

Cô vừa mới xoay người, Dương Lam Hàng đã gọi giật lại: “Em chờ một chút!”

Cô ngoái đầu.

“Hôm qua tôi có liên hệ với văn phòng sinh viên, họ nói các sinh viên muốn làm thêm bán thời gian có thể đảm nhận việc này, mỗi đêm trả thù lao khoảng năm mươi đến một trăm tệ.”

Làm thêm bán thời gian? Anh phải dùng tiền thuê người ta làm thí nghiệm? Theo như cô biết, các sếp có trong tay “lao động miễn phí” rất hiếm khi “tiêu hoang” như vậy.

“Em giúp tôi đến văn phòng sinh viên và phòng tài vụ hỏi xem kinh phí nghiên cứu khoa học chuyển khoản như thế nào, nếu không thể chuyển khoản thì thanh toán bằng tiền mặt cũng được.”

“Vâng!” Tính toán kỹ lưỡng, một tổ thí nghiệm ít nhất cũng tốn năm, sáu trăm tệ, có hơi đắt. “Thầy Dương, thầy thực sự không cần em làm sao?”

Cô chính là lao động miễn phí đó.

“Em còn phải thi, cứ tập trung ôn tập đi. Còn nữa, có thời gian em phân tích nguyên nhân tính ôxy hóa của mẫu vật được nâng cao rồi viết một cái đơn xin cấp bằng độc quyền sáng chế.” Nhìn vẻ mặt không hiểu sự tình của Lăng Lăng, Dương Lam Hàng hỏi: “Em viết được không?”

Thứ high-tech như vậy, cô làm sao biết viết chứ.

Sau một giây do dự, cô gật đầu. “Dạ được!”

“Em viết xong đưa tôi xem.”

“Dạ. Thầy còn có việc gì không ạ? Nếu không em xin phép đi.”

“Ừ. Có gì không rõ cứ đến tìm tôi bất kỳ lúc nào.”

“Em biết rồi ạ, em chào thầy.”

Ra khỏi văn phòng, Lăng Lăng đứng ngoài cửa, hít sâu rồi lại hít sâu, một lúc mới hô hấp thông suốt.

Gần đây văn phòng Dương Lam Hàng hình như thông gió không tốt, càng ngày càng thiếu dưỡng khí.

**************************

Bốn giờ sáng hôm sau, Lăng Lăng đã rời giường đi hẹn lịch làm thí nghiệm, không còn cách nào khác bởi đây là quy định của trường.

Do thiết bị thí nghiệm rất thiếu hụt, cô tốn không ít công sức thuyết phục năn nỉ giáo viên phụ trách, ở trong phòng thí nghiệm đợi cả ngày, cuối cùng đến hơn sáu giờ tối mới cầm được kết quả trong tay.

Cô cầm ảnh chụp khổ sở nghiên cứu nguyên một ngày vẫn không nghĩ ra tại sao lại thế này.

Tối hôm sau, ăn vội cơm tối xong cô liền chạy tới phòng thí nghiệm của thầy Chu. Vừa hay Tiếu Tiếu và Kiều Kiều cũng không ở đó, có lẽ đã đi ra ngoài dạo phố.

Cô nhìn quanh phòng thí nghiệm một lượt, có vài anh chị năm trên cô không quen lắm. Cô lặng lẽ đi vào, một chị đang xem tài liệu, chắc là không muốn có người quấy rầy;

Cô tiếp tục đi về trước, có một anh đang xem phim đến đoạn cao trào, cũng không thể quấy rầy;

Anh trai gầy này đang chat QQ, không thể làm phiền người ta cua gái;

A! Anh ở góc kia đang chơi tưới nước trên BBS, BBS từ lâu đã nước tràn Kim Sơn(*), chắc sẽ không để ý một thùng nước kia đâu.

Chính anh ta!

Lăng Lăng đi qua, ngọt ngào cười: “Đàn anh à, em có thể làm phiền anh chút xíu không?”

Bạn tiến sĩ đang chán muốn chết vừa nghe thấy giọng nói hàm lượng đường cao như vậy tinh thần liền phấn chấn, quay lại còn thấy mỹ nữ nét mặt tươi cười như hoa, tinh thần liền tăng vọt thêm trăm lần. “Em có việc gì à?”

“Em nghe nói anh hiểu biết rất nhiều, em có một vấn đề muốn nhờ anh chỉ giúp ạ.” Sinh viên được thầy Chu thu nhận chắc chắn là loại xuất sắc, khen tặng vài câu cũng đáng.

