Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời sáng rồi, nói tạm biệt – Quyển 3 – Chương 01-02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cuốn ba « Phân ly »

Tiết tử

Không thể yêu, vậy thì chỉ cần có một đứa con có đôi mắt giống anh là tốt rồi. Vì thế, tôi gật đầu chấp nhận. Nhưng tại sao, khi dụng cụ lạnh như băng này xuyên qua tôi, khi dưới kính hiển vi hạ “nòng nọc” ra để chúng nhiệt liệt nghênh đón “ánh mặt trời”, tại sao tôi không cảm thấy xúc động, mà chỉ cảm thấy lạnh thấu xương.

Bởi vì, đứa con này là món quà của sự phản bội….

Chương thứ nhất — Vực sâu

Bắc Bắc nôn mửa thật lâu, thật lâu….Tôi cũng ngơ ngác ngồi trên sàn nhà thật lâu, thật lâu….

Không thể khóc, không thể la hét, mỗi âm thanh nôn mửa của anh với tôi mà nói đều tàn nhẫn lăng nhục…

Một giờ, hai giờ, ba giờ đồng hồ…….

Bắc Bắc vẫn không ra khỏi toilet….

Tiếng nôn mửa đã hết, kế tiếp là tiếng nước chảy không ngừng…

Bắc Bắc tắm….ít nhất cũng hơn hai tiếng đồng hồ…

Bởi vì, anh phải tẩy hết những thứ còn dơ bẩn hơn cả vi khuẩn … đó chính là tôi!

Sàn nhà lạnh như băng, cái lạnh đã thấm vào trái tim tôi….

Tất cả đều hết rồi…

……

Tình yêu của tôi đã không thể kết thúc hoàn mỹ.

……

Tiếng mở cửa vang lên “ầm” cuối cùng Bắc Bắc cũng đi ra, cả người ướt đẫm, mệt mỏi, tái nhợt, thậm chí môi cũng không còn chút máu.

“Xin lỗi em.” Bắc Bắc dường như nói chuyện với không khí, ánh mắt anh trống rỗng…Đi lướt qua tôi, anh thậm chí cũng không phát hiện tôi vẫn ngồi trên sàn nhà lạnh như băng đó….

“Ầm.” Phòng kế bên truyền đến tiếng đóng cửa không lớn không nhỏ…có nghĩa anh sẽ không bao giờ đồng ý cùng tôi nằm chung trên một chiếc giường nữa, phải không?

Tôi là vi trùng , có thể làm cho thân thể anh nhiễm phải một loại vi khuẩn dơ bẩn…

Tôi cúi đầu trên đầu gối, dùng tay che miệng, bả vai run run, không cho tiếng khóc phát ra. Bởi vì, sẽ không còn nữa, tiếng nói dịu dàng quan tâm an ủi. “Y Y của anh, tại sao lại khóc

……

Khóc đến khi nặng nề chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh giấc, tôi bị thương như con mèo nhỏ, vẫn nằm co quắp trên sàn nhà. Đã chín giờ, mỗi tối đều có người đàn ông giúp tôi điều chỉnh đồng hồ báo thức, nhưng bây giờ đã không hề nguyện ý liếc mắt nhìn tôi một lần…

Nhưng con người vẫn là muốn sống sót, tôi nói với chính mình, không có tình yêu, tôi— Đồng Tử Y vẫn có thể sống!!

Gọi điện thoại xin phép nghỉ…. Tiếp theo nên làm cái gì??…À, Đúng…làm điểm tâm sáng…

Cho dù sau này không ai chăm sóc…..tôi vẫn muốn sống sót…

Tôi đờ đẫn vào nhà bếp, mở tủ lạnh chuẩn bị tìm một ít thức ăn, đột nhiên trong căn phòng nhỏ phát ra tiếng rên rỉ làm tôi chấn động….

Bắc Bắc còn ở nhà? Làm sao có thể?…

Tiếng than nhẹ hết lần này đến lần khác được cố gắng kìm nén, náo loạn lòng của tôi.

