Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trình gia có hỉ – Chương 29-30 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 29: Khi phúc hắc tiến hành

 Edit: gau5555

Beta: meott

Xuân Hỉ sau khi trải qua một phen suy nghĩ cẩn thận, cô quyết định, buông tha cho chuyện tìm việc, mà tìm một nơi nâng cao lại trình độ, đào tạo lại trình độ phiên dịch, chuẩn bị nâng cao trình độ nghiệp vụ của bản thân. Cô tổng kết ra mấu chốt của thất bại, chính là bằng cấp không đủ chắc chắn, trình độ không đủ cao.

 Cô đem này ý tưởng này nói cho Điền Nghiên trước.

Điền Nghiên nói: “Nếu mẹ cậu đồng ý, thì mình sẽ không có ý kiến.”

Xuân Hỉ trừng mắt nhìn, sao lại cảm thấy lời này là lạ: “Hoá ra cậu biến thành ba mình sao? Mình đang nói chuyện nghiêm chỉnh với cậu!”

Điền Nghiên vẻ mặt mờ mịt: “Mình đây cũng đang nói chuyện nghiêm chỉnh nha, mình thấy nếu mẹ cậu không đồng ý, thì có rắm mà dùng ấy, có phải hay không?”

“Mình hỏi ý kiến của cậu, để cậu cho lời khuyên chứ không phải cần cậu đồng ý hay không!” Xuân Hỉ phát điên.

“A, ý kiến, lời khuyên a…” Điền Nghiên chậm rãi gật đầu, có chút suy nghĩ, cuối cùng nói: “Ý kiến của Gia Lập nhà cậu như thế nào, thì ý kiến của mình như vậy.”

Xuân Hỉ thở dài: “Ai gia nuôi ngươi thành sủng vật như vậy làm sao bây giờ…”

Điền Nghiên vỗ cái bàn: “Còn dám nói! Có việc thì tìm ta, không có việc gì liền quên ta quăng ở chín tầng mây, thích thì gọi không thích thì đuổi, thực sự coi ta là sủng vật sao!”

Xuân Hỉ cười hắc hắc: “Đại nhân, dân nữ mang theo một túi đầy tiền mặt, ngài muốn gì cứ việc nói, để dân nữ mua cho ngài!”

Điền Nghiên đầu ngón tay khều khều cằm Xuân Hỉ, thản nhiên cười: “Ngoan!”

Buổi tối Xuân Hỉ liền đem quyết định tối quan trọng này chính thức báo cho cha mẹ biết, lời thề son sắt cam đoan: “Con sẽ tìm việc làm cùng, cho nên con chấp nhận lãng phí tuổi thanh xuân, học phí con tự mình nộp, như vậy có thể cho con đi chứ?”

Cố mẹ chỉ lo xem tivi, cũng chưa để ý tới cô, Cố ba gật gật đầu: “Con muốn học tập, chúng ta sao lại có thể ngăn cản con, con phải cam đoan học cho xong, học xong con phải đi tìm một công việc thật tốt.”

“Con cam đoan!” Xuân Hỉ nhất thời thấy tâm tình nhẹ nhàng.

Không lâu, cô liền ở trên mạng tìm trang web để tìm công việc, để sinh hoạt phí có chút dư dả.

Ngày đầu tiên đi học, Xuân Hỉ vừa ra cửa lại gặp phải Gia Lập. Cô kinh ngạc nói: “Anh quay về nhà bao giờ vậy?”

Gia Lập không để ý tới cô.

Lúc đến dưới lầu, Gia Lập đi đến chỗ đỗ xe của mình, còn Xuân Hỉ thì đi hướng cửa tiểu khu.

“Em đi đâu?” Gia Lập đứng ở phía sau hỏi cô.

Xuân Hỉ đầu cũng không quay lại, giơ tay lên sau lưng vẫy vẫy anh. Không đi được mấy thước, xe Gia Lập đã ở bên cạnh cô, quay cửa kính xe xuống, hỏi: “Đi chỗ nào? Anh đưa đi.”

Xuân Hỉ lắc đầu: “Không cần, em tự mình ngồi xe bus là được rồi, chúng ta không tiện đường.”

Gia Lập không thèm nhắc lại, ấn chân ga mạnh mẽ vọt tới phía trước, phun khói ô tô vào mặt Xuân Hỉ, cô che lại miệng mũi, ghét bỏ nói: “Kinh nguyệt của anh ta mất cân đối sao? Luôn phát giận, có bệnh!”