Đàn anh vừa nghe, trong ánh mắt liền nhấp nháy mấy chữ “tìm đối tượng” sáng chói. “Em đừng nghe người ta nói lung tung, anh biết cũng không nhiều… Có vấn đề gì em cứ hỏi đi.”

“Anh nhìn hai ảnh chụp tổ chức(**) này xem.” Cô đem hình đặt trên bàn anh ta. “Hai tổ chức không khác nhau mấy, tại sao tính năng lại tăng thêm ba mươi phần trăm?”

Chờ vị đàn anh nghiền đi ngẫm lại đến mười phút, Lăng Lăng bèn kéo một cái ghế ngồi xuống.

Hai mươi phút sau, đàn anh bắt đầu tra tài liệu, lật sách giáo khoa, cô vẫn kiên nhẫn chờ.

Một giờ sau, các đàn anh đang xem phim, chat QQ cũng tụm lại, đội ngũ thảo luận đông đảo lên.

Hai giờ sau, toàn bộ phòng thí nghiệm bắt đầu tranh luận kịch liệt.

Mọi người ai cũng khăng khăng giữ ý kiến của mình, không ai nhường ai!

Lăng Lăng nhìn mọi người tranh luận đến khô họng rát lưỡi bèn chạy một mạch đi mua về ít đồ uống, hạt dưa, khoai tây chiên, thịt bò khô, vân vân…, toàn các món phổ biến trong giới sinh viên.

“Các anh chị, mọi người nghỉ một lát, ăn một chút gì đi rồi thảo luận tiếp ạ.”

Theo truyền thống của người Trung Quốc, tọa đàm một khi đã bắt đầu thì đề tài càng đi càng xa, từ trợ cấp tiến sĩ cho tới mua nhà mua xe, từ kiếm người yêu cho tới lấy chồng sinh con, cổ kim nội ngoại, không gì là không nói tới…

Tiếp đó, họ lại tám chuyện các giáo viên ở đại học T, trong phòng thí nghiệm tiếng cười mãi không ngớt.

Chẳng hạn như:

Thầy Trần cùng sinh viên đánh bài không biết ngượng, còn nói đó là “quy tắc hướng dẫn tiến sĩ”.

Thầy Trương mời cơm, chuốc cho nguyên một bàn sinh viên đều say khướt, xong đuổi từng người một về phòng ngủ.

Thầy Tần ôm một cô gái xinh đẹp chụp ảnh bên bờ biển, đôi mắt đẹp khoái chí híp lại thành đường chỉ.

Thầy Vương rất dễ xúc động, xem phim Hàn Quốc cũng khóc đến nỗi mắt ướt nhẹp, vợ thầy về nhà vừa trông thấy liền nổi cơn tam bành: “Anh không phải là đàn ông!”

Thầy Vương lau lau nước mắt, chạy vào phòng bếp.

Ai nói làm nghiên cứu nhất định phải chịu được cô đơn, thế này không phải tốt lắm sao, không khí học thuật rất vui vẻ!

Kỳ thực, những chuyện này nếu xảy ra ở một người bình thường thì chẳng có gì, nhưng chúng lại xảy ra với các thầy giáo được cả đám sinh viên ngưỡng mộ nên có vẻ đặc biệt buồn cười. Dù sao, trong mắt sinh viên, các thầy giáo thông minh tuyệt đỉnh này đều phải rất hoàn hảo, giống như những vị thần được dân thường tôn kính.

Nhưng họ đều là người, mà người thì ai cũng có khuyết điểm…

Lăng Lăng nhớ tới Dương Lam Hàng, có thể khẳng định anh gần như hoàn hảo, bất kể là phong cách bề ngoài hay năng lực bên trong.

Nhưng anh cũng có nhược điểm trí mạng. Anh theo đuổi sự hoàn hảo, trong mắt anh không thể chấp nhận một chút tì vết nào, trong lòng cũng không thể chấp nhận dẫu chỉ một chút tiếc nuối. Vì thế trong buổi bảo vệ anh sẽ đặt ra những câu hỏi sắc bén, sẽ yêu cầu nghiêm khắc đối với việc học tập của cô, cũng không thể chấp nhận cô có bất kỳ sự qua loa đại khái nào trong nghiên cứu.

Không thể phủ nhận anh rất quái gở, nhưng anh… làm đúng!

