Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trình gia có hỉ – Chương 05-06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Edit: gau5555
Beta: Hana
Lại là.
Thời tiết dần dần ấm lại, đầu mùa xuân vạn vật cảnh tượng dường như sống lại, cây cỏ ven đường giống như mọi người đều chui đầu ra, duy chỉ có sinh vật Cố Xuân Hỉ này, tựa hồ vừa vào mùa xuân ngược lại đi vào trạng thái ngủ đông. Buổi tối tám giờ mới là thời gian nồng nhiệt, nàng đã sớm đi vào giấc ngủ, mà buổi sáng trong tiểu khu không biết con gái nhà ai đi lấy chồng, pháo nổ cách cách không dứt bên tai, nàng vẫn không nhúc nhích chui càng sâu vào trong chăn, thân mình cuộn tròn vào, giống như một con mèo nhỏ.
Xuân Hỉ mệt mỏi lười chống đỡ thắt lưng, từ trong chăn đi ra, ngây ngốc đứng lại, thuận tay lao đến đầu giường nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức. Không xem hoàn hảo, vừa thấy xong nàng  lập tức lấy lại tinh thân .
Nàng “A” một tiếng thét chói tai, từ trên giường lăn xuống, giẫm lên dép lê lạch cạch lạch cạch chạy đến buồng vệ sinh rửa mặt, một bên vừa đánh răng còn một bên gọi Cố mẹ ồn ào: “Mẹ! Sao mẹ lại không gọi con” a!”
Lão mẹ nàng đang cầm một chén cháo, chậm rì rì nói: “Làm sao mà lại không gọi con a? Đồng hồ báo thức một lần, di động một lần, ta một lần, ba con một lần. Mỗi lần ngươi đều nói câu kia —— “ Chợp mắt một chút nữa liền đứng lên”, không cho con đến muộn bị một lần trừ vào tiền lương, mẹ xem con vĩnh viễn cũng không sửa được thói quen hư này! Từ nhỏ đã cứ như vậy, nói như thế nào cũng không nghe! Hiện tại biết chịu thiệt đi…”
Cố mẹ vừa nói chưa xong, Xuân Hỉ bắt đầu hối hận nhìn mẹ nàng oán giận .
Nàng qua loa buộc tóc thành đuôi ngựa, một bên đi giày một bên gọi điện thoại: “Gia Lập? Anh đã đi chưa? Chưa đi… A, vậy anh chờ tôi một chút nhé, tôi bị muộn rồi ! Anh đưa tôi đi một chút a! A… 1 phút a… Được được, tôi lập tức đến ngay, anh đừng có đi đây!”
Ngắt điện thoại, nàng vội vã chạy vào trong phòng bếp vớt lấy hai quả trứng cho vào trong túi, đi được vài bước nàng lại nhớ gì đó liền quay đầu lại vớt thêm hai quả, rồi vội vàng xuất môn .
Cố mẹ ở phía sau nàng kêu lên: “Xem thường sói, con cầm nhiều trứng gà thế kia làm gì!”
Xuân Hỉ vừa chạy xuống lầu vừa gào lên: “Cho Gia Lập !”
Trình Gia Lập quay cửa kính xe xuống, nhìn thấy Xuân Hỉ giống một người chim  nhẹ nhàng nhảy từ trên lầu đi xuống. Nàng mở cửa xe ngồi vào, thở hổn hển hô to: “Xuất phát!”
Xuân Hỉ lục lọi trong xe Gia Lập ra mấy bình nước tăng lực, trên xe Gia Lập luôn có đồ ăn vặt cùng đồ uống mà nàng thích, miễn cho nàng thường xuyên động kinh la hét muốn xuống xe mua đồ ăn vặt.
Nàng một hơi uống hết một lọ: “Ơ, vì sao lại không giống với Yakult (*) mà là tăng lực, Gia Lập, anh mua sai rồi.”
(*)Yakult:  sữa chua
“Không khác nhau cho lắm.”
Xuân Hỉ từ trong túi lấy ra một quả trứng gà, đập nát một góc, vừa bóc trứng gà vừa nói: ” Giống nhau làm sao được! Ta đối thích gì đó là rất dài tình, chính cái gọi là người không bằng cố, tôi thích chính là Yakult, tuy rằng hương vị tăng lực nhìn bề ngoài so với Yakult không khác biệt cho lắm, nhưng thực ra là không thể đánh đồng. Nhớ lấy lần sau đừng mua nhầm a!”
Xuân Hỉ nói xong, đem trứng gà đã bóc để trên môi Gia lập, đôi mắt to tròn như nước chảy, cười tủm tỉm nói: “A, há mồm.”
