Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 35-36 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Em thích chiếc túi này sao?” Anh hỏi lại lần nữa.

Lăng Lăng dĩ nhiên không thể phê bình trung tâm thương mại nhà người ta bán toàn đồ gạo châu củi quế, bèn khéo léo nói: “Vâng, nhưng mà giá hơi đắt ạ.”

“Tôi biết quản lý của họ, chỉ cần em thích thì giá cả không thành vấn đề.”

“Không, không cần đâu ạ! Em chỉ thuận tiện xem qua thôi.” Lăng Lăng lập tức đem túi trong tay để lại kệ trưng bày, đặt ngay ngắn cẩn thận.

“Em không cần khách khí với tôi.” Anh chỉ chiếc túi trên kệ, nói với người bán hàng. “Giúp tôi gói nó lại.”

“Đừng! Đừng!” Lăng Lăng hơi hoảng hốt. “Thầy Dương, thứ xa xỉ này căn bản không dành cho người có thân phận như em dùng đến.”

“Thích là thích, không liên quan gì đến thân phận cả.” 

“Không nhất thiết hễ thích là phải có. Vật gì cũng phải có người thích hợp với nó, cũng giống như người với người vậy. Túi xịn thế này thích hợp với ngôi sao sáng chói kia hơn.” Cô cúi đầu giật nhẹ ba-lô của mình, đưa cho anh xem. “Loại túi năm mươi tệ này mới thích hợp với sinh viên như em.”

Dương Lam Hàng nhìn cô đầy ẩn ý. “Nếu em có thể lựa chọn một trong hai chiếc túi, em sẽ chọn cái nào?”

Giọng điệu của anh nghe như bọn họ rất thân quen nhau, Lăng Lăng tự thấy mình không quá thân thiết với anh, nhưng dường như cũng không thể nói không thân.

Quan hệ giữa người và người thật kỳ diệu, có những người chưa bao giờ gặp mặt nhưng vẫn ý hợp tâm đồng, thành thật mà đối diện nhau.

Có những người, nhiều khi đối mặt nhau tới hơn mười hai tiếng một ngày, cũng từng trò chuyện với nhau suốt đêm thâu tĩnh lặng, nhưng trước sau vẫn có một bức tường ngăn cách, không thể đến gần, cũng không dám đến gần.

“Em nghĩ rằng, cái thích hợp mới là cái tốt nhất.” Cô nói. “Tính em đãng trí, hay bỏ quên đồ. Tặng em một chiếc túi trị giá mười ngàn, nhất định em sẽ phải cẩn thận, lúc nào cũng nơm nớp sợ làm mất. Nó sẽ trở thành gánh nặng của em…”

“Có lẽ em nói đúng.” Anh thầm thở dài, gật đầu. “Vật cũng như người, thích hợp là tốt nhất.”

“…”

Lăng Lăng đang không biết nói gì thì bọn Tiếu Tiếu vừa lúc quay lại.

“Chào thầy Dương ạ.”

Dương Lam Hàng chào từng người, nói: “Tôi có việc phải đi trước.”

“Hẹn gặp lại thầy!”

Sau khi Dương Lam Hàng rời đi, Tiếu Tiếu vỗ vai Lăng Lăng: “Cậu với thầy Dương tán gẫu chuyện gì vậy? Sao vẻ mặt thầy Dương trông bất đắc dĩ thế kia?”

“Không tán gẫu cái gì hết, nói về xa xỉ phẩm thôi.”

Kiều Kiều cảm thán: “Thầy Dương chính là xa xỉ phẩm, chỉ có thể để mở mang tầm mắt, không thể mua nổi.”

“Không biết có bán hàng nhái loại A không nhỉ!” Tiếu Tiếu tưởng tượng lung tung nói.

Lăng Lăng nhìn về phía cửa, Dương Lam Hàng mở cửa xe bên đường, ngồi vào trong đi mất.

“Hàng nhái chất lượng cao thì vẫn là đồ giả, cậu đừng có mơ mộng nữa!”

Đối với cô mà nói, Dương Lam Hàng còn xa xỉ hơn cả túi Louis Vuitton, nếu không mua nổi thì cũng nên bớt ngó nghiêng đi!

Miễn cho trình độ thưởng thức được nâng cao quá rồi thì chỉ tự chuốc khổ vào thân!

**************************

Buổi chiều đi shopping về, Lăng Lăng vẫn ngồi ngẩn người trước màn hình máy tính.

“Lăng Lăng!”

Lăng Lăng giật mình, quay đầu nhìn bạn cùng phòng Quan Tiểu Úc. “Chuyện gì vậy?”

“Không có gì, nhìn cậu như mất hồn ấy.” Tiểu Úc nói: “Ngẩn ngơ trước máy tính cả chiều nay, đang nghĩ gì vậy?”

“Tớ đang suy nghĩ ý tưởng cho một cuốn tiểu thuyết.”

“Tiểu thuyết?”

Tiểu Úc vốn luôn mê mẩn tiểu thuyết lãng mạn nghe vậy liền hứng chí, ngồi bên cạnh cô. “Cậu muốn viết tiểu thuyết? Viết về cái gì?”

“Tớ muốn viết về chuyện xưa của tớ và Dương Lam Hàng! Mọi người hay nói nữ tiến sĩ thuộc loại người thứ ba, tớ muốn cho họ biết nữ tiến sĩ bị giáo viên hướng dẫn tôi luyện như thế nào mà thành. Cả tên tớ cũng nghĩ ra rồi, “Tôi đem tuổi xuân dâng hiến cho ai?!””

“Cái đó Phùng Tiểu Cương viết rồi.” Tiểu Úc nhìn avatar đang tắt hình cái đầu trên QQ, đầu óc chợt lóe sáng: “Theo tớ thấy, hay là đặt tên “Tôi đem tình yêu trao lầm cho ai?!”

“Tiểu thuyết tình cảm không được.”

“Thời nay còn ai đọc tự truyện nữa, tiểu thuyết lãng mạn mới thịnh hành!”

“…”

Lăng Lăng mở trang web sáng tác tiểu thuyết mới phát hiện gần đây, đăng ký ID, đào hố(*), trong lòng cười trộm: Ai bảo đại thần các người đào hố không đất không đai, còn không dấu hiệu cảnh báo, hại ta ngày ngày cố thủ trong hố mà không thấy có gì mới.

Từ hôm nay trở đi, ta cũng đào hố! Có thể lấp được cái nào hay cái nấy!

….

Viết xong ba ngàn chữ gửi lên đã là hơn mười giờ. “Vĩnh viễn có xa không” vẫn chưa đăng nhập.

