Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trình gia có hỉ – Chương 41-42 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 41: Kẻ địch lại xuất hiện

 Edit: gau5555

Beta: meott

Ngày hôm đó, hai nhà Trình Cố tụ lại cùng một chỗ ăn cơm, chúc mừng Xuân Hỉ tìm được công việc mới.

Cố mẹ hỏi: “Cái nhà xuất bản kia của con có đáng tin cậy hay không vậy? Con là làm biên tập sao?”

 “Không biết ạ.” Xuân Hỉ còn đang chăm chú lột vỏ tôm bỏ để vào trong bát Gia Lập, trả lời không tập trung.

Gia Lập nhìn cô một cái, ở trước mặt người nhà mà thân thiết vô cùng như thế, anh còn có chút không quen, dù sao đây cũng là chuyện chưa bao giờ có.

Hai vợ chồng Trình gia nhìn nhìn bọn họ, vui mừng cười cười.

Cố ba còn trêu ghẹo nói: “Con gái, cũng bóc cho ba ba một con đi!”

Xuân Hỉ ngượng ngùng cắn môi, hừ hừ: “Không được, để mẹ bóc cho ba ăn!”

Cố mẹ thấy vấn đề nghiêm túc của mình không được quan tâm, vì thế ở dưới bàn đạp Xuân Hỉ một cước: “Mẹ đang hỏi con đấy, cái gì cũng không biết, con sao lại cái gì cũng không biết? Khi nào thì kết hôn với Gia Lập con có biết hay không?”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

Xuân Hỉ không nghĩ tới mẹ già của cô đang nói chuyện kia lại lập tức chuyển tới vấn đề kết hôn này, vì thế làm bộ không có nghe thấy, vùi đầu vào bát cơm không rên một tiếng.

Hai vợ chồng Trình gia đối với đề tài kết hôn này lại rất vui sướng, ánh mắt ý bảo Gia Lập lên tiếng.

Gia Lập nhìn Xuân Hỉ giả bộ cúi đầu, mím môi cười cười một chút, sau đó thản nhiên mở miệng: “Quyết định ngày kết hôn đi, bệnh viện con cũng không bận quá, thời gian này xin nghỉ kết hôn vẫn tốt lắm.”

Bốn phụ huynh giống như nghe được mệnh lệnh, bắt đầu hoan hỉ vui mừng thảo luận kết hôn vào ngày nào thì đẹp. Dường như không có ai hỏi qua ý kiến Xuân Hỉ .

Cô buông đũa tức giận nói: “Chờ một chút! Con còn chưa nói muốn gả nha!”

 

Bọn họ nhìn nhìn cô, tạm dừng hai giây, lại tiếp tục thảo luận sôi nổi ngày kết hôn cùng chuẩn bị hôn lễ, căn bản không có ai để ý đến cô.

Xuân Hỉ oán hận trừng mắt với Gia Lập, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trình Gia Lập, em không lấy chồng!”

Gia Lập giương mắt nhìn nhìn nhóm ba mẹ khí thế thảo luận hừng hực, nhún nhún vai: “Chuyện này hình như không phải do em.”

Cô ủy khuất đến sắp khóc, chuyện này quả thực chính là bức hôn trắng trợn nha!

Gia Lập an ủi cô nói: “Khi kết hôn có nghĩa là thêm một người cho em tiền tiêu vặt và mua đồ ăn cho em, cũng không cần phiền ba mẹ em quản lý em, lải nhải với em, lúc nào nhớ bọn họ anh còn có thể cùng em trở về ở vài ngày. Như vậy xem ra không có gì không tốt, không phải sao?”

Nghe qua giống như rất không sai, khi kết hôn có nghĩa là cô có thể tự do hơn? Vui hơn?

Xuân Hỉ bị anh dụ dỗ dường như có chút đăm chiêu gật gật đầu, đang khi cô chưa quyết định bỗng nhiên nghĩ lại, không đúng! Cô không đáp ứng kết hôn quan trọng không phải là kết hôn không tốt, mà là anh bác sĩ Trình Gia Lập, căn bản là còn chưa có cầu hôn với cô! Là một nữ sinh luôn thần tượng ảo tưởng về một tình yêu tha thiết với người yêu, làm sao có thể không có một lời cầu hôn lãng mạn chứ?

Chuyện này tuyệt đối không được! Anh không cầu hôn, như vậy cô có chết cũng không gả!

Xuân Hỉ mím môi, nói với Gia Lập: “Không lấy chồng chính là không lấy chồng!”

Vốn cô cũng rất khó chịu, lúc cơm chiều chấm dứt Cố mẹ còn nói cho cô một tin tức làm cho cô càng không thích.

Cố mẹ nói: “Có nhớ Y Đình hay không vậy? Y Đình vài ngày nữa muốn tới thành phố B thăm chúng ta, con cùng Gia Lập đi đón nó đi.”

