Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời- Hồi 3, C13 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hồi 3 – Chương 13: Là dịu dàng hay vẫn là tàn nhẫn? (18+)

Cô nhìn nhầm rồi, hay vẫn là cô đang nằm mơ? Nếu không vì sao người đàn ông này lại ôm cô ấm áp đến thế? Ngay cả ánh mắt hắn cũng không băng lãnh như mọi ngày. Có lẽ đây chỉ là một người giống cha nuôi thôi! Nhất định như thế! Cái chớp mắt nhu hòa của người đàn ông này làm lòng cô nhanh chóng rung động. 
Tiếng nói mềm mại, vô lực của Mạch Khê tựa như dòng nước suối ngọt ngào, thơm tho chảy vào tận đáy lòng Lôi Dận. Hắn không khống chế nổi liền cúi đầu xuống tìm kiếm cánh môi như hoa của cô. Đôi môi con gái mềm mại thần kỳ, ngọt ngào như mật hoa. Cô tự nhiên không cự tuyệt hắn, hơn nữa một chút phòng vệ cũng không có. 
Lôi Dận tiến vào khoang miệng của cô, cùng lưỡi của cô dây dưa một chỗ, mạnh mẽ, say đắm hôn đôi môi cô. 
Mạch Khê giật mình tưởng như đi vào giấc mộng, hai mắt từ từ nhắm lại, nhẹ nhàng mà đáp lại nụ hôn của hắn. Điều này càng làm hắn thêm điên cuồng, tựa như dã thú cắn mút cánh môi cô. 
Người con gái trong lòng thực mềm mại khiến Lôi Dận dần như lạc lối. Bàn tay thô, to của hắn tiến vào váy cô, thuần thục nắm lấy bầu ngực tròn trịa của cô. Không biết từ khi nào hắn phát hiện mình có chút mê luyến thân thể cô. Nụ hoa ngọt ngào trên ngực theo sự phản ứng của cơ thể, ngượng ngùng mà dựng thẳng lên trong lòng bàn tay hắn. Cảm giác mềm mại, mơn mởn như vậy làm cho hắn nhiệt huyết sôi trào như một thiếu niên còn ngây ngô. 
Mạch Khê ‘ưm’ một tiếng rồi lại lần nữa mở mắt, đột nhiên tỉnh hẳn. Bàn tay ấm nóng xâm nhập trước ngực làm thân thể cô run sợ, vô lực phát ra tiếng nói cũng theo đó mà run rẩy: “Không muốn…cha nuôi…đừng như vậy!” 
“Không cần sao?” 
Lôi Dận áp sát lỗ tai của cô, hôn lên vành tai tinh xảo ấy, “Nhưng mà tôi đã muốn rồi, không kịp nữa!” Hắn than nhẹ. 
Hắn nhấc cô ngồi thẳng dậy, xốc váy của cô lên. Xương quai xanh của cô rất tròn, rất đẹp, vô cùng quyến rũ. 
Hắn chặn giữa hai chân cô, vẻ đầy phong tình ngậm lấy nửa bầu ngực. 
“Đừng…”
Mạch Khê hét chói tai, dồn hết sức lực đẩy người đàn ông ra. Đôi mắt đẹp lộ ra vẻ kinh hãi, khiếp đảm nhìn Lôi Dận, ánh mắt đó trong chớp nháy đã biến thành vẻ cầu xin.
“Cha nuôi, xin ông đừng đối với tôi như vậy! Tôi sai rồi, tôi biết tôi sai rồi, xin ông thả tôi ra ngoài đi.” 
Sự cầu xin khẩn thiết của cô cùng thân thể run rẩy, toàn thân phát ra điểm dè chừng ấy hoàn toàn đánh tan sự dung túng cùng nhu hòa trong mắt Lôi Dận. Đột nhiên hắn lại khôi phục vẻ lạnh lùng, đôi mắt u lãnh mà cao ngạo. “Tôi thực hoài nghi chính mình biến thành ma quỷ. Vì sao mỗi lần em nhìn thấy tôi đều kinh hãi như vậy?”