Lăng Lăng cảm thấy hơi mệt, đóng máy tính, rửa mặt xong liền thay quần áo chui vào trong chăn.

Cô vừa thiu thiu ngủ thì di động reo vang, cô vừa nhìn màn hình điện thoại lập tức ngồi bật dậy, tỉnh cả người.

“Thầy Dương, chào thầy ạ!”

“Em nghiên cứu kết quả thí nghiệm thế nào rồi?”

“Dạ có đôi chỗ không hiểu lắm, dạo này em vẫn đang tra cứu tư liệu.”

“Hiện giờ tôi còn ở văn phòng, em qua đây đi, chúng ta thảo luận một chút.”

Lăng Lăng dụi dụi mắt, nhìn đồng hồ, đã mười giờ rưỡi.

Mười rưỡi tối còn tìm học trò thảo luận, cô nên dùng từ ngữ nào miêu tả Dương Lam Hàng đây?!

Hết nói luôn!

Tiếu Úc thấy cô vội vàng thay quần áo, chẳng hiểu gì cả: “Lăng Lăng, khuya vậy rồi cậu còn muốn đi đâu?”

“Sếp bảo tớ đến phòng thí nghiệm thảo luận kết quả thí nghiệm với anh ta.”

“Cái gì! Đã hơn mười giờ rồi nha!”

“Tớ quen rồi!” Cô lơ đễnh thu gom tài liệu trên bàn, bỏ vào trong túi. “Biết đâu hôm nào đó anh ta trở nên bình thường tớ lại không quen!”

****************************

Hành lang lầu ba không một bóng người, hầu hết văn phòng giáo viên đều đã tắt đèn, chỉ có văn phòng Dương Lam Hàng đèn vẫn còn sáng.

Lăng Lăng đến trước cửa, khẽ gõ, nghe thấy bên trong nói: “Xin mời!”

Cô thận trọng đẩy cửa đi vào. “Chào thầy Dương.”

“Em ngồi đi.”

Trong văn phòng nồng nặc mùi rượu, Dương Lam Hàng đang ngồi sau bàn, không ngừng day day trán, vẻ mặt vô cùng khổ sở.

Uống rượu mà cũng không quên thảo luận kết quả thí nghiệm, Lăng Lăng cực kỳ kính phục “tinh thần nghiên cứu khoa học” của anh ta!

“Thầy Dương, đây là ảnh chụp tổ chức bằng kính hiển vi.” Cô đem hình ảnh đã in rõ đặt trên bàn, ngồi xuống bên cạnh anh.

Anh nhìn kỹ từng tấm hình. “Với kết quả này, em có ý kiến gì không?”

Lăng Lăng đem mọi khả năng có thể tính đến trình bày một lượt.

Dương Lam Hàng hết sức chăm chú nghe cô nói, mặc dù ánh mắt anh hơi mất tập trung, có phần lơ đãng.

Cô thật nghi ngờ không biết với trạng thái tinh thần hiện giờ của Dương Lam Hàng liệu có nghe hiểu cô nói gì không. Không ngờ cô vừa dứt lời, Dương Lam Hàng liền nói: “Đa phần là đúng, ngoại trừ một ít khái niệm bị nhầm lẫn.”

Anh chỉ vào hình ảnh, giải thích nguyên nhân rõ ràng rành mạch cho cô. Lăng Lăng tập trung tinh thần lắng nghe, cảm nhận sâu sắc cái gọi là “nhân tài”.

Cô tra tài liệu, thảo luận với các anh chị năm trên mất vài ngày mà chưa đâu vào đâu.

Dương Lam Hàng chỉ cần nhìn liếc qua một cái đã biết nguyên nhân.

Trong đầu anh rốt cuộc chứa cái gì vậy? Gia đình sở hữu khu mua sắm tiện nghi đến thế, nhưng anh lại vì tiền lương mấy ngàn tệ mỗi tháng mà một nắng hai sương, rõ ràng có Mercedes Benz sang trọng, nhưng mỗi ngày vẫn lái chiếc xe second-hand còn mới tám phần đi làm. Được người đẹp gợi cảm yêu thương nhung nhớ, nhưng trái tim anh lại bị một tình yêu vô vọng chiếm cứ.

Kỳ diệu! Quả là kỳ diệu!

“Em hiểu chưa?” Dương Lam Hàng ho khan một tiếng, ngón tay day day trán.

“Dạ rồi ạ!”

Nhìn dáng vẻ khổ sở của anh, Lăng Lăng cảm thấy không đành lòng, đứng dậy mở cửa sổ, đi đến vòi nước rót một ly nước ấm đặt trước mặt anh.

“Cảm ơn em!” Anh uống một hớp. “Xin lỗi, khuya như vậy còn bảo em đến. Ngày mai tôi phải đi họp ở thành phố B, trước khi đi, tôi nghĩ… nên thảo luận với em một chút.”

Nghe anh giải thích như vậy, Lăng Lăng ngược lại còn cảm thấy áy náy. “Tại em không giỏi, khiến thầy lo lắng.”

Anh lắc đầu, uống ngụm nước, lông mày nhíu càng sâu.

Ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm, vầng trăng non nối với chân trời xa thành một đường xa mờ mịt.

Cô rốt cuộc đã hiểu người đàn ông trước mắt, anh cũng giống như Lỗ Tấn, giữ riêng cho mình một phần nội tâm thanh cao, kiên trì với sự cố chấp của bản thân, anh muốn làm một tia sáng cô độc trầm lặng giữa bầu trời đêm…

Lăng Lăng nhìn thật sâu vào mắt anh, lần đầu tiên phát hiện, nụ cười của cô hiện lên trong mắt anh rõ ràng đến thế.

Khoảnh khắc yên lặng.

Giọng hát uyển chuyển cất lên: “Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện, người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương…”

Đây là nhạc chuông di động của Dương Lam Hàng, dùng hai năm nay, chưa bao giờ thay đổi.

Một người cố chấp, cố chấp đến bảo thủ.

Anh do dự chốc lát rồi nhấc điện thoại.

Nhờ đêm khuya yên tĩnh nên Lăng Lăng có thể nghe thấy rõ ràng giọng nam trong điện thoại vọng ra: “Đang uống nửa chừng sao anh chạy đâu mất, đừng nói là đi tìm cô gái vô tâm đó chứ?”

Anh nhìn liếc Lăng Lăng một cái, lấy tay che mic điện thoại. “Không phải, ngày mai anh phải đi công tác, thật tình không thể uống… Bọn em không cần chờ anh, khi nào xong ghi sổ cho anh là được.”

