Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời- Hồi 3, C18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hồi 3 – Chương 18: Không thể thở nổi 

Mạch Khê trở thành ca sĩ được DIO tập trung phát triển. Thứ nhất là do tổng giám đốc chỉ định; thứ hai là bởi tại buổi biểu diễn của Phỉ Tỳ Mạn, cô đã thể hiện quá xuất sắc. Mấy ngày hôm sau, mọi người không chỉ tán thưởng giọng hát động lòng người của Phỉ Tỳ Mạn mà ngay cả vị khách mời đặc biệt cũng được chú ý đến. Ca khúc thứ hai mà Mạch Khê biểu diễn đã nhanh chóng được lùng sục rầm rộ trên mạng. 
Một buổi sáng sớm, lúc Mạch Khê đến gần phòng họp thì liền nhìn thấy Apple đang vô cùng hưng phấn. Cô ngoắc ngoắc tay ý bảo Mạch Khê cúi đầu xuống, thần bí nói: “Mạch Khê, em sắp phát tài rồi đó.” 
Một câu nói ra khiến Mạch Khê khó hiểu, đặt túi xách một bên, sau đó hỏi: “Em phát tài? Là có ý gì?” 
“Tức là công ty đã đẩy nhanh tiến độ chế tác ca khúc mới cho em. Không những thế, Jon còn chuẩn bị thưởng cho em một khoản không ít đó.” 
Mạch Khê bị bộ dáng của cô làm cho cười rộ lên, “Sao chị lại biết những gì họ thảo luận?” Nói đến chuyện khen thưởng, cô cảm thấy có chút mãn nguyện, tuy nhiên cô không tin vận may của mình lại đến đơn giản như vậy. 
Apple nháy mắt, cười hì hì: “Chị là trợ lý của em, đương nhiên phải giúp em hỏi thăm tình hình chứ. Ở buổi họp hôm nay, Jon đặt hy vọng rất lớn vào em. Hơn nữa, có sếp tổng tiến cử, tiền đồ của em chắc chắn không tồi đâu.” 
“Apple, chị nói gì cơ?” 
Ánh mắt Mạch Khê có chút không tự nhiên. Cô cũng chỉ thầm mong dựa vào năng lực ca hát của chính mình, không muốn dựa vào người đàn ông kia. Thậm chí cô càng không muốn quá nhiều người ngoài biết được quan hệ giữa hai người. 
Apple che miệng cười, nhún nhún vai nói: “Chẳng nhẽ không đúng sao? Mạch Khê à, tổng giám đốc đối với em có vài phần quan tâm, cả công ty ai mà chả biết. Em biết không, chị nghe nói Jon có ý muốn em thay chân ca hậu của Phỉ Tỳ Mạn nữa đấy.” 
“Ca hậu?” Mạch Khê cả kinh, “Em sao có thể…” 
“Có, đương nhiên là có!” Vẻ mặt Apple cương quyết, kéo cánh tay Mạch Khê nói: “Em có biết Phỉ Tỳ Mạn làm thế nào lên được ngôi ca hậu không?” 
Đây quả thực là chuyện bát quái điển hình, nhưng Mạch Khê không thể không thừa nhận là cô rất muốn nghe. 
Apple liếm liếm môi, hắng giọng, “Phỉ Tỳ Mạn trước kia là diễn viên, cạnh tranh với Ngu Ngọc rất gay gắt. Có điều bên ngoài không biết loại cạnh tranh này đen tối thế nào thôi. Lúc đó, không biết từ đâu rò rỉ ra loạt ảnh chụp nhạy cảm của Phỉ Tỳ Mạn, rất chi là ái muội nha. Đối phương là một vị công tử nhà giàu. Nghe nói hai người qua lại cũng khá lâu rồi. Lúc đó dư luận cũng phản đối gay gắt lắm, Phỉ Tỳ Mạn không trụ được nữa đành tiến quân sang ngành âm nhạc. Vốn dĩ người như Phỉ Tỳ Mạn mà không được người có tiền nâng đỡ thì làm sao trong thời gian ngắn có thể phất được. Có điều, cô ta cũng thủ đoạn, khiến cho tay nhà giàu kia dù bị bêu danh nhưng vẫn tận lực giúp đỡ cô ta. Nghe nói gia thế nhà anh ta cũng không nhỏ, đã giúp Phỉ Tỳ Mạn móc nối nhiều mối quan hệ. Vì thế cô ta mới lập tức gặp hên, trở thành người phụ nữ lợi hại như bây giờ.” 
