Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời- Hồi 1, C09-10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9: Chuyển trường mới 

Ngày từng ngày trôi qua, thời gian chính là như vậy, từng giây từng phút tính ra thì rất lâu, nhưng bỗng nhiên quay đầu lại thì phát hiện ra nó tựa như nước chảy, yên lặng mà trôi qua như chiếc đồng hồ cát, đâu vào đấy trải qua những tang thương của nhân gian.
Sáu năm sau…
Bạc Tuyết bảo đầu thu vẫn tràn ngập ánh nắng, hồ nước vẫn xanh thẳm, trong veo, tòa thành mộng ảo này khiến người ngoài khao khát, mong ước; thậm chí đứng trước nó cũng phải chùn bước như đứng trước thác nước hùng vĩ từ trên núi cao chảy xuống. Ngày qua ngày, thời gian cũng không làm giảm đi vẻ đẹp của tòa thành, ngược lại khiến nó càng thêm tràn ngập vẻ thần bí.
Đương nhiên, tất cả điều này đều là trong mắt người ngoài đánh giá.
Trong Bạc Tuyết Bảo, những người làm mặc đồng phục trắng vẫn bận tới bận lui. Dưới ánh mặt trời, nhóm người chăm sóc cây cẩn thận chăm chút từng ngọn cây cọng cỏ. Đầu buổi chiều thật yên tĩnh, tiếng chim chóc ngẫu nhiên vang lên đến vui tai, càng làm cho không khí thêm tươi mới.
Đang lúc phân phó người làm, quản gia Hàn Á bỗng thấy trước mắt tối sầm, hai mắt bị một đôi bàn tay mềm mại nhỏ bé che lại, cùng với đó là giọng nói trong veo như tiếng chuông bạc…
“Con là ai nào?”
Quản gia Hàn Á vốn đang sửng sốt liền kích động vạn phần, kéo bàn tay nghịch ngợm xuống, đứng bật dậy. Ông nhìn thấy dưới ánh mặt trời là cô bé đang cười khanh khách với mình, trong lúc nhất thời nghẹn ngào không thôi.
“Tiểu thư Mạch Khê?”
Tiện đà ông nhìn về đám đông vệ sĩ phía sau, vẻ mặt chuyển sang nghiêm nghị…
“Các cậu sao có thể tùy tiện thay đổi lộ trình của tiểu thư vậy hả? Vạn nhất có gì sai sót, ai có thể tha thứ được hả?”
Vốn dĩ ông được thông báo là ngày mai tiểu thư Mạch Khê trở về tòa thành, cho nên sáng sớm mấy ngày nay đều sai bọn người làm chuẩn bị mọi thứ, phòng của tiểu thư Mạch Khê, đồ chơi của tiểu thư, quần áo của tiểu thư, cả những đồ ăn tiểu thư Mạch Khê thích nữa.
Sáu năm, tiểu thư Mạch Khê đã rời khỏi tòa thành sáu năm. Ông mỗi ngày đều mong một ngày này tiểu thư Mạch Khê quay lại, không nghĩ tới, hôm nay Mạch Khê đã bất ngờ trở lại.
Bọn vệ sĩ bảo vệ Mạch Khê đứng hai bên, cách đó không xa là chiếc xe xa hoa chuyên đưa đón Mạch Khê.
Bọn vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau, không dám nhiều lời.
Mạch Khê đứng một bên cười tinh nghịch, kéo lấy cánh tay quản gia Hàn Á, nũng nịu nói: “Bác Hàn Á, đừng trách họ, là Mạch Khê nhớ bác, cho nên mới về nhà trước để cho bác một bất ngờ thôi.”
Vẻ mặt uy nghiêm của quản gia Hàn Á cũng dịu đi, đối với Mạch Khê chỉ còn nét hiền lành và cưng chiều. Thời gian in dấu vết trên khuôn mặt ông, ông già đi một chút, tóc cũng trắng vài sợi, nhưng vẫn khỏe mạnh như lúc ban đầu.
“Được, được, bác cũng rất nhớ tiểu thư Mạch Khê, lại đây bác xem nào.”
Mạch Khê đã trưởng thành.
Sáu năm sau, hình ảnh Mạch Khê tám tuổi khi rời đi còn ngây ngô, non nớt đã không còn. Mạch Khê giờ ngày càng xinh đẹp, lộ ra khí chất thanh nhã, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi môi hồng nhuận như trái anh đào, mái tóc quăn dài phủ trên đầu vai. Dưới ánh mặt trời, làn váy công chúa nhẹ nhàng bay, nụ cười trên môi cô thật đẹp, nhưng thật sự, mới mười bốn tuổi mà đã mang dáng dấp của một tiểu mỹ nhân rồi.

