Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời sáng rồi, nói tạm biệt – Quyển 5 – Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương thứ bảy — Day dứt, hổ thẹn

Tôi mất hồn mất vía cầm lấy cuốn thực đơn….cho đến khi cánh tay bị người nào đó nhẹ nhàng đẩy một chút, tôi mới bừng tỉnh lại.

Cuốn thực đơn trong tay tôi bị lấy đi. “Muốn ăn món gì? Để anh gọi.” Mắt anh nhìn xuống lật từng tờ từng tờ trong cuốn thực đơn, ra vẻ không chút để ý hỏi nhỏ. “Đang nghĩ gì vậy? Anh gọi em vài lần mà em cũng không có nghe.”

“……….”

Tay anh chỉ vào những món ăn trong thực đơn, chuyên tâm chọn những món ngon, rồi dùng tiếng n rất nhỏ chỉ có hai người chúng tôi mới có thể nghe được. “Nhược Hàm là người bạn tốt, đừng có suy nghĩ nhiều.”

Tôi chấn động. Vì sao anh giải thích nhiều với tôi như vậy? Lần trước là Hàn Băng Lệ, lần này là người yêu đầu tiên của anh.

Nhưng càng hoang mang hơn chính là tâm tình của tôi, loại cảm giác đau đớn này quá mức quen thuộc, là đau đớn vì ghen….Mà sau khi anh giải thích lại giống như một liều thuốc…chậm rãi xoa dịu cơn đau mà ngay cả thở cũng không nổi.

Loại cảm giác đau đớn này, xuất phát từ tiềm thức muốn giữ lấy tình yêu, không muốn cho tình cảm bị sứt mẻ.

Loại cảm giác đau đớn này, xuất phát từ rất nhiều thứ cảm xúc phức tạp lo âu khác…ví dụ như…sao anh có thễ dễ dàng tha thứ cho người đã từng phản bội anh, rồi lại để cho người đó một lần nữa đi vào cuộc sống của anh, anh không thấy như vậy là thiệt thòi sao? Đây là kiểu tình cảm sâu sắc đến nỗi vượt qua cả thiệt thòi ư?

Loại cảm giác đau đớn này, cũng đến từ chính nỗi sợ hãi của tôi, bởi vì tôi từng dùng sự ích kỉ cay độc của mình phá huỷ một tình yêu thơ mộng.

……

“Y Y, em không khỏe sao?…..” Lần này, đổi lại là Thôi Nhược Hàm nghi hoặc, cô ấy cẩn thận hỏi tôi.

“A!” Tôi hết hồn, mới phát giác ra tôi đang châm thêm sữa vào ly trà của Bắc Bắc, châm đến mức ly trà đều tràn cả ra bàn.

Trời ơi! Tôi đang làm gì vậy? Rõ ràng là tôi muốn châm thêm sữa cho mình mà!!

Tôi nhịn không được lén lút nhìn Bắc Bắc, mang theo chút bất mãn, tại sao anh thấy chết mà không cứu! Vì sao không căn ngản hành động ngu xuẩn của tôi lại…Bây giờ nhìn xem!…. quả thật mất mặt đến dùng cả biển nước Thái Bình Dương rửa cũng không sạch.

Nhưng tôi bị hoa mắt ư? Trong cảnh hư hư thực thực, tôi thấy hàng lông mi anh thật dài, nhấp nháy như hai cánh bướm….chiếc cằm nhè nhẹ sung sướng run run….

Khi nâng mắt lên, ở đôi mắt trong vắt kia tôi lại nhìn thấy sự bình thản, im lặng quen thuộc.

Anh lấy ly trà pha lẫn sữa, đưa lên miệng, tự nhiên cười yếu ớt nói. “Sữa + Trà = Trà Sữa”, bọn anh ở nhà đều uống như vậy. Nhược Hàm, em muốn thử cho biết không?”

Anh xem như chuyện đó là bình thường, đúng lúc làm giảm bớt sự xấu hổ của tôi.