ánh mắt Gia Lập không lóe lên chút nào, mày cũng chưa nhăn một chút nhìn thẳng vào trên đường phía trước, lạnh nhạt mở môi ra cắn nửa miếng trứng gà, nhai hết rồi nuốt xuống, lại đem nửa còn lại trên đầu ngón tay gầy nhỏ của Xuân Hỉ tiêm gầy đầu ngón tay nuốt vào, tuy rằng hắn đã ăn qua điểm tâm .
Hắn không phải nghe lời, mà là lười không muốn cãi cọ qua lại với Xuân Hỉ , bởi vì một khi làm trái ý của nàng, nàng sẽ om sòm không dứt, điểm này hoàn toàn di truyền từ mẹ của nàng. Gia Lập không muốn tự mình uất ức mà tìm đến phiền toái, chẳng thà theo ý của nàng thì hơn. Chí ít đây chỉ là loại việc nhỏ, nên hắn vẫn là cam tâm tình nguyện .
Xuân Hỉ đút cho Gia Lập hai quả trứng, rồi mới tự mình tiêu diệt nốt hai quả còn lại. Khi đã giải quyết điểm tâm xong, xe của Gia Lập vừa vặn đứng ở cửa công ty Xuân Hỉ.
Xuân Hỉ sau khi nhìn vào kính chỉnh chỉnh tóc, rồi mới xuống xe, cuối cùng nàng ghé vào cửa kính xe nghiêm trang nhìn Gia Lập nói: “Lần trước anh nói rằng chúng ta không thể đính hôn, nhưng tôi lại cho rằng sao lại không được chứ. Có điều là, anh phải đối phó với mẹ anh cùng mẹ tôi, loại việc này tôi cũng không thành thạo cho lắm. Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn là nên cố gắng, anh nghĩ muốn thoát khỏi tôi, chính mình nhìn lại đi!”
Thời điếm bước vào văn phòng, Chu Thiến Văn đang cầm cốc cà phê nóng hầm hập đi tới, cô ấy cười tươi như hoa, vừa thấy Xuân Hỉ liền hỏi: “này không đến vài ngày a, đã đổi nam nhân nhanh như vậy?”
Xuân Hỉ giảo hoạt cười: “Không phải  đâu, vừa rồi mới là người yêu của mình!”
Chu Thiến văn “Thiết” một tiếng,Chutiêu lại vừa vặn qua đây, nắm bắt tin vịt nói: “Cô là một đại cô nương mà lại nói khó nghe như vậy thì nghe thế nào!
Xuân Hỉ bĩu bĩu môi, giả vờ như không nghe thấy.
Chutiêu còn nói: “Đừng không để ý tới người khác như thế a, tôi đang nói với cô đấy, quản lí tìm cô, nhanh đi đi!”
Chu Thiến Văn ở bên cạnh tiếp lời: “Ôi, anh cho quản lý là người như thế nào, quản lí mà tìm Xuân Hỉ thì sẽ đích thân tìm, lúc nào thì anh đã trở thành chân chạy như thế ?”
Chu Tiêu sắc mặt trắng nhợt: “Chu Thiến văn, không phải do lần trước đi công tác quản lí mang tôi đi chứ không mang cô đi, nên mới chèn ép tôi như vậy sao? Rõ ràng chính là do cô năng lực không đủ!”
Mắt thấy hai người sắp ầm ĩ lên, đúng lúc này điện thoại trên bàn làm việc của Xuân Hỉ vang lên.
Xuân Hỉ thấp giọng nói gì đó, rồi ngắt điện thoại, nói: “Mình đi tìm quản lí, các người cứ tiếp tục!”
Hai người kia trợn mắt nhìn đối phương, ngượng ngùng trở lại bàn làm việc của chính mình.
Gõ cửa ba cái theo quy tắc, Xuân Hỉ mới đi vào.
Quản lý của Xuân Hỉ là một nữ nhân khoảng hơn ba mươi tuổi, bộ dạng xinh đẹp quyến rũ, trong lúc giơ tay hay nhấc chân đều hết sức lộ ra vẻ mềm mại , mười phần nổi bật, mỗi lần Xuân Hỉ nhìn thấy cô ấy, đều cảm thấy mình như học sinh tiểu học chưa phát dục, nàng bóp cổ tay a, cùng là nữ nhân mà sao khác biệt quá lớn. Chỉ tiếc là Quản lí đối đãi với cấp dưới, thái độ quá mức nghiêm túc, thế cho nên sinh ra khoảng cách không dám đến gần, ngược lại làm phá hủy dáng vẻ kia.
Quản lí họ Triệu, Triệu quản lí ngẩng đầu lên thoáng đánh giá Xuân Hỉ một phen, nói: “sang tuần ngành chúng ta phải đi Anh Quốc để thảo luận về chuyện làm ăn, , tổng giám đốc sẽ tự mình đi, còn vấn đề nhân viên, đại khái phải cần vài người phiên dịch cùng đi, tôi đề cử cô đi. Cơ hội khó có được, cô trở về chuẩn bị thật tốt đi.”