Đáy mắt quản gia Hàn Á hiện lên vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng, thậm chí khóe mắt tự nhiên phiếm lệ, “Tiểu thư Mạch Khê đã trưởng thành rồi, thật tốt quá, thật tốt!”
“Bác Hàn Á, đừng khóc, về sau Mạch Khê sẽ không bao giờ rời xa bác nữa, sẽ ở bên cạnh bác.” Mạch Khê thấy hai mắt ông đẫm lệ thì nâng bàn tay nhỏ bé lên, lau đi giọt nước mắt bên khóe mắt ông.
Quản gia Hàn Á gật đầu.
Sáu năm nay, không lúc nào là ông không lo lắng cho Mạch Khê. Cả đời ông không có con, bởi vậy khi lần đầu tiên nhìn thấy đứa nhỏ này, thấy cặp mắt sợ hãi, ông đột nhiên trào dâng tình thương của một người cha, chăm sóc cô như đứa con gái bé nhỏ. Chính là, ông không hiểu tại sao cậu chủ lại ra quyết định kia, để cho Mạch Khê mới tám tuổi đã phải chuyển đến ngôi trường lạ lẫm, mà cô bé thì vẫn muốn ở lại tòa thành.
Ông vẫn còn nhớ rõ bộ dáng lưu luyến của Mạch Khê khi rời khỏi tòa thành, cũng nhớ rõ bộ dáng cô bé muốn khóc nhưng không dám khóc; trong lòng con bé nhất định nghĩ rằng đây là lần thứ hai bị vứt bỏ. Đây là điều đứa nhỏ sợ, mà ngay cả ông cũng rất lo lắng, ông rất sợ đứa bé hai lần bị tổn thương, sẽ hằn trong tâm lý một bóng ma lớn, bởi phàm là trẻ con thì đều rất nhạy cảm.
Có điều…
Hôm nay nhìn tiểu thư Mạch Khê trước mặt với nét cười trong suốt, tâm tư Hàn Á rốt cục cũng thả lỏng. Không khó để ông nhận ra sự thay đổi của tiểu thư Mạch Khê, từ một đứa nhỏ suy dinh dưỡng dần biến thành cô gái yêu kiều; từ một cô bé cả ngày dè dặt, không thích nói chuyện, biến thành cô gái vui vẻ tươi cười, thậm chí còn học được cách an ủi người khác.
Ông biết, cậu chủ nhất định bố trí rất nhiều người bên cạnh cô, trải qua nhiều năm dốc sức chăm sóc như vậy, rốt cục Mạch Khê đã trưởng thành.
Giờ khắc này, quản gia Hàn Á lại có một loại cảm giác tự hào như kiểu “Ôi, nhà có con gái trưởng thành!”
“Mấy người, còn không mau đưa hành lý của tiểu thư về phòng!”
Ông lớn tiếng phân phó người làm. Những người làm đang sôi nổi bàn tán liền nhanh nhẹn làm việc, chứng kiến sự thay đổi lớn của Mạch Khê, họ đều nhìn cô với con mắt khác xưa, trong lúc nhất thời không nhận ra.
“Tiểu thư Mạch Khê trở về là tốt rồi, mấy năm nay sống ở ngoài nhất định là rất vất vả. Ngày mai là sinh nhật thứ mười bốn của con, bác nhất định sẽ chuẩn bị tốt cho con.” Quản gia Hàn Á đau lòng nhìn cô, vừa nói xong, đôi mắt lại phiếm đỏ.
Mạch Khê ngọt ngào  nở nụ cười, làm nũng  mà kéo tay quản gia, vội vàng an ủi…
“Bác như vậy làm con rất đau lòng, con có vất vả gì đâu? Chỉ là con đến một nơi khác học thôi, các thầy cô cũng khen con rất thông minh nhé, cho nên con mới có thể trước sinh nhật trở về cho bác bất ngờ mà.”
Kỳ thật cô không biết sinh nhật của mình là ngày nào, trong tư liệu nhận nuôi cũng không ghi chép sinh nhật của cô, cho nên ngày sinh của cô là ngày Hàn Á đưa cô vào tòa thành. Cho đến bây giờ, cứ đến sinh nhật cô là bác Hàn Á sẽ tặng quà, cho dù cô rời tòa thành đi học nhưng bác Hàn Á vẫn gửi quà sinh nhật không năm nào thiếu.