Xuân Hỉ mắt mở to, há hốc mồm, kinh ngạc nói không ra lời.

Thẩm Y Đình, cô gái này Xuân Hỉ dường như sắp quên mất rồi, thì lại xuất hiện! Cô từ nhỏ đến lớn, người cô hận nhất chính là Thẩm Y Đình, điểm này không ai so với cô rõ ràng hơn.

Gia Lập dường như cũng rất kinh ngạc, “Y Đình? Đã lâu không gặp, không biết cô ấy có khoẻ không?”

 

So với kinh ngạc, Xuân Hỉ cảm thấy anh ấy còn vui mừng nhiều hơn. Nhận thức được điều này làm cho lòng cô bốc lên vị chua, đứng ngồi không yên. Trời biết Thẩm Y Đình này về đây làm cái gì!

………..

Nói đến là đến, buổi tối Thứ Bảy, kẻ thù của Xuân Hỉ tiểu thư_ Thẩm Y Đình đã an toàn đến sân bay thành phố B. Gia Lập lái xe mang theo Xuân Hỉ đến sân bay đón cô.

Xuân Hỉ ngàn vạn lần không muốn đi, nhưng mà lo lắng nếu một mình Gia Lập đi đón cô ta, cô nam quả nữ ngồi chung một xe, khó tránh khỏi sẽ phát sinh cái gì, mặc dù không tình nguyện, cô vẫn cứ đi theo. Cô cũng không phải là không tin nhân phẩm của Gia Lập, cô là không tin được cô gái trong ngoài không đồng nhất Thẩm Y Đình này! À không, là người phụ nữ mới đúng!

Cô cùng Gia Lập đứng ở sân bay chờ một lát, liền thấy một nữ nhân xinh đẹp đang kéo vali vuông đỏ sậm, mái tóc quăn rối tung, vẫy tay đi tới chỗ bọn họ.

Quả nhiên là con gái lớn thay đổi hoàn toàn, hơn mười năm không gặp, Thẩm Y Đình so với trước kia xinh đẹp hơn rất nhiều. Xuân Hỉ oán hận nghĩ, cô ta tuyệt đối là đi Hàn quốc thẩm mỹ, bằng không cô gái mới trước đây so với cô còn xấu hơn vì sao trưởng thành lại có thể đẹp hơn cô chứ?

Thẩm Y Đình phong tình vạn chủng đi đến trước mặt bọn họ, mặt giãn ra: “Đã lâu không gặp, Xuân Hỉ, a…” Cô cười cười với Gia Lập, “Anh trai Gia Lập.”

Gia Lập cũng cười rộ lên, ngoại trừ Xuân Hỉ, cũng chỉ có Thẩm Y Đình gọi anh “Anh trai Gia Lập”, xưng hô này làm cho anh có cảm giác trở lại thời còn nhỏ, thời gian qua cực nhanh, cô gái gầy yếu năm đó nay đã biến thành vị đại mỹ nữ yêu kiều trước mắt này.

“Thật cao hứng còn có thể gặp lại em, càng ngày càng trở nên đẹp hơn nha.” Gia Lập cười nói, tiếp nhận vali trong tay cô.

Xuân Hỉ có chút bất mãn, nhỏ giọng nói thầm: “Xinh đẹp có thể làm ra cơm ăn à!”

Thẩm Y Đình dường như nghe thấy, nhưng mà cô không phản đối, chỉ cùng Gia Lập vui đùa: “Nói như vậy, em trước đây rất xấu sao?”

Gia Lập có chút suy nghĩ gật gật đầu, trêu ghẹo nói: “Có thể nói như vậy.”

Thẩm Y Đình cười ha ha lên.

 

Ngồi trên xe Gia Lập, Xuân Hỉ liền bắt đầu không ngừng nói chuyện với Gia Lập, nói đều là chuyện mà Thẩm Y Đình không biết, mượn chuyện này cố ý gạt cô ta sang một bên, lạnh nhạt với cô ta.

Xuân Hỉ mặt mày hớn hở chậm rãi mà nói, Gia Lập từ trong hốc xe tìm Yakult đưa cho Xuân Hỉ: “Nói chuyện nhiều như vậy có khát hay không?”

Xuân Hỉ cắn môi cười rộ lên, Gia Lập luôn hiểu cô như vậy, cô thật sự khát muốn chết!

Gia Lập lại đưa một hộp cho Thẩm Y Đình: “Trong xe chỉ có cái này, đồ uống của trẻ con, thông cảm nha.”

Xuân Hỉ trừng mắt nhìn: “Anh mới là trẻ con ấy!”

Thẩm Y Đình nhìn bọn họ không giả tạo chút nào vô cùng thân thiết, cúi đầu vén vén tóc cười cười. Cô không phải ngu ngốc, nhìn ra được bọn họ là quan hệ gì.

