Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời sáng rồi, nói tạm biệt – Quyển 6 – Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương thứ bảy — Cầu hôn

Bờ vai của anh cũng dày rộng giống như của cha tôi, có thể giúp tôi che gió chắn mưa. Tôi ôm lấy cổ anh, nhìn thấy bước chân vững chãi của anh đang đi về hướng nhà của mình.

“Em có thể không về nhà được không?” Tôi ôm sát cổ anh, mở miệng thương lượng với “cha” đồng thời cũng trút ra tâm sự của mình.

“Tại sao như vậy chứ?” Anh nhẹ giọng hỏi tôi.

“Em không muốn nhìn thấy anh trai…Em ghét anh ấy….Em đau bụng lắm….” Nước mắt tôi lại rơi trên áo của Hải Kỳ.

“Em cãi nhau với cậu ấy à? Thật là trẻ con quá đi…” Anh cười lắc đầu, anh nghĩ tôi nói chuyện bừa bãi, không nghĩ tới mấy câu nói đó đều có liên quan đến câu chuyện của đời tôi.

“Hôm nay là ngày bốn năm trước em bị sảy thai……” Cha ơi! Vì sao cha mất sớm như vậy? Nếu cha còn sống, tôi không phải bị Trầm gia nhận nuôi, nếu cha còn sống, tôi không phải yêu chính anh nuôi của mình!

Hải Kỳ lấy cánh tay đỡ lấy thân thể tôi. “Nói tiếp đi.” Anh nhỏ giọng cổ vũ tôi. “Đừng cất giấu tâm sự phiền não ở trong lòng.”

“Em hận anh ta đến chết!” Tôi dùng hết sức đập một cái thật mạnh vào bả vai của Hải Kỳ nhưng anh không kêu lên đau đớn nào cả.

“Anh ta có cố gắng vun đắp cho cuộc hôn nhân của bọn em sao? Nói cái gì là một lần nữa bắt đầu, đồ lường gạt! Thật quá lường gạt! Chỉ có em một mình bị đau khổ dày vò, thiêu đốt! Lúc anh ta cùng với người tình ở trên giường, anh ta có nghĩ đến em sao? Nói cái gì nào là một lần cuối cùng, nào là đ thành thoả thuận! Nếu anh ta thật sự, thật sự muốn cuộc hôn nhân này, thì làm sao có thể cùng người tình làm một lần cuối cùng? Buồn cười! Thật sự quá buồn cười! Có người bên ngoài là có người bên ngoài, có cần phải nói lí do đường hoàng như vậy không?”

Tôi đang trở lại ký ức của bốn năm trước và tình cảnh xảy ra trong lúc đó vẫn không sao bôi xoá được.

“Em mong muốn có đứa con của anh ta thì anh ta ép em đi phá bỏ đứa con……” Tôi cười, tiếng cười thê lương làm cho trái tim của Hải Kỳ đập nhanh, tôi lấy cơ thể và cả tay mình đánh xuống lưng anh càng nhanh thêm.

“Em muốn đứa con thì anh ta ép em bỏ đứa con kia! Đúng vậy, em là con người mặt dày! Đúng vậy, là em theo cám dỗ anh ta! Đúng vậy, là em đeo bám anh ta trối chết! Nhưng làm sao anh ta có thể đối với em như vậy? Em yêu anh ta tha thiết, vậy mà anh ta dám lấy tình yêu này ra để khống chế em! Anh ta không sợ em hận anh ta sao?”

“Từ nhỏ bản tính anh ta rất thiện lương, đối với những con vật bé xíu anh ta cũng thương yêu. Anh ta dạy em, ngay cả cành cây ngọn cỏ cũng có cảm tình. Nhưng khi anh ta hẹn bác sĩ phụ sản, hẹn bác sĩ gây tê, anh ta nói… Y Y, sẽ không đau. Làm sao có thể không đau? Còn chưa lên bàn phá thai, em đã đau sắp chết rồi! Tại sao anh ta đối với em như vậy? Ở trong lòng anh ta, em ngay cả một con súc sinh cũng không bằng sao?” Tôi thừa nhận, do tác dụng của bia cho nên ý nghĩ của tôi có phần cực đoan nhưng tôi quá hận mà thốt lên như vậy!

“Tại sao em phải mãi mãi nghe lời anh ta chứ? Bởi vì em yêu anh ta cho nên ngay cả tôn nghiêm cũng không còn xứng đáng có được sao?”

