Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 49-50 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đàn ông như thế, đối thoại như thế, đừng nói cầm kem Haagen-Dazs, có cầm que kem năm hào của quầy bán quà vặt cũng có thể ngọt chết cô.

Lăng Lăng mím đôi môi cứ chực cong lên, nhận lấy kem trong tay Dương Lam Hàng, lại nhận tiếp chiếc thìa nhỏ anh đưa cho.

Thậm chí không cần anh mở điều hòa trong xe, chỉnh nhiệt độ lên cao, chỉ với chiếc thìa nhỏ màu bạc tinh xảo đã đủ cho thấy sự tế nhị trong tâm tư bạn thầy giáo nào đó.

Lăng Lăng nhẹ nhàng múc một thìa kem cho vào miệng, ngậm luôn cả chiếc thìa, cho đến tận khi mùi hạnh nhân lan tỏa trong miệng, mùi sữa ngọt ngấy hòa tan nỗi buồn xua mãi không đi kia.

Tình yêu đích thực nếu xuất phát từ nội tâm, hà tất phải đợi thề hẹn “sông cạn đá mòn”, mỗi một lời nói cử chỉ nhỏ nhặt đều đã có thể bộc lộ ra.

Gió mát nhẹ thổi, anh nhìn cô, trong mắt là sự say mê không thể thấu hiểu. “Vì chuyện gì mà tâm trạng không tốt?”

Lăng Lăng lắc đầu, lại xúc một thìa kem ngậm vào miệng.

“Anh kể chuyện cười em nghe nhé.”

Chuyện cười? Cô xoay người về phía anh, tập trung tinh thần lắng nghe. 

“Có một chàng trai đi công tác nước ngoài, trước khi trở về muốn cho bạn gái mình một niềm vui bất ngờ, không ngờ đứng trước cửa nhà bạn gái lại nghe thấy trong phòng có tiếng ngáy của đàn ông… Chàng trai im lặng bỏ đi, nhắn tin cho người bạn gái mình yêu: “Chúng ta chia tay đi!!!” sau đó anh ta ném di động, bỏ đi biệt xứ, từ nay về sau không gặp bạn gái mình nữa… Ba năm sau bọn họ gặp lại nhau ở một thành phố. Bạn gái chất vấn anh ta: “Vì sao ra đi không lời từ biệt? Ít ra anh phải cho tôi một lý do chứ.”

Chàng trai nói thẳng tình huống khi đó.

Cô gái quay lưng bỏ đi, chỉ để lại bốn chữ cho anh ta…”

“Bốn chữ gì vậy?” Lăng Lăng nôn nóng hỏi.

Dương Lam Hàng thản nhiên nói

“Thụy Tinh Sát Độc!”(*)

“Haiz! Đều là họa do sư tử nhỏ thích ngáy kia chuốc lấy!” Cô mỉm cười, nhưng khi cười lại có chút buồn bã.

Bạn sư tử nọ bất mãn, là do bạn trai kia quá ngu, đâu có liên quan gì tới mình!

Lăng Lăng nghĩ nghĩ, nghiêng đầu nháy mắt mấy cái với Dương Lam Hàng: “Nếu anh là chàng trai kia, anh sẽ làm thế nào?”

Dương Lam Hàng chau mày, ngón tay đặt trên vô-lăng hơi tái nhợt.

“Nếu đổi là em, em sẽ làm gì?” Anh hỏi ngược lại cô.

“Đương nhiên là sẽ thoải mái vào cửa.” Cô tiếp tục ăn kem. “Em tin tưởng anh. Tin tưởng nhân cách của anh. Anh tuyệt đối sẽ không làm chuyện lén lút.”

“…”

Mây tản ra, những vì sao xuất hiện trở lại, mây mù giữa hai hàng lông mày của Dương Lam Hàng cũng tan đi.

Tình yêu chân chính không cần phải xứng đôi hoàn mỹ trong mắt người khác, chỉ cần tâm hồn đôi bên hòa hợp nhau, tín nhiệm nhau.

Anh nương theo ánh đèn vàng yếu ớt trong xe nhìn thật sâu vào Lăng Lăng trước mắt, mái tóc dài còn hơi ẩm thả tự do bên vai, tỏa ra mùi lan hương kín đáo. Cô chỉ mặc một bộ đồ ngủ, váy dài bảo thủ rộng rãi khoác trên người, che khuất mọi đường cong có thể dẫn dụ người ta liên tưởng xa xôi, nhưng cũng để lại cho người càng nhiều không gian tưởng tượng.

Thời gian chậm chạp đến mức khiến người ta lơ đãng, hơi ấm trong xe làm người ta cảm thấy khô nóng.

Nuốt vào ngụm kem cuối cùng, Lăng Lăng lật nghiêng cổ tay anh, kim đồng hồ màu bạc, sáng loáng tinh xảo hiệu Piaget(**) bằng thép nguyên chất chỉ mười hai giờ hơn.

Cô nhìn thoáng qua cánh cổng đóng chặt, bên trong cửa thủy tinh đèn vẫn còn sáng, bác bảo vệ vẫn chưa ngủ. Trong tình huống này, nếu gõ cửa thì bác bảo vệ sẽ mở. Còn nếu đèn tắt thì thảm luôn, phải ấn chuông cửa thật lâu, bác bảo vệ mới từ từ chậm chậm lẩm bẩm làu bàu mà xuống giường, mang vẻ mặt không tình nguyện đi mở cửa. Vào cửa rồi phải để lại tên, số phòng, giải thích nguyên nhân về muộn.

Cô biết mình nên trở về, nhưng trong lòng vẫn bịn rịn quyến luyến không nỡ, cứ muốn nán lại với anh thêm chốc nữa.

Cô rốt cuộc đã hiểu tại sao dưới lầu nhà trọ nữ sinh luôn có cảnh nam nữ tạm biệt nhau mà phải nhì nhằng đến mấy chục phút, tiễn rồi lại tiễn, đưa rồi lại đưa.

Cảm giác thích một người hóa ra kỳ diệu như thế.

“Cổng nhà trọ khóa rồi.” Dương Lam Hàng giữ lấy tay cô, đầu ngón tay siết chặt ngầm nói lên ý muốn không buông.

“Không sao. Bác bảo vệ sẽ mở cửa cho em.”

Cô vừa định xuống xe, Dương Lam Hàng nắm chặt lấy tay cô.

