Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời sáng rồi, nói tạm biệt – Quyển 2 – Chương 01-02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cuốn hai « Thương yêu »

Tiết tử

Bắc Bắc hỏi tôi. “Em nguyện ý theo anh sao?”

Tôi trả lời. “Em nguyện ý!”

, anh nắm tay tôi, rời khỏi nhà…

Anh ấy, dùng cánh tay đơn bạc chống đỡ tất cả mọi thứ cho tôi. Anh ấy, đối với tôi, rất…rất tốt..Nếu trên thế gian này nếu có thần tiên, tôi nghĩ, anh chiều chuộng tôi đến nỗi muốn bắc thang lên trời chỉ để hái cho tôi ngôi sao sáng nhất…

Nhưng thế gian này không có thần tiên, vì thế khi tôi nghĩ đến những điều liên quan đến hạnh phúc tương lai, mới hiểu được: Anh thương yêu, chiều chuộng tôi không có liên quan gì đến tình yêu.

……

Chương thứ nhất — Hôn nhân của tôi

“Y Y, thức dậy mau!”

“Bảy giờ rồi… heo lười………”

“Ngoan, thức dậy, muộnhật là làm phiền mà, biến đi, biến đi , mau biến đi…..

Nhưng tiếng nói của Bắc Bắc không ngừng vang lên. “Nếu không thức dậy, anh lấy chăn của em…”

Bây giờ đang là mùa đông, rất nhanh sẽ là mùa hè, Bắc Bắc cứ như vậy dùng chiêu này với tôi…Tôi quẹt mông, hướng vào chỗ ấm trong chăn mà chui vào.

“Bạn học! Đồng Tử Y có đến không?!” Giọng nói bất đắc dĩ vang lên, đương nhiên tôi sợ nhất là giọng nói nghiêm nghị của giáo sư môn Văn Học Cổ Đại.

Nhưng Bắc Bắc không biết, cứ dùng chiêu này mãi, sau khi tôi mơ mơ màng màng bị hù dọa vài lần, anh biến thành thằng bé chăn dê rồi?!

Không quan tâm anh, tôi chảy nước miếng, tip tục ngủ đây! ((*_$))

“Trong vòng nửa phút, thức dậy, anh cho em ôm được không?” Thật bất đắc dĩ, Bắc Bắc dùng chiêu cuối cùng —“Sắc đẹp!” ((*_$))

Chiêu này vừa tung ra, gió mây đổi sắc…

Quả nhiên, tôi lập tức từ trong ổ chăn chui ra, nằm vào lòng anh, vô cùng thân thiết ấn trên trán anh một nụ hôn, nũng nịu nói. “Tích tắc* ! Im lặng nào! Không được ồn ào, bà chủ thức đó. Đừng ầm ĩ! Im lặng! Để bà chủ ôm chút coi …” Cọ sát vào vùng ngực rộng của anh, tôi tìm vị trí thoải mái, ôm anh…tiếp tục ngủ say. (*: ý Y Y coi Bắc Bắc là cái đồng hồ đó)

Tất nhiên là, Bắc Bắc không phát giác ra tính vô lại của tôi, lẳng lặng ôm thắt lưng, để tôi rúc vào trong lòng mình. Giống như đang bế tôi đến 10 phần, anh mới cuối đầu nói bên tai. “Cô bé ngốc, còn muốn ôm à, muộn giờ thật rồi.”

“Tuân lệnh! Ông xã đại nhân!” Mắt mở ra được, không có nghĩa là đầu óc cũng mở ra, nếu bế như vậy về sau còn có thể xấu xa hơn, tương lai có phải có sẽ làm “chuyện ấy” hay không?

“Rửa mặt đánh răng, thay quần áo đi. Anh đi làm bữa sáng cho em.” Bắc Bắc đã buông tôi ra, rời khỏi phòng.

Đầu của tôi vẫn cứ đi tìm Chu Công, ra sức dãy dụa.