Thân mình Mạch Khê cuộn tròn lại. Cô thấy sắc mặt hắn nghiêm trọng lại đến lạnh lẽo, sự mê ly, lưu luyến kia mới chớp mắt đã biến mất. Đúng vậy! Vừa rồi chính là cô nằm mơ. Cha nuôi luôn hận cô, sao có thể có được sự dịu dàng đó. 
“Cha nuôi!” 
Cô nhịn xuống ý nghĩ muốn chạy trốn, thật cẩn thận tiến lên, vô lực khẩn cầu nói: “Tôi, tôi thật sự không thể mất đi cơ hội lên sân khấu lần này, cầu xin ông thả rôi ra ngoài đi!” 
Lôi Dận nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn rưng rưng lệ của cô. Lời cầu xin của cô, sự sợ hãi của cô, sự dịu dàng của cô, hết thảy, hết thảy thu vào mắt hắn. Trong đầu lại một lần nữa bày ra một màn, người con gái kia cũng từng vô lực khẩn cầu, van xin. Giọng nói ấy như đập mạnh vào ngực hắn.
“Dận…van cầu anh buông tha em đi!” 
“Bạc Tuyết, ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh không tốt sao? Anh chỉ muốn yêu em!” 
Lần lượt thay đổi cảnh tượng qua lại như là đánh loạn trong đầu óc hắn. Đôi mắt Lôi Dận càng trở nên u lãnh. Hắn nâng tay ôm lấy thân mình Mạch Khê, ngón tay như là đang quyến luyến mà nhẹ vuốt mái tóc dài của cô.
“Ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi, thế nào cũng không rời đi!” 
Hương thơm nam tính gắt gao bao vây lấy Mạch Khê. Cô nép trong lòng hắn, nhẹ giọng cầu xin: “Tôi, tôi sẽ không rời đi nữa. Nhưng mà tôi muốn ca hát!” 
“Thế này mới ngoan!” 
Lôi Dận nghe vậy dường như rất thỏa mãn. Đôi môi hắn dừng lại trên cái trán trơn bóng của cô, như là in lại dấu vết của riêng hắn, sau mới trầm thấp mở miệng: “Chỉ cần em thích, tôi đều thỏa mãn, chỉ cần…ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi!” 
Mạch Khê hít thở dồn dập, thân mình trừ bỏ run rẩy thì vẫn chỉ là run rẩy. 
“Em sợ tôi?” Lôi Dận nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn mình. 
Mạch Khê theo ánh mắt hắn nhìn ra cảm xúc mãnh liệt cùng ý muốn chiếm hữu như dã thú muốn độc chiếm gì đó. Cô đột nhiên kêu to thất thanh, dùng hết lực đứng dậy, chạy ra hướng cửa lồng đang rộng mở.
Cô sợ hãi! Rất sợ hãi!
Ngay sau đó, người đàn ông đứng dậy, bàn tay duỗi ra kéo lấy tóc Mạch Khê hung hăng lôi lại.
“A…” Mạch Khê bị một trận đau đớn, nước mắt theo hốc mắt vô lực chảy ra. 
“Vừa mới đây không phải đã đáp ứng tôi sao? Tại sao còn muốn trốn?” Lôi Dận theo phía sau đem cô đặt áp ở lồng, ngón tay xoa hai gò má của cô. 
“Buông ra!” 
Mạch Khê ngoảnh mặt đi. Cô cảm thấy cha nuôi hôm này rất kỳ lạ. Kiểu dịu dàng này cũng là cô chưa bảo giờ gặp qua. Đến giờ, tàn nhẫn lại càng thêm tàn nhẫn, thậm chí lời nói còn mập mờ không rõ, có đôi chút tà mị. 
