Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 63-64 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Anh không hề thay đổi chút nào, trên người vẫn toát lên vẻ tao nhã mang ý vị sâu xa. Mái tóc lay động khi nghiêng người, hàng lông mày khẽ nhíu lúc chuyên chú nghĩ ngợi, cùng đôi môi mỏng hé mở khi bàn luận vấn đề với người khác, đều vẫn quyến rũ đến thế…

Cô gần như cho rằng đó là một giấc mơ, nhưng trong mơ trái tim không đau đớn chân thực đến vậy.

Toàn thân Lăng Lăng đều đang run rẩy, cố gắng vịn lấy thành cầu thang mới có sức đứng vững.

Yoshino trông thấy cô, im lặng vẫy tay với cô, ý bảo cô đi qua đó. Cô không nhớ mình phải điều chỉnh hô hấp hết mấy lần, lau những giọt mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay mất bao lâu, cuối cùng thu hết dũng khí đi về phía giáo sư Katou đang nói chuyện với Dương Lam Hàng.

Nói đúng hơn, là về phía Dương Lam Hàng đang nói chuyện với giáo sư Katou của cô. 

“Thầy Dương, chào thầy ạ!” Lăng Lăng đi đến bên cạnh Dương Lam Hàng, cúi đầu thật sâu, đúng chín mươi độ tiêu chuẩn, nói bằng tiếng Trung.

Anh xoay người nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh không một gợn sóng, hơi hơi nghiêng người, nhàn nhạt đáp lại, y như mùi hoa nhài nhàn nhạt trên người anh.

Giáo sư Katou dùng tiếng Anh giới thiệu họ với nhau: “Đây là du học sinh đến từ trường đại học T các cậu, vô cùng xuất sắc, vô cùng chuyên cần… tên là Bạch Lăng Lăng.”

“Bạch Lăng Lăng…” Anh thấp giọng lặp lại một lần, giống như lặp lại một cái tên hoàn toàn xa lạ.

Những lời Lăng Lăng định nói sau đó hết thảy đều nghẹn lại, tâm trạng kích động cũng bị sự lãnh đạm của anh làm xẹp xuống.

Nhật Bản thực sự rất xa, xa đến nỗi có thể khiến anh dần quên mất tên cô…

Giáo sư Katou lại giới thiệu với Lăng Lăng: “Vị này là giáo sư Dương Lam Hàng, là giám khảo được đặc biệt mời đến trong hội nghị lần này. Thầy ấy tới Nhật Bản lần này chủ yếu là do nhận lời mời của giáo sư Ikeda, đến Viện nghiên cứu vật liệu tiên tiến của chúng ta làm một chuyến thăm hỏi giao lưu.”

Không đợi Lăng Lăng tiêu hóa xong tin tức quan trọng này.

Katou lại nói: “Thầy đây là giáo sư của đại học T các em, chắc là em biết chứ?”

“Dạ biết! Sao lại không biết được ạ?” Lăng Lăng nặn ra một nụ cười. “Thầy Dương là thần tượng của em…”

“Ồ?! Khéo vậy ư?!”

“Vâng, thật khéo quá!”

Tất cả những chuyện này, là trùng hợp, hay là…

Giáo sư Katou lại dùng tiếng Anh nói với Lăng Lăng: “Bạch, sau khi hội nghị kết thúc, giáo sư Dương muốn cùng chúng ta về Osaka. Em phụ trách chăm sóc thầy ấy nhé, nếu thầy muốn mua thứ gì, hoặc thăm thú các thắng cảnh, em hãy dẫn đường giúp thầy Dương…”

Nụ cười của Lăng Lăng lập tức đông cứng, bảo cô phụ trách chăm sóc anh, chi bằng chém cô một đao cho xong.

“Được ạ.” Cô không có lựa chọn nào khác đành nhận lời.

Dương Lam Hàng cùng Katou nói chuyện về hành trình, Lăng Lăng giả vờ như đang chăm chú xem poster, tinh thần lại lâm vào trạng thái ngơ ngẩn, hơn nữa phổi còn có hiện tượng thiếu ôxy trầm trọng.

Lăng Lăng âm thầm đi đến bên cửa sổ, đứng trước cửa sổ hít một hơi thật sâu không khí trong lành, nhằm đảm bảo phổi sẽ không bị hoại tử trên diện rộng vì thiếu ôxy.

Bỗng nhiên nghe thấy một tràng tiếng Trung thanh nhã: “Sống ở Nhật Bản vẫn tốt chứ?”

Lăng Lăng giật nảy mình, quay đầu nhìn Dương Lam Hàng.

Tầm mắt anh dừng lại ở một nơi xa xăm, vẫn là phong thái nho nhã thanh lịch mà xa cách, vẫn là sự tiết chế thâm trầm không thể xâm phạm ấy, cho dù đứng trong tầm tay, cũng vẫn xa xôi đến thế.

Lăng Lăng muốn nói: Tốt lắm!

Lại vừa muốn nói: Không tốt tí nào!

Cuối cùng, cô hít hơi thật sâu, bày ra vẻ cười dịu dàng mà phụ nữ Nhật thường dùng nhất, dùng tiếng phổ thông Trung Quốc nói rõ ràng: “Làm một con đàn bà… được thầy phong lưu vài đêm rồi tiện tay vứt bỏ, cuộc sống của em cũng… xem như rất tốt!”

Lúc Lăng Lăng nhìn sắc mặt anh hết xanh rồi lại trắng, trong ánh mắt không còn thần thái lý trí nữa…

Lúc Lăng Lăng nhìn mười ngón tay anh nắm chặt, hàm răng cắn chặt, trừng mắt nhìn cô vẻ muốn nói lại thôi, Lăng Lăng cười càng rực rỡ, cố ý khom người một góc trăm hai mươi độ trước anh, nói: “Thầy Dương, cảm ơn!”

Thời gian đã qua lâu như vậy, Lăng Lăng cứ ngỡ bản thân đã có thể thản nhiên tiếp nhận nỗi đau thất tình, cứ ngỡ cô chưa bao giờ oán hận sự vô tình của anh, nhưng khi cô nhìn thấy sắc mặc cực kỳ kém của anh, cả buổi tức giận không thôi, tâm trạng Lăng Lăng chưa lúc nào tốt đến vậy.