Xuân Hỉ nghiêm túc gật gật đầu, không khỏi vội vàng đứng lên. Đối với việc hộ tống ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn, nàng thật là đã đi không quá vài lần, gần đây nhất đó là mấy tháng trước đi đến Nhật Bản, nàng cũng chỉ là đánh vỡ một chai nước tương , thời điểm người khác vội vàng làm việc, ngược lại nàng lại rảnh rỗi thuận tiện trên đường đến thăm Gia Lập đang học ở Nhật Bản. Lần này có cơ hội làm cho nàng được thể hiện tài năng, trong lòng tóm lại có chút kích động.
Nhưng mà Triệu quản lí còn nói: “Đừng tưởng rằng cô là trường hợp ngoại lệ mà Tổng giám đốc triệu tập vào, thì có thể dốt nát kém cỏi. bản thân nếu không rèn luyện thêm trình độ, thì đến lúc đó ngay cả thuật ngữ dễ hiểu nhất cũng đều nghe không hiểu!”
Xuân Hỉ ngoài miệng nói xong “Đã rõ”, trong lòng lại cảm thấy một chút buồn bực. Nàng quả thật là đi cửa sau, nhưng việc kia là thế nào? Nàng làm việc cho tới bây giờ đều là cẩn thận tỉ mỉ, còn thật sự chăm chỉ làm việc, mặc dù không nói nàng có bao nhiêu xuất sắc bao nhiêu nổi trội, nhưng sai lầm nàng phạm phải chỉ là cực nhỏ. Bị cô ta nói như vậy, Xuân Hỉ trong lòng thực sự cảm thấy ủy khuất.
Đến buổi chiều, đường điện thoại nội bộ ngoài đại sảnh gọi đến, nói là bên ngoài có người tìm Xuân Hỉ.
Xuân Hỉ nghi hoặc chạy ra, nguyên lai là lão mẹ nàng tới chơi.
Cố mẹ đưa cho nàng hai cái vé xem phim tối nay, dặn nói: “Buổi tối mẹ với ba con, còn có ba mẹ Gia Lập sẽ đi tham gia hoạt động trong khu, con cũng đừng về nữa ăn cơm nước xong, cùng Gia Lập đi xem phim đi!”
Xuân Hỉ cầm lấy hai cái vé, nhất thời cảm thấy đầu có một trách nhiệm nặng nề, “Mẹ, lần trước thật sự là con nói giỡn ! con cùng Gia Lập không thích hợp, thực sự không thích hợp, mẹ đừng tác hợp hai đứa con nữa, bằng không concùng Gia Lập không có cách nào sống chung tiếp nữa .”
Cố mẹ chậc miệng: “Cái gì không thích hợp! Mọi thứ đều không phải thích hợp ! Các con đã quen biết nhau nhiều năm như vậy, nó còn không thích hợp vậy thì không còn ai thích hợp với con!”
“Mẹ cũng biết nhiều năm như vậy, nếu thực sự hợp với nhau, đã không cần chờ cho mọi người tác hợp. Mẹ, người đừng suy nghĩ về chuyện này nữa, con cam đoan với mẹ, năm nay sẽ chắc chắn mang về một tá con rể cho mẹ xem được không!”
“Con đứa nhỏ này sao lại bướng bỉnh như thế không biết! Gia Lập có điểm nào không tốt làm con chướng mắt? Mẹ mặc kệ, cho dù thế nào hai đứa cũng quay về chỗ cũ, nếu thật sự sống chung không được mẹ cũng không bắt ép hai đứa .” Cố mẹ nói xong muốn đi.
Xuân Hỉ lại đuổi theo phía sau mông của mẹ nàng, muốn đem vé xem phim trả lại. Cố mẹ dậm chân, ngoan cố nói: “Đứa nhỏ này! Cầm lại cho mẹ!”
“Con không cầm! Mẹ sao không tìm Gia Lập mà làm tư tưởng công tác? Người ta căn bản đối với con không có hứng thú, mẹ cứ cố tình muốn dán nhiệt vào mông là không được a!”
“Nói linh tinh cái gì đâu! Trình mẹ của con nhìn ra được là Gia Lập rất thích con! Đừng theo mẹ nhiều lời nữa, nói cho con đến thế thôi, con hôm nay phải đi, chìa khóa trong nhà cũng không mang? Trở về cũng không được? nếu con không đi cùng Gia Lập, thì lang thang ở trên đường đến 12 giờ rồi trở về!”
Hận này kéo dài không có thời hạn, Xuân Hỉ vô cùng đau đớn a! lão mẹ nàng không làm Tú bà thật sự lãng phí! Lại đem nữ nhi của mình nhảy vào trong hố lửa!