Thẩm Y Đình đưa tay tiếp nhận Yakult, mắt nhìn vào mắt Xuân Hỉ, sau đó nói với Gia Lập: “Nghe nói anh hiện tại là chuyện gia về khoa tim mạch?”

“Ừ, anh nhớ rõ thời điểm em đi anh vừa vặn thi vào trường cao đẳng, lựa chọn thi vào ngành y này.” Gia Lập nói.

Thẩm Y Đình gật gật đầu, “Kỳ thật em cũng đoán được anh sẽ học ngành này.”

Gia Lập từ chối cho ý kiến, cười cười, Xuân Hỉ xem ra bọn họ có vẻ rất ăn ý.

Thẩm Y Đình cùng Gia Lập cứ như vậy tán gẫu, tán gẫu đến cả những vấn đề mà Xuân Hỉ không hiểu. Xuân Hỉ không có biện pháp tham gia cùng, đành chán muốn chết mà nhìn ra ngoài của sổ xe, trong lòng oán thầm vài Thẩm Y Đình lần, có văn hóa thì rất giỏi sao?

Không lâu, ngoài của sổ xe mưa liền tí tách rơi xuống, Xuân Hỉ lúc này mới cảm giác được mùa mưa dầm đã đến. Thời điểm hơn mười năm trước khi Thẩm Y Đình rời đi, cũng là thời tiết âm trầm như vậy.

Thẩm Y Đình không phải họ hàng thân thích hay là con của bạn bè ba mẹ Xuân Hỉ. Quen biết Thẩm Y Đình coi như là một đoạn nghiệt duyên, bắt đầu  từ lúc Xuân Hỉ mười tuổi bắt đầu sinh bệnh nằm viện.

Cô đã không nhớ rõ lúc đấy ở viện là vì bệnh gì, tóm lại, cùng nằm viện ngày đấy với cô còn có một đứa nhỏ nữa, đứa nhỏ này chính là Thẩm Y Đình.

 

Thẩm Y Đình nằm viện không đến vài ngày, bác sĩ đến thúc giục đóng viện phí lúc đó mới phát hiện ra ba mẹ cô đã sớm biến mất bặt vô âm tín, từ lúc Thẩm Y Đình bắt đầu nằm viện, ba mẹ cô rốt cuộc cũng chưa xuất hiện.

Một đứa nhỏ hơn mười tuổi bị cha mẹ vứt bỏ so với đứa nhỏ hai ba tuổi càng thêm đáng thương, bởi vì trí nhớ có thể sẽ đi theo nó cả đời.

Cố ba Cố mẹ nhìn cô ấy đáng thương, trong lúc Xuân Hỉ nằm viện thuận tiện cũng chăm sóc cô ấy. Về phía bệnh viện đã trải qua cố gắng nhưng vẫn không tìm thấy cha mẹ Thẩm Y Đình. Khi Xuân Hỉ xuất viện, Cố ba Cố mẹ liền mang Thẩm Y Đình trở về nhà.

Từ nay về sau, Xuân Hỉ thân là con một lại có thêm một chị gái hơn cô bốn tuổi, ba mẹ cô cứ như vậy bị chia bớt một nửa cho một người xa lạ. Không chỉ có như thế, ba mẹ cô bị chia cho Thẩm Y Đình, mà ngay cả Gia Lập của cô, Thẩm Y Đình cũng đoạt lấy.

Từ khi Thẩm Y Đình vào nhà bọn họ, địa vị của Xuân Hỉ bắt đầu bị uy hiếp. Tính cách của Thẩm Y Đình tương tự như Xuân Hỉ, thậm chí so với Xuân Hỉ càng thêm nhu thuận, càng thêm vui vẻ. Ngoại trừ việc cô không có được bộ dạng đẹp như Xuân Hỉ, các phương diện còn lại, mọi người đều nhất trí cho rằng, Thẩm Y Đình chính là bản sao thăng cấp của Xuân Hỉ.

Cô ở trước mặt người lớn rất nhu thuận, miệng ngọt, thỉnh thoảng có thể giúp Cố ba Cố mẹ làm việc trong nhà, thậm chí có lúc rảnh, cô còn có thể giúp Trình mẹ mua đồ ăn nấu cơm gì đó. Nhưng mà mỗi khi đến đêm, lúc cô cùng Xuân Hỉ ngủ một giường, cô sẽ không có bộ dáng nhu thuận như ban ngày.

Cô không thích cười, cũng không thích nói chuyện, đối với Xuân Hỉ cũng là lạnh lùng thản nhiên.

Xuân Hỉ rất ngạc nhiên về vẻ trong ngoài không đồng nhất của cô ta, đứa nhỏ mới mười tuổi, là không thể hiểu được một người làm sao mà ở trong vòng một ngày thể hiện ra hai loại tính cách. Cô cảm thấy, Thẩm Y Đình là ma quỷ.

