Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 55-56 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Người ta từ nước ngoài về, thông minh tuấn tú, tuổi trẻ hứa hẹn, gia thế lại tốt, đặc biệt cậu ta lại không khoa trương, tuổi còn trẻ đã biết khiêm tốn che giấu sự sắc sảo. Cậu ấy và chúng ta, người trên trời, kẻ dưới đất!”

Lòng tự tin lung lay chực đổ mà Lăng Lăng xây đắp trên lời cam kết tựa như lâu đài giữa không trung của Dương Lam Hàng, nay mới nghe mẹ nói mấy câu, đã mang cô đá thẳng cẳng từ trên cao rớt xuống.

Ném mạnh đến nỗi cô ngoài đau đớn ra, không còn cảm giác được gì nữa.

“Lăng Lăng, đàn ông xuất sắc như thế, con không giữ được đâu.”

Lăng Lăng như con rối gỗ mất tri giác, mơ hồ gật đầu, vui sướng hay thương tâm đều hóa thành tê liệt.

Lúc này, mặt trời chói chang quá trưa hé ra một nửa giữa những tầng mây, ánh nắng ấm áp vừa vặn chiếu trên gương mặt lạnh lẽo của cô.

Cô ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xanh thẳm bên ngoài, kỳ lạ thay, lúc này cô lại nhớ đến ông nội đã mất. Dường như ông đang ngập tràn mừng vui mà nói với từng người: “Ta đã sớm nói cháu gái ta lớn lên xinh đẹp, khuôn mặt có phúc, mọi người nhìn xem, đàn ông tốt đến thế mà nó cũng gặp được… Cháu gái yêu quý à, con mau kết hôn với nó đi, sinh một đứa nhỏ, ông nội đã chuẩn bị sẵn bao lì xì thiệt to cho con từ lâu rồi đó… Đừng sợ, người sống không có trở ngại nào không thể vượt qua, cũng không có hưởng thụ vinh hoa phú quý bất tận… Chỉ có kiên trì cùng nỗ lực không ngừng mà thôi…” 

Cô nở nụ cười, cười thật tươi tắn rực rỡ với trời cao.

Hạnh phúc ư?

Từ khi còn rất nhỏ, mẹ đã không ngừng nói cho cô biết hạnh phúc không phải một lần có được hết thảy, không lo cơm áo mà sống qua ngày.

Mỗi ngày vất vả một chút, mệt mỏi một chút đều không sao cả, bên cạnh có một người đàn ông biết nóng biết lạnh, những ngày bình yên chính là hạnh phúc.

Cô tin, hai mươi lăm năm đi tìm một người đàn ông thủy chung trọn đời bảo vệ cô. Cho dù anh xấu xí, nghèo nàn đến đâu cũng không sao cả.

Thế nhưng, gặp Dương Lam Hàng, cùng anh tay đan vào tay, ôm nhau thật chặt, cô mới nhận ra mình đã sai lầm rồi.

Cuộc đời vốn muôn hình vạn trạng.

Ốc sên trốn trong lớp vỏ ngoài nặng nề, không bị gió táp mưa sa là một loại hạnh phúc sao?

Nó tránh được mưa to gió lớn, đồng lời cũng bõ lỡ đặc ân đẹp nhất của thiên nhiên: vẻ đẹp tuyệt diễm của ánh hoàng hôn, cảm giác mềm như bông của mưa phùn, những cơn gió nhẹ dịu dàng, bông tuyết trong veo…

Cô không cần làm ốc sên nữa, cô muốn dỡ xuống lớp vỏ dày nặng, hưởng thụ trọn vẹn cảm giác sảng khoái khi được tắm trong ánh dương và những cơn mưa.

“Lăng Lăng…” Mẹ lại cất tiếng. Không cần nghe, Lăng Lăng cũng đoán được mẹ sắp nói gì.

“Mẹ, con muốn ở bên anh ấy…” Lăng Lăng rất muốn nói với mẹ, hạnh phúc không phải là ôm lấy cảm giác an toàn mà sống.

“Mẹ là người từng trải, con hãy tin mẹ, ở bên cậu ta con sẽ không hạnh phúc…” Mẹ Bạch ngắt lời cô định nói: “Con đường mẹ đã đi qua, con muốn dẫm lên vết xe đổ sao? Con đã quên sau khi ba con bỏ đi, mẹ sống mỗi ngày như thế nào ư?”

“…” Lăng Lăng im lặng. Cái gì cô cũng có thể quên, nhưng nỗi khổ của mẹ, cô một phút cũng không dám quên.

“Ừ, đúng là tiền ba con để lại đủ cho mẹ con ta không phải lo cơm áo cả đời. Nhưng tiền thì có ích lợi gì? Bà ngoại con mất rồi, ông ngoại con ngã gãy chân, con phải thi vào trường cấp ba trọng điểm… Mẹ mắc bệnh tiểu đường, ngay đến cơm cũng không thể ăn no, nhưng vẫn phải một mình khổ sở chống đỡ. Ngày đó… nếu không phải vì con, mẹ thực sự không muốn sống nữa!”

Lăng Lăng cố đè ép lồng ngực đang co rút đau đớn từng cơn. Nếu cuộc đời là đau khổ khôn nguôi, cái chết là giải thoát tốt nhất. Nhưng mẹ lại chọn khổ đau tiếp tục chống đỡ, chỉ vì cha già bệnh tật và đứa con gái nhỏ.

“Ông ngoại con luôn khuyên mẹ, đi tìm một người đàn ông khác, đừng tự làm khổ mình. Mẹ nói mẹ không có cách nào tin tưởng vào đàn ông nữa, cũng không muốn dựa dẫm vào đàn ông.”

Mẹ Bạch ngoảnh mặt đi, ngừng một lát, rồi mới quay mặt lại, trong mắt đỏ hồng tơ máu: “Mẹ thú thật với con, mẹ… từ trước đến nay vẫn không buông bỏ được ba con. Rốt cuộc mẹ không quên được ông ấy trước đây đã đối với mẹ rất tốt.”

“Mẹ!” Lăng Lăng khóc, cầm lấy bàn tay to thô ráp của mẹ, từng giọt từng giọt nước mắt
thật to rơi xuống. Cô nhỡ rõ trong ngăn kéo đầu giường trước nay luôn để bức ảnh một nhà ba người họ, ố vàng cũ kỹ, chưa bao giờ vứt bỏ. Mẹ cứ mở miệng ra là hết hận rồi oán, nhưng trong lòng vẫn hy vọng chồng có thể về nhà, một nhà ba người sống hạnh phúc. Lăng Lăng cũng tin ba sẽ trở trở về, nhưng mười mấy năm trôi qua, hy vọng của hai mẹ con cô ngày càng xa vời.

Mẹ lấy tay áo lau nước mắt, giọng nói cũng hơi nghẹn ngào: “Lăng Lăng, nếu con một mực muốn quen cậu ta, mẹ không ngăn được. Cho dù có ngăn cản, về sau con cũng sẽ hận mẹ.”