Thôi Nhược Hàm còn chưa kịp mở miệng thì một thân ảnh bé bỏng nhỏ giọng nói. “Chú Trầm ơi! Cháu có thể uống một ngụm không?”

Chưa nói xong, đôi tay bé nhỏ đã lễ phép chìa ra…..Khoé môi Bắc Bắc cứng lại một chút…..thật là…nói dối phải trả giá đắt mà!

“Tiểu Già, bao tử của người lớn và con nít khác nhau, con không thể “hưởng thụ” trà sữa của chú Trầm được.” Đó là tiếng nói dịu dàng, ấm áp, có thể trấn an tâm hồn con người…

Nụ cười của tôi cứng lại, nhìn thẳng vào người con gái tôi không dám xưng hô trước mặt, cô ấy dịu dàng, thật dịu dàng… Rõ ràng cô ấy biết là tôi thất thố, cũng rõ ràng biết Bắc Bắc muốn giúp tôi hoá giải xấu hổ, nhưng không có vạch trần ….

Sự yên tĩnh, dịu dàng của cô ấy giống như một đoá hoa đọng lớp sương buổi sáng sớm, thật đẹp….đẹp đến nổi không thể di dời tầm mắt.

Năm đó, nếu….. nếu… không phải vì tôi….có phải mọi người đều hạnh phúc không?

Có lẽ có thể…. Bắc Bắc và cô ấy đã có con với nhau ..đứa con ấy chắc cũng lớn như Tiểu Già bây giờ….

Đứa con!!!

Cái cảm giác buồn bã quen thuộc yên lặng nổi lên trong lòng…….Đột nhiên tôi nhìn lên, cả người cứng lại như hoá thạch.

Cậu bé đáng yêu đang ngồi trong lòng cô ấy… khuôn mặt nhỏ nhắn cùng cô ấy hình như…….

Trong giật mình, tôi như nhớ lại lời nói nghe không rõ từ trong quá khứ. “Anh mới gặp lại một người bạn mất tích đã lâu….Cô ấy mới từ nước ngoài trở về, còn sinh một đứa con thật đáng yêu…..”

Trái tim bắt đầu đập dồn dập …

Nhưng trước đó nữa, đã có lời đồn đãi cô ấy được đưa đi bệnh viện rồi sảy thai….

……

Nhưng trước đó, người trong miệng Bắc Bắc nói là người bạn mất tích đã lâu chắc hẳn là cô ấy…

……

Tôi cảm thấy như mình đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, cái cảm giác tội lỗi luôn luôn tồn tại trong lòng tôi.

Đột nhiên Bắc Bắc nhíu mày. “Tại sao tay của Tiểu Già lại bị trầy da? Có phải đi học trong trường bị bạn ăn hiếp không?”

Mắt của Thôi Nhược Hàm ảm đạm, nói. “Đứa bé này tính tình hướng nội, lại nhút nhát, khó tránh được mấy bạn trong trường ức hiếp….Anh trai em đã tìm đứa bé kia nói chuyện qua rồi, đứa bé ấy cam đam sẽ cùng Tiểu Già vui vẻ hoà bình.”

“Có phải nên xem xét lại việc hoãn một, hai năm nữa rồi cho nó đi học hay không? Dù sao nó chỉ mới bảy tuổi. Hơn nữa, cùng học với một đứa trẻ như vậy không tốt!”

Thì ra cậu bé chỉ mới bảy tuổi? Không phải là tám tuổi hoặc chín tuổi mà là bảy tuổi…Trong lòng tôi lại run lên…

“Dịch Bắc, nếu sau này cậu làm cha khẳng định cậu rất cưng chiều con, có thể còn hái hết sao trên trời xuống cho đứa con chơi quá!” Một tiếng ấm áp, hoà cùng cuộc nói chuyện của chúng tôi.

Hải Kỳ cười đem từng dĩa sushi ngon đặt lên bàn.

