Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời- Hồi 4, C03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hồi 4 – Chương 3: Lời mời bất ngờ giữa đêm tối

Chờ Đàm Trử Quân sửa chữa xong một đoạn ca khúc, Mạch Khê mới mở miệng, “Thầy Đàm, lần biểu diễn này anh muốn tôi hát hai bài hát mới?”

Đảm Trử Quân để bản nhạc sang một bên, nhìn cô, sắc mặt lãnh đạm, “Chẳng lẽ cô chỉ muốn hát một bài? Lần này là cơ hội tốt, nhân đó mà quảng bá luôn ca khúc thứ hai.”

“Vậy vất vả cho thầy Đàm rồi.” Mạch Khê thấy trễ như vậy mà anh ta vẫn ở lại sáng tác vì cô, trong lòng thực cảm động cùng áy náy. 

“Đây là trách nhiệm của tôi, mà trách nhiệm của cô là hát cho tốt.” Đàm Trử Quân không chút động tĩnh gì vì lời của cô, giọng nói bình tĩnh.

Mạch Khê gật gật đầu, đối với thái độ của Đàm Trử Quân cô đã sớm quen. Anh ta có tiếng là vua khó tính, nhiều nữ nghệ sĩ trong công ty đều cực kỳ sợ anh ta. 

“Cô nghe hai đoạn nhạc này thử xem, có khác biệt một chút.” Đàm Trử Quân bất ngờ nói tiếp, “Phần điệp khúc, cô nghĩ rằng đoạn nào hợp với cô hơn?”

Từ dương cầm phát ra hai đoạn nhạc khác nhau ở phần điệp khúc, xong, anh ta nhìn về phía cô, “Đoạn thứ hai?”

Mạch Khê im lặng, Đàm Trử Quân – nhà chế tác âm nhạc lừng lẫy này, muốn nghe ý kiến của cô?

“Cô có tư cách phát biểu ý kiến, bài hát này cô cũng sẽ hát, dù sao …”

Ngữ khí Đàm Trử Quân không rõ là mang theo ý tứ hàm xúc gì, lãnh đạm nói tiếp, “Ca sĩ công khai chống đối ông chủ, chỉ có thể có hai kết cục, một là hoàn toàn bị loại trừ, một là vận sẽ rất đỏ. Thật rõ ràng, cô thuộc loại thứ hai.”

“Tôi…” Mạch Khê hết đường chối cãi. 

“Tôi nói rồi, mặc kệ quan hệ giữa cô và Lôi Dận có là gì đều phải hát tốt ca khúc này. Đây là yêu cầu duy nhất của tôi đối với cô.” Đàm Trử Quân nói. 

“Tôi sẽ.” 

Mạch Khê gật đầu, bộ mặt giương cung bạt kiếm trước Lôi Dận được thay bằng dáng vẻ ngoan ngoãn, “Tôi cho rằng đoạn thứ hai tương đối thích hợp, nhưng thay đổi một chút thì tốt hơn nhiều.”

Nói nhiều cũng chẳng ích gì, cô chỉ có thể dùng hành động thực tế để chứng minh hết thảy, vả lại, cô căn bản cũng không có nhiều thời gian để giải thích cái gì. 

“Ồ?” Đàm Trử Quân hiển nhiên không nghĩ rằng cô gái này sẽ nói như vậy, “Cô nghĩ nên sửa chỗ nào?”

Nhạc sĩ như anh ta luôn luôn có quyền uy, chưa từng có ca sĩ nào dám sửa chữa ca khúc của anh ta mà Mạch Khê lại đánh vỡ quy củ này. 

Mạch Khê đương nhiên không biết điều đó. Cô nghĩ nghĩ, đi tới đàn dương cầm ngồi xuống, nâng tay đánh một đoạn nhạc, “Tôi cho rằng nên thêm nốt cao hơn ở đoạn đầu, như vậy sẽ phù hợp hơn, nhạc cũng sẽ dày lên nhiều, thích hợp cho tôi biểu diễn.”

Đàm Trử Quân nghe xong, như có chút đăm chiêu. Chính xác là, sau khi Mạch Khê sửa chữa chút ít, khúc nhạc đã êm tai hơn rất nhiều.