Khi Xuân Hỉ tới nơi đào tạo thì vẫn còn rất sớm, cô vừa uống sữa đậu nành vừa lật xem tư liệu khoá học, bỗng nhiên bên vai có người vỗ một chút. Cô vừa nhấc đầu, liền ngây ngẩn cả người.

“Cố Xuân Hỉ, có nhớ rõ tôi không?”Namnhân kia nói.

Xuân Hỉ thoáng lắc đầu: “Không nhớ… Hình như có chút quen.”

“Tôi là Phan Dương a! Bạn học tiểu học của cậu! Hồi đó, rất béo, ngồi sau cậu luôn bắt nạt cậu.” Phan Dương đang cố giải thích, vừa ngồi vào bên cạnh Xuân Hỉ .

Anh ta nói chưa dứt lời, Xuân Hỉ liền nhớ lại huyết hải thâm cừu nhiều năm trước kia. Người này trước kia không có việc gì liền túm lấy bím tóc đuôi ngựa của cô, nếu không liền ý xấu đem sách giáo khoa, sách bài tập của cô giấu đi để cho cô tìm không ra, hoặc là vụng trộm viết bút máy lên váy cô mới mua, làm hại Xuân Hỉ thương tâm rất lâu. Cuối cùng vẫn là cô mách với Gia Lập, Gia Lập có một lần đón cô tan học, đem người này lôi sang một bên, không biết nói gì đó, từ đấy về sau sau Phan Dương liền giống như chân chó, không còn bắt nạt Xuân Hỉ thì không nói, lại còn ân cần đưa này đưa kia.

Xuân Hỉ mỉm cười với anh ta: “Tiểu béo a, nhớ rõ nhớ rõ! Trước kia không phải là người hầu nhỏ của tôi sao, a, hiện tại lớn lên cũng thật xinh đẹp nha!” Nói xong cô liền lấy tay đi nhéo mặt của anh ta, nói thật, nhiều năm không gặp bạn học, cô vẫn thật cao hứng.

Phan Dương đập tay cô: “Làm trò! Cậu sao lại đến trung tâm đào tạo này? Hiện tại đang làm phiên dịch sao?”

Xuân Hỉ gật đầu: “Còn cậu? Sẽ không phải cũng là phiên dịch chứ? Trước kia thành tích tiếng anh của cậu khá kém, toàn xếp thứ hai từ dưới lên, bởi vì đứng thứ nhất kia là bạn học Thiếu Khảo!”

“Hảo hán không đề cập tới chuyện cũ năm xưa, những chuyện đi qua đều là phù vân, anh đây hiện tại là phiên dịch chính thức của công ty xuất nhập khẩu XX y dược bảo vệ sức khoẻ, bên trong tất cả đều là cao thủ, tôi không nâng cao năng lực là không được a!”

Công ty trong miệng Phan Dương nói, không thể tin được chính là công ty lúc trước Xuân Hỉ bị sa thải. Nay nghĩ đến đám người sau này bị Triệu Tuệ Lệ bắt nạt, thật sự là cảm khái vạn phần.

Cô thương tiếc nhìn Phan Dương, thở dài thật sâu : “Phan Dương a, cậu sớm ngày ngủ yên… a không, là tự giải quyết cho tốt đi.”

Phan Dương không hiểu nhìn cô, nhìn nhìn, trong lòng liền thấy xúc động, nói thật cô gái Xuân Hỉ này, lớn lên càng ngày càng xinh đẹp, làn da vô cùng mịn màng, môi hồng răng trắng, cười một cái, trong mắt đều là hào quang.

Anh thu hồi ánh mắt lại, không khỏi cười rộ lên. Hồi còn đi học rất thích cô, bằng không tại sao lớp nhiều nữ sinh như vậy mà chỉ bắt nạt một mình cô?

Buổi tối cơm nước xong, Xuân Hỉ theo thường lệ lên diễn đàn trên trang web tạo thiếp, làm cẩn thận, lại viết thêm ở góc của tờ thiếp một ít ngôn ngữ linh tinh vừa thông suốt mà tăng thêm phần nhân khí.

Tắt máy tính, cô liền đến ban công hắng cổ họng đọc báo tiếng Anh và cả bộ sách.

Gia Lập không biết khi nào đã đi thong thả bước đến ban công nhà anh, ghé vào lan can hút thuốc, hơi hơi híp mắt nhìn cô.

Xuân Hỉ đọc trong chốc lát, khép lại sách chuẩn bị nhảy dây, liền nhìn thấy anh đang có chút suy nghĩ nhìn cô, cô hơi hơi sững sờ, không được tự nhiên dời ánh mắt, tim đập có chút nhanh.