Lúc nhận định ý tưởng cuối cùng này là lúc Thẩm Y Đình đem Gia Lập cướp đi.

Gia Lập từ nhỏ đã là mặt than, đối với ai cũng là một bộ dáng xa cách, nhưng mà sau khi Thẩm Y Đình nói chuyện cùng Gia Lập vài lần, Gia Lập liền không hề lãnh đạm đối với cô ta, ngược lại rất thích nói chuyện với cô ta, giúp cô ta giải vây. Mà Xuân Hỉ chuyên theo đuôi, trở nên càng ngày càng mất mát, từng một lần cùng Thẩm Y Đình cãi nhau, thậm chí chỉ vì một việc nhỏ không đáng kể cô cũng có thể cùng Thẩm Y Đình cãi nhau. Cuối cùng người bị trừng phạt, thường thường đều là Xuân Hỉ.

Dần dần, Xuân Hỉ càng ngày càng chán ghét Thẩm Y Đình, hận không thể làm cho cô ta lập tức biến mất. Cô cáu kỉnh, rời nhà trốn đi, tuyệt thực, ….các phương pháp phản đối cô đều đã thử qua, vô dụng không nói, mỗi lần còn bị Cố ba Cố mẹ thạo đời mang ra giáo huấn cô.

Xuân Hỉ cảm thấy thời gian quãng đời thê thảm nhất của cô là một năm từ khi Thẩm Y Đình xuất hiện.

Một năm đó không ai sủng cô lên trời, anh trai Gia Lập của cô cũng đối tốt với người khác.

Đang nghĩ lại thì bị tiếng cười như chuông bạc của Thẩm Y Đình cắt đứt. Cô nhìn qua, phát hiện Gia Lập cũng đang cười thật sự vui vẻ, cô bỗng nhiên mãnh liệt cảm thấy một loại nguy cơ tiềm ẩn. Cô không nhìn thấu được Thẩm Y Đình, cô sợ hãi Thẩm Y Đình, chỉ cần Thẩm Y Đình ở đó, cô liền sợ hãi từ nhỏ đến lớn cô có bảo bối gì thì một đêm cũng sẽ bị cô ta cướp đi. Cô vẫn cảm thấy Thẩm Y Đình là ma quỷ, cô ta có năng lực này.

“Gia Lập.” Xuân Hỉ thất thần kêu lên một tiếng.

Gia Lập nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt còn mang theo ý cười chưa biến mất: “Ừm?”

“Em đau bụng.” Xuân Hỉ nói, cô không phải hay nói giỡn, nhưng cô thật có chút khó chịu.

Gia Lập bỗng nhiên tắt nụ cười, đem xe dừng ở ven đường, hỏi: “Làm sao vậy? Làm sao đau? Nơi này?”

Taycủa phủ ở trên bụng của cô, nhẹ nhàng đè.

Xuân Hỉ đem tay anh di chuyển trên bụng, sắc mặt có điểm trắng bệch: “Hình như là nơi này.”

Gia Lập hơi hơi thở dài, giống như yên lòng: “Không có việc gì, chỉ là đau bụng kinh, trở về lấy túi chườm nóng đặt lên là được rồi.”

Thẩm Y Đình ngồi ở phía sau cười rộ lên: “Xuân Hỉ, cô lớn như vậy rồi, sẽ không phải ngay cả cảm giác đau bụng kinh là cái gì cũng không biết chứ? Cô có phải nữ nhân hay không?”

Đúng vậy, Xuân Hỉ chính là không phân biệt rõ cảm giác đau bụng kinh cùng đau ruột thừa, dù sao vị trí không khác biệt lắm, đau cũng không khác biệt lắm nha!

Xuân Hỉ quýnh lên, thở phì phì nói: “Tôi đương nhiên là nữ nhân, điểm này Gia Lập rõ ràng nhất!”

Thoáng chốc, bên trong xe một trận xấu hổ. Gia Lập mím mím môi, muốn nói cái gì nhưng cuối cùng vẫn không nói. Anh sờ sờ đầu cô, đánh vỡ không khí xấu hổ: “Chịu đựng một lát, cũng sắp về nhà.”

Thời điểm Cố ba cố mẹ mở cửa ra, nhìn thấy Thẩm Y Đình thoải mái đứng ở trước mặt bọn họ, vui sướng vô cùng.

Thẩm Y Đình cười nói: “Ba, mẹ, con đã trở về.”

Cố ba Cố mẹ nhất thời lệ nóng quanh tròng, tuy nói là đứa nhỏ nhà người khác, nhưng mà tốt xấu gì cũng đã chăm sóc một năm, vẫn là có cảm tình. Huống chi đứa nhỏ này qua nhiều năm như vậy, còn hiểu biết quay về đền ơn, một phần tình cảm này, cũng đủ cho bọn họ cảm động.