“Nếu anh ta thật sự muốn giữ em, tại sao anh ta có thể không cần đứa con? Cho dù đứa con đó không phải do anh ta muốn, cho dù nó đến từ sự phản bội nhưng nó vẫn là cốt nhục của anh ta mà! Tại sao anh ta máu lạnh như thế? Ngay cả cố gắng một chút cũng không chịu, nhất quyết đem đi phá bỏ?”

Hải Kỳ dừng bước, tâm sự bi thương của tôi đã muốn ngấmrái tim anh. Anh thật tâm đưa tay lên vỗ nhẹ từng cái từng cái một trên lưng tôi, nhẹ nhàng an ủi.

“Y Y đừng làm ầm lên! Anh ta dám bảo em là đừng làm ầm ĩ! Em bảo vệ giọt máu của mình cũng là ầm ĩ ư? Em hận anh ta cho đến chết, anh ta là người máu lạnh sao? Em vì muốn có đứa con của anh ta đã chịu bao nhiêu thiệt thòi, nhục nhã, anh ta không hiểu tí nào sao?” Tôi lớn tiếng chất vấn giống như Bắc Bắc đang đứng trước mặt mình.

Đây là ký ức oán thù cũ đã đè nén trong lòng tôi suốt bốn năm qua.

Nói không hận Bắc Bắc, nói tha thứ cho anh đều là xuất phát từ thật tâm.

Nói không hận Bắc Bắc, nói không thể tha thứ cho anh cũng đều tồn tại chân thật trong lòng.

Vì thế, tình cảm và lý trí luôn luôn dằn xé mâu thuẫn lẫn nhau trong đầu tôi.

“Một lần nữa bắt đầu? Làm vợ chồng chân chính? Mọi việc về sau đều thuận theo ý của em, em muốn bất cứ cái gì đều có thể cho em….” Bệnh thần kinh! Tôi gằn từng tiếng lời nói của Bắc Bắc năm đó. “Em không cần! Em không cần! Van xin anh ta, buông tha cho em là tốt rồi! Em không cần tình yêu! Em đau đớn đủ quá rồi! Trời già đã hung hăng tát em vài cái làm em tỉnh táo ra rồi!”

Có một nhà văn lớn người Pháp đã nói ‘miệng vết thương trên thân thể có thể chữa lành nhưng tinh thần trên miệng vết thương bị che dấu lại mãi mãi sẽ không khép miệng được, mãi mãi còn vết máu tươi ở trong lòng.’.

“Nhưng em thật sự đã tỉnh táo rồi sao? Hay vẫn còn trong cơn mơ mãi mãi không có cơ hội tỉnh lại? Tại sao em không thể như những người phụ nữ khác, hận càng thêm hận. Vì sao chỉ vừa thấy anh ta khổ sở, nỗi hận thù của em ngay lập tức rũ xuống đầu hàng? Trước khi chia tay, em cùng anh ta đã làm tình, em đã thậm chí kích động đến rơi nước mắt….Nhưng Hải Kỳ này, em nói cho anh nghe! Anh ta không đạt tới cao trào, không có cao trào mà! Bởi vì anh ta không yêu em! Anh ta không thể yêu em! Bọn em từ lúc trước cho đến bây giờ chưa bao giờ sánh ngang hàng!” Tôi hung hăng ôm lấy Hải Kỳ, không cần biết có dùng quá sức làm anh không hít thở nổi hay không. “Tại sao em trở nên đê tiện như vậy? Vì cái gì em phải đê tiện như thế? Đê tiện đến bản thân cũng phải khinh bỉ chính mình!” Cảm xúc của tôi đã quá kích động rồi!

“Ngoài trừ anh ta ra, cho tới bây giờ em cũng chưa để cho khác người chạm qua mình, nhưng anh ta lại còn dám nói em thích trò đùa ái tình!” Tôi quá khổ sở, khổ sở đến nổi hít thở cũng đau đớn. “Anh ta không có tư cách nói em như vậy! Anh ta có tư cách gì chứ? Trên thế giới này, người duy nhất không có tư cách chỉ trích em chính là anh ta!”

Trái tim đến khi nào thì được tự do?

Tôi ghé sát vào phía sau lưng Hải Kỳ, khóc lớn.

“Ngoan, đừng khóc …… Làm sao Y Y là người thích trò đùa ái tình chứ?” Hải Kỳ cười nhẹ trấn an tôi. “Anh là bạn trai của em, anh là người có đủ tư cách để bình luận em, đúng không? Y Y là cô gái tốt, mỗi ngày đúng 10 giờ đều trở về nha, đối với bạn trai vừa dịu dàng vừa săn sóc chu đáo. Hơn nữa cũng rất bảo thủ, trong tương lai nhất định sẽ là một người vợ tốt!”

Tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt còn trong cơn say lờ đờ nhìn mông lung, giọng nghèn nghẹn nước mắt hỏi. “Một người vợ tốt? Anh nghĩ như vậy sao? Anh thật sự tin tưởng em sao? Em không phải là một cô gái hư hỏng, đúng không?” Tôi khẩn trương, thúc ép người khác khẳng định.

“Anh tin tưởng Y Y là một cô gái tốt, tương lai chắc chắn sẽ là một người vợ tốt, anh chưa từng nghi ngờ chuyện này.” Hải Kỳ dịu dàng trấn an nỗi thương tâm của tôi.

“Hải Kỳ, anh thật là tốt!” Tôi dựa vào cổ anh, cảm thấy thật ấm áp, bỗng nhiên trong lòng trỗi lên một cỗ xúc động. “Hải Kỳ, anh cầu hôn với em đi, được không?”

Từ nay về sau, tôi sẽ chuyên tâm làm một người vợ tốt của anh, trở thành người vợ hoàn mỹ nhất!

“Cầu hôn?” Hải Kỳ hoảng hốt lập lại.

“Đúng vậy, anh cầu hôn em đi Hải Kỳ, em nhất định sẽ gật đầu đồng ý!” Dựa vào cơn say chưa tỉnh, tôi liều mạng giựt dây cho anh.

“Em say rồi!…..” Hải Kỳ cười nhạt.

Thấy Hải Kỳ bình tĩnh như thế, trong nháy mắt nước mắt của tôi trào ra. Đàn ông quả nhiên ai cũng ‘khẩu thị tâm phi’, ngay cả người tôi coi là “Cha” này cũng không ngoại lệ!

Tôi nhào trên lưng của anh, cất tiếng khóc như người chịu thiệt thòi, tiếng khóc kinh thiên động địa, dường như tôi là người nhận hết tất cả mọi thiệt thòi trên cõi đời này!

“Đồ lường gạt, lường gạt! Anh cũng như anh ta, đều là những kẻ lường gạt!”

Hải Kỳ thở dài một hơi. Túi đồ chứa bia trong tay tôi đã bị anh lấy xuống. Bây giờ đây, ngay cả bia của tôi mua cũng muốn giành lấy? Tôi khóc càng lớn tiếng hơn nữa, càng thương tâm hơn nữa!

Người xấu! Người xấu! Người xấu!

“Phóc…..” một tiếng, lon bia được mở ra, không khí thoáng chốc đã phảng phất mùi hương của bia. Còn muốn uống bia của tôi? Đúng là người xấu rồi!….

Tôi bụm miệng lại, càng khóc thêm nhiều hơn. Cuối cùng, tôi bị Hải Kỳ t xuống ngồi bên cạnh bồn hoa. Tôi dùng hết sức để khóc, chuẩn bị khóc cho hết mệt mỏi rồi sẽ cướp lấy bia mình mua đem về.

“Haizzz….. Tại sao lại có tính trẻ con như vậy?…..”

Tôi nghe thấy Hải Kỳ dùng một cụm từ chuyên dụng của người nào đó, anh cũng giống như người nào đó ghét bỏ tính con nít của tôi.

“Không cần anh xen vào, không cần anh quan tâm!” Tôi bốc đồng giậm chân, trong tầm mắt mơ hồ tôi thấy ánh mắt Hải Kỳ dịu dàng chăm chú nhìn tôi, rất giống như ánh mắt yêu thương của Bắc Bắc!…

Đây là giấc mơ hay chỉ là hư ảo? Cuộc đời luôn luôn tồn tại loại hư ảo như thế.

Trước mắt tôi có một người đang quỳ gối xuống, tay trái cầm một chiếc “Nhẫn”, tay phải cầm một đoá hoa mới ngắt từ trong bồn hoa ra.

“Cô Đồng Tử Y, xin cô lấy tôi đi.” Hải Kỳ cầu hôn! Anh đang cầu hôn!

Dưới ánh trăng anh nở nụ cười, ánh mắt của anh chứa sự cưng chiều giống như đối với một đứa cháu ngoan đang giúp ông nội uống rượu.

“Anh là ai? Nói cho tôi biết tên của anh đi!” Tôi vội vàng cầm lấy bàn tay anh, muốn nhìn thật rõ người trước mắt mình rốt cuộc là ai?

