Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 65-66 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Cho nên em kiên trì giữ tiêu chuẩn kén chồng của mình, luôn muốn tìm một người đàn ông bình thường. Em từ chối Trịnh Minh Hạo, chính vì em không muốn bản thân lặp lại bi kịch của mẹ… Vốn dĩ em lên kế hoạch chờ tốt nghiệp xong sẽ kết hôn với Uông Đào, sống một cuộc sống giản đơn bình thường, đáng tiếc… em lại gặp anh!

Là anh vẫn luôn động viên em phải tự tin, là anh không ngừng bảo em theo đuổi sự nghiệp học hành, ép em làm nghiên cứu khoa học… nên em mới lầm tưởng rằng đó là điều anh muốn!

Lăng Lăng, không phải đâu! Người anh thích là cô gái Bạch Lăng Lăng muốn cho tất cả sinh viên đều thi đậu, là Bạch Lăng Lăng thi tiếng Anh cấp bốn năm lần không đạt nhưng vẫn không nản chí, là Bạch Lăng Lăng có tiêu chuẩn kén chồng nghiêm khắc, đối với chuyện tình cảm thà thiếu còn hơn chọn bừa… Ở bên em, anh rất vui vẻ hạnh phúc, đó mới là điều anh muốn.” 

Lăng Lăng kéo chặt chiếc áo khoác mỏng manh trên người, lắc đầu: “Anh sai rồi! Em rời đi, là vì em yêu anh, em không muốn anh lại vì em mà từ bỏ sự nghiệp của mình… Anh đã không làm em thất vọng, thanh niên kiệt xuất toàn quốc, học giả Trường Giang, viện trưởng Viện nghiên cứu vật liệu tiên tiến… Anh đã thực sự làm được!”

“Những thứ đó, có ý nghĩa sao?”

“Anh biết không…” Lăng Lăng tiếp tục nói: “Giáo sư Katou cực kỳ nể trọng anh! Người Nhật đặc biệt ích kỷ, bọn họ chỉ nể trọng kẻ ưu việt hơn mình…”

Dương Lam Hàng đột nhiên đứng thẳng: “Anh không cần sự nể trọng của ông ta! Người anh cần là em…”

Lăng Lăng cười nhìn anh: “Em cũng rất nể trọng anh!”

“Em…” Dương Lam Hàng nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đến trước mặt mình, Lăng Lăng mới nhìn rõ những tơ máu đỏ hồng trong mắt anh.

“Anh muốn hỏi em tại sao lúc trước lại không nói đúng không?”

Không đợi Dương Lam Hàng trả lời, cô đã tự khắc nói: “Nếu em nói, anh sẽ vì em mà từ bỏ càng nhiều hơn! Em không phải một đứa con gái thông minh, nhưng em yêu anh, em chỉ có thể ráng hết sức suy nghĩ cho anh, trả giá cho anh. Em cứ nghĩ nhất định có một ngày anh sẽ hiểu em, không ngờ… anh lại bỏ em.”

“Lăng Lăng… anh xin lỗi!”

“Em đã nói rồi, em không muốn nghe “xin lỗi”.” Lăng Lăng đứng trong bóng đêm âm u lạnh lẽo, nụ cười giao hòa giữa xinh đẹp dịu dàng và tối tăm ảm đạm, tựa như một đóa hoa loa kèn hoang dã nở trong thung lũng sâu, trắng nõn, thê lương. “Thực ra, kết quả hiện nay chính là cái em muốn – anh có được mọi thứ, danh lợi song thu.”

“Nhưng anh đã đánh mất em!”

Lăng Lăng giãy khỏi tay anh, mỉm cười nhìn lên bầu trời. “Khuya lắm rồi, em đưa anh về khách sạn nhé!”

Lăng Lăng vẫn không muốn nói anh biết: Anh không đánh mất cô, bởi vì trái tim cô vẫn ở lại đại học T, chưa bao giờ mang đi.

Có người nói cô đã làm đúng, cũng có người nói cô làm sai, bình luận của người khác đại biểu cho quan niệm sống của họ.

Trong lòng Lăng Lăng, cô chưa bao giờ nghĩ mình làm sai.

Cho dù có cơ hội làm lại một lần nữa, cô vẫn lựa chọn như thế!

Bởi quá khứ là một mạch logic, đúng hay sai, chỉ cần nhìn xem hôm nay anh có được những gì, mất đi những gì là có thể biết được.

Tình yêu chân chính, cần phải chịu được thử thách.

Tình yêu không vượt qua được thử thách, sớm muộn gì cũng sẽ suy tàn!

****************

Thấy sắc mặt Dương Lam Hàng không tốt lắm, Lăng Lăng không đành lòng dẫn anh đi tàu điện xa xôi, bèn quyết định chơi sang một lần, đi taxi về.

Lên xe xong, Lăng Lăng vừa nói muốn đến khách sạn JICA, lái xe liền không ngừng nhìn họ từ trong kính chiếu hậu, tiến hành nghiên cứu họ một cách kỹ lưỡng. Không biết là do hiếm khi thấy một cô gái văn nhã đi dìu một người đàn ông say rượu đến khách sạn, hay là do phong thái trên người Dương Lam Hàng rất chói mắt.

“Có vấn đề gì sao?” Lăng Lăng hỏi.

Lái xe nhận ra bản thân đã thất lễ, vội nói: “Không phải, tôi cảm thấy hai người không giống một cặp tình nhân.”

Họ không giống ư?

Lăng Lăng quay mặt nhìn Dương Lam Hàng ngồi phía bên kia, anh đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, ánh sáng ảm đạm càng làm tôn lên vẻ buồn bã trên mặt anh.

Cô lại cúi đầu nhìn khoảng cách có thể chứa thêm một người giữa họ, hiểu ra ý của người lái xe, bèn cười cười trả lời: “Anh ấy là thầy giáo của tôi.”

Thấy vẻ mặt của lái xe cứ như bị hù dọa, Lăng Lăng cũng không giải thích gì nhiều, nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ.

Chỉ là cô thì nhìn bên này, còn anh nhìn bên kia, tầm mắt không giao nhau…

Cô rất hy vọng xe cứ đi như vậy, không cần đến đích, nhưng xe vẫn chạy bon bon trên đường, khách sạn ngày càng gần.