Mạch Khê nghe xong gật gật đầu, sau một lúc lâu mới nói: “Giọng hát của Phỉ Tỳ Mạn cũng rất tuyệt mà, có lẽ vì vậy chị ấy trở thành ca hậu…” 
“Xin người đi…”
Apple chìa ra vẻ mặt khinh thường, “Chị nói cô ta lợi hại không phải là nói giọng hát của cô ta, mà là tay cô ta đó. Cái loại này á, có thể giữ chặt lấy đàn ông.” 
Mạch Khê nhún nhún vai, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ không đồng tình, “Em nghĩ là chị ấy thực sự có năng lực mới có thể có được duyên kỳ ngộ này. Nếu chỉ dựa vào người đàn ông kia mà bản thân không có năng lực thì cũng chẳng có ai thích.” 
“Nha đầu ngốc ơi, tuy nói giọng hát là thiên phú nhưng em xem giờ là xã hội gì? Giọng hát không có tiêu chuẩn cố định, có người thích giọng khàn khàn, có người lại thích giọng ngọt ngào, có người chỉ cần là hát được thì cũng thích rồi. Em nói xem, giọng hát có quan trọng số một không?” Apple phân tích rõ ràng, “Điểm thông minh nhất của Phỉ Tỳ Mạn chính là tìm một ‘gốc đại thụ” mà dựa vào, biết chưa?” 
Mạch Khê hết chỗ nói rồi! Kỳ thật cô ít nhiều không phủ nhận lời nói của Apple, bởi cái gọi là tiêu chuẩn bây giờ cũng là do khán giả định ra mà thôi. 
“Mạch Khê này, có biết vì sao Jon muốn em thay thế địa vị của Phỉ Tỳ Mạn không?” Apple huých huých cánh tay cô, cười hỏi. 
Mạch Khê lắc đầu. Cô chỉ là một người mới, còn chưa phát hành đĩa nhạc, sao công ty có thể đặt áp lực lớn như vậy cho cô được!
Apple hắng giọng, “Bởi vì bối cảnh của em có vẻ sạch sẽ. Chị nghe ra ý tứ của Jon, anh ta vẫn không hài lòng về scandal trước đây của Phỉ Tỳ Mạn, loại hình tượng như vậy không mấy ổn. Em thì lại không như vậy, xuất thân danh giá, tuổi còn trẻ, đủ để em trổ hết tài năng. Hơn nữa lại có tổng giám đốc ưu ái, tiền đồ còn tiến liền hai bước ý chứ.” 
Mạch Khê giật mình sửng sốt một chút, tâm tình vui vẻ sáng nay đã bị lời nói của Apple đánh bay, tự nhiên cô lại có hơi lo lắng. Kỳ thật, cô chỉ hy vọng rất đơn giản chính là có thể làm công việc mình yêu thích mỗi ngày; đơn giản là trong cuộc sống của cô không có hình bóng người đàn ông kia, không có hơi thở của hắn. Đáng tiếc! Cho dù cô rời khỏi tòa thành thì sinh mệnh của cô cũng không thoát khỏi bàn tay người đàn ông kia.
Chỉ là những suy nghĩ vô hình thôi đã buộc chặt lấy cô, khiến cô thật sự tức thở. 
Đang lúc áp lực, cửa phòng họp bị đẩy ra. Jon, người đại diện, nhạc sĩ, thầy dạy vũ đạo cùng đội chế tác đi vào, ngoại trừ anh em họ Đàm, những người khác đều mặc tây trang chỉnh tề, vẻ mặt cũng vô cùng nghiêm túc. 
