Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời sáng rồi, nói tạm biệt – Quyển 4 – Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương thứ bảy — Giải vây [trung]

“Tôi đưa cô về.” Anh ta sợ tôi xấu hổ nên đích thân mở cửa xe cho tôi.

Anh ta mở cửa xe ra, không gian bên trong thật giống như anh ta…làm cho người ta cảm thấy thoải mái.

Anh ta cúi đầu nhìn thoáng qua đôi giày của tôi, cẩn thận nói. “Trước khi chở cô về khách sạn, hay là đưa cô đi mua một đôi giàé?”

Tôi cúi đầu nhìn đôi giày không thể chống đỡ đến sáng ngày mai, buồn rầu, ngại ngùng mở miệng. “Nếu anh không phiền……Xin cảm ơn…..”

“Không sao cả, chuyện này bình thường thôi, cô không cần ngại.” Anh ta nhẹ nhàng bâng quơ cắt đứt lời nói của tôi, sau đó hỏi tôi mua loại giày nào, cuối cùng anh ta ngừng xe ở một cửa hàng giày như tôi đã nói.

“Tôi sẽ vào cùng cô, tôi nói được tiếng Pháp, sẽ nói chuyện với chủ cửa hàng, biết đâu đang có chương trình khuyến mãi.”

Anh ta là người đàn ông biết cách săn sóc phụ nữ, không quá mạnh bạo cũng không quá nhu nhược. Vóc dáng cao lớn của anh ta đứng ở bên cạnh tôi, làm cho tôi cảm thấy rất an toàn. Anh ta trao đổi cùng nhân viên của cửa hàng, sau đó quay lại phiên dịch cho tôi nghe. Không quá mức ân cần, cũng không phải xa lạ, lạnh nhạt. Anh ta là một người đàn ông biết chừng mực rõ ràng.

Tôi mang một đôi giày cao gót thích hợp vào chân, vui sướng hỏi anh ta. “Có đẹp không?” Tôi thích màu lam nhạt thoái mái của đôi giày này, nó giống như cảm giác mà người ta cảm nhận được từ anh ta….luôn luôn dễ thở.

Thật lạ kì, tôi với anh ta hoàn toàn là hai người xa lạ….

Anh ta gật đầu, ánh mắt chứa nụ cười. “Đẹp lắm! nhưng cô đang đi du lịch, có nên mua đôi giày thấp đế một chút không?”

Tôi làm vẻ mặt đau khổ thiệt thòi, chỉ chỉ nhiều lần vào vào lồng ngực cường tráng của anh ta nói. “Không cần! Chúng tôi đều là thành viên của vương quốc những Chú Lùn, không nên mang giày đế thấp.”

Nụ cười của anh ta càng đậm, ánh mắt tinh quái trêu trọc. “Cô không biết người Pháp rất thích vóc dáng nhỏ nhắn của người Trung Quốc sao? Nếu cô càng “nhỏ” tcó giá…. Nhiều khả năng sẽ có một cuộc gặp gỡ bất ngờ lãng mạn.”

“Tôi không muốn cùng người Pháp có cuộc gặp gỡ bất ngờ đâu!” Nếu người Pháp có lãng mạn thêm đi chăng nữa, bà cô này cũng không có hứng thú.

Anh ta cười nhưng không nói gì….

Tôi vui vẻ mang đôi giày cao gót xinh đẹp mới vừa mua vào, thuận tay sờ vào túi sách….nụ cười của tô lập tức cứng lại.

Tôi quả nhiên đã quên mất……

Tôi cởi đôi giày ra, trước mặt nhân viên của cửa hàng xấu hổ đến cực điểm kéo ống tay áo của anh ta. “Chúng ta đi thôi, tôi không mua nữa.”

Anh ta kinh ngạc, “Sao lại không mua nữa? Cử động không thoải mái à?”

“Tôi….. tôi…. Vừa rồi trước khi gặp anh… bị một tên da đen cướp lấy túi sách, hiện tại tôi…..” Xấu hổ quá đi mất……

Anh ta chăm chú nhìn tôi rồi liếc mắt một cái, cuối cùng, nhẹ nhàng cười cười. “Không sao cả, tôi giúp cô mua trước đôi giày này, nhìn xem, đôi giày dưới chân cô không thể mang được nữa…”

Xấu hổ cùng với cảm động… tôi không có ngăn cản anh ta cầm lấy đôi giày đi đến quầy tính tiền.