 

Chương 10: Người đàn ông dưới ánh trăng 

Mạch Khê còn nhớ rõ món quà đầu tiên cô nhận được là chiếc váy vô cùng xinh xắn, món đồ ao ước của các bạn cùng trang lứa.
Đó là lần đầu tiên cô nhận được quà sinh nhật. Bác Hàn Á nói đó là cha nuôi tặng cô. Ban đầu cô tin thế, nhưng sau này, khi cô dần dần lớn lên, cô bắt đầu tin quà sinh nhật hàng năm thật ra chính là bác Hàn Á tặng, bởi vì bác Hàn Á là người thương yêu cô nhất.
Về phần vị Lôi tiên sinh kia – cha nuôi của cô…
Hình như chỉ có trong truyền thuyết, cô chưa từng gặp qua ông ấy lần nào, thậm chí cả ảnh chụp cũng chưa từng thấy, chỉ nghe từ bác Hàn Á. Dần dần, Mạch Khê bắt đầu nghi ngờ, cha nuôi của cô… có thật tồn tại trên thế giới này không?
—————

Màn đêm yên lặng phủ xuống, trong không khí có chút se lạnh, lại mang theo một vẻ xa lạ.
Mạch Khê từ lúc tỉnh lại trong cơn mê lại chẳng thể nào ngủ được. Mùi hoa theo gió vào phòng, là hương thơm của Ngọc Sơn Bạc Tuyết.
Cô bật dậy, ánh trăng đổ xuống, kéo dài cái bóng nhỏ của cô trên tấm thảm trắng tinh. Cách đó không xa, tấm màn che cửa khẽ lay động, tựa như đang nói gì đó.
Sáu năm….
Thời gian tuy rằng đã qua sáu năm, nhưng Mạch Khê còn nhớ rõ lời nói của  Bác Hàn Á sáu năm trước… buổi tối đừng vào vườn hoa, hoa trong vườn dù héo úa cũng nhất định không được hái, nhất là hoa màu lam.
Sóng mắt trong suốt của Mạch Khê lưu chuyển. Màu mắt của cô rất đẹp, tựa như hòn bi tản ra sắc màu như ảo như mộng, nguyên nhân bởi vì cô là con lai.
Cuối cùng, ánh sáng mộng ảo kia đã thay đổi. Dưới ánh trăng, Mạch Khê đứng dậy ra khỏi phòng.
Con đường lát gạch trong tòa thành thật yên tĩnh, ngay cả những người giúp việc bận rộn cũng đều mệt mỏi đi ngủ.
Cây cọ ở hai bên rung động rào rạt trong gió nhẹ, từng chấm nhỏ áng sáng mỏng manh phác lại hình dáng tòa thành, trong không khí ngoài hương hoa còn có mùi men nhàn nhạt, đó là khí ngọt lành tản ra từ hầm rượu.
Ban đêm như thế, gần như kỳ ảo phiêu dật.
Hồ nước xanh yên tĩnh trong hoa viên, loài hoa Ngọc Sơn Bạc Tuyết kỳ thực rất dài, cánh hoa mỏng manh nhưng lại nở ra như tuyết.
Dưới ánh trăng, từng tầng biển hoa xanh thẳm, bóng một người đàn ông cao lớn bị kéo rất dài.
Hắn có dáng người tuấn mỹ, chiếc cằm kiêu căng lạnh như băng lộ ra trong ánh sáng nhạt ban đêm. Bộ âu phục làm thủ công hoàn mỹ thể hiện khí chất quý tộc lạnh lùng, ánh mắt hắn bị kính râm che khuất, bộ mặt bình tĩnh lạnh lùng không thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng hắn.
Hắn ngồi trên chiếc ghế giữa vườn hoa xanh thẳm, yên tĩnh cùng hờ hững dị thường.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua đóa hoa xanh, như là mang theo chút gì đó chăm sóc, hoặc như nhớ lại điều gì. Bóng dáng hắn mang theo vài phần đơn độc dưới ánh trăng.