“Thì ra cô cũng biết đánh đàn.”

“Cũng không phải chuyên nghiệp.”

Mạch Khê cười nhẹ, mới phát hiện khoảng cách cùng Đàm Trử Quân rất gần, tựa như là vai kề vai vậy, vì thế vội vàng đứng lên, ngượng ngùng nói, “Cái này chỉ là tôi đề nghị thôi. Đương nhiên thầy Đàm là người chuyên nghiệp, tôi sẽ nghe theo ý kiến của anh.”
Kỳ thực, Mạch Khê tinh thông nhiều loại nhạc cụ, không chỉ có đàn dương cầm, nhạc cụ phương Tây mà cả nhạc cụ truyền thống cũng biết.. Từ nhỏ đến lớn cô thích nhiều thứ. Lần đầu tiên được thực sự chạm vào saxophone thì ngay ngày hôm sau, bác Hàn Á đã sắp xếp một phòng trong tòa thành làm một phòng toàn các loại nhạc cụ cao cấp. Cho đến bây giờ cô mới hiểu được, tất cả đều do cha nuôi sắp xếp. 

Trừ âm nhạc, cô từ bé đến giờ học ít nhất sáu thứ tiếng, đáng tiếc là, cô chỉ tinh thông bốn ngôn ngữ. Nhưng mà theo cô biết, cha nuôi, người đàn ông tàn nhẫn kia, lại thông thạo đến tám thứ tiếng…

Đàm Trử Quân đàn lại một lần nữa, lần đầu vừa lòng cười cười, “Không sai, cứ dựa theo lời cô nói mà sửa!”, rồi lại nhìn về phía cô như có chút đăm chiêu, “Cô rất thông minh.”

Mạch Khê không chút né tránh ánh mắt anh ta, “Nếu đây là lời thầy Đàm khích lệ, tôi xin nhận.”

“Cô biết tôi đang nói gì mà.”, Đàm Trử Quân khép bản thảo soạn nhạc lại, “Không thể không nói, một người phụ nữ nếu xinh đẹp, thành công sẽ khác; mà một người phụ nữ vừa xinh đẹp lại vừa thông minh, một khi thành công lại khiến đàn ông có cảm giác bị uy hiếp.”

“Tôi thực không rõ ý tứ của thầy Đàm.” Sắc mặt Mạch Khê bình tĩnh, như trăng sáng ở chân trời. 

Đàm Trử Quân nhìn cô, không hề chớp mắt…

“Chuyện Mia, cô nói dối.”

Ánh mắt Mạch Khê hơi trùng xuống, đối diện với đôi mắt Đàm Trử Quân, “Đúng, tôi nói dối. Sự thật là, cô ta đánh tôi một bạt tai, còn tôi đổ nước rửa tay vào miệng cô ta.”

“Vì sao lại nói dối?” Đàm Trử Quân lạnh nhạt hỏi.

“Bởi vì tôi không thích cô ta.” Mạch Khê trả lời rất trực tiếp.  

“Cho nên tôi mới làm vậy.”

“Ồ!”

Đàm Trử Quân nhìn cô, như thể vừa phát hiện một con người chân thật nào khác ở đây, thật lâu sau mới tiếp tục nói, “Cô không thích cô ta, vì vậy lợi dụng ông chủ để quét sạch chướng ngại.”

“Vòng xoáy giải trí luôn kẻ lừa người gạt, tôi làm như vậy, chính là nhượng cho bản thân một đường lui.” Giọng Mạch Khê thật mềm mại, nhưng lại lộ ra sự kiên định cực độ. 

Đàm Trử Quân hơi nhướng mày, “Một ngày kia cô ta sẽ có cơ hội gây chuyện với cô.”

“Trên đời này luôn luôn không có sự công bằng, nhất là trong giới giải trí. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.”

“Đừng quên, hình tượng của cô trước công chúng là thanh thuần.” Đàm Trử Quân cường điệu một câu. 

Mạch Khê hít sâu một hơi, “Điều này không sai, là thanh thuần, nhưng không phải là đơn thuần. Tôi cho rằng đây là hai khái niệm khác nhau. Nếu như vừa mới bắt đầu đã bị người ta coi khinh, cho dù trở thành ca hậu cũng sẽ bị người ta nói này nói nọ. Vị trí của Phỉ Tỳ Mạn là một ví dụ chính xác, tôi không muốn giống như cô ấy.”