Mở cửa tủ, một đống quần áo trước mắt, tôi tùy ý rút một bộ, nghiêng ngả đi vào nhà tắm. Giống như trước, nước súc miệng đã nằm sẵn trong ly, kem đáng răng cũng bôi lên bàn chải. Thậm chí, ngay cả khăn mặt cũng treo sẵn ở vị trí tôi dễ dàng với tay tới. Tôi nhanh chóng đánh răng, tát nước lung tung lên mặt, treo khăn mặt lại chỗ cũ.

Không biết từ khi nào, cái máng khăn bằng inox có chút rỉ sét, đã được thay bằng máng plastic màu hồng phấn rất đẹp, tôi thích nhất là màu sắc rực rỡ…..

“Y Y, xong chưa?” Tiếng của Bắc Bắc vang từ phòng khách bay vào nhà tắm…Bởi vì, nhà của họ chỉ rộng có 50m2. Hơn nữa, là nhà thuê.

“Xong rồi, xong rồi!” Tôi buông lược, nhìn đồng hồ, đã hơn 7:30 sáng một chút, cần phải đi thôi.

Chạy ra, đã thấy một tay của Bắc Bắc cầm túi xách của tôi, một tay cầm bữa ăn sáng chờ ngoài cửa.

“Lần sau em sẽ dậy sớm một chút! Có làm trễ giờ học của anh không?” Ngữ khí cho thấy tôi thật áy náy, nhưng biểu hiện lại không có chút hối cải.

Tôi quả nhiên một đứa trẻ bị dạy hư.

“Không sao, anh đi mau một chút là được.”

Bắc Bắc đối với tôi mãi mãi là yêu thương cùng kiên nhẫn.

“Vậy đi mau lên!” Tôi cầm lấy túi sách trong tay anh, thuận thế khoác lấy cánh tay anh, hừ, cái túi sách này sao lại phách lối nằm ở vị trí ngọt ngào đó của tôi chứ ((*_*))

Bắc Bắc chờ tôi ra, động tác thành thục, khóa cửa lại.

Đi hết năm tầng lầu, họ đi đến bên chiếc xe Châu u màu trắng sữa, chờ anh mở cửa xe, tôi mới chú ý, mắt anh có quầng thâm đen.

“Đêm qua, anh lại không có ngủ hả?!” Tôi nhíu mày, cảm thấy không thoải mái. Thật ra tôi vì anh mà đau lòng.

“À, anh muốn viết thêm một chút cho bài báo cáo chuyên nghiệp đưa cho giáo sư, lại thêm bệnh viện có thực tập lâm sàng cũng cần báo cáo,…không để ý tới trời đã sáng.” Giọng nói Bắc Bắc thật ngọt ngào, muốn để tôi biết anh không sao.

Anh lại thức khuya? Trong lòng của tôi không thoái mái tí nào. Đúng vậy, học ngành y phải hết 7 năm, hiện tại anh đã học năm thứ 6. Các môn học đều nặng nề, nhưng trong thời khóa biểu các môn học, các giáo sư đều sắp xếp cho sinh viên nghỉ ngơi. Bắc Bắc bởi vì …tiền thuê nhà, tiền điện nước, còn liên tục mua sắm cho tôi rất nhiều quần áo mới để trong tủ. Thậm chí, vì để mua chiếc xe này, anh đã cật lực làm công, dạy thêm, tiêu hao tất cả thời gian nghỉ ngơi.

Anh rất bận rộn, thật sự bận rộn. Cho tới bây giờ, sau 2 năm kết hôn, chưa thấy anh ngủ lười thoải mái một lần nào…..

“Bắc Bắc, em cũng đi làm, được không?” Tôi năn nỉ, không chỉ một lần này…..

“Không được!” Bắc Bắc quả quyết cự tuyệt, không hề cho tôi cơ hội thương lượng.

“Tại sao không được?! Bạn học của em có rất nhiều người đi làm nha! Anh không biết là anh ngang ngược lắm sao?” Tiếng nói tôi ngân lên cao vút.

