Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời sáng rồi, nói tạm biệt – Quyển 2 – Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương thứ bảy – Chỉ có cảm giác đối với anh!

Tôi không biết tôi làm cách nào để lên được xe taxi…

Khi Bắc Bắc đập cửa xe taxi, không ngừng kêu to tên của tôi…Tôi không biết tại sao mình lại nói với người tài xế. “Xin cho xe chạy nhanh đi.”.

Bắc Bắc luôn cười dịu dàng, luôn mặc áo sơ mi màu trắng, lúc này đây đang cố ý dùng sức lôi kéo cửa xe đã khóa lại. Rất nhanh taxi đã chạy khỏi, không biết vì sao…lòng của tôi không còn đau nữa….

Tôi trợn tròn mắt…lặp lại. “Xin chạy xe nhanh lên, chạy nhanh lên một chút nữa.”

Tôi biết thân ảnh mặc áo màu trắng kia không thể đuổi theo kịp, vẫn như cũ thì thào gọi tên của tôi…

Điện thoại di động của tôi bắt đầu vang lên, vẫn lặp lại bài hát mà tôi đã cài riêng cho anh.

………..

Nụ cười có đẹp hơn, có ngọt ngào hơn nhưng nếu không phải anh thì cũng chẳng đặc biệt.

Nước mắt có đắng, có mặn hơn nữa nhưng có anh an ủi là trời lại trong xanh

Dù có ở thật gần, thật thân thiết nhưng thiếu đi cái ôm thì cũng là quá xa xôi.

Cả thế gian này, em chỉ có cảm giác với mình anh

Làm chuyện gì quá mức chỉ cần anh trừng mắt một cái thôi là em liền dừng lại.

Con đường có dài,có xa hơn na chỉ cần có anh là em thấy an toàn.

Em sẽ vừa ngoan ngoãn vừa sát bên anh, dịu dàng ân cần, tuyệt đối không đi đâu hết.

Em chỉ có cảm giác với mình anh thôi.

……

Làm thế nào để thừa nhận em không thể không có anh??

……

Vì sao bàn tay mà tôi thích nhất, mỗi lần khi anh lại gần như có điện chạy qua….luôn ngọt ngào như vậy…mà hiện tại chỉ thấy giọt nước nhạt nhẽo hỗn tạp không một chút nóng ấm rơi đầy hai má….

“Cô gái, đừng khóc… trước tiên hãy nói xem là cô muốn đi chỗ nào?” Người tài xế hỏi thật cẩn thận ..Thì ra, tôi khóc, thì ra những giọt kia không phải là nước.

“Khu biệt thự trên lưng chừng núi.” Tôi nghe được tiếng nói đờ đẫn của mình……

“Leng keng—leng keng—leng keng—”

Tôi đứng trước cửa lớn ngôi biệt thự, liên tục bấm chuông không dưới nửa tiếng đồng hồ

“Thôi Nhược Hàm, cô mở cửa ra…Thôi Nhược Hàm….cầu xin cô… mau mở cửa đi…” Miệng của tôi không ngừng thì thào.

Nhưng ngôi biệt thự im lặng, hoàn toàn im lặng…..Tất cả các cửa đều đóng kín…

“Thôi Nhược Hàm, cầu xin cô…. Mau mở cửa đi…..tôi sai lầm rồi…..”

“Tôi sẽ không bao giờ chia rẽ hai người nữa, cầu xin cô…mở cửa đi…tôi sẽ giải thích… giải thích tất cả…”

“Leng keng—leng keng—leng keng—”

Tiếng chuông không người trả lời đơn điệu vang lên không ngừng….

Điện thoại trong túi quần tôi liên tục vang lên bài hát «Chỉ có cảm giác đối với anh»

……

“Tôi trả Bắc Bắc lại cho cô, cô mở cửa ra đi….Tôi sẽ không bao giờ phá hủy nữa…Y Y sẽ ngoan…sẽ thật ngoan.”

Tôi lấy tay đập cửa dồn dập hết lần này đến lần khác…

“Thôi Nhược Hàm, cô trở về, được không? Tôi sẽ giúp cô…sẽ giúp hai người.”