Giờ đây cô đã rõ mình hận anh biết dường nào… Vốn dĩ không có níu giữ, không có dây dưa, chỉ thống hận anh sao dễ dàng nói lời chia tay, hận anh không cho cô một cơ hội giải thích mà từ bỏ tình yêu cùng hứa hẹn dành cho cô.

Hận anh, vô cùng vô cùng hận anh.

“Thầy Dương, em phải làm Oral Presentation, không thể cùng thầy nói chuyện phiếm! Hẹn gặp lại sau!”

Nói xong, dưới ánh mắt khác thường của anh, Lăng Lăng sải những bước chân kiêu ngạo nhất đi vào phòng hội nghị.

***************

Hội nghị bắt đầu đúng giờ, mỗi một báo cáo đều khiến Lăng Lăng vô cùng kinh ngạc thán phục, bởi vì những vật liệu có tính năng ưu việt này đều là những thứ cô chưa bao giờ đọc thấy trong tài liệu.

Đây là người Nhật, bọn họ không ngừng tiến bộ, bọn họ cũng sáng tạo ra văn minh rực rỡ, nhưng đất đai nhỏ hẹp đã tạo nên văn hóa nhỏ hẹp của bọn họ, những thứ tốt đẹp nhất, bọn họ vĩnh viễn chỉ chia sẻ với người mình.

Mà nền văn hóa huy hoàng năm ngàn năm của Trung Quốc… Haiz! Đừng nhắc tới thì hơn!

“Vị tiếp theo, Bạch Lăng Lăng!” Chủ tịch hội nghị gọi đến tên cô.

Khi Lăng Lăng đi lên bục cao dưới ánh đèn mờ, đứng trước màn hình máy chiếu.

Khi cô nhìn thấy Dương Lam Hàng hơi nghiêng người về trước, dưới ánh sáng xanh lơ, đôi mắt mênh mông như khói nước ánh lên vẻ thâm sâu tĩnh mịch…

Thế giới trong chớp mắt trở nên tĩnh lặng…

Lăng Lăng quên cả hô hấp… Đờ đẫn đứng yên tại chỗ.

Anh cách cô… rất gần, gần đến nỗi có thể cảm nhận được sự lạnh lùng điềm tĩnh như biển sâu của anh, có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài vô cùng nhẹ.

Có thể lại vì nhịp tim đập nhanh của anh mà quên mất phải nói gì.

Trong phút chốc, tình cảm sâu nặng cùng quá khứ đắm say ập đến như thủy triều, trong ngực cô bỗng dâng trào một cảm giác nóng bỏng lạ thường.

Trong phòng hội nghị yên tĩnh, họ nhìn nhau, dường như tất cả đều chưa từng thay đổi, cô vẫn là Bạch Lăng Lăng của quá khứ, còn anh vẫn là thầy Dương của cô.

Thời gian và không gian bỗng đảo lộn dị thường, Lăng Lăng cảm thấy chính mình như trở lại thời khắc bảo vệ đồ án tốt nghiệp đại học, trở lại khoảng thời gian anh và cô đối mặt nhau lần đầu tiên cũng như thời nghiên cứu sinh của cô…

Cô tức anh, ghét anh, luôn miệng mắng anh “biến thái”, nhưng trong lòng vẫn nhen nhóm một loại cảm giác khó tả bị vẻ lạnh lùng hờ hững của anh hấp dẫn.

Vậy còn anh thì sao? Liệu có giống cô không buông bỏ được đoạn tình cảm này, cũng như không chạy thoát khỏi màn sương mù của ký ức.

Anh đến Nhật Bản, lựa chọn đến đại học Osaka để viếng thăm trao đổi học thuật, là vì cái gì đây?

Thấy cô đứng sững sờ trên bục, chủ tịch hội nghị không thể không lo lắng đến thời gian quý báu của những học giả khác, bèn nhắc nhở Lăng Lăng. “Có thể bắt đầu rồi.”

Lăng Lăng như bừng tỉnh từ trong mộng nhìn xem những người khác đang chờ cô mở lời, lại quay đầu nhìn đề mục nghiên cứu trên màn hình, mới sực nhớ ra mình đang ở đâu.

Cô xấu hổ đứng ngay ngắn lại, lịch sự cười cười với mọi người, bắt đầu dùng tiếng Anh nói: “Chào buổi sáng mọi người, tôi tên là Bạch Lăng Lăng, đến từ đại học Osaka, tôi rất vui khi có được cơ hội lần này để chia sẻ đề tài nghiên cứu của mình với mọi người, đề mục nghiên cứu của tôi là…”

Lăng Lăng dùng hai mươi phút, trình bày mạch lạc báo cáo cô đã học thuộc lòng, giảng giải kết quả nghiên cứu của mình một cách rõ ràng chuẩn xác.

Không ai biết với phần trình bày hai mươi phút ngắn ngủi, cô đã tốn thời gian lẫn tâm huyết hơn một năm trời nghiên cứu kỹ lưỡng, thí nghiệm lặp đi lặp lại. Tất nhiên, Lăng Lăng cũng không biết, cực khổ thường là ân huệ ông Trời ban cho phụ nữ, một người phụ nữ đã trải nghiệm qua sự rèn giũa của cuộc đời, tự tin xuất phát từ trong tâm, kiên định theo đuổi những điều mình muốn, trên người cô ấy sẽ toát ra một loại ý vị đặc biệt…

Nhất là nụ cười của cô ấy, thoạt trông dịu dàng bình lặng, càng nhìn càng thấy một vẻ xinh đẹp xâm lấn mạnh mẽ, xuyên thẳng qua linh hồn một người đàn ông…

Đợi đến khi toàn bộ nội dung báo cáo được trình bày xong, trong lòng Lăng Lăng như trút được gánh nặng mà thở phào, cung kính cúi chào mọi người nói: “Xin cảm ơn!”

Sau đó, cô chờ đợi câu hỏi của người khác.

Từng câu hỏi được người ta đặt ra, cô thong thả đáp trả, lần lượt trả lời một cách đơn giản rành mạch.

Hai mươi phút sau, bên dưới lâm vào một khoảng im lặng, tầm mắt Lăng Lăng không tự chủ được dừng lại trên người Dương Lam Hàng ngồi ở bàn đầu.