Trong lòng Mạch Khê nổi lên nghi hoặc, đang lúc trầm tư liền nhìn thấy một nhân viên hành chính đi vào phòng, vẻ mặt nghiêm túc không khác mấy so với những người bên trong. Cô ấy vội vàng nói: “Tổng giám đốc đến rồi!” 
Tất cả mọi người đứng dậy. Mạch Khê còn không rõ tình huống này ra sao thì đã bị bàn tay người đại diện kéo đứng dậy. 

Ánh dương xuyên qua cửa kính mà chiếu lên thân mình người đàn ông vừa vào cửa. Trên người hắn mang theo vầng sáng tựa như vị thần, khiến người khác không muốn rời tầm mắt đi. 
Mạch Khê lơ đãng hít sâu. Người đàn ông kia vĩnh viễn mang theo vẻ lạnh lùng nhưng cũng anh tuấn khiến người ta ngưỡng mộ, lại dưới ánh nắng sớm hôm nay thì có vẻ dịu dàng đi không ít. Lúc này cô mới ý thức được, trong ấn tượng của cô từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ cô gặp qua hắn mặc trang phục thường ngày, lúc nào cũng là tây trang và giày da. 
Đương nhiên, ngoại trừ lúc trên giường!
Nghĩ đến đây, khuôn mặt của cô đột nhiên phiếm hồng, tim cũng đập nhanh hơn một chút. 
Nhân viên trên dưới công ty không hề dự đoán được ông chủ lại đích thân tham dự hội nghị. Nhất là Jon, dù đã điều chỉnh tốt nhưng khi nhận được tin báo thì vẫn bối rối lệnh cho mọi người đứng dậy tiếp đón hắn. Lôi Dận ngồi trên ghế chủ tịch, đôi mắt lạnh băng quét một vòng, sau đó chuẩn xác dừng lại trên người Mạch Khê. 
Người con gái xa xa kia trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc hơi xoăn xõa phủ đầu vai, cũng khiến cho xương quai xanh của cô như ẩn như hiện. Ánh mắt trời xuyên thấu qua cửa kính, rọi xuống khuôn mặt cô, tô điểm thêm cho ngũ quan xinh xắn, tựa như viên ngọc không chút tỳ vết. 
Đôi mắt thâm sâu của Lôi Dận thoáng sầm lại, khóe môi cũng khẽ cong lên. Khi bóng hình cô rơi vào đáy mắt hắn, lòng hắn tự nhiên cảm giác ấm áp. Vốn luôn lu bù với công việc của tổ chức, giờ mới gặp lại cô, thế nhưng hắn mới phát hiện ra sẽ có chút nhớ nhung. 
Đáng chết!
Ý thức được loại cảm giác khó hiểu này, Lôi Dận theo bản năng nhíu mày lại, cố gắng phân tâm nghĩ đến chuyện khác. 
Jon cẩn thận nhìn ra được sự biến hóa trong mắt Lôi Dận, nhẹ nhàng nghiêng mình nói: “Ông chủ, hội nghị của chúng ta hôm nay chủ yếu bàn về việc chính thức đưa Mạch Khê ra mắt công chúng.” Ngay sau đó anh ta cứ nói liên hồi về tiến trình hội nghị. 
Phía sau Lôi Dận là Phí Dạ. 
Chỗ cửa phòng họp cũng có mấy tên vệ sĩ. 
Mạch Khê có chút căng thẳng, bất an; hai bàn tay đặt trên đùi theo bản năng đan vào nhau. Hai ngày sóng yên biển lặng dường như làm cô quên đi hậu quả mà ca khúc kia mang lại. Hôm nay đột nhiên gặp được cha nuôi trong phòng họp, đương nhiên cô có chút bất an. 
Apple nhỏ giọng thì thầm bên tai Mạch Khê: “Kỳ lạ, sao hôm nay ông chủ lại đích thân đến tham dự hội nghị? Anh ta là tổng giám đốc Lôi thị lừng danh, lại có hứng thú với công ty giải trí? Có điều anh ta nhìn lạnh lùng quá đi!” 