Nhưng mà, Xuân Hỉ ở phía sau bọn họ lại không cảm thấy như vậy, con gái ruột của bọn họ đang đau sắp chết, mà lại không có ai để ý đến cô.

Cô cũng lệ nóng quanh tròng tức giận sắp khóc, lúc này Gia Lập cầm tay cô, nói: “Còn khó chịu sao?”

Xuân Hỉ cắn môi gật đầu, nước mắt đảo quanh.

Gia Lập buồn cười lắc đầu, “Đi nằm trên giường trước đi, anh rót cho em chén nước đường đỏ.”


Chương 42: Tiếu Hàm có kế hoạch

 Edit: gau5555

Beta: meott

Gia Lập chăm sóc cô uống chén nước đường đỏ nóng, lại đưa cái túi chườm nóng đặt lên bụng cô.

Cô nằm ở trên giường rầm rì trong chốc lát, còn có chút mệt nhọc.

 Gia Lập bỗng nhiên đứng dậy, Xuân Hỉ quýnh lên, cầm lấy tay anh hỏi: “Anh đi đâu vậy?”

“Tắt đèn.”

“Sau đó đi đâu?”

Gia Lập nhìn cô trong chốc lát, sau đó tắt đèn, trong phòng đen tuyền, chỉ còn lại đôi mắt trong sáng của cô, như là một người bảo vệ, gắt gao nhìn anh.

Anh ngồi trở lại bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve cái trán của cô, giống như một người ba đang dỗ con gái cáu kỉnh ngủ.

Xuân Hỉ thấy anh không đi, lúc này mới yên lòng. Đem mặt vùi vào bên eo của anh, đưa tay ôm anh, mới nhắm mắt lại ngủ.

Ước chừng qua nửa giờ, hô hấp của Xuân Hỉ dần dần vững vàng, Gia Lập mới nhẹ nhàng đứng dậy đóng cửa lại. Thẩm Y Đình còn đang cùng Cố ba Cố mẹ nói chuyện phiếm, thấy anh đi ra, cô hỏi: “Xuân Hỉ đang ngủ?”

Anh gật gật đầu.

Thẩm Y Đình nói với Cố mẹ: “Xuân Hỉ hình dáng vẫn giống như trước, giống như trẻ con, mỗi ngày đều rất vui vẻ, thực sự hâm mộ.”

“Có cái gì tốt? Nó vô tâm vô phế như vậy, ở bên ngoài khẳng định sẽ bị bắt nạt, ba mẹ ngày nào mà không lo lắng nó ở bên ngoài phải chịu ủy khuất chứ? Bận tâm suốt thôi! Nhưng may mắn còn có Gia Lập giúp mẹ chiếu cố nó.” Cố mẹ nói.

Hàn huyên trong chốc lát, thời gian đã muộn. ThẩmY Đình nói lời từ biệt với Cố ba Cố mẹ, cô đặt phòng ở khách sạn gần đấy, thuận tiện qua lại vấn an vợ chồng Cố gia.

Cô kéo hành lý đi đến dưới lầu, Gia Lập đuổi theo, “Anh đưa em qua.”

Thẩm Y Đình không từ chối, lên xe Gia Lập.

“Xuân Hỉ mấy năm nay khoẻ không?” Thẩm Y Đình hỏi, biểu tình rất bình thản.

Gia Lập thoáng gật đầu: “Rất tốt.”

“Nghe ba mẹ nói, hai người sắp có chuyện tốt?”

“Ưm, nhưng cô ấy hình như không vui khi gả cho anh.” Thời điểm nói đến “Cô ấy”, Gia Lập bất giác cười cười.

Thẩm Y Đình thì cười rộ lên: “Nhìn bộ dáng khẩn trương của cô ấy hôm nay, thật sự là đáng yêu. Nói cô ấy không muốn gả cho anh, em cũng không tin, anh có phải đã làm chuyện gì cho cô ấy mất hứng hay không? Cho nên cô ấy mới có thể náo loạn cáu kỉnh nói không gả cho anh.” Cô hơi hơi thở dài, hình như có chút xúc động: “Nữ nhân đều là khẩu thị tâm phi (nói một đằng nghĩ một nẻo), rất nhiều chuyện để ở trong lòng mà không nói, sau đó chờ người mình yêu tự phát hiện.”

Gia Lập nghe thấy vậy, nhíu mày, thoạt nhìn có chút khó xử. Anh cũng không biết suy nghĩ trong lòng của phụ nữ, muốn sẽ nói, không cần sẽ không nói, muốn như thế nào nói ra là được, để ở trong lòng, anh làm sao có thể đoán được đây?