“Còn không phải?!” Người đàn ông trong điện thoại cao giọng: “Nếu bây giờ anh không phải ở văn phòng thì em không mang họ Âu Dương…”

Anh hắng giọng, không nói gì.

“Em nói anh bao nhiêu lần rồi… Nếu anh đã không từ bỏ được thì cứ trực tiếp ôm lấy cô ấy, trao một nụ hôn nồng cháy, hôn cho cô ấy choáng váng đầu óc, sau đó nói với người ta, anh yêu cô ấy! Anh muốn kết hôn với cô ấy! Đàn ông như anh thì có cô nào mà không xử lý được chứ…”

“Sinh viên của anh đang ở đây, cậu đừng nói linh tinh nữa…” Anh đỏ mặt nhìn Lăng Lăng bên cạnh.

“A…” Giọng trong điện thoại “A!” một tiếng thật dài, sau mới nói: “Ngại quá, cô ấy không nghe thấy gì chứ?”

Lăng Lăng xấu hổ nhìn đi nơi khác, không nghe thấy? Lỗ tai sắp bị anh ta làm điếc luôn rồi!

“Được rồi, có thời gian anh gọi lại cho cậu!” Dương Lam Hàng nhanh chóng cúp máy.

“Ngại quá, em họ tôi hay thích nói hươu nói vượn.”

“Dạ…”

“Lăng Lăng…”

Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt anh vì có chút men say nên trông như được phủ một màn sương mỏng…

Lăng Lăng mơ hồ dự cảm sắp có điềm xấu xảy ra: “Thầy Dương, thầy có chuyện gì muốn nói với em ạ?”

“Lời em họ tôi vừa nãy em có nghe thấy không?”

“Dạ?” Tư duy của cô tạm ngưng hoạt động đúng ba mươi giây, sau mới thành thật trả lời: “Có nghe thấy một ít ạ.”

“Từ góc độ của em mà nói, đề xuất của cậu ta có hơi quá không?”

Vấn đề này hơi khó trả lời.

Theo lẽ thường mà nói, Dương Lam Hàng làm chồng tuyệt đối không có gì phải chê trách.

Thường ngày chỉ biết chuyên tâm công tác, không hút thuốc, không say xỉn, không trăng hoa…

Tuyệt đối là loại được quốc gia đề cao, là con người “bốn có” của thời đại mới, có tư tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật!

Tất nhiên càng là loại được phụ nữ hiện đại coi trọng: có nhà, có xe, có tiền, lại không có vợ…

Mức độ được hoan nghênh của anh, chỉ cần nhìn tỉ lệ sinh viên đến lớp đạt 200% là đủ biết.

Đã là anh thì có cô gái nào mà không xử lý được chứ!

Nhưng đường tình duyên của anh tại sao lại gập nghềnh như vậy? Vì anh không có kinh nghiệm với phụ nữ sao?

“Không phải hơi… mà là thực sự quá đáng!” Lăng Lăng thành thật trả lời: “Nếu thầy yêu một người thì nên tôn trọng người đó, tình cảm không phải trò chơi, chỉ có “Game Over”, không có “Ready Go!” lần hai. Cho nên thầy nhất định phải thận trọng.”

Ánh mắt anh hơi hấp háy, ẩn chứa tia sáng. “Em có đề nghị gì hay không?”

Thấy Dương Lam Hàng ngập tràn chờ mong, cô liền cố gắng suy nghĩ, ngay cả kính ngữ cũng quên dùng. “Em cũng không rõ lắm… Em nghĩ, trước tiên anh(**) nên tìm hiểu suy nghĩ của cô ấy chăng? Có lẽ không phải cô ấy không thích anh, mà vì anh quá xuất sắc nên cô ấy chùn bước.”

“Vậy ư? Em nghĩ cô ấy có khả năng thích tôi sao?”

“Thầy Dương, em nghĩ phụ nữ không thích anh có thể có hai loại, loại thứ nhất, là tiên nữ, loại thứ hai, khuynh hướng giới tính của cô ấy có vấn đề.”

Anh sửng sốt trong giây lát, lập tức cười khoe cả hàm răng đều tăm tắp. “Cảm ơn lời khen của em!”

Câu này tuyệt đối xuất phát từ nội tâm.

“Nếu cô ấy không thích tôi thì sao?”

“Em đề nghị anh…” Cô nghiêm túc nói với anh: “Em đề nghị anh đổi người khác!”

Ý cười trên mặt Dương Lam Hàng càng sâu: “Tôi sẽ không đổi, mặc kệ cô ấy có thích tôi hay không, tôi cũng chỉ thích một mình cô ấy.”

Lăng Lăng mở to mắt nhìn anh.

Tôi chỉ thích mình cô ấy – những lời này nếu thốt ra từ miệng đàn ông khác thì cô đã cười nhạt, ngoại trừ Dương Lam Hàng, cô hoàn toàn bị sự si tình của anh chinh phục!

“Muộn rồi, để tôi đưa em về.”

Trên đường về, Lăng Lăng mới sực nhớ tới một chuyện quan trọng, cô gái Dương Lam Hàng thích chẳng phải ở Mỹ sao?

Không lẽ, cô ấy đã về nước?!

*************************************

Hôm sau Lăng Lăng thức giấc đã là hơn chín giờ sáng.

Mở mắt ra, điều đầu tiên cô nghĩ đến là Dương Lam Hàng đã đi công tác ở thành phố B, bỗng nhiên cảm thấy trống trải.

Cô miễn cưỡng nhích xuống đuôi giường, mở máy tính.

Một phút sau, có âm báo của QQ, cô ngước mắt nhìn, là ava đầu hói nhỏ đang sáng.

Cô cười mở ra.

Vài dòng tin nhắn khiến nước mắt cô tuôn trào, lã chã rơi không ngớt.

Vĩnh viễn có xa không: “Cho dù em có lại lựa chọn cho anh vào blacklist, anh vẫn muốn nói với em: Anh yêu em! Cuộc đời anh vốn một đường thắng tắp, chỉ vì gặp gỡ em mà rẽ ngang.”

Vĩnh viễn có xa không: “Anh từng thử quên em, anh tưởng thời gian có thể xóa nhòa tất cả. Ba trăm ngày giày vò đã khiến anh hiểu ra rằng: Điều gì anh cũng đều làm được, ngoại trừ… quên em!!!”

Vĩnh viễn có xa không: “Em có yêu anh không? Dù chỉ một phút, một giây…”

Vĩnh viễn có xa không: “Em không yêu anh cũng không sao, đừng cho anh vào blacklist, thế giới đó thực sự rất cô đơn…”

Cô khóc không thành tiếng ôm lấy máy tính, nhanh chóng gõ bàn phím.