Không tập trung kết quả chính là Xuân Hỉ không nghĩ tới là tay cầm chuôi của dây nhảy, một chân giẫm lên dây thừng, vung lên một cái tay cầm bên kia thẳng tắp đập vào cái trán của cô.

Cô kêu thảm một tiếng ngồi xổm xuống che đầu, tức giận.

Gia Lập không phúc hậu cười rộ lên, nói: “Có chảy máu không? Lại đây, anh xem xem.”

“Đau chết mất…” Cô ngẩng đầu nhìn Gia Lập, tức giận đánh tới, “Anh còn cười!”

Xuân Hỉ chật vật không chịu nổi được Gia Lập đưa vào phòng của anh, ngồi ở trên giường của anh. Gia Lập đi ra ngoài tìm hộp cứu thương, lúc này cô lười biếng liền nằm xuống, mặt hướng lên trần nhà, chiếm cứ toàn bộ giường lớn của anh.

Thời điểm Gia Lập đi vào liền nhìn đến một màn như vậy, Xuân Hỉ nằm ngửa ở trên giường màu làm đen của anh, mặc áo ngủ màu hồng nhạt, ôm đầu, nhắm mắt lại, miệng hồng đỏ hơi hơi mân mê, tóc xoã dài trên giường, có loại… mỹ cảm bị chà đạp .

Anh rút bông lớn ra dính vào một chút nước, chân sau quỳ gối trên giường, cúi xuống lôi tay Xuân Hỉ đang che ở trán ra.

Cô mở mắt ra, giãy dụa muốn ngồi lên, lại bị Gia Lập đè lại thắt lưng: “Đừng nhúc nhích.”

“Anh… Anh làm sao?” Chóp mũi của Xuân Hỉ chạm vào áo của anh, mùi hương tự nhiên trên người anh đập vào mũi, tim đập đột nhiên nhanh hơn, bỗng nhiên cái trán co rút nhè nhẹ đau đớn, “Aiz, nhẹ chút!”

“Ừm.” Gia Lập thản nhiên lên tiếng, ánh mắt nhìn chăm chú vào miệng vết thương của cô, “Lúc rửa mặt phải cẩn thận một chút.”

“Vâng.” Cô cảm giác được hơi thở của anh phun lên trán cô, ấm áp, thực sự thoải mái, cô không tự giác nhắm mắt lại.

Đột nhiên, cô không cảm giác được động tác anh xử lý miệng vết thương nữa, mà hơi thở kia dần dần hạ xuống, nhưng lại xuống vào phía trên đôi môi đỏ mọng của cô. Mắt cô hơi hơi chuyển động, nghi hoặc, phút chốc mở mắt ra, Gia Lập lại cùng cô hai mắt nhìn nhau. Ánh mắt của anh thâm thuý mà nóng bỏng, hơi thở dồn dập thổi ra nóng cháy, cô không dám có cử động nhỏ nào, đầu óc ầm ầm nổ tung, trống rỗng một mảnh.

Đột nhiên, cửa phòng mở….

“Các con đang làm gì thế?” Trình mẹ kêu lên.

Xuân Hỉ cả kinh, bỗng nhiên đứng dậy, lập tức đập đầu trán Gia Lập, một trận choáng váng, càng thêm đau thảm thiết.

Cô ôm đầu “A a” kêu lên, Gia Lập cũng há hốc vì kinh ngạc, nhịn không được nói với Trình mẹ: “Mẹ, mẹ đến thật sự là đúng lúc quá.”

Trình mẹ nhìn hai người này bối rối, ha ha cười rộ lên, sau đó nói với Gia Lập: “Đến phòng mẹ, mẹ có chuyện muốn hỏi con.”

Gia Lập kéo Xuân Hỉ đứng lên: “Bỏ tay ra, cho anh xem.”

Xuân Hỉ nghe lời buông tay ra, ánh mắt hồng hồng nhìn anh: “Sưng lên sao? Ai nha, ngày mai không có cách nào đi gặp người ta, em còn phải đi xem mắt! Thực không hay ho!”

Gia Lập ngẩn ra, hai tròng mắt tôi tối, nói: “Vậy đừng đi .”

“Như vậy sao được? Lời nói của mẹ em là thánh chỉ, không đi bà khẳng định sẽ mắng em.” Xuân Hỉ oán giận.

Anh buông cô ra, biểu tình có chút nghiêm túc: “Không có việc gì, trở về dùng khăn mặt nóng đắp lên một chút, yên tâm, sẽ không sưng.”

Xuân Hỉ đi rồi, Trình mẹ không đợi được Gia Lập đến tìm bà, đã cười tủm tỉm đi đến phòng Gia lập.

