Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời sáng rồi, nói tạm biệt – Quyển 2 – Chương 03-04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương thứ ba — Tuổi thanh xuân thật buồn bực

“Y Y nếm thử không? Đây là điểm tâm sáng nhiều dinh dưỡng tôi cố ý dặn đầu bếp trong nhà làm…Nào, ăn thử đi.” Vừa ngồi xuống, cậu ta liền rất ân cần đưa ra hộp cà mèn tinh xảo chứa thức

“ĂN… RỒI…!” Tôi gằn từng tiếng, nghiến răng tiếp. “LÀ…BẠN…TRAI …TÔI…BUỔI…SÁNG…DẬY…SỚM.. LÀM…CHO…TÔI…ĂN!” Sợ cậu ta nghe không rõ, tôi nhả từng chữ mạch lạc rõ ràng.

“Ồ! Không sao, cứ ăn thử của tôi đi.” Mặt Giang Mạnh Kì đỏ lên nhưng nụ cười vẫn sáng như ngọc, giống như không để ý tin tức tôi có bạn trai ở cùng. Một bên đưa đồ ăn, một bên nói. “Y Y, tuy rằng người yêu của cậu có vẻ hơi buồn nhưng đối với cậu thật tốt…Cho nên tôi quyết định……”

Tôi lườm cậu ta một cái, biết rõ tiếp theo cậu ta sẽ nói cái gì……

“Về sau, tôi sẽ đối với cậu còn tốt hơn nữa…!” Quả nhiên là như vậy… Tôi không quan tâm cậu ta, nhìn thẳng vào quyển sách của mình. Cậu ta cũng thật biết điều, không quấy nhiễu tôi mà lấy tranh châm biếm của mình ra xem.

Nhưng cậu ta ngồi bên cạnh tôi thôi cũng đã bắt đầu xuất hiện lời đồn đãi…. Haizzz… Ai kêu người ta là vương tử đẹp trai, nhiều tiền trong trường chứ!?

“Giang Mạnh Kì hả? Anh ấy thật đẹp trai….anh ấy đang theo đuổi Đồng Tử Y.”

“Đúng là như vậy, không hiểu tại sao, có nhiều người thích Đồng Tử Y! Tướng mạo không phải đẹp lắm, khuôn mặt chỉ thanh thuần một chút, lại kiêu ngạo phát ớn, sinh hoạt cá nhân lại không biết kiềm chế…Cũng chỉ biết liếc mắt với đàn ông thôi…Hứ!!.. đúng là hồ ly tinh.”

Á.. Á.. Á…. Tiểu Lệ nghe được như vậy nhất định sẽ vui vẻ, cuối cùng cũng có người dùng cùng một danh từ với cô ta.

“Đúng vậy, thật ghê tởm, rõ ràng mỗi ngày đều có bạn trai đưa đón, lại còn có thể phân thân ra níu kéo Giang Mạnh Kì, thật làm cho người ta ngán ngẫm

Bắc Bắc, có người ghét anh vì anh đưa đón em nha!!!!

“Các cô ấy đang nói về tôi sao?” Người bên cạnh nghe thấy có người trước mắt nói đến mình, đẹp trai dễ nhìn, buông tranh châm biếm ra, nhíu mày hỏi.

“Đúng!” Tôi tức giận trả lời….Phải lạy cậu ta để thoát ra tôi cũng sẽ làm.

“Ồ, tôi đẹp trai mà !” Giang Mạnh Kì ngẩng đầu, nghiêm trang nói ra câu nói có thể làm người ta hộc máu!.

“Cậu thật ngu ngốc!” Tôi oán hận đem quyển từ điển dày đập trên đầu cậu ta. “Còn không mau biến đi, bà cô này không khách sáo đâu.”

“Trời! Mưu sát chồng a—” Tiếng hét giống như con heo bị thọc tiết vang lên, tiếng nói của nhóm “làn sóng nữ sinh” từ bốn phía càng thêm cuồng loạn, chuẩn xác bắn vào lòng tôi.