Sự phản kháng của cô không làm Lôi Dận bực tức, mà chỉ càng kích thích bản tính muốn chinh phục và chiếm hữu của hắn. Ngón tay hắn thành thục hạ xuống cởi váy của cô ra, không cần tốn nhiều sức, mà rất nhanh lột sạch xiêm y của cô. 
Hiện tại Mạch Khê đứng trước mặt hắn, khung xương mảnh khảnh, bầu ngực tinh tế, vòng eo cùng toàn bộ đường cong cơ thể thật hoàn mỹ, diễm lệ. Người con gái trước mặt đây chỉ có thể dùng một hình dung để miêu tả…đây là con dê trắng nhỏ xinh. Cô chưa bao giờ lộ ra thân thể như trong hoàn cảnh thế này. Làn da bởi vì nhục nhã và xấu hổ chậm rãi phiếm hồng, cô ôm ngực ngồi xổm xuống. 
“Cha nuôi đừng như vậy. Thả tôi ra khỏi lồng sắt đi. Ở đây lạnh lẽo thấu xương, về đêm toàn là ma quỷ…” Cô trở nên suy yếu, vô lực. 
Lôi Dận không nói được một lời, kéo cô ôm chặt lấy, đem thân thể mềm mại của cô dựa ép sát vào hắn, để hắn được cảm thụ trọn vẹn con người cô. 
Mạch Khê giãy giụa không ngừng nhưng hắn vẫn coi như không có gì, giữ chặt đầu cô, thô bạo hôn xuống cánh môi hồng nhuận…lại một đường đi xuống theo xương quai xanh hôn đến ngực cô. Thân thể cao lớn của hắn gắt gao áp chặt cô vào lồng sắt. 
Trong mũi Mạch Khê tràn ngập hương thơm cùng hơi thở nam tính nhưng có phần lỗ mãng của hắn. Dưới thân truyền đến độ lạnh lẽo. Đối với sự công kích của Lôi Dận, ngay cả giãy giụa thôi cũng khiến cô mất dần đi khí lực, cả người xụi lơ nép trong lòng hắn. 

Thân mình tinh tế, suy yếu của Mạch Khê bị cánh tay tráng kiện của người đàn ông ôm chặt. Hắn khuông hề uổng phí chút sức lực, mở ra hai chân cô. Mạch Khê vô lực có chút từ chối, nhưng lồng ngực thì đang kịch liệt phập phồng. 
Thân thể Mạch Khê đẹp đẽ, tinh tế, dưới vầng sáng mông lung của ánh đèn, vẻ đẹp ấy lại càng mỹ miều gấp bội. Hình ảnh ấy chiếu vào mắt Lôi Dận tựa như mỹ vị, khiến ánh mắt hắn càng thâm thúy, ám trầm, dường như làm hắn đang mất dần lý trí. Hắn nâng ngón tay lên, như là chiếu cố mà nhẹ nhàng vuốt ve từng tấc da thịt cô, khóe môi cong lên đầy thỏa mãn. 
Mạch Khê dù sao cũng chỉ là cô bé ngây ngô, sao có thể chống lại sự ‘tra tấn’ của cao thủ tình trường như Lôi Dận. Cô nhợt nhạt, nức nở, thân mình mẫn cảm lại dần phản bội lý trí của cô, run rẩy mà hùa theo ý đùa của hắn. 
“Khê nhi, hương vị của em ngày càng ngọt ngào.” 
Lôi Dận kề môi bên đôi môi run rẩy của cô nói, rồi hôn thật sâu, cắn cắn cánh hoa xinh đẹp ấy. 
Hơi thở Mạch Khê hơi gấp gáp. Cô hơi quay đầu né tránh lại làm cho hắn nhân cơ hội cắn cắn cần cổ trắng mịn, nõn nà của cô. Cảm giác truyền đến tựa như luồng điện khiến toàn thân cô run lên. Bàn tay hắn thành thục chu du trên từng tấc da thịt cô, dần hủy diệt đi chút lý trí cô. 