“Bạch Lăng Lăng!” Có người gọi cô: “Em cũng xả đi, kể chút chuyện của Dương Lam Hàng nghe coi…”

Lăng Lăng bỗng cảm thấy á khẩu không biết nói gì. Cô cố gắng suy nghĩ, từng hình ảnh một quay chậm trong đầu cô.

Cô nhớ tới ánh đèn hằng đêm từ trong văn phòng, nhớ tới sự nghiêm túc của anh khi tập trung suy luận công thức, nhớ tới hộp sữa anh đặt vào tay mình, nhớ tới vẻ kiên định khi anh nói mãi mãi không từ bỏ, cũng nhớ lại lần gặp đầu tiên, ánh mắt của Dương Lam Hàng khi cô nói sẽ không có cô gái nào chịu lấy anh…

Một người đàn ông như vậy, còn có khuyết điểm nào?!

“Nói đi!” Mọi người nhìn cô đầy chờ mong.

“Thầy ấy… Em phát hiện diễn viên phim thần tượng Lý Phi Phi có ý với thầy ấy…”

Hiệu ứng giật gân của tin này so với tưởng tượng của cô còn mạnh hơn, sau khi hò hét xong, mọi người đều nhất trí cho rằng bọn họ trai tài gái sắc, nam thanh nữ tú, là một đôi trời sinh!

Lăng Lăng lại cảm thấy Lý Phi Phi chắc chắn không phải là cô gái trong lòng Dương Lam Hàng.

Căn bản, Lý Phi Phi không xứng với anh.

*******************************

Trước khi ra về, các anh chị năm trên còn nhiệt tình vẫy tay tạm biệt Lăng Lăng, bảo cô ngày mai nhất định phải đến, mọi người tiếp tục nghiên cứu tài liệu của cô.

Lăng Lăng với tinh thần quật cường, sáng sớm hôm sau liền ôm tài liệu đi đến phòng thí nghiệm của người ta chực sẵn.

Hễ nảy ra bất kỳ ý tưởng nào cô đều bắt “anh rãnh rỗi” thảo luận một chút.

Hai ngày liên tục vẫn không tìm ra được giải thích hợp lý.

Buổi tối, thất thểu quay về phòng ngủ, vừa mở máy tính lên đã thấy tin nhắn của Vĩnh viễn có xa không: “Em có đó không?”

Cô bỏ tài liệu xuống, nhanh chóng đánh chữ: “Em về rồi đây!”

“Sao em về muộn vậy?”

“Em tới tổ đề tài của thầy Chu tìm các anh chị năm trên hỏi một vấn đề.”

“Tại sao lại muốn hỏi họ? Sao không hỏi sếp của em?”

“Em không dám hỏi. Nếu để anh ta biết cái gì em cũng không hiểu thì rất mất mặt! Em định khi nào tìm hiểu rõ rồi mới đi.”

Anh nhắn lại một khuôn mặt tươi cười: “Tại sao đột nhiên em lại để ý cách nhìn của anh ta về em vậy?”

——————————————-

(*) Câu này xuất phát từ truyền thuyết Thanh Xà – Bạch Xà. Xem thêm tại đây. Trong văn cảnh bên trên thì nó chỉ một tính năng trong game.
(**) Từ này nằm trong cụm từ “tổ chức của kim loại” của chuyên ngành Vật liệu. Thí nghiệm của Lăng Lăng có lẽ tương tự như thế này.

 

v

“Tại sao đột nhiên em lại để ý cách nhìn của anh ta về em vậy?”

Câu hỏi này lập tức bắt bí Lăng Lăng.

Đúng vậy! Bị mất mặt trước anh ta cũng chẳng phải một hai lần, sao giờ đột nhiên để ý tới cách nhìn của anh ta chứ.

Lăng Lăng chống cằm, ngón tay vuốt ve nước sơn kim loại trắng muốt của laptop, máy này là anh ta cấp cho cô.

Trước kia, mỗi lần đi siêu thị điện máy cô đều nhìn bảng giá “mười ba ngàn năm trăm lẻ tám” tệ mà tặc lưỡi, sờ sờ nước sơn kim loại trăng trắng rồi bỏ đi, mãi cho đến khi anh bảo cô mua một chiếc laptop tốt nhất phù hợp với công việc.

Cô cứ đắn đo thật lâu, cuối cùng tự cho là “hoang phí” mà mua tới, ai ngờ khi Dương Lam Hàng thấy máy tính của cô lại nói: “Tại sao em không mua một cái tốt hơn?”

