Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trình gia có hỉ – Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 7: Con dâu nuôi từ bé của Trình gia

Edit: gau5555

Beta: Hana

Thời gian gần tối, Gia Lập đem hồ sơ bệnh án giao cho thành viên trong phòng hành chính rồi mới chuẩn bị tan tầm. Lúc này Tiếu Hàm vừa vặn đẩy cửa tiến vào, trùm ngoài là áo khoác dài màu trắng, nhìn văn viên đang hoàn thành sửa dang lại hồ sơ của Gia Lập bàn giao, nói: “Có cuộc hẹn a?

 Tiếu Hàm là đồng nghiệp của Gia Lập, mặt mày có chút thanh tú. Vốn hôm nay Gia Lập phải trực ban đêm nhưng là vì sinh nhật của Xuân Hỉ, nên hắn sớm đổi ca cho Tiếu Hàm trước một tuần.

Gia Lập gật gật đầu: “Uh, hôm nay sinh nhật của Xuân Hỉ.”

Tiếu Hàm có biết Xuân Hỉ, hắn cùng Gia Lập từ thời đại học đã là bạn bè, bọn họ cùng ngành học cũng cùng ký túc xá chỉ là lớp khác nhau. Vào thời điểm mà Xuân Hỉ mới lên sơ trung cãi nhau với bố mẹ đền tìm Gia Lập để nương tựa, vẫn là Tiếu Hàm đón tiếp.

Hắn còn nhớ rõ vóc dáng tấp lùn chậm chạp của Xuân Hỉ đáng thương như vậy ở phòng thường trực một lần lại một lần gọi điện thoại vào ký túc xá của Gia Lập, cô hồng mắt, miệng mềm mại nhu nhu nhớ kỹ “Anh Gia Lập”, Tiếu Hàm vừa vặn đi qua, nghe thấy Xuân Hỉ kêu tên Gia Lập, đơn giản muốn làm người tốt một chút, đem cô đưa trở về ký túc xá.

Thời điểm Gia Lập cùng một người bạn thân trở lại ký túc xá, thấy Xuân Hỉ cùng Tiếu hàm đang tán gẫu rất hăng say, bộ dáng cùng thần thái kia bay lên, Tiếu hàm đến nay vẫn đều nhớ rõ. Khi mà Gia Lập nhìn đến Xuân Hỉ trong nháy mắt, trên mặt vốn không có biểu tình gì thoáng chốc liền trở nên lo lắng đứng lên.

Hắn dùng thanh âm nghe không ra cảm xúc gì hỏi: “Một mình đến?”

Xuân Hỉ tự hào nói: “Đúng vậy, em rất lợi hại đi!”

“Lập tức trở về cho anh! Hiện tại! Lập tức!” Gia Lập có chút kích động.

Xuân Hỉ kinh ngạc mở to ánh mắt tròn xoe đi xuống như không thể tin được nhìn Gia Lập, ánh mắt trong suốt, như nai con điềm đạm đáng yêu.

Bạn thân trở về cùng Gia Lập vui cười nói: “Ôi, tiểu mỹ nữ đại thật xa tìm đến bạn trai a? Nhìn không ra a, Trình Gia Lập thủ đoạn của cậu rất cao minh, ngâm đến cả con nít như vậy!”

Tiếu hàm không nghĩ tới Gia Lập lúc này lại trở mặt, chỉ nghe thấy thanh âm của Gia Lập lạnh lùng quát lớn: “Cô ấy là em gái của mình, làm ơn tát vào cái mồm cậu cho sạch sẽ”

Càng ngoài ý muốn là, Xuân hỉ vừa rồi còn bị Gia Lập dọa đến muốn khóc thế nhưng lại chỉ vào mặt của Gia Lập, mắng một câu: “Ai là em gái của anh!” Sau đó liền tức giận chạy ra ký túc xá .

Gia Lập theo sát đuổi theo, sau đó bọn họ đã xảy ra cái gì, Tiếu hàm cũng không biết được. Hắn chỉ biết là Gia Lập đến ngày thứ ba mới quay về trường học, bỏ phí hai ngày học thoải mái, sau đó vì đuổi kịp nội dung hai ngày học này, hắn lại nhịn hai đêm.

Tiếu Hàm lúc ấy hỏi hắn lúc nào thì lại có một em gái, hắn lắc đầu nói: “cô ấy không phải em gái của mình.” Thật lâu sau, còn nói: “Cùng em gái không khác biệt cho lắm.”

Đến mùa xuân năm thứ hai, Tiếu Hàm tan học trở về nhìn thấy Gia Lập đang đứng ở ban công gọi điện thoại, bên môi lộ vẻ hình như không cười, nhưng tâm tình cùng bộ dáng lại không giống như thế, hắn tò mò hỏi Gia Lập gặp được chuyện gì tốt .

Gia Lập lại bất đắc dĩ cười nói: “Nha đầu kia đã trưởng thành, cũng không kêu mình là anh nữa.”