Mạch Khê âm thầm thở dài. Thực không biết đây là phúc hay là họa đây? 
Bầu không khí trong phòng họp như ngưng đọng lại. 
Cho đến khi Lôi Dận có chút mất kiên nhẫn, chặn ngang lời Jon, lạnh giọng nói một câu: “Hội nghị tiến hành bình thường.”
“Vâng,vâng.” Jon liền biết điều mà lên tiếng trả lời. 
Đến đây, nhân viên trong phòng hội nghị mới bắt đầu hội nghị, chuẩn bị các công việc cần làm. 
Không đợi người đại diện mở miệng, Lôi Dận lại lên tiếng chặn ngang, cũng là nhằm trực tiếp vào Mạch Khê đang ngồi ở xa…
“Cô ngồi lại đây!”
Thấy ánh mắt của cô vì sợ bộ dáng hung hãn của hắn thì lồng ngực hắn mơ hồ đau, trong mắt hắn cũng không lộ vẻ giận dữ vì biểu hiện trốn tránh của cô. 
Một câu mệnh lệnh khiến mọi người trong phòng sợ ngây ra. Khi đôi mắt như ngọc lục bảo kia của ông chủ nhìn chằm chằm vào Mạch Khê thì mọi người cũng dồn ánh mắt về phía cô. 
Mạch Khê không ngẩng đầu lên, bàn tay nhanh chóng nắm chặt lại. Dù thế, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của cha nuôi ở xa xa kia. Đúng vậy! Điều hắn muốn chính là như thế này! Chính là trước mắt mọi người, cô vô điều kiện mà phục tùng hắn, chỉ phục tùng hắn. 
Apple thật cẩn thận kéo kéo vạt váy Mạch Khê, thấp giọng nhắc nhở: “Mạch Khê, ông chủ gọi em kìa!” 
Móng tay Mạch Khê dường như khảm sâu vào lòng bàn tay. Nhưng điều khiến cô như chết lặng đi chính là cô cảm nhận được toàn bộ ánh mắt trong phòng họp dồn về mình, có ghen tỵ, có hâm mộ, thậm chí có cả khinh thường, châm chọc. 
“Mạch Khê, cô ngồi chỗ này đi.” Jon thấy thế thì trực tiếp nói một câu. 
Mạch Khê nhắm mặt lại hít sâu một hơi. Cô biểu diễn ca khúc kia chẳng qua là để thỏa niềm đam mê và cũng chỉ là để trả thù chút chút thôi, không ngờ hắn vẫn là khống chế cô trong lòng bàn tay. 
Rốt cục cô cũng ngẩng đầu, sau đó đứng dậy. Ánh dương chiếu rọi đến bóng dáng cô có chút yếu ớt, cô vô lực mà đi từng bước từng bước đến chỗ Lôi Dận. 
Đôi mắt Phí Dạ vẫn dừng trên người Mạch Khê, mãi không rời đi. 
Nhìn thấy Mạch Khê ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh, đuôi mày hắn mới giãn ra, thản nhiên nói: “Hội nghị bắt đầu đi!” 
Mạch Khê rõ ràng cảm nhận được hương nước hoa nhè nhẹ trên người cha nuôi, hơn nữa nó còn đang từng đợt từng đợt vây lấy cô. 
“Buổi biễu diễn lần này rất thành công. Nhất là Mạch Khê, tuy rằng không thông qua tổ quản lý mà đã tự ý điều chỉnh ca khúc, nhưng quả thực là hiệu quả không tồi. Bởi vậy, bước tiếp theo, công ty sẽ nhanh chóng chế tác ca khúc thích hợp với phong cách của Mạch Khê.” Jon đã khôi phục được vẻ bình tĩnh mọi ngày, dõng dạc nói. 
“Tôi cho rằng năng lực của Mạch Khê khá tổng hợp. Lúc đầu chúng ta chỉ định cho cô ấy phong cách thanh tân, tươi trẻ nhưng xem ra ca khúc trữ tình, sâu lắng cũng rất thích hợp. Chẳng hạn như bài hát Mạch Khê thể hiện ở buổi biểu diễn kia cũng rất hợp với cô ấy.” Ron đưa ra đề nghị hợp lý. 