Lúc ở Hàn Quốc, rất nhiều người đàn ông hào phóng hơn anh ta, tiêu tiền nhiều hơn anh ta, nhưng không cho tôi một cảm giác cảm động. Bởi vì trong mắt của những người đàn ông ó loé lên “một phần cày cấy, một phần thu hoạch”. Anh ta thì khác, ánh mắt không hề chứa tạp chất, chỉ thuần tuý chứa hai chữ “giúp đỡ

Đột nhiên tôi có cảm giác muốn cùng người đàn ông xa lạ này, từ nay về sau có nhiều tình cảm xúc động khác nữa.

Yêu ngay lần gặp đầu tiên*? Không thể nào, tôi đã 24 tuổi, không còn có cảm tình ngây thơ như trước kia. (* nguyên tác: nhất kiến chung tình)

Tôi chỉ cần một người có thể nắm tay cả đời, một vòng tay an toàn ôm ấp.

Trong tưởng tượng của tôi, người đó không cần vĩ đại, không cần quá yêu tôi, chỉ cần chúng tôi có thể cùng nhau hợp sức xây dựng một gia đình ấm áp là tốt rồi.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy….tôi đã tìm được rồi…. một đối tượng vô cùng thích hợp.

……

Mua đôi giày mới xong, trên đường đi anh ta thuận miệng hỏi. “Lúc nãy cô định đi đâu vậy? Sao đi có một mình trên con đường kia? Nơi đó không có an toàn.”

“Tôi muốn đi xem biểu diễn ở Moulin Rouge, nhưng vé vào cửa cũng nằm trong túi sách, vé thật đắt tiền…” Tôi uể oải trả lời.

“Xem biểu diễn ở Moulin Rouge?” Anh ta suy nghĩ một chút, sờ soạng túi tiền của mình, đưa cho tôi hai tấm vé. “Vừa rồi bác Đới Thụy ép tôi lấy hai tấm vé này, khách hàng đặc biệt của bác ấy tặng. Tôi đối với thứ này không có hứng thú, nếu cô không để ý vé vào cửa là ở đâu mà có, tôi tặng lại cho cô.”

Gái bán hoa đưa cho anh ta vé đi xem biểu diễn ở Moulin Rouge đắt tiền như vậy sao? Anh ta kêu người đó bằng bác Đới Thuỵ? Như vậy chứng tỏ anh ta không phải một trong những người khách vào đó!?

Trong lòng tôi có chút vui mừng …

Nhận lấy hai tấm vé. “Anh không đi cùng tôi à?” Lời vừa nói ra, tôi liền hối hận, anh ta vừa rồi rõ ràng nói không hứng thú mới tặng vé lại cho tôi.

Anh ta sửng sốt một chút, gượng ép gật đầu, nhẹ nhàng nói. “Nếu cô không có người đi chung, tôi có thể đi cùng. Dù sao một cô gái đi vào chỗ ấy cũng không an toàn lắm. Nhưng tôi nói trước cho cô chuẩn bị tâm lý, một nam một nữ đi vào đó xem biểu diễn có một chút hơi xấu hổ nhé!”

Xấu hổ?…

Ồ! Moulin Rouge là một câu lạc bộ đêm…..tôi lập tức hiểu được ý của anh ta nói…

Toàn bộ câu lạc bộ Moulin Rouge đang trình diễn tiết mục ca múa mừng cảnh thái bình, có hơn mười cô gái mặc trang phục bằng lông chim, trên đó gắn rất nhiều viên pha lê, chiếu sáng loang loáng đang trình bày bài múa… trông giống như điệu múa các mỹ nữ của Thuỷ tộc….Đó là một điệu múa nổi tiếng của nước Pháp, vô cùng náo nhiệt….kĩ thuật biễu diễn điêu luyện cùng với ánh đèn sân khấu hoa lệ làm cho người ta say mê.

Dĩ nhiên, sự xấu hổ cũng từ từ mà đến, càng về khuya, những màn biểu diễn càng nóng bỏng, gợi dục….làm cho nhiều quan khách cứng lưỡi.