Tiếu hàm đều cảm thấy Gia Lập chỉ cần nói đến Xuân Hỉ, khuôn mặt lạnh lùng kia sẽ chậm rãi trở nên nhu hòa, cụ thể chỗ nào không giống với bình thường thì khó mà nói được, tóm lại là ôn hòa đi rất nhiều. Từ đó trở đi, Tiếu hàm luôn thường xuyên trêu ghẹo, xưng Xuân Hỉ là con dâu nuôi từ bé của Gia Lập.

“Ngày đó ở trên mạng mua đồ của Apple cho cậu là quà sinh nhật của con dâu nuôi từ bé?” Tiếu hàm cười hỏi.

Gia Lập cởi áo khoác màu trắng ra, gật gật đầu.

Tiếu hàm buông tiếng thở dài: “Cậu cũng thật là không tiếc!”

Gia Lập bỗng nhiên lại đây đạp hắn một cước: “Đừng luôn miệng nói con dâu nuôi từ bé con dâu nuôi từ bé nữa!”

Tiếu Hàm cười hắc hắc mau tránh ra nói: “Cái này không phải kêu đã nhiều năm sao cũng không thấy cậu nói gì a!” Hắn ở trong lòng cười thầm, Trình Gia Lập cũng có thời điểm không được tự nhiên nha!

Xuân Hỉ ở dưới lầu của công ty đợi khoảng 10 phút, lúc cô còn đang đắm chìm trong trò chơi nhạc nhảy tự tiêu khiển, thì Gia lập đứng ở phía sau nàng kêu một tiếng: “Cố Xuân Hỉ! Ví tiền của em rơi ra ngoài rồi !”

Xuân Hỉ lập tức dừng lại vội vàng cúi đầu nhìn lại, tìm một vòng cũng không thấy ví tiền của cô, mới nhớ tới thanh âm vừa rồi sao lại quen tai như vậy!

Cô nhìn lại, Gia Lập đang ngồi ở trong xe vừa vặn nhìn cô cười.

Gia Lập hiếm khi chủ động trêu đùa cô. Quên đi! Xem hắn hôm nay mời cô đi ăn đại tiệc, cô nên rộng lượng một chút không tức giận với hăn! Cô sửa sang lại tóc, “Thiết” một tiếng rồi đi qua.

“Muốn ăn cái gì? Trừ bỏ lẩu cái gì đều được.” Gia Lập khởi động xe nói.

“Không cần! Em muốn ăn lẩu! Sinh nhật em anh có thể nhân nhượng em một chút được không!”

“Không ăn lẩu hoặc là về nhà, tự mình lựa chọn.” Gia Lập trực tiếp ra lệnh, không cho cô cơ hội cò kè mặc cả.

“Em không muốn về nhà…”

“Được rồi, nghĩ đến muốn ăn gì đi.” Gia Lập nói, hắn nhìn vẻ mặt cùng bộ dáng không tình nguyện của cô, còn nói: “Lại ăn lẩu buổi tối trở về em sẽ bị tiêu chảy đấy.”

“Gia Lập sao anh giống như mẹ của em thế!” Xuân Hỉ bất mãn phát tiết. Cô nghĩ nghĩ, trong đầu có một nơi muốn đi ăn: “Ăn mỳ là được rồi, đi đến số 909 đường Sơn Tây ‘ !”

Đầu óc cô lúc này cũng không nghĩ ra nhà hàng nào lãng mạn, huống chi là ăn cùng với Gia Lập, hai chữ lãng mạn như vậy còn cách xa hơn .

Thời điểm đến nhà hàng, Cố mẹ vừa vặn gọi điện thoại đến: “Bên ngoài vui chơi  thế nào rồi? Mấy giờ trở về a?”

“Gia Lập mời con đi ăn cơm! Cơm nước xong sẽ trở về, mẹ yên tâm, con là cục cưng ngoan mà! Hắc hắc!” Xuân Hỉ cười tủm tỉm đi theo phía sau Gia Lập.

Cố mẹ vừa nghe thấy nàng cùng Gia Lập ở cùng một chỗ, lập tức liền thay đổi khẩu khí, khuyên: “Đến đêm hãy chở về đi! A? Ăn cơm tối cùng Gia Lập xong lại đi chơi, đừng về sớm như vậy!”

“Mẹ! Người bán con gái a? Con vạn nhất bị Gia Lập ăn sạch sẽ, đến mẩu vụn cũng không thừa, đến lúc đó mẹ muốn khóc cũng không kịp!”

” Vừa vặn a, chúng ta trực tiếp làm hôn lễ, còn giảm bớt được phiền lòng của mẹ lo con không gả ra ngoài được!”

“…”

Xuân Hỉ dập điện thoại, ngẩng đầu nhìn đến Gia Lập ở đối diện hình như có chút suy nghĩ nhìn cô.

Cô nhìn thực đơn tùy tiện chỉ vài món, vẫn là không hạ tay được gọi hải ăn cho Gia Lập ăn, dù sao thì quà sinh nhật kia của cô cũng không keo kiệt đi

“Gia Lập, quà tặng em rất thích.” Xuân Hỉ nói.