Không biết con mắt nào của Lão mẹ nhìn thấy Gia Lập thích nàng ? Ngại nàng làm phiền còn không kịp! Nhiều năm như vậy còn không phải nàng ưỡn thành da mặt dày như tường thành cứng rắn tiếp cận, thì Gia Lập có thể để ý đến nàng sao? Lúc này lại làm cho bọn họ đính hôn, không từ mà biệt, thái độ của Gia Lập ở đằng kia thể hiện rõ. Ba chữ —— không tình nguyện!
Nhưng là… Nhưng là nàng quả thật không mang chìa khóa a.
Không có biện pháp, tan tầm, Xuân Hỉ đành phải đến bệnh viện B trong thành phố tìm Gia Lập.
Trong bệnh viện khắp nơi đều bay đến mùi thuốc Đông y dày đặc, đây là hương vị mà Xuân Hỉ vĩnh viễn không thể quên được cũng yêu không được.
Nhớ rõ trước đây, có giai đoạn thân thể Xuân Hỉ cực kém, mỗi ngày đều phải uống thuốc Đông y. Nàng là cực chán ghét uống thuốc kia, chát chát cay đắng kích thích cái mũi của nàng làm cho nàng buồn nôn. Mỗi lần đến lúc uống thuốc nàng đều tức giận, không chịu uống thuốc. Mới đầu Cố mẹ còn nhẫn nại dỗ dành nàng uống, ngày lâu, nàng được chiều nên càng lúc càng bướng, đến lúc uống thuốc sẽ không thấy người đâu. Cố mẹ tức giận đánh cho nàng một cái, Xuân Hỉ khi đó vóc dáng rất nhỏ, đứa nhỏ không biết có sức mạnh gì mà khóc to khản cả họng, tránh ở trong phòng như thế nào cũng không chịu đi ra. Nàng nghĩ rằng nàng cả đời cũng không tha thứ cho mẹ nàng .
Thời điểm nàng khóc đến thương tâm, ngoài cửa có người gõ cửa. sau ba tiếng gõ theo quy luật, liền ngừng lại. Qua nửa giờ lại gõ thêm ba tiếng nữa. Có thể lễ phép gõ cửa như vậy, Xuân Hỉ nhận thức, ngoại trừ Trình Gia Lập thì không có người khác.
Nàng vui sướng nhảy xuống giường mở cửa ra, lập tức liền bổ nhào vào trong lòng Gia Lập, ủy khuất trừu trừu tháp tháp: “Anh Gia Lập, mẹ đánh em…”
Trình Gia Lập khi đó vẫn còn là một thiếu niên ngây thơ, so với hiện tại trưởng thành lại lạnh lùng, khi đó hắn còn ôn nhu một chút. Hắn xoa xoa mái tóc mềm mại của Xuân Hỉ, có chút buồn cười nói: “Xuân Hỉ, nếu em ngoan ngoãn uống thuốc, anh sẽ đáp ứng cho em một nguyện vọng, nguyện vọng gì đều được, chỉ cần em ngoan ngoãn uống thuốc.”
Xuân Hỉ chớp chớp ánh mắt ướt sũng của nàng, nước mắt dính vào lông mi trong suốt, vẻ mặt nàng phấn chấn lên: “Thật sự? Không đùa chứ?”
Gia Lập gật đầu. Khi đó Xuân Hỉ đã thích Gia Lập bao nhiêu? Đại khái giống như yêu thích của toàn bộ cô gái đối với búp bê xinh đẹp mềm mại như vậy.
Gia Lập lúc đó là búp bê của nàng.
Nàng còn nhớ rõ năm ấy là tháng tử, cây cối trước cửa nhà mọc ra chồi mới, sau cơn mưa hơi thở của bùn đất như tràn ngập không khí, tươi mát sang sảng.
Ánh măt nàng tròn tròn quay tròn chuyển, cười khanh khách nói: “em uống thuốc, anh Gia Lập phải đáp ứng với em, chờ em lớn lên về sau sẽ lấy ta về nhà, anh chính là một món đồ chơi thật lớn của em!”
Gia Lập nhéo nhéo khuôn mặt đỏ bừng của nàng, cười nói: “Được.”
Hắn đem sảm đường phèn dược đoan đến miệng nàng biên, nàng ục cụ một hơi uống hết, liếm liếm môi nói: “Gia Lập về sau anh làm bác sỹ được không? Thuốc anh nấu một chút cũng không đắng!”
Hắn vẫn là nói: “Được.”
Chuyện cũ bình thường như vậy, đại khái ai cũng không nhớ r . Xuân Hỉ cũng chỉ mang máng trong lòng có một thiếu niên, mặt mày ôn thuần cười, đối với nàng mọi thứ đều tốt. Nàng đã quên nhiều việc, dần dần trưởng thành, cũng không nhớ rõ đã từng có một bóng dáng chân thật như vậy từng tồn tại, chỉ để lại trong lòng một ấn thượng nhợt nhạt.