“Cô có quan điểm của cô, tuy rằng, cô rất thông minh, nhưng mà tôi cũng không tán đồng.” Đàm Trử Quân cũng không có dấu hiệu tức giận.

Mạch Khê cười cười, “Cảm ơn thầy Đàm đã có lời, không biết là tôi có thể hỏi anh một chuyện hay không?”

Đôi mắt Mạch Khê như phát ra tia sáng, nhìn về phía Đàm Trử Quân, nhả ra từng chữ rõ ràng, “Cấm khúc kia…là do ai sáng tác?”

Đàm Trử Quân hơi hơi sửng sốt, như là trong lúc nhất thời không phản ứng kịp,”Cấm khúc? Cấm khúc nào?” 

Mạch Khê có chút kỳ quái với phản ứng của anh ta, hơi chần chờ một chút, lập tức nói: “Chính là ca khúc tôi hát ở buổi diễn của Phỉ Tỳ Mạn, sau lại bị cấm hát.”

“À… ” Đàm Trử Quân nhớ lại, lại nói ra một câu cảm thán, làm Mạch Khê càng thêm khó hiểu.

“Thầy Đàm, anh sẽ không quên chứ? Là chính anh nói, người sáng tác ca khúc này đã không còn trên đời nữa? Chuyện tình là thế nào? Là ai đã sáng tác ca khúc đó?” Cô nóng nảy, đôi mắt lưu ly lại lóe lên một chấm sáng nhỏ. 

Đàm Trử Quân hiển nhiên không dự đoán được Mạch Khê sẽ hỏi vấn đề này, mi tâm nhất thời nhíu lại một chút, “Vì sao cô đột nhiên hỏi chuyện này?”

“Tôi chỉ muốn biết điều mình chưa nắm rõ.” Mạch Khê trả lời rất kiên quyết, không có chút giấu giếm. Khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc cũng lộ ra vẻ kiên định. 

Đàm Trử Quân không trả lời ngay, chỉ xoay người, nâng tay chạm đến những phím đàn dương cầm. Âm thanh réo rắt của ca khúc Mạch Khê từng hát vang lên. 

Mạch Khê cũng không khiếp sợ, người làm âm nhạc có thể trong một thời gian rất ngắn ghi nhớ được nhạc của một ca khúc nào đấy là chuyện bình thường, nhất là với Đàm Trử Quân – một thiên tài âm nhạc. Cấm khúc vang lên dưới những ngón tay anh lại mang một nét phong tình, cô nghe như có chút ai oán, lại nồng đậm ấm áp, giống như…muốn nói cho người nghe một điều gì đó, một điều đáng giá để cùng người chia sẻ. 

Tại sao có thể như vậy?

“Cô phạm sai lầm lớn nhất là đã phá hỏng khúc ca này.” 

Đàm Trử Quân kết thúc bản nhạc, nhìn về phía Mạch Khê. Ánh mắt mơ hồ, giọng nói cũng bình tĩnh như lúc ban đầu, ngữ điệu đã có chút nghiêm túc. 

Mạch Khê sửng sốt…

Cô phá hỏng ca khúc này? Có ý gì?

Hiểu rõ nghi hoặc của cô, Đàm Trử Quân đứng lên, hướng về phía cửa sổ. Từ trên cao nhìn xuống dòng người xô bồ phía bên dưới, giọng nói trở nên trầm thấp mà sâu thẳm…

“Kỳ thực, tôi cũng không biết tác giả đã sáng tác ra ca khúc này.”

Một câu nói khiến Mạch Khê vẫn chưa hiểu được, “Hả?”

Đàm Trử Quân xoay người nhìn cô, lãnh đạm nói: “Rất kỳ quái phải không? Thật ra tôi cũng chỉ là trong một lần ngẫu nhiên biết đến bài hát này. Chỉ biết rằng, tác giả là một người phụ nữ.”

Phụ nữ ?