Giờ phút chia tay sắp đến, Lăng Lăng bỗng nhiên có cảm giác không nỡ chia lìa, nên đã không nhịn được mà cất lời: “Một năm vừa qua, anh sống tốt chứ?”

Dương Lam Hàng không trả lời.

Lăng Lăng quay đầu nhìn về phía Dương Lam Hàng, mới phát hiện anh đang nhắm mắt, hàng mi dài che phủ đôi mắt mơ hồ, hệt như khuôn mặt ngủ say yên bình của anh vào một buổi sáng sớm trong ký ức.

Đoán chừng cồn rượu cùng sự mỏi mệt đã khiến anh không thể chống cự được nữa mà ngủ gục.

“Chú lái xe, chạy chậm một chút, để anh ấy nghỉ một lát.”

“Không thành vấn đề!” Người lái xe cười hiểu ý, nói: “Quan tâm chu đáo như vậy, nhất định cô rất thích anh ta!”

Lăng Lăng bắt gặp lông mi Dương Lam Hàng khẽ rung động, không có mở mắt, dường như ngủ rất sâu.

Nước mắt cô rốt cuộc không thể kìm được nữa, từng giọt thấm ướt vạt áo trước ngực.

“Đúng vậy, rất thích! Thích đến nỗi bị anh ấy làm tổn thương đến mức sẹo chằng chịt, nhưng vẫn trồng một chậu hoa nhài bên cửa sổ, chỉ sợ mình sẽ quên mùi hương của ảnh… Thích đến nỗi dù có khó khăn vất vả đều phải cố gắng bắt bản thân làm hoàn hảo mọi việc, chỉ hy vọng đến một ngày khi đứng trước mặt anh lần nữa, anh sẽ vì tôi mà rung động… trở về bên cạnh tôi… Thích đến mức mỗi ngày đều tự lừa mình hết lần này đến lần khác… chỉ cần anh sống thật tốt, tôi cũng rất vui vẻ…”

*********************

Rốt cuộc vẫn đi đến cuối đường, xe dừng trước cửa khách sạn.

Lăng Lăng nhẹ nhàng lay tỉnh Dương Lam Hàng, nói với anh: “Đến khách sạn rồi, đi lên rồi ngủ tiếp.”

Anh mở mắt ra, trong mắt thấm đẫm một màu đỏ quạch.

Nhìn anh trong bộ dạng này, Lăng Lăng càng thêm hối hận về sự tùy hứng của mình, hỏi một cách áy náy: “Khó chịu lắm à?”

Dương Lam Hàng lắc đầu, đẩy cửa bước xuống xe. Tuy anh có thể đi, nhưng bước chân hơi loạng choạng, Lăng Lăng vội vàng chạy lên đỡ lấy anh, đưa anh đến tận cửa phòng.

“Thầy Dương, anh nghỉ đi! Sáng mai em tới đón anh đến lab.” Lòng cô chùng xuống, ngôn ngữ cũng vì cảm xúc nặng nề mà có vẻ hơi xa cách.

Dương Lam Hàng mở cửa, bật đèn, gọi cô lại: “Không vào ngồi một chút sao?”

Lăng Lăng lưỡng lự trong giây lát, lắc lắc đầu: “Không đâu, nhất định anh rất mệt, em không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa.”

Ai ngờ cô vừa xoay người lại, Dương Lam Hàng đột nhiên ôm chầm lấy cô từ đằng sau, kéo cô vào phòng anh, ôm cô vào lòng hôn say đắm…

Vẫn là phong cách của anh, bùng nổ mà chẳng hề có chút dấu hiệu báo trước nào.

Một tay anh ôm cứng eo cô, một tay mạnh mẽ giữ chặt lấy gáy cô, đôi môi cuồng nhiệt ngậm lấy cánh môi mềm mại của cô, miên man giày vò, còn đầu lưỡi thừa dịp Lăng Lăng kêu lên liền nhanh chóng xâm nhập, càn rỡ thăm dò.

Hơi thở còn vương mùi rượi sake, khiến người cô say sưa, cũng chuốc say luôn cả linh hồn cô…

Đôi tay chống cự của Lăng Lăng mất đi sức lực, buông xuống bên người.

Chờ đến khi cô hoàn hồn từ một trận hôn mãnh liệt ý loạn tình mê, người không hiểu sao đã bị kéo đến bên giường, đẩy ngã lên đó.

Đôi tay lành lạnh vừa vuốt ve thân thể cô, vừa xé rách áo cô.

Bộ Âu phục bằng tơ tằm nguyên chất cô cố ý mang từ Trung Quốc sang, cứ thế bị xé nát trong tay anh.

Tất nhiên, bây giờ không phải lúc than khóc cho bộ đồ xinh đẹp của cô, việc cấp bách là phải ngăn cản gã thầy hướng dẫn tiến sĩ sắp biến thành tội phạm *** này.

“Anh định làm gì? Xâm-hại-tình-dục à?!” Cô cứ tưởng loại người như Dương Lam Hàng tuyệt đối sẽ không dùng sức mạnh, xem ra, cô đã lầm rồi!

“Em cũng có thể xem như nối lại tình xưa!” Anh nhẹ nhàng trả lời.

“Anh nằm mơ đi!” Trái tim cô chợt bồi hồi rung động.

Anh nở nụ cười, ghé vào bên tai cô nhỏ giọng nói: “Anh xem em hôm nay có thể mạnh miệng đến bao giờ…”

Dương Lam Hàng lại cởi quần cô, Lăng Lăng còn chưa kịp giãy dụa, hai tay đã bị anh kẹp cứng, hơn nữa còn bị anh dùng một tay đè chặt trên đỉnh đầu. Ngay sau đó, anh vươn tay còn lại, dùng sức kéo áo ngực cô xuống…

Khi cơ thể nửa trần trụi của cô lộ ra cao ngất không hề che giấu trước mặt anh, Lăng Lăng rõ ràng cảm nhận được hơi thở sâu của anh, khi anh cúi đầu ngậm lấy bầu ngực đứng thẳng của cô, thân thể cô liền nảy sinh phản ứng mãnh liệt khác thường…

Bị người đàn ông mình yêu say đắm xâm phạm mạnh mẽ như thế, bị người đàn ông mình hằng nhung nhớ hôn lên cơ thể bán lõa của mình một cách điên cuồng.