“Ưm…”
Cảm giác có vẻ xa lạ nhưng lại quen thuộc làm bàn tay nhỏ bé của Mạch Khê không tự chủ đươc mà nắm chặt lấy cánh tay tráng kiện của Lôi Dận. 
Động tác của Lôi Dận càng ngày càng mãnh liệt rốt cục khiến Mạch Khê run rẩy thét lên một tiếng, vô lực mà dựa đầu vào vòm ngực rộng lớn của hắn. 
“Dễ dàng như vậy đã thỏa mãn?” 
Đôi môi Lôi Dận hơi hơi nhếch lên, mang theo hàm ý trêu tức. Hắn nâng khuôn mặt cô lên, thấy sắc mặt cô vì ngượng ngùng mà trở nên hồng nhuận, xinh đẹp vô cùng. Ngay khắc đó, đôi mắt âm trầm đột nhiên trở nên lạnh lẽo. 
Mạch Khê bất chợt hoảng hốt. Cô rõ ràng có thể cảm giác được sự thay đổi của hắn, nhất là vật đàn ông để trên thân mình cô đột nhiên cứng ngắc. Cô ngay lập tức có phản ứng cùng sợ hãi, dùng hết sức đánh vào ngực hắn. 
“Đúng là….…”
Lôi Dận duỗi bàn tay to ra kiềm trụ hai cổ tay cô, bàn tay kia thì bắt đầu quá trình xâm nhập lần hai, thậm chí là lần thứ ba. 
“Không cần…”
Mạch Khê cảm thấy thật tức thở, toàn bộ thân mình tựa như bị một lực lớn chèn ép, nhưng lại thật hưng phấn. Toàn thân cô run rẩy, mỗi tấc da thịt đều như được phủ một lớp phấn hồng hào, sáng bóng. 
“Ở trước mặt đàn ông em cũng đều như vậy sao?” Đôi mắt Lôi Dận lướt qua một tia lạnh lùng, ngón tay tham nhập lại càng nhanh hơn. 
“Không cần, buông ra!” Một chân Mạch Khê thoát khỏi áp chế của Lôi Dận, giơ lên cao không ngừng đá vào không trung, bày ra một tư thê vô cùng tuyệt mỹ. Xúc cảm mãnh liệt cùng mâu thuẫn chi phối toàn bộ thân thể cô. 
Bộ dáng dịu dàng của cô đã sớm khiến người đàn ông tràn ngập dục niệm nguyên thủy nhất, bỗng nhiên hắn rút ngón tay ra, kéo cô về phía mình. 
Bởi vì hắn rút ngón tay ra khiến cảm giác cao trào của cô trở về hư không, khó chịu. Dục vọng tăng lên tựa như có trăm ngàn con kiến đang gặm nhấm lý trí của cô. 
“Ưm…” Mạch Khê khổ sở. 
“Muốn sao?” 
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ phong tình, quyến rũ của cô, hạ thân Lôi Dận phát trướng đau. Hắn cúi người nâng khuôn mặt cô lên, ép hỏi: “Có nghĩ muốn tôi không?” 
Cả người Mạch Khê như bị châm hỏa. Nghe được câu hỏi của Lôi Dận, thân thể hắn lại kịch liệt đụng chạm vào người cô, làm trong cơ thể Mạch Khê không ngừng dâng lên từng đợt lửa nóng bỏng. 
“Không!” Cô ra sức lắc đầu cự tuyệt Lôi Dận, nhưng càng kháng cự, cơn sóng tình càng mãnh liệt dâng lên. 
“Mạnh miệng! Đáng tiếc thân mình em rõ ràng là đang muốn tôi!” 