Cô rất muốn nghe xem anh có câu hỏi nào không, có lẽ sẽ rất có chiều sâu, có lẽ sẽ rất bén nhọn, có lẽ anh sẽ giống như khi bảo vệ tốt nghiệp, hỏi cô đến á khẩu không trả lời nổi.

Nhưng cô vẫn muốn anh hỏi một câu… hệt như trước đây.

Chủ tịch hội nghị hỏi: “Còn có câu hỏi nào không?”

Lăng Lăng chờ mong nhìn Dương Lam Hàng, nhưng anh… lại né tránh ánh mắt cô…

Không nói một lời nào.

“Xin cảm ơn!” Trong tiếng vỗ tay, Lăng Lăng cúi đầu thật sâu một lần nữa, bước xuống bục, trở về chỗ ngồi của mình. Lại có người đi lên, hội nghị vẫn đang tiếp tục, nhưng Lăng Lăng không còn tâm trạng nào đi nghe những nghiên cứu đó.

Cô chỉ cảm thấy những khuôn mặt chung quanh đều đang lắc lư, bản thân tựa như một hồn ma lang thang trên một đất nước xa lạ, trong một hội trường xa lạ không có nơi nào để bám víu.

Nhắm mắt lại, tựa vào lưng ghế.

Cô đến Nhật Bản rốt cuộc là vì cái gì?

Trước kia, là vì một ngày có thể trở thành người phụ nữ xứng đôi với anh.

Về sau, là vì một bụng oán khí uất nghẹn trong lòng kia, để khi lại đứng trước mặt Dương Lam Hàng, anh sẽ nhìn thấy những thay đổi của cô mà hối hận ngày trước đã sai lầm đánh mất cô.

Hiện tại, đều không còn ý nghĩa gì nữa.

Bởi vì Dương Lam Hàng lựa chọn trầm mặc, đó là một loại trầm mặc khiến người ta vô vọng, đánh bại mọi sự kiên trì cùng trông mong của cô.

Anh dùng trầm mặc nói với cô, cô trở nên như thế nào cũng không liên quan gì đến anh.

Tình yêu của anh đã khô cạn từ một năm trước.

Cô nỗ lực học cách kiên cường hơn thì sao chứ? Cô trở nên ưu tú hơn thì sao chứ? Cô có thể đứng trước mặt anh, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, nhưng anh đã không còn bận tâm nữa…

Trên thực tế, Lăng Lăng đã đánh giá cao định lực của Dương Lam Hàng. Bề ngoài anh tỏ vẻ lạnh lùng, cũng không có nghĩa lòng anh đã chết.

Đối mặt với người con gái mình yêu thương, anh không có cách nào vừa liều chết áp chế khát vọng trong lòng mà vẫn có thể đi nghiên cứu soi xét những kết quả thí nghiệm huyền diệu kia.

Dương Lam Hàng căn bản không nhìn thấy slide sau lưng Lăng Lăng, càng không nghe được những lý luận cô trình bày, cái anh có thể nhìn thấy… là ngữ điệu mềm mại kia, nụ cười dịu ngọt, còn cả những đường cong tinh tế được tôn lên bởi bộ quần áo công sở tiêu chuẩn, cùng với chuỗi lắc trân châu trên mắt cá chân hoàn toàn không phù hợp với kiểu ăn mặc đứng đắn của cô…

Cô rốt cuộc vẫn đạt được thứ mình muốn – sự tự tin.

******************

Phần hội nghị học thuật của buổi sáng đã xong, nghỉ giải lao một tiếng đồng hồ.

Vì thời gian có hạn, các nhân viên phục vụ cho hội nghị đã sớm chuẩn bị đâu vào đấy các phần ăn cố định đặt trên bàn, thức ăn hoàn toàn giống nhau, chỗ ngồi có thể tùy ý chọn lựa.

Do đó các giáo sư thì ngồi với nhau, còn các sinh viên quen biết nhau ngồi cùng một chỗ.

Lăng Lăng vừa chọn một vị trí ngồi xuống, hớp một ngụm nước đá, Yoshino liền ngồi cạnh cô, chỉ chỉ vào Dương Lam Hàng đang ở cách họ không xa, tận lực hạ giọng hỏi cô bằng tiếng Nhật. “Anh ta là giáo sư Dương mà chị kể à?”

Lăng Lăng suýt chút nữa bị sặc nước đá, ráng nuốt mạnh xuống.

“Cậu đừng nói bậy.” Lăng Lăng chột dạ nhìn về phía Dương Lam Hàng, anh đang trò chuyện với một người Mỹ tóc nâu, vẻ như vô cùng hợp cạ…

“Chị không cần phủ nhận, ánh mắt chị nhìn anh ta rất khác biệt.”

“Thật không?!” Lăng Lăng cụp mắt xuống, vùi đầu ăn cơm.

Nếu biết trước cô sẽ gặp phải Dương Lam Hàng ở đây, có đánh chết cô cũng không kể với Yoshino chuyện quá khứ của mình.

Bây giờ thì cô đã hoàn toàn trong suốt trước mặt Yoshino, muốn giấu cũng không giấu được.

“Chẳng trách chị nhớ mãi không quên anh ta, tuổi trẻ như vậy, đẹp trai như vậy, lại còn là giáo sư, thực sự rất xuất chúng!” Yoshino nói bằng tiếng Nhật.

“Thực ra, so với Nhật Bản, xét phong giáo sư ở Trung Quốc tương đối dễ dàng hơn.” Lăng Lăng nghĩ nghĩ lại bổ sung một câu: “Tuy vậy, anh ấy đúng là rất xuất sắc, làm việc còn liều mạng hơn, yêu nghề hơn cả người Nhật các cậu.”

Không hiểu vì sao, Dương Lam Hàng vốn đang nghe tay người Mỹ kia khoa môi múa mép bỗng hơi nghiêng mặt một chút, cô thoáng thấy khóe miệng Dương Lam Hàng hơi nhếch lên, thoảng qua chút ý cười chưa kịp nắm bắt đã biến mất.

“Lần này anh ta đến Nhật, hai người liệu có thể có cơ hội nối lại tình xưa không?” Câu hỏi này của Yoshino khiến Lăng Lăng cứng cả người.

Lăng Lăng thử rất nhiều lần vẫn không thốt ra được tiếng nào, sắc mặt tái nhợt lắc đầu. “Có thể anh ấy kết hôn rồi.”