“Anh tin em…”

Anh tin tưởng cô, vẫn luôn tin tưởng, nhưng…

Tin tưởng là một chuyện, để ý lại là chuyện khác!

Lăng Lăng khó hiểu quay đầu, chờ anh nói tiếp.

“Nhưng… đừng để anh thấy cậu ta ôm em lần nữa!” Sau vài giây kinh ngạc, Lăng Lăng đã hiểu ra ý anh.

Anh rõ ràng đã trông thấy Trịnh Minh Hạo ôm cô, nhưng vẫn muốn đến Haagen-Dazs mua kem cho cô…

Cái lạnh của kem từ dạ dày lan tỏa đến toàn thân, giá rét phụ họa theo từng cơn đau nhói trong bụng.

“Nếu em muốn đi cùng anh ấy, hà tất phải đợi đến hôm nay?” Cô nhìn thật sâu vào mắt anh, nói: “Anh ấy chỉ đến từ biệt em…”

Lời còn chưa dứt, cô chợt thấy tay trái bị nắm chặt, thân người cũng bị kéo lại, ôm chặt trong lồng ngực ấm áp.

“Lăng Lăng, anh cũng sợ mất đi, em hiểu không?”

Cô lui người lại, tham luyến sự ấm áp của anh, giá lạnh đã bị hơi ấm từng phút từng giây hòa tan.

“Em xin lỗi!”

Nhẹ nhàng sáp lại gần hơn, đôi môi lạnh lẽo khẽ run run hôn lên mặt anh, môi anh, vành tai anh, ghé vào tai anh nói khẽ: “Em cam đoan với anh, sau này sẽ không như thế nữa.”

Nụ cười của cô rất đẹp, thuần khiết hơn cả hoa tuyết, cũng mong manh hơn cả hoa tuyết…

Thế nhưng, làn môi xinh đẹp sáng bóng của cô tản mát hương thơm dìu dịu ngây ngất như hoa anh túc.

Dương Lam Hàng tận lực khống chế khát vọng trong lòng, điều chỉnh hô hấp…

Tuy nhiên, cánh cửa dục vọng một khi đã mở, lực tự chủ không thể nào khống chế được thân thể nữa…

Hành vi của anh hoàn toàn thoát khỏi sự điều khiển của lý trí, hai tay trượt dần đến bên hông cô, ôm lấy.

Nếu Lăng Lăng phản kháng một chút, hoặc nhắc nhở anh một lần, anh sẽ có thể ý thức được sự thất thố của bản thân…

Nhưng cô không có, tay cô vuốt ve lông mày anh, xuôi theo mép tóc, trượt xuống bên môi anh…

Một luồng tê ngứa bên môi khiến thần trí anh hưng phấn. Anh thử đến gần hơn, Lăng Lăng không lảng tránh, chỉ khép lại hai mắt. Vẻ mặt chờ mong của cô khiến anh khó lòng kiềm chế được nữa, bèn cúi đầu hôn lên môi cô.

Đèn trong xe đã tắt, ánh trăng mờ nhạt cũng bị ngăn cách bên ngoài cửa kính xe màu xanh sa-phia.

Trong bóng tối, trời đất đảo lộn, thế giới chao nghiêng, anh quên mất dịu dàng, quên mất chở che mà hút vào, trong xoay vần bùng nổ những đòi hỏi không giống nhau.

Môi lưỡi quấn quýt rốt cuộc không thỏa mãn được khát vọng của anh, tay anh không chịu khống chế vươn ra hướng đến chân cô, di chuyển dọc theo đường cong mềm mại mượt mà…

Thân thể cô run rẩy trên đầu ngón tay anh, trong không gian phát ra những tiếng ngâm khe khẽ nhỏ vụn…

Tay cô để trên ngực dần mất đi sức lực, từ chống cự biến thành vuốt me mơn trớn…

“Đừng như vậy!” Anh cầm lấy hai tay cô, giữ phía sau lưng cô. Thân thể anh đã có phản ứng rõ ràng, nếu cô cứ tiếp tục vuốt ve như thế, anh không thể đoán được giây tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra…

“Chúng ta, vẫn nên tâm sự thôi.” Anh day day cái trán phập phồng huyết mạch, cố gắng suy nghĩ xem tìm chủ đề gì để nói.

“Đi đâu tâm sự đây?”

Môi anh mở ra khép lại nhiều lần, nhịn xuống cơn xúc động muốn nói “đến nhà anh”.

“Em có thể hỏi anh vấn đề nào đó có chiều sâu không?”

Cô ngây thơ nhìn lên bầu trời, suy nghĩ sâu xa trong thoáng chốc. “Thầy Dương, anh cảm thấy kết quả mô phỏng của chúng ta có tính dự đoán được(***) không? Có vẻ rất nhiều số liệu đều quá lý tưởng hóa.”

“Hả?” Anh đặc biệt bất đắc dĩ nhìn cô: “Nếu bây giờ anh trả lời được câu hỏi này, anh là thần luôn!”

“Vậy rốt cuộc anh muốn sao?”

“Anh muốn cưới em về nhà, sau đó…” Anh cũng không nói gì nữa, than nhẹ. “Nói chung em đừng nên hỏi anh câu nào hết.”

Tình nồng thắm, đêm sắp tàn.

Đèn trong phòng trực ban của ký túc xá vụt tắt, tuy vậy, cũng chẳng ai thèm để ý.

******************************

Không lâu sau, Lăng Lăng và Dương Lam Hàng trở thành đề tài bàn tán hot nhất trong phòng thí nghiệm.

Tất nhiên, không phải quan hệ của họ, mà là hành vi cử chỉ dị thường của họ.

Đầu tiên, mọi người nhất trí cho rằng: Lăng Lăng đang bị kích động trầm trọng, tám phần là thất tình!

Bởi vì Lăng Lăng vốn thích ngâm mình trong phòng tự học của nhà trọ nay bỗng ký sinh từ sáng đến tối trong phòng thí nghiệm miệt mài khổ học, đến sớm hơn người khác, về muộn hơn người khác.

Nếu đại học T có bình chọn nghiên cứu sinh cần cù chăm chỉ nhất, Lăng Lăng nhất định hoàn toàn xứng đáng.

Tiếp theo, người được đại học T công nhận là “Người chồng tốt nhất thế kỷ” – Dương Lam Hàng mang tiếng hoa đã có chủ!

Đây nhất quyết không phải tin đồn vỉa hè, mà đã được đương sự chứng thực làm rõ.

