Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trình gia có hỉ – Chương 03-04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Edit: gau5555

Beta: Hana

Điền Nghiêm làm việc hiệu suất quả thật không thể khinh thường, không hết một vòng này, nàng liền hẹn Xuân Hỉ đi kiểm tra hàng hóa. Muốn hỏi Điền Nghiên tìm hàng hóa này là loại người như thế nào? Đó là bạn học của chị họ nàng, nghe nói hắn là người thành thật, gia cảnh tốt đẹp, công tác ổn định. Tóm lạ, là khó có được thanh niên anh tuấn tuổi trẻ tài cao, có thể so với Trình Gia Lập, tức chết Trình Gia Lập!

 Điền Nghiên nói: “Con nhóc, chị đã kiểm tra hàng trước, hàng hóa đến thì trả tiền, không hài lòng cùng lắm thì trả lại hàng, chị đây trong tay đang nắm một nhóm cùng một loại hàng hóa, hàng nhập khẩu đều có, cứ chậm rãi chọn, cho đến khi có một người cho ngươi vừa lòng!”

Xuân Hỉ giật mình xúc động nho nhở, nàng rốt cục phải thoát khỏi tình trạng độc thân trở thành người vợ, nàng tuổi còn trẻ như hoa như ngọc, so với Trình Gia Lập tiểu lão đầu kia, hiển nhiên giá trị thị trường của nàng có vẻ tốt hơn là đúng thôi!

Cuối tuần, Xuân Hỉ trang điểm tỉ mỉ một chút, nàng đem mái tóc dài đen bóng mềm mại buộc lên cao, lộ ra cái trán trơn bóng no đủ, xoa hai má hồng hồng giống màu môi, mặt trái xoan xinh xắn. Thoạt nhìn cũng là một tiểu mỹ nhân, làm sao mà người sẽ không theo đuổi đây!

Nàng mặc một áo choàng dày màu vàng nhạt, một đôi giầy màu sắc, dùng khăn quàng cổ thật dài quấn vài vòng che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt to như nước trong veo.

Nàng cầm theo cái túi đi ra cửa, vừa vặn khi tới cửa nhà của Gia Lập. Trình mẹ đứng ở cửa nhìn Xuân Hỉ tủm tỉm hỏi: “Đi chơi a?”

Xuân Hỉ gật gật đầu.

Trình mẹ gọi Gia Lập một tiếng: “Gia Lập, đi xe bên ngoài không tốt, con đưa Xuân Hỉ đi a. Nhắc tới chuyện này cũng phải để ta nhắc nhở, đưa bạn gái không phải là đúng sao!”

Nếu mặt Xuân Hỉ không phải bị khăn quàng cổ che khuất, thì Trình mẹ khẳng định có thể nhìn thấy nàng lúc này đang xấu hổ vô cùng, biểu tình mờ mịt không biết xoay xở thế nào. Nàng nhìn nhìn Gia Lập, phát hiện ra dường như hắn cũng không có biểu tình gì, cũng nghe thấy được “Thuận tiện mang rác đi đổ một chút”, tất nhiên là lạnh nhạt gật gật đầu.

Đi xuống dưới lầu, Xuân Hỉ cho tay vào trong túi áo, cúi đầu một mình hăng hái đi phía trước, nàng mới  không cho rằng Gia Lập có lòng tốt đưa hàng đi đâu!

Nhưng mà —— nhưng là ——

“Cố Xuân Hỉ! xe của tôi có ở bên đấy đâu, cô đi hướng nào đấy?” Gia Lập đứng ở phía sau nàng gọi nàng lại.

Xuân Hỉ sửng sốt, xoay người cười hì hì nhất điên nhất điên chạy tới, chân chó dường như tiến đến trước mặt của Gia lập: “Khách khí khách khí, thật ngại quá phiền toái đến anh phải đưa tôi đi ha! cái gì, tôi phát hiện ra hôm nay anh không phải đẹp trai bình thường đâu nha”

Gia Lập ngồi vào trong xe, đã ném một câu: “Cô không biết rằng mình thực ngay thơ sao?”

Xuân Hỉ ngậm miệng, ở trong lòng đem Gia Lập ra mắng cái lần.

Xuân Hỉ vừa vào bên trong xe ngồi xuống, thì đã bắt đầu lục lọi lộn xộn một trận. Gia Lập nhìn nàng liếc mắt một cái, từ trong ngăn kéo lấy ra một cái khẩu trang đưa cho nàng, hỏi: “Đi chỗ nào?”