Lôi Dận hơi nhíu đôi mày cương nghị lại nhưng không nói gì. 
Mạch Khê cũng chỉ cúi đầu, hai tay đan nhau như đang nghịch nghịch nhưng đầu ngón tay khẽ run lại để lộ ra nội tâm vô cùng hồi hộp. 

Jon nghe vậy thì gật gật đầu, nhìn về phía Mạch Khê, “Ca khúc kia cả lời và nhạc đều là cô sáng tác sao?”
Ánh mắt Mạch Khê kiên định, ngẩng đầu nói: “Nhạc không phải là tôi viết, nhưng lời thì tôi có bổ sung thêm một chút.” 
“Như vậy thì…” 
Jon hơi chần chờ nhìn về phía nhạc sĩ Đàm Trử Quân, “Thầy Đàm, có thể thay đổi giai điệu ca khúc này một chút không? Nếu để nguyên, vạn nhất bị tố là đạo nhạc, phiền toái lắm.” 
Ron chớp mắt, nhìn về phía Jon, kinh ngạc nói: “Cậu không phải là muốn lấy đó làm ca khúc debut chứ?” 
“Có gì là không thể!” 
Jon khoanh hai tay lại, “Ca khúc này Mạch Khê đã thể hiện rất thành công, cũng nhận được phản ứng rất tốt từ người xem. Cứ nhìn khung cảnh hôm đó thì biết. Nếu đưa ca khúc này ra chắc chắn hiệu ứng không nhỏ đâu.” 
“Nhưng chúng ta không thể sử dụng một ca khúc có sẵn, thế là đi sao chép!” Ron không đồng tình mà phản đối, lại nhìn về phía Mạch Khê, “Mạch Khê, bài hát này cô lấy ở đâu?” 
“Tôi…” Mạch Khê chần chừ, lại thẻn nhiên nói: “Tôi tình cờ nghe được trên mạng.” 
Ron cũng khoanh hai tay trước ngực, “Jon, nghe thấy chưa? Không thể dùng ca khúc này được.” 
Jon lại nhìn về Đàm Trử Quân vẫn trầm mặc nãy giờ, “Thầy Đàm, ý kiến của anh thế nào?” 
Đàm Trử Quân nhàn nhã cầm điếu thuốc hút một hơi rồi thản nhiên nhả khói ra. Vòng khói lượn lờ hãm lấy khuôn mặt cương nghị của anh, hai gò má lúc sáng lúc tối. Anh thản nhiên nói: “Ca khúc đó không cần sửa!” 
Mọi người nhìn anh ta với vẻ kỳ lạ. Ron có chút bất mãn liền lên tiếng: “Thầy Đàm, giờ đang đề cập đến ca khúc debut cho Mạch Khê, không cần sửa chẳng nhẽ đợi tác giả đến kiện chúng ta đạo nhạc sao?” 
“Sẽ không có người đến kiện đâu!” 
Giọng nói của Đàm Trử Quân quá mức lãnh đạm, âm trầm thấp nhưng lại đan chút tiếc hận, “Người viết bài này đã chết rồi, Mạch Khê có hát lại cũng không sao, trừ khi là có quỷ đến tố cáo cô ấy tội sao chép.”
Một câu nói ra khiến cả phòng họp lạnh băng. 
Thân mình Mạch Khê khẽ run, có chút hoảng sợ nhìn về phía Đàm Trử Quân, “Thầy Đàm, anh…anh vừa nói gì?” 
Những người khác cũng nghi hoặc nhìn về Đàm Trử Quân. 
Từ trong làn khói thuốc, anh nhìn lại những ánh mắt nghi ngờ, sau đó lãnh đạm nói: “Ý của tôi rất đơn giản, ca khúc này không có quá nhiều người biết đến, khâu hậu kỳ xử lý một chút thì hoàn toàn có thể trình làng, sẽ không phát sinh chuyện kiện tụng như Ron lo lắng đâu.” 