Nụ cười của Lôi Dận lạnh băng, đôi mắt xanh lóe ra vài phần mê muội, lại có vẻ tàn nhẫn ma quỷ. Giọng nói của hắn trầm thấp mang theo tất cả ý châm chọc, phong tình. 
“Đừng nói nữa!” Mạch Khê quay đầu nức nở. Cô hận chính mình đã khuất phục, chỉ có thể vô lực để mặc cho cha nuôi châm ngòi dục vọng trên thân thể mình. 
“Nhìn tôi!” Đôi mắt Lôi Dận khép hờ, hẹp dài lại sắc nhọn tựa mắt chim ưng, hai tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô. Hắn mạnh mẽ kéo bàn tay cô một đường cởi ra quần lót của hắn, mở ra vật đàn ông cương nghị sớm đã sưng to. 
Mạch Khê sợ tới mức quay đầu đi, đáy lòng dấy lên nỗi sợ hãi nhưng cơ thể đã dần có phản ứng. 
Lôi Dận lạnh lùng cười, kéo mạnh thân thể đang không ngừng né tránh của cô. 
Mạch Khê giãy dụa không ngừng, hai chân cũng muốn khép lại nhưng người đàn ông kia hoàn toàn không muốn buông tha cho cô. “Cha nuôi…” 
Trong người Mạch Khê khó chịu vô cùng, sự đụng chạm xác thịt này khiến mỗi hơi thở của cô đều trở nên vô cùng nóng bỏng. 
Bộ dáng cô hoàn toàn kích thích Lôi Dận, hắn không thể nhẫn nại thêm nữa liền nâng người cô lên, dùng sức động thân một cái.
“A …..”
Mạch Khê thở hắt ra, tiếng kêu đau đớn nhanh chóng bị nụ hôn của Lôi Dận nuốt lấy. Sự đau đớn, dày vò giờ đây xen lẫn cùng cơn khoái cảm khó tả. Người đàn ông này tấn công quá mạnh mẽ, như muốn lấp đầy cô, không lọt một tia hở nào. 
“A….” Mạch Khê thống khổ nhăn mặt lại. Động tác mãnh liệt của hắn khiến cô không thể nén nổi tiếng kêu ám muội ngay trong chiếc lồng vàng. Cô thừa nhận, so với lần trước thì lần này va chạm càng sâu hơn. 
Tiếng kêu khẽ càng kích thích hắn thêm cuồng dã, theo tiết tấu luật động, hắn ở trong cơ thể cô càng ngày càng lớn hơn. 
“Khê nhi của tôi thích không?” 
Lôi Dận nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô thì cúi đầu cười, thì thầm dụ hoặc bên tai cô. 
“Ưm…tôi…” 
Thân thể Mạch Khê đong đưa theo từng động tác của hắn. Sự nhẹ nhàng, chậm rãi lại dịu dàng của hắn khiến cô thực sự thoải mái, nó không giống với sự cuồng bạo, kịch liệt lúc nãy. 

“Không được ậm ừ!” Lôi Dận nói xong, thắt lưng lại cử động nhanh hơn. 
“A… thích!” 
Khuôn mặt Mạch Khê lập tức đỏ lên. Giọng nói của cô lại khiến người đàn ông thêm mạnh mẽ, cuồng dã trên thân thể cô. Cô cảm thấy chính mình như đang đứng nơi đầu sóng ngọn gió, chòng chành, bất định, hoàn toàn bị lạc phương hướng. 
“Ngoan!”
Khóe môi Lôi Dận khẽ cong lên, không còn thấy vẻ lạnh lùng mọi khi: “Khê nhi, cái miệng kêu càng gợi càng làm cho đàn ông muốn hung hăng chiếm đoạt!”
Mạch Khê căn bản không nghĩ tới cha nuôi sẽ nói loại lời này, nhưng đôi mắt lạnh lùng của hắn cũng khuôn mặt đẹp trai cũng không bị những lời này làm ô uế. 
