Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 61-62 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Kết cục

Buổi chiều, Lăng Lăng nổi giận đùng đùng xách va-li hành lý, ngồi xe lửa về nhà…

Trước khi lên tàu, cô vội vàng chạy đi sửa điện thoại, sợ mình bỏ lỡ nhưng lời giải thích của Dương Lam Hàng.

Trên tàu hỏa xóc nảy, cô tựa đầu vào cửa sổ bằng kính, nhìn màn hình di động.

Trong lúc chờ đợi, Lăng Lăng ngày càng lo lắng, bất an, bóng dáng ba rời đi thoáng hiện lên trước mắt hết lần này đến lần khác, cô sợ hãi, sợ Dương Lam Hàng gọi điện đến, nói với cô: Xin lỗi, Lý Phi Phi thích hợp với anh hơn em… 

Lăng Lăng che mặt, cố khuyên bản thân phải bình tĩnh, buộc chính mình tin rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, có thể bọn khốn nạn kia nói năng bậy bạ, đặt điều vu khống, cũng có khả năng Lý Phi Phi muốn dựa vào đó để khuấy động dư luận…

Xe lửa bon bon tiến về trước, bánh xe không ngừng lăn, cán qua từng dây thần kinh yếu ớt của cô…

Chiều hôm sau, lúc xe lửa sắp về đến ga, di động cô rốt cuộc cũng reo.

Lăng Lăng tức tốc cầm lấy điện thoại bằng hai tay, bắt máy.

“Hàng?” Trong toa tàu rất ồn, cô bịt một bên tai để có thể nghe rõ hơn tiếng nói của Dương Lam Hàng.

“Em đang ở đâu, sao ồn vậy?”

“Trên xe lửa.” Cô nói.

“Xe lửa?”

Để anh yên tâm xử lý tốt chuyện dự án, cô không thể không gạt anh nói: “Gần đây xảy ra nhiều chuyện quá, em hơi mệt mỏi, muốn về nhà nghỉ ngơi thư giãn… ở bên cạnh mẹ…”

“Cũng được! Chờ anh xử lý xong chuyện dự án, anh sẽ đến nhà tìm em, bàn với mẹ em chuyện kết hôn của tụi mình.”

“Vâng!” Nhớ tới ảnh chụp trên mạng, Lăng Lăng ôm một bụng tức giận, lại không thể trực tiếp phát tác.

Cô ngần ngừ một lúc, hỏi: “Anh ở thành phố B làm gì?”

Anh nói toàn chuyện liên quan đến dự án, nghe ra mỗi ngày đều rất bận bịu, trong khi chuyện của Lý Phi Phi thì một chữ cũng không nhắc đến.

Cuối cùng, anh nói: “Anh rất nhớ em…”

Cô nghe xong đầu chợt nóng lên, thốt ra một câu không nên nói: “Không phải anh có Lý Phi Phi rồi sao?”

“Em!” Dương Lam Hàng lập tức cao giọng.

“Ảnh chụp hai người ở trong xe hôn nhau nồng nhiệt, đến khách sạn thuê phòng có thể nhìn thấy khắp nơi trên mạng, anh cũng không định giải thích với em một chút sao?”

“Chuyện em và Trịnh Minh Hạo đã giải thích với anh chưa?”

Sự nhẫn nại của Lăng Lăng đã lên đến cực hạn, không thèm quan tâm người trong toa tàu nhìn mình ra sao, cô lớn giọng nói: “Ý anh là anh cố tình trả đũa em?!”

“Trả đũa ư? Em cho anh là loại người nào?” Giọng Dương Lam Hàng không còn bình tĩnh nữa: “Ý anh là: Anh có thể tin em, tại sao em lại không thể tin anh?!”

“Từ trước tới nay em chưa bao giờ cùng Trịnh Minh Hạo tới khách sạn thuê phòng.”

Dương Lam Hàng nói: “Ừ, bọn em chỉ quang minh chính đại ôm nhau, căn bản không thèm kiêng dè cái nhìn của người khác, cũng không cần suy xét đến cảm nhận của anh.”

“Em đương nhiên là muốn quang minh chính đại mà ôm anh trong trường, nhưng em có thể sao?” Một cơn uất ức dâng lên, cô bật khóc, tuy rằng đã cực lực khống chế, nhưng giọng nói vẫn nghẹn ngào. “Em không thể, anh là Dương Lam Hàng, anh là thầy em, tất cả mọi người đều nói không cho phép em cản trở tương lai của anh… Anh bảo em phải làm thế nào?”

“Anh xin lỗi!” Nghe thấy tiếng khóc của cô, giọng điệu Dương Lam Hàng lập tức mềm hẳn. “Chuyện không phải như em nghĩ đâu, anh đưa Lý Phi Phi về khách sạn, cô ấy uống rượu, lúc xuống xe đột nhiên hôn anh… Anh thực sự đã đẩy cô ấy ra, sau khi đưa cô ấy về khách sạn, anh cũng nhanh chóng rời đi. Em phải biết, những phóng viên kia thích bóp méo sự thật.”

Giải thích rất hợp lý, nhưng Lăng Lăng cũng không hoàn toàn tin. Cô lại hỏi: “Vậy sao di động anh lại ở chỗ cô ta?”

“Anh để quên áo ở chỗ cô ấy, di động nằm trong túi áo.”

“Tại sao anh phải cởi đồ?”

“Cô ấy làm bẩn áo anh…”

Lăng Lăng lạnh lùng ngắt lời anh: “Anh gạt em, anh làm gì cũng luôn cực kỳ chú ý chi tiết, anh sẽ không quên đồ của chính mình, nhất là thứ quan trọng như điện thoại di động.”

“Tình huống lúc đó…” Dương Lam Hàng hơi ấp úng. “Anh…”

Sự ngờ vực cứ như cỏ dại, sinh trưởng tươi tốt trong lòng. “Tình huống lúc đó thế nào?”

“Lăng Lăng, anh không muốn nhắc lại chuyện đó. Tóm lại, anh không làm chuyện gì có lỗi với em hết.”

“Không muốn nhắc. Được thôi!” Lăng Lăng cứng rắn nói: “Vậy vĩnh viễn đừng nhắc nữa.”

Nói xong, cô ngắt điện thoại, nhất thời kích động ném di động ra ngoài cửa sổ!

Lăng Lăng tự nhận mình không phải một đứa con gái bốc đồng, nhưng cũng có lúc sự không nỡ chia ly cùng áp lực từ bên ngoài sẽ đẩy sức chịu đựng của một người đi đến cực hạn.

Lo âu quá mức khiến cô đánh mất lý trí vốn có, thần kinh căng cứng của cô có thể đứt phụt bất kỳ lúc nào.