Lăng Lăng lắc đầu kịch liệt. “Con không hận mẹ, nhưng con không muốn rời xa anh ấy… Anh ấy rất tốt với con, ảnh thật tình muốn cưới con.”

“Mẹ biết, mẹ vừa nhìn qua thái độ của cậu ta hôm nay liền biết cậu ta chỉ sợ mẹ không đồng ý. Haiz! Năm đó lúc ba con gặp ông ngoại con, cũng y như thế… Nói cái gì cũng chỉ dám nói một nửa, nhận thấy sắc mặt ông ngoại con không ổn là lập tức sửa miệng. Lăng Lăng, thế sự vô thường…”

“Mẹ… sau này thế nào, con đều chấp nhận. Con không hối hận đâu!”

Mẹ Bạch thở dài, nói: “Cái gì cần nói mẹ đều nói hết rồi, con thấy nên làm thế nào thì làm. Mẹ chỉ xin nghỉ một ngày, mai còn phải về đi làm.”

Lăng Lăng níu lấy mẹ đang chực đứng lên: “Không dễ gì mẹ đến thành phố A một lần, cứ ở đây vài ngày đã, con dẫn mẹ đi dạo loanh quanh, mua vài bộ quần áo cho mẹ và ông ngoại.”

Mẹ lắc đầu. “Không được, ông ngoại con cần người chăm sóc, mẹ phải về. Mẹ đã mua vé rồi, chỉ còn một tiếng thôi.”

Lăng Lăng biết tính mẹ, bà đã quyết định chuyện gì thì có khuyên cũng vô ích. Vì vậy, cô gọi điện cho Dương Lam Hàng, hỏi anh: “Bây giờ anh có thời gian không?”

“Có việc gì hả em?” Anh hỏi.

“Mẹ em mua vé tàu hỏa về quê lúc hai giờ, nếu tiện, anh qua đây tiễn mẹ chút đi.” Nói xong Lăng Lăng lại sợ làm trễ nãi công việc công việc của anh, ngay sau đó liền nói: “Anh không tiện cũng không sao đâu.”

“Gấp vậy sao?”

“Mẹ phải về chăm sóc ông ngoại em.”

Anh nghĩ ngợi vài giây, lập tức nói: “Chờ anh một chút, mười lăm phút nữa anh đến.”

“Được, mẹ con em chờ anh ở đại sảnh dưới lầu.”

Mười lăm phút sau, Lăng Lăng và mẹ đúng giờ đi xuống dưới, đúng như cô dự đoán Dương Lam Hàng đã ở ngoài cửa chờ hai người.

Anh mở cửa xe để họ ngồi vào trong.

Trên xe để sẵn một túi đồ ăn lớn mua ở siêu thị. Lúc Lăng Lăng cầm lên, mở chiếc túi to ra nhìn liếc qua một cái, sợ anh mua đồ gì quý giá đắt đỏ, không ngờ đồ ăn bên trong đa số đến từ Sơn Đông, còn có một phần nhỏ đặc sản thành phố A.

Đây là cái cô yêu nhất ở Dương Lam Hàng, cho dù anh có sống trong thế giới hoa lệ đến đâu đi nữa, anh cũng không bao giờ phô bày thái độ thượng lưu hơn người. Cho nên, mỗi người đều nói họ không tương xứng, chính Lăng Lăng cũng nghĩ vậy, nhưng mỗi khi họ ở bên nhau đều không hề có một chút cảm giác cách biệt nào.

Tại nhà ga, tiếng xe lửa xình xịch đinh tai nhức óc, mẹ Bạch trước khi lên tàu còn kéo tay Lăng Lăng, nhỏ giọng dặn dò cô: “Cái gì cần nói mẹ đã nói hết, con cũng không phải con nít… Trong lòng mình phải cân nhắc, làm việc gì cũng phải chừa cho mình đường lui.”

“Mẹ, mẹ yên tâm, con biết phải làm sao mà.”

Dương Lam Hàng lui lại vài bước, nhìn người qua lại phía sau lưng, cố ý tránh câu chuyện của hai mẹ con.

Mẹ Bạch hơi đăm chiêu nhìn thoáng qua anh, lại dặn dò nói: “Còn nữa, mẹ thấy nhất cử nhất động của cậu ta đều quy củ đúng mực, mỗi lời nói ra đều thận trọng từng chữ từng câu. Được dạy dỗ như vậy, cha mẹ cậu ta nhất định không phải người bình thường, con lần sau có gặp cha mẹ cậu ta, nhất định phải lưu ý dáng vẻ, nói ít thôi, phải nhìn kỹ sắc mặt người ta.”

“Dạ!”

Lăng Lăng ôm mẹ. “Mẹ, sức khỏe mẹ không tốt, đừng lo lắng chuyện của con.”

“…”

Mẹ Bạch đi rồi, Lăng Lăng như người mất hồn xuôi theo dòng người ra khỏi sân ga. Thế giới này có người mẹ nào không đau lòng vì con gái, cũng vì rất đau lòng nên mới sợ cô đi lầm đường.

“Lăng Lăng.” Dương Lam Hàng nắm lấy cổ tay cô. “Không phải anh đã làm sai cái gì chứ?”

Cô giật mình hoàn hồn, lắc đầu: “Không có.”

“Anh xin lỗi. Bác đến đột ngột quá, anh chẳng chuẩn bị được gì hết.”

“Thực sự không có gì mà.” Cô miễn cưỡng cười cười, có lẽ cười rất khó coi: “Anh biết không? Mẹ nói em căn bản không xứng với anh.”

Dương Lam Hàng bỗng nhiên ôm chầm lấy cô, chặt đến nỗi tưởng như chỉ cần nới lỏng tay, cô sẽ đưa thế giới này biến mất. “Không đâu! Lăng Lăng, em là người thích hợp với anh nhất.”

Mặc kệ người khác thấy thế nào, chỉ cần anh tin rằng “thích hợp” là được rồi.

Cô ở trong lòng anh chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt anh so với lúc tham dự hội nghị khoa học còn trịnh trọng nghiêm túc hơn. Thấy anh để tâm, máu trong người cô cũng ấm lên, tri giác bị mẹ kích thích đến tê liệt dần dần hồi phục.

Tình yêu, không phải yếu ớt đến nỗi không chịu được một chút kích động, hạnh phúc hôn nhân phải tự mình nắm giữ trong tay.

Lựa chọn Dương Lam Hàng, nhất định phải cố gắng đuổi kịp bước chân anh.

Cô nắm chặt tay anh, cuộc sống mai sau, dẫu có mệt mỏi, có khổ sở hơn, cô cũng không thể dừng lại, phải nắm chặt lấy bàn tay này.

Lời nói của mẹ không thể khiến cô từ bỏ tình cảm này, nhưng nó giống như hồi chuông cảnh báo rung lên bên tai Lăng Lăng, không ngừng nhắc nhở cô: Hạnh phúc không phải nhất lao vĩnh dật(*), chiếm được thì cũng có thể đánh mất, tình yêu khó không phải lúc yêu nhau, mà là ở bên nhau trăm năm không rời.

Trăm năm bên nhau, người người đều hy vọng.