Một tuần trước, Dương Lam Hàng dạy xong lớp, hỏi mọi người còn vấn đề gì thắc mắc hay không. Một nữ sinh đứng lên, dùng tiếng Anh hỏi: “Thầy Dương, nghe nói thầy đã có bạn gái, có đúng không ạ?”

Phản ứng của Dương Lam Hàng bình tĩnh ngoài dự đoán, dùng tiếng Anh trả lời: “Cảm ơn! Câu hỏi của em rất tốt! Vừa hay tôi cũng đang định nói với các bạn một chuyện, tôi biết sinh viên đại học T đều rất lễ phép, nhưng mong các bạn khi gặp tôi không cần phải chào hỏi, đặc biệt là các cô gái xinh đẹp. Bởi vì… bạn gái của tôi rất để ý, hậu quả thực nghiêm trọng!”

Có thể hình dung, những lời này ném ra gây chấn động đến cỡ nào.

Ngay cả Lăng Lăng với tố chất tâm lý siêu mạnh đã trải qua tôi luyện gian khổ của anh còn bị dọa đến ngây người, cô nhìn quanh các bạn nữ đang bàn tán xôn xao, lại nhìn đến một Dương Lam Hàng trấn định tự nhiên thu dọn đồ đạc rời đi, khóc không ra nước mắt!

Cô rất muốn nói với mọi người, thực ra cô không nhỏ nhen đến vậy đâu… Nhưng tiếc là, cô có miệng mà không thể mở!

Cho nên cô chỉ có thể im lặng chịu đựng những phỏng đoán cùng chỉ trích liên tu bất tận của các bạn nữ sinh!

Chiều hôm đó, cô vọt vào phòng thí nghiệm của Dương Lam Hàng, lần đầu tiên gọi thẳng tên anh. “Dương Lam Hàng, anh có ý gì hả?!”

Anh đang xem bài tập, ngẩng đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên thành nụ cười nhàn nhạt. “Anh không thể quang minh chính đại ở bên em, nhưng cũng muốn cho mọi người biết, anh thực sự quan tâm đến bạn gái của anh!”

“Hả?… Ờ!” Lăng Lăng kéo kéo tóc, nhìn sàn nhà, nhìn vách tường. “Anh làm việc của anh đi, em không có chuyện gì nữa.”

Gần đây thời gian trôi qua càng nhanh…

Nhiệt độ nói chuyện mỗi ngày một giảm, tình cảm của họ mỗi ngày một tăng với tốc độ hàng trăm độ C.

Bất kỳ vật liệu gì đều có thể bị nung chảy, huống chi là người.

Lăng Lăng cảm giác chính mình là một mẫu vật, ở trong “lò nung nhiệt độ siêu cao” của anh dần dần bị oxy hóa, tan chảy!

Ở trước mặt anh, cô không hề câu nệ, thậm chí còn hơi tự tung tự tác.

Có một hôm cô cao hứng dâng trào, thừa dịp đêm khuya thanh vắng, lẻn đến văn phòng anh, khép lại cửa chớp trong phòng…

Từ sau lưng ôm lấy cổ anh, ghé vào bên tai anh nói: “Em muốn…”

Cô cố ý ngừng nửa chừng, nhìn anh dỡ xuống vẻ ngoài “trang nghiêm”, trong hô hấp phả ra tội lỗi ủ men say, cô cười nói tiếp: “Anh giúp em nhìn xem bản thuyết minh xin cấp bằng sáng chế em viết có vấn đề gì không.”

Anh thở dài như có như không, nói: “In ra một bản cho anh đi.”

“Vâng! Thầy Dương…” Cô cô ý kéo giọng thật dài, cánh tay chậm chạp không rời khỏi người anh.

“Lăng Lăng.” Anh hỏi: “Cuối tuần em có rảnh không?”

“Làm thí nghiệm? Hay thảo luận vấn đề gì à?”

“Đều không phải, em họ anh cho mượn một chiếc du thuyền, anh muốn dẫn em ra biển.”

Ra biển?! Đi… thuyền!?

Hai người hẹn hò nhau trên biển, trên du thuyền dập dềnh trôi, chìm chìm, nổi nổi…

“Em muốn đi không?”

Cô vẫn đang chìm đắm trong mơ mộng dập dềnh trôi nổi.

“Lăng Lăng?”

“Dạ.” Cô đỏ mặt, chạy khỏi văn phòng.

Trở lại phòng thí nghiệm, cô sớm đã đem chuyện bằng sáng chế quăng ra sau đầu, cả buổi tối đều ngồi cắn bút ngẩn ngơ.

Nhất là nhớ tới một buổi tối nọ, hai gò má cô lại bắt đầu nóng lên.

Tối hôm đó đã mười giờ hơn, anh đưa cô về phòng ngủ, qua chỗ nhà trọ của anh, anh lịch sự hỏi: “Em có muốn vào nhà anh ngồi một lát không, uống chén trà.”

“Hả?” Lăng Lăng kinh ngạc nhìn người đàn ông dáng vẻ đường hoàng đạo mạo trước mắt.

Anh có ý gì đây nha?

Nếu dựa trên thói quen xã giao của đàn ông Trung Quốc truyền thống, đây chẳng qua là một lời mời bình thường, chỉ có uống miếng trà, nói chuyện phiếm mà thôi.

Nếu đổi lại là truyền thống văn hóa của đàn ông phương Tây, những lời này chẳng khác nào “Chúng ta lên giường đi!”

Nhưng mà với một Dương Lam Hàng văn hóa Trung-Tây hòa trộn, những lời này thực khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa!

————————–

(*) Thụy Tinh Sát Độc: một phần mềm diệt virus của Trung Quốc, tên tiếng Anh là Rising Antivirus. Logo của nó hình sư tử, nên các bạn Trung Quốc cũng hay gọi nó là “tiểu sư tử (sư tử nhỏ)”. Khi phần mềm này chạy nó phát ra âm thanh như tiếng ngáy ngủ 😛
(**) Piaget SA: Một trong mười nhãn hiệu đồng hồ/trang sức cao cấp nhất thế giới.
(***) Tính dự đoán được: predictability. Cụm từ này thường dùng trong nghiên cứu khoa học.

 

Thấy Lăng Lăng có vẻ do dự, Dương Lam Hàng lập tức hơi hiểu ra, nhìn đồng hồ nói: “Hôm nay có lẽ muộn rồi, để hôm khác đi.”