“Tôi giúp anh.” Tôi nhỏ giọng nói, không dám nhìn thẳng vào khóe môi cứng đang lại của Bắc Bắc vì lời nói vô tâm của Hải Kỳ.

“Ở bên Pháp hay kì thị chủng tộc, Tiểu Già bị xa lánh, nên chúng tôi mới từ Pháp chuyển về Trung Quốc. Bốn năm qua, Dịch Bắc…cậu đã giúp chúng tôi rất nhiều rồi..Nếu cứ thay đổi môi trường mới, làm sao có thể hoà nhập nhanh được? Cho dù có bị ăn hiếp hay xa lánh thì Tiểu Già cũng phải học cách để thành một thiếu niên….Tương lai nó phải có cánh tay vững chãi mới bảo vệ được các cô gái, không phải sao?” Đôi mắt Hải Kỳ dịu dàng, lời răn dạy nghiêm khắc nhưng lại đặt nhiều kỳ vọng của người cha dành cho đứa con.

Hải Kỳ vỗ vỗ lên bả vai của Tiểu Già giống như cư xử với một người đàn ông trưởng thành. “Qua bên ghế kia ngồi, đừng dán sát vào trong lòng cô như thế…. Năm nay đã là một học sinh tiểu học rồi, nên ra dáng nam sinh một chút…”

Tiểu Già ngoan ngoãn đứng dậy, xem ra nó là một cậu bé rất biết vâng lời người lớn.

“Anh trai, Tiểu Già còn nhỏ…..” Thôi Nhược Hàm nắm tay Tiểu Già, quyến luyến hơi ấm từ cậu bé, nhỏ giọng phản đối…

“Nhược Hàm, đừng quên, một đứa trẻ được cưng chiều quá mức từ nhỏ, khi trưởng thành sẽ thất bại…..Tiểu Già phải học cách tự lực cánh sinh nhiều hơn so với những đứa trẻ khác, không phải sao?” Vẻ mặt của Hải Kỳ trở nên nghiêm túc hẳn.

Nghe xong phân tích của Hải Kỳ, Nhược Hàm buông lỏng tay ra, Tiểu Già cũng đã rời khỏi lòng của cô ấy ngồi xuống ghế….

“Qua một thời gian nữa, anh sẽ đem Tiểu Già đi học võ Teakwondo.” Hải Kỳ dừng một chút, nhìn em gái mình bằng ánh mắt chứa nhiều ý nghĩa nói tiếp. “Anh biết từ nhỏ em đã chán ghét bạo lực. Nhưng Tiểu Già phải học lớn lên, nếu nắm đấm có thể bảo vệ bản thân thì làm sao tính là bạo lực được? Em không nên giáo dục Tiểu Già theo cách nhường nhịn và lui bước.”

Thôi Nhược Hàm cắn chặt môi dưới, sắc mặt phức tạp….

“Nhược Hàm, Hải Kỳ nói rất có lý, đừng vì áy náy mà tướt đoạt sự trưởng thành bình thường của đứa bé.” Bắc Bắc thản nhiên mở miệng.

Nghe hai chữ “áy náy”, mắt của Tiểu Già rung rung một chút, cái đầu nho nhỏ càng cúi thấp.

Trong mắt cô ấy chứa sự áy náy sâu sắc, sắt mặt phức tạp…quay lại nhìn Tiểu Già đang cúi đầu không rên một tiếng….

Sự áy náy đó là một loại tình cảm mất mát, một loại tiếc hận không thể đem những điều tốt đẹp nhất trên thế giới cho cậu bé trước mặt. Một loại tình cảm yêu thương của một người mẹ dành cho đứa con của mình….

Phần tình cảm này không nên lộ diện, lại hiện ra quá mức rõ ràng….đó là tình thương của mẹ. Lòng của tôi trải đầy mầm móng hoài nghi, làm tôi thở không nổi.