“Anh không thích em vừa học vừa làm.” Bắc Bắc lái xe, nhẹ nhàng nói, âm thanh ôn hòa lại giống như kiểu “chấm dứt đề tài này đi, không cần bàn luận thêm”.

“Dừng xe!!” Tôi tức giận thét lên.

Bắc Bắc không có dừng lại, anh xem tôi như là cô nhóc đang giận dỗi.

“Em nói anh dừng xe ! Em muốn đi xe buýt !! Mua xe làm gì, khiến anh vất vả như vậy, em chịu không nổi!!” Tôi kêu lên, nước mắt trong hốc mắt muốn chảy ra.

Bắc Bắc của tôi, là một đại thiếu gia, hẳn phải là nên ngồi thoái mái trong căn phòng lớn, chứ không phải như bây giờ, vì mưu sinh mà bôn ba…

“Lại cảm xúc ồn ào gì nữa đây?” Bắc Bắc dừng xe ở ven đường, cười cười, nói chuyện như đang nói với một đứa bé.

“Em muốn đi xe buýt, không muốn ngồi xe của anh nữa!” Nước mắt tí tách rơi xuống.

Haizzz, Tôi bậm miệng lại, biểu hiện một bộ dạng chịu thiệt thòi, quả thật rất giống một đứa bé cố tình gây sự.

“Lại khóc?” Bắc Bắc đang cười, nụ cười rất yêu thương. “Tại sao em càng ngày càng giống như một đứa bé vậy?! Y Y của anh sao lại không có lớn thêm lên chút nào vậy nhỉ?”

Hai năm qua, tôi càng ngày càng như một đứa bé. Nói khóc liền khóc, nói cười liền cười, đã hoàn toàn không che dấu nổi cảm xúc. Có lẽ, trong tiềm thức, tôi hy vọng mình mãi mãi không bao giờ lớn lên, bởi vì một khi tôi trưởng thành, có thể anh sẽ an tâm mà rời tôi đi.

“Em muốn đi xe buýt.” Lau nước mắt, tôi cầm lấy túi sách, mở cửa ra, chuẩn bị xuống xe..

Cánh tay đã bị một bàn tay chụp lấy .

“Em đã quên cái tên háo sắc trên xe buýt kia rồi à!? Hay em lại muốn hại anh mất thêm mấy ngày ăn không ngon, ngủ không yên nữa?” Giọng nói vẫn dịu dàng khuyên nhủ, an ủi như thế. Sắc mặt Bắc Bắc trầm xuống, có chút không hài lòng .

Đúng thế, một năm rưỡi trước, ở trong xe buýt có một tên háo sắc, lợi dụng khi xe chạy ra vùng phụ cận ngoài ngoại thành của trường, uy hiếp tài xế….chuẩn bị bắt lấy các nữ sinh giở trò đồi bại. Thật chẳng may tí nào, tôi là đối tượng thứ nhất hắn ta muốn giở trò….

“Hắn ta chưa có làm được gì mà….” Giọng của tôi rất thấp, rõ ràng có chút lo lắng.

“Vậy em nói xem, em bị thương ra sao? Toàn bộ gương mặt đều sưng như cái đầu heo, trên người cũng toàn vết thương. Nếu không phải em phản kháng kịch liệt, ngay cả tính mạng cũng không cần, người tài xế kia có đủ dũng cảm cứu bọn em sao!?” Mỗi lần bắt đầu nói chuyện này, giọng điệu của Bắc Bắc sẽ rất kích động, vẻ mặt giận như muốn giết người,

“Mẹ nó! Đừng có nói nữa!” Anh căm phẫn vỗ thật mạnh vào tay lái… luôn luôn được ca ngợi, tao nhã ôn hòa, lại còn biết cả chửi tục ((*_*))

Từ sau lần đó, Bắc Bắc lấy tiền tiết kiệm, còn lại đi mượn thêm tiền để mua xe. Kiên trì đưa đón tôi đến trường.