Chờ đến khi cô tỉnh táo lại, muốn hối hận, thì đã quá muộn!

Điện thoại đã bị xe lửa bỏ lại trên một mảnh đất mênh mông hoang vắng…

Hôm sau, Lăng Lăng vốn kiệt sức vì đường xa lại ngồi trước máy tính xem các file chat hết lần này đến lần khác, chờ đợi ava đầu hói nhỏ chớp sáng, hỏi cô: Em có đó không?

Nhất định trước tiên cô sẽ trả lời anh rằng: Không có! Không có! Không có…

Trong lúc đang sốt ruột refresh danh sách bạn bè, một tiêu đề gây sốc nhảy ra trên màn hình – “Lý Phi Phi thừa nhận bạn trai là giáo viên đại học”.

Lăng Lăng nhanh chóng click vào, tin tức được dẫn từ blog Sina.

Lý Phi Phi cư nhiên dám công khai trên blog của mình thân phận “bạn trai trong lời đồn”, cô ta còn ngang nhiên viết:

____________________

Thấy tất cả mọi người đều dùng những từ ngữ nhạy cảm để mô tả mối quan hệ giữa tôi và anh ấy, thậm chí còn có người nói anh ấy dùng một triệu để mua một đêm của tôi, tôi rất thất vọng.

Chẳng lẽ sức hấp dẫn của đàn ông phải dùng tiền tài để thể hiện, còn sự quyến rũ của phụ nữ chỉ có cơ thể trẻ trung xinh đẹp thôi sao?

Chẳng lẽ trong giới giải trí sẽ không thể có tình yêu đích thực? Mà chỉ còn lại giao dịch giữa quyền lực và sắc đẹp?

Mọi người đều rất tò mò anh ấy là ai, đúng không?

Một tay phú hào dùng một triệu đô-la để mời tôi “ăn cơm”? Một nhà đầu tư phim truyền hình nào đó? Hoặc là, một kẻ nhà giàu tích cực theo đuổi người đẹp như tôi?

Đều không phải, anh ấy chỉ là một giáo viên đại học bình thường, có cuộc sống khiêm tốn, chuyên tâm nghiên cứu sách vở.

Tôi không phủ nhận mình thích anh ấy, thích từ khi còn rất nhỏ, thích nhân phẩm của anh, tài năng của anh, cá tính của anh, trong mắt tôi anh ấy loại đàn ông chỉ dùng sức hấp dẫn của nhân cách để chinh phục phụ nữ!

__________________

Bên dưới có người đặt câu hỏi: “Phi Phi, hiện nay có rất nhiều ngôi sao nữ ra sức che giấu cuộc sống riêng tư của bản thân, tại sao cô lại thẳng thắn như vậy?”

Cô ta đáp: “Thích là thích, vì sao không dám thừa nhận? Tôi không giống những người khác, rõ ràng là thích nhưng đồng thời lại sống chết giấu giếm khi bị người ta nghi ngờ.”

Còn có người hỏi: “Cô không sợ quan hệ của hai người lộ ra sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp diễn xuất sau này của mình sao?”

Cô ta đáp: “Đối với tôi mà nói, lấy một người đàn ông mình yêu có ý nghĩa hơn rất nhiều so với làm một diễn viên. Vì anh ấy, tôi cam tâm tình nguyện từ bỏ sự nghiệp của mình, làm một người mẹ hiền vợ đảm…”

Bên dưới có rất nhiều người cảm khái, nói ở trong giới giải trí phù hoa vẫn còn có một tình yêu thuần khiết đến thế, khiến người khác vô cùng hâm mộ và cảm động.

Lăng Lăng kéo xuống phía cuối trang, viết một đoạn comment:

“Tôi cũng từng thích một người đàn ông, bị nhân cách của anh ấy hấp dẫn thật sâu, thích nhân phẩm của anh, thích cá tính của anh, ngưỡng mộ tài năng của anh. Nhưng tôi không dám nói ra, sợ quan hệ của chúng tôi cản trở tiền đồ của anh ấy, tôi cũng không dám vì anh ấy mà từ bỏ tương lai của mình, sợ làm một người mẹ hiền vợ đảm như tôi sẽ không có năng lực giữ lấy một người đàn ông hoàn mỹ như thế. Tôi không biết liệu mình yêu anh chưa đủ, hay là tôi quá yêu anh… Nhưng đã lựa chọn như vậy, tôi không hối hận!”

Lý Phi Phi không trả lời, comment của cô nhanh chóng bị chôn vùi trong hàng loạt comment ào ạt như thủy triều.

Lăng Lăng chua chát nhìn màn hình máy tính, so với Lý Phi Phi, comment của một người không hề quan trọng như cô chỉ mờ nhạt tựa bụi trần.

Giờ phút này, ý nghĩ rời đi của cô thực sự bị dao động.

“Lăng Lăng, quên đi con!” Mẹ Bạch không biết từ khi nào đứng sau lưng cô, đã sớm đọc được tất cả.

“Con…”

“Đàn ông như vậy, không giữ được đâu.” Mẹ Bạch vỗ vỗ vai cô: “Nghe lời mẹ, ra nước ngoài đi! Phụ nữ tốt hơn hết vẫn phải dựa vào chính mình. Đừng cản trở tiền đồ của người ta, cũng đừng cản trở cuộc đời của chính mình.”

Buổi chiều, Lăng Lăng đi mua điện thoại mới, bởi vì khác vùng nên không thể làm lại sim điện thoại, cô đành phải mua sim mới, gọi điện cho Dương Lam Hàng.

Di động anh tắt máy, có lẽ đang dỗi cô.

Cô hết nhẫn lại nhịn, rốt cuộc không chịu nổi, gửi một tin nhắn, nói với anh: Em là Lăng Lăng, đây là số điện thoại mới của em.

Sau đó, Lăng Lăng đi vào một trường dạy tiếng Nhật, hỏi han chi tiết cụ thể, xem qua phòng ốc, ghi danh nhập học và nộp học phí. Vừa làm xong mọi thứ, Dương Lam Hàng bỗng gọi điện cho cô.

“Lăng Lăng, em đang ở đâu?”

“Ở trong nhà em.”

Anh nói: “Bác gái nói em đi ra ngoài rồi.”

“Anh…” Lăng Lăng kích động đến nỗi tay nắm chặt di động, run giọng cho anh biết vị trí hiện tại của mình. “Anh đến tìm em sao?”

“Em chờ anh nhé…”

Tình yêu, thường không cần nhiều ngôn từ…

“Vâng.” Cô mỉm cười, gật gật đầu. “Em chờ anh.”

Trước cổng trường dạy tiếng Nhật, Lăng Lăng đứng đó, ngóng về phía ngã tư…

Mỗi chiếc taxi đi ngang qua đều khiến hi vọng cô dâng lên một chút, rồi lại nặng nề xẹp xuống.

