Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trình gia có hỉ – Chương 45-46 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 45: Anh lại có thể lừa cô

 Edit: gau5555

Beta: meott

Hoạt động còn chưa chấm dứt, đã không trông thấy bóng dáng Tiếu Hàm cùng Dương diệu đâu cả, cuối cùng thời điểm tính tiền vẫn là Gia Lập sắp xếp thu tiền. Có người muốn tiếp tục chơi, Gia Lập, Xuân Hỉ, Điền Nghiên và Thẩm Y Đình không tham gia.

 Gia Lập trước tiên đưa Điền Nghiên về nhà, Thẩm Y Đình nói đưa cô trở về khách sạn là được, ai ngờ Cố mẹ gọi điện thoại đến bảo cô về nhà ăn cơm, vì thế ba người liền cùng nhau về nhà. Dọc đường đi, Thẩm Y Đình rất trầm mặc, nhìn ngoài cửa sổ, suy nghĩ bay xa. Xuân Hỉ dù ngu ngốc cũng biết cô có tâm sự, tò mò muốn chết, nhưng lại ngại ngùng không dám hỏi, liền không được tự nhiên ở bên trong xe nhích tới nhích lui, một khắc cũng không yên tĩnh.

Lúc vào nhà, Xuân Hỉ liền cảm giác được có một chút không bình thường. Quả nhiên, đi vào phòng khách, bọn họ nhìn thấy một nam nhân xa lạ đang ngồi trên sô pha, nam nhân thấy bọn họ đến, liền đứng lên.Namnhân có khuôn mặt lạnh lùng, thân hình có chút uy nghiêm, mặc một thân tây trang, phong trần mệt mỏi.

Đang lúc Xuân Hỉ nghi hoặc, Thẩm Y Đình bỗng nhiên mở miệng: “Mẹ, con không thoải mái, con đi trước, lần khác lại đến gặp mọi người.”

Nói xong cô vội vàng thay đổi giầy rồi đi ra cửa.

Namnhân nhìn bọn họ hơi hơi gật đầu, thần sắc lo lắng nói: “Y Đình đến đây rồi tôi cũng sẽ không quấy rầy nữa, thật có lỗi.”

Đợi cho nam nhân cũng rời đi, Xuân Hỉ mới hỏi: “Mẹ, nam nhân kia là ai a?”

“Hình như là vị hôn phu của Y Đình. Anh ta nói như vậy, ai biết chứ, thoạt nhìn hình như hơn ba mươi. Aiz, không biết Y Đình ở bên ngoài gặp gỡ người như thế nào, thật lo lắng.” Cố mẹ lo lắng nói.

Buổi tối, Xuân Hỉ cơm nước xong cùng Gia Lập đi tản bộ trong tiểu khu. Xuân Hỉ kéo cánh tay Gia Lập, ngửa mặt hỏi: “Anh nói Y Đình có thể là tiểu tam hay không a? Vì sao vừa thấy nam nhân kia liền bước đi?”

Gia Lập không nói gì.

Xuân Hỉ lắc lắc cánh tay của anh, “Ai, em đang hỏi anh đấy!”

Một bác hàng xóm dắt chó đi dạo đang đi ở đối diện đến nhìn thấy bọn họ, cười tủm tỉm chào hỏi: “Gia Lập, đã lâu không thấy cháu. Nghe mẹ cháu nói, hai đứa chuẩn bị kết hôn? Thật tốt nha, bác cùng lão già nhà mình đã sớm muốn uống rượu mừng của cháu và Xuân Hỉ!”

Gia Lập ý cười thâm trầm: “Thế ạ? Cũng sắp rồi ạ, đến lúc đó khẳng định sẽ thông báo cho dì Vương biết.”

Xuân Hỉ ngồi xổm một bên chơi đùa với con chó nhỏ, nghe nói như thế nhanh chóng đứng lên xua tay, còn chưa có mở miệng thì Vương đại thẩm kia liền vỗ vỗ bả vai Xuân Hỉ, cười đến thoải mái: “Ôi, Xuân Hỉ cũng không nên ngượng ngùng, chờ tin tốt của các cháu!”

Gia Lập nhìn biểu tình oán niệm của Xuân Hỉ, ho nhẹ một tiếng che giấu ý cười, “Đừng nhìn anh như vậy, chuyện này cũng không phải do anh nói ra ngoài.”