Ngọn đèn đủ loại màu sắc, chiếu vào gương mặt trông bình thường nhưng xấu hổ đến mất tự nhiên của anh ta….trong mắt tôi lại càng thấy thêm phần hấp dẫn.

Anh ta có nụ cười vô cùng… vô cùng động lòng người…bất kể là cười nhẹ, cười lớn, hay cười xấu hổ…. đều làm cho tôi đui mù… Có anh ta tồn tại, mùa đông có thể xua tan giá lạnh.

Chương thứ tám — Giải vây [hạ]

Nhóm vũ công trên sân khấu đi xuống, có một cô gái tóc vàng mặc đồ tắm, dáng người nóng bỏng bò lên người anh ta.

Anh ta xấu hổ xua tay, cô gái nói thêm vài câu tiếng Pháp gì đó, trong đó có một câu mà người đàn ông trung niên tại ngõ nhỏ trước đó đã nói với tôi.

Chờ anh ta từ chối cô gái tóc vàng xong, tôi tò mò hỏi. “Le‘sexe‘orall có nghĩa là gì??”

Mọi người xung quanh phóng ánh mắt kì lạ nhìn lại phía tôi, nụ cười anh ta biến mất….

“Không thể nói đươc sao?” Tôi càng thêm tò mò. “Người đàn ông trung niên kia cũng hỏi tôi như vậy, cô gái tóc vàng vừa rồi cũng hỏi giống nhau.”

Anh ta không có trả lời tôi, mấy người đàn ông ngồi gần bên cạnh cười lớn, trong đó có một người đàn ông đôi mắt màu xanh lục, huýt sáo, nghịch ngợm dùng thứ tiếng Trung không nhuần nhuyễn nói. “Cô gái, tôi thay người bạn của cô nói cho cô biết nhé, câu đó có nghĩa là “quan hệ bằng miệng”* đấy!” (* nguyên bản : khẩu giao, blow job lol)

Mặt của tôi đỏ ửng lên, xấu hổ đến nỗi muốn tìm một cái giếng mà trực tiếp nhảy xuống!

Anh ta nhìn người đàn ôngàu xanh lục nở nụ cười lịch sự. Người đàn ông mắt xanh lục thấy nụ cười của anh ta, ngại ngùng thu hồi nụ cười của mình.

“Tôi… tôi chỉ là thuận miệng hỏi cho biết thôi….Ông ta, người đàn ông lúc chiều ấy…..” Tôi xấu hổ đến mức không biết nên giải thích như thế nào cho hành động mất mặt của mình.

“Không sao, chỉ là hiểu lầm thôi. Ông người Pháp ấy hỏi cô giá cả, cô cứ trả lời NO, ông ta tưởng cô chê ít nên tăng thêm 30 Euro rồi thành 60 Euro…..Ông ta rất có thành ý nên luôn tìm cách giải thích…..” Anh ta nói rất bâng quơ, giống như đang nói một vấn đề bình thường…

“…….” Tôi lại không nói được gì!

Anh ta miêu tả chuyện đó bình thản, có xấu hổ nhưng lại không có gì quan trọng…Anh ta ngạo mạn đổ thêm nước vào ly, chúng tôi đều nhìn nhau cười cho qua.

Từ trong câu lạc bộ Moulin Rouge đi ra, đã gần ba giờ sáng,Parisđầu thu rất mát mẻ, trên vai tôi khoác chiếc áo của anh ta, thật ấm áp……

Xe anh ta dừng trước cửa khách sạn…

“Bị cướp mất túi sách mà không lo lắng sao? Có cần lấy điện thoại của tôi gọi về cho gia đình không?” Anh ta cẩn thận nhắc nhở tôi.

“Thật sự cảm ơn anh, nếu có thể…….” Điện thoại của tôi để trong túi xách cũng đã bị tên da đen cướp đi mất.

Quả thật dọc đường đi tôi luôn lo lắng vấn đề này, tôi nên nhờ ai giúp đỡ đây?

Anh ta đưa điện thoại cho tôi.

Tôi nhanh chóng gọi vào số của Đại Đồng, nhưng ở Bắc Kinh giờ này đã mười giờ, nhưng tôi vẫn bấm số gọi…..Điện thoại của cô ấy không có người bắt….