Trong lòng bàn tay, đau quá…..đau quá……

Khi hoàng hôn xuống, Y Y đi theo sau Bắc Bắc…Anh cúi đầu mỉm cười, sánh vai bên cạnh là cô gái cười rộ lên, dịu dàng như một viên minh châu. Hoàng hôn chiếu lên bóng dáng họ, thật đẹp…Vì thế, Y Y tránh ở bên góc điên cuồng ghen tị. Nhưng cô lại quên đi, cho dù lúc ấy không ngăn cản, cho dù hai người họ tay có cùng chung một chỗ…thì cũng sẽ đớn đau như vậy…..

“Thôi Nhược Hàm…. Xin cô…. Hãy cứu lấy Bắc Bắc….”

“Thôi Nhược Hàm…..cô ở nơi nào?? Cô ở nơi nào??” Tôi ngồi xổm xuống…không ngừng thì thào….

Cuối cùng, bài hát «Chỉ có cảm giác đối với anh» trong điện thoại cũng ngừng vang lên…….

Tôi run rẩy không ngừng , không có mưa, không khí cũng không lạnh, sao tôi lại cảm thấy lạnh quá, thật lạnh …

Bài hát «Bằng hữu» trong điện thoại di động vang lên đinh tai nhức óc, như muốn xé rách bầu trời đêm.

…………..

Bạn bè cùng đi một đời bên nhau.

Những ngày tháng đó sẽ không còn nữa.

Một câu nói, cả đời người.

Một tấm lòng, một ly rượu.

……….

“Alo.” Tôi run rẩy nghe máy…….

Lạnh quá…. Thật lạnh quá….

“Tiểu Đồng! Cậu ở chỗ nào? Hai người cãi nhau sao? Vì sao Bắc Bắc nói tìm không thấy cậu? Cậu ở đâu đấy? Có muốn mình liên lạc với anh ấy không???…..”

“Đừng gọi anh ấy lại đây! Đừng gọi anh ấy lại đây!” Tôi nghe tiếng hét to của mình hòa lẫn với nước mắt khổ sở rơi xuống .

“Được, được, được! Mình không báo cho anh ấy biết…Mình và Giang Mạnh Kì đang ở cùng nhau…bọn mình sẽ lập tức lại đó, cậu ở nơi nào??”

…………

Khoảng 10 phút sau, tôi được Đại Đồng đội mũ bảo hiểm ôm chặt vào trong ngực.

“Tại sao ngồi chỗ xa lạ như vậy? Chỗ này là chỗ nào? Trời ơi, Tiểu Đồng, cậu làm sao thế?”

Cuối cùng… cuối cùng tôi cũng có chút hơi ấm …

“Đại Đồng……” Tôi cất tiếng khóc lớn.

Một người khác mang mũ bảo hiểm, đứng cách đó không xa, mặt luôn cười hì hì, nhìn tôi lo lắng….

Khóc rất lâu, rất lâu…Khóc mệt mỏi, mệt mỏi

Đại Đồng mới nhẹ giọng hỏi, “Hai người làm sao vậy? Cãi nhau à?”….

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.

“Vậy thì chuyện gì? Mình chưa từng thấy cậu khóc như vậy? Tiểu Đồng, chúng ta là bạn bè tốt, cậu nói cho mình biết đi!”

Tôi định há miệng, nhưng tiếng nói lại nghẹn trong cuống họng, tôi phát giác…cho dù là bạn bè tốt nhất, tôi cũng không thể đem bí mật của Bắc Bắc kể cho họ nghe.

“Không có, chỉ là đột nhiên phát hiện, thì ra miễn cưỡng thật sự không có hạnh phúc.” Tôi cười nhợt nhạt, lệ lướt qua hai má.

Người thanh niên đứng cách đó không xa, lại gần họ, thở dài. “Đi thôi, đã muộn rồi, trước tiên xuống dưới đã….sau đó ngủ một giấc thật ngon.. ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“Đúng vậy, tới nhà mình ngủ một đêm đi.” Đại Đồng vẫn ngồi xổm xuống nói với tôi.

Tôi lắc đầu. “Mình không đi, mình đang đợi người.”

“Đợi ai?” Bọn họ cùng nhau hỏi.

“Thôi Nhược Hàm, cô ấy ở đây.”

Giang Mạnh Kì chấn động. “Tôi cũng ở gần đây, ngôi biệt thự này đã thật lâu rồi không có ai ở.”

“Mình mặc kệ! Mình muốn chờ cô ấy trở lại” Tôi đem mặt mình chôn ở đầu gối, không muốn làm cho bọn họ thấy nước mắt của tôi.