Họ đều là sinh viên, cũng vì mua xe, cho nên thời gian nghỉ ngơi của Bắc Bắc không còn, thời gian làm việc lại tăng lên…

“Bắc Bắc, đừng nóng giận, đừng nóng giận……” Anh tức giận, lòng của tôi hoảng hốt, làm sao còn dám tiếp tục tính tình con nít vừa rồi a !!

“Quay lại! Ngồi xuống đi!” Bắc Bắc ra lệnh cho tôi.

Cam tâm bị thuyết phục, tôi giống như đứa bé ngoan ngoãn ngồi xuống.

Chương thứ hai — Mỗi một câu

Xe tiếp tục chạy về phía trường học của tôi…..

Bắc Bắc nheo mắt, xem ra anh vẫn không vui vẻ, tôi hoảng hốt đặt tay lên cánh tay anh, nũng nịu nói. “Bắc Bắc ơi, Bắc Bắc à, đều là em không tốt, đừng giận nữa nha!”

“Em biết rõ, anh không phải giận dữ với em.” Sắc mặt Bắc Bắc nhẹ xuống một chút. “Ăn sáng nhanh đi, giáo sư của em rất khó, em ăn không no, làm sao ứng phó đây?”

“Vâng.” Tôi nhanh chóng lấy túi sách trên tay anh. Bánh mì sandwich ở trong cà mèn vẫn còn nóng

Tôi cứ vậy từ từ ăn, tài nghệ nấu ăn của anh ngày càng ngon…

“Anh làm món đó có ngọt lắm không??” Bắc Bắc nhìn tôi liếc mắt một cái, vừa lái xe vừa hỏi….

“Không có đâu, rất ngon, rất ngon!” Tôi gật đầu thật mạnh, ăn xong sandwich, đưa ngón tay lên mút sạch ((*_*))

“Uống nước trái cây đi, đừng bỏ.” Tôi dĩ nhiên nịnh bợ lấy lòng anh, Bắc Bắc cười nhẹ, trong nụ cười có niềm hạnh phúc không dễ phát hiện được.

“Vâng.”

Đó là ly nước chanh, Bắc Bắc bỏ thêm một ít nước đá trong đó, thật ngon miệng…Bắc Bắc cũng pha sẵn một ly cà phê cho mình.

“Buổi sáng nên uống nước trái cây sẽ tốt cho thân thể, đừng uống cà phê mau già lắm!” Tôi rất nhanh tay đưa ly nước chanh đã uống một nửa của mình cho anh.

Bắc Bắc cúi đầu nhìn ly nước, cười yếu ớt lắc đầu. “Em uống là được rồi.”

“Được cái gì !!!… Anh ghê tởm nước bọt của em phải không!” Tôi căm giận xoay người lại, phát hỏa nhìn đi chỗ khác, không thèm quan tâm anh.

Khi xe dừng lại lúc gặp đèn đỏ, tôi chưa kịp phản ứng, Bắc Bắc lấy ly nước chanh trên tay tôi uống một hớp, sau đó trả lại cho tôi…Đèn xanh, anh tiếp tục lái xe, chỉ cười mà không nói gì

Mặt của tôi đỏ lên, hạnh phúc vây chung quanh…

Năm ngoái, sinh nhật của tôi, anh nói. “Y Y, nếu em không thể rời khỏi anh, thì hãy từ từ đợi, đợi anh chậm rãi đuổi kịp bước của em.”

Cho nên, cho dù là chờ đợi, cũng thật là hạnh phúc .

……

Xe dừng lại trước cửa trường.

“Cẩn thận một chút, buổi chiều anh tới đón em.” Bắc Bắc đưa cho tôi túi sách nói.

“Được.” Tôi gật đầu, thuận tay thu dọn rác của bữa ăn sáng.

