Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời- Hồi 4, C06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hồi 4 – Chương 6: Uy hiếp, không chút nào để ý 

Mạch Khê đổ bệnh nằm trên giường mấy ngày. Mỗi khi tỉnh lại nhớ đến chuyện vừa xảy ra liền khóc cho đến khi ngất xỉu. Công ty DIO gọi điện thoại đến di động của Mạch Khê, mỗi lần đều do quản gia Hàn Á tiếp, cuối cùng phải thông báo bệnh tình của Mạch Khê, đồng thời bỏ đi buổi biểu diễn. 
Trong tòa thành từ trên xuống dưới cũng không dám nhiều thêm một tiếng, bởi vì sắc mặt của Lôi Dận như vừa nuốt xong hỏa dược. Nếu ai không muốn sống trên đời này nhiều thêm một ngày thì cứ việc nhiều lời.
Cho đến ngày thứ tư, Mạch Khê mới hơi hơi tỉnh…
Mùi hoa nhàn nhạt vương vất trong không khí, nhẹ nhàng choáng lấy ánh sáng mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào bên trong, tràn đến từng góc nhỏ của căn phòng. Thứ ánh sáng đầy sức sống tràn vào khung cửa sổ, qua lớp rèm mỏng mà chiếu vào, làm giảm đi sự u tịch nặng nề, mang đến chút dịu nhẹ bình yên. 
Thời tiết có vẻ rất tốt, không giống ngày ấy, mưa dầm liên miên. 
Trong nhất thời, ánh mắt Mạch Khê không thích ứng được với ánh sáng như vậy, đôi mắt lưu ly có chút mê man, theo bản năng kêu khẽ một tiếng. Thân hình bé nhỏ mềm nhũn, một chút sức lực cũng không có.
Ngay sau đó, một cánh tay của người đàn ông vây tới, phủ trên đầu vai hơi lạnh của cô.
“Tỉnh rồi?”
Tiếng nói trầm thấp như dòng nước ấm, thoáng qua như thứ rượu ngon thuần chất, lại quen thuộc làm người ta không rét mà run. Giọng nói này khiến Mạch Khê bừng tỉnh hoàn toàn, mới phát hiện ra bản thân luôn nép trong lòng của người đàn ông này. Cánh tay quen thuộc tráng kiện rắn chắc vòng trụ thân mình mềm mại của cô, để cho phần lưng trắng mịn dính sát vào khuôn ngực rộng lớn; chỉ có riêng hơi thở của hắn cùng nhiệt độ cơ thể quen thuộc là đang đốt nóng cả người cô. 
Cô khẽ kêu một tiếng, khuôn mặt trắng trẻo như ngọc đột nhiên quay lại; hẳn nhiên, đối diện ngay với ánh mắt của người đàn ông đầy thâm trầm và khó hiểu, sự thâm thúy khiến cho kẻ khác khó lòng mà nắm bắt được.
Giờ khắc này, Mạch Khê mới phát hiện tư thế của hai người có bao nhiêu là mờ ám. Thân mình bé bỏng của cô hoàn toàn bị vây chặt trong cơ thể tráng kiện kia, gần như muốn bao trọn lấy cô. 
“A…”
Mạch Khê đột nhiên ngồi dậy, nhưng từ nơi nào đó trên thân thể lại truyền đến cơn đau nhức khiến cô nhịn không được rên lên một tiếng. Chiếc áo ngủ mỏng theo vai chảy xuống. Như thế này cô mới thấy thân thể trần trụi của mình có bao nhiêu là xấu hổ.
“Đau cũng đừng nén!” 
Lôi Dận ngồi dậy, vươn tay kéo cô lại bên người. Ánh mặt trời nhàn nhạt phủ lấy lồng ngực cùng làn da màu đồng khỏe mạnh của hắn, anh tuấn là vậy, nhưng trong đôi mắt của Mạch Khê lại hệt như tên ma quỷ đang tới gần.
“Không được chạm vào tôi!”
Cô phản xạ có điều kiện đẩy mạnh cánh tay hắn ra, cố nén cơn nhức nhối trên thân thể. Vết thương đau nhức trên đầu gối đã được xử lý, nhưng đau đớn từ hạ thể vẫn còn lan đến khắp người. Dấu hôn trên cơ thể cô, dù nhìn theo bất kỳ góc độ nào cũng đều ghê tởm cả.
“Dựa vào cái gì? Ông dựa vào cái gì mà chạm vào tôi! Ông có tư cách nào làm như vậy?” 