Cái Xuân Hỉ tìm chính là nó, nàng vui vẻ rạo rực chỉ đường, nói: “A, ở giữa đầu hồi kia có cửa hàng tên là DQ bán kem ly có cả món điểm tâm ngọt, anh có khả năng không biết đi, đến gần giao lộ sát đường Tân Khai, cái kia đối diện với khách sạn Cửu Giang …”

“Xuân Hỉ.”

“Sao?”

“… Không có gì.” Hắn thật sự không có biện pháp với nàng. Cửa hàng kem ly kia, hắn nhớ không lầm, mấy ngày hôm trước hắn vừa đi đón nàng. Từ nhỏ đến lớn, nàng vẫn sửa được tính lười biếng, trí nhớ kém, tật xấu huyên náo, đương nhiên, nàng nếu bỏ được thì đã không phải là Cố Xuân Hỉ .

Gia Lập đưa nàng đến nơi, thuận miệng dặn dò nói: “Về nhà sớm một chút, ăn ít đồ lạnh thôi .”

“Không có khả năng làm được rồi, tôi chính là đang đi hẹn hò!” Nàng đem hai chữ “Hẹn hò” nói đặc biệt uyển chuyển có tình cảm, giống như đang thi đọc diễn cảm, rất giống với khi Chu Thiến Văn phụ họa vào.

Gia Lập nở nụ cười một chút, khởi động xe nói: “Thế thì chúc mừng cô, thuận tiện thay anh bạn kia thương xót một chút.”

 

Chờ Gia Lập đi xa , Xuân Hỉ mới phản ứng trỏ lại, nàng lại bị hắn cười nhạo. không cần che đậy khinh thường, thật đáng buồn là, nàng luôn chậm nửa nhịp mới phản ứng trở lại lúc chính mình bị khinh bỉ. Xuân Hỉ sửa lại khăn quàng cổ, âm thầm trả lại một câu: “Phù hộ cho ngươi đang đi bất ngờ bị nổ lốp, sắc lang!”

Xuân Hỉ đến trước mặt cửa hàng đã thấy Điền Nghiên nhìn nàng ngoắc ngoắc, nàng tháo khăn quàng cổ ra đi qua, nhìn thấy nam nhân ngồi ở bên cạnh Điền Nghiên, vì thế hai mắt sáng lên, toát ra năm chữ —— Loại hình soái ca nhã nhặn, nàng thích!

Soái ca tên là Chung Gia Bình, đeo mắt kính, diện mạo thanh tú, nói năng tao nhã, công tác tại Cục đất đai ở thành phố, cả nhà có ba người hai thế hệ đều là nhân viên công vụ. Xuân Hỉ theo đuổi hưởng lạc an bình,  tướng mạo này, gia cảnh này, công tác này, tuyệt đối phù hợp với yêu cầu của nàng. Chính riêng đôi môi mỏng manh của hắn, nàng không thích lắm, bởi vì rất giống Gia Lập.

Giữa lúc đang nói chuyện với nhau, Xuân Hỉ ngượng ngùng hướng Điền nghiên nháy mắt ra hiệu tỏ vẻ chính mình thực vừa lòng. Tiếp nhận được tin tức của Xuân Hỉ, Điền Nghiên liền vỗ bàn, quyết định như thế rồi!

Nàng cười ha hả hai tiếng, sau đó biểu tình ra vẻ đáng tiếc: “Thật ngại quá, mình đột nhiên nhớ tới còn có chút việc chưa làm xong, đi trước , mọi người chậm tán gẫu!”

Điền Nghiên vừa nói xong rất nhanh liền không thấy bóng dáng đâu, Xuân Hỉ thần thần bí bí nhỏ giọng nói với Chung Gia Bình: “Lý do thật chán quá! khẳng định là cô ấy bị táo bón phải chạy về nhà đi!”

“Kỳ thật thì lý do táo bón này cũng rất rách nát .” Chung gia bình cười nói.