Thẩm Y Đình nhìn anh buồn rầu thì cười ha ha lên, “Gia Lập, tuy rằng không phải lần đầu tiên nhìn thấy anh bị Xuân Hỉ tra tấn đến dở khóc dở cười, nhưng mà nhiều năm trôi qua như vậy, có thể trị được anh hình như chỉ có Xuân Hỉ. Thật không biết anh là may mắn hay là bất hạnh đây?”

Gia Lập cũng nở nụ cười, tiếng nói trầm thấp, ấm áp: “Là may mắn.”

Lúc đưa Thẩm Y Đình đến khách sạn, Gia Lập nhận được điện thoại của Xuân Hỉ gọi tới.

“Anh đang ở đâu?” Xuân Hỉ hình như vừa tỉnh ngủ, hẳn là không nhìn thấy anh ở đó nên có chút sốt ruột.

“Vừa đưa Y Đình đến khách sạn.”

“…” Điện thoại bên kia không có lên tiếng.

Gia Lập bỗng nhiên nhớ tới lời Thẩm Y Đình nói, nữ nhân thích đem chuyện đặt ở trong lòng, anh không đoán được hiện tại cô đang suy nghĩ gì, cũng chỉ có thể mở miệng  hỏi: “Suy nghĩ cái gì vậy?”

“… Không có, không nghĩ cái gì.” Giọng nói của cô rất nhẹ.

Gia Lập chờ đèn xanh đèn đỏ, anh nhìn chợ đêm bên đường đang náo nhiệt, hỏi: “Có đói bụng không? Anh đang ở gần chợ đêm, có muốn anh mua đồ ăn khuya về cho em không?”

Vừa nghe đến ăn, Xuân Hỉ liền cao hứng lên: “Muốn! Muốn! Em muốn ăn đồ nướng!”

….

Buổi sáng, Tiếu Hàm buồn bực, cằn nhằn đến tìm Gia Lập nói chuyện: “Aiz, Chủ nhật này là ngày nghỉ của cậu có phải hay không?”

“Ừm.”

“Tốt lắm, mình cùng Tiểu Trương đổi ca, ngày đó mình cũng nghỉ. Mình đã đặt trang bị CS (trò chơi chiến đầu bằng người thật) cho 20 người ở sân bên núi Dương Minh, Chủ nhật chúng ta tụ họp! Cậu mang theo Xuân Hỉ, cũng có thể kêu thêm càng nhiểu người càng tốt, nhiều người chơi càng vui!”

Gia Lập là biết anh ta thích chơi CS, lúc học đại học, anh ta thường xuyên tổ chức chơi tập thể cùng với các bạn học, bây giờ đi làm làm, cơ hội chơi rất ít.

“Được, cẩn thận cậu bại bởi tay mình, cậu nhiều năm đã không chạm qua súng, kỹ thuật không biết có còn được hay không?” Gia Lập nói.

Tiếu Hàm khinh thường nhìn lại, lắc lắc mái tóc nói: “Đã thấy bạn thân thua bao giờ chưa? Chưa thấy qua đúng không? Chưa thấy qua là được rồi!”

Gia Lập buồn cười đạp anh một cước, Tiếu Hàm hi hi ha ha né tránh về phía sau, vừa vặn Dương Diệu đẩy cửa đi vào. Dương Diệu bị đụng chạm “Ai nha” một tiếng, xuýt xoa hít vào, bất mãn nhìn Tiếu Hàm.

Tiếu Hàm thấy cô sắc mặt không tốt, nhanh chóng xin lỗi: “Rất xin lỗi rất xin lỗi, tôi cũng không phải cố ý, chạm vào chỗ nào của cô vậy? Tôi xoa giúp cô!”

Dương Diệu liếc trắng mắt, đem văn kiện quăng cho Gia Lập rồi xoay người bước đi. Tiếu Hàm bất đắc dĩ lắc đầu: “Chỉ có cô gái nhỏ này là khó khăn nha! Mình đi trêu cô ấy đây.”

Dương Diệu không nghĩ tới anh ta lại theo đến đây, từ lần trước cô thành tâm thành ý rủ anh ta đi xem phim, mà anh ta lại cùng nữ nhân khác ở trong điện thoại khanh khanh ta ta, cô liền nghĩ sẽ không bao giờ thích anh ta nữa! Dương Diệu liếc mắt nhìn anh ta, trong lòng thầm oán hận: “Lẳng lơ hoa tâm!”

Tiếu Hàm cười hì hì nói: “Em gái, chỗ nào đau vậy? Để anh trai đây đến xem cho em.”

Dương Diệu nhìn vẻ mặt tiểu nhân của anh ta, đã vung đánh vào anh một cái, hừ một tiếng không thèm để ý đến anh ta nưa.

Tiếu Hàm cũng có vẻ buồn bực, anh cẩn thận nhớ lại hình như cũng không có chỗ nào, không có làm việc gì đắc tội với Dương Diệu, sao cô gần đây nhìn thấy anh luôn bày sắc mặt đó cho anh xem? Tuy nhiên, thỉnh thoảng thấy cô bỏ đi, trừng mắt, bộ dáng tức giận, lại thấy có chút thú vị như vậy.