Cuối cùng, một chiếc taxi dừng phía trước cô, Dương Lam Hàng bước xuống xe…

Anh đứng yên tại chỗ, gần trong gang tấc, chỉ nhìn cô.

Cô không muốn nói gì cả, chỉ chạy ào qua, ôm chầm lấy anh…

Nhịp tim của anh, hối hả mà nặng nề.

Giờ phút này, ấm ức kiểu gì cô cũng không quan tâm, cái gì cũng đều có thể tha thứ…

Nhưng khi anh ngẩng đầu nhìn thoáng qua tấm biển “Tổ Chức Giáo Dục Nhật Ngữ Quốc Tế Sakura”, liền im lặng một hồi lâu.

Cô đứng thẳng, vẻ mặt của anh khiến cô hơi hoảng hốt. “Hàng?”

“Tại sao lại gạt anh?” Anh nói: “Anh nghe nói em đã làm xong thủ tục rời trường lẫn chứng nhận xuất ngoại du học. Em đã quyết định phải đi, vì sao còn muốn nói dối anh?”

Lăng Lăng không tìm được từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi lòng của anh.

Cô may mắn biết dường nào, mới được một người đàn ông như vậy yêu thương, anh cái gì cũng có, nhưng vì cô mà tình nguyện buông bỏ.

Cô cũng bất hạnh biết dường nào, đem lòng yêu một người đàn ông khiến cô vì anh mà cam tâm chịu đựng hết thảy.

“Tại sao em không thể nghe lời anh? Cuộc sống ở nước ngoài không dễ dàng, anh không muốn em đi để chịu khổ…”

Lăng Lăng cười nhẹ: “Anh không cần lo, cuộc sống kiểu “xã hội cũ” em cũng đã kinh qua thì sống ở nước phát triển còn không chịu được sao?”

Dương Lam Hàng cố sức ổn định cảm xúc rồi mới nói: “Lăng Lăng, vậy em có nghĩ cho anh không? Anh đã hơn ba mươi, anh là một thằng đàn ông bình thường…”

“…”

“Lăng Lăng.” Dương Lam Hàng ôm lấy cô, nói rõ ràng bên tai: “Ở lại đi, vì anh.”

“Em đã gửi thư chấp thuận cho giáo sư ở Nhật rồi, ông giấy đang giúp em xin giấy chứng nhận tư cách, em không thể đổi ý.”

Dương Lam Hàng kinh ngạc nắm chặt hai vai cô, bắt cô đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nếu anh nhất quyết muốn em ở lại thì sao?” Giọng điệu Dương Lam Hàng nghiêm túc đáng sợ.

Lăng Lăng cắn răng chịu đựng cơn đau trên vai. “Anh đừng ép em!”

“Nếu giữa anh và đi nước ngoài, em chỉ có thể chọn một…”

Lăng Lăng cho rằng anh chỉ nói thế thôi, Dương Lam Hàng yêu cô như vậy, anh sẽ không nhẫn tâm chia tay với cô. “Tại sao anh không thể tôn trọng lựa chọn của em?!”

Cô nhìn thấy một nỗi tuyệt vọng trong mắt Dương Lam Hàng, đó là ánh mắt cô chưa bao giờ bắt gặp trước đây.

Mặc kệ anh nóng giận đến mức nào, cô cũng không sợ, nhưng phản ứng của Dương Lam Hàng bình tĩnh không ngờ, không có phẫn nộ, cũng không nói lời nào…

Lăng Lăng hốt hoảng, hai tay chụp lấy cánh tay anh. “Hàng, anh…”

“Anh tôn trọng em, em cứ theo đuổi cái em muốn đi… Đúng như em nói, nếu yêu em, phải cho em cơ hội, để em tự mình đối mặt…” Dương Lam Hàng đẩy tay cô ra, xoay người rời đi.

Cô chạy đuổi theo, túm chặt tay anh: “Hàng, anh chờ em về, được không anh?”

Anh lắc đầu, từng chút gỡ ra những ngón tay nắm chặt bằng tất cả sức lực của cô: “Lăng Lăng, anh yêu em, anh không quan tâm mình phải trả giá bao nhiêu, từ bỏ bao nhiêu vì em. Nhưng anh cũng có giới hạn, tình yêu của anh không phải vô hạn bất tận, anh xin lỗi…”

Anh xoay người, đi về một hướng khác, càng đi càng xa…

Bóng dáng anh thoạt nhìn sức cùng lực kiệt.

Dường như đoạn tình yêu này đã hành hạ anh đến kiệt sức, cho dù không nỡ, nhưng anh cũng không có cách nào kiên trì thêm bốn năm.

************************

Một năm bốn tháng sau, Osaka, Nhật Bản.

Cuối cùng cũng đến tiết trời anh đào nở rộ khoe sắc, hoa đào sum suê đầy cành mỉm cười trong gió, Lăng Lăng ngồi trước máy tính, nhìn màn mưa hoa bay lượn ngập trời.

Nước mắt so với mưa hoa đào càng xinh đẹp thê lương, trên màn hình máy tính hiện lên tin tức của đại học T, một dãy những từ khóa khiến người ta kinh ngạc.

Dương Lam Hàng, giáo sư, thanh niên kiệt xuất toàn quốc, người phụ trách dự án 863**, nhà khoa học đứng đầu…

Còn đây là một bài thông cáo của khoa Vật liệu, nội dung như sau:

———-

Được sự phê chuẩn của Ủy Ban Khoa Học Công Nghệ Nhà Nước, tại đại học T thành lập Viện nghiên cứu vật liệu khoa học tiên tiến, đặc biệt bổ nhiệm giáo sư Dương Lam Hàng làm viện trưởng, hiệu trưởng Chu làm viện phó…

Dương Lam Hàng, tài đức vẹn toàn, trình độ học thuật uyên thâm, thành tích nghiên cứu khoa học nổi bật, nổi tiếng trong và ngoài nước…

Sau đây là sơ lược lý lịch cá nhân của Dương Lam Hàng:

Năm *** tốt nghiệp Học viện công nghệ Massachusettes, đạt học vị tiến sĩ.

Năm *** được bầu làm giáo sư, hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ.

Năm *** đạt giải thưởng Thanh niên kiệt xuất toàn quốc.

Cùng năm, dự án 863** được cấp kinh phí, được bổ nhiệm làm người phụ trách dự án, nhà khoa học đứng đầu…

———-

Bên cạnh bài viết đăng một bức anh chụp nghiêng Dương Lam Hàng, chụp lúc anh tham dự một hội nghị, anh hơi nghiêng người, ngồi trên ghế, tư thế ngồi vẫn tao nhã như vậy, khí chất vẫn thanh cao như vậy, một bên mặt vẫn hoàn mỹ không chút tì vết như vậy.