Ô hô, tôi không từ chối! Câu nói giỡn ngu ngốc này cũng khá hay nha…

“Y Y thân yêu! Tại sao cậu không thể đối với tôi dịu dàng một chút? Cho dù một chút thôi cũng tốt!” Tên biến thái này, còn dám lộ ra vẻ mặt muốn khóc!

“Trong cuốn từ điển của bổn tiểu thư không có hai chữ ‘Dịu Dàng’.”. Tôi đã không còn chút sức, cho dù nghiến răng cũng đã hết sức rồi.!!

Bắc Bắc, Em rất nhớ anh!!

Khi anh ấy nghe nói Giang đại thiếu gia đang theo đuổi tôi, biểu hiện như nghe tin đồn nhảm, không mn không nhạt làm cho người ta muốn phát điên.

“Lừa gạt! Sao lại chênh lệch nhiều như vậy, cậu đối người bạn trai tên Bắc…gì đó…giọng nói rất dịu dàng…dịu dàng như nước chảy…Tôi cũng muốn như vậy thì cậu hung dữ, thật bất công mà!”

“Tôi và cậu thân thiết lắm sao?” Cuối cùng chịu hết nổi, tôi lớn tiếng chất vấn.

“Thân thiết…dĩ nhiên là thân thiết….” Giang Mạnh Kì gật mạnh đầu…. “Chúng ta đã quen biết nhau hai năm rồi.”

Tôi vô lực ngã trên ghế…MY GOD! Đây là khắc tinh của tôi sao?

“Nhìn xem, hai người lại liếc mắt đưa tình, quả thật chịu không nổi!”

Lại nữa….. lời đồn đãi bắt đầu …..

“Cho nên mình nói, cô ta giả làm thiên thần thật chịu không nổi. Các cậu coi, cô ta có cái gì hấp dẫn đàn ông? Không phải là bộ ngực so với người khác to hơn một chút sao?”

Giang đại thiếu gia nghe người ta nói vậy, đôi mắt mèo hướng về ngực của tôi, sau đó hưng phấn hét to như phát hiện được địa lục mới. “Wow, Y Y, tôi lần đầu tiên phát giác…. thì ra cậu rất “BỐC” nha ! Mau nói tôi nghe ngực size bao nhiêu?”

“Giang Mạnh Kì, cậu còn dám nhìn, cậu chết chắc rồi!” Tôi oán hận lấy tay ôm ngực, cả người nhào trên mặt bàn, ngăn cản ánh mắt nghiên cứu của cậu ta.

Tôi nhắc nhở bản thân mình, cho dù loài người có tuyệt chủng trong vòng một phút, đầu lưỡi và các cơ quan cuối cùng cũng ngừng hoạt động, thì tôi cũng tuyệt không thể tức giận.

“Các cậu xem quần áo cô ta mặc kìa, quả thật muốn đem mình trở thành công chúa mà.”

Điều này tôi có thể giải thích.

Quần áo của tôi đều ảnh hưởng từ gu* ăn mặc của Trầm Dịch Lệ. Bởi vì tôi không ngoan ngoãn, lúc Bắc Bắc cùng tôi đi ra ngoài mua quần áo, tôi cứ luôn miệng nói cái này không cần, cái kia không cần. Thật ra, chính là đau lòng vì anh kiếm tiền không dễ dàng. Dịch Bắc bất đắc dĩ đành mua quần áo giống em gái ruột của anh cho tôi (*nguyên tác : taste: có nghĩa là thị hiếu, khiếu thẫm mĩ,.. ect)

Dịch Bắc mua từng bộ, từng bộ quần áo giống như em gái mình…Nói thật, không có cái nào tôi thích.

Nhưng tôi không có dũng khí ngăn anh đem tôi ra làm một con búp bê vải. Anh nói một câu. “Y Y, anh mãi mãi nhớ kỹ ngày đó kết hôn, trên người em còn mặc đồng phục học sinh, em nói….không có một bộ quần áo nào là của riêng mình.”