“Tại sao chị không hỏi thẳng anh ta?”

Thực ra cô muốn hỏi, nhưng vẫn không thể đi đến trước mặt Dương Lam Hàng, hỏi anh: Anh đã kết hôn chưa?

Nhỡ đâu anh nói: Tại sao em lại hỏi vậy?

Cô nên trả lời sao đây?!

Cô lại nhìn về phía Dương Lam Hàng, đúng lúc anh cũng nhìn về phía họ bên này, tưởng chừng nghe thấy đối thoại của họ.

Lăng Lăng cảm thấy mình may mắn, may là họ nói bằng tiếng Nhật, không phải tiếng Anh.

Cô hít sâu một hơi: “Cái gì qua cũng qua rồi, làm người phải nhìn về phía trước!”

Vừa ăn cơm trưa xong, phần hội nghị buổi chiều lại bắt đầu.

Lăng Lăng khổ sở chịu đựng cho đến khi hội nghị kết thúc, muốn quay về phòng đánh một giấc ngon lành, bổ sung cho giấc ngủ trường kỳ thiếu thốn, nào ngờ giáo sư Katou và Dương Lam Hàng từ đằng trước đi tới.

Cô đang định làm bộ như không nhìn thấy, lỉnh đi, giáo sư Katou đã gọi giật cô lại.

“Bạch, chờ chút.” Ông dùng tiếng Anh nói.

“Giáo sư Katou, thầy có việc gì không ạ?” Cô nhẫn nhịn toàn lưng đau nhức mà cúi đầu, mặc dù trong lòng vô cùng phẫn uất với kiểu lễ nghi này.

“Giáo sư Dương muốn đi dạo khu Ginza và Vịnh Tokyo, thầy ấy không quen thuộc lắm với nơi này, hy vọng em có thể theo giúp thầy ấy.” Thái độ giáo sư Katou cực kỳ khách khí. “Không biết em có thời gian không?”

“Em cũng lần đầu tiên đến Tokyo mà.” Lăng Lăng cố ý liếc Dương Lam Hàng một cái, lời nói xoay chuyển, biến thành giọng điệu ngọt ngào: “Nhưng dù sao, giáo sư Dương là ân sư của em, nếu thầy đã mở lời, em đương nhiên phải nhận mệnh.”

Cô đem ba chữ “giáo sư Dương” nhấn đặc biệt mạnh.

“Cám ơn!” Dương Lam Hàng nói.

“Có thể cống hiến sức lực cho thầy, đó là vinh hạnh của em ạ!”

Thấy Dương Lam Hàng thoáng bình phục hô hấp, chịu đựng sự châm chọc của cô, tâm tình Lăng Lăng bỗng nhiên phơi phới hẳn.

Mọi sự mệt mỏi lẫn buồn ngủ đều bốc hơi hết sạch.

**************

Nghe đồn, khu Ginza của Tokyo cùng đại lộ Champs-Élysées ở Paris, đại lộ Số Năm nổi tiếng của New York, là ba trung tâm phồn hoa đô hội của thế giới. Hôm nay được nhìn thấy quả nhiên danh bất hư truyền, các bảng quảng cáo lộng lẫy của Chanel, Dior, Louis Vuitton mê hoặc mắt người, khiến mỗi cô gái qua lại đều xách theo trên lưng các túi ghi đầy những chữ Gucci cùng LV, ngược lại, các thương hiệu này đều trở nên xa hoa tầm thường.

Đây chính là cái gọi là phồn hoa, cái gọi là di sản văn hóa, thú vị, rất thú vị!

Lăng Lăng đi giữa đám đông chật chội, chỉ tập trung vừa nghiên cứu bản đồ, vừa hỏi đường.

Cô không để tâm chú ý nhiều lắm đến người đi bên cạnh, bởi vì với một người đàn ông như Dương Lam Hàng tuyệt đối không thể chú ý quá nhiều, nếu không hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Vừa đúng vào giờ tan tầm cao điểm, dòng người hối hả tràn ra từ tàu điện ngầm, đụng phải Lăng Lăng đang vùi đầu nghiên cứu bản đồ.

Cô vốn đang đi giày cao gót bị va chạm phải bước lùi lại, suýt ngã sấp xuống, may mắn phía sau có người ôm lấy eo cô, đỡ cô khỏi ngã.

Nhiệt độ quen thuộc, mùi hương quen thuộc.

Cô muốn giãy ra, anh lại ôm càng chặt.

 

“Em hận anh sao?”

“Hả?” Lăng Lăng kinh ngạc nhìn Dương Lam Hàng, nếu không phải quanh đây chỉ có một người đàn ông Trung Quốc là anh, Lăng Lăng tuyệt đối sẽ cho rằng câu nói đột ngột này phát ra từ miệng người qua đường.

“Em hận anh không chịu chờ em bốn năm sao?” Dương Lam Hàng lại hỏi.

Cô giận dữ đẩy anh ra, đến giờ này anh cư nhiên vẫn không hiểu rõ cô hận anh cái gì. “Em hận anh xoay người một cái là có thể chấm dứt một đoạn tình cảm dài đến năm năm!”

“Em để ý đến đoạn tình cảm này ư?!” 

Tay cầm bản đồ của Lăng Lăng buông thỏng vô lực, hai mắt bị ánh đèn trắng xanh đâm vào đau đớn.

Không để ý, thì cớ sao lại hận anh đã từ bỏ…

Không để ý, thì cớ sao lại đồng ý theo anh đi đến con đường đông đúc…

Việc đã đến nước này, để ý còn có ích gì!

Lăng Lăng cúi đầu xem phương hướng chỉ dẫn trên bản đồ, tiếp tục đi về phía trước.

Cô bỗng nhiên có một loại ảo giác, họ không phải là chia tay, ngược lại giống như hai đứa trẻ mới yêu lần đầu, đang xích mích cự cãi nhau!

Giống như họ đều đang giận dỗi, chờ đối phương tới ôm ấp và xin lỗi.

Ảo giác, nhất định là ảo giác!!!

“Em có bạn trai không?” Dương Lam Hàng đuổi kịp, lại hỏi cô.

Lăng Lăng vô cùng vô cùng thích câu hỏi này của anh, bởi vì cô có thể cười hỏi lại: “Vì sao lại hỏi vậy?”