Vừa nghe anh nói vậy, Lăng Lăng cảm thấy mình dường như lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, liền thốt lên: “Không sao đâu, cũng chưa có muộn lắm.”

Lập tức, dưới ánh mắt hơi khác thường và nghi hoặc của Dương Lam Hàng, cô đột nhiên ý thức được câu mình vừa nói ra vô cùng có ý nghĩa khác, muốn rút lại thì đã quá muộn, đành phải nhận mệnh theo anh lên lầu.

Đêm, một căn phòng, hai phần trà thơm, mối tình nồng thắm.

Cho dù không có kế hoạch xảy ra chuyện gì, cũng có thể trong một thoáng thất thần chớp mắt mà phát sinh cái gì đó.

Cô không biết đôi tay thon dài kia làm thế nào khoác lên vai mình, cũng không biết đôi môi nóng bỏng của anh làm sao dán vào sau tai cô…

Cô chỉ biết có một dòng điện cao thế từ sau tai truyền khắp toàn thân, cả người cô run lên, không khỏi rên khẽ một tiếng, càng dựa sát vào lòng anh. 

Nụ hôn quấn quýt đam mê, tình yêu cuồng dại say đắm, xa cách bao nhiêu ngày chờ đợi, hôm nay ôm hôn, mới hiểu rằng tình yêu thực sự không thể nào chịu đựng khoảng cách, một chút khoảng cách cũng không được…

Sau đó, tay anh bắt lấy tay cô đặt trên lưng ghế sô-pha, đầu ngón tay cùng đầu ngón tay giao nhau, khóa chặt một chỗ. Hai đôi tay này, rốt cuộc không còn phải dựa vào bàn phím để biểu đạt tình ý…

Anh khom người khẽ đè lên cô trên sô-pha, càng hôn càng mê loạn, càng hôn càng cuồng nhiệt…

Lăng Lăng dần cảm thấy áp lực trên ngực càng lúc càng lớn, nhịp tim cấp tốc của Dương Lam Hàng kích động nhịp tim cô.

Mọi cảm quan của cô đều tràn ngập hơi thở dịu nhẹ của anh, trong cơ thể, hơi ấm quen thuộc cùng sự nóng bỏng lạ lẫm hòa quyện vào nhau, khiến cô có loại cảm giác mê muội không biết bản thân đang trôi dạt nơi nao.

Cô vụng về đáp lại anh, hai tay lại một lần nữa ôm chặt cổ anh, thân mình trống rỗng mềm mại từng chút một trượt xuống theo lưng ghế sô-pha, cùng lúc cái gáy gối lên tay vịn sô-pha, thể xác lẫn tâm hồn hoàn toàn không thể kháng cự được mà trầm luân…

“Có thể chứ?” Tay kia của anh tìm được cổ áo cô, mơ hồ hỏi.

Cô mở mắt ra, bốn mắt dây dưa quyến luyến, ánh mắt anh đục ngầu một mảnh, hơi thở ngày càng dồn dập…

Điều này bảo cô phải trả lời sao đây?

Dù sao cũng không thể nói “Có thể, anh tiếp tục đi.”

“Đừng…” Cô thẹn thùng quay đi khuôn mặt đỏ ửng, nói với giọng run run.

Đối mặt với loại chuyện này, có cô gái nào mà không luôn miệng “Đừng” nhưng trong lòng vụng trộm chờ mong. Chỉ cần đàn ông chuyên chế, cương quyết một chút, có lấp lửng cũng nên chuyện.

Rủi thay thứ người nào đó tiếp nhận là giáo dục kiểu phương Tây, nên không hiểu rõ lắm sự rụt rè và e lệ của con gái phương Đông.

Chỉ một tiếng “Đừng”, Dương Lam Hàng không hề dám vượt quá, dùng chút lý trí còn sót lại bức bản thân thu hồi bàn tay đặt ở cổ áo cô, ngồi thẳng dậy, bưng tách trà nguội ngắt uống một hơi hết nửa.

*****************************

Chiều thứ Sáu, tổ đề tài như thường lệ tổ chức họp tổ.

Mỗi lần họp tổ, các sinh viên đều bồn chồn lo lắng, hôm nay lại càng nặng. Bởi vì không chỉ các giáo viên trong tổ đều tham dự, ngay cả hiệu trưởng Chu công tác bận rộn cũng có mặt.

Là chuyên gia tiếng tăm trong giới Vật liệu, hiệu trưởng Chu đối xử với sinh viên của mình hết sức nghiêm khắc.

Vấn đề ông đặt ra cái nào cái nấy đều bén nhọn, phê bình học sinh câu nào câu nấy đều vô tình.

Nhìn mỗi sinh viên đều căng thẳng lo sợ đi lên, bị mắng cho thương tích đầy mình mới được đi xuống, Lăng Lăng rốt cuộc hiểu được nguyên nhân mình bảo vệ tốt nghiệp không đạt.

Cô xui xẻo không phải do gặp Dương Lam Hàng, mà vì gặp phải hiệu trưởng Chu!

Đến lượt Lăng Lăng đi lên, cô đứng trước máy tính, len lén liếc nhìn Dương Lam Hàng.

Anh mỉm cười gật đầu với cô.

Dưới ánh sáng xanh của máy chiếu, trong mắt cô chỉ còn lại một người là anh. Cô không hề hồi hộp, không hề bối rối, từng chữ từng chữ trình bày đề tài của mình, chỉ nói với một mình anh.

Sau khi nói xong, có vài giáo viên đặt đôi ba câu hỏi, cô đều lần lượt trả lời từng câu.

Khi những người khác đều đã hỏi xong, hiệu trưởng Chu cầm bút hồng ngoại trong tay chỉ vào hình ảnh trên slide, giọng nói khiến người ta không rét mà run: “Tại sao em nói màng xếp lớp này là đa tinh thể? Theo như kết quả tách của em cho thấy, nó là đơn tinh thể!”

Chuyên gia quả là chuyên gia, vấn đề này vừa hay chính là cái mà cô và Dương Lam Hàng tuần trước đã thảo luận đến mười giờ đêm.

“Em cho rằng nó là một loại đơn tinh thể giả, bởi vì…” Cô trình bày quan điểm của mình.

Không ngờ hiệu trưởng Chu thẳng tay nói: “Đây chỉ là phỏng đoán chủ quan của em, kết quả thí nghiệm mới là khách quan nhất! Trừ phi em đưa ra được chứng cứ chứng minh đa tinh thể, nếu không kết luận của em là sai!”