Khi Xuân Hỉ tìm được đến khoa tim mạch của Gia Lập, thì hắn đang khám cho bệnh nhân.

Gia Lập thản nhiên nhìn nàng một cái, lại tiếp tục cùng bệnh nhân nói chuyện. Xuân Hỉ bị lẻ loi đứng ở một bên, nàng cắn môi oán hận trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái.

 Y tá trưởng a di thấy nàng đến, lại rất cao hứng: “Tiểu cố a, đã lâu không thấy cháu tới a! Cũng là do, thời gian trước bác sĩ Trình cũng không ở đây. Như thế nào a? Tìm bác sĩ Trình ăn cơm tối a?”

 

Xuân Hỉ gật gật đầu, xem xét mắt Gia Lập, nói: “vâng, hôm nay muốn cùng Gia Lập hẹn hò .”

Thanh âm của Xuân Hỉ không lớn, nhưng lại đủ để cho toàn bộ mọi người trong văn phòng nghe thấy, bỗng nhiên một cái chớp mắt lặng im.

Theo như y tá trưởng chứng kiến, thì hai người kia luôn luôn xưng là anh em, hành vi ngôn ngữ cũng giống như anh em. Nhưng mà hôm nay Xuân Hỉ lại nói hẹn hò với Gia Lập, thật là làm mọi người kinh ngạc, chẳng lẽ… Bọn họ loạn luân ?

Y tá trưởng không khỏi tò mò đánh giá hai người bọn họ.

Gia Lập đưa tay ra chỉ vào cái ghế đối diện kia, nói: “Cố Xuân Hỉ, đến bên kia nghỉ ngơi đi, im lặng một chút.”

Xuân Hỉ bĩu bĩu môi, nói với y tá trưởng: “Cô làm việc đi a, cháu ở chỗ này chờ Gia Lập là được rồi.”

Nàng ngồi xuống chán muốn chết nhìn cửa sổ phía sau Gia Lập, ngoài cửa sổ là cây đại thụ xanh biếc tươi tốt che bầu trời, cành lá sum xuê kéo dài rồi mở ra, che khuất nửa cửa sổ, gió nhẹ phật phật, lờ mờ, ánh nắng buổi chiều màu cam tà tà chiếu tiến vào, chiếu vào trên nửa cánh tay của Gia Lập.

Gia Lập hôm nay mặc một bộ quần áo màu trắng, sơ mi trắng, bên ngoài lót thêm một cái áo bằng lông cừu màu xám, tùy ý phủ thêm chiếc áo choàng dài, một bàn tay cầm bút, một bàn tay đặt lên bàn, nhẹ nhàng nắm lấy một góc trên lịch bàn, hơi nghiêng người thấp giọng nói chuyện với bệnh nhân. Thanh âm của hắn không lớn, Xuân Hỉ có thể nghe thấy tiếng nói trầm thấp mà nhẹ nhàng của hắn, giống như tự nhiên, một chút một chút, làm cho căn phòng nhỏ hẹp không cảm thấy ngột ngạt, mà ngược lại còn làm cho nàng thoáng chốc cảm thấy yên ổn.

Tầm mắt của nàng lướt qua Gia Lập chăm chú nhìn vào khuôn mặt, không có nguyên do mà bỗng nhiên tim đập mau lên.

Gia Lập tiễn bước bênh nhân cuối cùng, hắn liền cởi áo dài trắng, thấy Xuân Hỉ đang ngẩn người, hắn đưa tay ra vỗ đầu nàng một chút: “Suốt ngày không biết đang suy nghĩ cái gì, không phải tìm tôi ăn cơm tối sao.”

Xuân Hỉ tim đập mạnh và loạn nhịp lấy lại tinh thần, sờ sờ mặt, cười cười: “A, đúng vậy!”

Gia Lập không tiếng động cười rộ lên: “Đi thôi.”

Xuân Hỉ đi theo sauu hắn, lại không phát hiện ra Gia Lập bởi vì nàng chậm chạp chưa đi lên cùng hắn mà dần dần đi chậm lại. Xuân Hỉ nhớ tới lời dặn dò của lão mẹ nàng, nàng vỗ một cái từ trong túi lấy ra vé xem phim: “Đúng rồi! Mẹ tôi đưa hai cái vé xem phim, bảo chúng ta buổi tối đi xem phim.”

 

Nàng nhìn thời gian chiếu phim rồi nói: “Buổi tối tám giờ mới bắt đầu, hiện tại là… sáu giờ, uh, còn kịp.”

Gia Lập vừa đi vừa nói chuyện: “Không bằng cô tìm Điền Nghiên đi di, tôi sẽ không đi.”