“Uh, vậy là tốt rồi.” Gia Lập có vẻ có chút không yên lòng.

“Anh làm sao vậy?” Xuân Hỉ nhìn hắn, không khỏi tò mò hỏi, bởi vì Gia Lập rất ít khi ở trong trạng thái như vậy.

Gia Lập tựa hồ đắn đo một chút, mới nói: “Xuân Hỉ, nếu có cơ hội thì đứng đắn kết giao bạn trai đi, con gái tầm tuổi như em không ít người đều đã kết hôn, quá vài năm muốn tìm đối tượng kết hôn thích hợp, cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy.”

Xuân Hỉ thực ngoài ý muốn đột nhiên hắn lại nói những lời này, “Làm sao vậy? Trình mẹ lại khuyến khích anh đính hôn với em sao?”

Gia Lập lắc đầu: “Không phải do người nào, mà anh chính là nói em, em nên tìm một người đàn ông tốt chiếu cố em cả đời. Không cần giống như đứa nhỏ vô tâm vô phế, em cũng không còn nhỏ nữa.”

Đây không phải là lần đầu tiên Gia Lập nói “Em không còn nhỏ”, Xuân Hỉ nghe lại cảm thấy trong lòng là lạ, nhưng là Gia Lập nói hoàn toàn đúng.

“A, Em đây lại để cho Điền Nghiên giúp em xem xét, em cam đoan tuyệt đối không giống chơi đùa như lần trước! Em đều đã hai mươi tư a…” Xuân Hỉ không có phản bác lời nói của Gia Lập, ít khi đồng ý với lời nói của hắn.

Cô cũng có chút cảm thán, nháy mắt cô đã không còn là đứa con gái nhỏ ỷ lại cha mẹ ỷ lại Gia Lập, cô còn nghe nói so với Điền Nghiên thì chị họ của cô ấy tháng sau sẽ kết hôn. Còn cô thì sao? Hai mươi tư tuổi ngay cả một mối tình đầu cũng chưa tiễn đi, thật sự là mất mặt a. Nhưng là Xuân Hỉ dù sao vẫn cảm thấy, cô nếu thật sự đi kết giao với bạn trai, nhất định phải lợi hại hơn một chút, cũng như bỏ đi một cái gì đó. Cảm giác này làm cho cô rất khó chịu, nhưng lại không thể nói rõ.

Ăn cơm tối đến hơn tám giờ, bọn họ trở về nhà. Cố mẹ nhìn thấy Xuân Hỉ trở về sớm như vậy, có chút bất mãn: “Trở về làm gì! Đứa nhỏ này làm sao lại ngốc như vậy a, chuyện tình yêu sẽ không nói như thế a!”

“Mẹ, con lặp lại một lần, Gia Lập tuyệt đối không thích con, anh ấy hôm nay còn sốt ruột muốn tìm bạn trai cho con đây, mẹ cũng đừng cùng trình mẹ ép buộc nữa, chúng con không có khả năng cũng không có kết quả !” Xuân Hỉ tức giận nói, “Tốt lắm, con trở về phòng đây , không cần lại đến làm phiền con!”

Xuân Hỉ đóng cửa phòng, cũng không bật đèn, cô ngồi ở bục cửa sổ sát đất, dựa vào cửa sổ, xuyên thấu qua rèm vải trong suốt có thể nhìn thấy Gia lập đứng ở ban công bên cạnh hút thuốc. Cô rất ít khi nhìn thấy hắn hút thuốc, đại khái cũng chỉ thấy lúc  hắn đang buông chán. ngón tay cô nhẹ nhàng vê chơi đùa rèm vải, nhìn sườn mặt của hắn lờ mờ, Gia Lập có chuyện gì phiền não sao?

Thời điểm Gia Lập cùng Xuân Hỉ đều muốn cha mẹ hai bên quên đi chuyện hợp tác hai người bọn họ, thì vào cuối tuần này Trình mẹ lại đưa cho bọn họ hai cái vé đi khu vui chơi mới mở, sắp xếp cho bọn họ đi hẹn hò, bất luận bọn họ phản đốinhư thế nào, hai bà mẹ của hai nhà vẫn quyết tâm đem bọn họ đuổi ra bên ngoài .

Xuân Hỉ khốn khổ kéo lê thân mình cùng Gia Lập đi vào khu chơi trò chơi, cô nhín thấy bốn phía trứơc mặt đang nổi  lên những tiếng hét chói tai, nhìn cảnh tượng náo nhiệt vô cùng cả người tinh thần lại đi lên

“Gia Lập, chúng ta đi ngồi vào vòng tròn cao trọc trời kia đi!”

“Gia Lập, chúng ta đi chơi vào trong dòng thác gan dạ đi !”

“Gia Lập, mau nhìn! Xe hoa ai!”