Một cậu bé sống nội tâm, nhút nhát, nhạy cảm ….Nếu, nếu… là vì tôi ích kỷ mà tạo nên nghịch cảnh này thì sao?…Tôi nên làm sao bây giờ?…

……

“Y Y, chị đã nói chuyện với chủ tịch rồi…sau này em làm thư ký riêng của chị trong công ty Y dược, tiền lương cũng không tồi.” Người đối diện nở nụ cười dịu dàng lộ ra cái lúm đồng tiền.

“Thư ký? Không phải là nhân viên tạp vụ thôi sao?”

“Làm nhân viên tạp vụ thì lương rất thấp, hơn nữa Y Y bằng cấp tốt, làm nhân viên tạp vụ không có môi trường để phát triển tài năng, em cũng không có cách nào để giúp cô ấy có được những phúc lợi tốt khác.”

“Nhưng làm thư ký không phải đôi khi phải cùng em đi xã giao sao? Trong quan hệ giao tiếp, Y Y không có khôn khéo biết tuỳ cơ ứng biến, bảo vệ bản thân như em đâu, làm thư ký không hay lắm….” Tiếng của Bắc Bắc có chút cẩn trọng.

“Yên tâm, em sẽ bảo vệ tốt cho Y Y

“Anh còn chưa được yên tâm lắm…..”

“Em cam đoan….”

……

Tôi cắn chặt môi dưới, bên người có rất nhiều người nói chuyện, âm thanh mơ mơ hồ hồ…thần kinh của tôi vẫn căng thẳng và liên tiếp giật mình..

Ánh mắt tôi vẫn nhìn, nhìn chăm chú cậu bé điềm tĩnh kia….

Chương thứ tám — Người phụ nữ xinh đẹp

Càng tiếp xúc với Thôi Nhược Hàm, tôi càng cảm thấy cô ấy đúng là một người phụ nữ xinh đẹp…Xinh đẹp ở đây bao gồm hình thức bên ngoài và cả hình thức bên trong…

Cô ấy là một người phụ nữ toàn diện cả bề ngoài lẫn tâm hồn.

Mà cô ấy chính là người con gái tôi từng oán hận, từng chán ghét, từng sắp đặt phá hoại…bây giờ là cấp trên của tôi….

Ở trong công ty Y dược này, cô ấy làm trợ lý cho chủ tịch, công việc nặng nhọc lại nhiều phiền toái…nhưng cô ấy luôn luôn dịu dịu dàng dàng tươi cười.

Cũng giống như Bắc Bắc, nơi nào có cô ấy, thì mê lực nữ tính của tôi bị mọi người phớt lờ…Toàn bộ ánh mắt của giống đực trong công ty chỉ có cô ấy.

Cô ấy thật sự có nhiều thứ để kiêu ngạo nhưng trên thực tế, cô ấy là một người phụ nữ khiêm tốn, sinh hoạt cá nhân có giới hạn, xấp xỉ thành nữ tu. Ngoại trừ Bắc Bắc và Hải Kỳ ra. Cô ấy hầu như không có hẹn hò với người đàn ông nào khác bên ngoài, cho dù lời chỉ là một bữa ăn tối đơn thuần.

Luôn luôn tươi cười, mãi mãi khiêm tốn, cô ấy cự tuyệt thẳng thừng những người theo đuổi…..vĩnh viễn không thay đổi thái độ.

Trong công việc, cô ấy là một cấp trên làm tốt trách nhiệm của mình, cô ấy cố gắng, vô cùng kiên nhẫn đem hết kinh nghiệm chỉ bảo tôi không hề giữ lại chút nào…Làm cho tôi trong một thời gian ngắn đã thích ứng tất cả các công việc không thuộc lĩnh vực của mình.

Cô ấy thật chăm sóc tôi, cũng rất bảo vệ tôi….

Cô ấy là người công tư phân minh, cô ấy không đạp trên sai lầm của người khác mà vươn lên, nhân duyên của cô ấy rất tốt bởi vì cô ấy quá dịu dàng lại rất khiêm tốn.

Càng tiếp xúc với cô ấy, càng hiểu biết thêm nhiều về cô ấy, tôi càng cảm thấy mặc cảm…..càng suy nghĩ nhiều hơn về chuyện của năm xưa.