Loại cảm giác này…

Khụ khụ!

Không nói cũng biết, đừng nhắc thì hơn!

“Anh…” Lăng Lăng ngừng một lúc, tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không biết phải làm sao. “Làm sao anh tới Nhật mới có một ngày mà đã học tính biến thái của đàn ông Nhật vậy hả?”

“Chẳng phải ngay ngày đầu tiên trông thấy anh em đã biết anh biến thái à!?”

Cũng đúng!

Chuyện quan trọng như thế, sao cô lại chóng quên mất chứ!

“Anh có thể chú ý đến thân phận của mình chút được không, đừng khiến người Trung Quốc mất mặt, em cũng không muốn sáng mai tòa án Nhật Bản lại xét xử một vụ cưỡng dâm.”

Anh cúi đầu hôn lên môi cô, cười hết sức gian manh: “Lăng Lăng, anh có chuyện cười này muốn kể em nghe.”

Lăng Lăng ngạc nhiên, nhìn anh ngơ ngác.

Lúc này mà anh còn có hứng kể chuyện cười ư?

“Anh tự nhận mình không ngốc, anh cũng không phải kẻ lười biếng, nên… em nghĩ rằng anh có khả năng trước khi đến Nhật Bản mà không học một chút tiếng Nhật sao?” Sau đó, anh dùng tiếng Nhật với phát âm khá chuẩn nói với cô: “Anh không muốn nói tiếng Nhật, không có nghĩa anh không biết nói!”

Đây đúng là chuyện cười hài hước nhất Lăng Lăng từng được nghe từ khi sinh ra tới giờ, cô quả thật có thể dùng câu chuyện tiếu lâm này cười nhạo chính mình cả đời!

Ngu si cũng nên có giới hạn. Cớ sao cô có thể ngu si tới nước này.

Làm sao cô lại không lường trước được anh biết tiếng Nhật?! Thời nay, ngay cả du khách đi tour tới Nhật còn nói được vài câu tiếng Nhật thường dùng đơn giản nhất, một kẻ biến thái có văn hóa như anh làm sao có thể không học qua chứ?!

Tổ chức bỏ ra mấy trăm ngàn đi nuôi một kẻ đầu óc không phát triển như cô để làm gì? Thật lãng phí tài sản quốc gia mà!

Lăng Lăng vừa tự trách, vừa cố gắng nhớ lại những lời mình đã nói, nói với Yoshino cái gì, nói với Mie cái gì?

Đừng nói anh đều nghe thấy hết nha!

Cô âm thầm cầu nguyện Dương Lam Hàng chỉ biết chút tiếng Nhật đơn giản, không phải mỗi câu đều có thể hiểu tường tận thông suốt.

Dương Lam Hàng làm ra vẻ gió thoảng mây trôi nói cô hay: “Còn một chuyện nữa, anh quên nói với em: Hồi anh học đại học, đã từng đến đại học Tokyo làm sinh viên trao đổi trong một năm.”

“Anh…” Hai má đỏ ửng của Lăng Lăng bị sung huyết trầm trọng, cố giả bộ trấn tĩnh cười khan hai tiếng: “Thầy Dương, một năm không gặp, anh càng trở nên có khiếu hài hước đó.”

“Chủ yếu là có người thực sự rất mắc cười!”

Thực sự quá mất mặt, cô xin lỗi tổ quốc, xin lỗi nhân dân, càng xin lỗi Đảng-cộng-sản Trung Quốc đã nuôi dạy cô nên người.

May mà ban nãy Dương Lam Hàng ngủ trên xe taxi, nếu không cả đời này cô không ngóc đầu làm người nổi.

Khi Lăng Lăng đang âm thầm hạnh phúc vì trong cái rủi có cái may, Dương Lam Hàng dùng một giọng êm nhẹ như hát nói bằng tiếng Nhật: “Đúng vậy, rất thích! Thích đến nỗi bị anh ấy làm tổn thương đến mức sẹo chằng chịt, nhưng vẫn trồng một chậu hoa nhài bên cửa sổ, chỉ sợ mình sẽ quên mùi hương của anh… Thích đến nỗi dù có khó khăn vất vả vẫn phải cố gắng làm hoàn hảo mọi việc, chỉ hy vọng đến một ngày khi đứng trước mặt anh lần nữa, anh sẽ vì tôi mà rung động… trở về bên cạnh tôi… Thích đến độ mỗi ngày đều tự lừa mình hết lần này đến lần khác… chỉ cần anh sống thật tốt, tôi cũng rất vui vẻ…”

Cho cô chết đứng luôn!

Thảm rồi nha!

Nhưng càng thảm hơn là – cô đang bị tên đàn ông đáng ghét nhất thế giới đè dưới thân, ngay cả cơ hội tìm chết cũng không có!

Lăng Lăng đang nỗ lực ngẫm nghĩ nên nói cái gì hòng phá vỡ không khí xấu hổ, giữ gìn mặt mũi, thì Dương Lam Hàng lại đang bận rộn giúp cô cởi quần áo, nhanh như chớp cởi bỏ gọn gàng sạch sẽ mọi món đồ trên người cô…

Chờ đến khi cô cảm thấy có luồng khí lạnh đánh úp tới, mới đột ngột nhớ ra cảnh ngộ của bản thân.

Giật mình một cái thì đã bị anh cởi đến một-mảnh-cũng-không-còn. Ánh mắt mơ màng của anh đã chỉ ra “số mệnh” chạy trời không khỏi nắng của cô!

Nhân lúc Dương Lam Hàng đứng lên kéo rèm cửa, Lăng Lăng theo phản xạ có điều kiện muốn chạy trốn, vội vàng bò xuống giường.

Vừa chạy đến cửa… lập tức dừng lại! Cô ngu thật, nhưng không ngu đến mức chạy ra khỏi cửa!