Từ trước đến nay anh đều dành cho cô những thứ tốt nhất.

Thấy cô mãi không trả lời, trên màn hình chuyển đến một dấu chấm hỏi: “?”

Lăng Lăng nói với anh:

“Anh biết không, em phát hiện anh ta rất quan tâm đến em, ví dụ như khi làm thí nghiệm chống ôxy hóa, anh ta thà rằng bỏ tiền thuê người khác làm chứ không để em làm.”

“Còn có, hôm nay một anh năm trên nói với em, tài liệu Dương Lam Hàng cho em mỗi chương đều cực kỳ quý giá, thậm chí có những cái đại học T không có nổi.”

“Rồi thì, các giáo viên đều rất bận rộn, căn bản không có thời gian chăm lo cho sinh viên, nhưng Dương Lam Hàng lại dành rất nhiều công sức cho em, đi công tác cũng không quên gọi điện hỏi em đề tài có gặp phải vấn đề gì không…”

Anh hỏi: “Còn gì nữa?”

“Tính tình anh ta rất tốt, có những giáo viên hễ nóng lên là mắng học trò ngu dốt, nhưng em ngốc như vậy mà anh ta cũng chưa bao giờ nặng lời…”

“Anh ta luôn động viên em, cố gắng dạy dỗ em…”

“Còn nhiều sinh viên giỏi hơn em nữa, vậy mà anh ta không những bảo em làm tiến sĩ, còn muốn cho em ở lại trường…”

Anh nhắn lại một câu…

“Thực xin lỗi, cho hỏi, là em đó hả?!”

[ ⊙ o ⊙] Á!

Nếu không phải laptop ngốn mất của cô mười ba ngàn tệ, Lăng Lăng thật muốn cầm ly nước hắt lên màn mình máy tính.

“Em là ai, anh nói em là ai hử! Em là Bạch Lăng Lăng!” Cô tức giận tới nỗi gõ loạn trên bàn phím. “Ngoài em ra anh còn chat với ai? Thành thật được khoan hồng, giấu giếm tất nghiêm trị!”

“Không có! Anh tưởng Liên Liên lại dùng số của em…”

Nhắc tới chuyện này, máu nóng của Lăng Lăng vẫn chưa hạ. Một thời gian trước, Liên Liên đến phòng cô chơi, cô đang rửa mặt, bảo bạn ngồi chờ. Rửa mặt xong quay ra vừa thấy tin nhắn chat chit trên màn hình máy tính, cô suýt chút nữa thổ huyết.

Bạch Lăng Lăng: “Chat với nhau lâu như vậy, anh không muốn nhìn thấy em sao?”

Vĩnh viễn có xa không: “Với anh, bề ngoài của em không quan trọng…”

Bạch Lăng Lăng: “Em muốn xem mặt anh, chúng ta mở webcam đi.”

Vĩnh viễn có xa không: “Anh ở đây không có camera. Nếu em thật sự muốn thấy anh, chúng ta có thể gặp nhau.”

Bạch Lăng Lăng: “Bao giờ?”

Vĩnh viễn có xa không: “Vì sao em muốn gặp anh?”

Bạch Lăng Lăng: “Em nói anh biết một bí mật nhé, em đã thích anh từ lâu rồi!”

Không có trả lời.

Bạch Lăng Lăng: “Anh có thích em không? Nếu có anh về nước đi.”

Không có trả lời.

Bạch Lăng Lăng: “Chỉ cần anh về nước, em sẽ làm bạn gái của anh, cho dù bề ngoài anh có như thế nào đi nữa, cho dù anh là loại người gì, em đều chấp nhận anh…”

Vẫn không trả lời.

“Trần Liên Liên!” Lăng Lăng hét to, chụp lấy hai tay cô bạn vẫn còn đang muốn đánh chữ: “Cậu muốn làm gì vậy hả?”

“Đã chat chit với nhau nhiều năm như vậy, cậu không mệt thì tớ cũng mệt thay cậu! Muốn nói gì thì trực tiếp nói, kết thúc rõ ràng!”

Lăng Lăng ngơ ngác nhìn màn hình máy tính.

Lời đã nói chính là bát nước hắt đi không thể thu lại được, cô đành chờ đợi câu trả lời của anh. Trên máy tính mãi không có hồi âm, tim Lăng Lăng đập mạnh, thậm chí quên cả thở.