“Hôm nay đi sớm quá, anh không làm thức ăn nhanh cho em, cơm trong trường khó ăn, buổi trưa nên chịu khó đi xuống dưới mua đồ ăn, hiểu không?” Bắc Bắc nhẹ nhàng nhắc nhở. (so sweet)

“Cái gì chứ??…. Hôm qua anh thức suốt đêm, sáng sớm còn dám làm thức ăn nhanh cho em? Anh không muốn sống nữa chắc?!” Tôi giơ giơ nắm tay, vẻ mặt dữ dằn…

“Y Y, là chính em nói mà, em hy vọng người em yêu có thể nấu cho em ăn mỗi ngày.” Bắc Bắc cười, cười thật dịu dàng.

Trái tim…..giống như ai đó đem một bình trà nóng đổ vào….Ấm áp…. Thật ấm áp.

Mơ ước… thật mơ ước được anh hô((*_$))

Tôi ngơ ngác nhìn anh, không dám lỗ mãng….cũng không rời khỏi xe. Bắc Bắc dựa lại gần, hôn nhẹ lên gương mặt nhỏ nhắn của tôi.

Nụ hôn này có nghĩa: Anh phải đi.

Đây là nguyện vọng trong ngày sinh nhật của tôi, hy vọng mỗi một khi anh rời khỏi, có thể hôn tôi một cái…

……

Bắc Bắc, nhớ rõ mỗi một câu, mỗi một yêu cầu của tôi ….

……

“Tiểu Đồng! Đồ mê trai ! Hoàn hồn coi!” Có người dùng tay vỗ trên bả vai tôi một cái, rống một tiếng to điếc cả tai. “Bạn trai cậu đi đã nửa tiếng rồi, làm ơn thu hồn lại dùm. Long giáo sư biệt danh “phun lửa” sắp điểm danh kìa!”

Tôi không khách khí trợn mắt, thuận tiện đưa ngón tay út ngoáy ngoáy lỗ tai…

Tiếng rống lở núi vừa rồi là của người bạn tốt, Đồng Hoa, thật lạ, cả hai đều là họ Đồng. Tôi rất tin, chúng tôi ba trăm năm trước là người một nhà. Bởi vì, lần đầu nhìn thấy ánh mắt của cô ấy, tôi đã thích. Không một chút do dự cùng cô ấy kết làm chị em. Đáng tiếc là, Đồng Hoa không nghĩ như vậy. Nghe đâu lúc đó, cô ấy chủ động nhận lời, chỉ vì coi trọng “anh trai” của tôi.

Có gì mà hoài nghi chứ? “Anh trai” ở đây dĩ nhiên là Bắc Bắc rồi …

Lúc đó là ngày đầu tiên nhập học, đôi khi thường hay gọi s thói quen quá lâu nên khó sửa, tôi rất dễ dàng kêu Bắc Bắc một tiếng “anh trai”

Sau đó, có chút kì lạ…. nhân duyên của tôi rất tốt. Có nhiều người chủ động cùng tôi kết bạn. “Bằng ,bằng, bằng” tôi bắn bỏ bớt mấy kẻ rắp tâm làm ruồi bọ bu quanh, tự nhiên có cái nick name “mê trai” dán trên người mà không hề hay biết.

Đợi cho Đồng Hoa “mê trai” lấy dũng khí thổ lộ chân tình, biểu hiện trên mặt tôi so với Bắc Bắc còn…khiếp hơn.

Với quan hệ lúc này giữa tôi và Bắc Bắc, tôi không có nói cho Đồng Hoa biết…..Anh không phải là anh trai của tôi.

Mối quan hệ của hai người không biết nên gọi là gì ? Ở cùng dưới một mái nhà, đã ký giấy kết hôn, thế mà ngay cả nụ hôn đầu hai người đều giữ lại.

“Tôi là bạn trai của cô ấy, chúng tôi quen nhau lâu rồi…” Lần đầu tiên, tôi thấy Bắc Bắc cẩn thận từ chối một người con gái như vậy.

Quả nhiên, chuyện họ lo lắng cũng đã xảy ra, bạn bè cùng Đồng Hoa tức giận, còn muốn tuyệt giao luôn với tôi.