Phía sau người đàn ông là từng mảng hoa tuyết lớn, phía sau nữa, ở vị trí bí mật, là những vệ sĩ đã được huấn luyện nghiêm chỉnh.Gió nhẹ lướt qua, đưa hương hoa bay đến.
Ngón tay khẽ vuốt cánh hoa của người đàn ông bỗng dừng lại. Dưới ngón tay, đóa hoa xinh đẹp lạ thường. Một tia khó hiểu lướt qua đôi mày cương nghị của người đàn ông. Ngón tay mang theo sức mạnh bỗng nghiến vào, lại thả ra, đóa hoa đã nát vụn.
Màu hoa xanh lan tỏa, đầu ngón tay hắn dính hương, quấn vào trong mũi, giữa hàng chân mày. Hơi thở lạnh băng của người đàn ông ngày càng đậm, như loài mãnh thú, dưới ánh trăng tản ra độ nóng cháy làm người ta hoảng sợ!
Đột nhiên, một tiếng động rất nhỏ ở vườn hoa làm cho hơi thở của người đàn ông biến chuyển. Hắn nhíu mày lại một chút, rất rõ ràng, hắn cũng không thích phía sau bị người ta quấy rầy.
Bọn vệ sĩ nấp trong chỗ tối cũng phát hiện ra điều bất thường, vừa muốn tiến lên, lại bị một động tác của người đàn ông ngăn cản. Bóng hình nho nhỏ ở lối vào hoa viên kia làm cho đôi môi mỏng của hắn càng  cong lên lạnh ngắt.
Dáng người mảnh khảnh của Mạch Khê chìm bên trong từng tầng Ngọc Sơn Bạc Tuyết, váy ngủ của cô bị cành hoa cào hỏng. Cô vốn định trở về phòng ngủ, không nghĩ tới ánh trăng đêm nay sáng lạ thường, khiến cô nhìn thấy bóng người đàn ông trong biển hoa xanh thẳm kia.
Cô có chút giật mình!
Trong biển hoa, bóng lưng người đàn ông kia lại sinh ra rung động thật lớn trong tâm hồn bé nhỏ của cô. Dáng người hắn rất cao, làm người ta có cảm giác rất áp lực.
Anh ta là ai vậy?
Vì sao lại xuất hiện ở đây?
Giữa đêm khuya, trong biển hoa màu lam cấm kỵ, người đàn ông xa lạ đó lại chẳng hề kiêng dè mà xuất hiện ở đó?
Mạch Khê tò mò tới gần, mỗi bước đi về phía trước, cô đều có thể mơ hồ cảm thấy hơi thở không tầm thường ngày càng đậm trong không khí.
Cho đến khi người đàn ông khẽ quay sang, ánh trăng lan tỏa lên gò má cương nghị của hắn. Mạch Khê khẽ run lên trong lòng, ký ức và hơi thở xa lạ nhưng cũng quen thuộc kia quẩn quanh cô, lại làm cô không nhớ ra nổi đã từng gặp nơi nào.
“Chú là ai?”
Cô chìm đắm trong biển hoa, giọng nói mềm mại vang lên trong trời đêm nở rộ. Đôi con ngươi xinh đẹp mang theo sự tò mò cùng cẩn thận đánh giá người đàn ông trầm mặc trước mắt này. Tuy anh ta đeo kính râm, có điều vẫn không che được nét điển trai. Nhưng cô thật sự không nghĩ ra tại sao có người thích mang kính râm vào ban đêm như vậy.
Hai mắt sắc bén của người đàn ông xuyên qua kính râm dừng trên người Mạch Khê, độ lạnh khiến cho toàn thân Mạch Khê run rẩy, theo bản năng, cô rùng mình một cái, mở to đôi mắt vô tội mà nhìn.
Hắn hình như đang đánh giá cô, từ trên xuống dưới. Tuy rằng không nhìn thấy tầm mắt của hắn, Mạch Khê lại có thể cảm nhận rõ ràng được ánh mắt của người đàn ông này lợi hại như chim ưng vậy.
Tựa như thợ săn sớm đã chờ lâu, đang lẳng lặng đợi con mồi tới cửa!
Đứa trẻ tám tuổi, đã trưởng thành.
Mạch Khê thấy người đàn ông trước mắt vẫn không nói, đôi mày đen nhỏ khẽ nhíu lại. Lập tức, trên gương mặt xinh đẹp hiện lênđôi má lúm đồng tiền, dường như đã hiểu ra chuyện gì đó.
“Con biết rồi, chú là vệ sĩ mới đến hả? Lạc đường đúng không? Tòa thành này rất lớn.”