Quay đầu nhìn lại Dương Lam Hàng, anh cố tình cầm quần áo lắc lắc trước mặt cô, ném ở đầu giường. Sau đó điều chỉnh thành một thế ngồi vô cùng hưởng thụ, một tay chống lên giường, tay kia kéo kéo cà vạt, mỉm cười với cô, nói: “Nếu em khăng khăng phải đi, anh cũng không bắt em ở lại. Cứ tự nhiên nhé!”

“Anh… Tại sao anh lại muốn dùng thủ đoạn cực đoạn đến vậy? Anh muốn em tha thứ cho anh nhưng lại chẳng thể kiên nhẫn lấy một chút!”

“Cái anh có nhiều nhất chính là kiên nhẫn, vốn định dùng thời gian ba tháng theo đuổi em lần nữa, nhưng… hôm nay em không nên bắt anh uống nhiều rượu như thế, em không biết đàn ông sau khi uống rượu sẽ làm loạn sao?”

Tại sao nghe ra giống như là lỗi của cô vậy?

Lăng Lăng đang định phản bác, chợt thấy vẻ mặt thích thú ngang nhiên của anh, cúi đầu nhìn lại da thịt trắng như tuyết của mình, mặt y như lửa đốt, thực sự không biết che đâu cho tốt!

Lăng Lăng không nói được lời nào, lại nghĩ lúc này Nhật Bản sao không có động đất đi, để cô tìm cái lỗ nẻ nào đó chui vô cho rồi!

Ai da!

Nếu sớm biết trên thế giới vẫn còn những ông thầy hướng dẫn tiến sĩ gian trá vô sỉ như vậy, nếu sớm biết cô sẽ gặp phải một tên thầy giáo khiến cô xấu hổ không nói nên lời thế này, cô chả thèm học tiểu học luôn, thà làm kẻ mù chữ còn hơn!

Lúc ngẩng đầu nhìn lại anh, Dương Lam Hàng đang nhàn nhã mở nút, thong thả cởi quần áo.

Sau khi kinh sợ, cô liền tỉnh táo lại.

Nếu đã ***, hà tất phải giả vờ giả vịt, dù sao cũng không phải chưa từng bị nhìn qua, dù sao cái nên xảy ra nếu hôm nay không xảy ra, ngày mai không xảy ra, thì ngày kia cũng sẽ xảy ra!

Môi anh nhếch lên thành nét cười như có như không…

Vì thế cô đành đứng tựa vào cửa, nhìn Dương Lam Hàng cởi quần áo.

Áo sơ-mi màu xám nhạt cởi ra từ trên người anh, những đường cong sắc sảo cân xứng hiện ra trước mắt cô.

Lăng Lăng bỗng nhiên thất thần, bất tri bất giác nhớ lại một đêm nọ, sau khi kết thúc một lần triền miên, anh nằm bên người cô… Lưng anh đặc biệt có phom, cơ bắp săn chắc cùng những giọt mồ hôi li ti ánh lên màu mạch nha bóng loáng gợi cảm dưới ngọn đèn ấm áp. Cô quyến luyến chạm vào lưng anh, làn da anh thật đẹp, mịn màng lại nhẵn bóng…

Khiến cô có chút hoài niệm…

Không biết từ khi nào, Dương Lam Hàng đã bước đến cạnh cô, da thịt mang theo chút mát lạnh ép chặt lên ngực cô…

Một dòng điện cao áp từ ngực truyền đi khắp toàn thân.

Cô khẽ thở gấp một tiếng, nhìn anh, trong mắt lấp lánh vẻ mơ màng động tình, đôi môi đỏ mọng vừa bị hôn đến bầm máu càng thêm mê người. Anh cúi đầu hôn cô, không cuồng dại như ban đầu, đôi môi dịu dàng, nhẹ nhàng chậm rãi dung nạp cô, che chở cho cô.

Bàn tay anh di chuyển khắp người cô, men theo từng bộ phận anh quen thuộc, từ từ dời qua hai má, vành tai, chiếc cổ nhỏ, rồi đến ngực…

Anh mỗi lần đều như thế, mặc dù trong tình huống cưỡng đoạt, vẫn khiến người ta cảm thấy không phải nhu cầu sinh lý, không phải phát tiết dục vọng, mà là một loại khát vọng hòa quyện giữa yêu và dục.

Vì vậy, trong sự âu yếm của anh, thân thể Lăng Lăng không cách nào kháng cự được nữa, vì anh mà rùng mình, run rẩy.

Thân thể cô thực sự thành thật hơn miệng cô rất nhiều, mau chóng nóng bỏng vì anh, khát vọng anh.

Mỗi một vị trí ngón tay anh lướt qua, đều trở nên tràn ngập chờ mong…

Cảm giác được sự thần phục của cô, Dương Lam Hàng trực tiếp bế cô lên, đặt trên giường…

Anh thong thả vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của cô, di chuyển xuống từng chút, lại chậm rãi men theo lắc chân, bắp chân, đùi, khẽ mơn trớn nơi mẫn cảm nhất của cô…

“Không cần…” Không đợi Lăng Lăng tránh né, Dương Lam Hàng liền đè giữ thân thể cô, cánh tay ôm chặt lấy eo cô, dùng hai chân tách ra đôi chân khép chặt của cô, cấp tốc đẩy vào.

“A!”

“…”

Thần kinh nhạy cảm bị kích thích đột ngột bỗng trở nên hơi tê dại, khoái cảm đã lâu không gặp truyền khắp toàn thân…

Lăng Lăng không kìm được rên rỉ thành tiếng, cái gì cũng không nghĩ được nữa, ôm chặt lấy cơ thể chuyển động nhịp nhàng của anh…

Khóe miệng anh cong lên thành một nụ cười mờ ám: “Vẫn là cơ thể em tương đối trung thực hơn.”

Lăng Lăng quay mặt đi, không dám nhìn anh.

Nhưng lại có thể bắt gặp chiếc lắc rung động thật nhanh, kịch liệt trên mắt cá chân, hệt như trong giấc mơ cũ còn rõ nét như mới hôm qua.

Từng ngỡ rằng triền miên mây mưa thuở ban đầu là đẹp đẽ nhất.