“Anh còn đó không?”

“Còn đó không?”

“Còn không?”

Anh không trả lời.

Cô ôm máy tính òa khóc thất thanh.

“Em nên làm sao đây? Anh nói em biết đi, em rốt cuộc phải làm sao?”

Cô chờ một câu nói đã lâu lắm, lâu đến mức cô đã thuyết phục bản thân từ bỏ, lâu đến nỗi cô đã đem quan hệ mập mờ biến thành hạnh phúc…

Tại sao anh lại nói với cô, tại sao muốn cho cô biết?

Cách nhau xa xôi đến thế, họ có thể vì tình cảm này mà hứa hẹn thế nào đây?!

“Em cũng yêu anh! Năm năm, vô số phút, vô số giây… Nhưng chúng ta cách nhau cả Thái Bình Dương, liệu có thể làm được gì?!”

Cả ngày, Lăng Lăng không làm gì, cũng không hề xuống giường.

Cô ôm máy tính ngồi ngơ ngác.

Quá trưa, ngoài trời bắt đầu mưa, cô nhìn từng giọt rơi ngoài cửa sổ, nhớ lại lời anh nói: “Chỗ anh trời mưa, anh dường như thấy em đang khóc! Anh không nhớ em một chút nào hết, ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, anh không hề nhớ đến em…”

Lăng Lăng vươn ngón tay, nhẹ nhàng chạm lên chữ viết trên màn hình tinh thể lỏng, mỗi một lần chạm, bên dưới ngón tay đều có chất lỏng nhẹ nhàng dao động, cũng giống như những rung động trong lòng cô.

“Anh có thể cho em biết, vĩnh viễn rốt cuộc có bao xa?”

“Biết đáp án rồi thì sao? Anh có thể vì em mà từ bỏ ước mơ ư?”

“Nếu anh cũng có thể như thầy Dương, vì người mình yêu mà buông bỏ tất cả thì tốt biết bao…”

Đợi đến hơn chín giờ tối, anh rốt cuộc đăng nhập, trên khung chat hiện lên ba chữ.

Vĩnh viễn có xa không: “Có đó không?”

Khi đó, tâm trạng kích động của cô gần như đã bình ổn. Cô dùng những ngón tay tê cứng gõ từng chữ lên bàn phím: “Em không yêu anh! Lúc nghe nói anh ở Mỹ, em đã bảo mình không được yêu anh! Lúc cho anh vào blacklist, em đã bảo mình không được yêu anh; lúc em add lại anh một lần nữa, em cũng bảo mình không được yêu anh; em mỗi ngày mỗi đêm đều dặn mình không được yêu anh… Hôm nay, trong lúc chờ anh, em vẫn bảo chính mình không được yêu anh…”

Anh im lặng.

Lăng Lăng lau khô nước trên mắt, tắt QQ, đóng máy tính, nằm trên giường.

Tấm màn màu xanh nhạt bị gió đêm lay động, thỉnh thoảng đụng vào chiếc chuông gió bằng san hô treo trên cửa sổ, vang lên tiếng kêu đơn điệu.

Đó là chiếc chuông gió cô thích nhất, mỗi lần nghe âm thanh của nó, cô mới có thể cảm thấy đêm khuya không quá mức trầm lặng tĩnh mịch, và cô cũng không phải một mình cô đơn…

Thế nhưng, đến khi nào mới có người bầu bạn cùng cô nghe tiếng chuông đó.

Trong đêm khuya tĩnh lặng có tiếng thì thầm khe khẽ.

————————–

(*) “Đào hố” = bắt đầu viết 1 truyện, khi nào viết xong là “lấp hố” 😀
(**) Bình thường Lăng Lăng gọi Dương Lam Hàng là “您” (nín), kính ngữ của “你” (nǐ), đều có nghĩa tương đương như “you”. Trong mấy câu mình dịch thành “anh” thay vì “thầy”, Lăng Lăng nhà ta líu lưỡi + xúc động quá nên gọi Lam Hàng là “你” (nǐ) thay vì phải là “您” (nín – ngài) mới đúng ngôi thứ 😛

 

Không biết là mấy giờ, di động bên gối Lăng Lăng reo vang, nửa đêm còn gọi điện, cô gần như đoán được là ai.

Lăng Lăng điều chỉnh hơi thở một chút, nhận điện thoại. “Thầy Dương, thầy tìm em có việc gì không ạ?”

“Em bị khản tiếng rồi.” Anh nhận xét, trong đêm yên tĩnh, giọng anh trong điện thoại mềm nhẹ như nước.

Cô ngồi dậy, tựa vào đầu giường, thân thể trống không bỗng cảm thấy ấm áp. “Em không sao ạ!”

Giọng anh trong điện thoại tạm ngừng thật lâu rồi mới nói: “Ngày kia có một hội nghị khoa học quốc tế, em đến nghe một chút, tìm hiểu thêm về khoa học tiên tiến của thế giới sẽ có ích cho em.”

“Dạ?” Cô tưởng mình đang nghe lầm, bèn hỏi lại: “Thầy nói gì ạ?”

“Tôi đã đặt vé máy bay đến thành phố B cho em, chuyến bay hai giờ chiều mai, ngày mai trung tâm dịch vụ hàng không sẽ đem vé đến nhà trọ của em.” 

“Em…” Lăng Lăng á khẩu cả buổi, một chữ cũng không nói được.

“Tôi sẽ đến sân bay đón em, xuống máy bay nhớ bật điện thoại di động.”

“Em, em…” Cô cứ “em” liên tục, rốt cuộc đành nuốt xuống mà nói: “Em biết rồi ạ!”

Ngoài những lời này, cô chẳng biết phải nói gì nữa.

“Em ngủ sớm đi nhé.”

*********************************

Sáng sớm hôm sau, Lăng Lăng xuống lầu lấy vé máy bay, thu xếp hành lý đâu vào đó.

Năm phút cuối cùng trước khi rời đi, cô mở QQ, có một tin nhắn của anh để lại.

“Đến hôm nay anh mới biết, anh đã làm tổn thương em, rất sâu…”

“Thầy Dương bảo em đi thành phố B tham dự một hội nghị quốc tế, có thể vài ngày không lên mạng.” Cô nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu: “Anh có thể đến tham dự không? Nếu anh đến được, em mời anh đi nhà hàng xoay(*) ăn cơm!”

Cô đợi năm phút, không thấy tin nhắn trả lời, đành phải tắt máy, nhanh chóng rời khỏi nhà trọ.