“Oa oa! Gia Lập, anh xem anh xem, người kia bị sợ quá khóc rồi a! Chúng ta cũng đi ngồi thử xem thế nào? Oa, mười vòng chạy qua núi, khẳng định thực kích thích!”

Gia Lập kém hứng thú nhìn Xuân Hỉ, khẽ nhíu mày nói: “Anh ở chỗ này chờ em, tự em đi thôi.”

“Không cần, cùng đi thôi!” Xuân Hỉ không bỏ qua kéo cánh tay của Gia Lập .

“Một mình em đi hoặc là về nhà.” Gia Lập rút tay ra, “Lựa chọn một cái.”

Xuân Hỉ không nói, dùng sức trừng mắt nhìn Gia Lập. Gia Lập không nhìn cô, tìm chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi.

Xuân Hỉ tức giận ngồi xổm xuống ôm lấy chân, lấy cái nhánh cây cúi đầu trên mặt đất viết viết vẽ vẽ một trận.

Gia Lập thấy cô mặt trời đã sắp lặn mà vẫn không nhúc nhích, thở dài, lại đi đến  bên cạnh cô ngồi xổm xuống kéo cô đứng lên. Cô giãy khỏi tay hắn, tiếp tục dùng nhánh cây viết chữ như gà bới.

“Mau đứng lên, ngồi dưới đấy làm gì?” Gia Lập nói.

Xuân Hỉ quyệt miệng, nghiêng đầu nghiến răng nói: “Vẽ vòng tròn nguyền rủa anh!”

Gia Lập không nói gì, lắc đầu cười cười, lại duỗi ra kéo cô đứng lên. Lúc này hắn dùng sức một phen đã đưa Xuân Hỉ kéo đi lên. Xuân Hỉ không hề phòng bị, lập tức liền tiến vào trong lòng Gia Lập. Bỗng nhiên một mùi phấn rôm thoang thoảng bay tiến vào trong khoang mũi của Gia Lập, bộ ngực mềm mại của cô bất ngờ va chạm vào trong ngực Gia Lập.

Xuân Hỉ “Ôi” một tiếng, đẩy ra Gia Lập: “Sao anh lại dùng lực lớn như vậy! Đau chết mất!”

Gia Lập nhìn Xuân Hỉ, mặt của cô do bị phơi nắng nên hơi hơi đỏ, sóng mắt lưu chuyển giận dữ nhìn hắn. Hắn chậm rãi dời ánh mắt, chóp mũi giống như còn lưu lại mùi hương trên người cô, hắn nói: “Quên đi, về nhà đi.”

Xuân Hỉ dỗi nói: “Về nhà thì về nhà!”

Xuân Hỉ sinh ra hờn dỗi, trên đường trở về không nói với Gia Lập một câu, thời điểm đến dưới lầu nhà bọn họ , vừa vặn gặp phải Trình mẹ đang mua đồ ăn trở về. Xuân Hỉ đang muốn tiến lên chào hỏi, chợt nghe thấy Trình mẹ cùng lão bà bên cạnh nói: “Nhìn thấy cô gái bên cạnh Gia Lập không? Đó là con dâu của nhà tôi đấy!”

Lão bà hí mắt nhìn nhìn cô, rồi nói với Trình mẹ: “Hình như là Xuân Hỉ đúng không? Không phải là con gái của Lão Cố hàng xóm của nhà bà sao! Ôi này, thật đúng là thành một đôi a! Chậc chậc, xem chủ ý này của bà, chỉ sợ đã đem con gái người ta trở thành con dâu nuôi từ bé đi!”

Trình mẫu cười cười toe tóe: “Không nói đến Xuân Hỉ khéo léo cùng hiếu thuận bao nhiêu mà đối với Gia Lập nhà chúng tôi cũng rất tốt! Đến lúc đó được uống rượu mừng, thật là hãnh diện a!”

Xuân Hỉ bỗng nhiên cảm thấy phẫn nộ, không tự giác bước chân nhanh hơn. Cô khi nào thì đối với Gia Lập rất tốt? Cô khi nào thì thành con dâu nuôi từ bé ? Chẳng lẽ đều là vì cô đối với Gia Lập ngoan ngoãn phục tùng mới làm cho cô nghẹn khuất hơn hai mươi năm? Làm cho hắn kể cả đỡ cô ngồi lên xe cũng không muốn!

Cô chính là keo kiệt như vậy, cô không bao giờ  muốn để ý đến Trình Gia Lập nữa

Xuân Hỉ quay đầu lại trừng mắt nhìn vào Gia Lập, sau đó lại chưa hết giận xông lên đá cho hắn một cước: “Trình Gia Lập! Tôi không bao giờ muốn nói chuyện cùng với anh nữa! Trứng thối!”