Trên màn hình rốt cuộc cũng hiện lên một hàng chữ, cô tiến lại gần xem.

Vĩnh viễn có xa không: “Bạn không phải Bạch Lăng Lăng!”

“Làm sao anh đoán được?” Cô hỏi.

Vĩnh viễn có xa không: “Cô ấy sẽ không nói như thế…”

Anh hiểu cô đến vậy, cũng giống như cô hiểu anh.

“Em là bạn của bạn ấy, tên Liên Liên.”

Vĩnh viễn có xa không: “Chào em, anh thường nghe Lăng Lăng nhắc đến em, cô ấy nói em là bạn tốt nhất của cô ấy…”

“Xin lỗi, em không cố ý gạt anh. Em chỉ đùa với anh một chút thôi.”

Vĩnh viễn có xa không: “Không sao!”

Liên Liên tức đến dậm chân: “Tớ thật là bị cậu chọc cho tức chết rồi!”

Lăng Lăng cười nói với cô: “Thực ra tớ đã sớm hỏi thử, anh ấy nói anh ấy chỉ coi mình là bạn của tớ…”

“Anh ta là bạn của cậu? Vậy còn cậu? Cậu nên cho anh ta biết cậu thích anh ta, chứ cứ không rõ ràng, mập mà mập mờ thế này, cậu định làm cái gì vậy hả!”

“Lỡ đâu anh ấy từ chối thì bọn tớ ngay cả làm bạn bè cũng không được…”

“Nhỡ đâu anh ta đồng ý thì sao?” Liên Liên hỏi cô.

“Anh ấy sẽ từ bỏ tất cả ở Mỹ.”

“Cậu không muốn anh ta từ bỏ sao? Cậu không đáng để anh ta từ bỏ à?!”

“Tất nhiên là tớ muốn! Nhưng tớ không đáng!”

“Cậu! Cậu làm tớ tức muốn chết!” Liên Liên cầm quạt vừa phe phẩy vừa đi tới đi lui trong phòng.”Cậu vì anh ta mà lãng phí năm năm, cậu còn mấy cái năm năm để lãng phí nữa đây?”

Lăng Lăng cười rót cho bạn ly nước, đưa đến trước mặt cô. “Tớ không chờ anh ấy, chỉ là chưa gặp được người đàn ông nào khiến tớ rung động thôi.”

“Cậu, cậu đừng có lừa mình dối người nữa!”

Chấm dứt suy nghĩ, Lăng Lăng thấy màn hình máy tính lại hiện lên tin nhắn:

“Em đúng là Bạch Lăng Lăng à?”

Cô nghiêm chỉnh giải thích: “Bảo hành cho đổi cho trả! Nếu không, giả một bồi thường mười!”

“Anh hơi hơi hi vọng em là giả.”

“Anh mơ đi!” Lăng Lăng cười đánh chữ.

“A! Đúng là em rồi!” Anh nói: “Có thể tiếp tục chủ đề vừa rồi.”

Vừa nãy nói đến đoạn nào rồi. Lăng Lăng mở lại nhật ký trò chuyện, à, đang nói Dương Lam Hàng rất quan tâm tới cô.

“Anh nói xem vì sao anh ta lại tốt với em như vậy?” Cô nghiêm túc hỏi.

“Anh ta muốn cưới em!”

“Gì?” Lăng Lăng trừng mắt nhìn máy tính. “Đừng có giỡn, em với anh đang nói chuyện nghiêm túc nha. Liệu có phải anh ta vì chuyện em bị muộn tốt nghiệp mà cảm thấy áy náy, cho nên muốn bù đắp thiếu sót của mình không?” Cô cảm thấy lời giải thích này là hợp lý nhất.

“Anh ta thích em từ lâu rồi!”

“Anh mà nói linh tinh nữa em nghỉ chơi với anh!”

“…”

Bỗng nhiên, trên trang tin QQ nhảy ra một tin quảng cáo: “Nhân Ngày Nhà Giáo(*), bạn muốn tặng quà thật ý nghĩa cho thầy cô giáo của mình ư?”

Lăng Lăng đọc qua mới sực nhớ hai ngày nữa là đến Ngày Nhà Giáo. Có lẽ cô nên tặng Dương Lam Hàng chút gì đó để cảm ơn.

Cô nên tặng Dương Lam Hàng cái gì giờ?