Xuân Hỉ hừ một tiếng, nói: “Vậy cũng là do anh sai! Không cho phép! Đừng tưởng rằng như vậy em sẽ gả cho anh!” Cô bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu: “Ngay cả cầu hôn cũng không có, nhẫn kim cương cũng không có…”

“Cái gì?” Gia Lập không nghe rõ.

“Cái gì? cái gì?” Xuân Hỉ giả bộ.

Điện thoại của Gia Lập kêu lên, anh nhìn dãy số, nhíu mày bỏ lại Xuân Hỉ đến góc nhận điện thoại, sau đó lập tức đi tới nói: “Bệnh viện có chút việc, anh đi nhìn một chút, em về nhà trước đi.”

Xuân Hỉ bán tín bán nghi, chung quy vẫn cảm thấy anh không thích hợp, nhưng vẫn  gật gật đầu, dặn anh về sớm một chút.

Cô trên đường về nhà, không ngừng nhớ tới thần sắc Gia Lập cùng với Thẩm Y Đình thần bí qua lại, trong lòng vô cùng lo lắng bất an. Cô ở trên ban công trong chốc lát, vẫn như cũ không thấy Gia Lập trở về, vì thế gọi điện thoại cho Tiếu Hàm.

Cô không yên nói: “Anh có ở cùng một chỗ với Gia Lập không? Em gọi điện anh ấy không nghe máy.”

Tiếu Hàm sửng sốt một chút: “A? Không ở, anh hôm nay phải trực, cậu ấy lại không đến ca, làm sao có thể cùng một chỗ. Em một lát nữa gọi lại đi, cậu ấy khả năng không nghe thấy.”

Trái tim Xuân Hỉ liền trùng xuống. Không phải cô đa nghi, mà từ nhỏ cô đều sợ hãi Gia Lập cùng Thẩm Y Đình một chỗ, những năm trước, chỉ cần tìm không thấy Gia Lập,  hơn phân nửa đều có liên quan đến Thẩm Y Đình, cô thật sự rất sợ hãi diễn lại trò cũ, Thẩm Y Đình sẽ cướp Gia Lập của cô đi.

Xuân Hỉ trong lòng có một giọng nói nói phải tin tưởng Gia Lập, mà một giọng ma quái khác lại nói, Thẩm Y Đình không thể tin. Cô đấu tranh một phen, cuối cùng vẫn còn bị yêu ma quỷ quái thuyết phục, gọi điện cho Gia Lập.

 

Qua thật lâu, điện thoại vẫn thanh âm như cũ, thẳng đến khi trong điện thoại vang lên giọng nữ máy móc —— “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”

Xuân Hỉ chỉ cảm thấy giọng nói đó thật chói tai, trong lòng càng ngày càng khó chịu, cô cố nén tim đập nhanh, lại gọi một lần nữa, lúc này chỉ vang lên vài tiếng, Gia Lập liền nhận điện thoại.

Xuân Hỉ nắm chặt tay, ra vẻ thoải mái hỏi: “Anh đang ở đâu? Em muốn anh bánh trẻo rán phố đối diện, giúp em mua nhé.”

Gia Lập dừng lại một chút nói: “Ừ, còn ở bệnh viện, lúc về sẽ mua cho em.”

Nói dối! Gia Lập lại có thể nói dối cô!

Cô không trả lời anh, mệt mỏi ngắt điện thoại. Cô xoa xoa ngực, một cảm giác mãnh liệt sai khiến cô đi tìm anh.

Đã là khoảng 9, 10 giờ tối, Xuân Hỉ không hề nghĩ ngợi liền chạy vội đi ra ngoài. Đi đến cửa tiểu khu, chỉ có 5 phút lộ trình mà lâu giống như cô đi năm năm, mỗi một bước đi, ngực đều thấy khó chịu. Nhưng mà thời điểm cô đi đến bên ngoài tiểu khu, cô vô cùng hối hận vì hành vi của mình lúc này. Thì ra giả bộ không biết, so với tận mắt nhìn thấy, tốt hơn nhiều!