“Tiểu Đồng, cậu làm sao vậy?” Đại Đồng lo lắng kéo cánh tay của tôi, “Chúng ta đi thôi, buổi tối nơi này vắng lặng quá…hơi đáng sợ.”

“Mình không đi! Các cậu không hiểu, các cậu ai cũng không hiểu!” Tôi nghẹn ngào. “Các cậu ai cũng không hiểu….. Mình muốn tìm cô ấy…… Mình muốn giải thích với cô ấy, mình muốn cô ấy trở về…như vậy Bắc Bắc… như vậy Bắc Bắc…..” Nói đến đó, tôi đã khóc không thành tiếng.

“Tiểu Đồng……”

“Cô ấy có thể ở bên trong, chẳng qua là đã xảy ra quá nhiều chuyện, nên mới muốn tránh ở trong đó!” Tôi đột nhiên nhớ tới cái gì đó rồi đứng lên. “Đúng ! Cô ấy nhất định còn ở bên trong!” Tôi điên cuồng đập cửa, gọi lớn. “Thôi Nhược Hàm, cầu xin cô ra đây đi, cô nhất định có thể cùng Bắc Bắc thật hạnh phúc, thật hạnh phúc, cầu xin cô ra đây đi ! Cô muốn đánh tôi, muốn mắng tôi thế nào cũng đều được hết…cầu xin cô hãy ra đây đi….”

“Tiểu Đồng….Đừng như vậy……”

“Không, cô ấy nhất định ở bên trong!” Tôi dùng sức đập mạnh cửa, không để ý tới bàn tay đã bị đâm những mảnh nhỏ đâm vào, máu chảy nhỏ giọt đau đớn.

“Đủ rồi!” Giang Mạnh Kì kéo hành vi tự ngược đãi mình của tôi lại…

“Cậu tránh ra! Đừng động tôi. Chúng ta không quen! Tuyệt không quen biết!” Tôi khóc đẩy cậu ta ra…..

“Tôi thích quan tâm người xa lạ, không được sao?” Cậu ta dùng lực trừng mắt nhìn tôi một cái, sau đó cởi mũ bảo hiểm nói. “Hai người ở đây, tôi đi vào xem sao!” Không đợi chúng tôi có gì phản ứng, cậu ta đã muốn bắt đầu leo lên cửa sắt.

“Giang Mạnh Kì cậu điên rồi à?! Đây là nơi ở cao cấp, sẽ có bảo vệ tuần tra…” Đại Đồng kinh hoảng kêu lên

“Ngồi nhìn hai người khóc chi bằng tôi vô nhìn một chút xem sao!” Tiếng nói cậu ta mất hút sau bức tường.

“Giang Mạnh Kì, cậu cẩn thận một chút, nghe nói mấy căn biệt thự này đều có cài hệ thống điện giật gì đó…..” Đại Đồng hô to với phía trong bức tường.

Không tiếng gì trả lời cô ấy…Tôi ngơ ngác ngây ngẩn cả người…Giang Mạnh Kì, thật xin lỗi …

Một lúc sau, Giang Mạnh Kì từ trong tường nhảy ra, vỗ vỗ lên bộ quần áo dính đấy bụi …. “Bên trong thật sự không có người, đồ nội thất bị bụi phủ kín.”

Tim của tôi nhất thời lạnh thấu…

“Y Y ! Đừng nóng vội. Tôi đi hỏi hàng xóm một chút!” Giang Mạnh Kì đè bả vai của tôi nói …

Một giờ đồng hồ sau đó, tiếng gà bay, tiếng chó sủa. Có chàng thanh niên không để ý đêm khuya khoắc, xem thường người khác, hết lần này tới lần khác bấm chuông nghiêm túc hỏi thăm … .

“Xin hỏi, bên nhà có biết cô gái tên Thôi Nhược Hàm không”

“Xin hỏi, có quen với Thôi Nhược Hàm không?”

“Bạn của có việc tìm cô ấy gấp, xin hỏi, có gặp qua con gái của nhà bên ấy không?”

“Có thể nói cho tôi biết, nhà bên kia chuyển đi đâu không?”

“Cả nhà di dân đi Pháp?? Xin hỏi có địa chỉ liên lạc không ạ?”

“Không có? Làm ơn đi, còn muốn cái gì nữa…làm ơn, làm ơn đi….”

……

Trong đêm đó, hốc mắt của Đại Đồng đỏ lên.

Hốc mắt của tôi cũng vây….