“Em…” Lăng Lăng không dám chống đối hiệu trưởng Chu, lại càng không dám múa rìu qua mắt thợ.

Cô nhìn qua Dương Lam Hàng, anh đang nhìn cô, tựa như đang chờ cô trả lời.

Giống như một màn từng gặp qua trước đây, đưa cô về cái ngày cô bị Dương Lam Hàng hỏi đến á khẩu không nói nên lời nhiều năm trước.

Cô mắng anh biến thái, anh lại nói với cô: “Sinh viên và giáo viên đều giữ ý kiến riêng của mình, tình huống đối chọi gay gắt là rất bình thường. Anh ta phủ định em, đề cao quan điểm của anh ta, không có nghĩa em phải phủ định chính mình, là do em không tự tin vào bản thân!”

Đúng vậy, khoa học không có quyền uy!

Ai cũng có thể phủ định bạn, nhưng bạn không được phủ định chính mình!

Lăng Lăng đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn về phía hiệu trưởng Chu. “Em tin kết luận của mình là đúng!”

Lời “đại nghịch bất đạo” từ miệng Lăng Lăng nói ra, các giáo viên phía dưới mặt đều biến sắc, sinh viên có người kinh ngạc, có người cười thầm, nhưng trên khuôn mặt chờ đợi nghiêm nghị của hiệu trưởng Chu không hề lộ vẻ khó chịu như cô dự đoán.

Lăng Lăng thở sâu, ổn định hồn phách treo lơ lửng, cố gắng bình tĩnh đặng trình bày lý do của mình…

Hai mươi phút sau, cô nghe hiệu trưởng Chu nói: “Ý tưởng rất tốt, cần làm thêm chút phân tích chuyên sâu, chứng minh rõ hơn.”

Lăng Lăng giật mình, hiệu trưởng Chu chấp nhận quan điểm của cô ư?

Cô cứ tưởng hiệu trưởng Chu chí ít nên ở trước mặt các giáo viên lẫn sinh viên trong tổ đề tài giữ thể diện cho bản thân đôi chút, bác bỏ cô đến tuyệt đường tranh cãi…

Nhưng ông không làm vậy, ông xoay người, hỏi Dương Lam Hàng ngồi phía sau: “Cậu thấy thế nào?”

“Kết luận trên lý thuyết, cần làm thêm chút thí nghiệm chứng minh.” Dương Lam Hàng nói.

“Làm thí nghiệm sẽ rất khó khăn.”

Lăng Lăng lớn tiếng nói: “Rất khó khăn, nhưng em làm được ạ.”

Dương Lam Hàng cười gật đầu với cô, đôi mắt lấp lánh tựa hồ như đang nói: Em cuối cùng đã cho anh thấy Bạch Lăng Lăng trong lòng anh!

Cô rốt cuộc đã hiểu được sự lao tâm khổ tứ của anh, đã hiểu Dương Lam Hàng xuất thân cao quý tại sao lại từ bỏ cuộc sống xa hoa, lựa chọn con đường học thuật trông rất kham khổ này.

Bởi vì khoa học có sức hấp hẫn độc đáo của nó, trong trời đất này, tồn tại hai chữ đã bị con người lãng quên từ lâu: công bằng!

Sau lưng xã hội phồn hoa ngày nay có rất nhiều quy tắc ngầm không mấy ai biết, sự tối đa hóa lợi ích khiến cho tính hám lợi trước mắt của con người càng thêm trầm trọng.

Quy tắc sinh tồn dạy người Trung Quốc cái gì là “khom lưng vì năm đấu gạo”, còn ai tìm kiếm sự “công bằng”, còn ai thèm để ý đến “khí phách” không đáng một xu?!

Nhưng trong giới học thuật, bạn thật sự có thể nhìn thấy một phương tịnh độ, một dòng suối trong!

Trong thế giới đó không có phân biệt thân phận địa vị, không có khom lưng phụ họa dối trá, càng không có nhượng bộ hèn mọn. Chỉ cần bạn nỗ lực hết mình, bạn tin tưởng quan điểm của chính mình, bạn không ngừng kiên trì, mặc kệ đối phương là hiệu trưởng hay chuyên gia danh tiếng, cũng đều sẽ tôn trọng bạn.

Bởi vì trong thế giới nghiên cứu khoa học, cho dù có vĩ đại như Albert Einstein, ông ta cũng sẽ tôn trọng cùng một thứ – sự thật!

Trước khi Lăng Lăng đi xuống, cô cúi chào một cái thật sâu trước Dương Lam Hàng!

Nếu trên đời này không có Dương Lam Hàng, cô sẽ chỉ là một người phụ nữ bình thường, tốt nghiệp, lấy chồng, sống một cuộc đời bình thường, ngày làm tám tiếng. Giữa biển người mênh mông, cô gặp được anh, nhờ có anh, cô hiểu được sự lôi cuốn của ngành Vật liệu kỹ thuật, nảy sinh hứng thú mạnh mẽ với nghiên cứu khoa học.

Hứng thú cũng giống như tình yêu, cần thời gian hiểu biết, lĩnh ngộ.

Đợi đến khi hiểu rõ, tự khắc sẽ nảy sinh hứng thú.

Nhưng khoa học không chỉ có hứng thú là đủ, muốn làm ra thứ có giá trị, còn cần phải trả giá bằng nỗ lực tâm huyết không ai hình dung nổi…

Đêm đã khuya, trong tòa nhà khoa Vật liệu rộng lớn chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người một trước một sau.

Lăng Lăng thích đi sau lưng Dương Lam Hàng như vậy, bởi vì nhìn khuôn mặt anh tuấn kia, cái cô thấy trong mắt chỉ là Dương Lam Hàng; còn nhìn bóng lưng anh, cô mới có thể cảm giác được bóng dáng của “Vĩnh viễn có xa không”…

“Lăng Lăng?” Anh đi chậm lại. “Sao em cứ đi phía sau anh vậy?”

“Vì em thích nhìn bóng lưng anh.”

“Bóng lưng?” Dương Lam Hàng hết sức khó hiểu: “Tại sao?”

Anh cúi đầu nhìn cô, ra chiều suy tư, Lăng Lăng cũng hơi ngẩng đầu lên nhìn anh, bị khuôn mặt hút hồn của anh dẫn dụ thần trí…

Cô muốn rút lại lời nói vừa rồi!