Trong đầu Mạch Khê thoáng hiện ra một thân hình, người ấy cao gầy xinh đẹp, khuôn mặt chan chứa tình cảm như nước mùa xuân. Chính là bức ảnh chụp người phụ nữ trong thư phòng cha nuôi…

Chẳng lẽ thật là…

Nhất là phản ứng của cha nuôi.

Đàm Trử Quân thầm thở dài một hơi, “Tôi đã gặp cô ấy, đó thực sự là tài nữ. Tuy chỉ một lần nhưng cũng đủ rồi, mỗi lần nghĩ lại vẫn như mới đây.”

“Cô ấy…là người phụ nữ như thế nào?” Tim Mạch Khê dần đập mạnh hơn, cảm giác cổ họng nghẹn ứ. 

“Một người phụ nữ rất đẹp.”

Đàm Trử Quân thong thả nói, “Khi đó tôi chẳng phải là nhạc sĩ gì cả, chỉ chơi dương cầm kiêm thêm công việc nhạc công. Một hôm, có một người phụ nữ đến. Hình như cô ấy đang muốn tìm một cây đàn dương cầm chất lượng tốt. Cô ấy nhấn thử vài phím sau đó chơi nửa bản nhạc. Ông chủ của tôi hình như cũng quen cô ấy, vì cô ấy giới thiệu mình xuất thân từ danh gia.”

“Một nửa bản nhạc?” Mạch Khê kinh ngạc, “Vì sao lại chỉ có một nửa? Mà đó là ca khúc nào?”

“Chính là cấm khúc cô nói.”

Đàm Trử Quân kiên định nói, “Lúc ấy ca khúc này cũng chỉ có một nửa. Người phụ nữ ấy khi đàn đến một nửa thì dừng lại. Ông chủ còn khen ngợi ca khúc này rất êm tai. Tôi nghe thấy cô ấy nói, ‘Khúc ca này tôi viết cho cục cưng trong bụng, chờ đứa nhỏ ra đời, tôi sẽ hoàn thành xong ca khúc này’. Bởi vì với âm nhạc, tôi luôn rất nhạy cảm, thế nên liền nhớ rất rõ bài hát này. Cô ấy cuối cùng chọn được một cây dương cầm. Mấy tháng sau, tôi vẫn không nhận được danh sách điều âm, vì thế khi nói chuyện với ông chủ về chuyện người phụ nữ ấy, không ngờ ông chủ lại nói, cô ấy đã chết, trong ngày sinh, vì sinh khó mà qua đời.”

Lòng Mạch Khê dường như nghẹn lại, trong cổ họng như thể toàn vị máu, mơ hồ chuyển động trong không khí, làm cô không thể thở được. 

“Khó sinh mà qua đời?”

“Chuyện cụ thể ra sao tôi cũng không rõ ràng được bao nhiêu, chỉ cảm thấy tiếc hận quá mức. Bài hát này cảm giác thực sự rất tuyệt, là ca khúc hoàn mỹ nhất tôi từng nghe qua. Đáng tiếc lúc ấy chỉ nghe được một nửa, tôi nghĩ nửa còn lại là do những người khác tiếp tục, bằng không cũng chẳng thể xuất hiện một bài nhạc tuyệt như vậy nữa. ” Đàm Trử Quân nhẹ nhàng thở dài một tiếng, không khó nhìn ra tình cảm thương tiếc của anh ta. 

Mạch Khê nhíu chặt đôi mày đẹp, ngực có cảm giác đau xót. Không biết vì sao, cô cảm thấy rất không thoải mái, nhất là nghe được chuyện tác giả bài hát này… vì khó sinh mà mất. 

Cô rất hoài nghi chuyện của người phụ nữ này. Nếu quả thực là người phụ nữ trong bức ảnh ấy, sao lại có thêm một đứa trẻ ? Đứa trẻ kia hiện là ai ? Cha ruột của nó là ai? Đứa trẻ đó, hiện tại ở đâu?

Đàm Trử Quân không rõ ràng được đầu óc của cô đang là một mớ bòng bong, chậm rãi nói tiếp, “Sở dĩ tôi nói cô phá hỏng ca khúc này, là vì cô căn bản không biết. Lúc cô biểu diễn đều tràn ngập ai oán cùng đau xót, kỳ thực không phải. Người phụ nữ ấy khi đàn ca khúc này vẻ mặt rất hạnh phúc. Ngẫm lại cũng đúng, viết bài hát cho con mình, đương nhiên sẽ ngập tràn hương vị của ấm áp, làm sao có thể ai oán được?”