Mấy câu ngắn gọn nhưng không hề giải thích câu nói ban nãy. 
Lôi Dận liếc Đàm Trử Quân một cái, ánh mắt thâm sâu lộ ra chút nghi ngờ. 
Jon cùng Ron bốn mắt nhìn nhau, còn Mạch Khê như vẫn đang chìm trong câu nói vừa rồi, vì anh ta không giải thích đến nên cũng không dám hỏi tiếp. 
“Nói như vậy thì ca khúc này có thể chọn cho Mạch Khê debut!” Mãi lâu sau Ron mới lên tiếng, đánh tan cục diện bế tắc trong phòng. 
Jon liếc nhìn Mạch Khê, “Mạch Khê, cá nhân cô có ý kiến gì không?” 
“Tôi…”
“Ca khúc này…không thể!”
Không đợi Mạch Khê phát biểu ý kiến, Lôi Dận liền lên tiếng ngăn cản, ngữ khí lạnh lùng không cho phép ai thương lượng. 
Mạch Khê nhìn về phía khuôn mặt quá mức lạnh lùng của Lôi Dận, đôi mắt cô thoáng chút suy tư. 
“Cái này…” 
Jon thấy thế thì sắc mặt có chút xấu hổ, cười cười, “Ông chủ, tôi chỉ cảm thấy ca khúc này giúp ích rất lớn cho Mạch Khê. Anh cũng thấy toàn khán đài hôm đó đấy. Nếu Mạch Khê đưa ca khúc này chính thức ra mắt thì nhất định hiệu quả sẽ rất hấp dẫn.”
Đôi mắt Lôi Dận co rụt lại…
“Ca khúc này không thể!” Ngữ khí của hắn vẫn lạnh lùng, lãnh đạm, không cao giọng nhưng cũng khiến người khác phải hoảng sợ. 
Jon sợ tới mức liên tục gật đầu, vội nói hùa: “À, một khi đã như vậy thì chúng ta có thể chế tác cho cô ấy ca khúc khác.”
“Jon…”
Ngay lúc bầu không khí đang căng thẳng, Đàm Trử Quân đã mở miệng, không chút để ý nói: “Tôi cho rằng phải chọn ca khúc này. Nếu muốn Mạch Khê ngay bước đầu tạo ấn tượng tốt thì không thể không chọn ca khúc này.”
Tất cả mọi người đều chấn kinh nhìn về phía Đàm Trử Quân, Mạch Khê cũng mở to mắt nhìn anh ta. 
Đàm Trử Quân này dù là kỳ tài của giới sáng tác nhưng cũng không thể ngang nhiên bác bỏ ý kiến của Lôi Dận thế chứ!
Đáy lòng Mạch Khê nổi lên sự hồi hộp cùng chút cảnh giác, theo bản năng nhìn trộm cha nuôi một cái. 
Quả nhiên sắc mặt Lôi Dận rất khó coi, ngay cả đôi mắt lạnh băng giờ cũng bắt đầu lộ ra tia nguy hiểm. 
“Á. Thầy Đàm…” 
Jon biết quan sát sắc mặt nên đương nhiên phải đứng ra can ngăn, “Kỳ thật tôi thấy ca khúc này không thích hợp với Mạch Khê. Vẫn là nên giữ theo phong cách thanh tân, trẻ trung tươi mới thì hơn, nhất định thu hút được không ít thiếu nam, thiếu nữ.” 
Đàm Trử Quân cười lạnh, hơi nhìn lướt qua gương mặt u ám của Lôi Dận, lại dừng tầm mắt trên người Jon, “Tôi là nhạc sĩ, chỉ biết đưa ra những ý kiến thích hợp nhất cho ca sĩ. Chẳng nhẽ cậu phủ nhận sự chuyên nghiệp của tôi?” 
“Cái này…”
“Anh…” Đàm Trử Bách kéo kéo ống tay áo Đàm Trử Quân, thấp giọng nói: “Anh làm sao vậy? Chỉ là một bài hát thôi mà!” 