Trước mắt tôi hiện ra hai khuôn mặt, không ngừng nhòe ra rồi nhập lại. Đã từng có một người rơi nước mắt trên mu bàn tay tôi, người đó liều mạng cầm lấy chiếc nhẫn cố đeo vào ngón tay áp út của tôi…..((&_&))

“Thật sự say không nhìn rõ nữa rồi à?….” Hải Kỳ lắc lắc đầu bật cười, nhưng anh vẫn n đùa nửa thật giới thiệu mình. “Tôi là Thôi Hải Kỳ, năm nay 31 tuổi, ban ngày làm bác sĩ tâm lý, ban đêm làm thêm đầu bếp sushi. Tôi có một đứa con bảy tuổi, nếu sau này lấy tôi, em sẽ trở thành là mẹ kế của nó….”

Tôi cầm lấy tay anh, không cho anh nói gì thêm nữa. Tôi đã nhận thấy rõ ràng rồi, anh là Thôi Hải Kỳ, không phải là người đàn ông năm nay mới 28 tuổi, quyết lập chí trở thành một bác sĩ tốt.

Anh là Thôi Hải Kỳ có bờ vai ấm áp, anh không phải là người đàn ông gây tổn thương cho tôi nặng nề nhất, anh không phải là người đàn ông làm cho tôi ngay cả hận cũng luyến tiếc cứ mãi mang theo trên lưng. Anh là Thôi Hải Kỳ, là người đàn ông có thể đi cùng tôi đến hết cuộc đời còn lại, mà không phải là người đàn ông tôi muốn làm anh em, từ nay về sau chỉ có thương yêu không có khổ sở đau đớn.

Tôi nở nụ cười thật tình, an tâm, vui sướng và hạnh phúc.

“Thôi Hải Kỳ, em đồng ý!” Tôi dùng sức gật đầu. “Em sẽ trở thành một người vợ tốt và một người mẹ tốt!”

Nụ cười của Hải Kỳ chợt tắt, một cảm xúc lạnh như băng chạy qua người anh khi nhìn vào ngón tay của tôi. Đó chiếc nhẫn làm bằng cái vòng nhỏ màu trắng trong nắp lon bia.

Tôi tham lam nhìn vào chiếc “Nhẫn” của mình, hạnh phúc quá! Cảm giác thật quá hạnh phúc! Trong ký ức lại mơ hồ hiện ra có một chiếc nhẫn khác nằm lạnh lẽo, đơn độc trên tấm drap giường màu trắng….Trái tim bỗng dưng bị một trận co rút đau thắt.

Tôi ngước mắt lên, nhìn Hải Kỳ cười ngọt ngào, dùng tiếng nói nũng nịu. “Em còn muốn anh tiếp tục cõng.”

“Được, thưa nữ vương bệ hạ.” Anh cười giễu cợt tôi, một lần nữa hạ vai xuống để cõng tôi trên lưng.

Áp người trên lưng của anh, tôi đúng là đã thành một cô gái ầm ĩ. “Đám cưới của em không cần long trọng nhưng nhất định phải ấm áp nhé…..”

“Em muốn mời Đại Đồng làm phù dâu, em mặc kệ ai nói cái gì mà phụ nữ có thai không thể làm phù dâu, mấy thứ tào lao này chỉ có quỷ mới nói thôi….”

“Kết hôn xong, em muốn quay trở lại Pháp để hưởng tuần trăng mật… Không! Không! Anh lớn lên ở đó rồi, chúng ta nên đến đảo Maldives ……”

“Em không thích sinh nhiều con, nhiều con nít thật phiền toái, chúng ta sinh một đứa thôi là đủ rồi….Nhưng nếu anh muốn có nhiều con, em cũng có thể sinh cho anh hai đứa hay nhiều lắm là ba đứa thôi. Đánh chết em cũng không sinh thêm đứa nào nữa nha….”

Tôi kể ra trùng trùng điệp điệp không ngớt yêu cầu trong giấc mơ của mình, cứ mỗi một câu nghe xong, Hải Kỳ đều mỉm cười.

“Chuyện cổ tích ngày xưa đều là giả thôi. Anh nói chuyện với Tiểu Già nha, em sẽ không ngược đãi nó, em sẽ không phải là người mẹ kế ác độc. Em nhất định sẽ đối với nó thật tốt, so với chính con ruột của mình sẽ càng tốt hơn ngàn vạn lần….” Tôi thốt ra lời tuyên thệ.