“Đúng rồi, lần trước mình còn nhìn thấy cô ta được người ta “Bao” nữa đó!”

Cái gì? Tại sao tôi lại hoàn toàn không biết?! Ngay cả Giang Mạnh Kì cũng lộ ra vẻ mặt suy tư.

“Đúng vậy, mình cũng tận mắt thấy một người đàn ông trung niên đi xe đắt tiền, tay cầm tờ chi phiếu đưa ba trăm vạn năn nỉ cô ta nhận lấy!”

À, thì ra là thế… là cha của Bắc Bắc, là cha chồng của tôi!

“Cô ta làm bộ từ chối, thành khẩn cự tuyệt, bộ dạng rõ ràng là rất luyến tiế thật quá sức thủ đoạn nha!”

Điều đó tôi thừa nhận, lúc từ chối, vẻ mặt của tôi thật giãy dụa….Thật ra tôi rất giống cha mẹ của Bắc Bắc, thật sự không muốn trông thấy Bắc Bắc chịu khổ…Số tiền kia, có thể cho hai người mua nhà, đóng hết tiền học phí đại học…Nhưng không có sự đồng ý của Bắc Bắc, tôi làm sao dám nhận?

“Chiếc xe đắt tiền của người đàn ông trung niên kia và ngay cả xe máy của Giang Mạnh Kì đều nghe nói đến ba mươi mấy bốn mươi vạn….Xem ra, bạn trai hiện tại của cô ta, điều kiện thật bình thường há.”

“Nhưng bạn trai của cô ta bây giờ có tướng mạo vô cùng hấp dẫn và có hương vị nha!”

“Ngay cả hotboy Giang Mạnh Kì cũng thích cô ta, ughh…. Thật là ông trời không có mắt mà.” Cuối cùng bọn họ rút ra kết luận. “Cô ta rất giống chiếc taxi.”* (* ở đây ý nói Y Y ai cũng leo lên được LOL )

Tôi nhún nhún vai, không để ý. Miệng lưỡi thế gian, nói như thế nào là tự do của họ. Giang Mạnh Kì cũng không có ý kiến gì, tiếp tục cúi đầu xem tranh châm biếm.

Lúc này, đột nhiên……

“Các cậu bà tám như vậy đủ chưa hả? Các cậu dám đem Y Y ra bàn tán nữa, tôi đem tay chân của các cậu chặt hết rồi ném cho chó ăn!”

Một giọng nói hung hãn phát ra, tiếp theo tiếng rên la, chửi bậy của trận đánh nhau…tiếp theo nữa là tiếng của giáo sư …….

Là……Vu Huyên Oánh …

Tôi cùng Giang Mạnh Kì đồng thời run lên một chút….

“Y Y thân yêu! Cậu đúng là sát hại cả nam lẫn nữ mà!” Đó là giọng nói châm chọc không thiện ý của Giang Mạnh Kì.

Buồn bực quá đi mất….Tuổi thanh xuân của tôi thật là buồn bực!

Chương thứ bốn — Tôi ghét đồng tính luyến ái!

“Biến thái quá đi!…Quá mức biến thái mà!” Ra đến cổng trường tôi còn không ngừng sợ hãi.

Bắc Bắc đã đợi tôi ngoài cổng, ngồi trong xe…một bên kiên nhẫn chờ, một bên đọc một quyển sách nghiên cứu chuyên nghiệp của nước ngoài. Cho nên nói, vĩ đại nhất cho tới bây giờ chính là vì người yêu thương mà trả giá …Khi tôi ngồi vào trong xe, Bắc Bắc lập tức buông sách ra, dịu dàng cười. “Tan học rồi?!”

“Vâng.” Tôi gật đầu, Bắc Bắc chồm người lại gần, cài dây an toàn cho tôi. Rõ ràng, động tác đơn giản đó đã thành thói quen tiếp xúc da thịt ngắn ngủi….Anh chưa khởi động xe, trong chốc lát, cửa phía sau mở ra…là Đại Đồng…. giờ tan học, Đại Đồng đi nhờ xe của họ đã thành thói quen…Bắc Bắc cho chìa khoá vào vặn vặn chuẩn bị nổ máy cho xe chạy đi…..