Tôn nghiêm sớm đã bị chà đạp xuống tận cùng vực thẳm, nhưng tôi cũng không muốn để ý tới nữa, chạy nhanh tới xoay nắm cửa.

May quá, cửa không khóa…

Bên trong toàn một màu sơn đen, tạo nên một bức màn mà không một tia nắng nào có thể xuyên thấu vào…Dưới ánh sáng lờ mờ, tôi nhìn thấy trên giường có một thân thể mệt mỏi co rút lại……..

Lòng của tôi đột nhiên bị nhéo đau…

Chua xót cực điểm, thiệt thòi cực điểm, nháy mắt đã bị đau lòng không thể nào chịu nổi đánh úp…

“Bắc Bắc?” Tôi đến gần anh, phát hiện áo ngủ đều ướt đẫm mồ hôi…mồ hôi lạnh vẫn không ngừng chảy ra..

Tôi vội vàng đưa tay lên trán anh, nhiệt độ trên đó làm tôi hoảng hốt rút tay lại. Tôi đi nhanh về phòng mình, lấy bóp rồi chạy ra khỏi cửa….

Tôi chạy điền kinh luôn là dở nhất, nhưng lúc này đây, tôi chạy còn nhanh hơn so với người khác ….

Không cần chiến tranh lạnh, không cần tình yêu, chỉ cần anh khỏe mạnh, tôi không cần gì cả!

Mua thuốc, rót ly nước ấm, đút cho anh uống, ôm lấy thân thể run rẩy của anh, mãi cho đến khi nước mắt đều chảy ra……anh vẫn không tỉnh, vẫn tiếp tục vô ý thức nói nhảm.

Tôi đành phải đem viên thuốc tán nhuyễn pha vào nước ấm, lấy muỗng đưa vào miệng anh…

“Đi…… Đi chỗ khác….” Bắc Bắc thống khổ nhíu chặt chân mày, mất ý thức mê sảng….

Nước thuốc đút vào anh hoàn toàn không nuốt được bao nhiêu…

“Em không đi! Anh đánh em, anh đuổi em, em cũng không đi!” Nước mắt tôi vẫn rơi xuống!

Mau mau khỏe lại đi, Y Y sẽ không bao giờ miễn cưỡng anh nữa….!!

Một tay lau nước mắt, một tay cầm lấy muỗng thuốc đưa lại gần anh…từng chút một đưa vào….Hai tay của tôi không ngừng đem khăn mặt lạnh đắp lên trán của anh. Bắc Bắc có thể giảm nóng một chút, trừ bỏ cách đó ra, tôi không còn phương pháp nào tốt hơn.

Dần dần, trán của Bắc Bắc đã giảm nóng, vì phòng ngừa anh phát sốt lần hai, tôi nhanh nhảu lấy chiếc áo ngủ sạch sẽ, nâng anh dậy, chuẩn bị cởi chiếc áo đã ướt đẫm mồ hơi ra…..Khi tôi bắt đầu mở chiếc cúc áo thứ ba thì…

Bắc Bắc đột nhiên dường như dùng toàn sức lực, đẩy tay tôi ra, kháng cự giống như chạm phải thứ gì đó thật dơ bẩn, biểu hiện thống khổ. “Đi.. đi chỗ khác.”

“Bắc Bắc, em sẽ tránh ra! Em sẽ tránh! Nhưng trước tiên hãy để em thay áo cho anh, thay xong em sẽ tránh ra ngay!” Cưỡng chế cay đắng cùng chua xót, tôi mặt dày đến mức coi bản thân như mình đồng da sắt. Đồng Tử Y, không đau thương…. không đau thương… một chút đau thương cũng không có!

Nước mắt rơi như mưa, dù thế nào cũng không quan trọng. Tôi bất chấp, tới gần anh, tiếp tục mở cúc áo của anh…

“Đừng đụng vào tôi…. Tránh ra…” Bắc Bắc thở dốc, như con thú tuyệt vọng, thống khổ không chịu nổi, anh bắt đầu nôn mửa…..