Xuân Hỉ kinh ngạc thấy dưới đèn đường, Gia Lập đang ôm Thẩm Y Đình ở cùng một chỗ. Gia Lập khẽ vuốt phía sau lưng của Thẩm Y Đình, giống như đang thấp giọng nói cái gì, dưới ngọn đèn nhu hoà, biểu tình của Gia Lập thực sự ôn nhu. Xuân Hỉ kinh ngạc, hoảng hốt đứng lên, kinh ngạc vẫn không nhúc nhích, thẳng đến khi trái tim đau nhức, ngực buồn bực đến không thở được, cô mới lấy lại tinh thần. Xoay người chạy trở về, vừa chạy vừa gạt nước mắt.

Cô chạy về nhà, nhốt mình tại trong phòng, che miệng vụng trộm khóc. Không biết qua bao lâu, cô nghe thấy có người gõ cửa.

“Xuân Hỉ, ngủ chưa? Anh mua bánh trẻo rán về, nhân lúc còn nóng hãy ăn đi.” Là Gia Lập.

Cô nghe thấy thanh âm quen thuộc kia, vô cùng giận dữ. Anh ta lại lừa cô! Trình Gia Lập lại dám lừa cô!

Xuân Hỉ mở cửa ra, quát anh: “Anh cút đi! Trình Gia Lập, anh cút đi cho tôi! Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa! Anh cùng với Y Đình của mình song túc song tê (túcở chung một nơi, tê: cùng nhau bay lượ, ý dùng để so sánh với những đôi nam nữ đang yêu nhau không thể cách xa nhau mà như hình với bóng) tốt lắm, đừng tới tìm tôi nữa !”

 

Vẻ mặt Gia Lập vốn kinh ngạc lại trở nên âm trầm: “Em đang nói bậy bạ gì đó?”

“Tôi mới không nói bậy! Anh nói vừa rồi anh làm gì? Ở bệnh viện? Anh rõ ràng là đi hẹn hò với Thẩm Y Đình! Tôi đều thấy!”

Gia Lập trầm mặc, vài giây sau hai tròng mắt nghiêm túc nhìn Xuân Hỉ nói: “Không phải như thế.”

Im lặng của anh, nghi ngờ của anh, đều làm cho Xuân Hỉ cảm thấy anh ta đang nói dối, cô không tin!

Cô cầm lấy đồ vật linh tinh trên bàn học ném vào Gia Lập, Gia Lập đứng ở đàng kia vẫn không nhúc nhích, không né tránh chút nào, đợi cho Xuân Hỉ tìm không thấy vật nào để gây rối, anh mới đi qua.

Nhưng mà Xuân Hỉ lại đá đuổi anh đi ra ngoài.

Tiềng ồn ào va chạm làm cho Cố ba Cố mẹ đến đây, vừa thấy liền biết hai người cãi nhau, nhanh chóng hoà giải: “Xuân Hỉ nhà chúng ta hẹp hòi, tranh cãi ầm ĩ một hồi là đựơc rồi, con nên mắng nó nhiều vào, vợ chồng son lúc nào chẳng có cãi nhau, càng ầm ỹ tình cảm càng tốt.”

Gia Lập không có nghe vào, anh thoáng nhìn vật ở giữa đống hỗn tạp, có một quyển nhật kí mở ra, phía trên viết “Thư tình cho Gia Lập”, vài chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, rất chọc người xem. Gia Lập nhặt lên, trong lúc vô ý rơi ra một tờ giấy, phía trên tràn ngập tên Gia Lập, chi chít, bên cạnh cùng với tên Gia Lập, còn có ba chữ “Em yêu anh”, mà phía trên tờ giấy này ghi đúng là ngày mấy tháng trước.

Đột nhiên tâm anh như loạn ma, thu hồi quyển nhật kí nói với Cố ba Cố mẹ một câu: “Ngày mai con lại tới gặp Xuân Hỉ” liền đi luôn.

Ban đêm, Xuân Hỉ mất ngủ. Cô ngồi ở bên giường khóc suốt một đêm, đứt quãng, mỗi khi nghĩ đến Gia Lập, trong lòng cô đều muốn đau. Không thể đi vào giấc ngủ không chỉ có mình Xuân Hỉ, Gia Lập cả một đêm đều ở lật xem “Một trăm phong thư tình” kia của Xuân Hỉ, anh vuốt ve dòng chữ xinh đẹp của Xuân Hỉ, ngón tay đều đang run rẩy, anh không hề biết, cô lại thích anh lâu như vậy, nhìn nha đầu kia như vô tâm vô phế nhưng lại đem tâm sự che giấu sâu như thế.