Vừa mới chuẩn bị ra đường, “Kítttttt——” m thanh chói tai truyền tới, theo sau là tiếng động cơ “Oành.. oành…” của chiếc mô tô phân khối lớn phát ra. Chiếc xe lớn đẹp như kim cương kia, thắng lại…. hưng phấn hướng phía họ vẫy tay. “Xin chào Y Y, xin chào Đồng Hoa”… là Giang Mạnh Kì

Tôi tức giận đối với cậu ta, trưng ra gương mặt ngáo ộp. Không nghĩ tới, Giang đại thiếu gia còn vui vẻ gõ gõ lên cửa kiếng. Bắc Bắc mở cửa xuống, đối với cậu ta lịch sự cười.

“Hôm nay Y Y tâm tình không tốt, giúp tôi làm cho cô ấy cười nha!”

“Được.” Bắc Bắc cười yếu ớt trả lời…

Người không biết nhìn vào sẽ cho rằng Giang Mạnh Kì mới giống là bạn trai của tôi!!

“Này! Giang Mạnh Kì! Nói xong rồi thì biến dùm đi.” Tôi tức giận bắn tiếng ra phía cậu ta.

“Y Y , đừng có như vậy, không có lễ phép.” Bắc Bắc nhíu mày, nhẹ nhàng trách cứ.

Giang Mạnh Kì nhún nhún vai ý nói không sao cả, sờ sờ mũi, bỏ của chạy lấy người. Trong bụng muốn phát hoả, không có chỗ thải ra, tôi biết Giang Mạnh Kì là vô tội, nhưng…… thật sự là không thoái mái chút nào…Rầu rĩ dựa vào lưng ghế, qua kính chiếu hậu, tôi thấy Đại Đồng có chút ngại ngùng, có chút đồng tình trong mắt …

“Tiểu Đồng, Bắc Bắc nhà cậu trời sinh như thế, không biết ghen hay là do lớn lên cùng nhau đã hiểu nhau quá rành đến ngay cả cảm giác ghen tị cũng không có?” Đại Đồng từng hỏi qua tôi như vậy…Nói thật ra, vấn đề này, tôi cũng rất muốn biết nhưng không có can đảm để hỏi…

Tại sao người khác tấn công theo đuổi vợ mình, anh không phẫn nộ thì không nói…. Đằng này anh còn có thể hòa nhã cùng tình địch? Thật sự làm cho người ta có cảm giác thất bại.

Xe chạy trên đường, trong không gian nhỏ hẹp, bầu không khí có chút cứng nhắc. Bắc Bắc thỉnh thoảng quay đầu nhìn tôi, anh không hôm nay tôi đột nhiên trông không có chút sức lực nào.

“Mệt lắm sao?” Bắc Bắc dịu dàng hỏi…

Tôi lắc đầu.

“Tâm tình không tốt à?” Tiếng của Bắc Bắc càng dịu dàng hơn…

Tôi lại lắc đầu, thật im lặng, sắc mặt vẫn như cũ, không có đổi cho anh xem,

Bắc Bắc không hỏi nữa, bầu không khí càng đông cứng lại.

“Học trưởng, anh không cần để ý đến Y Y, cô ấy bị dọa đến ngây người ra thôi!” Đại Đồng nhanh tay hòa giải, làm dịu bầu không khí.

“Cô ấy bị ai dọa?” Bắc Bắc đưa tay ra vuốt vuốt mái tóc tôi một cách yêu thương…giống y như đối với một đứa trẻ.

“Một tên biến thái.” Tôi rầu rĩ nói chuyện, rùng mình luyến tiếc nhìn Bắc Bắc, tôi chấp nhận hạ xuống buồn rầu…nói chuyện cùng anh.

“Đúng, đúng, đúng ! Thật biến thái!” Tiếng của Đại Đồng vang lên.