“Hey! Sắp đến ngày nhà giáo rồi, anh nói em nên tặng quà cho sếp đúng không?”

Vĩnh viễn có xa không: “Tốt lắm!”

“Anh bảo em tặng cái gì được đây?”

“Anh nghĩ, bất kể em tặng cái gì anh ta cũng đều thích…”

Cô lao tâm khổ tứ suy nghĩ một hồi, trong đầu chợt lóe sáng: “Cà-vạt được không?”

“Cà-vạt?” Vĩnh viễn có xa không: “Tại sao lại muốn tặng cà-vạt?”

“Em chưa bao giờ thấy Dương Lam Hàng đeo cà-vạt, có thể anh ta không có…”

“…”

“Tặng cà-vạt được không vậy?”

“Anh nói rồi, em tặng cái gì anh ta cũng thích hết.”

“Hứ! Trả lời có lệ! Không thèm hỏi anh nữa!”

“…”

Lăng Lăng quay đầu hỏi bạn cùng phòng: “Tiểu Úc, cà-vạt hiệu nào tốt?”

“Sao tự nhiên muốn mua cà-vạt?” Quan Tiểu Úc đang đọc tiểu thuyết khó hiểu hỏi.

“Sắp tới Ngày Nhà Giáo rồi, tớ định tặng sếp một cái cà-vạt.”

“Giorgio Armani đi, phong cách thiết kế của Giorgio Armani dành cho nam giới rất trang nhã, rất thích hợp với sếp cậu.”

Lăng Lăng lên Baidu tìm một cái liền hoảng sợ nhảy dựng.

“Có cái cà-vạt mà giá đến bốn chữ số!” Cô kịch liệt lắc đầu: “Tặng anh ta… Tớ vẫn nên xem qua hàng nhái chất lượng cao trên Taobao thôi.”

“Cậu không lầm đấy chứ.”

“Không sao, dù gì đeo lên người anh ta, người khác đều sẽ nghĩ là đồ thật… Hàng nhái có hơn hai trăm tệ, a! Còn có cái giá hai mươi này, lấy cái này đi.”

“Vấn đề là sếp của cậu có thể nhận ra.”

Lời của Quan Tiểu Úc nghe ra cũng có lý.

“Cũng đúng! Vậy tặng anh ta cái hơn hai trăm này, nhìn cũng hơi giống đồ thật.”

“Tớ nghĩ Dương Lam Hàng chắc chắn sẽ bị cậu chọc cho tức chết!”

“Không đâu, anh ta hiền lắm!”

Lăng Lăng vừa định nói tiếp thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Mời vào!”

Tiếu Tiếu đẩy cửa đi vào, kích động la to: “Lăng Lăng, cậu nghe nói chưa, ngoài quảng trường lớn có khu mua sắm hàng hiệu mai khai trương đó, không những giảm giá ba mươi phần trăm toàn bộ…”

Lăng Lăng vội vàng đóng khung chat QQ, nghe bạn nói tiếp.

“Mà còn có Lý Phi Phi đến quảng cáo, tổ chức ký tên miễn phí.”

“Lý Phi Phi?” Lăng Lăng vừa nghe đến cái tên này, trong đầu lập tức nhớ tới một người khác. Gần đây chẳng hiểu sao ba chữ “Dương Lam Hàng” càng ngày càng xuất hiện thường xuyên trong đầu cô.

“Tớ với Kiều Kiều, Thanh Thanh đã hẹn nhau cùng đi, cậu cũng đi luôn nhé.”

Từ lúc học nghiên cứu sinh, Lăng Lăng đều không có thời gian thoải mái shopping, khó có dịp mọi người cùng đi chơi với nhau, cô cũng muốn góp vui. “Được rồi, vậy mai mấy giờ đi?”

“Chín hay mười giờ gì đó. Đến lúc ấy bọn tớ sang rủ cậu.”

*******************************

Hôm sau, đến khu mua sắm, Lăng Lăng hơi choáng váng.

Đây không phải trung tâm mua sắm mà nơi nơi đều tràn ngập không khí bán phá giá như ở chợ trời, nhất là trong một cửa hàng mặt tiền chuyên bán túi da.

Cửa hàng không nhỏ, trang hoàng lộng lẫy, nhưng bên trong thì chật ních, một đám phụ nữ chen lấn nhau trước quầy hàng, tranh nhau lên trước, đàn ông chuẩn bị ví tiền sẵn sàng, đứng phía sau chờ quẹt thẻ, cô gái bán hàng đã la muốn khản cổ nhưng vẫn lễ phép mà lớn tiếng lặp lại: “Món này thực sự đã hết rồi, chúng tôi mỗi mẫu chỉ có một chiếc duy nhất.”