Mạch Khê hoàn toàn mụ mị, vốn là cho rằng thực đã tiếp cận được chân tướng, cho rằng Đàm Trử Quân biết tác giả của bài hát này, không ngờ sự tình lại xa cách, không hề đơn giản lại càng thêm phức tạp, cũng không có đầu mối, giống như tơ vò. 

“Mạch Khê, hiện tại tôi rất muốn biết, cô làm sao biết được bài hát này ?” Đàm Trử Quân trái lại hỏi một câu.

“Hả?….” Mạch Khê sửng sốt, theo bản năng nói, “Là vô tình tìm được trên mạng.”

“Không thể nào.” 

Đàm Trử Quân một tiếng phủ quyết lời nói của cô, “Những lời này nếu nói cho người ngoại đạo nghe, đương nhiên không thể nghi ngờ gì nữa. Nhưng ca khúc này tôi luôn luôn có ấn tượng sâu đậm, nếu thực sự có ở trên mạng như cô nói, tôi nhất định sẽ biết. Ca khúc này, khẳng định là không thể tìm thấy ở trên mạng!”

“Việc này…”

Mạch Khê biết căn bản không thể gạt được Đàm Trử Quân. Như lời anh ta nói, anh ta là một nhà chế tác âm nhạc chuyên nghiệp, nếu thực sự xuất hiện một bài hát xuất sắc như vậy, anh ta làm sao có thể không biết, nhất là một bài hát đã lấy đi rất nhiều sự chú ý của anh. 

“Là một người bạn cho tôi, về phần cô ấy làm sao có được, tôi thực cũng không rõ.”

Đàm Trử Quân sau khi nghe vậy, mày hơi nhíu nhanh lại, gật gật đầu, “Thực sự rất kỳ lạ, ca khúc này rõ ràng có hai phiên bản khác nhau. Xem ra, chân tướng của chuyện này chỉ có anh ta mới biết được.”

“Anh ta?”

“Ông chủ chúng ta, Lôi Dận!”

Đàm Trử Quân lãnh đạm nói, “Chắc chắn là anh ta biết được chân tướng của ca khúc này, nếu không sao lại cấm ca khúc này truyền ra ngoài?”

Mạch Khê giật mình…

————————————

Bóng đêm dần dần lan tỏa khắp nơi. Đèn hai bên đổ ánh sáng xuống làn đường đầy xe cộ, tô rõ một thế giới nhộn nhịp.
Khi Mạch Khê từ công ty DIO bước ra, cô suýt chút nữa đã ngất xỉu vì không thể thở được. 

Buổi nói chuyện cùng Đàm Trử Quân rõ ràng làm cô càng thêm lo lắng. Sự tình tựa như lâm vào một cục diện vô cùng bế tắc, người có thể phá bỏ được cục diện này cũng chỉ có một mình cha nuôi hay sao? Cứ cho là cô có thể hỏi, nhưng dựa theo tính cách của cha nuôi, cô cũng không có khả năng được nghe giải thích. 

Nâng cổ tay nhìn đồng hồ, đã gần đến chín giờ, cuộc sống về đêm còn chưa thực sự bắt đầu. Cho tới lúc này Mạch Khê vẫn chưa thấy bóng dáng Phí Dạ đâu. 

Những nhân viên bắt đầu lục tục rời công ty không nén được tò mò liếc nhìn Mạch Khê một cái. Xem ra, thậm chí cả bảo vệ cũng đang thì thầm nói nhỏ, vậy là chuyện của Mia trong công ty sớm đã có người tuồn ra ngoài. Chắc chắn hiện tất cả đang đoán nhỏ đoán to quan hệ của cô cùng cha nuôi…

Đang suy nghĩ, một chiếc sẽ dài xuất hiện trong bóng đêm. Ánh đèn nê-ông sáng bóng ẩn hiện trên thân xe cao nhã. Ngay sau đó, chiếc xe dừng trước mặt Mạch Khê. 