Một tiếng ho nhẹ cố ý, cắt ngang hai người đang nhìn nhau đến quên cả trời đất, Lăng Lăng nhìn về phía xuất phát âm thanh, tim đột nhiên rơi đánh bịch.

Hiệu trưởng Chu đang đi tới, vừa đi vừa đánh giá họ.

Lăng Lăng vội cúi người hành lễ. “Chào thầy Chu ạ.”

Dương Lam Hàng tiếp lời: “Hiệu trưởng Chu, khuya vậy rồi sao thầy còn chưa về?”

“Tôi vừa cùng thầy Chu thảo luận về đề tài của các cậu một lát. Tôi nghe nói, Viện Khoa Học Trung Quốc có một thiết bị tạo tia ion hội tụ… Các cậu có thể dùng thử xem sao.” Hiệu trưởng Chu nghĩ nghĩ, rồi nói: “Có điều thiết bị này không dùng cho người ngoài viện. Cậu đến Viện Khoa Học một chuyến, nói chuyện với bọn họ cho thấu đáo. Chỉ cần có thể làm ra kết quả tốt, kinh phí không thành vấn đề.”

Dương Lam Hàng gật đầu. “Vâng, tuần sau tôi sẽ đi.”

“Tốt lắm.” Hiệu trưởng Chu vỗ vai Dương Lam Hàng, nhìn thoáng qua Bạch Lăng Lăng, cái nhìn không một chút trách cứ, phần nhiều là lo âu. “Hàng, sắp tới bình chọn giáo sư rồi, có một số việc… phải chú ý ảnh hưởng một chút.”

“Tôi… hiểu.”

“Hiểu là tốt rồi! Cậu còn trẻ, tương lai vẫn còn phải tham gia bình chọn Thanh niên kiệt xuất, học giả Trường Giang(**), có thể cả viện sĩ… Nhất định phải nắm chắc cơ hội thật tốt. Bố cậu kỳ vọng rất cao vào cậu…”

Lăng Lăng nghe ra, hiệu trưởng Chu nói những lời này không phải cho Dương Lam Hàng nghe, là ông cố ý nhắc nhở cô: Dương Lam Hàng không phải một chàng trai bình thường, cuộc đời anh sẽ được gắn với đủ loại vinh quang, những vinh quang đó tất nhiên không chấp nhận bất kỳ một vết nhơ nào…

Nếu yêu anh, tất sẽ không muốn trở thành vết nhơ tẩy không đi trong cuộc đời anh, hủy hoại những vinh dự mà anh dễ dàng đạt được!

Hiệu trưởng Chu đi rồi, Lăng Lăng mới nói: “Sau này… anh không cần đưa em về nhà trọ nữa. Nhỡ đâu để người khác biết quan hệ của chúng ta…”

Anh đã vì cô mà từ bỏ tất cả ở Mỹ, cô không thể lại làm cho anh “thân bại danh liệt”.

“Loại chuyện này có thể giấu được một lúc, không giấu được một đời, người khác sớm muộn gì cũng biết.”

“Nhưng không phải lúc này.”

“Anh không quan tâm người ta nói cái gì, thật đấy!” Anh nói với cô: “Cùng lắm anh không làm giáo sư, không làm thầy giáo nữa.”

“Nhưng em quan tâm! Thầy Dương, em là sinh viên của anh, ít ra anh nên chịu trách nhiệm với em chứ…” Cô nở nụ cười, cười đến vô cùng xinh đẹp: “Đợi em tốt nghiệp tiến sĩ, em sẽ không làm sinh viên của anh nữa. Em vẫn còn trẻ, em có thể chờ…”

“Lăng Lăng…”

Cô ngắt lời anh, cười tươi hơn nữa: “Chờ một ngày em đủ xứng đôi với anh, em nhất định sẽ cho mọi người biết, em yêu anh!”

Dương Lam Hàng không cầm lòng được ôm lấy cô.

Người con gái như vậy, đáng giá để anh dùng toàn tâm toàn lực bảo vệ cô ấy, nhưng cô lại hoàn toàn không cần…

“Thầy Dương, tự chủ của anh ngày càng kém đó!” Cô cười đẩy anh ra, nghịch ngợm nháy nháy mắt, vẻ mặt tràn đầy niềm vui không hề có chút miễn cưỡng hay tủi thân.

Anh biết, cô đã phải chịu rất nhiều ấm ức, nhiều đến nỗi cô đã quen chịu đựng một mình.

Cô cười càng tươi, có nghĩa cô càng muốn che giấu sự hoang mang trong lòng.

“Lăng Lăng, anh có thể làm gì cho em đây?”

“Em muốn đền hàng net, bọn mình chat đi!”

Thật lâu trước kia, Lăng Lăng vẫn luôn mơ ước một ngày nào đó có thể tận mắt nhìn thấy vẻ mặt của anh khi chat, hôm nay rốt cuộc cũng thực hiện được.

Tới hàng net, vừa mở máy tính lên, cô nhìn thấy ava quen thuộc chớp sáng, cảm giác rầu rĩ bay biến sạch, hô hấp cũng trở nên thông thuận.

“Lâu rồi không gặp, dạo này anh khỏe không?” Lăng Lăng vừa gửi xong tin, len lén nhìn biểu hiện của anh, anh cong ngón trỏ đặt bên môi che lại ý cười nơi khóe miệng, đường nét trên mặt đều lộ ra những đường cong thanh tú nhất.

Cô thường xuyên thấy Dương Lam Hàng cười, nhưng đây là lần đầu tiên thấy anh cười vui vẻ đến thế.

Một lát sau, ngón tay anh mới gõ trên bàn phím tựa chuồn chuồn lướt nước. “Rất khỏe, vô cùng khỏe, chưa bao giờ khỏe như vậy…”

“Vì sao?”

“Vì… Cảm giác sở hữu thật sự rất rất tốt đẹp!”

Trong lòng Lăng Lăng chợt động, nhớ tới những lần ôm hôn nồng nàn trào dâng, cơn sóng tình yêu cuồn cuộn lại bắt đầu xao động trong cơ thể, cô hơi bối rối đánh chữ, xóa vài lần mới gửi đi được một tin nhắn: “Anh rất thích em sao?”

Một tin nhắn nhanh chóng chuyển lại: “Đúng vậy!”

“Bắt đầu từ bao giờ?”

“Từ lúc em bảo anh ngẩng đầu nhìn trời xanh, ngày đó em nói với anh: Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian!”