Nhưng ánh mắt không còn sáng trong như cô từng biết… mà đã trở nên u ám, tối tăm.

Xem xong thông cáo, Lăng Lăng tắt máy tính, một mình đi xuống tầng hầm, ngồi trong phòng thí nghiệm mười tám độ C, ngây ngốc nhìn chằm chằm màn hình máy tính, nhìn mẫu vật của mình thu nhỏ từng na-nô-mét.

Hơi lạnh từ điều hòa thổi vào cô từ khắp trái phải trước sau.

Xương cốt ở đầu gối, khuỷu tay, hai vai đau đớn từng cơn.

Cô dùng lòng bàn tay xoa xoa hai đầu gối lạnh cóng, nước mắt rơi xuống cũng lạnh ngắt…

Nước mắt Lăng Lăng không phải vì đau lòng, mà là vui sướng, vì người đàn ông cô dốc hết mọi thứ để yêu thương mà vui sướng.

Anh thành công, trải qua bao nhiêu nỗ lực như thế, anh rốt cuộc đã có được cái anh muốn. Nếu vậy, cô có trả giá, có từ bỏ tất cả, cũng đều đáng giá.

Lăng Lăng lau khô nước mắt, từ trên bàn điều khiển cầm lên bài báo tiếng Anh đã viết xong, dò từng chữ kiểm tra lỗi ngữ pháp. Đây là bản thảo cô chuẩn bị sau hội nghị quốc tế một tháng. Mỗi khi đọc bài viết, luôn luôn, tầm mắt cô sẽ dừng ở cột ghi tên tác giả “L.H. Yang”.

Dùng ngón tay vuốt ve cái tên trên đó, cô mỉm cười, nước mắt thấm ướt chữ viết.

Mỗi bài báo được đăng của Lăng Lăng đều đi kèm cái tên này, người khác cho rằng đó là tôn trọng, chỉ mình cô biết, đó là vì nhung nhớ…

Nhớ những ngày Dương Lam Hàng chỉnh duyệt từng từ từng chữ trong bài viết cho cô, nhớ những ngày ngay cả dấu câu một ký tự hay hai ký tự anh đều giúp cô sửa.(*)

Với cả, mỗi khi cô nhìn thấy cái tên này, sẽ luôn có cảm giác họ vẫn còn có mối liên hệ dây dưa không dứt, anh vẫn còn tồn tại trong cuộc đời cô, chưa từng biến mất…

Thở ra một hơi dài, điều chỉnh dòng suy nghĩ, Lăng Lăng tiếp tục đọc từ vựng tiếng Anh, đọc hết lần này đến lần khác.

Trời tối rồi lại sáng, Lăng Lăng đo rồi lại đo, mẫu vật đã đạt đến 100 nanô. Cô lấy mẫu vật ra, cẩn thận cất giữ, tắt thiết bị, tắt đèn…

Ra khỏi tòa nhà trống vắng.

Một mình đạp xe đạp đi trong sương sớm, gió lạnh thổi tung áo khoác nặng nề của cô, lướt qua da thịt cô.

Lăng Lăng rùng mình một cái, tiếp tục đi về phía trước.

Người mỏi mệt đến cực độ, không cảm giác được cái lạnh, cả buồn ngủ cũng không, chỉ tê liệt đạp xe, bò lên con đường dốc đứng.

Cưỡi cưỡi chạy chạy, đi hết lộ trình mười cây số, đã là tám giờ sáng.

Lăng Lăng bước vào nhà trọ tối tăm lạnh lẽo, nhìn thấy con gián chạy qua trong góc tường, liền cởi giày hung hăng ném tới.

Bên trong phòng có gián, bên ngoài phòng, chim kêu inh ỏi, quạ đen tha về rác rến… Cái đất nước trân trọng động vật chết tiệt này, làm người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể từ từ quen dần, từ từ thích ứng.

Tịch mịch, cô độc, vất vả, áp lực…

Những thứ này cô đều có thể chịu được.

Chỉ trừ mùi vị nhớ nhung một người, rất khổ sở, rất khổ sở…

Ngủ đến hơn mười hai giờ trưa, Lăng Lăng thức giấc, lấy lát bánh mì trong tủ lạnh, trước tiên đem kẹp hai cái trứng ốp-la vào giữa, sau đó ngồi trước máy tính mở trang web, đăng nhập vào trang đăng tiểu thuyết theo kỳ của cô.

Chuyện cũ đang kể đến đoạn Dương Lam Hàng tỏ tình với cô, rất nhiều comment trả lời:

“Lăng Lăng thật hạnh phúc.”

“Thầy Dương thật có tình.”

“Ông Trời ơi, ban cho con một anh Dương Lam Hàng rơi chết con đi.”

Mỗi lần đọc được những trả lời như thế này, cô mới có thể cảm thấy bản thân không hề đáng thương, ít ra cô đã từng có một câu chuyện xưa lãng mạn đến thế…

Gió thổi qua khung cửa sổ, mang theo hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn phòng.

Chậu hoa nhài bên cửa sổ lại nở, hương thơm tươi mát hệt như mùi của anh.

Lăng Lăng hít sâu, nhắm mắt cười nói với chính mình: Mày có thể kiên cường đối mặt…

Đáng tiếc lệ vẫn bất giác chảy xuôi.

Thời gian bốn năm rất dài, đủ dùng để chữa thương, nhưng đã một năm trôi qua, miệng vết thương của cô vẫn đang chảy máu.

Anh vẫn là nỗi đau trong những đêm sâu thanh vắng trằn trọc khó ngủ.

********************

Du thuyền dập dềnh trên những con sóng biển.

Một mình ngồi trên ghế dài trên boong tàu, lơ đãng nhìn mặt trời dần lặn xuống… và cả, tấm rèm cửa màu tím bị gió biển thổi tung.

Không biết nhìn đã bao lâu, anh dường như nhớ tới cái gì đó, từ trong ví tiền lấy ra một mảnh giấy, chậm rãi mở ra…

————————-

(*) Cái này liên quan đến việc đánh máy văn bản tiếng Trung, phân biệt giữa việc một chữ/dấu câu chiếm một hay hai vị trí ký tự tiêu chuẩn trong chương trình soạn thảo hoặc lập trình và cả sự khác nhau trong bảng mã. Đại khái theo như mình search thì các loại ký hiệu chiếm hai vị trí tiêu chuẩn thuộc bảng mã GB2312-80, các loại ký hiệu chiếm một vị trí tiêu chuẩn thì thuộc bảng mã ASCII (giống như đánh máy ABC bình thường như chúng ta). Xem thêm tại đây.