Giang Mạnh Kì……

Chương thứ tám — Chỉ muốn trốn tránh

Sáng sớm, tôi tỉnh lại trong một căn phòng xa lạ. Sờ sờ lên hai má lạnh như băng, trên đó tất cả đều là nước. Đại Đồng mặc áo ngủ, vẻ mặt lo lắng ngồi trên đầu giường nhìn tôi…..

“Y Y, cậu khóc cả một buổi tối, ngay cả trong mơ cũng không ngừng gọi tên của anh ấy.”

“Thật không?” Tôi khó khăn lau khô n

“Với bộ dạng này hôm nay làm sao cậu đi làm được, hay là xin phép nghỉ một ngày.”

“Nói đùa cái gì vậy… Hôm này là ngày đầu tiên đi làm, người ta không đuổi mình ra khỏi công ty mới là lạ.” Tôi làm bộ thật nhẹ nhàng. “Mình tốt lắm, thật sự tốt lắm.”

Tôi tắm rửa ở nhà của Đại Đồng, sau đó tôi cố ý tắt điện thoại, bỏ vào ba lô.

Nếu không tắt máy thì sẽ bỏ lỡ cuộc gọi đến.

“Mình đi đây!” Tôi mở cửa…..Vẫy vẫy tay, giọng của tôi vẫn vui vẻ nhẹ nhàng.…

“Chờ chút…Giang Mạnh Kì nói sẽ đến đây đón cậu…” Nói chưa dứt, tôi cùng Đại Đồng cùng nhau ngạc nhiên, sững sờ.

Bắc Bắc ngồi trên bậc thang của nhà Đại Đồng, quần áo trắng nhuộm bẩn. Thấy chúng tôi đi ra, anh đứng lên, kinh ngạc nhìn tôi…vẻ mặt giống như một đứa bé hư phạm lỗi…

“ Anh….đến đây….đón em….về nhà…”

Lòng của tôi giống như bị một dao chém xuống, từng nhát từng nhát một. Bắc Bắc thường xuyên cả đêm mắt ngủ, lúc này cả đôi mắt che kín tơ máu, dưới cằm râu mọc râu cũng tua tủa…Tôi chưa từng thấy qua anh mờ mịt, mệt mỏi như vậy..

“Đợi lâu rồi à?” Tôi nhẹ giọng hỏi…..

Bắc Bắc lắc đầu

Nhưng tôi biết anh nói dối, bởi vì anh mặc bộ quần áo trên người giống với ngày hôm qua.

“Em chưa về nhà được, hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm.” Tôi cố gắng dùng giọng nói cứng nhắc nói với anh.

“Đi làm? Tại sao không cho anh biết?” Bắc Bắc hỏi rất nhẹ, rất nhẹ, giống như áy náy, ngay cả nói lớn tiếng cũng không có tư cách.

“Ngày hôm qua vốn muốn nói với anh…” Mới nói được nửa câu, tôi và Bắc Bắc đều tái nhợt.

“Ngày hôm qua” ba chữ này giống như là đại kị…Vì thế tôi chỉ muốn chạy trốn.

“Đã muộn rồi, em thật sự phải đi đây, tạm biệt.” Tôi muốn chạy đi thật nhanh….Vừa đúng lúc này …

“Này, Y Y, lên xe đi, tôi đến đây đưa bạn đi làm!” Tiếng động cơ mô tô “rầm rầm” vang lên, giọng của Giang Mạnh Kì vui vẻ vọng tới.

Nghỉ hè, Giang Mạnh Kì cũng đến công ty gia đình làm trợ lí cho Tổng giám đốc. Mặc kệ là vô tình hay cố ý, đối với tôi mà nói đều không có ý nghĩa. Thấy Bắc Bắc cứng người đứng trước cửa, Gianh Mạnh Kì cũng sửng sốt một chút….

“Em, em….phải đi rồi!” Không dám nhìn anh, tôi đi đến bên xe của Giang Mạnh Kì.

Lên xe, đội mũ bảo hiểm, động tác của tôi rất nhanh, tựa như không muốn bản thân mình hối hận…

“Được chưa? Tôi lái xe đây.” Giọng của Giang Mạnh Kì vang lên.

“Ừ.” Tôi gật đầu….