Ước chừng rạng sáng khoảng gần 5 giờ, Xuân Hỉ cảm thấy ngực buồn bực khó chịu, đầu càng đau hơn, phòng đóng chặt kín gió, cô từ giường đứng lên, đi đến ban công thông khí.

Sắc trời xanh thẫm, có dấu hiệu bình minh.

Cô vừa ra ban công, liền thấy Gia Lập đứng ở đối diện. Cô nhất thời cứng lại, không phải vì thấy Gia Lập, mà là vì thứ Gia Lập đang cầm trong tay, đúng là quyển nhật kí bí mật của cô.

Gia Lập nhìn hai mắt cô sưng đỏ, nhăn mi lại. Hai người trầm mặc, lúc Xuân Hỉ đang muốn xoay người trở về, Gia Lập bỗng nhiên nói: “Nhật kí trả lại cho em, đi ra lấy.”

Xuân Hỉ do dự một chút, nghĩ nghĩ rồi vẫn đi.

Ở cửa nhà, Gia Lập đưa quyển nhật kí cho cô, đồng thời dễ dàng nắm lấy tay cô, lôi kéo cô xuống dưới lầu, sức của anh rất lớn, Xuân Hỉ kinh ngạc giãy dụa như thế nào đều không được, thẳng đến khi Gia Lập quăng cô tiến vào trong xe.

“Anh làm gì!” Xuân Hỉ rống lên một tiếng, cô còn đang đi dép lê, rạng sáng mùa xuân còn có chút gió lạnh, cô không khỏi rùng mình một cái, bỗng nhiên cảm thấy mình rất thê thảm.

Gia Lập trầm giọng nói: “Mang em đi một nơi.”


Chương 46: Trình gia có hỉ (1)

 Edit: gau5555

Beta: meott

Gia Lập khởi động xe chạy về phía bờ sông, mặt không chút thay đổi, không nói được một lời. Hai người đều trầm mặc, đều tự trong lòng có chút suy nghĩ. Xuân Hỉ vụng trộm liếc anh một cái, lại tựa đầu xoay trở về, nhìn ngoài cửa sổ, trong tay gắt gao nắm một góc quyển nhật ký. Đây là bí mật của cô, là bí mật không muốn chia sẻ với bất kì kẻ nào, Gia Lập cũng không được. Cô có loại cảm giác con tơ bị lột trước mặt bao nhiêu người, cảm thấy thẹn, Gia Lập nhất định sẽ cho rằng hành vi này của cô giống như một vở hài kịch thật buồn cười.

 Xe chạy tới một toà nhà gần bờ sông, là toà nhà mới xây xong, hơn nữa sắc trời còn sớm, trong khu nhà người ở có vẻ rất thưa thớt, yên tĩnh vô cùng.

Gia Lập ấn còi đưa xe đỗ dưới tầng lầu của toà nhà, Xuân Hỉ bị anh lôi kéo xuống xe, không khí trong lành làm cho đầu óc hỗn độn của cô có chút ngẩn ra, thanh tỉnh không ít.

Anh mím môi nắm tay cô tiến vào tầng trệt, đi thang máy chạy đến tầng mười lăm.

Xuân Hỉ thử giãy tay anh ra, bởi vì sức của anh rất lớn, nắm làm xương ngón tay của cô hơi hơi đau. Nhưng mà Gia Lập không mảy may thay đổi một chút, ngược lại nắm càng chặt, Xuân Hỉ đều phân không rõ mồ hôi trong lòng bàn tay là của cô hay là anh.

“Anh dẫn em tới nơi này làm gì? Sẽ không phải giết người diệt khẩu chứ…” Xuân Hỉ suy đoán không hề ăn khớp.

Gia Lập không để ý tới cô điên ngôn điên ngữ, một bàn tay từ túi lấy ra chìa khóa mở cửa. Phòng số 1501. Anh đẩy cửa ra, đập vào mặt là một trận gió đến, pha lẫn mùi vôi trong phòng mới. Anh đưa cô đến giữa phòng khách, sau đó đem chìa khóa đặt ở trong tay cô, nói: “Thích không?”