Du thuyền lướt sóng thong thả tiến về trước.

Một bóng người lẻ loi đứng trên boong tàu, ngây ngẩn nhìn mặt trời hoàng hôn đang chìm dần…

Áo sơ mi xám tung bay phần phật trong gió biển, tao nhã mà u buồn.

Thời gian cứ trôi đi một cách có tiết tấu, không nhanh không chậm.

Một năm nay, anh hầu như mỗi ngày đều bận rộn, làm không hết công việc, mở không hết hội nghị, nhận không hết điện thoại cùng tiếp không hết các cuộc xã giao.

Thế nhưng, cuộc sống bận rộn cũng không thể xóa sạch nỗi nhớ trong tim, dẫu bận dẫu mệt, nhưng giữa những khe hở thời gian anh đều chú ý sát sao sự biến đổi vi diệu của mối quan hệ Trung-Nhật.

Nhiều khi, trên bản tin xuất hiện động đất ở Nhật Bản, hoặc là tin không khí lạnh tràn về, anh đều đau lòng thật lâu… 

Anh luôn tự nhủ: Ngày mai sẽ tốt thôi, thế nhưng ngày mai… nỗi nhớ về một người con gái vẫn khiến anh có cảm giác một bộ phận nào đó trên thân thể cứ đau âm ỉ.

Di động anh đổ chuông, vẫn là điệu nhạc cũ rích xưa như trái đất: “Người yêu em một mình chịu tổn thương…”

Anh nhìn liếc qua hiển thị trên màn hình, bắt máy.

“Phi Phi đã về rồi, mẹ muốn tối nay gọi nó tới nhà ngồi chơi.” Trong điện thoại truyền đến giọng nói của mẹ anh.

Anh không chút do dự nói: “Tối nay con còn có việc.”

“Công việc, công việc, trong lòng con ngoài công việc ra không còn chuyện gì khác sao hả?” Mẹ Dương hơi bực mình. “Hàng, con đã ba mốt tuổi rồi, con cần có một người phụ nữ chăm sóc mình.”

Anh bình tĩnh trả lời: “Con có thể tự chăm sóc tốt bản thân!”

“Hàng, con nói thật cho mẹ, con không thích Phi Phi, hay là không muốn kết hôn?!”

“Con không muốn kết hôn!”

“Con vẫn đang chờ con bé sao?! Cho đến giờ, con rốt cuộc chỉ muốn cưới nó…”

“…”

“Con gái trên đời đầy ra đấy, tại sao cứ nhất thiết phải là nó chứ?”

Câu hỏi này anh cũng từng tự hỏi bản thân rất nhiều lần. Trên đời phụ nữ nhiều như vậy, vì sao anh chỉ muốn lấy cô – Bạch Lăng Lăng.

Khi anh chịu đựng sự trách móc của người nhà lẫn các bậc cha chú mà kiên trì ở bên cô, anh từ miệng người khác nghe được tin cô muốn ra nước ngoài.

Khi anh đưa ra lựa chọn khó khăn nhất, tình nguyện chịu đựng chỉ trích vì cô, thậm chí từ bỏ công việc, cô lại nói với mọi người, giữa họ không hề có quan hệ.

Khi anh cùng hiệu trưởng Chu chạy lòng vòng giữa các bộ môn, hàng đêm đều đọc thấy đủ loại tin đồn về Lăng Lăng và Trịnh Minh Hạo trên diễn đàn, anh tin tưởng cô không có nghĩa anh không để tâm.

Anh là đàn ông, khoan dung hoàn toàn không có nghĩa anh không có lòng tự tôn!

Mà cô ngay cả một lời giải thích cũng chưa bao giờ nói với anh…

Khi anh hết lòng chờ mong dự án được phê duyệt để cưới cô làm vợ, cô gạt anh đi làm thủ tục rời trường và thủ tục xuất ngoại.

Khi anh không gọi được cho cô, anh lo lắng suốt cả đêm, không biết là cô vì tức giận nên không chịu mở máy, hay đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn… Cuối cùng, anh đem đơn từ chức đã chuẩn bị từ lâu nộp cho hiệu trưởng Chu, bắt chuyến bay sớm nhất ngày hôm sau đi tìm cô.

Nhưng giữa anh và xuất ngoại du học, cô vẫn chọn… xuất ngoại!

Anh hoàn toàn tuyệt vọng, không phải với cô, mà với phụ nữ, với tình yêu…

Có người nói anh theo đuổi sự hoàn mỹ quá mức, thế giới này không có người phụ nữ hoàn mỹ, tương tự cũng không có tình yêu hoàn mỹ. Yêu, không phải bạn trả giá bao nhiêu thì cô ấy sẽ đền đáp bạn bấy nhiêu!

Anh nói: Yêu, không phải chuyện trả giá nhất định đòi hỏi báo đáp, nhưng con người, cũng có giới hạn.

Không phải anh không thể đợi cô thêm bốn năm, nhưng anh không biết, tiếp sau bốn năm dày vò sẽ chờ được cái gì.

Có thể lại là cảnh cô kéo cánh tay gã đàn ông khác, đi ngang qua anh…

Cúp điện thoại, Dương Lam Hàng chậm rãi đi đến bên ghế mây, ngồi xuống.

Gió biển thổi tung rèm cửa màu tím…

Anh nhớ đến… rất nhiều, rất nhiều, bao gồm cả chuỗi lắc trân châu kịch liệt lay động trên mắt cá chân cô…

Không biết đã qua bao lâu, anh bỗng nhiên sực nhớ một chuyện quan trọng, từ trong ví lấy ra bức thư Lăng Lăng để lại cho anh.

Anh nhẹ nhàng từng chút một mở ra lá thư được xếp thành hình con thuyền…

Chữ viết nắn nót dần dần hiện lên trước mắt anh.

“Hàng:

Lúc anh mở lá thư này, em nhất định vẫn ở bên anh, chưa bao giờ rời đi.

Nhưng em vẫn muốn nói với anh, em rất yêu anh, rất yêu! Rất yêu!

Đối với anh, em không cầu mong điều gì xa xôi, chỉ hy vọng anh có thể cho em thêm chút thời gian, để em yêu anh thật nhiều!

Để em mỗi sáng dậy sớm hơn anh ba mươi phút, chuẩn bị tốt bữa sáng chờ anh xuống giường;

Để em mỗi ngày nằm trong lòng anh đi vào giấc ngủ, nửa đêm tỉnh dậy, lặng yên ngắm nhìn khuôn mặt anh, tìm kiếm từng biến hóa rất nhỏ trên đó…

Để em giặt quần áo cho anh, là quần áo, lưu lại hương vị của em trên đồ anh mặc;

Để em được bên anh khi làm việc, giúp anh chuẩn bị tài liệu, sửa sang số liệu thí nghiệm;

Để em mãi được cùng anh già đi…

Lăng Lăng của anh.”