Anh chuyển ghế ngồi vào bên cạnh cô, đứng đắn một chút nói: “Dương Diệu, tôi có phải đã làm gì trêu chọc cô hay không? Cô cứ nói thẳng, tôi sẽ xin lỗi cô.”

Cô vẫn không nhìn anh một cái nào, Tiếu Hàm ngồi trêu đùa trong chốc lát, nói tiếp: “Vì thể hiện thành ý, chủ nhật này tôi mời cô đi chơi, thế nào?”

Dương Diệu rốt cục cũng có chút phản ứng, quay sang giương mắt: “Chơi cái gì?”

“Đánh dã chiến!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Dương Diệu đột biến, trong chốc lát hồng, trong chốc lát lại trắng.

Tiếu Hàm biết rõ lời của mình có nhiều nghĩa, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn rồi biểu tình xấu hổ của cô, khỏi phải nói có bao nhiêu khôi hài. Anh nhịn cười khoát tay: “Cô không phải tự xưng rất thuần khiết sao, nghĩ đến chuyện gì vậy thế? Tôi là nói đánh CS người thật!”

Dương Diệu có chút ngượng ngùng cắn cắn môi, ra vẻ không được tự nhiên nói: “Không đi!”

“Đừng nha, có rất nhiều người, một đại bang người chơi đùa cùng nhau rất náo nhiệt. Khẳng định cô chưa chơi, lấy súng hơi ở trong rừng bắn nhau, rất nghiện đó! Xuân Hỉ cũng đi mà. Cô cũng đi đi!”

Dương Diệu quả thật bị hấp dẫn, cô thích vui chơi, cũng thích náo nhiệt, quan trọng nhất là Xuân Hỉ cũng đi, cô đã lâu không gặp Xuân Hỉ .

Do dự hết sức, Tiếu Hàm bỗng nhiên sầu não nói: “Kỳ thật ngày đó là sinh nhật của tôi, tôi đã nghĩ muốn mọi người cùng nhau vui vẻ trong ngày sinh nhật của tôi, cô không đến, sẽ coi như người không đến đông đủ. Đến đấy đi? Nha?”

Dương Diệu giật mình, gật đầu nói: “Được rồi, tôi đi.”

Sáng sớm chủ nhật, Xuân Hỉ đã bị Gia Lập kéo từ trong ổ chăn ra, buồn ngủ vẫy vùng, cô ghé vào trên vai Gia Lập yếu xìu nói: “Em không muốn đi đâu, em muốn đi ngủ!”

Gia Lập vỗ vỗ lưng của cô: “Thực sự không đi sao? Vậy được, vậy em ở nhà một mình, anh đi cùng Y Đình.”

Vừa nghe đến tên Y Đình, Xuân Hỉ lập tức liền tỉnh ngủ, “Cô ấy cũng đi? Vì sao!”

“Y Đình hiếm khi trở về, về sau còn có thể gặp mặt hay không rất khó nói. CS nhiều người chơi mới tốt, dù sao đều là người một nhà, mang theo cô ấy không phải rất tốt sao.”

“Ai là người một nhà với cô ấy, cho dù em với cô ấy cùng một nhà, thì anh cũng không phải cùng một nhà với cô ấy, bám vào thân thích cái gì!” Xuân Hỉ bất mãn nói.

Gia Lập nói: “Cô ấy là chị của em, không phải là chị vợ của anh sao? Như thế nào không phải người một nhà?”

Xuân Hỉ trừng mắt nhìn, suy nghĩ một hồi lâu mới nghe hiểu, sẵng giọng: “Em cũng chưa có gả cho anh!”

Gia Lập bị bộ dáng của cô làm cho buồn cười, hôn hôn cái trán của cô: “Trước sau gì cũng thế.”

Ăn điểm tâm, Gia Lập đi xe đến khách sạn đón Thẩm Y Đình.

Xuân Hỉ nói: “Đón Y Đình xong đi đường vòng đến đường Hoàng Sơn, đón Điền Nghiên một chút.”

Mời Điền Nghiên không phải là Xuân Hỉ, cũng không phải Gia Lập, mà là Tiếu Hàm. Xuân Hỉ không muốn để cho Điền Nghiên đi, bởi vì Dương Diệu khẳng định cũng sẽ đi, hai nữ nhân chạm mặt, thật đúng là náo nhiệt, trời biết này hai nữ nhân ở trước mặt Tiếu Hàm sẽ bốc hoả thành cái dạng gì.

Ai ngờ Gia Lập nói: “Không cần, Tiếu Hàm nói anh ấy sẽ đón.”