Trình mẹ nhìn theo bóng dáng của bọn họ, còn cười tủm tỉm cùng lão bà nói: “Xem a,  vợ chồng son này liếc mắt đưa tình cũng không lựa chọn nơi nào, thật ngại quá

 


Chương 8: Anh thì biết cái gì

Edit: gau5555

Beta: Hana

Xuân Hỉ nói được nhưng lại không làm được, bởi vì  ngày hôm sau cô phải đi Anh quốc công tác, mà cô lúc nửa đêm một chút mới bỗng nhiên nhớ tới hành lý của đều chưa có chuẩn bị. Cô nhẫn nhịn cơn buồn ngủ từ trên giường đứng lên sắp xếp hành lý, nhưng mà càng sắp xếp thì càng loạn, cô căn bản không biết ngoại trừ quần áo thì còn phải mang theo cái gì nữa.

 Cô liền gọi điên thoại cho Gia Lập.

Điện thoại bên kia truyền đến thanh âm trầm thấp khàn khàn ở trong nhà, còn có một ít khẩn trương: “Xuân Hỉ? Làm sao vậy?”

Cô ngồi dưới đất: “Gia Lập, ngày mai em phải đi Anh quốc công tác, em phải mang theo những cái gì?”

Gia Lập tựa hồ cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, từ trên giường ngồi dậy nói: “Đồ dùng hàng ngày thì anh cũng không cần nói nhiều, hộ chiếu chứng minh thư giấy chứng nhận trăm ngàn lần không thể quên, còn có thẻ tín dụng cũng không được quên. Lại mang theo ít thuốc hạ sốt phòng chống cảm cúm, em thường xuyên đau răng, tốt nhất lại mang nhất một hộp thuốc chống đau nhức.” Hắn ngừng một chút, hình như lại tự hỏi, sau đó lại nói tiếp: “Mang theo ít áo khoác, em hay sợ lạnh, thời tết Anh quốc lại không tốt.”

“A, Vậy cũng không có việc gì đâu.” Xuân Hỉ ngồi dưới đất thay đổi tư thế, lại không cẩn thận đá vào va li hành lý.

“Đứng lên, đừng cố ngồi dưới đất.” Thanh âm của Gia Lập ôn hoà từ trong ống nghe truyền đến

Xuân Hỉ sửng sốt, lập tức đứng lên, nhỏ giọng nói thầm một câu “Sao anh lại biết” .

“Mấy giờ bay?” Gia Lập hỏi.

“Buổi sáng mười giờ.”

“Uh, đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai anh đưa em đi.”

“Anh không cần đi làm sao?”

“Anh đi muộn.”

“A…” Xuân Hỉ nhìn vào trong điện thoại không tiếng động ngây ngô cười.

“Xuân Hỉ.”

“Uh?”

“Nhớ mang theo từ điển.”

“Vì sao?”

“Em hẳn là sẽ cần dùng đến.”

“Trình Gia Lập!” Hắn tư nhiên nghi ngờ trình độ chuyên nghiệp của cô!

Hét lên xong, Xuân Hỉ liền nghe thấy Gia Lập đứng ở điện thoại bên kia thấp giọng nở nụ cười. Cô nghĩ nghĩ, kia… Vẫn là nên mang theo từ điển đi.

Buổi sáng hôm sau, Gia Lập đã sớm đến gọi Xuân hỉ rời giường. Quả nhiên, Xuân Hỉ còn chưa có rời giường. Cố mẹ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chỉ chỉ vào cửa phòng của Xuân Hỉ: “Gọi như thế nào cũng không đứng dậy! Lười muốn chết! Gia Lập con đi kêu nó đi, con mà đi kêu no nhất định sẽ thức dậy.”

Gia Lập nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Xuân Hỉ ra, cô gái này đang ngủ rất sâu. Cô ôm chăn, một cái chân lộ ra bên ngoài, váy ngủ bị vén lên tận đầu gối, lộ ra chân nhỏ trắng nõn bóng loáng; cô cuộn thân mình, đem mặt chôn sâu vào trong chăn, lông mi uốn cong càng tô điểm cho ánh nắng màu vàng sáng sớm , hai má trắng nõn lộ ra đỏ ửng, khuôn mặt thật là đáng yêu. thoạt nhìn như vậy, cô trông rất giống một con mèo nhỏ lười nhác đến mức tận cùng.

Gia Lập ngồi vào bên giường cô, bất đắc dĩ nở nụ cười, hắn vươn tay đến, nhẹ nhàng nắm vào cái mũi nho nhỏ của cô không cho nàng hô hấp, một giây, hai giây, ba giây, tứ giây… Rốt cục, Xuân Hỉ cũng giãy dụa giật giật, đưa tay muốn gạt tay của Gia Lập ra, cau mày than thở một câu: “Em muốn chết!” Sau đó xoay người một cái, lại ngủ.

Nhẹ nhàng không được, chỉ còn cách phải mạnh tay !