Bữa sáng cô chuẩn bị… Anh vẫn còn nhớ rõ ràng hương vị ấy.

Quần áo cô là phẳng phiu cho anh… Anh vẫn luôn treo trong tủ, chưa từng mặc qua.

Tờ giấy viết thư rơi khỏi tay Dương Lam Hàng, gió mạnh vút qua, lá thư rơi trên boong tàu bị gió cuốn đi.

Chờ đến khi anh từ trong cơn thất thần đuổi theo, bức thư đã rơi xuống lòng biển cả mênh mông vô bờ, cũng giống như chủ nhân của lá thư, đã bay về phía bờ đại dương anh không thể chạm tới…

“Lăng Lăng…” Dương Lam Hàng đứng trước cột buồm của con thuyền.

“Em không cầu mong điều gì xa xôi… Để em mãi được cùng anh già đi…”

Hóa ra, điều cô muốn chỉ đơn giản như thế.

Mà anh tự cho là đã trả giá quá nhiều, thứ duy nhất không cho cô chính là – thời gian.

Như vậy, hiện giờ liệu cô đã tìm thấy tự tin mình muốn hay chưa…

Dương Lam Hàng cầm di động, gọi điện cho trợ lý trong viện nghiên cứu của anh. “Thay tôi liên hệ một chút với Viện nghiên cứu khoa học tiên phong của đại học Osaka, tôi muốn đến đó làm một chuyến trao đổi học thuật…”

************************

Đến Nhật Bản đã hơn một năm, Lăng Lăng vì quá bận nên không có cách nào về nước, mẹ Bạch có sang thăm cô một lần.

Vừa nhìn thấy Lăng Lăng một cái, mẹ Bạch liền hỏi: “Lăng Lăng, có phải không quen với đồ ăn Nhật không con?”

Cô cười cười nói: “Ở Nhật thịnh hành ăn uống dinh dưỡng, tôn sùng vẻ đẹp thon gầy… Mẹ xem con gái Nhật đó, có người nào không gầy giống con đâu.”

Mẹ Bạch không hỏi nữa, làm thật nhiều cánh gà chiên cho Lăng Lăng, bỏ vào cặp lồng cơm của cô. Cô đều ăn hết, nhưng vẫn không béo lên nổi, hai má ngày càng hốc hác.

Hôm mẹ Bạch rời đi, ở sân bay bà hỏi cô: “Lăng Lăng, các con không có cách nào cứu vãn sao?”

Lăng Lăng hít sâu, cười lắc đầu.

Cô không biết.

Mẹ Bạch dùng hai ngón tay thô ráp bắt lấy tay Lăng Lăng. “Lăng Lăng… Một mình ở bên ngoài, đừng làm khổ chính mình. Mẹ thấy thằng nhỏ Từ cũng được lắm…”

“Mẹ.” Lăng Lăng nhìn ánh mắt lo âu của mẹ Bạch, đành phải ráng sức buộc bản thân cười lên thật vui vẻ: “Được rồi, con sẽ suy nghĩ kỹ.”

Cô không muốn nói với mẹ, động lực lớn nhất chống đỡ cô đi đến ngày hôm nay là câu nói cô ngày ngày tự nhủ với chính mình: “Bạch Lăng Lăng, người sống phải có khí phách! Phải kiên cường! Một ngày nào đó mày nhất định phải kiêu hãnh đứng trước mặt anh, để anh nhìn cho rõ vẻ đẹp thực sự của mày! Để anh hối hận ngày trước đã sai lầm đánh mất mày! Nhất quyết không được quên, vì sao mày lại đến đây!”

********************

Tàu Shinkansen lao nhanh trên đường ray.

Phong cảnh bên ngoài lướt qua vun vút, Yoshino nhỏ giọng giải thích về từng thành phố đi ngang qua cùng những nét đặc sắc của chúng, nửa bằng tiếng Nhật, nửa bằng tiếng Anh.

Yoshino và Lăng Lăng cùng thuộc một lab(*), nhỏ hơn Lăng Lăng hai tuổi, diện mạo thuộc kiểu thanh tú rất phổ biến ở Nhật, Hàn, nói một cách chính xác là vẻ ngoài rất trung tính.

Có người nói ba cậu là một giám đốc công ty, trong nhà rất có tiền, nhưng cậu ta mỗi tuần vào thứ Hai, Tư, Sáu, từ mười giờ đến mười hai giờ đều đi làm thêm ở một quán cà phê, sau khi tan ca sẽ tới lab làm thí nghiệm.

Ban đầu Lăng Lăng còn dè chừng cậu, luôn canh cánh trong lòng vấn đề “quấy rối tình dục” và “kỳ thị dân tộc” trong văn hóa Nhật Bản, về sau cô nhờ cậu ta giúp đỡ vài lần mới phát hiện con người cậu ấy rất thân thiện, nên cũng dỡ bỏ cảnh giác. Có một hôm, Yoshino nói với cô, cậu thích Thành Long, thích Lý Liên Kiệt, thích kungfu Trung Quốc.

Cậu ta còn bảo sẽ nói tiếng Trung, nói xong một câu, Lăng Lăng nghe năm lần vẫn không hiểu.

Cậu ta nôn nóng, hỏi cô I love you nói thế nào.

Vẻ mặt nhiệt tình tha thiết ham học hỏi của cậu khiến Lăng Lăng bỗng phì cười, lần đầu tiên cười kể từ ngày đến Nhật.

Dần dà, họ tiếp xúc với nhau ngày càng nhiều, thường xuyên vừa làm thí nghiệm vừa tán gẫu theo kiểu nửa hiểu nửa không – tiếng Nhật, tiếng Anh, nói loạn cả lên.

Nhưng có biết nhau cũng không thể can thiệp vào cuộc sống của đối phương, trong tương lai cũng tuyệt đối không nảy sinh cảm xúc khác thường, cũng có thể phương thức biểu đạt ngôn ngữ nửa hiểu nửa không khiến người ta càng dễ dàng thả lỏng, rất nhiều tâm sự vốn không muốn nói với người khác bất giác lại tự thốt ra khỏi miệng.

Shinkansen chạy qua một rừng cây anh đào.

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, toàn bộ hoa đào sẽ héo tàn, trên cành cây dài nhú lên những chiếc lá xanh non.