Tháng tư Tokyo, gió thổi vào mặt nóng ẩm.

Dương Lam Hàng đứng giữa những người đi đường qua qua lại lại, màu sắc đôi đồng tử sáng ngời khiến người ta không thể nhìn thẳng, lại lộ ra vẻ mê hoặc điềm tĩnh. “Vì… anh không quên được em.”

Muôn ngàn cánh hoa rơi rụng lả tả khắp mặt đất…

Một chút kiên cường còn sót lại của Lăng Lăng cũng nát vụn theo…

Cô cứ ngỡ bản thân từ lâu đã không còn tin tưởng vào lời hứa “chung thủy đến chết” của đàn ông, không còn tin vào lời ngon tiếng ngọt của họ.

Nhưng Dương Lam Hàng lại nói với cô: Anh không quên được cô.

Thế mà cô lại tin, hơn nữa còn tin tuyệt đối.

“Hóa ra gặp rồi không quên cũng là một loại bi ai.” Lăng Lăng nhìn lên trời cao, ánh đèn xanh xanh nối liền thành một dải, bầu trời không phải màu đen, mà là một màu xanh ưu thương, sâu thẳm.

Thời gian trôi qua thật nhanh, bảy năm, họ đã đem quãng thời gian đẹp nhất, trong sáng nhất của đời người trao cho nhau, từ bạn bè, đến thầy trò, đến người yêu… rồi đến hôm nay là sự mập mờ lửng lơ không rõ.

Giữa hai người đã trải qua quá nhiều khó khăn vướng mắc, rất nhiều thứ đến rồi đi, đã đau, đã thương, nhưng những vướng mắc tình cảm kia đã bén rễ vào sinh mệnh, buông không ra, bỏ không được. Rất khó hình dung tình yêu sâu đậm bao nhiêu, chỉ là không quên được…

Dương Lam Hàng chỉ vào quán cà phê đằng trước, nói: “Lăng Lăng, chúng ta đến đó ngồi đi.”

Lăng Lăng khẽ gật đầu, đi theo anh vào quán cà phê. Vừa vào cửa, một mùi cà phê thuần khiết thơm nồng tràn ngập vị giác con người, ngẩng đầu nhìn khoảng giếng trời cao bốn tầng, thật rõ ràng nơi đây không phải cấp bậc tiêu dùng cỡ loại quán cà phê cấp thấp như Starbucks.

“Phiền cô tìm giúp tôi một vị trí yên tĩnh.” Anh nói với người phục vụ bước đến chào khách.

Người phục vụ dẫn họ lên lầu ba, giúp họ tìm một chỗ cạnh cửa sổ. “Xin hỏi quý khách muốn uống gì ạ?”

“Latte.” Lăng Lăng nói với người phục vụ.

Cô phục vụ nhìn về phía Dương Lam Hàng, thấy anh im lặng không nói, nên ghi lại là hai ly Latte.

“Thầy Dương, em có thể mạo muội hỏi thầy điều này không…” Người phục vụ đi rồi, Lăng Lăng tỏ vẻ vô cùng chân thành hỏi: “Lần này thầy đến Nhật rốt cuộc là để trao đổi học thuật, hay là muốn làm công tác thăm hỏi “hậu chia tay” nhằm xác định xem công tác chia tay của chúng ta đã hoàn thành triệt để hay chưa?”

Anh không nói gì một hồi lâu, gian nan nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Em chẳng thay đổi tí nào! Vẫn cứ “yêu ghét rõ ràng” như thế.”

Lăng Lăng hơi ngước mặt lên, nhoẻn miệng cười. “Anh cũng không thay đổi…”

Dương Lam Hàng vẫn như ngày trước, thâm trầm như biển, cho dù có bao nhiêu tảng đá ném xuống, đều có thể bị chìm nghỉm không thấy tăm hơi.

Đàn ông như vậy, bạn vĩnh viễn không đoán được anh ta nghĩ gì.

Cà phê được mang lên, chưa uống vào đã cảm nhận được hương thơm nồng đậm. Lăng Lăng không biết nên nói cái gì, lơ đãng khuấy chiếc thìa sắt tinh xảo trong tay, màu trắng của sữa, màu đen của cà phê hòa quyện vào nhau trong tách, tựa như sự giao hòa giữa ngọt ngào và cay đắng của tình yêu…

“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.” Anh nói.

Lăng Lăng bưng tách cà phê lên, uống một ngụm, mùi sữa đậm đà chẳng những không xâm hại vị đắng của cà phê, ngược lại càng làm tăng thêm hương vị thơm ngon. “Không có, không gặp được người thích hợp.”

Chọn bạn trai cũng giống như chọn cà phê, một khi đã quen với vị Latte, những loại cà phê khác rất khó uống vào miệng.

“Nếu vậy, còn có thể cho anh một cơ hội nữa không?”

Câu nói ngoài dự kiến này khiến Lăng Lăng hoàn toàn chết lặng, cô ngây người nhìn Dương Lam Hàng, anh tựa như ngọn đèn chói lọi tỏa sáng bốn phía, khiến người ta hoa mắt.

“Em không hiểu ý anh lắm.” Lăng Lăng sợ mình nghe nhầm hoặc hiểu sai ý anh, hỏi một cách không xác định.

Dương Lam Hàng từ tốn mà rõ ràng nói: “Chúng ta bắt đầu lại lần nữa đi.”

Có một thoáng, Lăng Lăng suýt ôm chầm lấy anh, nói anh hay: Em chờ câu này của anh đã lâu.

Cũng có một thoáng, cô muốn hắt tách cà phê qua, quát to với anh: Anh nói chia tay liền chia tay, anh nói bắt đầu lại liền bắt đầu lại, anh xem tôi là cái gì hả?! Tôi không phải thiết bị thí nghiệm của anh, lúc nào cần thì để anh xài, không cần thì đem tôi vứt qua một bên, để tôi tự sinh tự diệt! Tôi là người, tôi cũng có cảm giác! Tôi xin anh suy xét đến cảm nhận của tôi một chút, muốn hợp lại… ít nhất cũng chờ vài ngày nữa hẵng nói tiếp!