Giọng nói ngọt ngào mềm mại của Mạch Khê làm đôi mày người đàn ông khẽ nhíu lại. Không đợi hắn lên tiếng, trong lòng bàn tay liền truyền đến sự mềm mại, cúi đầu nhìn lại, là Mạch Khê chủ động nắm bàn tay lớn của hắn, đôi môi mỉm cười ngọt ngào như đóa anh đào đậu nở trên gương mặt nhỏ nhắn. Dưới bầu trời đêm, ánh mắt xinh đẹp trong veo như dòng suối mát lành.
Đôi mắt chim ưng của người đàn ông bỗng nhíu lại. Trong đêm đen, hai mắt bị kính che khuất kia dừng trên động tác của cô nhóc, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng chạm vào bàn tay to của hắn, bàn tay hắn lớn hơn bàn tay nhỏ này không biết bao nhiêu lần. Cảm giác dịu dàng này khiến đôi mày người đàn ông giãn ra, hơi thở dịu đi.
“Con đưa chú ra khỏi chỗ này, ngàn vạn lần đừng để bác Hàn Á thấy chú ở trong này nha, nếu không nhất định bác sẽ mắng chú đó. Vườn hoa buổi tối là không thể đến, nhất là hoa màu xanh này không được hái đâu.”
Mạch Khê nở nụ cười thiện ý với hắn, trên mặt mang theo nét dịu dàng, vừa nói vừa kéo hắn đi.
Người đàn ông nhíu nhíu mày, vẫn không nói lời nào.
Dưới ánh trăng, một người đàn ông cao lớn bị một cô bé kéo đi, xuyên qua từng tầng Ngọc Sơn Bạc Tuyết, bóng hình một lớn một nhỏ dừng trên những đóa hoa.
Những vệ sĩ ẩn trong chỗ tối dần tản đi.
“Ui da…” Đi vào trong vườn hoa, Mạch Khê không cẩn thận vấp ngã, cành hoa xẹt qua, váy ngủ trên người hơi rách, xấu hổ vô cùng.
Người đàn ông đưa tay đỡ cô, không nói chuyện, chỉ đưa tay chạm vào chất vải, bàn tay to rộng mang theo luồng hơi lạnh băng.
“Cám ơn chú.”
Mạch Khê cười ngọt ngào. Nụ cười kia, như đám mây mở ra nhuộm đẫm chân trời, lại khiến ánh mắt người đàn ông đột nhiên căng thẳng.
Làn váy của cô hiển nhiên có vài vết rách nhỏ, làn da mềm mại chạm vào đáy mắt người đàn ông. Ánh mắt hắn di chuyển, rơi vào chỗ cổ áo, hình dáng bầu ngực mê người bất ngờ khẽ nhô ra, cùng với hơi thở thơm mát của cô.
Đôi môi mỏng của người đàn ông khẽ nhếch, giá rét bỗng lan tràn.
—————

Đêm khuya, trong phòng ngủ mơ mộng của con gái, tiếng chuông gió thanh khiết theo khẽ phát ra thanh âm dịu dàng, càng tỏ rõ không khí yên tĩnh xung quanh.
Cửa phòng từ từ bị một bàn tay lớn đẩy ra.
Ánh đèn dịu dàng chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ say trên giường.
Bóng đêm phản chiếu gương mặt sâu xa của người đàn ông điển trai. Gương mặt hắn trẻ như thế, lại khắc một phần khiến kẻ khác không rét mà run.
Người con gái trên giường ngủ rất ngon, gương mặt nhỏ nhắn như trăng sáng ngoài cửa sổ. Người đàn ông đó ngồi bên giường, bóng hình cao lớn bao phủ hoàn toàn cô bé!
Dưới ánh trăng, bộ váy ngủ trắng như thiên nga trên người Mạch Khê bị ngón tay lạnh băng của người đàn ông cởi ra, bàn tay lớn giữ lấy gáy cô. Trong nháy mắt, thân thể thiếu nữ mềm mại như điêu khắc không còn bị che lấp lộ rõ trong ánh mắt xanh lạnh băng của người đàn ông.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+