Gương mặt cô càng đỏ hơn, “Tôi không muốn nghe!” 
“Đứa nhỏ đáng yêu!” Lôi Dận cúi đầu cười như ẩn chứa sự cưng chiều, lại cùng cô đan tay mười ngón, mạnh mẽ xâm chiếm cô. Trong không khí, hơi thở nóng bỏng đã thế chỗ chỗ luồng hơi lạnh ban đầu. 
Thật lâu sau, cùng với tiếng gầm như dã thú của người đàn ông, tiếng khóc nức nở, thở gấp của người con gái, hắn reo giắc hạt mầm ấm nóng vào sâu trong cơ thể cô. 
Mạch Khê xụi lơ trên mặt đất, hai chân rõ ràng vẫn còn run run. Thân thể mềm mại, trắng nõn không chút che đậy. Lôi Dận ôm lấy cô ngồi trên đùi mình. Mái tóc dài của cô nhẹ xõa, vài sợi tóc dán trên khuôn mặt, ánh mắt thì mê ly, quyến rũ đến động lòng người. Tương phản với vẻ hỗn độn của cô, Lôi Dận lại quần áo chỉnh tề. Một thân tây trang đen làm toát lên bề ngoài anh tuấn, cương nghị cùng khí thế vương giả của hắn. Nhìn người đàn ông như vậy, không ai có thể tưởng tượng ra hắn vừa như dã thú gặm nhấm cơ thể một cô gái đến chết đi sống lại. Hơn nữa, giờ hắn còn đang ôm một người con gái trần truồng trong lòng. 
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, đôi mắt Lôi Dận mới như có chút ý thức. Cô đã nhiều ngày chưa ăn cơm. Đương nhiên đối với cường lực cùng xâm chiếm của hắn, cô không thể tiếp nhận được, khuôn mặt kia đã thấm đầy mồ hôi.
“Buổi biểu diễn khi nào thì diễn ra?” Ngữ khí trầm thấp vẫn còn mang chút nóng bỏng của trận kích tình. 
Mạch Khê nâng mắt nhìn hắn, vô lực mà nói một câu: “Mười giờ sáng ngày kia!” 
Lôi Dận không nói nữa, ôm lấy cô, lại thay cô mặc quần lót và váy ngủ. 
Toàn bộ quá trình, Mạch Khê đều đem ánh mắt nghi hoặc, khiếp sợ nhìn hắn. Cha nuôi của cô là người đàn ông cao cao tại thượng, hôm nay lại thay một người con gái làm việc này. 
Đang nghĩ tới đó, Lôi Dận đứng lên, vỗ vỗ hai gò má của cô, mệnh lệnh: “Mặc lại quần cho tôi!”
Mạch Khê cúi đầu, cảnh tượng dưới quần hắn đập ngay vào tầm mắt cô, vật nam tính kia vẫn kiêu ngạo như cự mãng mà dâng trào sức mạnh. 
Cô vội vàng cụp tầm mắt như vừa nhìn phải cái không nên nhìn, hai gò má đỏ ửng lên. 
Người đàn ông nén bả vai cô xuống, bắt Mạch Khê quỳ xuống, nâng cằm cô lên khiến tầm mắt cô vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng đó. 
“Xấu hổ sao? Ngay cả nhìn một cái mà đã đỏ mặt. Vừa rồi là ai kêu lớn tiếng hả?” 
Mạch Khê bị ép buộc phải nhìn thì sắc mặt có chút tái nhợt, tầm mắt lại như không biết nhìn đi đâu, vừa muốn chuyển lại không dám chuyển thêm. 
Trải qua quá khứ, cô rất hiểu cha nuôi. Cô cũng rất sợ nơi này bởi lại lần nữa thừa nhận sự chiếm giữ của hắn. 