Mạch Khê giật mình sửng sốt một chút, chiếc xe này…không phải là của cha nuôi, cũng không phải là của Phí Dạ. 

Một chiếc xe xa lạ!

Cửa xe mở ra, một người đàn ông toàn thân mặc trang phục màu đồng đen đi xuống, có vẻ như là lái xe tư nhân của gia đình nào đó, nhìn thấy Mạch Khê, ngữ khí cung kính nói, “Xin hỏi, cô chính là tiểu thư Mạch Khê?”

Mạch Khê nhẹ nhàng gật đầu một cái, đôi mi xinh đẹp hơi hơi chớp, “Ông là?”

Người đàn ông mỉm cười, trên mặt không hề có thái độ nguy hiểm, thái độ cùng giọng nói nhẹ nhàng, “Mạch Khê tiểu thư, để cho thuận tiện, lão gia nhà chúng tôi muốn gặp mặt cô một lần.”

“Lão gia nhà ông?” Mạch Khê càng lúc càng không hiểu ra sao, “Lão gia ông là ai? Tôi có quen không?”

Người đàn ông mỉm cười, đi đến cửa trước của chiếc xe, lễ phép mở cửa, nhẹ giọng nói, “Lão gia họ Lôi, Lôi tiên sinh là con của lão gia nhà chúng tôi.”

Mạch Khê bừng tỉnh đại ngộ…… Lão gia của nhà họ Lôi!

Cũng chính là cha của cha nuôi cô, là người trên danh nghĩa cô phải gọi là…. ông nội? Xưng hô này có chút không quen.

“Không biết tiểu thư Mạch Khê có tiện để gặp mặt?” Người đàn ông này đương tỏ vẻ hỏi ý kiến của cô, nhưng cách mở cửa xe như thế lại biểu lộ vẻ không thể cự tuyệt được.

“Muốn tôi đi đâu?” Mạch Khê trấn tĩnh hỏi. 

“Biệt thự Lôi gia.” Người đàn ông nhẹ nhàng nói bốn chữ.

————————————

Đêm càng thêm khuya.

Nhóm bảo vệ công ty đều đã ngáp lên ngáp xuống, những văn phòng làm việc trong công ty đều đã đóng cửa. Phía trước cửa công ty, một chiếc xe xa hoa ngừng lại.  

Ánh trăng như nước, chiếu vào trên thân xe, tản ra ánh sáng sắc nhọn lạnh lẽo.

Chỉ trong chốc lát, Phí Dạ từ công ty DIO đi ra, sắc mặt lộ rõ vẻ nghiêm túc cùng ngưng trọng. Lái xe thấy thế lập tức mở cửa xe, hắn chui vào trong xe, nhìn về phía người đàn ông đang ngồi phía sau…

“Lôi tiên sinh, có người đã đưa tiểu thư Mạch Khê đi.”

Sau lớp kính, bộ mặt cương nghị của Lôi Dận đột nhiên trở nên lạnh ngắt, giống như điêu khắc từ hàn băng khiến người ta phải hoảng sợ. 

“Ai đưa cô ấy đi?”

Phí Dạ dừng một chút, ngữ khí trầm thấp nói , “Là ….lão gia!”

Đôi mắt sắc nhọn như loài ưng của Lôi Dận đột ngột co rụt lại, hơi thở nguy hiểm dần lan tràn toàn thân, lạnh giọng quát, “Đến biệt thự!”

“Vâng, Lôi tiên sinh!”

Xe giống như con báo đen dưới bóng đêm xuyên qua làn đường vắng.

Ngự Hoàng Uyển…

Tọa lạc tại phía Nam của nước Mỹ, khu vực nổi tiếng thần bí này dành riêng cho những người có tiền. Nơi này giá cao đến nỗi líu lưỡi. Sở dĩ thần bí là bởi vì cả tòa sơn dã đều được nhà giàu chiếm giữ, bốn phía ngoại trừ hồ nước xinh đẹp còn có thực vật xanh um tươi tốt, chim hót, hoa thơm, còn hơn cả tiên cảnh. Lại thêm việc cấm người ngoài vào càng khiến nơi đây trở nên thần bí. 
Đây là lần đầu tiên Mạch Khê tiếp xúc với đình viện xa hoa này một cách gần như vậy. Có sự cổ điển phong tình và uy nghiêm của Trung Hoa, lại kết hợp với nét văn hóa của Châu Âu, hai loại kiến trúc dung hợp một chỗ không khó chịu, ngược lại càng thêm đại khí hùng vĩ.