Trên đường, cô tình cờ gặp Liên Liên và bạn trai đang đi đến khu tự học.

Liên Liên vẫy tay với cô từ xa: “Lăng Lăng, cậu định đi đâu đấy? Sao trông vội vã thế kia?”

Cô cầm vé máy bay huơ huơ về phía Liên Liên: “Đi trốn!”

“Với ai? Anh bạn khoa học gia của cậu à?”

Cô cười nháy máy mấy cái với Liên Liên. “Với sếp của tớ!”

“Cậu muốn cùng Dương Lam Hàng bỏ trốn á?! Rất có lý tưởng, rất có tương lai đó!”

Câu nói sấm động của Liên Liên kết hợp với giọng nói oanh tạc của cô ấy, rất thành công biến Lăng Lăng thành tiêu điểm của mọi người.

Đương nhiên cũng rước luôn cả sự dè bỉu của các bạn nữ: “Dạo này nhiều nữ sinh có da mặt dày ghê nha!”

“Nói sao ấy chứ, tự sướng cũng đâu có phạm pháp đâu!”

Lăng Lăng cúi đầu, che mặt lại. Haiz! Sau này ở đại học T không biết giấu mặt đi đâu nữa rồi!

*****************************

Máy bay cất cánh, cắt ngang bầu trời xanh.

Trong một thoáng cơ thể nhẹ bẫng, tâm tư Lăng Lăng cũng bồng bềnh trôi dạt.

Hiện giờ anh đã nhận được tin nhắn hay chưa?

Cơ hội cô dành cho anh, anh có biết quý trọng không?

Nếu anh thật sự đến tham gia hội nghị, nếu họ đối mặt nhau trong tình huống trang nghiêm trịnh trọng kia, anh có thể dùng nghi thức gặp nhau kiểu Mỹ để chào đón cô không – một cái ôm thật tình cảm.

Lãng mạn chết đi được!

Ảo tưởng đẹp đẽ một khi đã nổi lên thì không khống chế được, cô nhắm mắt cười đắm chìm trong đó…

Cảnh thứ nhất

Sau khi gặp mặt, cô nhất định phải dẫn anh đến nhà hàng xoay ăn cơm.

Cô và anh ngồi đối diện nhau, không cần nói lời nào, chỉ lắng nghe âm nhạc du dương, nhấm nháp trà hoa nhài thanh đạm. Bên ngoài cửa kính chạm đất trong suốt, cảnh vật không ngừng biến đổi, chuyển dời, giống như thế giới cũng đang thay đổi, mọi thứ đều trôi qua, chỉ có người đối diện là vĩnh viễn còn đó.

Vật đổi sao dời, còn họ từ đầu đến cuối đều lặng im mà đối diện nhau…

Lăng Lăng sờ sờ khóe miệng, xác định trên đó không có nước miếng chảy ra mới yên tâm nhắm mắt tiếp tục mơ mộng.

Cảnh thứ hai

Đêm khuya, anh đưa cô về chỗ ở, hai người chậm rãi đi bên nhau trên con đường dài yên tĩnh. Trước đó họ đã nói với nhau rất nhiều chuyện, thế nên lúc này bất kỳ câu nói nào giữa hai người đều trở nên vô nghĩa, lặng lẽ nhìn nhau mới là điều quan trọng nhất.

Nếu anh nói với cô: “Em làm bạn gái của anh nhé.”

Cô nhất định sẽ cân nhắc hai giây rồi mới trả lời: “Vâng!”

Nếu đến lúc tạm biệt nhau mà anh vẫn không nói gì cả, khi ấy cô nhất định phải lấy hết dũng khí nói với anh: “Anh làm bạn trai của em nhé!”

Anh sẽ phản ứng như thế nào?

Cảnh thứ ba

Niềm vui ngắn chẳng tày gang, chớp mắt đã đến thời khắc chia tay, trong phòng chờ sân bay, họ chậm rãi buông mười ngón tay đan chặt vào nhau, anh từng bước từng bước tiến vào cửa lên máy bay, cô một mình trốn trong góc phòng rơi lệ.

Đột nhiên, anh xuất hiện trước mặt cô, ôm lấy cô: “Anh không đi nữa, anh muốn ở bên em, suốt đời suốt kiếp!”

Nếu thật sự là thế, cô có chết cũng phải lấy anh!

Chấn động mạnh lúc máy bay hạ cánh đã đánh tan ảo tưởng lung linh của cô, cô xem đồng hồ, sực nhớ nước Mỹ cách nơi này đến mười mấy giờ bay, chờ anh bay tới e là hội nghị đã kết thúc, cô cũng đã rời khỏi thành phố B.

Ý cười trên khóe môi cô bỗng cứng ngắc.

Nước Mỹ… hóa ra thật sự rất xa.

Thu hồi cảm giác mất mát vì vỡ mộng, Lăng Lăng kéo hành lý bước xuống máy bay.

Đi đến cửa ra, cô nhìn bốn phía, đang muốn tìm vị trí của Dương Lam Hàng thì một hình bóng gầy gò hút lấy ánh mắt của cô.

Dáng người cao ngất, tấm lưng rộng lớn… Ông vẫn giống y như trong trí nhớ của cô, không hề thay đổi.

“Ba…” Lăng Lăng vất lại hành lý, chạy theo hướng ông biến mất. “Ba ơi!”

Cô thực sự rất nhớ ông! Nhớ ông mỗi đêm trước khi ngủ đều tắt đèn trong phòng, thu dọn mấy quyển truyện cổ tích bên gối, đem gấu Pooh cô yêu thích nhất đặt trong lòng cô; nhớ ông ôm lấy cô đang khóc nhè, ngồi trên sô-pha kể chuyện xưa hài hước cho cô nghe; nhớ ông xoa đầu cô, kéo chóp mũi cô, vuốt ve khuôn mặt cô…

Khi ấy, cô cảm thấy mình là một nàng công chúa hạnh phúc…

Đuổi theo hai bước, Lăng Lăng dừng chân.

Cô quên mất từ lâu ông đã không còn là ba của cô, khi ông đem đơn ly hôn đặt trên bàn, khi mẹ quát to: “Từ nay về sau anh không được phép gặp Lăng Lăng nữa.” Ông trầm mặc rời khỏi nhà, ông muốn cô hiểu rõ, ông không cần đến cô!

Giữa vợ con và người tình, ông đã lựa chọn người đàn bà kia…

Ba?

Một người ba chưa từng xuất hiện suốt tám năm nay, cô đuổi theo ông còn có nghĩa lý gì không?