“Con nói thật với mẹ đi, có phải con thích Xuân Hỉ hay không?”

Gia Lập mặc kệ bà, “Dạ” một tiếng rồi sắp xếp hộp cứu thương đi ra ngoài.

Trình mẹ giống như trúng thưởng cười đến vui vẻ, theo đi ra ngoài: “Hiện tại suy nghĩ cẩn thận còn không muộn, nói với con, Xuân Hỉ ngày mai phải đi xem mắt, địa điểm chính là nơi gặp mặt trước đây của con, người là do mẹ của con giới thiệu, điều kiện không thể kém so với con.”

Gia Lập nhướng mày nhìn mẹ mình, cười như không cười.

Trình mẹ vỗ vỗ anh: “Con lại không nói với mẹ là thích Xuân Hỉ, nếu nói mẹ khẳng định sẽ không giới thiệu cho nó a, ba giờ chiều ngày mai, tự mình làm đi!”

Ngày hôm sau, Xuân Hỉ chuẩn bị tỉ mỉ một phen mới đi gặp mặt.

Thời điểm đến nơi gặp mặt, nhà trai đã đến, quả nhiên giống như lời mẹ già của cô nói_ nhân khuông nhân dạng (giống như tri thức điển hình)! Hình dáng của Quốc Tự Kiểm kia, chính là tướng mạo của người lãnh đạo! Cặp kính đen kia làm cho Xuân Hỉ vừa nhìn đã nghĩ tới thầy giáo dạy cô ở trung học! Cũng may người nọ nói năng khéo léo, hài hước, làm cho Xuân Hỉ cười to liên tiếp.

Nhà trai dường như đối với Xuân Hỉ có vẻ vừa lòng, chỉ nói chuyện có một lát, đã nói: “Chúng ta trao đổi số điện thoại một chút đi, tôi đối với cô rất có cảm tình.”

Đối mặt với người nói trắng ra như vậy, Xuân Hỉ không khỏi đỏ mặt, làm cho Quốc Tự Kiểm mặt mày hớn hở.

Lúc này, ngoài cửa đột nhiên có người tiến đến, lập tức đi đến bàn của bọn họ, Quốc Tự Kiểm thấy người này đi tới, tự nhiên như vậy mà ngồi vào bên người Xuân Hỉ, rồi mỉm cười: “Khi nào thì chấm dứt? Anh đưa em về nhà.”

Xuân Hỉ há mồm kinh ngạc nhìn Gia Lập, lại nhìn về phía Quốc Tự Kiểm, “Không phải… Em…”

Xuân Hỉ ấp úng nói không nên lời, Gia Lập lại thảnh thơi đem cánh tay khoát lên ghế dựa chỗ lưng Xuân Hỉ, Quốc Tự Kiểm nhìn ra, đó là một tư thế giữ lấy, như là vô cùng thân thiết giống như nắm cả bả vai Xuân Hỉ, hài hòa như vậy.

Có ý tứ gì không cần nói cũng biết.

Gia Lập vươn tay kia ra cười cười: “Hân hạnh, Trình Gia Lập.”

Quốc Tự Kiểm không để ý đến Gia Lập tự giới thiệu, chỉ nói với Xuân Hỉ: “Xem ra đã là danh hoa có chủ, tôi chúc phúc cho cô, Cố tiểu thư.”

Nói xong liền đi, hoá đơn cũng chưa thanh toán.

Xuân Hỉ sững sờ lập tức, dồn khí tới đan điền, hung hăng đá Gia Lập một cước, hô lên: “Trình Gia Lập! Anh là cố ý! Anh muốn nhìn thấy em không gả đi được phải không? Em không phải chỉ phá huỷ gặp mặt của anh sao, anh có cần thiết phải trả thù như vậy không? Anh quả thực lòng dạ hẹp hòi! Chưa thấy qua nam nhân nào nhỏ mọn như vậy! Cút ngay!”

Cô đẩy anh đi ra bên ngoài, Gia Lập quăng lại một tờ tiền giá trị lớn liền đi theo, bên môi không ngăn được nở nụ cười.

Vì thế, nhân viên cửa hàng liền nhìn thấy một màn như sau, nữ nhân thở phì phì xông ra ngoài, tóc bay lên, để lại hương thơm nhè nhẹ, nam nhân theo ở phía sau, hai tròng mắt gắt gao nhìn nữ nhân, mím môi mỉm cười


Chương 30: Mùa xuân pháo hoa nở

 Edit: gau5555

Beta: meott

Một đường về nhà, Xuân Hỉ đều im lặng không lên tiếng, Gia Lập nói chuyện với cô, cô cũng không để ý, quay đầu về hướng bên kia, bày mặt giận cho anh xem. Bọn họ một trước một sau lên lầu, Gia Lập bỗng nhiên bắt lấy cổ tay của cô.