Nhưng trong thế giới biến ảo vô thường này, làm được liệu có mấy ai!

*****************************

Sáng sớm hôm sau, Lăng Lăng nằm trên giường lưu luyến dịch khỏi cánh tay choàng lên ngực mình, im lặng xuống giường.

Mặc quần áo, kéo mở rèm cửa, vươn vai đón ánh nắng ban mai. Cảm giác thật tuyệt, cuộc sống nhắm mắt chờ âm báo QQ đã một đi không trở lại!

Lại cúi đầu nhìn người đàn ông đang ngủ say, hóa ra dáng vẻ anh lúc ngủ cũng thật yên tĩnh, thâm trầm…

Lăng Lăng ngồi xổm cạnh giường, chậm rãi nhìn đôi mắt, lông mày, sống mũi, đôi môi anh. Chăn từ trên vai anh tụt xuống, lộ ra da thịt trắng trẻo, trong nắng sớm càng đặc biệt dụ dỗ người ta muốn chạm vào…

Vừa nghĩ đến người đàn ông này thuộc về mình, khóe miệng cô cong lên. Cô tưởng tượng, nếu có một ngày anh biến thành người thực vật, mỗi ngày cứ nằm trên giường như thế cho cô tùy ý nhìn ngắm, vuốt ve cũng tốt lắm…

Thật là, cô lại tưởng tượng lung tung cái gì vậy?!

Cô sợ hãi vỗ vào mặt mình, có người nào lại hy vọng người mình yêu biến thành người thực vật bao giờ.

Cô cẩn thận dùng một ngón tay thoáng chạm vào cánh tay anh, độ ấm cùng cảm giác quen thuộc khiến tinh thần cô rung động, cứ muốn “cầm thú” người nào đó một chút. Hai tay duỗi qua, nhưng nghĩ lại vẫn nên quên đi, mục tiêu cuối cùng của cô là làm “mẹ hiền vợ đảm” cơ mà.

Để không đánh thức người đang say ngủ, cô toan rón rén bước ra khỏi phòng. Vừa đứng lên, hai cổ tay thoáng chốc bị người ta giữ lại, cô chưa kịp phản ứng, người đã bị Dương Lam Hàng kéo vào vòng ôm, xoay người đặt dưới thân.

Nhiệt độ trong chăn thật ấm, thân thể anh càng ấm, khiến người ta quyến luyến.

Tay anh luồn vào trong áo ngủ cô tìm kiếm, trong mắt đã lóe lên ánh sáng “cầm thú”…

“Anh…” Hai má cô đỏ bừng, tuy rằng không phải lần đầu tiên, nhưng trong ánh nắng sáng sủa, dưới rèm cửa mở toang… thì vẫn chưa bao giờ. Cô nhỏ giọng nói: “Anh muộn giờ làm rồi đó.”

Anh nhìn lướt qua đồng hồ trên đầu giường, thời gian quả thật không dư dả cho lắm.

Ngọn lửa trong mắt anh tắt dần, tay cũng rút ra khỏi áo ngủ cô.

Lăng Lăng kéo lại quần áo, chui ra khỏi lòng anh, chạy vô phòng bếp.

Trong bếp vang lên một tràng hòa âm lộn xộn lanh canh lách cách.

Lúc Dương Lam Hàng thức dậy tắm rửa xong, ngồi trước bàn ăn, cô đã làm xong xuôi bữa sáng tình yêu, hai lát bánh mì, hai cái trứng ốp-la, cùng hai ly sữa nóng, hết sức đơn giản.

“Anh ăn sáng đi.” Cô bảo anh một cách rất mẹ hiền vợ đảm.

Anh vòng qua bàn, cúi mặt xuống hôn môi cô một chút, xong mới ngồi xuống ăn.

Mùi hoa nhài nồng đậm khiến cô muốn say, cô lầm bầm tự nhủ: “Nghi thức xã giao phương Tây cũng không hẳn là đồ bỏ đi của tư bản chủ nghĩa.”

Ít ra thì nụ hôn chào buổi sáng mỗi ngày làm cô thích muốn chết.

“Hử?” Dương Lam Hàng hơi nhíu mày, dường như không nghe rõ: “Em nói cái gì?”

“Không có chi.” Lăng Lăng đỏ mặt ngồi xuống, vùi đầu uống sữa. Dĩ nhiên cô rất xấu hổ khi phải nói với anh, cô vô cùng thích thú nghi thức hôn buổi sáng này của người Tây.

“Lúc nãy…” Anh thản nhiên nói: “Nụ hôn đó không phải nghi thức.”

Lăng Lăng suýt chút nữa bị sặc, khó khăn lắm mới nuốt được miếng sữa. Sau đó, cô cúi đầu, cười đến không khép miệng được.

“Chiều nay có thể anh đi thành phố S.”

Cô lập tức cười không nổi. “Đi công tác à?”

“Ừ. Đi tới Viện khoa học liên hệ một chút về thiết bị chuẩn bị mẫu(**), anh muốn trước khi em bảo vệ tốt nghiệp sẽ cho ra được kết quả thí nghiệm. Như vậy, lúc em bảo vệ tốt nghiệp, sẽ không có giáo viên làm khó em.”

Vừa nghe anh nói phải đi, trong lòng cô thoáng thấy trống rỗng, bánh mỳ trong miệng bỗng trở nên khô khốc nuốt không trôi.

“Em thu xếp ít đồ đạc, cùng đi với anh.”

“Em hả?! Có tiện không?” Ở bên Dương Lam Hàng, cảm giác giống như ngồi xe vượt núi, tâm trạng cứ lên xuống chập chờn. Một giây trước cảm xúc còn tụt thấp, một giây sau cô đột nhiên hứng khởi dâng cao.

“Anh dẫn em đi tham quan Viện khoa học một chút, để em hiểu thêm về tình hình phát triển vật liệu kỹ thuật ở Trung Quốc. Nhân tiện dẫn em đi gặp vài người bạn của anh.”

Nghe lời anh vừa nói, xem ra chuyến đi này còn có ý nghĩa lịch sử.

Lăng Lăng vội gật đầu, sợ anh đổi ý.

Anh nhìn đồng hồ, tám giờ kém mười lăm.

Lăng Lăng không đợi anh mở miệng, đã nói trước: “Anh đi làm trước đi, em giúp anh chuẩn bị ít đồ đi công tác, rồi tới phòng thí nghiệm.”

“Ừ.”

**************************

Sau khi Dương Lam Hàng đi rồi, Lăng Lăng mở tủ quần áo, quần áo anh treo một hàng ngay ngắn, các loại y phục kiểu dáng khác nhau treo sẵn thành bộ, không cần lo phối hợp nữa. Lăng Lăng theo trí nhớ, chọn một bộ vest anh hay mặc nhất, rồi lại từ trong tủ chọn ra một bộ thường phục anh chưa bao giờ mặc qua.

Cô thu xếp từng món đồ của anh, vui vẻ ngâm nga một điệu hát quê nhà, tưởng tượng về “chuyến du lịch trăng mật” tại thành phố S.