Trước cửa ra sân bay, có rất nhiều người đang ôm nhau, có bạn bè, có người yêu, có cả thân thích.

Chỉ mình cô ngây ngốc đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn người ba tám năm không gặp đi mất, hòa vào giữa đám đông.

Cô kiễng chân, cố sức tìm kiếm bóng dáng ông trong dòng người đông đúc, giống như mỗi cuối tuần trước đây, cô tan lớp sẽ chạy ra khỏi phòng học, kiếm tìm hình bóng cao gầy của ông giữa bao nhiêu người đứng đợi.

Khi đó, ông mang vẻ mặt chờ mong nhìn quanh trong sân trường, trong tay luôn cầm theo một túi đồ ăn vặt đủ mọi màu sắc. Khi ông trông thấy cô, vẻ ngóng trông trên mặt lập tức biến thành thỏa mãn, những đường nét góc cạnh nổi bật vì sụt cân cũng theo đó mà trở nên ôn hòa…

Ông nói chuyện rất ít, ngoại trừ lần nào cũng dặn dò: “Đừng cho mẹ con biết nhé.”

Cô cũng không nói chuyện với ông, chỉ yên lặng ngồi trên băng ghế trong công viên, cúi đầu ăn đồ ăn vặt.

Vị chua chua ngọt ngọt đó chính là mùi vị ngon nhất trong ký ức của cô.

Từ khi cô học trung học trở về sau, ông không xuất hiện nữa. Vì thế, cô hay mua đồ ăn vặt cất trong tủ, mỗi khi đói thì lấy ăn, nhưng chẳng biết tại sao rốt cuộc vẫn không cảm nhận được vị chua chua ngọt ngọt ngày ấy.

Lại hận, lại oán, cốt nhục tình thân mãi mãi không thể xóa nhòa.

Thấy bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện đi ra cổng sân bay, khi cửa kính tự động từ từ khép lại, Lăng Lăng cuối cùng không đè nén được khát vọng bản thân, liều lĩnh đuổi theo.

Cô chen qua đám đông chật chội, chạy ra ngoài sân bay, ông đã ngồi vào một chiếc xe hơi màu đen.

Cô vội vàng đuổi theo hướng chiếc xe hơi đang lao nhanh, không ngừng kêu to: “Ba! Ba!”

Xe không dừng lại, ông bỏ đi vẫn dứt khoát như xưa, y như mười năm trước.

Cô đi qua bãi đỗ xe, chạy ra đường lớn. Xe ở trên đường cứ chạy về trước, cô không ngừng đuổi theo trên vỉa hè, váy trắng bồng bềnh như mây mờ loạn bay.

Lăng Lăng vấp phải một hòn đá, cô mặc kệ đầu gối chảy máu, tiếp tục chạy.

Khoảng cách giữa cô và xe ngày càng ngắn, khao khát của cô cũng ngày càng mãnh liệt. Cô không còn chú ý đến xe cộ lao nhanh bên người, chỉ thấy ba của mình, cô nhất định phải đuổi theo ông, hỏi ông một câu: “Ba, ba quay về được không? Con và mẹ đều đang chờ ba, ba có thể về nhà không?!”

Ngay lúc cô chỉ còn cách vài bước, chiếc xe kia đột ngột rẽ trái, chạy theo hướng khác, cô liều lĩnh chạy về phía đường đối diện.

Bỗng cô nghe thấy một tiếng thét kinh hãi, “Không được!”

Ngay sau đó một đôi cánh tay vô cùng mạnh mẽ ôm chặt thắt lưng cô, ôm cô ra khỏi đường cao tốc xe qua xe lại nườm nượp.

“Buông ra!” Đôi tay kia ôm càng chặt. Cô giãy không ra, chỉ có thể nhìn xe chạy càng lúc càng xa, xa đến mức không trông thấy được nữa. Ba lại một lần nữa biến mất trong đời cô, lần này không biết lại phải chờ bao nhiêu lần tám năm…

“Ba, tại sao không cần con, tại sao không để ý tới con… Con đã làm sai điều gì? Tại sao ba không gặp con…”

Cô xụi lơ quỳ xuống, đầu gối bị thương lại đè lên nền đất.

Nước mắt tuôn rơi, từng giọt từng giọt thấm ướt vệt máu trên đất.

Cô ngước đôi mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn Dương Lam Hàng trước mặt.

Mỗi khi cô yếu đuối nhất, có anh ở bên cạnh, cô sẽ không còn cô đơn, không còn bất lực.

“Em đừng khóc!” Dương Lam Hàng dịu dàng vỗ về cô, lấy ngón tay nhẹ nhàng giúp cô lau đi nước trên khóe mắt, lại giúp cô lau nước mắt trên hai má, rồi cả nước mắt hai bên cằm.

Không biết vì sao, anh càng dịu dàng, cô càng tưởng như ba mình, nước mắt nóng hổi rơi trên tay anh, theo đầu ngón tay thon dài của anh chảy xuống.

Lông mày anh nhíu càng sâu, rốt cuộc, anh ôm chặt cô vào lòng, chặt đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tim đập của anh.

Cô không từ chối, nhắm mắt lại, mệt mỏi dựa vào vai anh.

“Người đó không phải ba em.” Giọng anh thật dịu dàng: “Em nhìn lầm rồi.”

“Thầy làm sao biết?”

“Nếu là ba em, tại sao lại không ngừng xe? Trên đời này không có người cha nào nhẫn tâm như vậy…”

“Thật không?”

“Nếu không tin em có thể gọi điện hỏi ông ấy.”

Cô cúi mặt, cắn môi dưới lắc đầu.

Có lẽ cô thực sự nhìn lầm rồi, ba cô là người đàn ông dịu dàng nhất trên đời, ông sẽ không nhẫn tâm bỏ mặc cô trên đường.

Đầu ngón tay anh lướt qua khuôn mặt cô, Lăng Lăng mở to mắt.

Ráng chiều nhuốm đỏ, cỏ xanh mơn mởn, hoa dại phiêu diêu trong gió.

Tóc đen của cô đan cài trên ngón tay anh.

Váy dài trắng của cô cùng áo sơ-mi trắng của anh quấn quýt bay bay…

Tựa như một cặp tình nhân…

Tim Lăng Lăng chùng xuống, một cơn run rẩy xộc vào trái tim cô.

Không! Dương Lam Hàng là thầy giáo của cô, sự ỷ lại, coi trọng của cô đối với anh đều xuất phát từ lòng kính yêu của học trò dành cho thầy giáo, cảm xúc mềm mại trong lòng cô chẳng qua chỉ là xúc động, không phải rung động tình yêu.