Bàn tay lớn của Lôi Dận dừng giữa không trung. Ánh mặt trời phủ lên ngón tay thon dài tạo ra một bóng dáng anh tuấn đẹp đẽ. Bàn tay rộng lớn này nắm trong đó hết thảy mọi thứ thành công của một người đàn ông. Hắn không nói gì, chỉ nhìn thấy vẻ mặt đầy cảnh giác của cô, hàng mi anh tuấn hơi giật giật. 
Hắn không nói gì nữa mà xuống giường, không hề e dè trước mặt Mạch Khê mặc quần áo. 
Nắng sớm nhàn nhạt chiếu lên cơ thể cao lớn của người đàn ông như một vầng hào quang. Mỗi một đường nét anh tuấn đều như được chạm khắc vô cùng tỉ mỉ: tỷ lệ cơ thể theo tiêu chuẩn tam giác vàng, dáng người hệt như người mẫu, cơ ngực rộng lớn vừa nhìn qua đã rõ đây chính là kẻ luyện võ, lại thêm hai chân thon dài rắn chắn tràn ngập sức mạnh. 
Mạch Khê nghiêng khuôn mặt nhỏ sang một bên. Cô không thể không thừa nhận dáng người của hắn đẹp đến mức khiến người ta phải thèm thuồng, thậm chí còn dụ dỗ rất nhiều những phụ nữ ham mê sắc đẹp khác. Có điều, cô tuyệt đối không thể trở thành người như vậy được. Gã đàn ông như ma như quỷ này, cô hận không thể lấy đao làm thịt hắn! 
Lôi Dận hồ như nhìn thấu hận thù trong đáy mắt cô nhưng lại “bất vi sở động” (không có hành động nào), động tác tao nhã mặc áo sơ mi vào. Chiếc áo được thiết kế tinh xảo tôn lên dáng người của hắn. Hắn cài lại cúc áo, từng chiếc từng chiếc, từ tốn chậm rãi lại mang thêm một chút dáng vẻ lười biếng. 
“Mấy ngày hôm em sốt, đều biến tôi thành gối ôm hình người.” 
Mạch Khê giật mình một chút, quay đầu nhìn về phía hắn, đáy mắt hiện lên sự chần chờ…
Có một chút xíu ấn tượng… khi cô đang trong cơn mê man thường cảm thấy rét lạnh, giống như đang thả cơ thể xuống biển nước, hoặc ngâm mình trong cơn mưa thật to. Cơn rét lạnh đến táp mạnh vào từng dây thần kinh của cô. Nhưng thật may mắn, cô rốt cục cũng đã tìm thấy một chốn ấm áp, yên tâm đặt mình vào trong đó, tựa như đang nằm trong một đám mây mềm mại, xua tan đi hết thảy những nỗi bất an xâm chiếm từ trước đến nay.
Chẳng lẽ…
Người đàn ông này luôn luôn ôm cô?
Thấy mặt cô hoàn toàn là vẻ sững sờ, Lôi Dận cũng cài xong cúc áo cuối cùng. Hắn bước đến gần Mạch Khê, áp lực từ hắn đột nhiên bao phủ lấy đỉnh đầu cô…
“Tiết kiệm sức lực chửi tôi, mặc quần áo, xuống nhà ăn cơm!” Ngón tay thon dài nâng cái cằm nhỏ của cô lên, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua gò má mềm mại. 
Mạch Khê bị bắt ngẩng đầu lên nhìn hắn, đáy mắt đều là nỗi đau…
Tại sao hắn còn bình tĩnh như vậy?
Bình tĩnh như thể chẳng có chuyện gì xảy ra!
Nhưng mà, cô thì không thể nào quên, là tự tay hắn giết chết mẹ cô. Điều này chính hắn cũng đã thừa nhận. Cô không thể quên, cả đời cũng không thể quên, như một dấu nung ác động đóng trong lòng cô vậy. 
Sau một lúc lâu, cô né tránh ánh mắt chăm chú của hắn, chuyển tầm mắt bi ai đến một chỗ khác. Cô cố nén chịu cơn đau toàn thân mà mặc quần áo, còn không chờ Lôi Dận bế, trực tiếp xuống giường.
“Ai…” Cô té ngã trên mặt đất do hai chân đã mất hết sức lực, cùng với thân mình đau đớn khiến cô thiếu chút nữa ngạt thở.Sắc mặt Lôi Dận đông lạnh lại. Hắn đứng dậy muốn ôm lấy cô, nhưng vừa chạm đến thân mình liền bị cô gạt ra một lần nữa. 