Xuân Hỉ nhéo nhéo vé xem phim: “Vì sao?”

“Tôi phải tăng ca.”

“Như vậy a, thật tốt quá, kỳ thật tôi cũng không muốn đi, vừa vặn a! Nếu mẹ tôi không tới ép tôi, tôi cũng sẽ không tới tìm anh đâu.” Bộ dạng Xuân Hỉ thoạt nhìn thật cao hứng.

“Uh, thế là tốt nhất . Buổi tối muốn ăn cái gì? Tôi chỉ có nửa giờ.” Gia Lập nói.

Đối diện với bệnh viện có tiệm bán mì, ta muốn ăn mì vằn thắn!” Xuân Hỉ vui rạo rực nói.

“Được.”

Ăn xong cơm tối, Xuân Hỉ vẫn là đem một cái vé xem phim nhét vào trong túi quần của Gia Lập, nói: “Này người cầm đi, bằng không mẹ tôi nhìn thấy hai vé xem phim còn nguyện vẹn không tổn hạo gì, khẳng định sẽ không buông tha cho tôi”!

Gia Lập gật gật đầu, không có ý kiến gì, chỉ dặn một câu: “Trên đường cẩn thận.” rồi quay trở lại bệnh viện .

Xuân Hỉ đứng ở ven đường nhìn hắn rời đi, nàng cầm vé xem phim còn lại trong tay, thở dài. Nàng không cái chìa khóa nên không thể quay về a, quên đi, vẫn là đi xem phim một mình là được rồi.

Rạp chiếu phim người xem rất đông, chung quanh Xuân Hỉ chỉ có ghế bên cạnh nàng là trống không. Nàng nghiêng đầu hưng trí nhìn lên màn hình lớn thoáng hiện lên mấy chữ rất lớn——《 năm tháng bị mất 》.

Nàng vốn không có lòng dạ nào để xem phim, nhưng dần dần bị chuyện xưa hấp dẫn, làm nàng xem đến lúc mà cảnh diễn viên đóng vai người cha ở trong mưa gió bảo vệ người thân, nàng đã sớm che miệng yên lặng để cho nước mắt chảy ra.

Bỗng nhiên bên cạnh có một bàn tay kéo tay nàng xuống dưới, đưa ra cái khăn tay đặt vào trong lòng bàn tay của nàng.

Nàng kinh ngạc đến quên khóc, kinh ngạc ngẩng đầu lên vừa thấy, ngọn đèn mặc dù không rõ, nhưng là Xuân Hỉ vẫn biết người vừa tới là ai, kinh ngạc nói: “… Gia Lập?”

 

Trong bóng tối của rạp chiếu phim, Gia Lập ho nhẹ một tiếng để sát vào nói: “Trước hết lau nước mũi của cô đi.”

“A…”, nàng xoa xoa lung tung mặt, hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

“Đừng nói nữa, xem phim.” Hắn làm tư thế chớ có lên tiếng.

Ngồi ngay ngắn lại xem phim Xuân Hỉ ước chừng rớt một bao khăn tay, lúc đi ra khỏi rạp chiếu phim, nàng vẫn còn khụt khịt, ủ rũ ủ rũ , không nói lời nào. Bộ dáng kia, căn bản chính là hoàn toàn mang theo bầu không khí trong phim đi ra.

Mãi cho đến khi Gia Lập lấy xe, chở nàng về nhà, nàng vẫn là không nói được một lời nào, quả thực không phù hợp với tình cách huyên náo của nàng thường ngày.

Gia Lập lại cảm thấy như vậy rất tốt, bởi vì có vẻ im lặng.

“Về sau tôi phải đối xử với ba mẹ tốt một chút!” Xuân Hỉ bỗng nhiên nói, ngữ khí chắc chắc.

Gia Lập khóe môi giương lên, bày ra một nụ cười nhợt nhạt. Nàng quả nhiên vẫn là Cố Xuân Hỉ lải nhải kia, thật vất vả lắm mới được yên tĩnh, chỉ trong chốc lát, lại lộ nguyên hình.

Xuân Hỉ bắt đầu lộn xộn, lấy trong xe ra một gói thịt bò, một bên vừa ăn vừa nói: “Gia Lập, nếu anh không phát hiện ra tôi ở rạp chiếu phim, thì anh có phải sẽ không xem phim, mà trực tiếp đi về nhà ?”

“Tôi không trả lời câu hỏi giả như.”

“Ách, đổi lại một cái, anh xác định muốn đi xem phim cùng tôi như vậy?”

“Cô rốt cuộc muốn nói cái gì?”

“Tôi muốn chứng minh một chút, trong lòng của chúng ta có thông với nhau một chút hay không thôi!” Xuân Hỉ hay nói giỡn nói.