Xuân Hỉ trong khoảng thời gian ngắn ngây ngẩn cả người, cầm chìa khóa nghĩ nghĩ mới nói ra: “Anh nói phòng ở?”

Gia Lập cười cười: “Ừm, có thích hay không? Em không phải nói thích có nhà ở nhìn ra sông Trường Giang sao?”

Anh đưa cô đến ban công, đối diện chính là nước sông Trường Giang chảy cuồn cuộn. Cô từng nói qua: “Về sau em kết hôn, nhà mới tuyệt đối không trang hoàng như vậy, đơn giản một chút là được rồi. Uhm, đầu tiên phòng phải nhìn ra cảnh sông, chính là đứng ở trên ban công, trước mặt chính là nước sông cuồn cuộn, buổi tối xem mặt trời lặn khẳng định rất được. Phòng khách nếu chủ đề là màu da cam, thì có vẻ ấm áp! Phòng ngủ phải dán giấy màu vàng nhạt, có hoa văn như này…”

Xuân Hỉ nhìn ánh mặt trời đang dâng lên, hốc mắt liền đỏ. Cô bắt lấy ống tay áo của Gia Lập, hỏi: “Anh mua lúc nào? Có đắt hay không? Phòng nhìn ra quanh cảnh sông Trường Giang chắc rất đắt tiền! Anh sao lại tiêu tiền loạn lên như thế chứ? Còn có, anh mua phòng ở cho em làm gì?”

“Phòng mới để kết hôn.” Gia Lập nói, anh từ trong túi quần lấy ra một cái hộp, mở lấy nhẫn kim cương bên trong ra, đặt trước mắt Xuân Hỉ, Xuân Hỉ lập tức liền toét miệng, cười rộ lên: “Anh đang cầu hôn sao?”

Gia Lập nhướng mày, loại chuyện cầu hôn này là lần đầu tiên anh làm, đương nhiên cũng là một lần cuối cùng, anh không giống như người khác, thổ lộ cũng không, nhưng mà cô nhóc Xuân Hỉ này, nếu không cầu hôn với cô, cô sẽ không gả, cho nên dù xấu hổ cũng muốn thỏa mãn cô một chút vậy.

Gia Lập nhìn ánh mặt trời mới lên, ánh nắng màu da cam chiếu rọi bọn họ, rất rực rỡ, “Lấy mặt trời làm chứng, anh Trình Gia Lập hiện tại cầu hôn với tiểu thư Cố Xuân Hỉ, anh ăn nói không tốt, tính tình không tốt, công việc không thể thường xuyên ở cùng em, thỉnh thoảng còn có thể giáo huấn em, quở trách em, quản em. Như vậy xin hỏi em nguyện ý gả cho anh sao?”

Xuân Hỉ cười cười, quyệt miệng nói: “Em đây thích ăn ngon lười biếng, trí nhớ cũng không tốt, cả ngày bừa bãi, còn có thể lạc đường! Uhm… Có chút hư vinh, thời điểm anh dạy em, quở trách em, quản em, em khẳng định sẽ tranh luận với anh, không nghe anh nói, còn có em là công chúa bệnh! Vậy anh nguyện ý lấy em sao?”

Gia Lập cười rộ lên, nhéo nhéo hai má của cô: “Em nói xem?”

Xuân Hỉ ha ha cười, đoạt nhẫn trong tay anh đeo vào ngón tay của cô, giơ tay lên thưởng thức một phen, dào dạt đắc ý nói: “Đương nhiên nguyện ý, bà xã hiền lành như em đi tìm ở chỗ nào hả? Sớm cầu hôn một chút em sẽ sớm gả cho anh, Gia Lập, không phải em nói anh, nhưng anh đôi khi cũng có lúc không thông suốt như thế, có phải gần em quá hay không, gần mực thì đen nha!”

Gia Lập ôm cô vào lòng, cúi đầu muốn hôn cô. Xuân Hỉ bỗng nhiên ngăn chặn môi của anh, sẵng giọng: “Anh còn không giải thích chuyện tối hôm qua, mơ tưởng ôm mỹ nhân về!”