Ai dè không đợi cô suy nghĩ rành rọt phải trả lời thế nào, Dương Lam Hàng đã nói trước: “Em không cần phải trả lời anh vội… Anh biết em vẫn còn đang hận anh, anh cho em thời gian để em cân nhắc kỹ lưỡng, bao lâu cũng được…”

Lăng Lăng cúi đầu tiếp tục khuấy cà phê, trong lòng không thể nào bình tĩnh nữa.

Hận anh, có đôi chút.

Oán anh, cũng có đôi chút.

Yêu anh, lại chiếm cứ toàn bộ con tim.

“Nếu em cự tuyệt, liệu anh có về nước ngay lập tức không?” Cô hỏi câu này không phải thực sự muốn từ chối, chỉ là muốn xác định xem anh còn yêu cô bao nhiêu.

“Visa của anh được ba tháng.”

Nói cách khác, anh cho chính mình thời gian ba tháng để vãn hồi mối tình này. Đối với một Dương Lam Hàng quý thời giờ như vàng mà nói, như thế đã là không ít.

Lăng Lăng cầm cà phê lên uống một ngụm, nghe thấy Dương Lam Hàng lại nói tiếp: “Nếu ba tháng không đủ, lần sau anh sẽ xin một năm.”

Đêm khuya, Lăng Lăng nằm trên giường, nâng chân mình lên khẽ lắc nhẹ, những hạt trân châu trắng muốt nhảy nhót xoay tròn trên mắt cá chân.

Hệt như trái tim không ngừng nhảy nhót của cô.

Cô không nhận lời, không từ chối, căn bản không phải xuất phát từ mâu thẫn, đơn giản là tính bướng bỉnh trời sinh lại tác quái thôi!

***********************

Sáng hôm sau, giáo sư Katou dẫn họ về đến Osaka, suốt đường đi Dương Lam Hàng ngồi cạnh giáo sư Katou, nhẹ giọng bàn luận.

Họ không có cơ hội nói chuyện với nhau, chỉ có ngẫu nhiên, tầm mắt của anh và cô không hẹn mà gặp.

Những lúc đó, cô luôn cảm thấy bản thân không muốn đòi hỏi gì nhiều nữa!

Vừa đến đại học Osaka, giáo sư Katou cẩn thận giao phó cho Lăng Lăng, nói: Thư ký đã sắp xếp phòng đâu vào đấy tại khách sạn JICA, nhờ cô dẫn Dương Lam Hàng đến khách sạn nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai lại dẫn anh đến lab gặp giáo sư Ikeda.(*)

Lăng Lăng len lén nhìn Dương Lam Hàng, thấy anh không có ý phản đối, đành phải gật đầu, sau đó dẫn Dương Lam Hàng đi về hướng khách sạn.

Suốt dọc đường, họ hầu như không nói gì, cô lắng nghe tiếng bước chân anh, rất khẽ, rất khẽ.

Đến khách sạn, Lăng Lăng giúp anh điền tờ khai, nhận chìa khóa, dẫn anh đến trước cửa phòng.

Cửa phòng vừa mở ra, trong căn phòng không quá rộng, thứ đầu tiên đập vào mắt là một chiếc giường.

Quan hệ mờ ám như thế, căn phòng mờ ám như thế, lại phối hợp với một chiếc giường cũng mờ ám, Lăng Lăng không muốn mình nghĩ ngợi lung tung cũng khó.

“Vào ngồi đi.” Tiếng mời mọc của anh nghe qua thật trong sáng.

“Không cần đâu.” Không phải cô không tin bạn thầy giáo nào đó, mà là cực kỳ cực kỳ không tin. Tuy rằng nhìn qua anh tương đối có nội hàm, tương đối gương mẫu, tương đối đường hoàng đạo mạo, nhưng sự thật chứng minh, bản tính anh hoàn toàn không thanh cao như vẻ bề ngoài, mà tương đối “tệ hơn cả cầm thú”.

“Nếu không có việc gì thì em đi trước đây, anh nghỉ ngơi chút đi.”

“Khoan đã.” Dương Lam Hàng gọi cô lại. “Gần đây có siêu thị không? Anh muốn mua ít đồ dùng hàng ngày.”

“Có! Gần đây có Carrefour.”

“Em có thể dẫn anh đi được không?”

Sợ mình có vẽ bản đồ kiểu gì đi nữa Dương Lam Hàng cũng không thể tìm được đường, Lăng Lăng gật đầu. “Cũng được.”

Thế là hai người liền đi bộ cả tiếng đồng hồ dưới ánh nắng chói chang bỏng rát…

Rốt cuộc vẫn sống sót tới nơi, Lăng Lăng lau mồ hôi, chỉ chỉ logo Carrefour to oành phía trước, ổn định hơi thở dồn dập một lúc: “Tới rồi! Bình thường đi xe đạp không biết là xa đến vậy…”

“Xe đạp?” Dương Lam Hàng kinh ngạc nhìn thân hình gầy gò của Lăng Lăng, xoay người đi về phía một showroom trưng bày hàng loạt xe Audi mới tinh. “Chờ một chút, chúng ta đi xem xe trước đã.”

“Anh muốn mua xe à?”

“Trước hết cứ vào trong nói chuyện xem mua xe cần thủ tục gì.”

Ở trong ga-ra bàn bạc xong xuôi về giá cả, cách mua hàng cùng thủ tục bàn giao, họ lại tiếp tục đi mua thức ăn, loay hoay làm xong mọi thứ thì trời cũng đã gần sẩm tối.

Lăng Lăng lại hỏi: “Anh còn muốn đi xem nơi nào nữa không?”

“Nghe nói Osaka có một đài quan sát vườn treo.”(**)

“Đài quan sát…” Thực sự không phải là ý kiến hay.

Thấy Lăng Lăng do dự, anh nói: “Có vấn đề gì sao?”

“Không có gì.”

Đài quan sát vườn treo Umeda ở Osaka có tổng cộng 41 tầng, là một đài quan sát lộ thiên 360 độ, hình tròn, có thể nhìn khắp toàn bộ phong cảnh Osaka.

Nói cái gì kỳ quan thế giới, truyền thống lịch sử, phong cảnh tráng lệ. Lăng Lăng chỉ đi có một lần liền thề cả đời này sẽ không tới cái chỗ quỷ quái đó nữa.

Nếu không vì Dương Lam Hàng muốn đi, Lăng Lăng tuyệt đối sẽ không đến lần hai.