Thật lâu sau, Gia Lập nói: “Tôi chẳng qua không muốn Cố mẹ làm khó dễ cho cô, nếu cô không có ở rạp chiếu phim, Tôi sẽ gọi điện cho cô, sau đó cùng với cô về nhà. Huống hồ cô nhất định sẽ đi xem phim.”

“… ?” Xuân Hỉ lăng lăng nhìn hắn, vì sao hắn lại khẳng định như vậy?

“Trước tiên là cô sẽ đau lòng, sẽ không lãng phí vé xem phim mà không đi.” Gia Lập nói xong, nở nụ cười.

Xuân Hỉ xuy một tiếng, nàng có tham tiền như vậy sao? Rõ ràng chính là nàng không có nơi để về đành phải đi xem!

Một lát sau, Xuân Hỉ nói: “Sắp sinh nhật tôi, anh chuẩn bị quà gì cho tôi?”

Gia Lập không hề nghĩ ngợi, liền hỏi: “Cô nghĩ thích cái gì?”

“Anh sao không tự mình nghĩ, tôi thích cái gì thì anh sẽ đưa cái đấy, như thế sẽ không ngạc nhiên nha!”

“Tặng cô quà sinh nhật hơn hai mươi năm, mỗi lần tôi tặng cô đều không thích, cô xác định muốn ngạc nhiên?”

Kỳ thật quà của Gia Lập đưa Xuân Hỉ đều rất thích , chính là mỗi lần nàng đều cố ý nói không thích, là muốn hắn tặng thêm lần nữa, nhưng là mà một lần cũng chưa thành công, Gia Lập chỉ biết nói: lần sau sẽ không mua nữa.

Xe chạy quá một tấm biển quảng cáo thật lớn, đèn chiếu xuống, nhìn sản phẩm của Apple có vẻ phá lệ sa hoa, mà tinh xảo.

“Ta nghĩ muốn quả táo!” Nàng cách cửa kính xe chỉ vào biển quảng cáo đang dần dần lui ra phía sau, nói, “Nhìn thấy cái kia không? Ta muốn itouch trên mặt biển quảng cáo kia “

Xuân Hỉ cũng cho dù nói như thế, cũng chỉ nói lấy lệ cho  Gia Lập! Sản phẩm của Apple đắt như vậy, nàng không trông cậy gì vào Gia Lập có thể mua cho nàng, đương nhiên, nàng cũng không quen dùng đồ đắt tiền như vậy.

Thứ tư ngày hai mươi mốt tháng tư. Nghi khánh sinh. Đây là ngày sinh nhật của Xuân Hỉ.

Sáng sớm, Cố mẹ liền nấu cho  Xuân Hỉ một bát mì trường thọ thơm ngào ngạt.

Xuân Hỉ đang cầm mặt lão mẹ của nàng, hung hăng hôn một cái: “Cám ơn mẹ!”

Cố mẹ sờ sờ mặt, ngượng ngùng nói: “Đứa nhỏ này, lắm chuyện, làm như còn nhỏ lắm !”

Xuân Hỉ cười hắc hắc, đưa tay đang cầm lấy túi quà tặng đưa cho lão mẹ nàng: “Ngài lần trước lải nhải cả nửa ngày vì không mua được quần áo, nữ nhi của mẹ mua cho người đây, cảm động không?”

Xuân Hỉ có một thói quen, đó là tự mình ghi nhớ đến nay, hàng năm vào sinh nhật của nàng đều mua cho Cố mẹ một phần quà, để đền đáp cho lão mẹ của nàng vào ngày này đã trăm đắng ngàn cay sinh ra nàng. Từ những cái nhỏ nhất như đồ tiện lợi sữa đường , cho đến bây giờ là bộ quần áo mà Cố mẹ tiếc rẻ mãi không mua, không có năm nào bỏ quên .

Cố mẹ tát nhự một cái vào đầu Xuân Hỉ: “Muốn chết a! Bộ đồ đắt như vậy mà con cũng mua được! Một tháng con được bao nhiêu tiền, thật lãng phí!”

Tuy là nói như vậy, nhưng Xuân Hỉ vẫn thấy được trong mắt của lão mẹ nàng lóe ra ý cười cùng tự hào.

Gia Lập từ phía sau đi vào, nhìn thấy Cố mẹ đang cầm quần áo yêu thích không buông tay, không khỏi mím môi cười cười, hắn biết thói quen này của Xuân Hỉ

Xuân Hỉ đem mặt từ trong bát mì nâng lên, làm bộ như mắt vô tình nhìn hai tay của Gia Lập, rỗng tuếch, tự nhiên không có quà tặng!