Đàm Trử Quân ngoảnh mặt làm ngơ, nhìn về phía Mạch Khê. Ngay sau đó trước mắt bao người cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, thản nhiên hỏi: “Mạch Khê, ý kiến của cô là quan trọng nhất. Nếu cô thích bài hát này, tôi sẽ dụng tâm chỉnh lý lại.”

Động tác này khiến hai người đàn ông nhíu mày lại, một là Phí Dạ đứng phía sau, một là Lôi Dận. Đôi mắt Lôi Dận như đóng băng lại, ánh mắt nhìn bàn tay người đàn ông đặt trên tay Mạch Khê vô cùng sắc bén, tựa như muốn chém anh ta ra thành trăm mảnh. 
Mạch Khê ngẩn ra, thất thần nhìn Đàm Trử Quân. Đôi mắt anh ta thường ngày luôn khiến cô sợ hãi, nhưng giờ khắc này đôi mắt ấy lại như đang thôi miên, cảm giác rất khác lạ. 
“Mạch Khê, chỉ cần cô thích hát nó, tôi sẽ khiến ca khúc này càng thêm hoàn mỹ.” 
Bên môi Đàm Trử Quân gợn lên, ánh mắt tản ra vẻ lo lắng. Hàng lông mi dày có thể so sánh với con gái, riêng đôi lông mày đen thì toát lên sự cương nghị, cường ngạnh. 
Mạch Khê cảm nhận rõ ràng được ánh mắt sắc bén sau lưng, ánh mắt càng lạnh hơn tựa như cái rét tháng chạp. Cô mở miệng thở dốc, vừa định nói gì đó thì ngay lập tức cảm thấy trên đỉnh đầu có áp lực. Không đợi cô phản ứng lại thì cả thân mình đã bị một lực mạnh kéo lấy, ngay sau đó, hương thơm quen thuộc của người đàn ông bao lấy cô. Cô bị Lôi Dận ép buộc, kéo vào lòng, bàn tay hắn nhanh chóng giữ chặt lấy cô. 
Cả phòng họp đều chấn kinh như bị một quả bom nguyên tử dội lại, không một tiếng động. 
“Jon!” Lôi Dận lên tiếng, giọng nói băng lãnh, sắc nhọn như cậy đinh găm thẳng vào mặt Đàm Trử Quân. 
Jon lập tức tiến lên, cẩn thận nói: “Ông chủ!” 
“Đổi ca khúc, nếu không trực tiếp đổi nhạc sĩ!” Cặp mắt Lôi Dận lóe ra tia lạnh nhưng lại đẹp vô cùng. Không đợi Jon phản ứng lại, hắn đã duỗi tay kéo Mạch Khê ra khỏi phòng họp. 
Phòng họp bị vây trong sự yên lặng rất lâu. 
__________________

“Buông, buông ra!”
Dọc suốt đường đi, Mạch Khê bị Lôi Dận mạnh mẽ kéo đi rất xa. Sức lực của hắn như một con trâu ngang ngạnh, làm cho mạch Khê giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được. 
Trên đường, mọi người đều tò mò nhìn một đôi nam nữ xuất chúng này, đương nhiên rất nhiều ánh mắt dõi theo họ. 
Phí Dạ không thể tiến lên ngăn cản đành phải lái xe chậm rãi đi theo hai người. 
Mạch Khê chỉ cảm thấy cánh tay đau đớn. Cô không biết cha nuôi muốn kéo mình đi đâu. Nếu được cô rất muốn nói hắn kéo cô xuống luôn địa ngục đi cho rồi. 
Dấu chân dần thưa thớt, cho đến khi hai người đi vào một công viên. Mạch Khê rốt cục không chịu được sự đau đớn trên cổ tay, một lần nữa hét lớn lên: “Lôi Dận! Ông buông tay ra, cổ tay tôi sắp bị ông kéo đứt rồi!”
Một câu khiến cho Lôi Dận đột ngột dừng bước, quay người lại. Cả người Mạch Khê liền va vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Cú va này khiến cô thất điên bát đảo, không thể ngờ được hắn lại thật sự dừng bước. 