Lăng Lăng vụng trộm liếc nhìn anh một cái, cười đánh chữ: “Đó không phải ngày đầu tiên biết nhau! Anh cũng không biết gì về em cả, vậy thích em chỗ nào?”

Dương Lam Hàng nghiêng người nhìn cô, cúi đầu chậm rãi đánh chữ: “Thích em nhiều chỗ lắm, thích nhất là… ở trước mặt em, anh nhận ra bản thân là một người bình thường…”

Lăng Lăng kinh ngạc nhìn anh.

Anh tiếp tục đánh máy.

Lăng Lăng đợi thật lâu, trên màn hình mới xuất hiện một tin nhắn: “Em làm cho một người đàn ông mười sáu tuổi thi đậu MIT trở nên ngốc nghếch… Em khiến anh ngay cả lên lớp cũng không nhịn được mà cười thành tiếng, cười đến mức bị giáo sư đuổi ra ngoài. Em hại anh lúc làm thí nghiệm, làm sao cũng không khởi động được thiết bị, đem thiết bị ra sửa suốt đêm.”

“Chuyện này liên can gì tới em?”

“Bởi vì anh quên cắm điện.”

“Không thể nào!” Cô quên luôn gõ chữ, trực tiếp hỏi anh.

Cô quả thực không thể tin nổi một người đàn ông như Dương Lam Hàng lại có thể làm ra những chuyện ngốc xít như thế.

Anh vươn tay vuốt má cô, môi cô, dùng thanh âm nói với cô: “Sau khi em cho anh vào blacklist, anh ở thư viện đọc sách suốt một đêm, khi rời đi, mới phát hiện mình xem ngược sách… Ổ cứng máy tính anh bị hỏng, lúc anh ôm máy chạy đến dịch vụ sửa chữa, anh chỉ có một ý nghĩ trong đầu: Tài liệu nào anh cũng đều có thể không cần, nhưng bất kể dùng cách gì, nhất định phải tìm lại được những file lưu nội dung chat…”

Lăng Lăng không nói nên lời, đối diện với một phần tình cảm sâu đậm đến thế, cô không biết nên đáp trả anh ra sao.

Anh xoay người, gõ lên máy tính: “Anh mỗi ngày đều tưởng tượng khuôn mặt của em, ánh mắt của em, đôi môi của em… Thậm chí, dáng người của em… Cuối cùng anh cảm thấy chính mình đã ảo tưởng nên em quá đẹp rồi, nhưng lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy em mặc váy dài trắng muốt, mang theo nụ cười thanh khiết đi về phía anh, anh mới phát hiện em còn xinh đẹp hơn anh nghĩ… Đẹp đến nỗi đứng từ xa thưởng thức một chút cũng thật thỏa mãn.”

“Làm sao anh nhận ra em?”

“Anh nhờ người giúp mình tìm tư liệu về em ở phòng giáo vụ, bên trên có ảnh chụp của em.” Thấy Lăng Lăng trừng mắt, anh giải thích nói: “Em nói miễn bàn chuyện gặp mặt, chứ không nói không được điều tra em.”

“Đó là do… Em nghĩ giữa biển người mênh mông muốn tra ra một người rất khó.”

“Em nhất quyết đừng nói chữ khó với một người làm nghiên cứu khoa học – trong tư duy của anh căn bản không có khái niệm này!”

Đúng vậy, chỉ sợ cũng chỉ có loại người không biết khó khăn là cái gì như anh, mới có thể ở bên cô yên lặng đợi chờ cô lâu đến thế.

Lăng Lăng nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Anh nên cho em biết sớm hơn một chút.”

“Anh không tin em sẽ vì một “thằng cha biến thái nhất thế giới” mà chia tay với bạn trai mình yêu mến.”

“Ai nói anh bọn em yêu nhau?”

Nụ cười trên mặt anh cứng lại trong giây lát, nhìn cô vẻ kỳ quái, không biết vì sao, trong ánh mắt anh cô nhìn thấy một vẻ đau lòng cùng thương hại thoáng qua.

Cô nói: “Nếu anh đã có thể trở về, tại sao không thể đấu tranh thêm chút nữa? Anh cứ như vậy cam tâm đem em nhường cho người ta sao?”

“Em có bạn trai, cậu ta cũng là loại em thích! Anh có thể nói gì, làm gì đây? Anh chỉ có thể chờ em, chờ bọn em chia tay, chờ em thoát khỏi những hoang mang trong lòng! Chờ em có thể can đảm đối mặt với sự thật! Chờ một ngày em có thể hiểu ra, cảm giác an toàn không phải là cái đàn ông mang đến cho em, mà em tự đem lại cho chính mình!”

Cô hết hứng chơi trò lãng mạn, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Nếu em không chia tay anh ấy thì sao? Anh sẽ vẫn tiếp tục im lặng à?”

“Nếu… em cảm thấy cậu ta càng thích hợp hơn anh, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của em.” Anh nói: “Hơn nữa, anh tuyệt đối sẽ không để em biết anh đã làm những gì…”

“Tại sao?”

“Anh sợ em áy náy với anh.”

Nước mắt nỏng hổi rơi trên bàn phím, đối mặt nhau không còn bất kỳ khoảng cách nào, lúc này đây, cô rốt cuộc không thể che giấu nước mắt của mình. “Xin lỗi anh! Em xin lỗi…”

Anh cau mày, lau đi những giọt lệ trên khóe mắt cô. “Lăng Lăng, anh sợ nhất là em khóc nói với anh câu: Em xin lỗi…”

Vì một người đàn ông như thế, có khóc đến chết cũng cam lòng!

**************************

Sáng sớm hôm sau, Dương Lam Hàng dưới sự dẫn dắt của người em họ ruột thịt Âu Dương Y Phàm, đi lên một chiếc du thuyền nhàn rỗi hết sức xa hoa!

Du thuyền có tổng cộng ba tầng, tầng thượng ngoài phòng điều khiển còn có một bể bơi lộ thiên, dọc theo thành bể bơi đều là cát trắng mịn.

“Em đã thiết lập hành trình du ngoạn cùng vệ tinh định vị đâu vào đấy, mỗi giờ mười ki-lô-mét, một vòng hết hai mươi tư giờ. Không cần thao tác gì cả, nếu gặp sự cố ngoài ý muốn anh cứ gọi điện cho em, hoặc ấn nút xin trợ giúp là OK!” Âu Dương Y Phàm ngồi trên ghế mây bên cạnh, đón ánh nắng chói chang, đôi mắt hẹp dài khép hờ nhìn về phía Dương Lam Hàng. “Du thuyền của em thế nào?”