“Tôi muốn cái này!”

“Tôi nhắm trước!”

“…”

Với bầu không khí này, có trang hoàng đẹp đẽ sang trọng kiểu gì cũng đều hỏng hết!

“Túi xấu như vậy mà vẫn có người mua à!?” Lăng Lăng tiện tay cầm một cái túi trưng bày, nhìn qua nhìn lại, màu nâu vàng trông lỗi thời, mặt trên còn cố tình in mấy chữ “LV”, xấu đến mức chẳng muốn nhìn.

“Lăng Lăng, tớ đã bảo mắt thẩm mỹ của cậu có vấn đề mà cậu còn không tin!” Tiếu Tiếu thở dài với cô. “Đây là LV, Louis Vuitton, hàng hiệu đấy! Cậu có biết không vậy?”

“Louis, ra thế!” Lăng Lăng bừng tỉnh hiểu ra. “Reeves(**), tớ có nghe nói!”

Tiếu Tiếu bó tay luôn!

Lăng Lăng nhìn thẻ giá, rồi lại nhìn túi xách. “Một trăm ba mươi tám! Còn giảm ba mươi phần trăm! Giá thật ra không cao lắm, chất lượng cũng tốt, tuy không phải da thật nhưng nhìn qua chắc dùng bền, kích cỡ đủ lớn để đựng tài liệu tham khảo.”

Cô đeo lên người xem thử: “Kiều Kiều, cậu thấy thế nào? Giống đồ dỏm không?”

Kiều Kiều rốt cuộc không nhịn được nữa, chỉ vào thẻ giá nói: “Bạch Lăng Lăng, không biết Louis Vuitton cũng không sao. Tớ van cậu về nhà đem sách tiểu học ra ôn lại chút đi rồi hẵng ra khỏi cửa, đừng làm mất mặt nghiên cứu sinh đại học T!”

“Hả?”

“Là 13800, hai số không phía sau nằm trước dấu phẩy chứ không phải nằm sau.”

“Mười ba nghìn tám trăm!” Còn đắt hơn cả laptop của cô! Lăng Lăng nuốt nước miếng, len lén nhìn người bán hàng, các cô ấy đều đang cười trộm.

Thật mất mặt!

“Lý Phi Phi đến kìa!”

Một tiếng hét to khiến mọi người chú ý.

Lăng Lăng tò mò nhìn theo hướng tiếng kêu, một chiếc Mercedes Benz xa hoa dừng trước cửa trung tâm mua sắm, một người đàn ông mặc vest màu xanh bước xuống xe, dáng người anh ta rất chuẩn, cao lớn hơn một chút sẽ kém phần thanh lịch, thấp bé hơn một chút lại không đủ nổi bật…

Anh ta mở cửa xe, cánh tay vươn ra, để cho Lý Phi Phi xinh đẹp rực rỡ khoác tay mình xuống xe.

Nhất cử nhất động của anh ta không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, thể hiện phong độ quý ông phương Tây, vừa nhìn là biết “công tử nhà giàu” trong truyền thuyết.

“Người đàn ông kia là ai vậy?” Có người hỏi.

“Con trai ông chủ chúng tôi!” Một nhân viên trung tâm mua sắm nhỏ giọng nói.

“Anh ta với Lý Phi Phi có quan hệ gì?”

“Còn phải hỏi sao!”

Lăng Lăng kiễng chân nhìn, khi anh ta xoay người, Lăng Lăng dụi dụi mắt, chớp chớp mắt hai cái.

Cô không nhìn lầm, người kia đúng là – Dương Lam Hàng!

Lăng Lăng không hề nhìn sai, người kia quả thật là Dương Lam Hàng!

Một đám người ùa lên, trong đó có fan của Lý Phi Phi, nhưng đa số đều chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi, thậm chí không ít đàn ông ngay cả Lý Phi Phi cũng không biết nhưng đơn thuần chỉ muốn nhìn người đẹp nên cứ đẩy về phía trước.

“Đó không phải thầy Dương sao?” Lúc Lô Thanh nói những lời này, cô nhìn về phía Lăng Lăng, mang theo ý chế giễu.

“Đúng là thầy ấy! Là thầy ấy!”