Gia Lập đem cằm đụng ở đỉnh đầu của cô, “Tối hôm qua vốn không có việc gì. Anh lừa em đi bệnh viện không phải vì Y Đình, mà là đi lấy chìa khoá phòng mới. Phòng ở khu này bán rất nhiều, còn lại không phải hướng không tốt mà là không nhìn được cảnh sông Trường Giang, anh nhờ một người bạn hỗ trợ mới mua được căn hộ này. Ngày hôm qua anh ta giúp anh lấy chìa khoá về nhà, nhưng mà hôm nay anh ta đi công tác, anh phải vội vã cầm, cho nên mới đi lấy. Lúc trở về ở ven đường nhìn thấy Y Đình đang ngồi trên mặt đất khóc, không thể không quan tâm.”

Xuân Hỉ ê ẩm nói: “Vậy anh có chuyện gì về cô ấy đều muốn nhúng tay vào sao, làm gì mà lại ôm cô ấy? Em không thích.”

“Được được, về sau anh thấy cô ấy sẽ cách xa một chút.” Gia Lập bất đắc dĩ nói, trong lời nói lộ vẻ sủng ái.

“Nhưng mà Y Đình vì sao thương tâm như vậy chứ? Đúng rồi, nam nhân kia tìm cô ấy là thần thánh phương nào?” Giải quyết xong vấn đề bên trong, Xuân Hỉ rốt cục lại tám chuyện luôn.

“Là vị hôn phu của cô ấy.”

“Vậy hắn ta đối với Y Đình nhất định không tốt, bằng không Y Đình làm sao có thể khóc thảm như vậy.” Xuân Hỉ khó có được lúc đồng tình với Y Đình.

“Chuyện người khác em quan tâm nhiều như vậy làm gì? Huống hồ Y Đình cũng sắp đi rồi.” Gia Lập nói.

“A? Nhanh như vậy? Cũng không đúng, sớm đi sớm…”

Cô còn chưa nói xong, đã bị Gia Lập cúi đầu ngăn chặn đôi môi. Anh đem cô ôm rất chặt, đôi môi mềm mại của cô làm anh say mê đến thật lâu không thể quên. Nếu nói Xuân Hỉ ở rất lâu trước kia đã thích Gia Lập, như vậy Gia Lập thì sao? Bí mật này chỉ sợ chỉ có chính anh biết.

Một năm trước kia Xuân Hỉ mười lăm tuổi, Gia Lập còn đang ở bên ngoài học nghiên cứu sinh. Lúc nghỉ hè Gia Lập ở lại bệnh viện địa phương thực tập, Xuân Hỉ đi thăm anh thuận đường dạo chơi một chút.

Gia Lập rất cao hứng, ít nhất anh hơn một năm rồi không nhìn thấy Xuân Hỉ. Ở nhà ga nhìn thấy cô đeo theo một cái ba lô to gian nan từ trong đám người vây quanh vẫy tay về phía anh, một khắc kia, toàn bộ tâm tư của anh đều là tràn đầy sung sướng.

Anh để cô tạm thời ở lại ký túc xá, bạn học cùng phòng trở về nhà, vừa vặn thừa ra một cái giường ngủ cho Xuân Hỉ. Ban ngày anh phải đi làm, cô liền một mình ở ký túc xá đọc tiểu thuyết, tivi, thỉnh thoảng đi dạo một chút lại bị lạc đường, ở buồng điện thoại ven đường gọi điện thoại cho anh, cô ủy khuất sắp khóc lên làm cho anh cả một ngày đều tâm thần không yên. Giống như từ nhỏ đều như thế này, mỗi một hành động mỗi một câu nói của cô, đều có thể tác động đến cảm xúc của anh.

Một đêm kia, Gia Lập tham gia bữa ăn tiễn sư huynh cùng sư tỷ sắp tốt nghiệp, uống một chút rượu, đã khuya mới trở về ký túc xá. Thời điểm anh đẩy cửa đi vào, liền ngửi thấy được mùi hương thản nhiên trên người Xuân Hỉ, anh sửng sốt một chút mới nhớ lại hoá ra Xuân Hỉ ở trong này. Anh đi đên bên giường của cô, thay cô đắp lại chăn, lướt nhẹ trên chiếc trán, Xuân Hỉ hơi hơi mím, môi thật thà chất phác ngủ ở dưới ánh trăng có vẻ càng đáng yêu.