Từng ngỡ rằng sự lãng mạn do anh tạo dựng đêm ấy đã đạt đến đỉnh cao của yêu và dục.

Từng ngỡ rằng sự vĩnh biệt trước khi chia lìa là một lần cuồng nhiệt nhất.

Nào ngờ, chân chính khiến người ta thất hồn lạc phách lại là lúc trùng phùng sau những ngày phân ly đằng đẵng, là lúc tái hợp sau chia tay, tình xưa nối lại…

Anh tiến vào càng sâu, nhưng vẫn không khỏa lấp được sự trống rỗng trong nỗi nhớ nhung của Lăng Lăng, dường như vẫn không thể chiếm hữu toàn bộ cô…

 

 

Vì thế, Lăng Lăng chống người ngồi dậy, ôm lấy vai anh, quỳ gối ngồi lên chân anh, để thân dưới tiếp hợp càng sít sao.

Dùng môi lưỡi của cô kể ra những hận, những oán, những đợi chờ, cùng những nhớ mong của mình.

Lưu lại những dấu hôn nhỏ vụn của cô trên thân hình rắn chắc của anh…

Khi Lăng Lăng nếm thấy vị mặn chát, cô mới phát hiện trên mặt mình toàn nước mắt.

Anh dường như cũng cảm nhận được nước mắt của cô, dùng hai tay nâng mặt cô, hôn đi những giọt lệ trên đó. “Còn hận anh sao?” 

Cô nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ hôn lên khóe môi anh. “Hàng, tình yêu em dành cho anh chưa bao giờ thay đổi!”

“Anh biết, ngay từ khi vừa thấy em, anh đã biết…”

“Anh biết cái gì?” Cô tưởng bản thân đã che giấu rất kỹ.

“Em chỉ mắng người nào em cho là đáng bị mắng!”

Anh nằm xuống, tình yêu tròn đầy lại một lần nữa xuyên qua thân thể cô.

Quá trình sau đó Lăng Lăng không nhớ rõ bản thân đã làm những gì, nói những gì, điều duy nhất cô nhớ rõ là hơi thở hổn hển trầm thấp không thể kìm lòng của anh, sự duy mỹ không hề cố ý theo đuổi, đó mới là dục vọng chân thực nhất…

Khi tất cả đều chấm dứt, Dương Lam Hàng nằm bên người cô, mồ hôi lăn xuống theo những đường cong mạnh mẽ cường tráng trên tấm lưng phập phồng.

Cô tựa nhẹ lên lưng anh, lấy một lọn tóc dài vuốt ve dọc theo những đốt xương sống hơi lõm vào của anh…

Từ thời khắc họ gặp lại nhau, từ khi cô bắt đầu run run vì bóng dáng anh, Lăng Lăng liền biết chính mình sẽ lại trầm luân.

Nhưng cô cứ nghĩ với nỗi bi thương đã khổ sở chống đỡ hơn bốn trăm ngày, ít ra cô cũng có thể duy trì bốn ngày “kiêu ngạo”, đáng tiếc, chỉ mới một ngày… cô liền gỡ bõ mọi lớp ngụy trang, cùng anh mây mưa lăn lộn trên giường…

Hết thảy diễn ra nhanh đến nỗi khiến Lăng Lăng cảm thấy có chút khó tin.

Có lẽ… Đây chính là “kiếp số” đã được định sẵn trong đời!

Có thể vì hơi nhột, Dương Lam Hàng khẽ cười ra tiếng, hơi chồm người lên, ôm Lăng Lăng vào lòng.

Anh còn đoạt lấy đuôi tóc rồi cù vào hõm cổ cô.

Lăng Lăng cười khúc khích tránh đi, thân thể đắm chìm trong cảm giác tê ngứa, hô hấp càng lúc càng rối loạn.

Nhiệt độ vừa mới hạ xuống, lại bắt đầu tăng lên.

Từng nụ hôn nóng bỏng bất tận, nhỏ mịn dày đặc như những giọt mưa thấm ướt toàn thân.

“Anh…” Lăng Lăng cười hỏi: “Làm một thầy giáo, anh không ở trường dạy chữ dạy người cho tốt mà đến Nhật Bản tìm hoan mua vui, anh không sợ làm hư thế hệ trẻ sao?”

“Anh tới đây kiểm tra giữa kỳ theo lệ thường, xem sinh viên của mình ở Nhật Bản liệu có phụ sự bồi dưỡng của đất nước không.”

Lăng Lăng hung hăng trừng anh một cái: “Có kiểu kiểm tra như anh vậy á? Kiểm tra tới trên giường luôn?!”

“Thời gian có hạn.” Anh đột nhiên xoay người đè Lăng Lăng xuống giường, mỉm cười nhìn cô: “Chi bằng nâng cao hiệu suất một chút, tranh thủ thời hạn visa ba tháng này đã…”

“Anh muốn gì?”

“Đương nhiên là kiểm tra một lần nữa…”

Lời nói sau đó biến mất trong miệng cô, biến mất trong màn đêm yêu kiều…

Có người nói mặt trăng ở Nhật còn tròn hơn cả ở Trung Quốc, Lăng Lăng trước giờ không phân biệt được.

Hôm nay, mặt trăng ngoài cửa sổ quả thực vừa tròn, vừa sáng, xuyên qua bức màn cửa dày nặng mà rải xuống một vầng sáng nhàn nhạt…

Thầm tính toán thời gian, không phải kỳ an toàn…

Lăng Lăng rốt cuộc hiểu ra anh muốn tranh thủ thời gian để làm gì!

Chỉ số thông minh của người này tại sao không thể xài đúng chỗ vậy trời!

*******************

Trong ký ức, họ cùng nhau tắm rửa, này bẽn lẽn, này cười vui, này đùa giỡn, thoáng qua tựa như ở kiếp trước…

Còn giờ đây, trong phòng tắm, ánh đèn vàng nhạt chiếu lên từng dấu hôn trên người Lăng Lăng, những tia nước man mát tẩy rửa thân hình gầy gò, tẩy rửa đi lửa nóng sau yêu đương nồng cháy.