“Không cần ông giả mèo khóc chuột!” Giọng Mạch Khê lạnh ngắt, không khó để nhận ra cô đang cố nén cơn đau từ thân thể qua những tiếng bước chân lộn xộn. 
Níu vào thành giường, cô đứng dậy một lần nữa, thất tha thất thểu đi ra khỏi phòng ngủ. 
Sắc mặt Lôi Dận cực kỳ khó coi, ánh mắt cũng khiến cho người ta sợ hãi.
Gặp quỷ!
Hắn vẫn đang trong cơn giận giữ đến tẩu hoa nhập ma, thế nhưng khi thấy cô cứ sốt cao không ngừng thì liền trở nên nóng ruột nóng gan. Bốn ngày này cơ bản hắn không hề chợp mắt, mà cũng trong bốn ngày đó, bác sĩ tư cũng bị hắn bức đến điên rồi. Thuốc tiêm cùng thuốc uống đều dùng tới, nhưng không có một chút hiệu quả nào. 
Hắn lẽ ra không nên để ý đến sự sống chết của cô, nhất là khi cô lại dùng vẻ mặt phẫn nộ hận thù kia nhìn mình. Hắn hẳn là nên đối xử với cô giống như những người phụ nữ khác, ít nhất không có chút mềm lòng. 
Phụ nữ trong cảm nhận của hắn thì có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Ngoại trừ là công cụ để phát tiết thì chẳng còn là gì nữa! Có điều, mấy đêm liền cô gái này cuộn mình trên giường, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng kêu lạnh khiến trong lòng hắn lại nổi lên chút cảm giác gì đó như lòng trắc ẩn. Hắn vây lấy thân thể nóng rực của cô vào lồng ngực, rồi từ đó lại bất ngờ có chút cảm giác thỏa mãn. Nó thật giống như thể cô sinh ra nên thuộc về hắn, ngay cả thân thể cũng hòa hợp đến hoàn mỹ như vậy.
Cho tới bây giờ, nhìn bóng dáng cùng khuôn mặt tái nhợt kia rời đi, nỗi đau trong lòng lại tràn ra. Hắn bắt đầu hoài nghi, cảm giác này có phải là lo lắng? Là bởi vì muốn tiếp tục trả thù nên mới giữ mạng sống cho cô? Hay vẫn là…thật sự đau lòng?
Nguyên nhân làm như vậy, có phải hay không để vì trả thù?…
___________________

Sáng sớm sương vẫn chưa tan đi, còn đọng lại trên từng cánh hoa của Bạc Tuyết viên. Bởi vì cả tòa thành đều bao quanh hồ nước xanh thẳm nên sương mù tan hơi chậm một chút. 
Khi Mạch Khê bi thương lê lết đến hoa viên, trước mắt vẫn là cánh cửa khu vườn Bạc Tuyết xinh đẹp. Trong sương sớm dường như có tiếng người… 
Hơi giật mình một chút, cô bước nhanh đến, rốt cuộc đã thấy rõ quản gia Hàn Á đang chỉ đạo người giúp việc làm gì đó. Đến gần hơn, hai chân cô đã mềm nhũn. 
“Tiểu thư  Mạch Khê, con, con tỉnh rồi?” Quản gia Hàn Á hoảng sợ, vội vã nâng cô lên, lại đau lòng mà nhìn gương mặt nhỏ trắng bệch kia. 
Trong bốn ngày này, toàn bộ tòa thành dường như lâm vào một cuộc chiến đấu. Tiểu thư Mạch Khê hôn mê bất tỉnh khiến tính bạo lực trong Lôi tiên sinh phát tát muốn đi giết người, nhưng mà giờ thì đã tốt rồi, cô nhỏ rốt cục cũng tỉnh. 
Toàn bộ cơ thể Mạch Khê đều run lên, không thể tin được một mảnh đất trống rỗng trước mắt…
Nơi này từng là đủ loài hoa cỏ muôn màu, là Bạc Tuyết viên xinh đẹp …
Cũng là nơi chôn cất mẹ cô…
Trước khi hôn mê, cô thậm chí thấy được một góc quan tài có khắc chữ thập…
Nhưng mà, giờ khắc này, phản chiếu vào trong mắt cô chỉ còn một mảnh trống không. Không có biển hoa xanh màu đại dương, cũng không có quan tài, chỉ là rỗng tuếch.