Cô quay đầu lại nhìn anh.

Anh nói: “Còn tức giận?”

Cô liếc trắng mắt, quyệt miệng: “Hừ!”

 Anh nhìn cô trong mắt ẩn ẩn ý cười, vì thế buông cô ra, đi thẳng lên lầu.

Xuân Hỉ kinh ngạc, cô còn đang chờ anh xin lỗi đấy! Đây là cái người gì thế? Phá hủy gặp mặt của cô không hề ân hận lại trả lại sắc mặt giống cô cho cô xem!

Cô đuổi theo bám lấy góc áo của anh không buông, “Xin lỗi! Mau xin lỗi em!”

“Anh thấy em có vẻ rất cao hứng, trước đây không phải em rất phiền chuyện gặp mặt sao?” Gia Lập phủi tay cô ra.

“Vậy anh cũng không thể không được em đồng ý đã đi phá hư chứ! Anh như vậy, người khác nghĩ em thế nào? Khẳng định mắng em lẳng lơ!”

“Lần trước em có xin lỗi anh sao? Em sao cũng không nghĩ đến người khác cũng sẽ mắng anh phong lưu thành thói?” Gia Lập buồn cười nói.

Xuân Hỉ “Hừm” một tiếng, mắng một câu “Quỷ hẹp hòi” liền đóng sầm cửa vào nhà.

Gia Lập cười lắc đầu, lấy tâm lý hiện tại của anh đi phân tích tâm lý của Xuân Hỉ lần trước đi phá hư gặp mặt của anh, anh cũng không thể lý giải được chẳng lẽ vì, Xuân Hỉ cũng thích anh?

Buổi tối, Xuân Hỉ theo thường lệ ở trên ban công nhảy dây, cô hồng hộc thở phì phò, liền thấy Gia Lập nhàn nhã xuất hiện ở trên ban công đối diện.

“Cuối tuần công viên Tân giang có bắn pháo hoa, muốn đi hay không?” Gia Lập hỏi.

Xuân Hỉ không để ý tới anh, kiêu ngạo mặc kệ anh mà nhảy dây, không chú ý một chút lại đem cán dây nhảy văng ra ngoài, có lần trước giáo huấn, cô sợ tới mức đem chiếc còn lại cũng quăng đi, lùi về sau vài bước.

Gia Lập xem nhìn cô giống như diễn viên hài đang loạn bính loạn khiêu, không phúc hậu cong môi cười rộ lên.

Xuân Hỉ vuốt vuốt quần áo, vuốt lại tóc cố làm hình tượng tốt, đi đến cuối ban công kia cách chỗ anh đứng gần nhất, hừ nói: “Không cho phép cười!”

Gia Lập vẫn như cũ cười thoải mái, nhìn cô muốn phát hỏa, mới nhấp mím môi, nói: “Có đi hay không?”

Chuyện này đối với Xuân Hỉ mà nói, chính là dụ hoặc rất lớn. Cô thích nhất là đi xem bắn pháo hoa, ngẫu nhiên ở ven đường ngẫu nhiên gặp người khác đang phóng hai cây pháo hoa, cô cũng đều dừng lại nhìn một chút. Nhưng mà cô còn đang giận dỗi Gia Lập a, anh còn chưa xin lỗi cô đâu!

“Đứng ở ban công nhà em cũng có thể nhìn thấy, anh xem, phía trước chính là công viên Tân Giang đấy.” Cô xoay người về phía sau chỉ chỉ.

Gia Lập gật đầu, “Phỏng chừng em có thể nhìn thấy pháo hoa nhiễm đỏ giữa bầu trời, nghe tiếng pháo hoa nổ tung một chút, quá quá nghiện.”

Xuân Hỉ thâm hít một hơi thật sâu, quát: “Em đây sẽ không đi!”

Sau đó nhìn anh làm mặt quỷ, xoay người, trở về phòng.

Cô nằm ở trên giường liền trăm thứ suy nghĩ không thể lý giải, Trình Gia Lập này từ lúc cùng cô trở về thành phố B, liền trở nên là lạ, luôn quấn quít lấy cô không nói, lại còn âm tình bất định. Chẳng lẽ nam nhân hàng tháng cũng có vài ngày như vậy, tâm tình táo bạo, cảm xúc không rõ?