Lòng vòng cả buổi, chờ đến khi họ đến được dưới lầu đài quan sát thì đã hơn tám giờ tối. Lúc này vừa vặn là thời gian tốt nhất để ngắm toàn cảnh thành thị vào ban đêm, vì thế thang máy hơi chật chội hơn bình thường, Lăng Lăng vừa bước vào thang máy ngắm cảnh đã bị đẩy vô một góc.

Dương Lam Hàng dường như sợ cô bị chèn ép, hai tay để bên người cô, giúp cô ngăn những người khác…

Tuy nhiên lúc thang máy vừa định đóng cửa, đột nhiên có một người mập mạp chiếm khá nhiều không gian chen vào.

Thình lình bị chen lấn, Dương Lam Hàng hơi mất thăng bằng, toàn bộ cơ thể dán trên người Lăng Lăng.

Lồng ngực vững chắc của anh ép lên bộ ngực mềm mại của Lăng Lăng, lập tức làm rối loạn nhịp tim của họ…

Bị mùi hương của anh bao vây, bị hơi thở khi ngắn khi dài của anh lay động tóc mai trước trán, mọi lý trí, mọi oán hận đều biến mất không còn dấu vết, trong ký ức chỉ còn lại những cái ôm thâm tình hết lần này đến lần khác.

Lăng Lăng ngẩng đầu nhìn anh, trực diện nghênh đón tầm mắt nóng rực của anh.

Sau đó, không thể nào dời đi được nữa.

Dẫu trải qua bao nhiêu thương tổn, anh vẫn là người cô yêu nhất!

Khung kính sau lưng phản chiếu cảnh đêm của Osaka, từng mảng ánh đèn lạnh lùng rơi xuống.

Người đi lên cùng thang máy, nhưng trái tim lại rơi xuống ngày càng nhanh…

Khuôn mặt Dương Lam Hàng nhích lại gần từng chút, môi cũng từng chút nhích gần hơn.

Lăng Lăng căng thẳng nhắm mắt lại, nghiêng mặt đi, quên cả hít thở…

Nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở bất ổn của anh cách cô ngày càng gần, cho đến khi vấn vít bên môi cô…

Khi Lăng Lăng cảm giác đôi môi mềm mại mà ấm áp dán lên bờ môi mình, đầu óc nhất thời trống rỗng.

Thực sự, hoàn toàn không suy nghĩ được gì nữa!

Còn chưa kịp xâm nhập, cô bỗng cảm thấy trái tim trống không, thang máy ngừng lại.

Một nụ hôn còn chưa kịp bắt đầu đã chấm dứt. Dương Lam Hàng nhanh chóng buông cô ra, kéo cô còn đang trong tình trạng đờ đẫn ra khỏi thang máy.

**************

Đứng trên tầng thượng, nhìn xuống mọi ngõ ngách của Osaka, Dương Lam Hàng chỉ trầm mặc.

“Rất giống Vân Tháp của thành phố A, đúng không?” Lăng Lăng hít vào một hơi, bàn tay khẽ sờ vào những chiếc khóa màu vàng hình hai trái tim liền nhau trên hàng rào chắn, cười nói: “Lúc em đến đây lần đầu tiên cũng ngây cả người.”

Hôm đó cũng là một buổi hoàng hôn mỹ lệ như thế này, từng đôi yêu nhau tình ý ngọt ngào, lưng tựa vào lan can, sóng mắt đưa đẩy, say mê quấn quýt, chỉ có mình cô vịn vào lan can lặng lẽ rơi lệ, không ai biết cô khóc hết bao lâu, tất cả những người nhìn thấy cô đều lo sợ cô sẽ nhảy xuống, nhưng cô không, khi đài quan sát đóng cửa cô liền rời đi, không bao giờ quay lại nữa…

Lăng Lăng nhìn ánh mắt anh nói: “Khi em đứng đây nhìn xuống thành phố xa lạ này, bên tai đều là thứ ngôn ngữ hoàn toàn nghe không hiểu. Em bỗng dưng nhớ đến một người đàn ông từng nói với mình: Đời này kiếp này, chỉ cưới mình em! Em những tưởng anh ấy sẽ yêu em mãi mãi, nhưng tình yêu của anh ấy kỳ thực chỉ duy trì được nửa tháng… Anh ấy đã cho em dạo bước trên mây nửa tháng, sau đó liền hung hăng đẩy em xuống từ trên đỉnh cao tình ái, ngã đến tan xương nát thịt!”

“Anh…” Anh muốn nói gì đó, nhưng lại nhịn xuống: “Xin lỗi em!”

“Một năm, bao nhiêu khổ ải em đều vượt qua, bao nhiêu đau đớn em đều chấp hết, từ lâu em đã không còn cần một câu “Xin lỗi” của anh rồi!”

“Anh phải làm gì em mới có thể tha thứ cho anh?”

Cô muốn anh sau này có thể hiểu được cách quý trọng! Không được hứng lên nói từ bỏ, hứng lên nói quay lại! Đừng tưởng rằng cô có đi đến chân trời góc bể cũng vẫn chờ đợi anh – cho dù cô thực sự sẽ chờ!

Lăng Lăng nghĩ nghĩ, cười nói: “Có thể đi uống rượu với em không?”

Anh gật đầu. Vẻ mặt giống như nhìn một cô gái đang tính mượn rượu giải sầu.

“Đi thôi, em dẫn anh tới chỗ này rất hay.”

Lăng Lăng dẫn anh đến một nhà hàng Trung Quốc bán đồ ăn Quảng Đông, ông chủ kiêm đầu bếp là người Trung Quốc.

Họ vừa vào cửa, cô phục vụ Mie nhiệt tình bước đến chào. “Lăng Lăng, dẫn bạn cô tới ăn cơm à?”

Lăng Lăng dùng tiếng Nhật nói: “Đúng vậy, cô đừng quên giúp ông chủ đòi tiền anh ấy nhiều một chút, rồi trích hoa hồng cho tôi với.”

Mie tất nhiên không xem lời nói của Lăng Lăng là thật, mắt nhìn chằm chằm Dương Lam Hàng, kinh ngạc nói: “Anh ta không phải? Anh ta không phải chàng đẹp trai trên bàn máy tính của cô đấy chứ? Người thật còn có khí chất hơn cả ảnh chụp.”