Trong lúc Lăng Lăng liều mạng trấn an bản thân, Dương Lam Hàng buông cô ra, quỳ xuống bên cạnh. Một tay anh cầm mắt cá chân cô, một tay chậm rãi kéo lấy bắp chân non mịn của cô.

Một luồng cảm giác tê dại khác thường từ lòng bàn tay anh truyền đến mọi ngóc ngách cơ thể Lăng Lăng, lan tràn theo từng mạch máu.

“Thầy Dương?” Anh có biết mình đang làm gì không! Hành vi kiểu này nếu xảy ra trong xã hội phong kiến thì cô khỏi lấy chồng luôn.

Anh lấy ra một tờ khăn giấy, cẩn thận lau đất cát trên miệng vết thương.

Lăng Lăng chợt hoảng hốt, nhìn vẻ mặt âu lo, dường như bị mê hoặc, suýt chút nữa đưa tay lên vuốt hàng lông mày khẽ nhíu của anh.

Cảm giác này không phải là xúc động, quả thật không phải!!!

Nhưng, vậy thì là cái gì?

Một loại ỷ lại, một loại rung động, một loại nóng bỏng sôi trao, còn có một loại nỗi buồn không tên, rất nhiều cảm xúc rối rắm đan xen hòa quyện…

Ai có thể cho cô biết cảm giác này là gì?

Ngay cả con dế mèn đi ngang qua đường cũng trợn tròn mắt: Mẹ kiếp! Có thế mà cũng không biết, con bà nó, cái này gọi là tình yêu!

Cỏ thơm mơn mởn trong gió càng không ngừng lắc đầu: Haiz! Cái cô này, ngu hết thuốc chữa!

Hoa dại liều chết đong đưa thân mình: Anh đẹp trai, anh xem em có đẹp không nè?!

Dương Lam Hàng ngước mắt lên, nhìn thẳng vào ánh mắt chăm chú thất thần của cô.

Lăng Lăng hoảng sợ, căng thắng đến mức muốn vùng ra, anh lại nắm chặt lấy mắt cá chân cô càng chặt, không cho cô cơ hội giãy dụa.

Mặt cô nóng ran như lửa.

Từng đợt cảm giác tê dại kỳ lạ lan tỏa trên chân khiến cô không kiềm được mà run rẩy.

“Có đau không?”

Cô lắc đầu, cắn nhanh môi dưới. Sau khi nội tâm đấu tranh kịch liệt, cô quyết định mở miệng cự tuyệt: “Thầy Dương, em tự đi được rồi.”

“Không sao, để tôi giúp em.”

Rõ ràng là, anh căn bản không hề biết rằng thời điểm chân con gái bị vuốt ve còn khó chịu đựng hơn cả đau đớn gấp trăm lần.

Lăng Lăng không có cách nào tiếp tục nhẫn nại, cũng không thể từ chối thằng thừng, vì vậy bèn lựa lời nói: “Thầy Dương, thầy biết không, trên da mỗi người đều có một loại “điện sinh vật”(**) của riêng mình. Loại “điện sinh vật” này không ai giống ai.”

Dương Lam Hàng dừng động tác nhìn cô, y như cô dự đoán, anh có vẻ hứng thú với cách đối thoại này.

Lăng Lăng cố hết sức làm cho vẻ mặt mình trông hết sức nghiêm túc, tiếp tục nói: “Nếu hai người cùng mang “điện sinh vật” ở mức độ tương đương tiếp cận nhau, khi da họ tiếp túc với nhau có thể sẽ không phát sinh cảm giác khó chịu rõ ràng. Nếu “điện sinh vật” của hai người có chênh lệch rất lớn, khi da tiếp xúc nhau, sẽ sinh ra một dòng điện mạnh, loại dòng điện này sẽ kích thích hệ thần kinh con người, hơn nữa rất dễ làm phát sinh phản ứng “điện hóa”(***)…”

Mà loại phản ứng “điện hóa” này được người đời tục gọi là “dục vọng”.

“Vậy có phải giữa người cùng giới thì “điện sinh vật” chênh lệch rất nhỏ, giữa người khác giới thì chêch lệch khá lớn.”

Thầy Dương đúng là thầy Dương, khả năng lĩnh hội cao kinh hồn.

“Đúng vậy. Em cảm giác “điện sinh vật” giữa chúng ta chênh lệch rất lớn. Cho nên, thầy cứ để tự em làm đi!”

Dương Lam Hàng làm sao không hiểu được ám chỉ của cô, vậy nên buông tay ra, đứng lên gọi điện thoại.

Lăng Lăng cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau lau trên chân, đau đớn làm cho cảm giác tê dại nhanh chóng biến mất.

Haiz! Không ngờ lại để cho một người đàn ông chạm vào mình, còn để lộ nhiều đường cong đến thế, cô dễ dãi quá!

May mắn đối phương là Dương Lam Hàng, chứ nếu là một người đàn ông kém thông minh nào đó khác chắc đã cô đã ngất luôn rồi!

Lát sau, một chiếc xe công vụ màu xám bạc hiệu Honda dừng trước mặt họ, lái xe bước xuống lễ phép mở cửa xe.

Dương Lam Hàng giúp cô lên xe, cùng cô ngồi lên ghế sau. Nếu không nhìn thấy hành lý của mình đặt sau chỗ ngồi thì cô đã quên béng mất chúng.

Bên cạnh có một người đàn ông chu đáo như vậy, giúp cô thu xếp mọi chuyện, thật là tốt!

Ngồi ổn định xong, Dương Lam Hàng lấy ra một chai nước, mở nắp, đưa cho cô: “Em uống đi, chắc em rất khát!”

Cô liếm liếm đôi môi khô nứt, đưa mu bàn tay quệt nước mắt chực rơi xuống, cười nhận lấy: “Cảm ơn thầy Dương!”

Dương Lam Hàng nói: “Không muốn cười thì đừng cười, mặt em cười trông rất khói coi!”

Cô rốt cuộc không cười nổi, trong mũi đau xót như có kim châm.

“Nếu khóc được trong lòng sẽ dễ chịu hơn.” Anh chỉ vào vai mình. “Có muốn mượn vai tôi dựa vào một chút không?”

Buổi hoàng hôn đó, cô dựa vào vai anh, ôm lấy cánh tay anh, khóc như một đứa trẻ.

Từ khi ba mẹ ly hôn, Lăng Lăng chưa bao giờ được một người đàn ông nào chăm sóc chu đáo đến thế.