Có nhiều lúc, tôi cảm thấy ở trước mặt cô ấy, mình như là một người khoác chiếc áo của loài sài lang….Đối diện với cô ấy, so sánh mình với cô ấy, tôi thấy tâm hồn mình dơ bẩn không thể nào chịu nổi.

Trong câu chuyện tình yêu của ngày xưa, cô ấy là một nhân vật nữ chính quá thiện lương, mà tôi chính là nhân vật nữ luôn phá hoại hạnh phúc của người khác, làm cho người ta hận không thể giết chết….

Tôi từng là nhân vật nữ xấu xa ấy…!!

……

♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂

Đó là chén rượu của cuộc đời…

Người Trung Quốc lúc xã giao trên bàn luôn luôn không thiếu một thứ….thì đó phải là rượu. Hôm nay, ngồi trên ghế trong một khách sạn năm sao, toàn bộ là các Tổng giám đốc đến từ Đông Bắc.

Con người ở Đông Bắc có tiếng sảng khoái, uống rượu rất nhiều.

Tôi muốn bảo vệ cô ấy, cho nên khi vài người khách thay nhau kính rượu cô ấy, tôi không thể kiềm chế được đã chủ động đứng lên.

Tôi cầm một ly hướng về các vị khách ấy nói. “Tôi xin mời các vị.”

Tôi mỉm cười, luôn biết mình tửu lượng không cao, cùng lắm là uống say đem mình nằm úp sấp cũng được, chỉ cần… chỉ cần…vì cô ấy mà làm một điều gì đó….lòng của tôi cũng thoải mái hơn rất nhiều…

“Wow, Thôi trợ lí luôn nói rằng mình bị đau dạ dày không thể uống rượu, đều làm cho chúng tôi mất vui. Lần này thì hay lắm, rốt cuộc có cô em thư ký nguyện ý uống rượu thay!”

Tôi ngơ ngẩn cả người. Thì ra, Nhược Hàm đi xã giao chưa bao giờ uống rượu!

Người giám đốc trung niên kia nhếch môi cười, tuy nụ cười đó có vẻ hiền lành nhưng lại làm cho tôi có cảm giác sập bẫy.

Thôi Nhược Hàm lấy tay chà nhẹ lên khóe mắt, hơi thở dài….

Tính tình của tôi luôn rõ rang. “Được! Tôi….” Chữ Uống còn chưa có nói ra, đã bị một bàn tay ấm áp ngăn lại.

“Vương tổng, mọi người đã nói vậy, tôi cũng không biết nói sao, nhưng sao anh lại đi khi dễ một cô gái mới bước chân ra xã hội chứ!” Cô ấy cười đứng dậy, thái độ vẫn dịu dàng lịch sự.

“Tôi nào dám khi dễ cô gái mới bước chân ra xã hội chứ!” Người được gọi là Vương tổng kia sang sảng cười to. “Bởi vì Thôi trợ lý không uống rượu, cho nên cánh đàn ông chúng tôi uống một mình thật quá chán nản!” Xung quanh vang lên tiếng náo nhiệt ủng hộ.

“Bởi vì bao tử của tôi không khoẻ….không phải cố ý làm giảm hưng phấn của quý vị…..” Cô ấy mỉm cười, nụ cười dịu dàng giống như rượu có thể làm đàn ông say!

Cô ấy giống như đoá hoa Bách Hợp thuần khiết trong gió làm đàn ông thầm đem lòng yêu nhưng không muốn vấy bẩn….Những thứ tốt đẹp đó, mọi người luôn nâng niu…

“Chúng tôi biết vậy nên không cưỡng ép Thôi trợ lý, nếu cô thư ký mới này có thể uống thì…..” Một tổng giám đốc khác chen vào…

“Nhược Hàm, em có thể uống, em cũng không phải là một cô gái mới bước chân ra xã hội.” Tôi nói nhỏ với cô ấy, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được.