Nơi này là biệt thự của Lôi gia, cơ hồ cũng là một khu vực riêng biệt. 

Bước vào đại sảnh của tòa hoàng thất, Mạch Khê còn chưa hoàn toàn quen được với khung cảnh đã được mời đến thư phòng ở lầu ba. 

Thư phòng nơi này không giống với thư phòng của cha nuôi ở tỏa thành. Nó được thiết kế cách điệu sắc ám trầm lạnh lẽo, trầm mộc hồng nhạt lại có chút rám nắng điểm trang toàn bộ thư phòng, tạo nên một cảm giác trầm ổn. Trong không khí còn tỏa ra hương đàn hương nhàn nhạt, không khó nhìn ra đây là thư phòng của một người già.

Trên bàn trà thủy tinh đã đặt sẵn một bộ trà cụ, cho thấy chủ nhân thư phòng này rất thích trà đạo. Tuy rằng Mạch Khê không tinh thông trà đạo, nhưng lại có thể nhìn ra đây là bộ trà cụ xa xỉ vô cùng. 

Lá trà ngon nhất tỏa ra hương thơm ngát, cùng hương đàn hương nhàn nhạt hòa quyện một chỗ, thật có cảm giác phong tình.

Không như trong tưởng tượng của Mạch Khê, ngược lại là một ông già đứng tuổi hiền từ vui vẻ, mang lại cảm giác ôn hòa. Loại yên tĩnh cùng ấm áp này khiến cô cảm thấy dễ chịu, như có một dòng nước ẩm đang chảy qua nội tâm. 

Nhất là ông lão đang ngồi cách cô không xa, trên gương mặt mỉm cười nhìn cô, chưa có nói một câu nào, chỉ đơn giản là nhìn…
Mạch Khê không nhìn thấy trên mặt ông có đến nửa điểm địch ý, có điều…

Cô thật sự không rõ mục đích lần gặp mặt này là vì cái gì.

Một lúc sau, ông lão mới chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm ổn…

“Con, chính là Mạch Khê?”

Mạch Khê nhìn thẳng, đôi mắt như ôn tuyền lẳng lặng, cô gật đầu một cái. 

Đây là ông nội trên danh nghĩa của cô….Lôi lão gia! Tuy rằng nhìn qua thực ôn hòa nhưng cô vẫn luôn không rõ mục đích của ông ta là gì, bởi vậy mới sinh ra một tia cảnh giác.

Đây là thói quen đã được giữ lại lúc nhỏ. 

Ông lão lộ nét hiền từ, ôn hòa tươi cười. Dường như cảm thấy được sự cảnh giác của Mạch Khê, ông đưa tay ngâm lá trà. Động tác liền mạch lưu loát không khó nhìn ra ông lão rất tinh thông trà đạo.

Dần dần, hương trà tràn ngập khoang mũi Mạch Khê. Ông lão cười sang sảng, đem một chén trà nhỏ đặt trước mặt cô. Mạch Khê nhìn chăm chú lá trà màu xanh đang xoay trong dòng nước nóng.

“Bình thường hẳn là rất ít uống trà?”

Lôi lão gia ôn nhuận nói, “Mấy đứa thanh niên này chỉ uống cà phê, cocktail thôi, chúng ta già rồi không uống quen được mấy cái kia.”

Mạch Khê không rõ ràng lắm, nhìn ông lão. Thật ra mà nói, cha nuôi một chút cũng không giống với Lôi lão gia. Chỉ qua vài câu ngắn như thế này, cô có thể cảm nhận được vị lão gia này là người hay nói, tính cách cũng thực ôn hòa. Còn cha nuôi thì giống như một thanh kiếm sắc bén, tuy rằng nội liễm trầm ổn, lại lộ vẻ lạnh lùng khiến người khác không dám thân cận. 