Nàng một cỗ khí từ đâu đánh đến, hai mươi tư năm qua lần đầu tiên a! Hắn lần đầu tiên không tặng quà sinh nhật cho nàng! Nàng thập phần ai oán giận dữ nhìn Gia Lập, hỏi: “Quà của tôi đâu?”

Gia Lập ngồi vào đối diện với nàng, buồn cười nói: “Ăn nhanh một chút, cô cũng sắp muộn giờ làm rồi đấy. Quà ở trong xe, sẽ không quê . Thật sự là tính trẻ con!”

“A.” Xuân Hỉ ngượng ngùng cúi đầu tiêu diệt hết mì trong bát, cự lại không rõ hỏi: “Anh muốn ăn sao? Đây là mì trường thọ tình yêu của mẹ tôi!”

Gia Lập lắc đầu, chính là có một chút thản nhiên tươi cười nhìn nàng.

Ăn xong điểm tâm, Xuân Hỉ ngồi xuống vào trong xe Gia Lập, liền buông tay tìm hắn muốn đòi quà.

Gia Lập vuốt ve tay nàng: “Gấp cái gì? Tới rồi sẽ đưa cho cô”.

Vì thế dọc theo đường đi, Xuân Hỉ liền quay chung quanh tìm quà sinh nhật của nàng, nói bóng nói gió hỏi Gia Lập đưa quà gì. Nhưng trong đáy lòng nàng lại nói, mặc kệ là cái gì nàng đều thích, bởi vì là do Gia Lập tặng .

Đến trước cửa công ty của Xuân Hỉ, Gia Lập từ bên chân đưa cho Xuân Hỉ một cái túi quà tặng : “Buổi tối tam tầm đừng nóng vội, chờ tôi một chút, tôi tới đón ngươi.”

Xuân Hỉ mừng rõ hỏi: “Đón ta làm gì?”

“Về nhà.”

Nàng hóp hóp miệng, thiết, còn tưởng rằng cái gì đâu!

Gia Lập nhìn bộ dạng của nàng giống như một cô vợ nhỏ bị nghẹn khuất, lắc đầu bật cười, “Đứa ngốc, mang cô đi ăn đại tiệc.”

 

Nghe thấy vậy, Xuân Hỉ nhoẻn miệng cười, nhưng lại nhất thời hưng phấn đi lên hôn vào một bên má của hắn: “Gia Lập, Anh thật tốt!”

Gia Lập ngẩn ra, nhìn Xuân Hỉ nhảy xuống xe đi vào trong tòa nhà, bộ dạng dường như có chút suy nghĩ.

Xuân Hỉ vừa đến văn phòng liền ngồi xuống, thật cẩn thận mở ra túi quà tặng ra, món quà hiện ngay ra trước mắt nàng, kinh ngạc nói không ra lời. Xuân Hỉ khẽ che môi, thở dài: “Trời ạ, Trình Gia Lập thật đúng là không tiếc sài tiền, thật sự đã mua itouch cho mình…”

Vừa vặn Điền Ngiên lúc này lại gọi điện chúc mừng: “Con nhóc, vào chin giờ lẻ bảy phút buổi sáng hôm nay chúc mừng đại thọ cậu tròn hai mươi tư tuổi, Điền Nghiên mình đưa đến những lời chúc phúc chân thành và tha thiết nhất, mong cho cậu sớm có ngày thoát khỏi tình trạng độc thân khỏi làm ô nhiễm môi trường…”

Nàng ta còn chưa nói xong, Xuân Hỉ liền đánh gãy lời nàng: “Phi! Cậu mới là người độc thân làm ô nhiễm môi trường!”

“Này con nhóc làm sao lại nói như vậy! chị đây là cô gái xinh đẹp như một đóa hoa vì em mà chị phải chon vùi tuổi thanh xuân của mình, bao nhiêu nam nhân đi theo ta khhi thoáng qua chết cũng không xát được tia lửa nào không phải bởi em loại hàng hóa loại hai này toàn phá hỏng sao! Không phải là người độc thân làm ô nhiễm môi trường thì là cái gì nha?”

“Thiên sứ gãy cánh.”

“Cút đi!”

“…”

“Con nhóc buổi tối đã làm gì chưa a? Nếu không chị mời em đi ăn cơm?”

Xuân Hỉ sờ sờ itouch bóng loáng trên bàn, môi liền nhảy lên một nụ cười nhẹ: “Ai gia đêm nay phải đi ăn hải sản với mặt than quân, cái mà gọi là quân tử báo thù mười năm không muộn, hắn hôm nay chết chắc rồi!”

“Cậu đều ăn hải sản của mặt than quân hai mươi mấy năm nay, mỗi lần đều vui mừng như trúng sổ xố! Không thú vị! Nói thật đi, có phải cậu thích Trình Gia Lập hay không?”

Xuân Hỉ sửng sốt, nhìn vào điện thoại oán hận rống lên câu: “Cút đi!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+