Kiều Kiều và Tiếu Tiếu la to xuôi theo dòng người tiến lên.

Chỉ có Lăng Lăng vẫn đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích. Bởi cô không tìm được hành động nào thích hợp hơn là đứng yên bất động.

Cô nhìn anh, ánh sáng chiếu qua khuôn mặt anh, hóa thành từng dải lấp lánh trên người, rực rỡ như những vì sao.

Lý Phi Phi đang chậm rãi bước xuống nở một nụ cười xinh đẹp mê hồn.

Hai người đứng cạnh nhau quả thực chính là hình ảnh nam nữ chính phim thần tượng xuất hiện trước công chúng.

Nhìn cảnh đó, Lăng Lăng bỗng nhiên cảm giác trong lòng có điều gì đó sụp đổ.

Dương Lam Hàng vốn ưu tú đến mức thần ghen người ghét, cớ sao còn có gia thế giàu có như thêu hoa trên gấm làm gì cơ chứ? Khiến cho minh tinh quyến rũ kia còn phải rơi xuống làm nền, số phận ưu ái anh ta đến vậy, rốt cuộc có chừa đường sống cho đàn ông khác không?! Có còn để cho phụ nữ cặp mắt thẩm mỹ chính xác không?!

Lăng Lăng vỗ vỗ ngực, cô không nghĩ ra gia cảnh Dương Lam Hàng tốt hay xấu thì liên can gì tới mình, cô vốn chỉ là một người bị vùi lấp trong đám đông vây xem mà thôi, nhưng có một cảm giác phẫn uất bỗng nảy sinh đâu đó sâu trong lòng cô, không thể xua tan…

Có lẽ do tiếng hô lớn của đám Kiều Kiều hấp dẫn sự chú ý của Dương Lam Hàng, có lẽ do Lăng Lăng một mình đứng yên có chút khác biệt, ánh mắt Dương Lam Hàng quét về phía này, nhanh chóng tập trung trên người cô…

Tầm mắt giao nhau, Lăng Lăng nhìn ra sự bất an trong mắt Dương Lam Hàng, cũng thấy người anh cứng đờ, rút lại cánh tay đang bị Lý Phi Phi kéo lấy.

Lý Phi Phi ngạc nhiên nhìn anh, lại theo ánh mắt anh nhìn về phía Lăng Lăng, vẻ mặt đầy đối địch.

Tình huống này… sao giống tình yêu tay ba trên ti-vi quá vậy?

Lăng Lăng theo bản năng tránh né cái nhìn chăm chú của bọn họ, trốn vào cửa hàng Louis Vuitton, tập trung tinh thần nghiên cứu từng cái túi xách xa xỉ.

Bất kể là chất liệu, kiểu dáng hay màu sắc, chẳng có cái gì bắt mắt hết, tại sao nhiều cô gái yêu thích đến vậy chứ?

Có lẽ, thứ họ thích không phải bản thân chiếc túi, mà là giá trị thu hút sự chú ý của nó!

Haiz! Lăng Lăng thở dài trong lòng, cũng phải nghĩ cho nỗi khó xử của kẻ giàu có – dù sao có tiền mà không có chỗ tiêu cũng là một chuyện rất đau khổ!

“Em thích túi xách này sao?” Giọng nói thanh thoát như vậy, ngoài Dương Lam Hàng ra không còn người thứ hai.

Cô đột nhiên ngẩng đầu, trái tim bị anh dọa tới mức nhịp đập loạn xạ, mồm miệng cũng kém nhanh nhạy. “Thầy, thầy Dương! Cái này, đẹp sao!?”

“Tôi đưa bạn tôi qua đây, vừa hay lại gặp em.”

“Dạ.” Lăng Lăng nhìn về phía Lý Phi Phi bên kia, cô ta đang ngồi sau bàn chỗ mấy người vệ sĩ hộ tống, tươi cười ký tên cho từng người. Có vẻ anh đã hoàn thành nhiệm vụ làm hộ hoa sứ giả.

——————————-

(*) Ngày Nhà Giáo của Trung Quốc là ngày 10/9.
(**) Mình đoán là Reeves trong tên Keanu Reeves, anh đóng phim “Ma trận” ấy 😀 Hai từ Louis Vuitton và Reeves phiên âm tiếng Hán giống nhau, “yì wēi dēng” (Louis Vuitton) và “lǐ wéi sī” (Reeves)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+