Vừa mới uống thuốc xong, toàn bộ đều bị anh nôn ra trên quần áo của tôi…Bắc Bắc vẫn tiếp tục nôn, tối hôm qua anh nôn đến không còn gì… nhưng anh vẫn không ngừng nôn khan, như muốn nôn ra cả lục phủ ngũ tạng……

Nôn như tự hành hạ bản thân lại làm tôi hoảng sợ…

“Bắc Bắc, em sẽ không bao giờ miễn cưỡng anh nữa, anh đừng như vậy!” Lòng của tôi đau như dao chém, tôi dùng sức ôm lấy đầu của anh…

Bắc Bắc chìm trong mê man không thể nào tự khống chế.

“Đừng đụng vào tôi!” Toàn thân anh xụi lơ vô lực, tiếng gầm nhẹ chứa đựng tràn ngập oán hận. “Đừng nhìn tôi!…. Đừng nhìn tôi!…”

Cuối cùng, tôi cũng nhận rõ vẻ mặt thống khổ của anh, đó là do khó có thể chịu đựng được sự khuất nhục…..

Lòng của tôi kinh hoàng..

“……Anh có thể chịu được việc làm chuyện ấy với đàn bà sao? Anh đã quên cái loại dơ bẩn đó đã làm cho anh cảm thấy tuyệt vọng ra sao ư?” Trong đầu tôi hiện lên những lời nghe lén trước đó…

Bắc Bắc……..

Bản năng hiếu thắng khiến tôi bước vào bẫy của kẻ địch, thân trúng mai phục, đẩy Bắc Bắc vào cơn ác mộng dưới vực sâu…

Bắc Bắc…… Rốt cuộc anh đã từng xảy ra chuyện gì mà tôi không biết??

Chương thứ hai — Rời khỏi

Sắc trời dần dần tối lại………

Cơn sốt của Bắc Bắc cũng từ từ hạ, không cònôn mửa, không còn mê sảng…. Lòng của tôi cũng dần yên tâm…Tôi vào bếp nấu cháo, hy vọng khi anh thức dậy, còn hô to muốn ăn, muốn uống….Sau đó, tôi sẽ nói với anh, “Bắc Bắc, em không cần gì cả, chúng ta cứ sống như trước kia, được không?”

Bắc Bắc nhất định sẽ như trước, nhẹ nhàng nói “Được!”.

Như vậy, chúng tôi sẽ có thể trở lại những ngày hạnh phúc bình thản.

Tôi dùng sức dụi mắt, không cho chính mình tủi thân, không cho chính mình chua xót…..

Tôi thổi nguội bát cháo, mặc cho luồng nhiệt nóng xông đỏ hốc mắt tôi…

Yêu là khổ sao? Nếu có người hỏi tôi lúc này, tôi nhất định sẽ trả lời, rất khổ, rất đắng. So với ly cà phê đen đậm không đường còn đắng hơn…

Chén cháo đã nguội, nhiệt nóng cũng đã tan trong hốc mắt của tôi …Hít một hơi thật sâu, tôi bưng chén cháo xoay người…Một thân ảnh đứng dựa vào cạnh cửa nhà bếp……

Bắc Bắc nhìn tôi, cố gắng….cố gắng nở nụ cười tái nhợt….

“Vừa khóc sao? Hình như anh chỉ biết làm cho em rơi nước mắt.” Bắc Bắc cười, cười vô cùng khó nhọc…..

“Không vệc gì, Y Y không sợ đau.” Tôi cố gắng thay đổi sắc mặt, làm như mình là siêu nhân vô địch.

“Y Y…..anh, năm anh 19 tuổi…..anh, thật bẩn….” Ánh mắt Bắc Bắc lóe lên tia đau đớn khó nén… muốn nói cho tôi biết…cuối cùng lại không thể nói ra

“Không bẩn, không bẩn! Trong lòng của Y Y, Bắc Bắc là trong sạch nhất!” Nếu đó là vết thương của anh, nếu nhớ lại sẽ làm anh không chịu nổi, thì tôi không muốn nghe, không muốn lại làm cho anh bị ác mộng dày vò…

Đáng chết, nước mắt lại muốn rơi!

Đáy mắt của Bắc Bắc càng đau. “Y Y, anh thật sự muốn cố gắng yêu em, nhưng quả thật không có cách nào…..”