Tại sao có thể như vậy? 
“Bác Hàn Á…” 
Hô hấp của Mạch Khê ngày càng dồn dập, trong đầu ong ong cả lên, cũng trống rỗng như khoảnh đất trước mắt. 
Quản gia Hàn Á đau lòng đỡ lấy cô, ánh mắt hiện lên vẻ khó xử, “Tiểu thư Mạch Khê, con vừa mới tỉnh lại, thân thể còn yếu lắm, nên sớm trở về phòng nghỉ, được không?”
“Nơi này vì sao lại thành như vậy? Quan tài đâu? Quan tài đã từng chôn ở chỗ này đâu?” Mạch Khê rốt cuộc cũng tìm thấy giọng nói, sự hoảng sợ trước đó khiến cô không thể nào phát ra tiếng. 
“Tiểu thư Mạch Khê, chuyện này…” Quản gia Hàn Á ấp a ấp úng, muốn nói điều gì đó rồi lại nuốt ngược vào.
“Bác Hàn Á, con xin người, xin người nói cho con biết quan tài ở đây đã chuyển đi chỗ nào. Bác Hàn Á, đây là nơi mai táng mẹ con. Là ông ta, là tên cầm thú Lôi Dận tự tay giết mẹ con…”
Mạch Khê vô lực khóc nấc, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy góc áo Hàn Á, ánh mắt hoảng hốt đầy tuyệt vọng. 
Hàn Á nghe xong, đầu tiên là cảm giác nao nao, lập tức khó xử mà nói, “Tiểu thư Mạch Khê, ta thực sự không thấy được cái gì cả. Sáng nay vừa nhận được lệnh của Lôi tiên sinh, san bằng nơi này…”
“Không…Không thể nào…”
Mạch Khê lui về phía sau từng bước, tuyệt vọng lắc đầu. Cô không tin, cô không tin không thể nhìn thấy thi thể của mẹ, và cũng chẳng có cơ hội nào nữa. Hắn làm sao có thể tàn nhẫn như vậy? Nhất định phải đẩy cô đến đường cùng hay sao?
“Tiểu thư Mạch Khê, là thật. Mấy ngày nay không có lệnh của Lôi tiên sinh thì ngay cả người làm vườn cũng không dám bước vào đây. Sáng nay ta mới nhận được lệnh của Lôi tiên sinh, thực sự không thấy được quan tài như con nói.” Hàn Á thấp giọng trả lời, nỗi khiếp sợ cùng bất an trong lòng dần dần lan ra. 
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê tái nhợt. Ánh mặt trời rọi xuống Bạc Tuyết viên, nhưng cô lại cảm thấy lòng rét lạnh đến thế. 
Là hắn!
Nhất định là hắn động tay động chân!
Cô đột nhiên có phản ứng, quay người chạy đến phòng ăn…
Trong phòng ăn, ánh mặt trời hiền hòa chiếu xuống, chiếu rọi những món ăn trên bàn, ánh lên thứ ánh sáng như thủy tinh. Chiếc bàn lớn màu đen, ly rượu tinh xảo chứa chất lỏng màu đỏ lộng lẫy. Trang phục màu trắng của người giúp việc lên lên xuống xuống theo sự di chuyển của họ khi bưng lên các loại thức ăn. Trong không khí có hương thơm nhè nhẹ đầy quyễn rũ. 
Đầu bàn ăn, Lôi Dận ngồi nghiêm chỉnh, thân mình cao lớn cùng với những thức ăn đầy xoa hoa lại dung hòa kỳ lạ với hoàn cảnh, tạo nên phong thái vương giả cao cao tại thượng. 
Nhìn Mạch Khê một mặt tái nhợt chạy đến phòng ăn, hắn không hề có chút bất ngờ nào, cũng không vì hành vi tự tiện xông vào hoa viên của cô mà tức giận, ngược lại còn bình thản chỉ vào vị trí bên người mình, trầm thấp mệnh lệnh.
“Sáng sớm ầm ĩ như vậy là đủ, ngồi xuống dùng cơm!” 
Hô hấp Mạch Khê không ổn định, khuôn mặt kiều diễm đã tràn đầy đau đớn. Cô cố nén cảm giác muốn khóc, đến trước mặt Lôi Dận, nhìn hắn không hề chớp mắt.
“Mẹ tôi đâu? Ông giấu mẹ ở đâu?”