Bắc Bắc….. Tôi bấm vào số rồi lại do dự…..Đã lâu, thật lâu rồi, không liên lạc với anh…..

Hiện tại chắc anh đang đi làm, gọi điện thoại có đường đột lắm không?…Lúc này chắc anh đang ở bệnh viện, hoặc là đang trực, hoặc là đang trong phòng giải phẫu…..

Được rồi, quên đi….

Tôi đưa trả lại điện thoại cho anh ta, hít một hơi thật sâu, cố lấy hết dũng khí mở miệng. “Ngày mai tôi đã bay về Trung Quốc, tôi còn một chút tiền lộ phí chưa có thanh toán, nếu có thể….. Anh, anh….. có thể cho tôi mượn một ít tiền không?…..Tôi đem hộ chiếu photo ra cho anh một bản…. Khi trở lại thành phố X, tôi lập tức đem tiền trả lại cho anh, còn trả thêm tiền lãi suất……Như vậy có được không?”

Anh ta sửng sốt, hiển nhiên không đoán được là tôi gặp khó khăn như vậy, mười giây sau, anh ta gật đầu. “Được.”

Anh ta mở ví ra, đưa cho tôi 2.000 Euro. “Bao nhiêu đây đủ không?”

Anh ta hào phóng, anh ta thiện lương, càng làm cho tôi ngại ngùng, tôi không có lập tức đưa tay nhận lấy tiền, mà ngược lại chần chờ hỏi anh ta. “Anh…không sợ tôi lừa gạt sao?”

Anh ta cười cười hỏi lại tôi. “Cô là người như vậy à?”

“Tôi dĩ nhiên là không phải rồi!” Tôi ngồi thẳng người, gấp đến độ thiếu chút nữa đã thốt ra lời thề đ

“Thì phải rồi…” Anh ta nhẹ nhàng tiếp lời. “Đối với tiền bạc tôi luôn không có suy nghĩ nhiều.”

Không có hoài nghi, chỉ có tin tưởng, cảm giác này thật làm cho người ta thoải mái.

Tôi đem số tiền vừa nhận được trả lại cho anh ta một nửa. “1000 Euro là đủ rồi!”

Anh ta cũng không nói thêm gì, đem số tiền còn lại một lần nữa bỏ vào ví của mình.

“Thật sự rất cảm ơn anh!” Tôi cắn cắn môi, lấy hết dũng khí mời. “Khi trở lại thành phố X, tôi liên lạc với anh, mời anh ăn bữa cơm được không?”

Anh ta cười nhưng không nói gì…

“Anh có thể cho tôi số điện thoại…..” Còn có thể liên lạc bằng điện thoại…

“Được.” Anh ta cúi đầu xuống, lấy miếng giấy nhỏ viết lên một dãy số, lịch sự đem tờ giấy gấp lại đưa cho tôi.

Tôi cầm lấy cái áo trả lại cho anh ta, mở cửa xe, bước xuống, nhìn vào trong xe nói với anh ta. “Anh chờ một chút, tôi vào khách sạn đem hộ chiếu photo đưa cho anh.”

Anh ta bật cười, xua tay. “Không cần đâu, tôi tin tưởng cô.”

“Tôi phải đi rồi, tạm biệt.” Không để cho tôi nói thêm gì, anh ta nói lời tạm biệt.

“Tạm biệt.” Tôi lại bị nụ cười dịu dàng của anh ta hấp dẫn.

Tôi đứng ở phía sau nhìn theo chiếc xe anh ta từ từ chạy đi….

Chuyện này có được tính là một cuộc gặp gỡ lãng mạn bất ngờ không?…….

Tôi đem tờ giấy chậm rãi mở ra xem. “Thôi Hải Kỳ, tài khoản ngân hàng số……..”

Anh ta tên là Thôi Hải Kỳ? Trong tám tiếng đồng hồ đi chung, chúng tôi quên mất hỏi tên lẫn nhau…

Lần sau gọi điện thoại cho anh ta, tôi nên giới thiệu mình ra sao đây?

Điện thoại…..Tôi kinh ngạc phát hiện, anh ta không có ghi lại số điện thoại cho tôi.

Có một chút cảm giác mất mát nổi lên, thì ra nụ cười nở rộ tựa như biển cả kia chỉ như một người đàn ông đi qua đường không có dự định thân quen cùng tôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+