Xuân Hỉ nhất thời đỏ mặt, chẳng lẽ, nhìn người không thể nhìn bề ngoài sao? Soái ca này kỳ thật cũng là bạo quân mặt lạnh, mặt người dạ thú sao? Bằng không làm sao mà biết Xuân Hỉ là tìm lý do…

Kết quả là, Cố Xuân Hỉ liền ngượng ngùng thu hoạch một bạn trai như vậy, tốc độ này cũng làm cho Xuân Hỉ bất ngờ, Điền Nghiên cũng cảm giác vui mừng sâu sắc, bởi vì nàng nếu không dùng hướng Xuân Hỉ đẩy mạnh tiêu thụ của nàng cùng một loại hóa cùng nhập khẩu hóa .

Buổi tối, Xuân Hỉ hoàn thành xong một vở kịch, đóng máy tính nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Ra vẻ nhìn đến bóng người lắc lử ở ban công cách vách, nàng đi thong thả ra ngoài ban công nhà mình, quả nhiên, Gia lập đang đứng ở ban công đối diện thu quần áo .

Nàng gọi một tiếng: “Gia Lập.”

Gia Lập nhìn nàng một cái, “Cái gì?”

“Nói cho anh, tôi đã có bạn trai nha!” Xuân Hỉ dương dương tự đắc nói, “Tôi mới không có chướng ngại vật về chuyện tình cảm đâu! Tôi lại có rất nhiều người theo đuổi ! Tôi cô gái như hoa này mới không giống như anh nói không mang đi tiêu thụ được!”

“Tôi khi nào thì nói cô không gả được đi ra ngoài?”

Ngạch… ? Không có sao?

“Dù sao ý tứ của anh cũng chính là như thế!”

Gia Lập thu quần áo xong, đi đến phía cuối ban công, nhìn Xuân Hỉ nói: “Thật ra tôi cũng phải cảm ơn cô, tôi không thể nghe theo lời mẹ, không phải vì tôi không đáp ứng đính hôn với cô, mà là trong lòng cô đã có người khác. Đều là chuyện vui mừng, không phải sao?”

Xuân Hỉ ngây ngẩn cả người, hình như là có chuyện như thế… Nhưng là, sao lại có điểm không đúng, không phải nàng muốn khoe với hắn sao, muốn chứng minh với hắn rằng nàng không có chướng ngại về vấn đề tình cảm? Như thế nào lại biến thành hắn lý do thoát khỏi nàng của hắn? Nàng rốt cuộc vẫn là chưa có đùa giỡn được hắn, nhưng lại bị hắn đảo ngược lại một phen.

Xuân Hỉ còn đang sững sờ, lại nghe thấy Gia Lập nói: “Xuân Hỉ, cô cũng không còn nhỏ , nên chịu trách nhiệm vì hành vi của chính mình đi.”

Nói xong, hắn đẩy cửa vào phòng, chỉ chừa lại Xuân Hỉ đứng ở trên ban công bị gió thổi lạnh

Lời này là có ý gì?

 

Xuân Hỉ trong chốc lát chưa thể thích ứng được với chuyện có bạn trai này. Ví dụ như, Chung Gia Bình gởi tin nhắn hỏi cô trưa đã ăn gì hoặc là có chuyện gì không vui không. Cô ngồi nghĩ đến nửa ngày, người kia là ai? Sau đó mới chậm rãi phục hồi và bắt đầu trả lời tin nhắn, nhưng mà cô thường thường cũng không biết phải nói như thế nào.

Có thể Gia Lập nói đúng, cô thật sự có chướng ngại vật về chuyện tình cảm đi. Cô không thể an lòng như bình thường đối mặt với Chung Gia bình, cứ cảm thấy thiếu thiếu điểm gì đó; giọng điệu nói chuyện cũng không lưu loát, thậm chí thường xuyên nghẹn lời, không biết phải bắt đầu câu chuyện cùng hắn như thế nào là tiếp tục tiến hành hay đi xuống.

 Nhưng là, mấy vấn đề này thời điểm nói chuyện với Gia Lập lại không có vấn đề gì . Khi trước mặt ở nhà, cô luôn luôn nói cũng không xong, biểu đạt trong lởi nói cũng không xong cảm thấy rất khó chịu, cho dù Gia Lập thường thường mắng cô, thường thường xuyên giáo huấn cô, thường xuyên khinh bỉ cô, cô vẫn cảm thấy lúc đứng cùng một chỗ với Gia Lập là vui vẻ nhất, thậm chí thường xuyên quên rằng cô đã tự nhận cùng Gia Lập thù sâu oán hận vài chục năm.