Không rõ là đau, hay ngọt?

Lăng Lăng khẽ nâng hàng mi ẩm ướt, nhìn về phía anh đang ở gần trong gang tấc, những tia nước bắn xuống từ trên người anh, anh giữa làn hơi nước mờ mịt cứ mơ hồ tựa ảo giác.

Dương Lam Hàng vén mái tóc ướt đẫm của cô lên, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, giọng nói dịu dàng mềm mại tưởng như bị tiếng nước che lấp: “Có phải anh đến quá muộn không?”

“Đúng là quá muộn… muộn đến mức em cứ tưởng anh sẽ không đến.” Lăng Lăng tựa vào vai anh, chất lỏng chua xót dâng đầy hốc mắt. Vài tháng trước khi chia tay, cô những tưởng Dương Lam Hàng sẽ không thực sự từ bỏ, nguôi ngoai vài ngày, hết giận rồi sẽ đi tìm cô giải thích, sau đó họ lại có thể “đắm say như trước”, nhưng anh hoàn toàn biến mất.

“Vậy tại sao em không tìm anh? Một cú điện thoại hỏi thăm, cho dù chỉ một tin nhắn cũng được.” Anh hỏi lại.

Lăng Lăng tắt nước, chậm rãi ngồi lên thành bồn tắm.

Cô đương nhiên muốn, nếu trên mạng không liên tiếp tuôn ra những tin đồn tình ái của Lý Phi Phi. Tiêu đề của những xì-căng-đan kia cái nào cái nấy đều bắt mắt, nội dung thì tin nào tin nấy đều ly kỳ.

“Lý Phi Phi vì bạn trai yêu đương say đắm mà từ chối lời mời chân thành của đạo diễn…”

“Bạn trai bí ẩn bất ngờ xuất hiện tại phim trường chúc mừng sinh nhật Lý Phi Phi, Lý Phi Phi cảm động đến rơi nước mắt, một cảnh động lòng người…”

Cô đọc đi đọc lại nội dung tin tức, nhưng vẫn không muốn tin.

Nửa năm sau, Lăng Lăng đọc được một tin khiến cô hoàn toàn tuyệt vọng – “Lý Phi Phi thừa nhận ngày kết hôn đã được định! Sau khi kết hôn muốn ra khỏi giới điện ảnh, an tâm làm bà chủ gia đình, giúp chồng dạy con!”

Ngày đó, cô thực sự muốn gọi điện cho Dương Lam Hàng, hung hăng mắng anh một trận, đem mọi oán giận trong lòng mắng ra hết.

Số điện thoại bấm nửa chừng, cô rã rời buông di động.

Lúc trước là cô kiên trì muốn ra đi, sau khi chia tay nửa năm, cô lấy tư cách gì, đứng trên lập trường gì mà đi chỉ trích sự bội bạc của anh.

Tốt hơn là nên tôn trọng lựa chọn của anh, chúc phúc cho anh cuối cùng đã tìm được một người phụ nữ vì anh mà bằng lòng từ bỏ cái tôi của mình.

Lăng Lăng hít vào một hơi, không thể xua tan màn sương ngờ vực ghen tuông trong lòng. “Em từng muốn tìm anh, tuy nhiên anh bận bịu quá.”

“Có những thứ vẫn có thể cùng tồn tại với bận rộn.”

“Là cái gì?”

Anh trả lời cô hai chữ: “Nhớ nhung…”

Cô mỉm cười trong hư vô. “Ai biết được anh bận nhớ nhung niềm vui mới, hay tình cũ?”

“Niềm vui mới?” Dương Lam Hàng nhìn cô đầy nghi hoặc.

“Lý Phi Phi!” Cô không thể không nhắc nhở anh, mặc dù Dương Lam Hàng có trí nhớ thuộc loại nhìn một lần nhớ mãi. “Đừng nói với em anh không nhớ ra cô ta.”

“Quan hệ giữa bọn anh không phải như em tưởng đâu.” Cách làn hơi nóng mịt mù, Lăng Lăng nhìn chằm chằm vào mắt anh, hoàn toàn không nhìn ra một chút mập mờ nào trong đáy mắt anh.

“Không như em tưởng, mà như tin tức giải trí nhan nhản đăng.”

“Lăng Lăng, sao em có thể đi tin lời nói của mấy phóng viên giải trí kia?! Em hẳn nên biết, phóng viên giải trí bây giờ chuyên môn đặt điều vu khống, tung tin cường điệu, chỉ sợ thiên hạ không loạn.”

“Chí ít hai người cũng có điều để họ đặt, chí ít anh đã ngầm đồng ý cho họ tung tin.”

“Không phải anh ngầm đồng ý, mà là không quan tâm.” Dương Lam Hàng thản nhiên nói: “Không ai chỉ rõ tên họ mà nói người đàn ông kia là anh, làm sao anh phủ nhận!”

Lăng Lăng không thèm nói nữa.

Quả thực Lý Phi Phi cũng chưa từng nói người đàn ông đó là ai, cũng không có ai đưa ra ảnh chụp của Dương Lam Hàng, thế nhưng, cô cứ luôn cảm thấy quan hệ của họ không đơn giản.

“Mặc kệ em có tin hay không, anh với Phi Phi…” Hai chữ Phi Phi nói ra vô cùng thoải mái.

Dương Lam Hàng đột nhiên nhận ra mình lỡ lời, vội vàng sửa miệng nói: “Anh với Lý Phi Phi thực sự là quan hệ bạn bè bình thường.”

“Cũng y như quan hệ thầy trò bình thường của chúng ta hả?!”

Lời đến đầu môi, Lăng Lăng do dự một thoáng, vẫn không nói ra.

Bởi cô tin chắc đáp án của Dương Lam Hàng nhất định là phủ nhận.

Quên đi! Cô khuyên chính mình: Nếu đã chọn ở bên nhau một lần nữa, hà tất phải đi làm rối rắm chuyện cũ, tự tìm phiền não.

Sáng hôm sau, khi Lăng Lăng mở mắt ra thì bên cạnh đã không có ai.

“Hàng?”