Lúc này, Liên Liên gọi điện tới, không cho cô cơ hội nói tiếng nào, lập tức liến thoắng hỏi cô: “Cái đồ chết tiệt nhà ngươi, mấy ngày liền không thấy bóng dáng đâu, ngay cả tin tức cũng không có, cậu khai thật cho tớ, có phải đã bỏ trốn với trai không hả?”

Cô cười nói: “Lại để cậu đoán đúng rồi.”

“Tớ đến phòng ngủ tìm cậu, mới nghe Tiểu Úc cùng phòng cậu nói cậu quen bạn trai, mấy ngày nay đều ở với anh ta. Chuyện lớn như vậy mà cậu dám không nói cho tớ biết, thật vô lương tâm, thật khiến tớ thất vọng, uổng công tớ ngậm đắng nuốt cay…”

“Dừng!” Lăng Lăng lập tức bảo ngừng. “Cậu bắt tớ khai thật thì cũng phải cho tớ cơ hội mở miệng chứ?”

Liên Liên ngẫm lại thấy cũng đúng, vì vậy trước hết hỏi vào trọng điểm: “Bây giờ cậu đang ở đâu?”

Câu hỏi khá sắc bén, Lăng Lăng do dự một lúc. “Ở nhà anh ấy.”

Thực ra, từ khi đến với Dương Lam Hàng, cô đã nhiều lần định kể với Liên Liên. Dù sao Liên Liên cũng là bạn thân nhất của cô, là người lo lắng chuyện tình cảm của cô nhất. Nhưng đề cập đến quan hệ của cô và Dương Lam Hàng, cô không biết phải mở lời ra sao.

“Tớ nghe Tiểu Úc nói anh ta là bạn online của cậu, có phải anh bạn khoa học gia của cậu về nước không?!” Liên Liên vừa hét lên đầy ngạc nhiên vui sướng nói xong, ngạc nhiên vui mừng của Liên Liên liền biến thành giận dữ, quay ra bắt đầu trách mắng cô trọng sắc khinh bạn.

“Liên Liên, cậu có bận không? Chúng ta đi uống gì đi, tớ có rất nhiều chuyện muốn kể với cậu.”

“Tốt! Tớ cũng có rất nhiều điều muốn hỏi.” Liên Liên lập tức đồng ý.

“Được! Vẫn chỗ cũ, nguyên tắc cũ!”

Chỗ cũ, là một quán bán đồ uống lạnh được cải tạo từ nhà dân nằm bên cửa hông của trường, đơn sơ đến cả tên quán cũng không có, kem ở đó cũng không thua kém gì mùi vị của Haagen-Dazs.

Lăng Lăng vô cùng thích nơi này, trước đây mỗi lần cùng Liên Liên tự học xong đều phải đi đến đó ngồi một chút.

Nguyên tắc cũ, cô bao!

“Khoan! Lăng Lăng, làm người không chỉ nhìn bên trong, tớ nhìn bề ngoài có được không?” Liên Liên nói: “Tớ bao, đến cửa hàng mới mở đối diện trường đi.”

“Bên đó đông người lắm, tớ có bí mật trọng đại muốn nói với cậu, phải tìm một nơi ít người lui tới.”

“Bí mật à!” Giọng Liên Liên thấp xuống hai tông. “Được, tí nữa gặp.”

Bước vào quán đồ uống lạnh, bà chủ quan năm mươi tuổi vừa thấy Lăng Lăng liền tươi cười chào hỏi. “Lăng Lăng à, lâu rồi không tới cháu.”

“Vâng, dạo này cháu hơi bận.” Cô cười nói.

“Một ly milk shake hả?”

“Hai ly ạ, chốc nữa bạn cháu cũng đến.” Cô đi qua hành lang quen thuộc, thuận tay bật đèn, ngồi vào gian trong cùng. Liên Liên vẫn chưa tới, cô theo thói quen lấy khăn giấy ra, chậm rãi lau bụi trên mặt bàn.

Milk shake dâu nhanh chóng được mang lên, cô hút một ngụm, mùi sữa đậm đà, mùi dâu thơm ngát. Bài trí cũ kỹ phút chốc trở nên không đáng kể.

Tiếng bước chân vội vàng truyền đến, cô ngẩng đầu, bắt gặp một khuôn mặt bầu bĩnh tươi cười. “Hey! Lâu rồi không gặp, dạo này bận lắm hử?”

“Nói trọng điểm đi!” Liên Liên còn chưa ngồi xong đã cấp tốc hỏi: “Anh bạn khoa học gia của cậu thực sự quay về rồi hả? Chuyện khi nào vậy?”

“Rất lâu rồi.” Lăng Lăng đưa một ly milk shake khác đến trước mặt Liên Liên, cười nói. “Uống gì đi đã.”

Liên Liên nào có tâm trạng ăn uống, ních đầy một bụng vấn đề muốn hỏi. “Cậu với anh ấy… ở cùng nhau?”

Lăng Lăng gật đầu.

“Cảm giác thế nào?” Giọng điệu Liên Liên rất lưỡng lự, dường như có chút âu lo.

Lăng Lăng dĩ nhiên biết cô ấy đang lo lắng điều gì. Lo cô không quên được Dương Lam Hàng, lo tình yêu trên mạng đi vào hiện thực sẽ kết thúc bằng “blacklist”.

Cô không trả lời mà hỏi lại: “Liên Liên, cậu nghĩ sao về tình yêu thầy trò?”

“Tình yêu thầy trò? Cậu nói sếp cậu ấy hả.” Liên Liên trầm ngâm một hồi, “Lăng Lăng, cậu thực tế chút đi, Dương Lam Hàng giống như ánh trăng trên trời, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể quấy rầy…”

Không thể quấy rầy sao?

Ký ức màu tím chợt lướt qua trước mắt cô, mồ hôi anh đong đưa lăn xuống hai bên thái dương, mê hoặc khôn cùng…

Liên Liên thấy cô thất thần, đau khổ khuyên cô: “Lăng Lăng, cậu tỉnh lại đi, các cậu không có khả năng đến với nhau đâu.”

“Tớ và Dương Lam Hàng…” Cô trịnh trọng nhìn Liên Liên: “Yêu nhau.”

————————-

(*) Nhất lao vĩnh dật: cố gắng vất vả một lần để được sung sướng lâu dài.
(**) Thiết bị chuẩn bị mẫu (Sample Preparation Equipment): thiết bị dùng đễ chuẩn bị mẫu vật trước khi làm thí nghiệm. Xem thêm tạiđây.

 

“Hả?!” Giọng Liên Liên cao tới quãng tám: “Cậu với Dương…”

Dựa trên kinh nghiệm và bài học đau thương trước đây, Lăng Lăng kịp thời bịt miệng Liên Liên. “Bình tĩnh! Bình tĩnh!”

Liên Liên làm sao có thể bình tĩnh nổi, vội vàng kéo bàn tay Lăng Lăng đang cản trở cô nói chuyện xuống: “Cậu với anh ta, đang quen nhau?! Mấy ngày nay cậu… và anh ta ở cùng một chỗ hả?”