Nếu Dương Lam Hàng không xuất hiện trong đời mình, cô đã sớm quên bản thân vẫn còn có quyền được “yêu thương”.

Nhiều năm như vậy, cô tự cho mình kiên cường, tươi cười đối mặt với tất cả mọi điều không như ý muốn, trên thực tế, cô cũng yếu đuối như bao cô gái khác, cũng khao khát được một người con trai ôm vào lòng.

Thế nên, một thứ tình cảm ân cần hư ảo trên mạng dễ dàng mở cửa trái tim cô, cô giống như người lạc giữa sa mạc tìm thấy ốc đảo, điên cuồng uống tình yêu của anh. Tuy nhiên, tình cảm nhìn không ra, sờ không thấy dù sao cũng chỉ là hư ảo.

Cô đói, anh không thể mời cô ăn cơm;

Cô khát, anh không thể mang cho cô chai nước;

Cô khóc, anh không thể giúp cô lau khô nước mắt;

Cô sợ, anh không thể dùng đôi tay mạnh mẽ ôm lấy cô…

Nhiều năm như thế, cô yêu thương, vui vẻ, mà cũng tuyệt vọng khôn cùng.

Cô từng mong mỏi Uông Đào có thể mang cô thoát khỏi nỗi tuyệt vọng ấy, nhưng lại bị anh đẩy càng sâu vào đó…

Ai có thể cho cô niềm vui thực sự, cho cô nếm qua tình yêu thuần khiết, ngọt ngào như dòng sữa trong lành?!

Ai có thể cho cô một bờ vai ấm áp dường này, để cô có thể tựa vào mỗi khi rơi lệ – á, tất nhiên ngoại trừ thầy Dương của cô!

Khóc thỏa thuê, Lăng Lăng sờ sờ quần áo xộc xệch của anh, đỏ mặt hỏi: “Thầy Dương, bộ đồ của thầy chắc đắt lắm?”

“Không đắt!” Anh cười xoa đầu cô. “Vài ngàn…”

Còn bảo không đắt?!

Khóe miệng anh nhếch lên, nói tiếp hai chữ: “Đô-la Mỹ.”

Lăng Lăng sợ tới mức rụt tay lại. Ngồi xa ra một chút, sợ đụng tới bộ vest của anh.

“Đùa em thôi!”

Không nhìn ra, người nghiêm túc như Dương Lam Hàng cũng thích nói đùa.

Lăng Lăng khẽ thở ra, suýt tí nữa bị anh dọa chết.

Anh ngần ngừ giây lát, hỏi: “Tại sao em không gọi điện cho ba em?”

“Em… em không có số điện thoại của ông ấy.”

“Ngay cả số điện thoại của ba mà em cũng không có?”

Thấy anh lộ ra vẻ mặt không tin được, cô giải thích nói: “Ba mẹ em ly hôn mười năm rồi, mẹ không cho ba con em gặp mặt nhau.”

Hai tay anh đặt trên đầu gối không khỏi nắm chặt: “Họ không quan tâm đến cảm nhận của em sao?”

“Hai năm đầu mẹ ngầm đồng ý cho ba đến trường thăm em, nhưng mỗi lần gặp ba xong em đều tự nhốt mình trong phòng, không ăn, không ngủ… Về sau mẹ không cho ba gặp em nữa.” Lăng Lăng cúi đầu lấy ngón tay vân vê tà váy: “Đều tại em quá yếu đuối, nếu em mạnh mẽ hơn, mẹ sẽ không làm như thế.”

“Vậy nên em dù đối mặt với cái gì cũng phải tỏ ra thật kiên cường, vờ như mọi thứ đều không sao cả?”

Câu hỏi trúng tim đen như vậy khiến cô không biết đối đáp ra sao.

“Em tin rằng bản thân mỉm cười thì người khác sẽ không nhìn ra đau khổ của em ư?” Anh quay mặt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Đừng cho rằng mình cái gì cũng chịu được, em vẫn chỉ là một cô gái nhỏ mà thôi!”

“…”

Cô cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời ngoài kia càng lúc càng tối.

Xe lái vào đường cao tốc của sân bay, gió mạnh mang theo bụi bặm luồn vào trong xe.

Cô nhớ đến ngày ông nội qua đời, sắc trời cũng âm u như vậy, cô vừa đút ông ăn quýt, vừa làm nũng: “Ông nội, ông xuất viện đi, con về nhà không thấy ông đâu, chơi một mình thật là chán… Nếu không, ông về nhà tiêm thuốc được không?”

Ông nội ho khan một trận, cười xoa đầu cô: “Lăng Lăng, con mười tuổi rồi. Con không còn là con nít nữa, phải ngoan chứ…”

“Ông nội…” Cô kéo tay áo ông, ngây thơ năn nỉ.

Cô biết ông nội thương mình nhất, chưa bao giờ từ chối yêu cầu của cô.

Nhưng lần này, ông lại cự tuyệt. “Lăng Lăng ngoan, cho dù ông nội ở đâu, ông vẫn luôn ở bên con, dõi theo con…”

Cô bĩu môi không vui.

Ông nội cố gắng vuốt ve khuôn mặt bé nhỏ xinh xinh. “Cháu gái ngoan, ông nội thích nhìn con cười, con phải mỉm cười mỗi ngày, được không?”

“Không thèm.” Cô bướng bỉnh xoay đầu, làm bộ giận dỗi.

Nửa đêm hôm đó, Lăng Lăng còn đang ngủ mơ, ba đã lay cô dậy: “Lăng Lăng! Mau dậy đi!”

“Không đâu, con đang ngủ ngon mà!” Cô dụi dụi đôi mắt nhập nhèm, xoay người tiếp tục ngủ.

“Ông nội của con không ổn rồi!”

Cô lập tức mở mắt ra. Trước mắt một mảng tối đen, không biết đang ngủ, hay là đã thức… Tất cả đều một màu xám xịt.

Khi cô nhìn ông lần cuối, ông nội đang ngủ, giấc ngủ vô cùng bình yên…

Cho nên từ trước đến nay Lăng Lăng vẫn luôn tin rằng, ông nội không có bỏ đi mà ở một thế giới cô không nhìn thấy, vẫn luôn bên cô, dõi theo cô…

—————————-

(*) Nhà hàng xoay: thường được xây trên tầng thượng của các tháp cao tầng, các bàn ăn được đặt sát cửa kính, sàn nhà được thiết kế xoay tròn để thực khách vừa ăn vừa ngắm cảnh bên ngoài. Xem thêm ở đây.
(**) Tìm hiểu thêm về “điện sinh vật“.
(***) Phản ứng điện hóa.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+