Cặp mắt lóe ra tia lạnh lẽo lại đẹp đẽ vô cùng. Trước mắt Lôi Dận phiêu đãng hiện lên hình ảnh ánh mắt lãnh đạm của cô, đôi môi hắn mím lại thành một đường, khuôn mặt cũng lạnh bạc vô thường. Ngay cả ánh mắt hắn cũng mơ hồ, tựa như cất chưa bao điều, khiến Mạch Khê không thể đọc nổi nội dung trong đó. 
Khuôn mặt lãnh khốc nhưng không quá giận dữ. Hắn đột nhiên ôm chặt lấy cô, thân hình cao lớn như bao trọn lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô, một làn hương quen thuộc thấu sâu vào hơi thở của cô. Ngay sau đó, ánh mắt hắn dừng lại trên cổ tay cô.
Đôi mắt Mạch Khê ươn ướt bởi cổ tay bị hắn xiết đến phát đau, đôi môi hé mở, khuôn mặt cũng tản ra nét ngây thơ, đáng yêu. 
“Đau không?” Lôi Dận khẽ hỏi, khuôn mặt lạnh lùng lại tản ra nét hấp dẫn chết người. 
Mạch Khê ngoảnh mặt đi, không thèm nhìn đến hắn. 
“Nhìn tôi!” Giọng nói của người đàn ông càng lạnh lùng hơn. 
Mạch Khê khẽ run lên, đôi mắt nai tơ nhìn hắn, mang theo sự bất khuất, dũng cảm. 
Trong công viên rất vắng người, trước mặt hai người phần lớn là sắc hoa trắng tinh khôi, thêm cả tầng liễu rủ che đi ánh nắng mặt trời. 
“Có mệt không?” Đột nhiên Lôi Dận hạ thấp giọng, nhẹ nhàng bên tai cô hỏi. 
“Không mệt!” Lời còn chưa nói ra hết Mạch Khê đã phát hiện ra thân mình bị Lôi Dận đẩy dựa vào gốc cây. Cả thân mình cao lớn của hắn mạnh mẽ áp chế cô. 
“Ông…” 
Ngay sau đó, tiếng nói của Mạch Khê bị Lôi Dận ngậm lấy, bàn tay hắn không an phận mà đẩy vạt váy cô lên đến ngang hông, ngang nhiên vuốt ve vòng eo thon nhỏ. 
Bị thân thể người đàn ông đè chặt, cô dường như phát đau bởi thân cây xù xì. Mạch Khê cảm nhận rõ ràng qua lớp vải mỏng, vật kiêu ngạo của hắn đã chạm đến vị trí mẫn cảm của mình. 
Mạch Khê phát run, theo bản năng tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng lại phát hiện ra xe của Phí Dạ không hề tiến vào mà đỗ ở đằng xa kia. 
Lôi Dận cười lạnh, dùng chính mình trêu đùa điểm mẫn cảm của cô. Đôi môi hắn lại một lần nữa ngậm lấy cánh môi cô, khiêu mở hàm răng, cuốn lấy đầu lưỡi mịn ngọt của cô. 
“Ô… ưm… ô” Mạch Khê nói không ra lời, chỉ có thể phát ra những âm thanh như phản kháng lại như đang hưởng thụ. 
Bàn tay Lôi Dận hướng về phía trước mơn trớn bờ vai mịn màng, ngón tay ngoắc một cái đã rớt ra quai váy của cô, nhanh chóng bắt lấy bầu ngực căng tròn, từ từ xoa nắn cho đến khi nụ hoa xinh đẹp kia đứng thẳng dậy. 
Đầu gối hắn chặn giữa hai chân cô, càng áp chặt cô vào thân cây hơn. 
“A!” 
Mạch Khê kêu lên, cô cảm giác thân cây sần sùi đang đâm vào lưng mình. Nhưng không ngờ, tiếng kêu của cô khiến người đàn ông cúi xuống, ngậm lấy đầu lưỡi cô. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+