Buổi chiều Thứ Bảy, Xuân Hỉ học xong, Phan Dương ngồi cùng bàn xung phong nhận việc muốn đưa Xuân Hỉ về nhà, Xuân Hỉ cũng không chối từ, cô trước khi vào lớp đã chạy tới cửa hàng sách Tân Hoa mua vài quyển sách, mang theo rất nặng, vừa vặn có thể giao cho Phan Dương.

Phan Dương cầm năm sáu quyển sách kia đi theo cô, kêu gào lên, “Cậu mua cái gì thế? Cậu muốn mở cửa hàng sách à?”

Xuân Hỉ nâng từng ngón tay từng bước từng bước đếm: “Ba quyển tiểu thuyết ngôn tình, hai quyển sách chuyên ngành, còn có một quyển tạp chí.”

“Mua nhiều như vậy cậu xem có hết không?”

“Trạch nữ là có năng lực để xem hết nó! Có phải quá nặng hay không? Nếu không để tự tôi mang.” Xuân Hỉ nói.

Phan Dương trừng mắt: “Hay nói giỡn! Cậu có phải rất khinh thường tôi!”

Xuân Hỉ cười cười không nói chuyện.

Khi Phan Dương đưa cô đến dưới lầu, vừa vặn gặp được Gia Lập trở về. Gia Lập đi tới chỗ bọn họ, ánh mắt nhẹ nhàng xẹt qua Phan Dương, Phan Dương chỉ cảm thấy nam nhân này nhìn rất quen mắt.

Xuân Hỉ dường như cũng không nhìn thấy Gia Lập, nói với Phan Dương: “Phan Dương, muốn đến nhà tôi ăn cơm tối hay không?”

Phan Dương nghiêm túc nói: “Không cần, tôi sợ mẹ cậu vừa thấy liền nhìn trúng tôi, kiểu gì cũng phải tìm tôi làm con rể.”

Nói xong, Phan Dương cảm giác được nam nhân trước mặt đang đi tới này bước chân hơi chậm lại, hơn nữa mặt không chút thay đổi liếc mắt nhìn anh.

Xuân Hỉ ha ha cười gượng hai tiếng: “Vậy thì cậu đừng lên.”

Phan Dương cười cười, “Ừm, về nhà gửi tin nhắn cho tôi.”

Anh đem túi sách kia đưa cho Xuân Hỉ, Xuân Hỉ còn không có đưa tay ra, đã bị Gia Lập tiếp nhận.

Gia Lập gật đầu với Phan Dương: “Phiền toái cậu đưa cô ấy trở về rồi, đi thong thả không tiễn.” Nói xong, cũng không chờ Phan Dương đáp lại liền lôi kéo Xuân Hỉ đi lên trên lầu.

Lúc bọn họ đến cửa nhà, di động Xuân Hỉ liền vang lên.

“A, Phan Dương a, tôi đã đến cửa nhà… ưh… ưh, cám ơn cậu… A? Tôi ở nhà một mình… Không có việc gì, tôi tự mình nấu cơm là được, thực không cần, bọn họ lập tức sẽ trở về! Ở cửa tiểu khu a… Không phải… Tôi” Xuân Hỉ đều sắp sầu muốn chết, Phan Dương này giống như thuốc mỡ kề cận cô, cự tuyệt như thế nào cũng không được.

Gia Lập dùng chía khoá của cô mở cửa nhà cô ra, cởi giầy đi vào, sau đó hướng về phía cửa Xuân Hỉ đang nghe điện thoại lớn tiếng hô một câu: “Còn không tiến vào?”

Xuân Hỉ nhìn anh một cái, sau đó kêu với điện thoại bên kia: “alô ? Cái gì… Nghe không rõ… cậu lại… alô?”

Sau đó ấn nút ngắt điện thoại, tắt máy, cởi giày, vào phòng.

“Anh sao không trở về nhà mình?” Xuân Hỉ nhìn Gia Lập to lớn ngồi trên ghế sô pha nhà cô, lại mở tivi xem.

“Em sao không đi làm cơm đi?” Gia Lập nhìn không chớp mắt nói.

“Hiện tại đi đây.” Xuân Hỉ cởi áo khoác đi vo gạo, chờ cô ấn nút nấu cơm ở nồi cơm điện, mới cảm thấy không thích hợp. Nơi này hình như là nhà cô chứ? Cô mới là chủ nhân chứ? Sao lại coi cô giống như người hầu!

“Anh ở đây ăn cơm?” Xuân Hỉ hỏi.

Gia Lập “Uh” một tiếng.

“Vì sao? Anh trở về nhà mình đi!”

Gia Lập quay đầu nhìn cô, còn nói nghiêm túc: “Buổi tối không phải muốn dẫn em đi xem pháo hoa sao? Có đồ ăn chưa? Anh làm cho, em thu dọn bàn ăn một chút đi.”