Tuy nhiên, tình bạn chân chính phải trải qua thử thách bước đầu. Một bữa nọ, Đồng Hoa rốt cuộc chạy đến ôm cổ tôi nói. “Tiểu Đồng à, mình yêu cậu chết mất!”

Đồng Hoa cũng rút kinh nghiệm xương máu, đôi khi tôi ấy cũng nổi điên. Có một lần họ đi uống rượu và hát karaoke, Đồng Hoa nắm cổ áo tôi, nghiến răng nói. “Đồng Tử Y, nếu ngày nào đó cậu dám phụ tình Trầm Dịch Bắc mà mình yêu nhất, mình sẽ giết cậu, nghe chưa!”

Bị áp bức, tôi chỉ biết hộc máu cắn răng phát ra lời thề. “Trước mặt anh hùng họ “Đồng” tôi xin thề, sẽ không có

Sau đó tôi mới biết, đại tiểu thư Đồng Hoa cùng tôi hòa nhã như lúc ban đầu là do Bắc Bắc tìm cô ấy nói chuyện, cụ thể là chuyện gì thì tôi không rõ.

“Tiểu Đồng à ! Tiểu Đồng! Người theo đuổi cậu, Giang Mạnh Kì, cuối cùng đã đến đây!” Đại Đồng , tên gọi thân mật của Đồng Hoa, giọng nói mang theo vui sướng bay tới.

Tôi nhanh tay đem mặt mình vùi giữa quyển sách. “Không nhìn thấy tôi…. Không nhìn thấy tôi…. Không nhìn thấy tôi….”

Ông trời quả nhiên không có nghe lời niệm chú của tôi…

“Y Y thân yêu của tôi! Tôi đến cùng học với cậu đây!” Tiếng nói vô cùng hưng phấn vọng tới.

Trời ơi, nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu ta học trong khoa Văn Học Cổ Đại. Có ai có thể giúp tôi bắt cái tên trời đánh này đi không?

“Y Y à, Y Y ơi, Y Y thân yêu ơi!” Tiếng kêu tiếp tục vang bên tai, bả vai tôi không ngừng co rúm lại, mặt vẫn vùi chặt giữa quyển sách.

“Không có nghe, không có nghe, không có nghe!” Tôi lại niệm chú.

“Ha ha ha ha!” Đại Đồng ngồi bên cạnh đã cười đến lệch cả lưng quần…Trời ơi! Có ai tới giúp tôi không?!

“Giá một trăm đồng, đổi cho tôi chỗ ngồi bên cạnh của Y Y.” Đột nhiên bên tai vang lên lời giao dịch.

“Này! Giang Mạnh Kì, âm hồn cậu không tiêu tan dùm tôi được hay sao?” Tôi ném quyển sách bay ra ngoài, nhưng chỉ là muộn một bước!

Giao dịch đã xong!!!!!

“Tiểu Đồng, mình mời cậu ăn cơm trưa nha!” Đại Đồng vô cùng khoái trá chồm lên lấy tờ tiền màu đỏ, nháy mắt nghịch ngợm với tôi…Sau đó ngồi dịch ra xa vài bước.

Bạn bè à, bạn bè….Mẹ nó! Bạn bè chính là dùng để bán đứng!!…

Tôi hộc máu. ((*_*))

Giang Mạnh Kì cố tình không để ý đến khuôn mặt nhăn nhó của tôi, còn rất lấy lòng lại đây kể công, đưa cho tôi quyển sách tôi vừa quăng đi “Y Y, cậu xem tôi bảnh chưa nè.”

Bảnh á?…Tôi còn bảnh hơn! Vì sao nỗi khi tên này nói ra chữ đó, tôi đều cảm thấy giống như phim cấp 3* (*: nguyên bản: A phiến)

Tôi nhìn quanh một vòng, ngoài chỗ ngồi gần tên này ra, không còn có chỗ trống nào cho tôi có thể trốn đi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+