Cuối cùng một cánh hoa khô héo rơi trên người cô, cô nhặt cánh hoa lên, ngậm vào trong miệng…

Người ta đều nói hoa đào có hương vị ngọt ngào, nhưng cái cô nếm qua vĩnh viễn là đắng chát, tại sao ngay cả vị giác cô cũng mất tác dụng, không lẽ đã thực sự mệt mỏi đến cực hạn…

Yoshino dùng tiếng Nhật nói: “Số mệnh cây anh đào rất thê lương. Thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ lộng lẫy trong thoáng chốc trên nhân gian…”

“Không đâu! Khoảnh khắc bừng sáng chính là vĩnh hằng! Những gì tốt đẹp, được như vậy là quá đủ rồi…” Lăng Lăng đáp lại bằng tiếng Nhật, tất nhiên, từ ngữ không thể diễn tả được hết ý.

Cô cười cười, hỏi: “Cậu đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận…”

Cậu ta kinh ngạc: “Kiểu đàn ông như thế nào lại có thể khiến cho chị khóc cạn nước mắt cũng cam lòng vậy?”

Lăng Lăng nói: “Một người đàn ông làm cho người con gái không thể quên…”

Nhân nùng như mực, vị đạm như trà…

“Có thể kể chuyện của chị được không?”

Chuyện cũ rất dài, đường cũng rất xa…

Lăng Lăng tựa đầu vào cửa kính, sự xóc nảy nhẹ nhàng khiến đoạn ký ức cô vẫn luôn không muốn nhớ lại rung lắc rơi ra.

Từ ngày anh rời đi, anh không đến tìm cô nữa, anh cũng không hề liên lạc với cô.

Nếu tình cảm mong manh như vậy, mong manh đến nỗi ngay cả khảo nghiệm khoảng cách cũng không thể chịu đựng được, thì sẽ tan vỡ thế thôi.

Nếu bắt bản thân dẹp bỏ một chút tự trọng còn sót lại để hàn gắn những mảnh gương không cách nào ghép lại kia, chấp nhận thứ tình cảm đã không còn lành lặn từ lâu, thì có nghĩa lý gì đâu!

Tình yêu của họ tựa như pháo hoa trên bầu trời, rực rỡ trong nháy mắt.

Cháy hết là cháy hết, không có cách nào lặp lại một lần nữa.

Đã vậy thì cớ sao không giữ lại cho chính mình chút tôn nghiêm, giữ lại chút kiêu hãnh, như thế anh cũng sẽ giống cô, để cho tràng pháo hoa kia tồn tại vĩnh hằng trong ký ức.

**********************

Chuyện cũ đã kể xong, Yoshino trầm mặc hồi lâu, rồi nói với Lăng Lăng: “Nếu tôi là anh ấy thì cũng sẽ chia tay với chị.”

Cô cười cười. “Vậy ư?”

“Anh ấy có thể chống đỡ được trời đất thì cũng có thể bảo vệ người phụ nữ của mình. Tại sao chị không thể từ bỏ sự nghiệp học hành, từ bỏ lý tưởng, ở nhà giúp chồng dạy con, làm một người vợ hiền dịu đảm đang?”

“Lại nữa rồi! Người Nhật các cậu toàn theo chủ nghĩa trọng nam khinh nữ.”

“Đây không phải chủ nghĩa trọng nam khinh nữ, đây là phân công xã hội! Đàn ông và phụ nữ muốn tạo dựng một gia đình thì phải gánh vác trách nhiệm của mỗi người. Anh ấy vì chị mà chấp nhận từ bỏ nhiều như thế, chị lại không thể vì anh ấy mà hy sinh một chút.

Hơn nữa, chị có từng đứng ở góc độ đàn ông mà suy nghĩ không, cái anh ấy muốn biết đâu không phải là một người phụ nữ ưu tú, thông minh tháo vát, có lẽ anh ấy chỉ cần một cô gái đáng yêu, để anh ấy chiều chuộng, yêu thương, động viên anh ấy vui vẻ, giúp anh ấy giảm bớt đôi chút áp lực công việc…”

Lời của Yoshino giáng một cú thật mạnh vào Lăng Lăng.

Đúng vậy! Dương Lam Hàng muốn một cô gái xuất sắc có thể xứng đôi với anh, hay một Bạch Lăng Lăng lạc quan đáng yêu?

Dường như cô đã sai lầm rồi, ngay từ đầu đã sai!

Trầm ngâm một hồi lâu, Lăng Lăng mới hỏi: “Yoshino, cậu thấy tôi có đáng yêu không?”

“Có khi rất đáng yêu, có khi không đáng yêu. Lúc tán gẫu với chị, nhìn chị vừa nói vừa cười, cảm thấy chị rất đáng yêu. Lúc nhìn chị mỗi ngày làm việc vất vả, ngồi trong lab gặm bánh mì viết bài, lại thấy chị không có điểm nào đáng yêu hết.” Yoshino cảm khái nói: “Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mình muốn cưới kiểu phụ nữ nào, từ khi biết chị, tôi liền thề mai sau mình cưới vợ, nhất định sẽ đem cô ấy nuôi trong nhà, tuyệt đối không cho cô ấy đi làm.”

“Cậu không hiểu rồi!” Lăng Lăng lắc đầu. “Ly hôn đối với đàn ông Nhật Bản các cậu mà nói tương đương “phá sản”, còn đối với đàn ông Trung Quốc chúng tôi mà nói, chỉ cần vài chục đồng nhân dân tệ là có thể làm xong, cùng lắm là bỏ ra một ít phí cấp dưỡng.”

Đây là sự khác biệt văn hóa, không phải chuyện sai hay đúng.

Yoshino còn muốn tranh cãi thì tàu đã đến ga, giáo sư Katou dẫn các sinh viên trong lab đến khách sạn do hội nghị quốc tế thu xếp để đăng ký, nhận tài liệu.

Nhận xong thẻ phòng và tài liệu thuộc phần mình, đương chuẩn bị vào phòng, Lăng Lăng bất ngờ bắt gặp một người đi vào đại sảnh của khách sạn – Lô Thanh.

Lô Thanh mặc một bộ đồ công sở màu xám đậm, đi giày cao gót đen, ngũ quan thanh tú không thay đổi mấy so với trước kia, nhưng khí chất lại khác trước một trời một vực.

Lăng Lăng giả vờ không nhìn thấy, cúi đầu theo sau Yoshino đi về hướng khác.

“Bạch Lăng Lăng.” Nào ngờ Lô Thanh chạy qua, trịnh trọng chào cô: “Cậu khỏe không?”

Cô muốn nói: Cô nghĩ tôi có khỏe không?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tha hương ngộ cố tri, vẫn là không nên gay gắt như thế, tránh cho bạn bè quốc tế chê cười.

“Xin chào.” Lăng Lăng hơi khom người, đi ngang qua cô ta.

Có thể vì quá mệt mỏi nên ngay cả oán hận cũng không còn sức.