Xuân Hỉ nhất thời đầu muốn to ra, “Anh đừng nói với em là anh không biết chuyện Điền Nghiên cùng Dương Diệu đều thích Tiếu Hàm, em là loại ngốc nghếch mà cũng nhìn ra được, anh làm sao có thể không biết? Anh biết còn để cho Tiếu Hàm xằng bậy! Hai cô ấy đều là bạn của em, ai bị thương em cũng đều khổ sở.”

Gặp đèn đỏ, Gia Lập chậm rãi dừng xe lại, nghiêng đầu nhìn cô: “Loại chuyện này phải thuận theo tự nhiên, chuyện tình cảm của các cô ấy em muốn chen vào cũng không được, huống chi em cho là trong lòng Tiếu Hàm không có tính toán sao? Anh xem anh ta lúc này đã có kế hoạch trước.”

Xuân Hỉ sửng sốt: “Kế hoạch trước? Kế hoạch trước cái gì? Anh nói cho rõ ràng.”

Gia Lập khởi động, cười cười: “Đến lúc đó em sẽ biết.”

Thẩm Y Đình mặc một bộ quần áo vận động, thoạt nhìn sức sống tràn đầy, tư thế oai hùng hiên ngang. Xuân Hỉ lại cúi đầu nhìn mình cùng là bộ trang phục giống như vận động, nhưng nhất thời cảm thấy như trẻ con.

Cánh tay Thẩm Y Đình ghé vào trên ghế trước, cười dài nói: “Thời gian em ở nước ngoài thường xuyên cùng bạn học chơi CS, về nước ngược lại ít hơn, không nghĩ tới hôm nay em còn có thể được chơi, thật cao hứng nha.”

Cũng yêu thích vui nhộn, Xuân Hỉ bị tâm tình vui vẻ của cô ấy cuốn hút, nghiêng người hỏi: “A, vậy súng ở CS thật hay là giả vậy? Có phải mặc áo chống đạn hay không?”

Thẩm Y Đình xì cười đi ra, gõ gõ đầu của cô: “Xuân Hỉ ngốc, làm sao có thể là súng thật, đương nhiên là giả! Súng hơi, đánh ở trên người sẽ đau, biện pháp bảo vệ khẳng định sẽ có, áo chống đạn thì vốn không có.”

Dọc đường các cô trò chuyện, cuối cùng cũng làm cho không khí hài hoà, dường như chỉ cần không có Gia Lập tham dự, Xuân Hỉ có thể cùng Thẩm Y Đình ở chung có chút hòa thuận.

Xuống xe, ở đây, không ít đồng bạn đã tới rồi. Mọi người chào hỏi rồi ở tại chỗ nói chuyện phiếm, chờ đợi những người khác.

Thẩm Y Đình hiển nhiên là cô gái được chào đón nhất, không ít nam thanh niên độc thân đều vây quanh ở bên người cô nói nói cười cười. Xuân Hỉ nhìn Thẩm Y Đình, ánh mắt không di chuyển. Nếu không phải từ nhỏ đã quen biết cô, Xuân Hỉ nhất định cũng sẽ bị cô hấp dẫn. Cô thoải mái phóng khoáng, thoạt nhìn là người thông minh, hài hước hay nói, trong lúc nhăn mày hay cười đều là tự tin xinh đẹp.

Xuân Hỉ nhớ tới trước đây Thẩm Y Đình không phải như vậy, ít nhất cô có thể cảm giác được Thẩm Y Đình thật ra không tự tin, tuy rằng ban ngày cô biểu hiện rất xuất sắc, rất thoải mái, nhưng mà mỗi khi đến buổi tối, cô lại cảm giác trên người Thẩm Y Đình sẽ lộ ra những mất mát xuất phát từ nội tâm, loại cảm xúc này ban ngày được cô che giấu rất tốt.

Thẩm Y Đình ngoại trừ đem sự quan tâm của cha mẹ cùng Gia Lập cướp đi thì thật ra cũng không có làm chuyện gì quá đáng với Xuân Hỉ, chỉ là rất ít khi nói chuyện cùng cô mà thôi, rất lạnh lùng. Nay nhìn thấy Thẩm Y Đình mặc dù là lén lút hay là trước mặt đều khéo léo, linh hoạt như vậy, cô rất ngạc nhiên Thẩm Y Đình sau khi rời khỏi nơi này đã trải qua chuyện gì. Thoạt nhìn, cô giống như khoẻ mạnh, thậm chí còn đi du học ở nước ngoài. Lúc ấy bởi vì gia cảnh không tốt mà bị cha mẹ vứt bỏ, làm sao lại có tiền trị bệnh lại còn sang nước ngoài du học chứ?

Đang suy nghĩ, thì phía trước có một chiếc xe đang đến đây vững vàng dừng lại. Trong xe có ba người đi xuống, là Tiếu Hàm, Dương Diệu cùng Điền Nghiên.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+