Đừng nói nữa! Đừng nói nữa! Tôi không muốn nghe! Tôi không muốn nghe!

Tôi muốn ôm lấy anh, muốn ngăn cản lời anh sắp nói….Nhưng Bắc Bắc lùi từng bước, từng bước về phía sau…Mãi cho đến khi tôi không còn đứng ở phía trước nữa mới dừng lại….

“Thật sự không có cách nào, anh bắt đầu sợ em…… Anh không muốn như vậy, nhưng anh thật sự bắt đầu sợ hãi em…… Y Y, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

Nước mắt của tôi bắt đầu rơi xuống.

Đây là đáp án tàn nhẫn nhất trên thế giới sao?…

So với nói không yêu, thì quả thật đây chính là đáp án tàn nhẫn nhất!

“Anh cho rằng, anh thật sự cho rằng, rất nhanh thôi, anh có thể như một người đàn ông bình thường, ôm em, yêu em. Nhưng thì ra, không được, ngay cả sinh hoạt tối thiểu nhất, chúng ta cũng không có cách nào….Y Y, chúng ta làm sao có thể tiếp tục?”

Tôi ngồi xổm trên sàn nhà, ôm đầu mình, khóc nói. “Không sao, thật sự không sao,…Tình dục không quan trọng, thật sự không quan

“Có sao chứ! Tại sao lại không sao?! Bởi vì bây giờ anh thầm nghĩ biến thái cùng với một người đàn ông, để rửa sạch cảm giác ghê tởm này, anh ghê tởm như vậy…Y Y, em chịu được sao?” Tiếng Bắc Bắc bi thương cùng cam chịu.

Tôi chịu không nổi, tôi chịu không nổi! Chỉ cần nghĩ đến anh cùng những người khác thân thiết, trái tim của tôi đau như ai lấy dao đâm tới tấp.

“Em chịu được! Em chịu được! Bắc Bắc, anh muốn cùng ai làm gì thì làm, đi đâu thì đi, Y Y cũng sẽ vui, Y Y sẽ không bao giờ làm khó anh nữa!”

Chỉ cần anh vui vẻ…… Chỉ cần anh hạnh phúc…… Là tốt rồi……

“Y Y…. Y Y ngu ngốc…” Dưới ánh sáng nhàn nhạt, đôi mắt Bắc Bắc như lóe ra hơi nước. “Anh thật sự không thể trở thành một người đàn ông bình thường, chi bằng chúng ta….”

“Không cần!” Tôi hét lên, ngăn anh nói ra hai chữ đó…..

“Anh muốn đi tìm ai, thì anh cứ đi tìm! Bắc Bắc, em thật sự không sao, Y Y vĩnh viễn ở tại chỗ này chờ anh. Chờ anh không còn ghê tởm, chờ anh không còn sợ hãi Y Y, anh sẽ lại làm Bắc Bắc của Y Y, được không?”

Tình yêu, đã làm tôi không còn chút lòng tự trọng nào…Tôi chỉ có thể khóc không ngừng, khóc đến khàn cổ họng.

“Xin lỗi em….”

Khi trời chạng vạng, Bắc Bắc chỉ lưu lại ba chữ này, đau thương rời đi….

♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂

Bắc Bắc bắt đầu biến mất trong thế giới của tôi, mất triệt để….

Một ngày, hai ngày, năm ngày, bảy ngày……

Chờ đến hai mươi ngày, tôi mới xác định, anh thật sự không trở lại nữa….

Hai má của tôi ngày càng gầy yếu, đôi mắt của tôi ngày càng thâm đen nghiêm trọng, khi tôi từ trên mặt đất đứng dạy thì đã nửa đêm, trước mắt tôi đã biến thành một màu tối…..

Tôi nghĩ đến anh, cho nên tôi hung hăng ngược đãi bản thân mình…..

Tôi nghĩ đến anh, cho nên mỗi ngày tôi chỉ ăn một chén cơm, chỉ cần tôi ngã bệnh, anh nhất định sẽ quay về……

Nhưng tại sao, cho dù thế giới trước mắt của tôi có mơ hồ rối tinh rối mù, tôi vẫn không thể hoàn toàn ngã bệnh?