Không ai trả lời. Cô mơ mơ màng màng ngồi dậy, nhìn khắp phòng, không thấy bóng dáng Dương Lam Hàng đâu cả.

Sờ soạng tìm được quần áo của mình trên giường, Lăng Lăng vừa định mặc vào, sực nhớ quần áo đã bị xé nát bét thê thảm.

Cô lập tức đoán được Dương Lam Hàng đã đi đâu, vì thế mỉm cười ngọt ngào nằm trở lại giường tiếp tục bổ sung giấc ngủ.

Quả nhiên, nửa tiếng sau, vang lên tiếng mở cửa khe khẽ.

Cô mở to mắt, thấy Dương Lam Hàng đã trở lại, trước tiên anh bỏ xuống đồ ăn sáng đang xách trên tay, rồi lại lấy ra một bộ váy trắng tinh từ trong túi giấy tinh xảo, nhẹ nhàng đặt bên gối cô.

Chất vải sa tanh trơn mịn tựa như tình yêu tinh tế của anh.

“Tỉnh ngủ rồi sao?” Anh nhẹ giọng hỏi.

“Ừm.”

“Dậy ăn sáng chút đi.”

Dương Lam Hàng đem sữa nóng, hai cái trứng ốp-la, cùng hai lát bánh mì lần lượt đặt lên bàn ăn.

Hệt như mỗi bữa sáng họ từng ăn trước đây.

Trong phòng lượn lờ mùi sữa ngọt ngào…

Lăng Lăng chạy qua ôm lấy anh, ôm thật chặt.

********************

Trước đây, Lăng Lăng luôn cho rằng giữa người và người có thể có chênh lệch, nhưng giữa chỉ số thông minh với nhau thì không có khả năng chênh lệch quá lớn.

Chẳng phải Edison cũng từng nói: Thiên tài tương đương một phần trăm cảm hứng và chín mươi chín phần trăm mồ hôi, đủ thấy chênh lệch nhiều lắm cũng chỉ một phần trăm mà thôi.

Thế nhưng, nghe xong báo cáo học thuật ba ngày của Dương Lam Hàng, nghe xong đề tài ba ngày anh và giáo sư Ikeda thảo luận với nhau, Lăng Lăng mới biết cái gì gọi là chênh lệch.

Đề tài cô đã làm gần một năm, thậm chí còn định làm tiếp hai năm nữa, anh chỉ tiện tay lật lật bản kế hoạch nghiên cứu của cô, nhìn qua kết quả thí nghiệm của cô, thảo luận vài vấn đề với Ikeda, liền phân tích rõ ràng mạch lạc cơ chế mà cô suy nghĩ nát óc vẫn chưa ra, còn lập ra một phương án nghiên cứu khả thi hơn cho cô.

Điều này hoàn toàn chứng minh đằng sau câu nói của Edison mới là chân lý – nhưng một phần trăm cảm hứng kia mới là quan trọng nhất, thậm còn còn quan trọng hơn cả chín mươi chín phần trăm mồ hôi.

Trong văn phòng giáo sư, sau khi Dương Lam Hàng và Ikeda thảo luận xong đề tài, Dương Lam Hàng dùng tiếng Anh nói: “Giáo sư Ikeda, trong tay tôi có một dự án rất tiên tiến, muốn hợp tác nghiên cứu cùng tổ đề tài của các anh, không biết anh có hứng thú không?”

Lăng Lăng kinh ngạc nhìn về phía Dương Lam Hàng, nếu anh cùng Ikeda hai người hợp tác làm dự án, phải chăng cũng có nghĩa Dương Lam Hàng sẽ thường xuyên đến Nhật Bản, Ikeda cũng sẽ thường xuyên đi Trung Quốc.

Nói cách khác, về sau cô và Dương Lam Hàng sẽ thường xuyên gặp mặt nhau…

Lần này anh đến Nhật Bản, rõ ràng là có dự tính trước!

Sau khi Ikeda nghe xong, lập tức phấn khởi dạt dào, ông nói trước kia từng xem qua luận văn của Dương Lam Hàng, vô cùng ngưỡng mộ năng lực nghiên cứu khoa học của anh, ông còn nói mình và đại học Toronto cũng có rất nhiều đề tài liên kết, đều tiến triển hết sức tốt. Người ở hai nước có quan điểm khác nhau về nghiên cứu, nếu kết hợp với nhau thì càng dễ dàng phá vỡ một số vấn đề hóc búa về công nghệ.

Dương Lam Hàng rất hứng khởi nói: Đợi anh làm xong báo cáo liền đem tài liệu đã chuẩn bị sẵn đưa cho Ikeda xem qua, hai người sẽ thương lượng đôi chút về kế hoạch nghiên cứu cụ thể.

Ikeda nói đề tài hiện nay của ông cũng đang gặp phải một vấn đề nan giải, đến khi đó sẽ cùng anh tìm hiểu kỹ càng hơn, xem xem liệu có điểm đột phá nào không.

Hai người càng nói càng vui vẻ, rất có cảm giác hận không gặp nhau sớm hơn.

Vì trò chuyện rất lâu nên phó giáo sư Katou sau khi kiên nhẫn đợi một tiếng đồng hồ không thể không đi vào cắt ngang hai người họ, tìm Ikeda ra ngoài.

Nhân lúc trong phòng không có người, Lăng Lăng không nhịn được “ca ngợi” Dương Lam Hàng vài câu: “Với tài năng của anh, không đi giật cái giải Nobel làm rạng rỡ tổ tông thì thật là đáng tiếc!”

Tầm mắt anh vẫn đang dừng lại trên đường cong tính năng trong tay, thản nhiên nói: “Quả thực giải Nobel từng là mục tiêu phấn đấu của anh, nhưng anh may mắn hơn Dương Chấn Ninh, ông ấy đến tám mươi tuổi mới gặp được tình yêu đích thực, anh hai mươi sáu tuổi đã phát hiện ra em còn hấp dẫn hơn giải Nobel…”

Ngọt ngào chảy vào tận đáy lòng, khóe miệng Lăng Lăng không kìm nén được mà nhoẻn lên. “Là đàn ông sao anh có thể không theo đuổi chút gì chứ, phải đem chỉ số thông minh của mình dùng đúng chỗ.”