“Ừ.”

Hai mắt Liên Liên trợn tròn, nhìn trừng trừng Lăng Lăng một hồi lâu, đột nhiên vươn tay tìm đến cái trán cô: “Không phải cậu phát sốt, sốt tới ngu người luôn rồi đấy chứ?”

“Không có.”

Tuy Liên Liên sờ trán cô thấy nhiệt độ vẫn bình thường, nhưng vẫn không thể tin: “Cậu chắc chắc cậu không mắc chứng hoang tưởng nào đó phải không?”

“Tớ chắc chắn!”

Lăng Lăng dùng hai tay bưng ly milk shake, hơi nước đọng trong lòng bàn tay, lạnh lẽo.

“Cậu cũng cho rằng tớ không xứng với anh ấy sao?” Lăng Lăng thầm thở dài.

“Không phải! Không phải!” Liên Liên vội lắc đầu, lời nói có chút lộn xộn. “Lăng Lăng, cậu là một cô gái tốt, ai cưới được cậu là phúc của người đó. Tớ chỉ là không có cách nào tưởng tượng nổi Dương… anh ta có thể cùng sinh viên của mình… Quả thực, chuyện này xảy ra với bất kỳ ai khác đều có thể, nhưng xảy ra với anh ta, rất là khó hiểu. Anh ta thoạt nhìn rất… rất… thanh cao!”

“Haiz!” Lăng Lăng cảm thán, cô hoàn toàn có thể hiểu được sự kinh ngạc của Liên Liên. Bởi vì, vẻ ngoài thanh cao của Dương Lam Hàng không biết đã mê hoặc hết bao cô gái không biết gì! 

Tất nhiên, trong đó cũng bao gồm cả cô. Nếu không Dương Lam Hàng hai năm nay ám chỉ nhỏ nhỏ to to không biết bao nhiêu lần, cô há có thể một chút mơ tưởng cũng không dám có sao.

“Rất khó hiểu.” Liên Liên vỗ vỗ ngực, cầm ly milk shake uống một hơi hết nửa ly. “Tớ thế nào cũng nghĩ không thông… anh ta muốn cái gì đây!”

“Nghĩ không thông à?” Lăng Lăng cười tựa vào lưng ghế, chậm rãi nói: “Liên Liên, tớ cũng nghĩ không thông, năm năm trước vì sao cậu không nói tớ biết, bang Massachusetts không chỉ có đại học Harvard mà còn có cả MIT!”

“Trường đại học ở Massachusetts quá trời, tớ làm sao nói cậu biết từng cái một được… Hey dà, tớ đang nói với cậu chuyện tình yêu thầy trò, cậu đừng có lái tớ qua chuyện yêu đương trên mạng chứ…” Liên Liên đột nhiên im bặt, mắt trợn tròn thao láo! “Lăng Lăng, cậu có ý gì? Anh bạn khoa học gia của cậu học MIT? Đừng nói với tớ…”

Lăng Lăng gật gật đầu.

Liên Liên bưng phần milk shake còn lại uống sạch, nhưng vẫn không thể nào bình tĩnh. “Anh ta, anh ta, anh ta…”

Liên Liên nói ba chữ “anh ta” liên tiếp mà vẫn chưa biểu đạt xong lời mình muốn nói.

Lăng Lăng hảo tâm thay cô nói ra: “Anh ấy chính là người bạn khoa học gia của tớ, hai năm trước từ Mỹ trở về, lúc ấy, tớ đang quen Uông Đào. Cho nên, anh ấy hiểu lầm.”

“Anh ta hiểu lầm cậu căn bản không thích ảnh, nản lòng thoái chí, nên lựa chọn từ bỏ hả?”

Lăng Lăng lắc đầu. “Nói đúng ra, anh ấy vẫn luôn theo đuổi tớ. Chuyện xưa nước ấm nấu ếch(*) cậu từng nghe bao giờ chưa? Tớ chính là con ếch ngu si đó, vốn dĩ dưới tác dụng của phản ứng chống lại kích thích, có thể nhảy khỏi nồi, chạy trối chết. Kết quả anh ấy dùng lửa ấm từ từ nấu, chờ đến khi tớ phát hiện… thì đã bị nấu chín rồi!” Trong lòng Lăng Lăng bổ sung một câu: Dù sao cũng chín, cứ để anh ấy ăn quách đi, đỡ cho kẻ khác vớ bở!

“Không hổ là nhà khoa học!” Liên Liên chắp hai tay lại với nhau, ánh mắt ngập tràn sùng bái. “Theo đuổi phụ nữ mà cũng theo đuổi có trật tự đến thế. Bội phục, phục sát đất luôn!”

“Liên Liên, tớ hiểu rõ hơn ai hết, tớ không xứng với anh ấy… Nhưng tớ đã lỡ chìm đắm quá sâu rồi. Tớ có thể khuyên chính mình trốn tránh Dương Lam Hàng, nhưng tớ không có cách nào thuyết phục bản thân rời xa “Vĩnh viễn có xa không”. Cậu có hiểu không?”

Liên Liên trầm mặc giây lát, bỗng nhiên vỗ vai Lăng Lăng rất trượng nghĩa: “Có gì mà không xứng chứ?! Là chiều cao không xứng, hay diện mạo không xứng? Bằng cấp không xứng, hay nhân phẩm không xứng?”

“Không giống kiểu có thể xứng đôi với nhau.”

“Lăng Lăng, cậu phải có lòng tin vào bản thân, anh ta cũng không phải một cậu nhóc sinh viên hai mươi tuổi đầu, nếu anh ấy đã lựa chọn cậu, nhất định có lý do của ảnh!”

“Ừm!” Cô nhìn ánh mắt chân thành của Liên Liên, hốc mũi bỗng chua chua, nước mắt rưng rưng.

Bạn bè, chính là người trong lúc bạn cần nhất, sẽ đứng sau lưng thúc đẩy bạn.

“Liên Liên, dưới góc nhìn của cậu, cậu có thể chấp nhận tình yêu thầy trò không? Tớ lo tình cảm của bọn tớ bị nhà trường biết, trường sẽ đuổi việc anh ấy.” Vấn đề này khiến Lăng Lăng rối bời đã lâu, kẻ trong cuộc thường u mê, cô biết chính mình vì quá bận tâm nên mới nghĩ quá nhiều, do đó muốn nghe một chút quan điểm của Liên Liên.

Liên Liên ra vẻ không quan trọng khoát tay. “Anh ta chưa kết hôn, cậu chưa lấy chồng, có gì nghiêm trọng đâu. Đâu đến mức phải đuổi việc chứ.”

“Nhưng tớ lo sẽ ảnh hưởng đến danh dự của ảnh.”

“Chứ cậu nghĩ Dương Quá với Tiểu Long Nữ thì sao, có bị người đời phỉ báng không? Từ khi Trung Quốc mới thành lập, pháp luật đã cho phép tự do yêu đương rồi!”

Vừa nghe Liên Liên nói vậy, tâm trạng phập phồng đã lâu của Lăng Lăng rốt cuộc cũng buông lỏng.