“Cậu càng ngày càng phá của.” Dương Lam Hàng xoa xoa lông mày nhíu chặt, lắc đầu: “Du thuyền làm ăn tốt đẹp tại sao lại bị cậu biến thành cái dạng này?!”

Anh vốn định tặng Lăng Lăng một buổi hẹn hò lãng mạn, mang cô đến đại dương không một ai quấy rầy này cùng nghỉ cuối tuần.

Nhưng du thuyền này hoàn toàn khác xa so với lần đầu tiên anh nhìn thấy nó… Từ đầu tới đuôi, từ trên xuống dưới không có một chút lãng mạn nào đáng nói, nơi nơi tràn ngập mùi… dục!

Du thuyền như thế, Lăng Lăng vừa lên thuyền chắc chắn sẽ hiểu lầm ý đồ của anh!

“Em nói, anh có lương tâm không vậy?” Âu Dương Y Phàm vẻ mặt không đồng tình, đứng dậy lấy ra hai chai đồ uống ướp lạnh từ trong tủ lạnh kề bên, một chai đưa cho Dương Lam Hàng. “Đây là do chính anh mở miệng nhờ, chứ nếu là người khác em không cho mượn đâu!”

“Dẹp đi! Cậu tự hưởng thụ đi! Anh đi mượn người khác.”

“Anh!” Âu Dương Y Phàm đứng lên, ngoắc ngoắc ngón tay: “Em dẫn anh đi tham quan một chút, hôm nay em phải cho anh biết cái gì gọi là “tình cảm”!”

Âu Dương Y Phàm dẫn anh đi xuống tầng giữa, một tấm cửa trượt bằng thủy tinh nằm sát đất ngăn cách giữa boong tàu và phòng khách xa hoa mở ra. Bên trong không khí ấm áp như của gia đình bình thường, sô pha trang nhã, bàn trà, quầy bar, tủ rượu, còn có nơi đặt sâm-panh, bàn ăn với nến trắng…

Bên ngoài là chiếc ghế nằm màu trắng dài hai mét.

Âu Dương Y Phàm đi đến boong tàu, vươn tay kéo một phát, trên không có một chiếc dù mềm màu xanh bung ra, che đi ánh nắng mặt trời oi ả.

“Nơi này có thể câu cá, có thể ngắm sao, cũng có thể…” Âu Dương Y Phàm ho nhẹ một tiếng, cũng không nói gì thêm nữa.

Dương Lam Hàng cúi đầu nhìn chiếc ghế nằm gọn gàng thoải mái dài hai mét, nếu thật có thể cùng Lăng Lăng nằm trên đó, cùng tận hưởng cảm giác phiêu bạt giữa biển khơi mênh mông vô bờ, ngắm mặt trời lặn, mặt trời mọc…

Cũng xem như một ý kiến hay…

Cậu em họ này của anh quả không hổ danh công tử đòa hoa ăn chơi, có thể đem *** cùng ngây thơ hòa trộn làm một.

“Em dẫn anh xuống tầng dưới cùng xem nhé.” Nói xong, Âu Dương Y Phàm lại theo cầu thang đi xuống tầng thấp nhất.

Tầng dưới cùng là một phòng ngủ rộng rãi, vừa bước vào, đập vào mắt đầu tiên là một chiếc giường ngủ cỡ lớn, chăn đắp bằng tơ tằm màu tím buông rũ xuống trên nền thảm sàn bằng lông dài màu trắng.

Thứ còn bắt mắt hơn phải kể đến phòng tắm – nói một cách chính xác, phòng thủy tinh hình cung hoàn toàn trong suốt, cảnh vật bên trong nhìn không sót một thứ gì!

Khiến người ta không muốn mơ màng giữa ban ngày cũng khó…

“Hàng, đến lúc đó… anh không cần quan tâm cô ấy có đồng ý hay không, cùng đừng bận tâm cái gì quý ông ga-lăng, cứ một mạch ôm cô ấy ném thẳng lên giường… Giữa đại dương mênh mông vô bờ này, kêu trời trời không đáp, kêu đất đất chẳng hay, em cũng không tin cô ấy dám nhảy xuống biển tự sát!” Âu Dương Y Phàm thuận tay kéo tủ đầu giường ra, ánh mắt gian tà cười cười: “Đừng nói em không đủ tình huynh đệ, ngay cả áo mưa cũng chuẩn bị cho anh, loại mỏng nhất thế giới… Một hộp có đủ không?”

Dương Lam Hàng mặt không cảm xúc nhìn cậu ta.

“Cậu đem thảm, giường, sô pha, ghế nằm dài cùng ghế mây đổi hết thành đồ mới cho anh.”

Âu Dương Y Phàm không hề nề hà gật đầu. “Được! Ai bảo anh là anh họ em! Ngay cả đồ ăn em cũng đổi hết cho anh. Còn có yêu cầu gì, anh cứ nói.”

“Chuẩn bị đồ ăn nhiều một chút cho anh. Đem tốc độ đổi thành 5km/giờ, toàn bộ hành trình là bốn mươi tám giờ, anh sợ Lăng Lăng bị say sóng!”

“Không thành vấn đề! Còn gì nữa?”

Dương Lam Hàng đi qua bên người cậu ta, thản nhiên nói một câu:

“Một hộp, không đủ…”

Lửa tình đè nén suốt năm năm một khi đã bùng cháy, một hộp làm sao đủ?

————————–

(*) Đơn tinh thể, đa tinh thể.
(**) Thanh niên kiệt xuất: Chương trình bầu chọn “10 thanh niên kiệt xuất nhất” hàng năm của Trung Quốc. Giống như bình chọn 10 gương mặt trẻ tiêu biểu hàng năm của Việt Nam.

Chương trình học giả Trường Giang (Cheung Kong Scholars Program): là một chương trình đặc biệt từ 1998 của Bộ Giáo dục Trung Quốc, kết hợp với tập đoàn Cheung Kong tại Hongkong, nhằm hỗ trợ những nhà khoa học xuất sắc tuổi còn trẻ hoặc trung niên (không quá 45 tuổi cho người làm khoa học tự nhiên và không quá 50 cho người làm khoa học xã hội) tại các đại học ở Trung Quốc, nhằm kích thích sự tranh đua vươn lên trong khoa học, tạo điều kiện cho những người này và đại học của họ vươn lên “đẳng cấp quốc tế”.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+