Xuân Hỉ thì thầm trong miệng “Ai nói muốn đi “, nhưng mà vẫn làm theo, cô cởi tạp dề ra đưa cho anh, liền đi thu dọn bàn ăn. Qua một lát Gia Lập đi tới nói: “Giúp anh buộc một chút.”

Cô đưa tay xuyên qua phần eo của anh, quàng tạp dề qua thắt lưng, động tác này rất giống như cô đang thân thiết ôm lấy anh. Gia Lập cúi đầu thấy đỉnh đầu của cô, ngửi được mùi hương thơm ngát đặc trưng của cô, tâm tình rất sung sướng, nhịn không được khóe môi nhếch lên.

“Tốt lắm.” Xuân Hỉ đứng dậy, đẩy anh tới phòng bếp đóng cửa lại, sau đó mình thì ung dung nằm ở trên sô pha xem tivi.

Làm xong đồ ăn, hai người tùy tiện ăn một chút liền ra cửa, Gia Lập lái xe một đường dọc theo bờ sông, đi vào công viên Tân Giang.

Mùa xuân tháng ba, nhiệt độ trong không khí mặc dù đã dần dần tăng trở lại nhưng buổi chiều vẫn như trước gió lạnh thổi vù vù. Xuống xe, Xuân Hỉ ôm lấy áo khoác, hắt xì thật mạnh, cô hối hận vì không có nghe lời Gia Lập, mặc nhiều quần áo hơn lúc rời nhà.

Trong lúc xoay người, Gia Lập đã đem áo khoác của anh quàng trên người của cô, sau đó bàn tay to bao vây bàn tay nhỏ bé của cô, nắm tay cô đến chỗ quảng trường.

Xuân Hỉ ngơ ngác nhìn nghiêng mặt của anh, trong lòng mơ hồ lo sợ bất an, giống như hôm nay Gia Lập thật đặc biệt không giống với mọi khi.

Trên quảng trường đã chật đầy người, tiếng âm nhạc đinh tai nhức óc. Gia Lập đưa cô đến một góc có vị trí cao, dựa vào lan can bên cạnh. Bên bờ sông đã dựng sân khấu, nhóm diễn viên quần áo rất ít vừa múa vừa hát. Ánh trăng chiếu vào trên mặt sông cách đó không xa, lờ mờ, lại có sóng dao động. Nhiều màu sắc lóe ra từ ngọn đèn trên sân khấu chiếu về bốn phía, trước mắt thật hoa lệ, rực rỡ.

Xuân Hỉ bỗng nhiên không có hứng trí chờ đợi trận bắn pháo hoa này, tất cả cảm quan đều tập trung ở bàn tay rộng thùng thình của Gia Lập vẫn đang nắm tay cô, anh nắm thật chặt, cô có thể cảm giác được lòng bàn tay của anh đang xuất ra mồ hôi.

Cô lại hắt xì một cái, thừa cơ lấy tay từ giữa rút ra, sờ sờ cái mũi.

Cô nhìn vào mắt Gia Lập, phát hiện anh động cũng chưa động, không nói được một lời ánh mắt nhìn chăm chú vào phương xa, như không ở hiện tại, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Xuân Hỉ cảm thấy không khí rất kỳ quái, làm cho cô có chút khó chịu, cô cảm thấy chính mình sắp không thể khống chế khi ở chung với Gia Lập. Cô theo trên lan can nhảy xuống chuẩn bị đi, Gia Lập bỗng nhiên quay đầu hỏi cô: “Nghe nói em gần đây đang đi học?”

Xuân Hỉ đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó gật gật đầu: “Vâng, em muốn học nâng cao một chút.”

“Việc học có khó không?”

“Vẫn được, nghiêm túc nghe thì vẫn hiểu được.” Xuân Hỉ không tập trung trả lời.

“Xem ra về sau vẫn muốn làm nghề phiên dịch này?”

Xuân Hỉ “Vâng” hai tiếng gật gật đầu.

“Hôm nay đưa em trở về là quen biết ở lớp học?” Gia Lập lại hỏi.

“Chúng em là bạn học lúc tiểu học, đi đến khoá học lại gặp nhau, mười mấy năm không gặp, rất hữu duyên.”

Bọn họ cứ như vậy nói chuyện như có như không trong chốc lát, Xuân Hỉ cảm thấy Gia Lập hình như… Có gì muốn nói với cô.