“Cảm ơn cậu, tớ yên tâm rồi. Nếu mọi người đều nghĩ như cậu thì đã không có vấn đề gì hết.”

Liên Liên nhìn bộ dạng nửa mừng nửa lo của Lăng Lăng, không khỏi cảm khái hết mức: “Hai người các cậu thật không dễ dàng, yêu qua mạng hơn năm năm, mỗi người đều từ bỏ nhiều như vậy, mới đến được với nhau… Tớ còn nhớ thời gian cậu cai net hồi đó, ốm đi trông thấy…”

“Thật không? Sao tớ không biết nhỉ?”

“Hồi đấy cậu làm gì có tâm trạng soi gương, mỗi ngày đều mặc cái váy trắng bay qua bay lại như nữ quỷ. Lâm Lâm lén nói cho bọn tớ biết, thất tình mà vừa khóc vừa làm loạn thì cùng lắm buồn khổ ba tháng là xong, thất tình mà một giọt nước mắt cũng không rơi thì dẫu ba năm cũng không buông bỏ được. Quả thực nó nói đúng…”

Họ tám về trường đại học, từ tình yêu qua mạng của Lăng Lăng cho đến từng người bạn cùng phòng ngủ, càng tám càng vui, nhất thời quên luôn giờ giấc.

Mãi đến khi Dương Lam Hàng gọi điện cho cô.

Lúc Lăng Lăng nhận điện thoại, hai má hồng hồng, ý cười lay động.

Liên Liên nhìn đến nỗi hơi choáng váng, cô quen Lăng Lăng bảy năm, những tưởng Lăng Lăng rất thích cười, nhưng cô chưa bao giờ thấy Lăng Lăng tươi cười động lòng người đến thế.

Con gái đang yêu, thật sự rất đẹp!

“Alô!” Hàm lượng đường trong giọng Lăng Lăng vô cùng cao.

Ngữ khí của Dương Lam Hàng cũng rất nghiêm túc, giọng điệu cao cao tại thượng ra dáng. “Bạch Lăng Lăng! Em tới văn phòng khoa một lát, có chút việc cần tìm em!”

Lăng Lăng đoán bên cạnh anh hẳn là có những giáo viên khác, không dám khinh suất, bèn cung kính nói: “Dạ! Thầy Dương, em lập tức đi qua đây.”

Cúp điện thoại, cô vội vã nói: “Liên Liên, tớ đến khoa có chút việc đã.”

Liên Liên che miệng cười trộm. “Xem cậu bị dọa kìa! Cậu đó nha, cả đời sẽ bị anh ta ép tới chết luôn, đừng mong nổi dậy.”

Haiz! Lăng Lăng cũng cảm thấy vậy đó.

Dương Lam Hàng một khi đã nghiêm chỉnh, cô đến thở mạnh cũng không dám.

Chạy nhanh suốt đường đi, tới khoa Vật liệu, cả thang máy Lăng Lăng cũng không dám chờ, chạy bộ năm tầng lầu đến văn phòng khoa Vật liệu.

Trong văn phòng khoa chỉ có ba người, một giáo viên văn phòng khoa mặt mày nghiêm nghị đang nhíu mày nhìn bảng điểm của cô.

Lô Thanh bạn học của cô đang giúp thầy giáo văn phòng khoa nhập dữ liệu vào máy tính.

Dương Lam Hàng ngồi trên ghế cạnh Lô Thanh, mỉm cười nhìn Lăng Lăng, nắng sớm chiếu lên gương mặt anh, dường như làm vấy bẩn sự thanh khiết của anh.

Lăng Lăng chậm rãi nhích đến bên cạnh giáo viên văn phòng khoa, lễ phép chào: “Chào thầy Vương! Thầy tìm em có chuyện gì không ạ?”

“Tại sao em có một môn tự chọn không qua? Em có biết sinh viên muốn học lên thẳng tiến sĩ thì các môn tự chọn bắt buộc phải đạt không?”

“Không thể nào, em có đi học mà!” Lăng Lăng vô cùng thành khẩn cam đoan: “Em chưa bao giờ trốn học, tất cả các lớp đều có mặt, liệu có phải giáo viên phụ trách môn quên không ạ.”

“Em tự mình nhìn xem.” Thầy Vương đưa bảng điểm cho cô. “Em không hề đến lớp buổi nào, thi hết môn cũng không tới!”

“Hả?” Lăng Lăng kinh ngạc nhìn bảng điểm, len lén trừng mắt một cái với Dương Lam Hàng đang không nhịn được cười kia, quay mặt lại mỉm cười hỏi giáo viên văn phòng khoa: “Thầy Vương, ý thầy nói là môn Phần tử hữu hạn phi tuyến tính(**) phải không ạ?”

“Phần tử hữu hạn phi tuyến tính?” Thầy Vương lại lật lật bảng điểm, “Môn đấy em có điểm rồi, thầy Trần nói em có đi thi.”

“Thầy Trần ạ?” Lăng Lăng suýt chút nữa vọt miệng hỏi ai là thầy Trần, may là nhịn xuống kịp, không thì toi luôn!

“Chính là thầy giáo mà vào hôm thi hỏi em là sinh viên lớp nào đó? Không phải em còn hỏi người ta học lớp nào sao?”

Cô ấm ức cúi đầu nghịch ngón tay, đó là điểm bất lợi của học nhiều ngành, giáo viên chuyên ngành căn bản đều không biết ai vô ai.

Dương Lam Hàng ngồi bên che miệng nín cười, nhịn đến đau khổ, nhìn Lăng Lăng đến nỗi cô muốn ngứa ngáy khó chịu.

Thực ra, chuyện này cũng không thể trách Lăng Lăng.

Yêu cầu của khoa Vật liệu đối với nghiên cứu sinh thạc sĩ thiên về góc độ thực hành hơn, các sếp trong tổ đề tài đều coi trọng khối lượng làm thí nghiệm của sinh viên, năng lực xoay sở giải quyết vấn đề, nói một cách tương đối, yêu cầu về mặt điểm số trên lớp cũng không quá nghiêm khắc.

Có vài sinh viên vì muốn đạt học bổng hoặc lên thẳng tiến sĩ thì còn nghiêm chỉnh học các môn bắt buộc, tranh thủ lấy điểm cao. Về phần môn tự chọn, chẳng qua là để cho đủ học phần nên chọn đại một môn, không để ý nó có liên quan gì với đề tài của mình hay không.

Sinh viên bình thường sẽ lên lớp buổi đầu tiên để điểm danh, rồi buổi cuối cùng đến copy vài cái file Power Point, xem qua từ đầu đến cuối một lượt là có thể thi đậu.

Nếu gặp phải giáo viên dễ tính, cuối cùng chỉ cần nộp một bản báo cáo là được cho qua.

Lớp Phần tử hữu hạn phi tuyến tính kia Lăng Lăng chưa đi lần nào, buổi đầu tiên Kiều Kiều giúp cô điểm danh, buổi cuối cùng Tiếu Tiếu chép file PPT giùm cô, cô đọc hết một đêm xong đi thi. Lúc đi thi, một người ăn vận trông như sinh viên trẻ tuổi bước đến cạnh cô, hỏi: “Bạn à, bạn học lớp nào vậy?”