Có lẽ là ma chướng (‘Ma chướng là những chướng ngại, ngăn chận việc tu hành và sự thăng tiến của trí tuệ’, đại khái ở đây ý chỉ u mê, mê muội) , Gia Lập lẳng lặng nhìn cô trong chốc lát không khỏi đưa tay xoa môi của cô, vuốt nhè nhẹ lặp đi lặp lại, cuối cùng, anh chậm rãi hạ xuống, hôn lên.

Mềm mại đụng vào làm cho huyết mạch Gia Lập phun trào, kìm lòng không đậu hôn cô sâu hơn, bàn tay cũng tham lam tiến vào vạt áo của cô, vuốt phẳng vòng eo của cô, nhẹ nhàng hướng lên trên phủ lên ngực của cô. Không biết qua bao lâu, thẳng đến khi hô hấp của Xuân Hỉ không thoải mái khẽ kêu lên một tiếng, anh mới hoàn toàn tỉnh ngộ, phút chốc rời ra.

Anh ngồi yên ở bên giường Xuân Hỉ, cũng không dám nhìn cô. Cô mới mười lăm tuổi! Anh sao lại có thể… Chỉ có chính anh biết anh cũng không uống rượu, anh rất tỉnh! Anh lại có thể đối với em gái mình trân trọng từ nhỏ làm ra loại chuyện dâm loạn này!

Từ đó về sau, Gia Lập liền bắt đầu đối với Xuân Hỉ dần dần lãnh đạm, anh sợ bản thân sẽ giẫm lên vết xe đổ đối Xuân Hỉ làm ra chuyện gì mà anh cũng không thể khống chế được.

Nếu bọn họ đều thẳng thắn một chút, thì có thể sớm vài năm trước bọn họ đã kết hôn, hiện tại thậm chí có thể ẵm đứa nhỏ. Song cũng may mắn, bọn họ vẫn không có cách xa nhau.

Khả năng, bởi vì khoảng cách quá gần, cho nên càng thấy không rõ.

…….

Không đến vài ngày, chiếc nhẫn toả sáng kim cương trên tay Xuân Hỉ đã bị cặp mắt sắc của mẹ già cô phát hiện. Việc vui truyền ngàn dặm, không đến mấy giờ, phạm vi mấy hộ gia đình đều là biết lão Trình gia cùng lão Cố gia việc vui tới gần.

Thời điểm Cố gia đắm chìm ở trong vui sướng, Thẩm Y Đình cũng đến cáo biệt.

“Mẹ, vẫn cảm tạ mẹ năm đó đã thu lưu con, đời này con đều nhớ rõ ân huệ của người và ba đối với con. Cám ơn ba mẹ.” Thẩm Y Đình nói.

Cố mẹ lưu luyến không rời, hai mắt đẫm lệ gật gật đầu: “Bé ngoan, hãy sống tốt, không cần nhớ thương chúng ta, qua năm mới gọi điện báo bình an là được rồi!”

Thẩm Y Đình cùng Cố ba Cố mẹ hàn huyên một lát, lại cáo biệt với Xuân Hỉ. Thẩm Y Đình kéo Xuân Hỉ đến phòng ngủ của cô, từ trong túi lấy ra cái hộp đưa cho Xuân Hỉ: “Nghe nói cô cùng Gia Lập sẽ kết hôn, chúc mừng hai người. Cái này cho cô, tôi đưa lễ vật kết hôn.”

Xuân Hỉ mở hộp ra vừa thấy, một chuỗi vòng cổ thủy tinh hoa lệ, cô phân biệt đẳng cấp một chút, lắp bắp kinh hãi nho nhỏ: “Thi hoa lạc thế kỳ?”

Thẩm Y Đình cười rộ lên: “Chị gái cô vẫn còn tiền, đừng khách khí với tôi!”

“Chị gái cô” ba chữ này đánh trúng vào điểm nhạy cảm của Xuân Hỉ, cẩn thận ngẫm lại, trừ bỏ Gia Lập, làm bạn trưởng thành cùng cô, đại khái cũng chỉ có Thẩm Y Đình .