“Anh tin tưởng em.” Tiếng nói ấm áp khẳng định.

……

Ngọn đèn đường trải dài chiếu lên bóng dáng của hai chúng tôi.

Điện thoại của Hải Kỳ vang lên, nằm trên lưng anh tôi ghé nhìn xem, nhìn thấy trên điện thoại hiện lên ba chữ “Trầm Dịch Bắc”.

“Đưa cho em!” Tôi vươn tay, đoạt lấy điện thoại trên tay Hải Kỳ, đang lúc anh chuẩn bị bấm nút trả lời.

“Bập.” Tôi tháo luôn cục pin từ máy điện thoại của anh.

“Hải Kỳ à! Đêm nay em không muốn về nhà, không muốn gặp anh trai, không muốn liên lạc cùng anh ấy, cũng không muốn anh ấy biết em ở nơi nào! Anh đừng hỏi em nguyên nhân là gì!” Nguyên nhân ra sao, vừa rồi tôi đã nói cho anh nghe cả rồi.

Hải Kỳ im lặng một chút, anh luôn là người làm việc theo nguyên tắc, yêu cầu của tôi đang làm khó cho anh.

“Hải Kỳ….” Tôi túm lấy áo anh. “Xin anh….”

Tâm trạng anh căng thẳng, áy náy trong mắt anh không hề giữ lại mà đã trôi đi. “Được…”

Sau đó Hải Kỳ cõng tôi trên lưng một lúc lâu thật lâu, lâu đến nổi anh không còn bước đi được nữa. Tiếp theo sau tôi bỗng “ụa” một tiếng, nôn hết mọi thứ đã cố gắng nhịn thật lâu……..

Quần áo của anh và của tôi đều thật ghê tởm đến vô cùng thê thảm…

Vì thế chúng tôi đã đi vào thuê một căn phòng ở một khách sạn gần đó….

Chương thứ tám — Gia phá>

Ánh nắng mặt trời chiếu vào trong phòng, tôi nheo mắt lại, đầu tôi đau nhức như ai lấy dao bổ vào. Bụng đau vì có nguyệt sự đã không còn cảm giác nhiều nữa, xem ra thuốc mà Hải Kỳ mang đến có hiệu quả cao.

“Tỉnh rồi à?” Có một người dựa vào chiếc giường đối diện thả tờ báo xuống đi bên phía giường của tôi.

Anh lấy một ly nước ấm mang đến đầu giường, nói. “Anh đã nhờ nhân viên phục vụ mang cháo lại đây rồi, ăn cháo xong thì uống thêm thuốc vào.”

Loại thuốc đêm qua ngoại trừ có thể giảm bớt cơn đau bụng kinh còn có thể giảm nhức đầu.

“Xem ra em đã đem cho anh rất nhiều phiền toái rồi.” Tôi ngại ngùng ngồi dậy, anh đã nhanh chóng cầm một cái gối bỏ sau lưng cho tôi dựa vào.

Hôm qua uống say tôi có làm ầm ĩ cả lên, tuy nhiên không phải là tôi không nhớ gì cả chỉ là ký ức còn mơ hồ quá mới mẻ. Có anh săn sóc lo lắng làm cho lòng của tôi thấy ấm áp.

“Không có việc gì đâu, uống say làm loạn lên đều là chuyện bình thường.” Anh nhẹ nhàng bâng quơ, sợ khiến cho tôi thêm xấu hổ.

Tôi giơ tay xốc chăn lên chuẩn bị đi rửa mặt, thì kinh ngạc phát hiện ra ngón tay giữa của mình bị băng lại to như cái chân voi rất giống như bị thương nặng. Tôi chỉ còn nhớ trước khi đi đến khách sạn, Hải Kỳ và tôi mua quần áo mới, tôi vừa đi vừa làm ầm ĩ, sau đó tôi cũng thay được quần áo sạch vào…..Còn tiếp theo đã xảy ra chuyện gì?

“Em bị thương à?” Tại sao trong đầu không nhớ gì cả? Chảy máu cũng không thấy đau

Hải Kỳ không hiểu ý nên nói. “Trước khi em ngủ, anh sợ em đụng vào vết thương nên giúp em băng bó lại nhưng em cứ quậy ầm cả lên…. Cho nên anh chỉ đem băng gạc bó lại như vậy.”

Tôi phì cười, anh vừa nói xong tôi đã đứng dậy nhìn anh hét lên. “Ăn cướp! Không được lấy nhẫn của tôi!”