Gia Lập duỗi tay ra đem cô từ trên giường lập tức vất trên mặt đất, “Đếm ba tiếng, lập tức đứng lên, bằng không một tháng không cho phép đi nhờ xe của anh! Một! Hai! Ba…”

Xuân Hỉ giật mình một cái rồi đứng lên, đứng quá nhanh, làm cho cô bỗng nhiên có một chút choáng váng chút nữa thì té ngã. Gia Lập tay mắt lanh lẹ đỡ lấy cánh tay của cô làm cho cô đứng vững, cô thuận thế đổ thân thể dựa vào trên bả vai Gia Lập, hai tay hoàn toàn ôm thắt lưng của hắn: “Choáng váng đầu choáng váng đầu, để cho em dựa vào một chút.”

Thân thể mềm mại cuốn lấy Gia Lập, hắn hơi cương lên một chút, nâng tay muốn đẩy cô ta, tay vừa giơ lên một nửa, ngoài cửa sổ trên cây hoa tào bay tới một con chim khách, ríu ra ríu rít kêu to, tò mò hướng trong phòng thăm. Hắn nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, chậm rãi đưa tay thả xuống dưới.

Không biết qua bao lâu, lúc Cố mẹ vào vừa vặn nhìn thấy một màn như vậy, kinh ngạc ngây ngẩn cả người, trong mắt không che giấu được sự vui mừng. Gia Lập ở phía sau không dấu vết đẩy Xuân Hỉ ra: “Đi rửa mặt đánh răng, thời gian không còn sớm .”

Ăn xong điểm tâm, Gia Lập giúp Xuân Hỉ kiểm tra hành lý một chút, sau đó lái xe đưa cô ra sân bay.

Xuân Hỉ dùng một đôi mắt sưng đỏ chia tay với Gia Lập: “Gia Lập gặp lại nhé, Lúc em trở về anh có thể ra đón em không? Không đúng! Anh phải ra đón em!”

Đêm qua ngủ trễ, bộ dạng của cô xác thực là rất tiều tuỵ, không biết còn tưởng rằng bọn họ là đôi tình nhân có tình yêu hết sức cuồng nhiệt phải xa cách, đôi mắt cô gái đều khóc sưng lên.

Gia Lập nhịn không được xoa xoa đầu cô nói: “Uh, sẽ đến đón em. Nhớ kỹ đến Anh quốc phải gọi điện thoại cho anh, em không biết đường, không cần làm cho anh lo lắng, nếu không ngoan ngoãn ở khách sạn, thì cùng đồng nghiệp đi ra ngoài, không được đi một mình. Ăn ít đồ ăn có mỡ một chút, đỡ cho em không quen với khí hậu…”

Gia Lập còn không chưa có dặn xong, Xuân Hỉ liền không kiên nhẫn đánh gãy lời của hắn: “ông già nhỏ! Em cũng không phải là con gái của ông, thật sự là không dứt ! Em đều biết nói gì! Mỗi lần xa nhà đều phải nói một lần, ông không cảm thấy phiền sao a.”

“Uh Tự mình nên chú ý một chút. Anh đi đây.” Gia Lập nhìn cô gật gật đầu bước đi.

“Chờ một chút! Anh muốn quà gì? Em mua cho anh!” Xuân Hỉ gọi lại hắn.

Gia Lập quay đầu nói: “Không cần qùa tặng, em đừng đem bản thân mình quăng đi đâu là được rồi!”

Xuân Hỉ bĩu môi, lúc này có người bỗng nhiên vỗ xuống vai của cô, cô vừa quay đầu lại liền thấy được Chu Thiến Văn.

“A, kia không phải người yêu của cậu sao!”Chuthiến Văn trêu ghẹo, hất cằm về phía phương hướng của Gia Lập rời đi.

Xuân Hỉ lười cùng cô bình luận vè Gia Lập, nhưng thật ra tò mò hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”

“Ngày hôm qua Lâm Thời bị quản lí kêu kém nên loại ra! Mình cũng không biết, vốn cũng chỉ có quản lí cùng ông chủ hơn nữa là cậu đựoc đi Anh quốc, có thêm mình để làm gì a? Mình một chút chuẩn bị đều không có! Mình nói visa cái gì mình cũng đều không có cậu đoán xem quản lí nói như thế nào? Cô ta nói mình lần trước đi Anh quốc visa vẫn còn chưa tới hạn! Cô ta ngay cả cái này cũng đều biết, cái này không phải gọi là tạm thời sao? Đơn giản chính là mưu tính trước! Khiến cho mình cả một buổi tối cũng không ngủ ngon, sáng sớm còn phải đến công ty đi lấy visa!”Chuthiến văn nói.

“A, vậy sao cậu lại đến một mình? Quản lí cùng ông chủ đâu?” Xuân Hỉ hỏi, còn hướng đại sảnh phía sau nhìn.

Chu Thiến Văn thần bí nói: “Quản lí tối hôm qua lúc điện thoại của ta cũng đã ở Anh quốc, hơn nữa còn là đi cùng ông chủ .”

Xuân Hỉ trừng mắt nhìn: “Cho nên, ý của cậu là… ?”

Chu Thiến Văn giảo hoạt nở nụ cười hai tiếng: “Cậu biết !”

“…” Cô biết cái gì ?