Giọng điệu vô cùng khách sáo, cô cũng vô cùng khách sáo trả lời: “Tớ học lớp Hai, mà bạn ơi, sao mình lại chưa thấy bạn bao giờ, bạn học lớp nào thế?”

Người đó cầm thẻ sinh viên của Lăng Lăng nhìn nhìn, xong bỏ xuống rồi đi ra ngoài.

Lăng Lăng khi ấy còn thấy kỳ kỳ, bạn sinh viên này liệu có phải học đến mụ người, làm việc lung tung lộn xộn không. Cô có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đó chính là thầy Trần siêu cấp hiền lành trong truyền thuyết. Cũng may thầy Trần nổi tiếng hiền hậu, nếu là giáo viên khác chắc đã sớm loại cô khỏi phòng thi chứ đừng nói cho cô thi đậu.

Lăng Lăng hạ quyết tâm lần sau buổi đầu tiên của môn tự chọn dù thế nào cũng phải đi học, có nghe giảng hay không không quan trọng, nhìn rõ giáo viên mới là mấu chốt, nếu không sẽ lại gặp chuyện mất mặt như thế kia.

Thu hồi suy nghĩ, Lăng Lăng cười cầu tài hỏi. “Thầy Vương, môn nào em không qua ạ?”

“Công nghệ vật liệu mới!”

“Công nghệ vật liệu mới, môn này có lớp sao ạ?” Cô nhớ rõ học kỳ sau mới có lớp.

Thầy Vương lạnh lùng nhìn liếc cô một cái, nói: “Không phải môn nào em cũng đi học à?”

“Nhưng không ai nói em biết có môn này ạ.” Cô nhỏ giọng lí nhí, cẩn thận ngẫm lại một chút, nhớ mang mang hình như lớp trưởng có nhắc mình. Mấy ngày nay cùng Dương Lam Hàng yêu đương mơ mơ màng màng, đã sớm quên béng chuyện môn tự chọn này.

“Thầy Vương!” Dương Lam Hàng cuối cùng cũng mở miệng thay cô giải vây: “Anh xem chuyện này nên làm sao đây? Thành tích các môn bắt buộc của Bạch Lăng Lăng đều rất cao, nếu chỉ vì môn tự chọn mà hủy tư cách học thẳng tiến sĩ thì thật đáng tiếc.”

“Haiz! Thầy Lưu đã báo điểm qua đây, tôi chỉ phụ trách nhập điểm, không thể tự tiện sửa đổi.”

“Thầy kinh nghiệm công tác phong phú, loại chuyện này cũng thường xuyên gặp, chắc là có biện pháp khác đúng không? Sinh viên của tôi thật có hơi phiền toái, coi như anh làm ơn giúp tôi một chút đi.”

“Vậy thế này đi.” Thầy Vương vừa nghe giọng điệu cầu khẩn của Dương Lam Hàng, cũng không nỡ từ chối, nghiêm túc suy nghĩ rồi nói. “Điểm của Bạch Lăng Lăng tôi tạm thời chưa lưu, cậu đi tìm thầy Lưu nói một tiếng, hỏi anh ấy xem liệu có thể sửa điểm đôi chút được không!”

“Tôi hiểu rồi! Phía thầy Lưu tôi sẽ đi nói chuyện. Cảm ơn anh!”

“Cảm ơn thầy Vương ạ!”

Lăng Lăng vừa nói xong, mặt mày xám xịt đi theo Dương Lam Hàng rời khỏi văn phòng khoa.

Dọc đường đi cô đều cười trộm, có sếp che chở thật là quá tuyệt! Dù sao, có quan hệ tốt đẹp với sếp càng quan trọng hơn!

Vào văn phòng, Dương Lam Hàng lập tức đóng cửa lại, khóa trái!

“Sáng hôm qua thầy Trần đến nói chuyện với anh, anh còn tưởng anh ta nói giỡn!” Dương Lam Hàng nói.

Thầy Trần thật nham hiểm, cư nhiên lại đến méc sếp cô!

“Thầy Dương?” Lăng Lăng thấy Dương Lam Hàng từng bước hướng về phía cô: “Thầy không định trừng phạt thể xác em đấy chứ? Em biết lỗi rồi! Từ nay về sau em sẽ không bao giờ trốn học nữa, đảm bảo không trốn!”

“Trừng phạt thế xác à?” Giọng Dương Lam Hàng nghe cực kỳ mờ ám. “Ý tưởng này hay đó.”

Lăng Lăng lùi ra sau từng bước, giải thích nói: “Không phải em muốn trốn học, em vừa phải làm thí nghiệm, vừa phải chuẩn bị thi cuối kỳ môn bắt buộc, còn phải chuẩn bị bảo vệ đề tài, nhiều chuyện phải làm như thế, em phải lựa chọn mà bỏ bớt…”

Tay Dương Lam Hàng vén tóc bên tai cô, nâng mặt cô lên.

Câu tiếp theo của cô bị nuốt ngược trở vào.

Cô e lệ nhắm mắt lại, chờ mong…

Anh nhẹ giọng nói bên tai cô: “Em về chuẩn bị đâu đó đi, chuyến tàu lúc mười hai giờ trưa, mình đi thành phố S.”

**************************

Thời tiết cuối thu, xe lửa rong ruổi giữa trời đất rộng lớn vô biên, mỗi nơi vươn tới, phồn hoa mãn nhãn.

Trong toa xe giường nằm, họ ngồi đối diện nhau, đem mọi cảnh phồn hoa thu hết vào trong mắt. Hành trình xa xôi dường như trở nên ngắn hơn rất nhiều.

Họ tán gẫu với nhau suốt đường đi, đề tài nói chuyện không hết.

Nói xong chuyện những nhân vật đạt giải Nobel từ xưa đến nay, lại đến chuyện các tác giả văn học mạng hiện đại, nói chuyện Lỗ Tấn, vô tình lại đề cập đến lịch sử Trung Quốc, Lăng Lăng đến đây hứng chí, hồ hởi kể chuyện lịch sử năm ngàn năm, vanh vách nói về các vị quân vương mình yêu thích nhất.

“Em thích lịch sử Trung Quốc lắm hả?” Anh hỏi. “Con gái thích lịch sử không nhiều lắm đâu.”

Lăng Lăng nói với anh. “Ba em trước đây là thầy giáo lịch sử, thường xuyên kể chuyện lịch sử Trung Quốc cho em nghe. Sau này ba đi rồi, lúc nhàm chán em cũng hay mở sách lịch sử ra xem.”

“Là lúc nhàm chán? Hay nhớ ông ấy?”

Lăng Lăng nhìn ra ngoài cửa sổ, một con ngỗng trời từ trên cao bay qua, cô kêu lên kinh ngạc: “Anh xem, con chim to chưa kìa!”