Thấy cô không nói lời nào, ý cười bên môi Lôi lão gia càng đậm, nhưng mà Mạch Khê xem ra, lần này ông cười có chút cứng ngắc, chỉ nghe ông nhẹ nhàng nói, “Dận nhi lúc tiếp quản Lôi thị cũng không thích uống trà, đứa nhỏ này tính tình ám cường ngạnh, nhưng từ sau khi tiếp quản công ty thì trở nên trầm ổn hơn. Con người, có đôi khi cũng giống trà, cần lắng đọng lại mới có thể thấy được bên trong.”

Ông lão như vừa nói cho Mạch Khê nghe, hoặc như lầm bầm một mình khiến Mạch Khê càng lúc càng không hiểu ra sao. 

Gọi cô tới đây, vì phẩm trà?

“Lôi lão tiên sinh, xin hỏi, người gọi cháu tới đây có chuyện gì ?” Cô không nhịn được mà đem mối nghi vấn trong lòng ra hỏi.
Lôi lão gia cầm lấy chén trà, nhấp một ngụm, sau đó buông xuống, nhìn cô, “Theo như lễ giáo, con hẳn phải gọi ta một tiếng ông nội.”

Giọng nói khiêm tốn, nghe không ra một chút ép buộc nào, lại lộ ra uy quyền, giống hệt như Lôi Dận. 

Mạch Khê hơi chớp mắt, nhẹ nhàng đáp lời, “Dựa theo tuổi của con trai người, còn không thể sinh ra con gái lớn như cháu.”

Nói xong câu đó, cô vốn cho rằng ông lão sẽ tức giận, nhưng không ngờ được Lôi lão gia đầu tiên là hơi hơi sửng sốt, ngay sau đó cười phá lên, “Cô nhỏ này thật đúng là miệng lưỡi lanh lợi vô cùng. Nói như vậy hẳn là thỉnh thoảng Dận nhi phải tức chết mất!”
Mạch Khê thật sự đoán không được suy nghĩ trong lòng Lôi lão gia. Cô đâu có nói sai gì sao?

“Nếu không phải có gì quá đáng thì cháu cũng không chọc giận ông ta.”

“Ông ta?”

Ông lão hưng trí dạt dào nhìn cô, mẫn cảm bắt giữ lúc giọng nói của cô thay đổi, “Ông ta trong lời nói của con là cha nuôi con. Nhắc tới nó hình như con không vui ?”

“Lôi lão tiên sinh, nếu trong lúc cháu nói chuyện, thái độ hoặc là ngữ khí bất kính làm người không vui thì cháu rất xin lỗi, nhưng mà, cháu thực sự đang không có tâm trạng gì.” Mạch Khê không muốn giấu giếm mà ăn ngay nói thật. 

Ông ấy hắn là không vui mới đúng, dù sao nhiều năm như vậy chính là Lôi gia nuôi lớn cô, ăn uống, đồ dùng… tất cả đều là của Lôi gia. Kể cả cô không muốn thừa nhận nhưng Lôi Dận là cha nuôi của cô, đây là sự thực không thể thay đổi.

Lôi lão gia  lắc đầu, không có chút dấu hiệu tức giận, chỉ nhẹ nhàng buông một tiếng thở dài, “Dận nhi đích xác không thích hợp để làm một người cha. Thực ra ngay từ lúc con vừa được nhận vào tòa thành, ta vốn tính đưa con đến một gia đình đại phú khác để người ta nuôi dưỡng, nhưng mà, Dận nhi một mực phản đối.”

Mạch Khê ngẩn ra, cho tới bây giờ cô không biết còn có chuyện này.

Cha nuôi… Vì sao lại phản đối đem cô cho người khác nuôi?

Dường như nhìn thấy nghi vấn của cô, Lôi lão gia tự rót một chén trà, lại kiên định nói, “Nó làm như vậy chỉ có một mục đích!”
“Mục đích gì?” Mạch Khê cảnh giác hỏi. 

Lôi lão gia nhìn cô, đáy mắt hình như thoáng lướt qua vẻ nghiêm trọng, lãnh đạm, khiến người ta không thể nào nắm bắt được.
“Con trên danh nghĩa là con gái nó, nhưng mà, nó lại muốn con trở thành người phụ nữ của nó!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+