Đối với sự chất vấn của cô, Lôi Dận ngược lại chẳng nghe gì, quay đầu lạnh giọng phân phó người làm một bên…
“Đem bữa sáng của tiểu thư lên!”
“Vâng!” 
Người làm lập tức đi chuẩn bị.
“Lôi Dận!”
Sự phẫn nộ trong mắt Mạch Khê dường như muốn đốt cháy hết thảy, như vậy lại càng thêm xinh đẹp. Cô nhìn hắn, gắt gao, “Ông rốt cuộc đem mẹ tôi giấu ở đâu?”
Sau tất cả mọi chuyện, hắn thế nhưng còn bình tĩnh như vậy mà dùng cơm? Hắn còn nhẫn tâm đến mức nào nữa? 
“Mẹ em?” 
Lôi Dận rốt cuộc cũng có phản ứng, đôi môi mỏng phiếm ánh sáng của mặt trời hơi hơi gợi lên, thu toàn bộ lửa giận của cô vào đáy mắt, lạnh bạc nói, “Mẹ em sớm đã chết rồi, người chết nên xuống mồ an nghỉ, không phải sao?” 
Đôi mắt của hắn hoàn toàn bình tĩnh, nhưng nếu nhìn kỹ một chút sẽ thấy vằn lên tơ máu và có chút mệt mỏi. Đây là kết quả của bốn ngày không hề chợp mắt. 
Mạch Khê siết nhanh nắm tay, hàm răng tinh tế cắn trên cánh môi tái nhợt của cô, lưu lại một dấu vết khá sâu, cô “Rầm” một tiếng, đập tay lên bàn ăn. Nhưng thực là, bàn ăn cũng chẳng có một chút chấn động nào, các món ăn đều yên vị, ngược lại bàn tay nhỏ của cô còn đỏ lên. 
“Ông rõ ràng biết tôi đang nói cái gì! Lôi Dận, ông đừng có quá đáng!” 
Một câu nói khiến Lôi Dận ngẩng đầu lên, đôi đồng tử thâm trầm khóa chặt lấy đôi mắt nâu trong như nước của cô, như thể liếc mắt một cái đã có thể siết lấy linh hồn cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Mạch Khê chợt đỏ lên, đôi mắt màu nâu có một cơn sóng nhỏ lưu chuyển…
“Cái tên Lôi Dận này, em càng lúc gọi càng thuận miệng.”
Người đàn ông rút ra một tờ khăn giấy, tao nhã lau khóe miệng, nhất cử nhất động đều lộ ra nét quý tộc đầy tôn quý, nhưng trong động tác lại có một sức mạnh uy hiếp cùng áp lực đến khó chịu…
“Tôi sẽ không gọi ông là cha nuôi, bởi vì căn bản ông không xứng đáng với cách xưng hô này!” Mạch Khê không một chút sợ hãi nhìn hắn, đem toàn bộ cảnh giác cùng hận thù vây bọc toàn thân. Nếu ánh mắt có thể giết người, thì người đàn ông đang đối diện cô đây đã chết không dưới ngàn lần. 
Lôi Dận nghe vậy, đôi mắt nheo lại, thần thái cuồng vọng ngạo mạn mà tao nhã như một con báo đen đầy nguy hiểm. Ngũ quan tuấn mỹ cộng thêm dã tính khiến cho người ta phải nín thở. Ưng mâu của hắn hơi lay động quét ngang, như một thanh kiếm vì tình thế phải rút khỏi vỏ, nhưng khi ngoái đầu nhìn lại, bảo kiếm đã chui vào vỏ, khí lạnh dần thu lại. 
Hắn không nói gì, cũng không có biểu hiện, cũng không có động tác, chỉ đơn giản là lẳng lặng mà nhìn cô.
Khuôn mặt cương nghị anh tuấn bình tĩnh vô cùng khiến người ta không khỏi hoảng hốt…
Mạch Khê quật cường mà nhìn lại hắn, đôi mắt lạnh băng nhìn thẳng. Tuy rằng hai chân cô đã sớm không còn sức lực nào nữa, nhưng vẫn giữ ý niệm rằng mình không thể thỏa hiệp đơn giản như vậy. Không thể!
Khóe môi cương nghị của Lôi Dận khẽ nhếch theo một độ cong không dễ phát hiện, cánh tay dài duỗi ra, kéo cô ngồi xuống đùi hắn.
“Buông ra, đồ cầm thú!” Mạch Khê không đoán được hắn sẽ có động tác này. Hai tay lập tức phản kháng nhưng không đủ sức. 