“Còn chán ghét hơn cả con gián.” Giọng tôi vẫn buồn bực như cũ.

“Phải nói là còn khủng bố hơn cả con gián mới đúng!” Đại Đồng che miệng cười.

Bắc Bắc cười nhưng không có xen miệng vào, con gái nói chuyện , anh luôn luôn nghe chứ không xen v

“Cô ấy còn nói yêu mình kìa!”

“Biến thái chết đi.” Đại Đồng thuận thế phun ra một câu.

“Còn quá đáng đến mức ngăn mình lại, nói với mình, không nhất định chỉ có đàn ông mới cho mình cảm giác cao trào!” Trước mặt nhiều bạn học trong trường như vậy dám nói tào lao, làm lòng người bất an, làm chuyện thêm huyên náo …thật làm cho tôi buồn nôn cực điểm mà… Cho tới bây giờ tôi chưa từng chán ghét người nào như vậy.

Nụ cười của Bắc Bắc cứng lại, anh quả nhiên cũng bị dọa hết hồn…..

“Con gián! Con gián đáng ghét! Thật muốn một chưởng giết chết nó!”

“Đúng! Chúng ta tuyệt đối không cô tức dưỡng nan*!” Đại Đồng sử dụng thành ngữ… (*nuông chiều sinh hư; nể quá hoá hỏng, bỏ qua cho kẻ xấu cũng là khuyến khích tính xấu của nó)

“Đồng tính luyến ái chết đi.” Tôi càng mắng càng hăng say….

Sắc mặt Bắc Bắc bắt đầu tái nhợt.

“Đồng tính luyến ái chết đi! Biến thái chết đi, tốt nhất là nhiễm HIV chết đi!” Tôi càng mắng càng ác độc.

Vừa rồi nhân lúc tôi không chú ý Vu Huyên Oánh đã lén lút chạm vào ngực tôi, cảm giác suýt chút nữa trở thành món mồi ngon cho kẻ xấu làm tôi muốn nôn ra hết cơm trưa.

“Đúng! Từ nay cái đám lộn xộn đó ở phía đhúng ta đi phía tây. Phải tránh xa bọn này ra, mắc công bị lây nhiễm bệnh si đa!” Quả nhiên là chị em của tôi, miệng lưỡi độc ác giống nhau.

Mặt Bắc Bắc tái nhạt đến trong suốt…

“Đồng…..tính…luyến……ái….. Chỉ cần giữ gìn cuộc sống có chừng mực….. hì sẽ không nhiễm HIV……” Tiếng của Bắc Bắc rất thấp… rất thấp cãi lại… sắc mặt tái nhợt đáng sợ…

Khi đó tâm tình của tôi không tốt, không chú ý tới sự khác thường của anh.

“Cái gì chứ! Đồng tính luyến ái là một loại quần thể hỗn loạn, yêu người cùng phái là tầm bậy á, càng loạn càng đắc ý…Căn bản là thiếu đạo đức, làm thế nào có khả năng để giữ gìn cuộc sống chừng mực? Hơn nữa cho dù cá nhân mình có giữ gìn, có thể cam đoan bạn tình của họ giữ gìn hay không?? Cho nên AIDS thi nhau dính vào nhóm người đồng tính luyến ái…”

“Tiểu Đồng nói rất đúng, nói hay !” Đại Đồng ngồi phía sau, đùa giỡn dùng sức vỗ tay…

“Em ….. kì thị người đồng tính à?” Không biết vì sao, vẻ mặt Bắc Bắc thoạt nhìn có gì đó mất mát.

Tôi vừa bị người đồng tính ăn đậu hũ ngực, sau một trận buồn nôn, tâm tình khó chịu đến cực điểm….

“NO! Không phải kỳ thị.” Tôi dừng một chút, mắt nheo lại, biểu hiện vô cùng chính xác, hung tợn nói. “Là chán ghét, so với chán ghét con gián thì loại sinh vật này em còn chán ghét hơn!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+