Thẩm Y Đình cầm tay cô nói: “Hãy quý trọng Gia Lập, còn có, chú ý thân thể của mình, trái tim khó chịu thì phải rèn luyện rèn luyện nhiều hơn, chuyện này tôi có kinh nghiệm, bệnh tim của tôi dường như đã khỏi hẳn, còn phải do may mắn, ba mẹ cô năm đó đã thu lưu tôi, bằng không đã sớm chết ở bệnh viện không có người quan tâm.”

Xuân Hỉ trừng mắt nhìn, không rõ: “Cô bị bệnh tim?”

“Đúng vậy, bằng không khi đó chúng ta làm sao lại ở chung một phòng bệnh.”

Xuân Hỉ nghi hoặc, không đúng a, thời điểm cô nằm viện rõ ràng là thân thể rất suy yếu nên nằm viện điều trị a!

“Vậy tôi cũng bị bệnh tim?” Xuân Hỉ nghiêng đầu hỏi.

Thẩm Y Đình sửng sốt vài giây, bỗng nhiên cười rộ lên: “Bằng không cô cho là Gia Lập vì sao lại lựa chọn học y, vì sao lựa chọn chuyên khoa tim mạch này?”

“A?” Xuân Hỉ càng thêm hồ đồ .

Thẩm y đình vỗ vỗ vai cô cười thoải mái: “Tôi hay nói đùa!”

Xuân Hỉ xuy một tiếng, nữ nhân này trước khi đi còn không quên đùa giỡn cô, thật sự là chán ghét!

Thẩm Y Đình lúc đến cũng là Gia Lập và Xuân Hỉ đi đón, lúc đi cũng là Gia Lập cùng Xuân Hỉ đưa đi.

Đại sảnh sân bay, Xuân Hỉ nhìn bóng dáng Thẩm Y Đình rời đi, lại cảm thấy có chút thê lương, cô giống như có tâm sự không nói hết chôn giấu dưới đáy lòng, cô cười rất sáng lạn nhưng mà Xuân Hỉ lại cảm thấy cô tuyệt đối không vui vẻ. Lần ly biệt này, có lẽ tiếp theo gặp lại cũng là mười mấy năm sau. Xuân Hỉ đột nhiên nghĩ, cũng không phải thâm cừu đại hận gì, cô cũng không tất yếu lại đi chán ghét một người mười mấy năm cũng không thấy mặt.

“A, cô ấy sao lại đi cửa kia?” Xuân Hỉ chỉ vào phía trước hỏi.

Gia Lập nói: “Đúng vậy, cô ấy không trở về nhà, trực tiếp điAustralia.”

“Đi Australia làm gì?”

“Anh làm sao mà biết?”

“Kỳ thật… Y Đình cũng không có đáng ghét như vậy, có phải hay không?”

“Anh lại chưa từng chán ghét cô ấy.”

“Vậy anh tại sao không chán ghét cô ấy? Cô ấy cướp đi ba mẹ em, cướp đi búp bê vải của em, còn đoạt đi anh nữa!” Xuân Hỉ khóc lóc om sòm nói.

Gia Lập cười cười: “Cô ấy chính là không có cảm giác an toàn. Em ngẫm lại xem, một đứa nhỏ bị cha mẹ vứt bỏ ở bệnh viện, may mắn có thể được cha mẹ em thu lưu, cô ấy nhất định nắm chắc cơ hội, không cho mình lại bị vứt bỏ. Cô ấy hao hết tâm tư lấy lòng ba mẹ em còn có hàng xóm chung quanh, làm một đứa nhỏ mới mười bốn tuổi em không biết là rất đáng buồn sao? Cô ấy lấy lòng anh, nếu anh nói với cô ấy nhiều lời một chút có thể làm cho cô ấy an tâm hơn một chút, như vậy cớ sao mà không làm chứ?”

“A, như vậy sao, vậy cô ấy hiện tại hình như không được tốt lắm.”

“Em cũng biết? Ít nhất bệnh của cô ấy đã được trị, cũng có tiền điAustralia, ít nhất so với trước kia, hoàn cảnh của cô ấy tốt hơn không ít.”

Nói đến bệnh, Xuân Hỉ nhớ tới Thẩm Y Đình nói đùa cô cũng bị bệnh tim, nhưng cô sẽ không tin tưởng, nếu cô bị bệnh tim sao còn có thể vui vẻ đến tận bây giờ chứ?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+