Chung Gia Bình hẹn nàng tan tầm cùng nhau đi ăn cơm tối. Xuân Hỉ lằng nhằng kì kèo rồi đáp ứng, trong lòng của cô cứ lo lắng không yên, cũng có chờ mong. Cô tin tưởng, cô là lần đầu tiên yêu chưa có kinh nghiệm nên tay chân mới luống cuống như thế, cũng không phải cái gọi là chướng ngại vật về chuyện tình yêu.

Chu Thiến Văn đang cùng Xuân Hỉ viết lên tờ áp phích lúc tan tầm, nhìn thấy Chung Gia bình  ở cửa công ty chờ Xuân Hỉ tan tầm, vẻ mặt của cô kinh ngạc không chút che giấu. Nàng che miệng nhìn Xuân Hỉ: “Trời a, Xuân Hỉ cậu đang kết giao với bạn trai ?”

“Uh…”

Xuân Hỉ ở công ty chỉ có duy nhất một người quan hệ tốt với cô đó là Chu Thiến văn, nhưng Xuân Hỉ vì sao vẫn cảm thấy cô ấy có đôi khi chẳng phải thân thiện. Ví dụ như cô ấy không ngừng ở trước mặt Xuân Hỉ khoe rằng cô ấy có một bạn trai nhiều tiền và đẹp như thế nào; ví dụ như ngẫu nhiên “Không cẩn thận” tiết lộ cho quản lí biết Xuân Hỉ không có làm tốt công tác; lại như hiện tại, trong giọng nói của cô ấy vĩnh viễn đều tràn ngập châm chọc cùng ý tứ hàm xúc, làm cho Xuân Hỉ nghe qua vô cùng khó chịu.

Chu Thiến văn còn muốn nói cái gì nữa, nhưng Xuân Hỉ đã chạy nhanh rồi hướng nàng vẫy tay chia tay, “Ngày mai gặp.”

“Đi ăn đồ ăn Thượng Hải nhé, thế nào?” Chung Gia bình vừa lái xe vừa nói.

Xuân Hỉ có thích đồ ăn Thượng Hải hay không, kỳ thực cô chán ghét đồ ăn mặn bên trong lại cho nhiều đường, vừa mặn lại vừa ngọt hương vị rất kỳ quái. Cô suy nghĩ một chút nói: ” Đồ ăn Thượng Hải a, thật không tệ! Nhưng gần đây lại không có quán cơm Thượng Hải nào? Đi xa rất phiền phức, em nghe nói phía trước công viên Nguyệt Kiều bên kia có mở một nhà hàng lẩu mới, mùi vị không tệ, không bằng chúng ta tới thử một chút đi?”

Xuân Hỉ từng xem qua trong một quyển sách, muốn thành công khéo léo từ chối chuyện mình không thích làm, vậy đầu tiên nên tán dương trước, tán dương xong lại khéo léo biểu đạt tiếc nuối, cuối cùng đưa ra đề nghị mà mình thích, cho dù người khác không tiếp nhận đề nghị của mình, cũng sẽ không lại làm chuyện tình mà mình không thích kia.

Quả nhiên hữu hiệu. Chung Gia Bình gật gật đầu nói: “Quán cơm Thượng Hải là rất xa, song có lẽ ăn lẩu sẽ nóng hơn, chờ trên khuôn mặt xinh đẹp của em xuất hiện vài cái mụn màu đen em sẽ cảm thấy hối hận. Liền qua bên kia đi, ăn cơm Bắc Kinh.”

Quên đi, Xuân Hỉ là không trông cậy vào có thể ăn được nhà hàng mà mình thích, Cơm Bắc Kinh thì cơm Bắc Kinh, chấp nhận. Nếu Gia Lập mang cô đến tiệm ăn, cô sẽ không khó khăn ép buộc như vậy, nói thẳng “Không được, em muốn ăn lẩu”, Gia Lập cho dù ban đầu không cho, nhưng cuối cùng cũng sẽ thỏa hiệp .

Nói đến đây, kỳ thật Gia Lập đối với cô vẫn là không tệ. dung túng cô, chiều chuộng cô.

Ăn cơm ngừng xuống một chút, Xuân Hỉ hầu như cũng không mở miệng nói chuyện nhiều, cô nhìn thấy đôi môi mỏng manh của Chung Gia Bình liền liên tưởng đến Gia Lập, sau đó suy nghĩ sẽ không tự giác bay xa.