Dương Lam Hàng đặt tay lên đầu cô, âu yếm xoa xoa tóc cô. “Lăng Lăng, em yên tâm đi, anh nhất định giúp em tìm được ông ấy.”

“…”

Tới thành phố S cũng đã khuya, Viện khoa học đã tan tầm từ lâu.

Dương Lam Hàng cùng Lăng Lăng trước tiên nghỉ chân tại một khách sạn gần Viện khoa học. Để tránh những phiền toái không cần thiết, Dương Lam Hàng vốn xử thế cẩn trọng cố ý muốn đặt hai phòng. Ăn xong cơm tối, Dương Lam Hàng ngồi trong phòng cô một lát, hơn mười giờ thì rời đi.

Lăng Lăng tắm rửa xong, rúc vào chăn đắp lạnh cóng, tựa vào đầu giường đọc tài liệu.

Càng đọc càng chán, nhưng lại không hề buồn ngủ, Lăng Lăng nhất thời cao hứng, liền nghĩ ra một trò đùa tinh quái.

Cô nhấc điện thoại đầu giường, cô gái trực tổng đài vô cùng nhiệt tình. “Xin hỏi chị có việc gì không ạ?”

“Phiền cô giúp tôi chuyển điện thoại đến phòng 1216.”

“Vui lòng chờ giây lát ạ.”

Điện thoại reo hai tiếng, giọng nói trầm ấm của Dương Lam Hàng cực kỳ dễ nghe. “Xin chào!”

Lăng Lăng cố ý đè cổ họng, dùng một giọng chính mình nghe còn thấy buồn nôn nói: “Xin hỏi… Anh ở một mình có thấy cô đơn không? Có cần phục vụ đặc biệt không ạ?”

“Không cần, cảm ơn!” Điện thoại cúp thẳng tay.

Lăng Lăng nhoài người trong chăn, càng nghĩ càng thấy mắc cười, vì thế cầm lấy điện thoại, gọi một lần nữa.

Chuông reo bốn lần mới bắt máy. “Xin chào!”

Lăng Lăng nheo nhéo bắt chước tiếng Quảng Đông nói: “Anh ơi, đừng cúp điện thoại mà! Phục vụ của chúng em, đảm bảo khiến anh hài lòng đến mức không thể hài lòng hơn.”

Lần này Dương Lam Hàng không trả lời, cũng không cúp điện thoại.

Lăng Lăng cũng không có kinh nghiệm gọi điện chọc ghẹo, sau hai câu, có vẻ không biết rõ phải nói gì thêm cho lắm. “Anh cứ thử sẽ biết, đảm bảo anh cả đời khó quên.”

Dương Lam Hàng cất lời: “Ừm! Chi phí tính thế nào?”

Anh cư nhiên dám hỏi câu này sao?! Lăng Lăng mém nổi xung, chữ “Anh!” vừa lên đến miệng vội nuốt xuống.

Chỉ số thông minh của Dương Lam Hàng cao như vậy làm sao có thể dễ dàng bị cô lừa, nhất định là đang bỡn lại cô, muốn cô chịu gậy ông đập lưng ông đây mà.

Cô sẽ không mắc mưu đâu, nên cười càng chói lọi hơn, “Còn tùy anh chọn dịch vụ gì ạ.”

“Vậy sao?” Giọng điệu anh có mùi trêu chọc: “Các cô cung cấp những dịch vụ gì?”

Câu hỏi điển hình kiểu Dương Lam Hàng, muốn bao nhiêu tích cực thì có bấy nhiêu.

Lăng Lăng mặt nóng muốn chín luôn, dựa vào chút kiến thức có hạn học được từ mấy tiểu thuyết trên mạng, bèn mặt dày trả lời anh: “Chẳng hạn như, mê hoặc thu phục, SM, còn có NP… Bất kể phục vụ kiểu gì, chỉ cần anh nói, em đều làm được hết…”

“Ừm! Tôi không cần nhiều dạng lắm, tôi thích… cô chủ động hơn.”

Chủ động á? Lăng Lăng nhớ lại vài đoạn trích trong tiểu thuyết 18+… rất khó khăn nha.

Quệt mồ hôi lạnh trên trán, giọng cô kiên trì uốn éo không ngừng: “Anh muốn em chủ động thế nào?”

“Tôi muốn…” Dương Lam Hàng trầm ngâm một lát, giọng điệu dường như cố nén ý cười nói ra: “Cô đến đây, tôi sẽ nói cho cô!”

“Em phải nhắc anh trước, giá rất cao đó.”

“Cô trị giá bao nhiêu, tôi trả bấy nhiêu…” Cúp điện thoại.

Anh nói: Anh thích cô chủ động…

Anh nói: Cô tới đây, tôi sẽ nói cho cô!

Như vậy cô rốt cuộc nên đi, hay không đi?

Lăng Lăng rúc vào trong chăn, rất nhiều hình ảnh kỳ quái hiện lên trong đầu cô, càng nghĩ càng nóng…

Cô xốc lại tinh thần, đứng dậy rời khỏi chăn, khoác thêm áo choàng tắm màu trắng do khách sạn chuẩn bị, buộc dây lưng, ghé vào cửa nhìn trái nhìn phải, thấy không có người, bèn chạy nhanh đến cánh cửa đối diện gõ cửa phòng Dương Lam Hàng.

Cửa mở ra, Lăng Lăng học theo cách pose coi trên ti-vi, lưng tựa khung cửa, một chân cong lên, quyến rũ dẫm lên khung cửa sau lưng.

Áo choàng tắm chỉ buộc một chiếc thắt lưng hơi mở ra, thân thể nhỏ bé nửa kín nửa hở.

Dương Lam Hàng không hề kinh ngạc khi thấy cô, nhìn cô xuyên suốt từ đầu đến chân, đáy mắt tràn đầy hưng phấn.

“Anh xem em giá bao nhiêu?” Cô nghịch nghịch mái tóc đen còn hơi ẩm ướt, cười mờ ám.

Dương Lam Hàng vươn tay ra, ôm lấy eo cô, kéo cô vào trong, ép lên vách tường cạnh cửa.

“Thử qua mới biết được!”

————————–

(*) Nước ấm nấu ếch: là câu chuyện ngụ ngôn của Trung Quốc. Khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra. Nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà… chết từ từ –> Ngụ ý: con người sống trong an nhàn quen rồi có thể khiến tinh thần sa đọa mà hại đến bản thân, bởi vì quá trình này diễn ra chậm chạp nên khi tỉnh ngộ thì đã muộn. Ngược lại, nếu đang ở “thiên đường” (điều kiện bình thường) mà bị ném xuống “địa ngục” (nước nóng), phản ứng sẽ rất mạnh, từ đó nhanh chóng đưa ra lựa chọn, không đến nỗi chết lúc nào không hay.
(**) Phần tử hữu hạn phi tuyến tính (Nonlinear finite element): Phép phân tích cấu trúc vật liệu theo mô hình 3D, sử dụng các phép toán phi tuyến tính, thường dùng chương trình ANSYS để thực hiện. Có thể xem một bài viết về ví dụ ứng dụng tại đây.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+