Mười ba giờ sau, thời điểm Xuân Hỉ cùng Chu Thiến văn đến Anh quốc, nơi này lúc đấy đang sập tối, không khéo chính là vừa có mưa phùn, nên nhiệt độ trong không khí so với trong nước lạnh hơn một chút, các cô gọi Taxi thẳng đến khách sạn.

Xuân Hỉ rửa mặt một chút, từ trong phòng tắm đi ra, khí hậu ẩm ướt làm cho cô nhất thời không thể thích ứng, liên tục hắt xì vài cái. Cô sờ sờ cái mũi, nói thầm : “Ai đang nhắc đến mình a?”

Cô đang lau tóc, bỗng nhiên nhớ tới chưa có điện thoai cho Gia lập, vì thế vui vui vẻ vẻ bấm số gọi cho Gia lập. Cô đứng ở bên cửa sổ nhìn xuống đường cái, chung quanh dấu hiệu đều là tiếng Anh, người đi đường cũng đều là tóc vàng mắt xanh, Xuân Hỉ bỗng nhiên cảm thấy thật thần kỳ, mười mấy giờ trước cô còn đang ở nhà mình trên giường vù vù ngủ, mà hiện tại, cô vẫn đứng ở địa cầu trong góc phòng khác, nhìn ra xa thế giới này không giống nhau này.

Cô thật sự một mình ở nơi đất khách quê người .

Điện thoại vang hồi lâu mới kết nối được, Xuân Hỉ nghe thấy trong điện thoại truyền đến thanh âm sàn sạt, sau đó, mới nghe thấy một chút thanh âm của Gia Lập. Cô vỗ đầu, nàng tự nhiên quên sai giờ ! Lúc này trong nước vẫn là nửa đêm, Gia Lập vẫn còn đang ngủ đâu!

“Tới rồi?” Gia Lập hỏi, trong thanh âm lộ ra vẻ nồng đậm ủ rũ.

Xuân Hỉ thật cảm thấy xấu hổ, liên tục hai đêm liền cô đều không tự giác đã quấy rầy đến giấc ngủ của hắn, cô biết, giấc ngủ đối với Gia Lập mà nói là cực kỳ quý giá, bởi vì công việc của hắn, hắn thường ngủ không được an ổn.

“Tới rồi, không có việc gì, chính là chỉ muốn nói với anh một tiếng tôi đến rồi. Vậy anh mau ngủ đi, em không quấy rầy anh nữa.” Xuân Hỉ nhu nhu nói.

“Không vội, nói chuyện một lát đi.” Gia Lập tựa hồ có tinh thần một chút, “Vẫn chưa quen sao? Thời tiết thế nào?”

“Thời tiết không tốt, trời mưa, còn hơi lạnh.” Ngoài cửa sổ tiếng mưa tích tí tách rơi ở trên cửa sổ, Chu Thiến Văn ở phòng tắm tắm rửa, toàn bộ trong phòng chỉ có một mình Xuân Hỉ, lúc này thực sự yên tĩnh.

“Uh, mặc nhiều quần áo một chút. Ăn cơm chưa?”

“Còn chưa ăn, chờ đồng nghiệp đi tắm rửa xong chúng em sẽ đi.”

“Thời điểm đi ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn, đừng giống như cô gái thôn quê nhìn chung quanh.”

“Anh có phải cảm thấy em vẫn còn là đứa nhỏ phải không?”

Điện thoại bên kia tạm dừng một lát, mới nói: “Ở trong mắt anh em vẫn là đứa nhỏ chưa có lớn lên.”

Xuân Hỉ ngón tay quấn quanh tóc, có chút bất mãn: “Em không phải là đứa nhỏ, em sẽ tự chăm sóc được bản thân mình, anh phải thay đổi tư tưởng cổ hủ của anh đi, đừng tưởng rằng em ngốc ngếch, em cái gì đều biết .”

Gia Lập có hứng thú hỏi: “Tốt lắm, em nói một chút xem em biết những gì nào ?”

Xuân Hỉ nghĩ nghĩ nói: “Ví dụ như quản lý cùng ông chủ của chúng em có khả nằng có gian tình.!”

Đương nhiên, Xuân Hỉ trì độn như vậy làm sao có thể nhìn ra được cái  này. Đó là do buôn chuyện ở trên máy bay Chu Thiếu Văn nói với cô. Cô lại nghĩ nghĩ nói: “Còn có a, từ lúc anh xin cho em đến công ty này làm, rất nhiều người đều khinh thường em, chán ghét em, giả bộ cười với em.” Ví dụ như,ChuThiến văn.

Gia Lập không nói chuyện.

Xuân Hỉ nói tiếp: “Em còn biết, Gia Lập anh nhiều năm như vậy cũng chưa chính đứng đắn kết giao với một người bạn gái, là vì trong lòng có một người.”

“Không có, em đừng suy nghĩ nhiều.” lần này Gia Lập lại trả lời rất nhanh.

“…” Được rồi, hắn nói không có vốn không có.