Mới đầu Chung Gia Bình còn cười đùa giỡn với cô, cuối cùng khi cơm nước xong xuôi, Chung Gia Bình bỗng nhiên nói: “Cố Xuân Hỉ, em không biết rằng tôi đang ăn một mình đơn độc sao? Làm ơn  phản ứng  một chút được không?”

Xuân Hỉ trừng mắt nhìn, nói: “Gia bình lời nói chê cười của anh rất khá a!”

Chung Gia Bình cười khổ, lắc đầu thở dài: “Tôi nghĩ chúng ta hay là thôi đi, hẹn hò không phải nói chuyện như thế này.”

Xuân Hỉ lại không cảm thấy khiếp sợ, ngược lại thẳng tắp “A” một tiếng, làm cho Chung Gia Bình càng thêm dở khóc dở cười.

Cái này được kêu là thất tình sao? Nhưng Xuân Hỉ cũng không có cảm giác nhiều lắm a, ngược lại cảm thấy nhẹ nhàng thở ra. Thì ra cô ở chung một tiếng với Chung Gia Bình, cô căn bản là không biết hắn, bọn họ cũng không thích hợp, mới gặp mặt một lần làm sao có thể nói chuyện yêu đâu?

Cô là vì muốn cho Gia Lập xem mới đi kết giao với bạn trai, nhưng mà Gia Lập căn bản không thèm để ý, thì cô làm việc này có ý nghĩa gì đâu? Dù sao, cô cũng không phải thật sự muốn đi hẹn hò.

Xuân Hỉ về đến cửa nhà, đang muốn mở cửa, đã bị Trình mẹ cạnh nhà kêu lên ăn canh . Xuân Hỉ một chút cũng không đói, nhưng là vì thịnh tình không thể từ chối.

Thời điểm vào đến cửa, đã thấy Gia lập đang ở nhà một bên ăn canh một bên cùng Trình ba nói chuyện, nhìn thấy Xuân Hỉ đến, hắn liền đứng dậy đi vào phòng bếp cầm một cái bát, múc cho cô đầy một chén canh xương.

Xuân Hỉ cùng Trình ba nói chuyện ngồi vào bên cạnh Gia Lập đang cầm bát canh kia vùi đầu ừng ực uống, uống hơn một nửa bát, Xuân Hỉ khẽ nhíu mày, đem chỗ còn lại đến trước mặt Gia Lập, “Em không uống được nữa.”

Gia Lập trong miệng vừa nói xong “Lãng phí”, lại vẫn là cầm bát của cô lên, uống hết chỗ còn lại sạch sẽ .

Xuân Hỉ nhìn cái bát đã sạch sẽ, liếm liếm môi nói: “Em thất tình, anh an ủi em một chút đi.”

“Em thoạt nhìn một chút khổ sở cũng không có.”

“Vẫn là nên an ủi em một chút đi mà.”

“Cố Xuân Hỉ, anh đã nói rồi, em nên tự chịu trách nhiệm vì hành vi của mình, hành vi ngây thơ của em, sẽ xúc phạm tới người khác.” Gia Lập nói. Hắn cũng không có an ủi cô, ngược lại còn giáo huấn cô.

“Em không muốn nghe anh giáo huấn!” Xuân Hỉ căm giận nói.

Gia Lập cũng không lên tiếng, chỉ là dựa vào ghế dựa xa xa xem tivi.

Thật lâu sau, Xuân Hỉ hỏi: “Anh vì sao không muốn đính hôn với em? Có lẽ, chúng ta có thể thử xem sao?”

Gia Lập từ chối cho ý kiến nhướng mày, “Em có nghĩ đến chưa? Chúng ta một khi đã chia tay hoặc là ly hôn, cha mẹ của cô cùng cha mẹ của ta phải tiếp tục ở chung như thế nào?”

“Không… Nghĩ tới.”

“Cho nên, chuyện tình cảm trước hết là phải suy nghĩ cặn kẽ cho tốt, huống chi là quan hệ đến chuyện cả đời của hai nha.” Gia Lập nói xong, thu thập bát đi vàophòng bếp.

Nhưng mà, không thử thì làm sao mà biết không được đâu?

Xuân Hỉ kinh ngạc che môi lại, cô tự nhiên lại nghiêm túc suy nghĩ chuyện tình cảm của cô và Gia lập! Đầu óc cô nhất định là động kinh hoặc là đầu bị cánh cửa chẹt vào!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+