****************

Buổi tối là tiệc buffet, nhìn các món ăn Nhật rực rỡ đủ màu, Lăng Lăng không hề muốn ăn, chỉ bưng một tách cà phê nóng đứng trong góc, nhìn Lô Thanh nói chuyện với một người nước ngoài bằng tiếng Anh.

Phát âm tròn trịa lưu loát, vẻ mặt tươi cười hăng hái, không hề tìm thấy bóng dáng Lô Thanh trước đây trên người cô ta.

Tình cờ phát hiện trước ngực Lô Thanh đeo một tấm thẻ ghi tên đại học MIT, Lăng Lăng thoáng run người, cúi đầu cười tự giễu, thế giới này thực sự rất rất khôi hài.

Lúc ngẩng đầu, bỗng chạm phải tầm mắt của Lô Thanh.

Lô Thanh cũng không tránh né, điềm tĩnh đi về phía cô.

“Mình vốn định chờ lát nữa hội nghị kết thúc sẽ đến Osaka thăm cậu, không ngờ chạm mặt nhau ở đây.” Giọng nói của Lô Thanh khiến Lăng Lăng phát ngốc giống như vừa tỉnh dậy từ cơn mơ.

Lăng Lăng đứng thẳng lưng, bày ra khuôn mặt tươi cười rực rỡ. “Muốn xem tôi thảm cỡ nào hả? Vậy có lẽ phải làm cậu thất vọng rồi!”

“Tôi muốn xin lỗi cậu, thực xin lỗi, khi đó tôi đã quá bốc đồng.”

Lăng Lăng nâng tách cà phê trong lòng bàn tay đặt bên môi, nhấp một ngụm. “Tôi cứ tưởng cậu hận tôi đến tận xương…”

Dù sao cũng vì cô, Lô Thanh đã mất đi rất nhiều, cuối cùng còn bị nhà trường đuổi học.

“Tôi nên cảm ơn cậu.” Lô Thành nhìn chăm chú nước trà xanh màu ngọc bích trong tách, trên mặt lộ ra một vẻ tưởng nhớ xa xăm.

“Ngày tôi rời khỏi trường, gió rất lớn, tôi một mình thu dọn hành lý để gửi đi trong sự chỉ chỉ trỏ trỏ của người khác. Khi ấy, tôi không cam tâm, tôi cảm thấy xã hội này không hề công bằng tí nào… Không ngờ, một chiếc xe đỗ cạnh tôi, thầy Dương từ trong xe bước tới, giúp tôi bỏ hành lý vào xe thầy ấy.”

Nghe thấy ba chữ kia, tách cà phê trong tay Lăng Lăng thoáng run, chất lỏng đen tuyền sánh ra bên miệng tách.

“Thầy ấy đưa lại cho tôi một lá thư giới thiệu, nói tôi biết: ‘Giáo sư của tôi ở Mỹ hỏi tôi liệu có thể tiến cử một sinh viên cho ông ấy không, tôi nghe nói tiếng Anh của em rất tốt, điểm GRE và TOEFL rất cao… Đây là thư giới thiệu tôi viết giúp em, hy vọng em có thể xin được học bổng toàn phần của MIT.’ Tôi hỏi thầy: Tại sao? Thầy ấy nói tôi hay… Không ai hoàn hảo cả, ai cũng có lúc nhất thời kích động mà làm sai… Chọn cách trả thù, không bằng chọn cách cho người khác cơ hội sửa đổi. Bỏ qua cho người ta, cũng tương đương tha thứ chính mình.”

Nói xong, Lô Thành cầm tách trà xanh trong tay xoay tròn, hương thơm thoang thoảng của trà xanh bay qua đầu mũi, cũng giống như những lời vừa rồi khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa.

Lăng Lăng thở dài. “Anh ấy là một thầy giáo tốt.”

“Càng là một người đàn ông tốt… Đáng tiếc cậu lại không quý trọng.”

Đêm đó, Lăng Lăng nằm rạp trên giường, trái tim co rút đau đớn.

Không ai hoàn hảo cả, ai cũng có lúc nhất thời kích động mà làm sai…

Nếu vậy họ thì sao?

Liệu có phải cũng vì nhất thời kích động, đem cả hai người bức đến đường cùng, liệu họ có thể có được một cơ hội sửa đổi không?!

Nếu có, thật tốt biết bao!

*************************

Hôm sau, Lăng Lăng thức dậy từ lúc bình minh, tắm rửa xong đến ngồi trước gương.

Cô vốn chỉ định tô chút son môi cho lịch sự, lại phát hiện người trong gương vòng quanh mắt đen thui một mảnh, màu da cũng hơi sạm đi.

Cô lấy ra túi đồ trang điểm đã hơn một năm nay không dùng được nhiêu lần, học cách bạn bè từng dạy cô, đem nước phấn nền cùng kem dưỡng để trong lòng bàn tay từ từ trộn đều, thoa lên mặt, màu da sẽ sáng lên vô cùng tự nhiên. Lại đánh thêm một lớp son môi sáng màu, điểm nhẹ chút mascara… Trên mặt lập tức sẽ đạt được vẻ xinh đẹp tươi sáng.

Trang điểm xong, Lăng Lăng mặc vào một chiếc váy màu xanh sa-phia mà cô đứt ruột tiêu hết nửa tháng sinh hoạt phí đặt may.

Váy ngắn kiểu công sở cắt may tinh tế cùng giày cao gót đen càng tôn lên dáng người cao gầy cân đối cùng một thân nữ tính phảng phất nét thông minh của cô.

Đứng trước gương, Lăng Lăng cười cười vào trong gương.

Bất kể đã trải qua bao nhiêu ưu thương, nụ cười của cô vẫn lay động lòng người như trước.

Sau khi sửa sang xong mọi thứ, cô đến đại sảnh ở lầu ba tập họp với người trong lab.

Đa số những người tham dự hội nghị đều đã tới, đứng tụm năm tụm ba lại với nhau vây quanh tấm poster thảo luận bàn bạc, trên poster đều là các kết quả nghiên cứu học thuật được hội nghị triễn lãm.

Lăng Lăng đứng ở đầu cầu thang tìm kiếm bóng dáng giáo sư Katou, bỗng một bóng người lẻ loi xâm nhập vào tầm mắt cô, sau đó, ánh mắt cô không thể nào dời đi nữa.

————————-

(*) Lab: viết tắt của laboratory (phòng thí nghiệm/phòng nghiên cứu). Một nhóm nghiên cứu sinh dưới sự hướng dẫn của cùng một giáo sư thì gọi là cùng một lab. Nguyên bản tác giả dùng từ 研究室 (phòng nghiên cứu), nhưng mình chọn cách nói phổ biến của dân nghiên cứu sinh nên dịch là “lab” chứ không dùng “phòng nghiên cứu”.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+