May là Mie nói tiếng Nhật, Lăng Lăng mừng thầm liếc nhìn Dương Lam Hàng vẻ mặt không hề thay đổi: “Anh ấy là thầy của tôi, mới từ Trung Quốc sang.”

Mie nháy nháy mắt với cô: “Giờ người thật đã đến đây rồi, cô không cần mỗi ngày ngẩn ngơ trước ảnh chụp nữa!”

Lăng Lăng vội lảng sang chuyện khác, hỏi anh: “Thầy Dương, thầy muốn ăn gì ạ?”

“Em chọn đi, anh sao cũng được.”

“Vậy chọn mấy món tôi thích đi.” Lăng Lăng nói với Mie. “Mang thêm bốn chai sake.”

“Không thành vấn đề.” Mie còn cố ý tới gần Lăng Lăng một chút, nói: “Bốn chai? Cần nhiều rượu vậy à? Không phải cô muốn chuốc say anh ta đấy chứ?”

“…”

Đúng là cô muốn chuốc anh say, mời anh hết ly này đến ly khác.

“Thầy Dương, em mời anh, chúc mừng anh trở thành nhà khoa học chủ chốt của dự án 863, điều này thực sự tượng trưng cho địa vị và thân phận trong giới khoa học Trung Quốc.”

“Em mời anh…”

“Em mời anh…”

“…”

Phong cách uống rượu của Dương Lam Hàng khá tốt, cô mời anh bao nhiêu, anh uống bấy nhiêu.

Nhưng tửu lượng của anh so với phong cách uống rượu thì kém quá xa, mới uống ba chai đã vịn lấy rào chắn bên đường nôn tối tăm mặt mũi.

Lăng Lăng ngồi trên rào chắn khẽ đong đưa hai chân, nhìn biểu hiện thống khổ của anh, hoàn toàn không có cảm giác khoái trá vì trả thù mà tâm tình vui sướng…

Ngược lại, cô có chút đau lòng. So với khi cô nằm trên giường ôm dạ dày bị cồn rượu hành hạ đau đớn mà khóc lóc, còn đau xót hơn!

Nhìn sắc mặt anh ngày càng tái nhợt, môi bị cắn thành một hàng dấu răng ngay ngắn, Lăng Lăng vô cùng áy náy tự trách, bèn mua một chai nước khoáng từ máy bán hàng tự động đưa cho anh, lấy tay vỗ vỗ lưng anh: “Uống chút nước xem đỡ hơn không?”

Anh súc súc miệng, tì vào rào chắn đứng thẳng lên. “Tửu lượng của em tốt thật…”

“Cũng tàm tạm!” Lăng Lăng đưa tay buộc lại tóc mình, cười nói: “Nếu mỗi ngày anh uống ít nhất năm chai liên tục trong một tháng có lẽ tửu lượng còn cao hơn em!”

Anh sững sờ nhìn Lăng Lăng, không nói gì nữa.

“Thầy Dương, với tư cách là sinh viên em dạy anh một điều: Tuyệt đối không được đắc tội với phụ nữ… Nhất là loại phụ nữ đặc biệt ghi thù như em!”

Dương Lam Hàng lại uống vài ngụm nước, ngồi bên cạnh Lăng Lăng, tay cố ý vô tình phủ lên bàn tay cô đang đặt trên rào chắn.

Vài cánh hoa cuối cùng lảo đảo rơi xuống từ cây anh đào, đáp lên vai anh, cô cầm một miếng cho vào miệng, vị ngọt nhè nhẹ.

Cô hỏi anh: “Nếu đã không thể chờ em, nếu lúc trước đã chọn chia tay, tại sao còn muốn đến đây? Bây giờ anh không còn thấy Nhật Bản rất xa, bốn năm rất dài nữa sao?”

“Khi đó, em kiên trì muốn ra nước ngoài, luôn miệng nói muốn tìm kiếm tự tin, bảo anh để em đi, để em theo đuổi cuộc sống mà em muốn, anh cứ tưởng em cũng giống như nhiều cô gái từ bỏ tình yêu để xuất ngoại khác, một lòng muốn thành công, theo đuổi ước mơ mà không biết quý trọng người yêu mình… Mãi đến một ngày, anh một mình ra khơi, ngồi trên boong tàu…”

Tay anh hơi siết chặt. “Hôm đó anh đọc thư em để lại cho anh… Anh bỗng nhiên hiểu ra rất nhiều điều. Em căn bản không phải loại con gái cầu danh trục lợi, giấc mơ lớn nhất của em chính là một gia đình yên ấm, một cuộc hôn nhân mãi mãi không tan vỡ.”

Lăng Lăng ngẩng đầu nhìn trời cao, một giọt nước mắt khẽ rơi trong đêm tối.

“Hôn nhân mãi mãi không tan vỡ”, cô thích cụm từ miêu tả đó.

“Về sau, có một chuyên gia tâm lý học nói anh biết: Trẻ em lớn lên trong gia đình chỉ có ba hoặc mẹ chia làm hai loại, một loại vô cùng e sợ hôn nhân, chúng không tin hôn nhân có thể kéo dài. Một loại khao khát hôn nhân, luôn muốn có một gia đình yên ấm để chúng có thể dựa vào, che mưa chắn gió. Mà em, hai loại khuynh hướng tâm lý tồn tại cùng lúc, em e sợ hôn nhân, đồng thời lại khao khát một gia đình đầm ấm…”

“…”

————–

(*) Nguyên bản chức danh đầy đủ của giáo sư Ikeda là 正教授 (tiếng Nhật: せいきょうじゅ – seikyouju) nghĩa là Full Professor (giáo sư), cao hơn một bậc so với giáo sư Katou vì ông chỉ mới là Associate Professor (phó giáo sư). Tuy nhiên trong xưng hô thì cả hai ông đều được gọi là “giáo sư”.
(**) Tên tiếng Anh là Umeda Sky Building – Floating Garden Observatory, một tòa nhà có 40 tầng trên mặt đất và 2 tầng hầm, cao 173m, là thắng cảnh nổi tiếng của Osaka. Đứng trên đài quan sát hình tròn ở đỉnh tòa nhà, bạn có thể quan sát toàn cảnh Osaka. Xem thêm tại đây. (Sao hồi nhỏ tới Osaka chơi mình không biết chỗ này? T_____T)

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+