Người đàn ông như là nhìn thấu nỗi lo lắng của cô, hơi buông cô ra, đối với sự kiềm chế của cô thì lãnh đạm nói: “Em yên tâm, tôi cũng không nghĩ nhanh như vậy đùa chết em! Sửa sang tốt lại cho tôi!”
Mạch Khê mặt đỏ tai hồng, cố hết sức tránh mặt đi nhưng thực sự không trốn ánh mắt đi đâu được bởi cô căn bản không dám nhìn thẳng nơi đó. Chẳng mấy chốc cả người Mạch Khê đã rịn đầy mồ hôi. 
“Nếu em rảnh, tôi rất muốn để em thưởng thức miễn phí!” Ngược lại với Mạch Khê, Lôi Dận hoàn toàn ung dung, thong thả. 
Mạch Khê cắn môi đành phải đưa tay ra, vừa chạm vào cô đã như bị điện giật mà kêu lên sợ hãi. Điều này khiến Lôi Dận cúi đầu cười ra tiếng. 
Cô cố nén sự sợ hãi, ngượng ngùng cầm lấy. Cô không khó cảm nhận được vật nam tính của hắn trong lòng bàn tay mình không an phận mà lại lớn lên. 
Rốt cục cô cũng thay hắn đưa “con thú lớn” vào lại bên trong, chỉnh trang lại một thân âu phục thẳng thớm. Ngay lập tức, hình ảnh người đàn ông cương nghị, một tổng giám đốc cao cao tại thượng hồi phục. Có điều, dưới quần hắn vẫn như còn trướng phồng làm người ta nhìn một cái liền mặt đỏ tim đập. 
Ngay sau đó Lôi Dận bế ngang cô lên, đi ra khỏi lồng vàng.
“Từ giờ đến hôm biểu diễn, ăn cơm thật ngon lành cho tôi!” Hắn thản nhiên nói. 
Mạch Khê cả kinh nhìn hắn, thật cẩn thận nói: “Nhưng mà tôi phải diễn tập…” 
“Gặp quỷ diễn tập đi! Hôm nay nửa bước cũng không cho phép rời khỏi tòa thành, nếu không ngày mai cũng đừng hòng đi.” Lời nói của Lôi Dận dù vẫn lạnh lùng nhưng nay lại thêm đôi phần tình cảm. 
Mạch Khê không dám nói thêm nữa đành phải vô lực ngả đầu vào ngực hắn, tùy ý để hắn bế ra ngoài. 
_________________

Tại buổi biểu diễn của Phỉ Tỳ Mạn….9 giờ sáng trong phòng trang điểm…
“Hai má nhạt một chút….chỗ này đừng quá đậm.”
Tiếng người đại diện Ron không ngừng vang lên trong phòng trang điểm. Anh ta đi đến bên cạnh Mạch Khê, bất mãn mà chỉ dẫn cho chuyên gia trang điểm. 
Mạch Khê lẳng lặng ngồi bên bàn trang điểm. Cô vốn sinh ra đã xinh đẹp, kiều diễm giờ thêm bàn tay tài tình của chuyên viên trang điểm lại càng đẹp hơn. 
Trong lúc chuyên viên trang điểm đánh má hồng cho cô, Mạch Khê áy náy liếc mắt nhìn Ron qua gương: “Cảm ơn anh, tôi không nghĩ là anh còn cho tôi tham gia buổi biểu diễn này!” 
Ánh mắt Ron tuy rằng không còn tức giận nữa nhưng vẫn miễn cưỡng cười cười, “Mạch Khê à, theo lý thì cô mất tích mấy ngày nên chắc chắn sẽ bị hủy bỏ tư cách tham gia buổi biểu diễn, vì mấy ngày này cô không diễn tập. Vạn nhất xảy ra chuyện gì trên sân khấu thì sao? Có điều tổng giám đốc đã yêu cầu cô phải tham gia, cho nên hôm nay bất luận thế nào cũng không được để xảy ra sự cố.” 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+