Công việc bị tôi làm loạn cả lên, tôi nghĩ nếu không phải Giang Mạnh Kì đỡ giúp, quản lí đã sớm đem báo cáo quăng lên đầu của tôi rồi….

Nỗi ngày mỗi đêm tôi đều khóc…

Báo cáo làm

Đói bụng, tôi khóc…

Trời tối, tôi khóc…

Đêm khuya, tôi khóc…

Trời sáng, tôi khóc…

……

Nhưng Bắc Bắc của tôi vẫn không có trở về……

……

Tháng tám là tháng có nhiều ngày bão lớn……….

Một ngày kia, bão cấp 14 đổ bộ vào thành phố này. Gió điên cuồng gào thét vuốt qua cửa sổ, ngôi nhà này cũ kĩ ở trong một xóm nhỏ, “xoảng, xoảng…” chỉ nghe thấy tiếng của tiếng chai lọ thủy tinh rơi xuống…..Tôi một mình chui trong chăn, lạnh run rẩy…

Trong nhà không có đèn, bởi vì bão đã thổi đứt dây điện, thời tiết này, không có nhân viên điện lực nào có thể đi ra sửa chữa….

Nhớ tới ngày bão của năm trước, chúng tôi ở nhà, mỗi người một bao khoai tây chiên, dựa vào nhau xem DVD.

Bắc Bắc không thích ăn thực phẩm rác rưởi, nhưng lại bị tôi nhét đầy vào miệng….

Nhớ tới ngày bão của năm trước, đèn huỳnh quang trong nhà bị hư, Y Y sợ tối, vì thế, Bắc Bắc đứng lên, xoắn ống tay áo, sửa chữa bóng đèn, khi đèn phát sáng, Y Y vỗ tay, lớn tiếng nói “Bắc Bắc giỏi quá!”.

……

Năm nay, chỉ có một mình Y Y…

Tôi buồn bã nằm trong chăn, sợ hãi khóc….

……

“Reng — reng” Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên trong đêm cô đơn, tôi chạy nhanh về phía phát ra tiếng chuông của điện thoại, ngay cả khi chân bị chiếc ghế đụng phải đau đến mức tụ máu bầm…..tôi cũng không có chút cảm giác…..

“Alo…..” Giọng của tôi phát ra tiếng run…..Sẽ là anh chứ?

“……” Trong điện thoại chỉ có tiếng im lặng, tiếng hít thở…..

“Bắc…… Bắc Bắc phải không?” Tim đập thật nhanh, thật nhanh.

“……” Vẫn là im lặng…..

Nhưng giác quan của phụ nữ cho tôi biết, đó không phải bị gọi nhầm số….

“Bắc Bắc, anh trở về được không? Y Y sợ lắm, rất sợ……” Tôi không nhịn được nghẹn ngào…

“……” Bên đầu điện thoại bên kia, hô hấp thoáng chốc dồn dập…..

“Bắc Bắc, trong nhà không có điện, tối quá… quá… Em sợ lắm!”

“Gió thổi giống y như quái thú gào thét, vì sao anh không về?? Em thật sự rất sợ hãi!”

“Y Y sẽ ngoan ngoãn, Bắc Bắc, anh trở về đi…. Em sợ lắm……”

Nghẹn ngào đến cuối cùng đã thành tiếng khóc lớn……Giống như tiếng khóc của một đứa trẻ chịu thiệt thòi…..

Thật kì lạ, tôi có thể cảm giác được ở đầu điện thoại bên kia, mắt của anh cũng đỏ…..

“Cụp.” Một tiếng dập máy điện thoại , chỉ còn tiếng “tít, tít, tít” vang lên…

Tôi ngồi trên ghế sô pha, đầu chôn giữa hai đầu gối, chỉ có thể thoát ra giọng khóc nhỏ….Nước mắt, đã rẻ mạt đến mức không thể giữ được anh nữa sao?

……

Nửa giờ sau, tiếng chuông cửa trước nhà vang lên………

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+