Thật lâu sau, bọn họ cũng chưa nói nữa.

“Chúng ta nói chuyện đường dài không tiện, cơm nước xong hãy ngủ một giấc thật tốt, ngày mai còn phải công tác, như vậy sẽ không bị người khác khinh thường.” Gia Lập đánh vỡ trầm tĩnh nói

“A… Sao không nói. Gia Lập, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Xuân Hỉ ngắt điện thoại, đúng lúc Chu Thiến văn cũng tắm rửa xong đi ra, các cô đi ra cửa ăn bữa tối, mà ở thành phố B Gia Lập cũng đã mất ngủ.

Hắn suy nghĩ, lúc trước đem cô đến an bài ở công ty của bạn có lẽ là quyết định sai lầm, cô nói đồng nghiệp ở công ty khinh thường cô, chán ghét cô, giọng nói lộ vẻ không để ý, nhưng hắn biết, cô đang sợ hãi bi thương, lừa chính mình lừa người khác coi việc đó như việc nhỏ mây bay, trên thực tế, trong lòng cô chú ý nhất việc này đó.

Cô càng chẳng hề để ý, càng sợ hãi bị thương.

Hắn vẫn coi cô như đứa nhỏ, vì cô lót con đường phía trước thật tốt, nhìn cô trưởng thành, đó là việc làm của hắn mỗi thời mỗi khắc nhiều năm như vậy. Về sau, hắn có khả năng còn có thể giúp cô lựa chọn bạn trai, nhìn cô xuất giá, làm vợ người ta, làm mẹ người…

Ngày dài như vậy, hắn một khắc cũng không cảm thấy Xuân Hỉ sẽ biến mất ở trong cuộc đời của hắn. Nghĩ đến đây, hắn mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, Xuân Hỉ sớm hay muộn cũng có một ngày sẽ thuộc về một nam nhân khác, cũng sẽ dần dần biến mất ở trong cuộc đời của hắn.

Hắn nhẹ nhàng thở dài, thật là có cảm giác giống như ông bố gả đi con gái, không thế nào dễ chịu a.

Ngày hôm sau, Xuân Hỉ, Chu Thiến văn, cùng với Triệu quản lý của các cô và Trần tổng giám đốc công ty đang đi thăm công ty dược liệu ở Luân Đôn, đối phương có ý định cùng với công ty của Xuân Hỉ hợp tác lâu dài, nhập khẩu thuốc đông y cao cấp nhất trong nước.

Đi thăm xong, Xuân Hỉ cùng Chu Thiến văn đi trước trở về khách sạn chuẩn bị hợp phiên dịch hợp đồng đơn đặt hàng liên quan, Triệu quản lí cùng Trần tổng giám đốc lưu lại cùng đối phương nói chuyện hợp đồng. Buổi chiều, điều kiện nói chuyện đã xong, hợp đồng hoàn thành, đối phương ngay tại chỗ liền đặt hàng một đám thuốc Đông y. Xuân Hỉ cùng Chu Thiến Văn liền tiến hành xử lý hàng loạt công việc phiên dịch, cùng với các hạng mục công việc.

Đợi cho bọn họ xử lý xong đơn đặt hàng lớn này, đã là ba ngày tính từ ngày đến. Máy bay về nước đã đặt ở ngày hôm sau, cái này có nghĩa là các cô chỉ có thời gian một ngày để đi dạo ở Luân Đôn. Hai vị lãnh đạo đã sớm không thấy bóng dáng, còn lại Xuân Hỉ cùng Chu Thiến văn, các cô quyết định đi Shopping.

Xuân Hỉ mua cho mẹ cô cùng Trình mẹ một bộ mỹ phẩm dưỡng da của Estee Lauder, mua cho ba cô và Trình ba một chai rượu BATEAU màu hồng, lại mua cho Điền Nghiên một lọ nước hoa Địch Áo. Thời điểm các cô đi dạo đến Burberry, Xuân Hỉ liếc mắt một cái liền nhìn trúng chiếc áo sơ mi ô vuông mặc trên người mẫu nam, cô cảm thấy bộ quần áo kia nên mặc ở trên người của Gia Lập .

Khi thu thập hành lý, Xuân Hỉ đem cái áo sơ mi ô vuông kia đặt ở đáy hòm, sau đó sẽ đem  quần áo của chính mình từng chiếc từng chiếc để lên trên. Sắp xếp xong, cô ngồi ở trên thảm, ôm chân suy nghĩ trong chốc lát, lại đem cái áo sơmi kia mang ra, lấy ra tay ngắm nửa ngày, cuối cùng đơn giản mặc nó vào trên chính người mình, nhìn vào trong gương một hồi lâu, đùa nghịch làm dáng các kiểu, tưởng tượng hiệu quả khi thấy quần áo này xuất hiện trên người của Gia Lập.

Cô hắc hắc ngây ngô cười, Gia Lập mặc cái áo sơ mi này, khẳng định so với diễn viên Hàn Quốc còn đẹp trai hơn.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+