Trên gương mặt hờ hững của Lôi Dận không có một tia tình cảm, đường nét lạnh băng thâm thúy tựa như được chạm khắc từ đá cẩm thạch. Bàn tay lớn chỉ cần một động tác đã có thể giữ chặt lấy cô gái nhỏ đang giãy giụa. Hắn không nhanh không chậm cúi người xuống, thân hình cao lớn trực tiếp phủ lấy cơ thể bé nhỏ của cô, vây bọc lấy cô hoàn toàn trong hơi thở của bản thân mình. Hắn chiếm lấy cánh môi mềm mại, như một lữ khách trên sa mạc vừa tìm thấy nguồn nước liền điền cuồng mà uống lấy tươi ngọt của cô, dường như muốn đem cô dung nhập vào máu mình. Điên cuồng mà kích thích, giống như vừa được châm lửa, chảy xuyên khắp tay chân hắn. 
“Ưm…” Mạch Khê trừng lớn mắt, ngực phập phồng dồn dập thở, cảm giác mãnh liệt như cơn bão quét lấy cô…
Bàn tay lớn kia, cách lớp vải mỏng manh bắt đầu tra tấn lấy bầu ngực đầy đặn của cô…
Mạch Khê liều mạng hô hấp, nhưng luồng khí hít vào phổi tất cả đều là hơi thở bá đạo của hắn…Cô muốn nhấc hai tay lên để kháng cự, lại bất đắt dĩ bị hắn siết chặt lấy hai cổ tay, khóa ngược về phía sau. 
Cô vô lực mà không thể ngăn cản hắn bừa bãi trong khoang miệng mình, chỉ có thể bị động thở gấp trong lòng hắn, cắn môi dưới không cho thanh âm phát ra. 
“Lôi…Dận, tên hỗn đãn, buông…ra”
Giọng nói mất hết sức lực, đôi mắt phủ một tầng hơi nước khiến lời cự tuyệt của cô nghe qua thật chẳng có sức thuyết phục nào. Ngoảnh mặt làm ngơ, môi Lôi Dận di chuyển đến phần gáy trắng mịn của cô, tạo ra  một ấn ký!
Cảm giác vừa đau vừa nóng lại vừa chua xót đầy phức tạp, khiến lòng cô tan nát…cô run run, một chút khí lực để chiến đấu đều nhanh không còn nữa!
Hồi lâu sau, Lôi Dận mới ngẩng đầu, buông ra để hai tay cô tự do. Đôi đồng tử ám trầm thâm thúy lạnh băng chớp động một chút, vừa lòng nhìn dấu hôn rõ ràng do chính mình tạo ra, như hoa mai xinh đẹp nở rộ trên phần gáy tuyết trắng của cô. 
Mạch Khê từng hơi từng hơi mà hít vào không khí tươi mát. Đôi mắt đẹp oán hận trừng hắn, không một tiếng chất vấn nhưng ánh mắt ấy lại sắc bén vô cùng. 
Lôi Dận ngược lại “bất động thanh sắc” hơi nhếch nhếch môi, vẫn bộ dáng như thể chẳng có việc gì xảy ra. Đôi mày hiện vẻ mờ ám khiến trong lòng Mạch Khê chợt cảm thấy khó thở. 
“Lần này, là trừng phạt em không hiểu phép tắc lễ nghĩa!” Ngữ điệu lãnh đạm, lại mang hơi thở âm hàn trí mạng, phảng phất lướt qua tai cô, thấm vào từng lỗ chân lông, rồi đem cả người cô mà đông lại hoàn toàn…
Mạch Khê bị hắn bọc trong lồng ngực, không thể động đậy dù chỉ một chút. Cô cười lạnh, “Lễ phép? Đối với một hung thủ giết người thì từ này thật buồn cười!” 
Lôi Dận không giận giữ, vẫn ôm cô như trước, sai người làm đem bữa sáng của cô lên. Hắn cầm lấy dao nĩa, đưa một miếng thịt đến bên môi cô, “Ăn đi!” 
Tiếng nói trầm thấp có một chút quan tâm, mang theo sức quyến rũ mê người, thật giống như con sói đang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ vậy. “Không cần!” Rốt cuộc Mạch Khê nhịn không nổi nữa, tay phải căm tức đẩy một cái…
“Keng…” Một tiếng thanh thúy vang lên. Chiếc nĩa rơi xuống sàn cẩm thạch trơn bóng, ánh lên tia sáng nhàn nhạt. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+