Giang Mạnh Kì lên ga, chuẩn bị chạy ra đường…

Bầu không khí chỉ nghe tiếng động cơ, im lặng…quá mức im lặng…

Vì thế, tôi không tự chủ được quay đầu nhìn anh……Bắc Bắc đứng ở nơi đó, thật im lặng, thật lạnh nhạt, đôi mắt lại lặng lẽ cố gắng hết sức để che giấu vết thương trên mặt…Tôi cắn môi, dùng sức đến nỗi bật cả máu….

Mô tô chạy ra ngoài, tôi lại dùng sức kéo áo của Giang Mạnh Kì. “Dừng một chút, được không?” Tiếng của tôi rất nhẹ nhưng Giang Mạnh Kì lại nghe…Xe dừng lại…Tôi bước xuống ….đưa mũ bảo hiểm trả lại cho cậu ta. “Mình có thể đến trễ một giờ được không?”

“Được!Tôi nói giúp cậu một tiếng!” Giang Mạnh Kì sảng khoái gật đầu….

Bắc Bắc đã bước nhanh lại, anh luôn luôn im lặng, lúc này lại làm cho tôi cảm thấy vô cùng áp lực.

“Bắc Bắc, em đi về nhà với anh để thay quần áo trước, rồi đi làm sau, không thay quần áo thật khó chịu quá.” Tôi cố gắng mỉm cười với anh.

“Được.” Bắc Bắc gật đầu, khóe môi có nhếch lên nhưng nụ cười không hé ra một chút.

“Xe của anh đậu ở bên kia.” Bắc Bắc chỉ chỉ vào xe cách đó không xa. “Anh lái xe lại đây, hay là chúng ta cùng đi qua đó?”

“Cùng nhau đi qua đó đi.” Tôi mỉm cười. Nói xong, tôi xoay người bước đ

Bắc Bắc đi theo sau, không dám như trước kia, tự nhiên nắm lấy tay của tôi. Mở cửa xe, khóe môi của tôi vẫn cố gắng mỉm cười cùng anh. Bởi vì, bất kể thế giới của anh và tôi có cách xa đến thế nào…thì thói quen yêu một người…không có cách nào sửa đổi.

Bởi vì yêu… cho nên….tôi mới có thể bình tĩnh mỉm cười….…

♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂

Vừa đến công ty, tôi đi tới bộ phận nhân sự nhận việc, ngày đầu tiên đi làm…Chuyển tiếp công việc thật là rườm rà. Cho tới bây giờ tôi chưa từng xem qua số liệu báo cáo dễ làm người xem bối rối…nhân viên chuyển việc nhanh chóng giải thích, tôi cứ rối loạn cả lên. Tôi cố gắng…thật cố gắng hy vọng ngay lập tức dung hòa vào trong công việc…Vì thế…..

“Ăn cơm trưa chưa?” Tôi không trả lời…

“Ngày đầu tiên làm việc thấy thế nào, có quen không?” Tôi cũng không trả lời…

Cho đến khi gần hết giờ làm việc, tôi lại nhận được tin nhắn của Bắc Bắc. “Tối nay đi xem phim được không? Anh đến đón em, chúng ta đi mua vé xem phim, rồi đi ăn món KFC mà em thích nhất, có được không??”

Bắc Bắc từng nói KFC là thực phẩm rác rưởi, chỉ khi tôi làm nũng thật lâu…cương quyết muốn ăn, anh mới gật đầu mua cho tôi ăn. Tôi nhìn thật lâu vào lòng bàn tay đã được Đại Đồng gắp ra hết những mảnh nhỏ….Thì ra, cho dù những mảnh nhỏ đã lấy ra hết, trong lòng bàn tay vẫn đau đớn như vậy…

“Ngại quá, tối nay các đồng nghiệp làm tiệc đãi người mới đến, không đi thì không tốt…lần khác vậy… À, đúng rồi, buổi tối không cần chờ em, có thể em sẽ về khuya lắm…”

Thời buổi bây giờ còn có chuyện đồng nghiệp làm tiệc chào đón người mới sao? Tôi biết lí do của tôi thật dở. Nhưng tôi chỉ muốn trốn chạy…

Thì ra, sự kiên cường của Đồng Tử Y đã sớm dùng hết, còn lại chỉ là yếu đuối…linh hồn muốn trốn chạy…Né tránh, nhưng vẫn không thoát khỏi …Bắc Bắc vẫn là Bắc Bắc của tôi như cũ…

Rất lâu…rất lâu sau đó…Bắc Bắc trả lời lại một tin nhắn. “Được.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+