Cô ngắt lời của anh, “Gia Lập, anh…”

Bỗng nhiên, trên bầu trời hiện lên rất nhiều đốm sáng, hướng về phía trăng tròn kia thẳng tắp vọt lên rồi nổ tung, tán thành nhiều đóa hoa màu sắc, chiếu sáng toàn bộ bầu trời. Tiếng kêu tiếng hoan hô nổi lên bốn phía, Xuân Hỉ cũng bị ánh sáng kia mê hoặc hấp dẫn.

Ngay sau đó, liên tục không ngừng hơn mười chùm ánh sang phút chốc bay về phía bầu trời, “Đoành” một tiếng nổ tung, tán thành các loại hoa sắc, các loại hình dạng, tuôn rơi xuống, xoá tan bóng tối, nháy mắt lại có pháo hoa xông lên trên trời, nở ra hoa.

Lặp đi lặp lại liên tục nở rộ không ngừng nghỉ, làm cho cả bầu trời ảm đạm màu lam biến thành bữa tiệc thiêu đốt náo nhiệt.

Lóe ra ánh sáng chiếu vào đôi mắt Xuân Hỉ, chiếu sáng lên cô cùng Gia Lập. Cô ngửa đầu, không khỏi phát ra tiếng kinh ngạc: “Oa, thật xinh đẹp.”

Cô không tự giác được cười rộ lên, túm túm cánh tay Gia Lập, chỉ vào phía trước: “Mau nhìn, bọn họ có phải sẽ bắn mười lần liền tiếp hay không? Chính là cái loại mười chùm pháo hoa bắn thẳng lên trời, ở trên trời lại vẽ ra mười vòng tròn, chính là cái loại này! Em chỉ được nhìn qua trên tivi!”

Sau đó Gia Lập lại không hề phản ứng, im lặng không lên tiếng.

Xuân Hỉ nghi hoặc quay đầu, mới phát hiện Gia Lập lúc nào đã đứng cách cô gần như vậy, cô dường như dán vào ngực của anh, ngửa đầu nhìn anh, hai má của anh bị ánh sáng chiếu rọi trong chốc lát tối trong chốc lát sáng, cô thấy không rõ vẻ mặt cùng đôi mắt của anh.

Bầu trời đột nhiên nổ tung thành cầu vồng, đầu óc Xuân Hỉ cũng trống rỗng theo.

Đang lúc cô dại ra, Gia Lập bỗng nhiên vươn tay nâng gáy của cô, gần sát cô, cúi người hôn lên cái trán của cô. Cô kinh ngạc ngơ ngác mở to hai mắt, tùy ý để anh từ trán, chậm rãi hôn lên chóp mũi, sau đó là hai má, lại là khóe môi.

“Xuân Hỉ, nhắm mắt lại.” Giọng nói trầm thấp thuần hậu mê hoặc cô nghe lời nhắm mắt lại, sau đó, cô liền cảm nhận được toàn bộ hơi thở của cô bị không gian gắn bó mật thiết kia phong tỏa.

Anh làm như thử thăm dò, nhẹ miết đôi môi mềm mại no đủ của cô, cô cảm giác được anh đang chậm rãi ôm chặt cô, tăng thêm sức mạnh ở môi, mút thật mạnh vào cánh môi của cô. Xuân Hỉ thật sự khó thở nhìn anh, tim đập không thể mau hơn nữa. Lúc này, Gia Lập cậy mở khớp hàm của cô, tham lam dùng lưỡi ẩm ướt thâm nhập vào…

Trên quảng trường tiếng người ồn ào nóng lên, Xuân Hỉ lại nghe không thấy thanh âm gì, chỉ có bản thân đè nến không được tiếng thở dốc cùng với mê muội.

Chân cô mềm nhũn, ngã phịch ở trong lòng của anh, một tay kéo lấy eo của anh, một tay để ở trước ngực anh, muốn đẩy Gia Lập làm cho cô không thể hô hấp ra.

Anh hôn cô nồng cháy dường như muốn đem cô cắn nuốt, không gian mật thiết kia lại biến thành nùng tình mật ý dường như muốn bao phủ cô, hai má nổi lên đỏ ửng nhè nhẹ, như say mê vuốt ve cánh môi, anh dần dần thả chậm tiết tấu, liếm cánh môi sưng đỏ của cô.

Cô không nhớ rõ bọn họ đã hôn môi bao lâu, chỉ nhớ rõ, nụ hôn đầu tiên của cô là kịch liệt như vậy, say mê như vậy.

Thì ra hôn môi không phải chỉ có miệng chạm vào miệng đơn giản mà thôi, thì ra được người mình yêu hôn môi, là chuyện tình hạnh phúc đến muốn chết đi.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+