Cô ấy vỗ vỗ tay tôi, lời nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết, “Chị đã h với anh trai của em, nhất định phải bảo vệ em! Chị sẽ không thất hứa với anh ấy!”

Tôi còn muốn nói thêm, đã bị ánh mắt kiên định của cô ấy ngăn lại.

“Cùng một cô gái nhỏ uống rượu thì có ý nghĩa gì chứ? Quý vị, chi bằng tôi lấy cái dạ dày sắp hỏng của mình mời mọi người uống vài ly ….”

Rất tự nhiên hào phóng, cô ấy nở nụ cười xinh đẹp, nụ cười xinh đẹp đó làm cho người ta không thể rời ánh mắt, làm cho những người đàn ông chịu không nổi phải gìn giữ nâng niu…

……

Quả nhiên vài người khách cũng hiểu được giới hạn nào đó, chỉ mời cô ấy uống một hay hai ly. Nhưng hai gò má của cô ấy đã đỏ ửng, chứng tỏ cô ấy không thể uống rượu.

“Mọi người cứ dùng tự nhiên nhé, tôi đi ra ngoài một lát.” Cô ấy lắc lắc lảo đảo đứng dậy, tôi cũng đứng nhanh dậy giúp cô ấy đi vào toilet. Cô ấy khó chịu đến nôn mửa.

Từng tiếng từng tiếng âm thanh nôn mửa kia đều làm cho lòng tôi, người tôi đều chấn động quá mức, chấn động bởi sự che chở dịu dàng của cô ấy.

Tôi càng thêm khổ sở, muốn làm một cái gì đó để giải tỏa bớt căng thẳng trong lòng.

Làm cách nào? Làm cách nào tôi có thể bù lại lỗi lầm trong quá khứ?

“Tốt lắm, đã thoải mái hơn rồi!” Cô ấy đứng trước mặt tôi cười khanh khách, cơn say ngà ngà đã giảm đi rất nhiều.

Tôi đi theo cô ấy bước ra khỏi toilet.

“Khoan đã, chị giả bộ cảm thấy không thoải mái, chúng ta về trước đi.” Cô ấy kề tai tôi nói nhỏ.

“Vâng.” Tôi gật đầu.

Bước chân của cô ấy vẫn chưa ổn định, lảo đảo một cái thì suýt té ngã trên mặt đất.

Có một cánh tay mạnh mẽ, lướt qua tôi, đúng lúc túm được cô ấy.

“Cám ơn.” Cô ấy ngại ngùng xấu hổ ngẩng đầu, sau đó cả người chấn động.

Tôi giúp đỡ nâng cô ấy lên, thấy ánh mắt giật mình của cố ấy, tôi cũng ngước mặt lên và ngơ ngẩn cả người.

Đứng trước mặt chúng tôi là người đàn ông cao lớn mặc âu phục, hình dáng thô kệch được thay thế bằng khí chất lạnh lùng, một người đàn ông không biết tự kiềm chế bản thân đã được thay thế bằng một người đàn ông có ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết……Hàn Thiếu Nghệ!….Đã không còn tìm thấy trên người anh ta nét bất cần, ngang ngạnh của một thiếu niên năm xưa nữa….

Thôi Nhược Hàm lập tức bình ổn tinh thần, có một chút xấu hổ vì Hàn Thiếu Nghệ đang túm lấy tay cô ấy…nhưng anh ta cũng đã buông lỏng ra.

Ánh mắt lạnh như băng của Hàn Thiếu Nghệ nhìn cô ấy, che dấu một cảm xúc phức tạp khó hiểu, khoé môi anh ta nhếch lên một câu đùa cợt “Ồ, ‘chị gái’ thật là rất hào hứng nha, trước đây không phải rất mẫm cảm với rượu sao, bây giờ còn có thể uống được tới mấy ly.”

ị gái??!!!! Ánh mắt kinh ngạc của tôi nhìn về phía Hàn Thiếu Nghệ, trong lòng mang theo rất nhiều nghi vấn không thể tin, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+