Dương Lam Hàng đặt tài liệu trong tay xuống, ở trước mặt cô ra vẻ trịnh trọng hiếm thấy. “Anh không theo đuổi giải Nobel, không có nghĩa anh không theo đuổi gì cả. Thời đại ngày nay đã thay đổi, trong thế giới tối đa hóa lợi ích, sự phát triển khoa học công nghệ đều tập trung ở các “dự án”, đã có rất ít quốc gia cũng như tập đoàn tài chính chú ý đến việc các lý thuyết khoa học có bước nhảy vọt nào hay không, càng không có mấy người làm nghiên cứu khoa học lại đi chấp nhất một cái hư danh…”

“Vậy rốt cuộc anh theo đuổi cái gì?”

Dương Lam Hàng suy nghĩ nghiêm túc, trả lời cô: “Làm chuyện anh có năng lực làm, bao gồm cho em hạnh phúc…”

Ngay cả lời ngon tiếng ngọt cũng có thể nói với trình độ cao đến thế, Lăng Lăng thực sự phục anh sát đất.

Lăng Lăng xoay mặt cười trộm một chút. “Một năm không gặp, công lực kể chuyện cười của anh ngày càng cao nha!”

“Quá khen!” Dương Lam Hàng lặng lẽ nắm chặt tay cô, nhỏ giọng nói: “Thí nghiệm đã lên lịch tối nay của em có thể hủy được không?”

“…” Cô có ngốc cũng hiểu được ý anh.

Lăng Lăng trước nay không hề biết trình độ ngữ văn của mình kém đến vậy, nghĩ nát óc cũng không tìm được từ ngữ thích hợp để miêu tả anh, suy nghĩ cả buổi mới nói: “Thầy Dương, ngày mai em còn có báo cáo học thuật, em ở ngay trường mình bị mất mặt cũng không sao, nhưng anh có thể đừng đến Nhật Bản tự bôi nhọ mình được không hả?”

“Chỉ cần em đừng đi nghe, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.”

“Nói sai rồi, năng lực chống quấy nhiễu lại không tốt, em mới không…”

Nói chưa hết câu, Lăng Lăng thấy Ikeda trở lại, lập tức chuyển về thái độ dè dặt nghiêm túc, tiếp tục nghe Dương Lam Hàng và Ikeda thảo luận chủ đề ban nãy.

Kết thúc thảo luận, Ikeda hỏi Dương Lam Hàng: “Không biết việc ăn ở của cậu có vấn đề gì không, nếu có, cứ việc nói.”

Dương Lam Hàng không chút khách khí nói: “Cảnh đêm Osaka rất đẹp, tôi muốn Bạch Lăng Lăng buổi tối dẫn tôi đi ra ngoài một lát.”

“Tất nhiên là được rồi.” Nói xong, Ikeda nhìn về phía Lăng Lăng.

Lăng Lăng gật gật đầu, trong lòng thở dài một tiếng, đối mặt với hai ông thầy hướng dẫn, cô căn bản không có quyền phát biểu ý kiến cá nhân.

“Cậu còn muốn đến nơi nào, tôi đều có thể bảo Bạch Lăng Lăng dẫn đường cho cậu.”

“Nghe nói phong cảnh núi Phú Sĩ khá đẹp, còn cả bãi biển Okinawa…”

Lăng Lăng nghi Dương Lam Hàng nhìn mà không thấy bản đồ nước Nhật, hai địa phương này hình như không gần nhau nha!

Ikeda đồng ý không chút do dự, còn quay đầu biểu thị lòng biết ơn sâu sắc trước sự vất vả của Lăng Lăng.

Lăng Lăng lúc này mới hiểu được, hóa ra chuyện hẹn hò cũng có thể thảo luận vượt cấp.

Vấn đề nhân quyền hoàn toàn có thể không cần bàn cãi, bởi vì trên thế giới này căn bản là không có.

*******************

Kobe, Lăng Lăng không chỉ một lần cùng bạn bè đến thành phố cảng hiện đại và sầm uất này, nhưng chưa bao giờ nhận ra thành phố du lịch nổi tiếng này lại đẹp đến thế.

Sáng sớm, Dương Lam Hàng nắm tay cô tản bộ trên bến cảng Kobe, hưởng thụ trời xanh biển ngọc…

Giữa trưa, họ đi qua đi lại trong khu chợ, nếm đồ ăn vặt ngon lành ở khu phố Tàu, nếm cả tình yêu còn đượm vị hơn cả thức ăn ngon…

Quá trưa, họ đến suối nước nóng Arima ngâm cả ngày, trầm mình trong tình cảm lãng mạn còn nóng bỏng hơn cả suối nước…

Chạng vạng, họ đứng trên núi Rokko, được xưng là cảnh đêm vịnh Kobe đáng giá “mười triệu đô”, thu hết tất cả vào tầm mắt…

Giờ phút này, một tập hợp những thư viện, sân gôn mini, suối nước nóng, quán bar, nhà hát lớn, thậm chí giáo đường hôn lễ đều biến thành một chiếc du thuyền xa hoa chậm rãi rời bến, Lăng Lăng đứng trên boong của du thuyền, nhìn về phương xa tràn ngập chờ mong…

Cuộc đời tựa như một chuyến đi thuyền, bồng bềnh trôi dạt giữa khởi điểm và trọng điểm.

Bạn không khống chế được phương hướng của vận mệnh, nhưng bạn có thể chọn một người cùng bạn thưởng thức phong cảnh bên đường, biển sâu mênh mông vô bờ sẽ trở nên tuyệt vời nhờ có người đó…

Hoa đào rơi rụng hết, là báo hiệu cho sự kết thúc.

Nhưng trong đêm đó, trên nhánh cây anh đào lại nhú lên những chiếc lá non xanh mơn mởn.

Một màu xanh đầy sức sống tràn ngập trước mắt, lại cho người ta nhìn thấy những sinh mệnh mới vĩnh cửu bất diệt.

Tình yêu đã trải qua vẻ đẹp thê lương của phồn hoa tàn lụi, cũng một lần nữa nở rộ những mầm sống mới.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+