Sau đó còn còn giả bộ quăng đến cho anh một bàn tay. Tôi cất tiếng cười ha ha, tiếng cười của tôi cũng làm cho Hải Kỳ nở nụ cười thoải mái.

“Ăn bữa sáng đi rồi chúng ta đi về nhà. Cả đêm hôm qua em không về, khẳng định gia đình em sẽ lo lắng lắm đấy!”

Hải Kỳ nhận bát cháo từ nhân viên phục vụ, khi thanh toán tiền cũng thuận tiện mở lại máy điện thoại di động. Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi vui vui vẻ vẻ ngồi xuống cùng anh ăn chén cháo.

Tôi tháo chiếc băng gạc ra nhưng vẫn đeo chiếc nhẫn bằng nắp bia. Anh nhìn thoáng qua chiếc nhẫn, muốn nói gì đó rồi lại thôi.

“Anh muốn nói đêm qua chỉ vì dỗ dành em nín khóc mà cầu hôn, thì không có ý nghĩa gì phải không?” Tôi cười đùa nhướng mắt, thay anh nói ra lời muốn nói.

Anh im lặng.

“Làm ơn đi, yên tâm nào! Em không có mê trai như vậy đâu! Sau khi hết cơn say, em sẽ tự động quên đi chuyện này.” Nghĩ lại hành động đêm qua của mình, tôi vừa khóc vừa làm ầm lên, quả thật xấu hổ quá. Cảnh tượng đó tuyệt đối rất giống với tiết mục “ép người nghe hát”!

Nhưng không biết vì sao tôi vẫn không tháo chiếc nhẫn này xuống. Có lẽ ở trong lòng tôi, nó như một giấc mơ yên ổn và

“Đêm qua em uống thật say.” Rốt cuộc Hải Kỳ cũng mỉm cười nhẹ nhàng nói tiếp. “Nhưng anh không có say, cho nên cầu hôn với em là sự thật.”

“Á!” Tôi mở miệng thật lớn, một cử chỉ phản ứng quá bất ngờ.

“Chờ em hoàn toàn tỉnh rượu, hiểu rõ rồi thì cho anh một câu trả lời thuyết phục nhé.” Anh nhún nhún vai, kiên trì chờ câu trả lời tỉnh táo của tôi.

“Vâng!” Tôi cúi đầu, cầm lấy cái thìa khuấy vào chén cháo trong tâm trạng rối loạn. Quả thật tôi sợ hãi mình không thể mang lại hạnh phúc cho anh.

Bầu không khí đang trầm mặc thì tiếng chuông điện thoại của Hải Kỳ vang lên, vừa mới nhấn nút trả lời thì đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng nói lo lắng của Nhược Hàm. “Anh trai à, anh đi đâu vậy?”

Điện thoại của Hải Kỳ phát ra tiếng động lớn, mà trong phòng khách sạn lại rất im lặng, cho nên hai người đối thoại với nhau tôi đều nghe rõ.

“Anh ở khách sạn XX, đang chuẩn bị đi về nhà.”

“Khách sạn XX? Anh ở cùng với Y Y?” Đầu dây bên kia truyền tới tiếng kêu kinh hãi, rồi tiếng Nhược Ham gọi tên của Bắc Bắc.

Hải Kỳ im lặng không có phủ nhận.

Đầu dây bên kia vọng đến tiếng nói Nhược Hàm lầu đầu tiên mất bình tĩnh. “Anh trai! Hai người làm sao có thể…..! Đêm qua Dịch Bắc tìm Y Y gấp đến độ sắp điên rồi, em chưa bao giờ thấy anh ấy như vậy! Anh trai à, anh mau về đi, nửa đêm hôm qua cha và mẹ nhỏ ở bên Pháp mới trở về. Còn Dịch Bắc đã lại nhà chúng ta lật cửa từng phòng từng phòng một tìm người. Cha đang tức giận anh lắm, anh nên cẩn thận một chút đi….”

Hải Kỳ cúp điện thoại và nhìn tôi đăm chiêu.

Bắc Bắc đến nhà của anh tìm người? Đây là phong cách làm việc của Bắc Bắc sao? Nếu nói là Y Đằng Diệu thì tôi còn có thể tin tưởng một chút.

“Em về nhà trước đi, anh cũng phải về nhà xem sao đã.” Hải Kỳ lập tức ra quyết định thật nhanh.

“Em và anh cùng đi về nhà anh thử xem.” Tôi không chút do dự muốn đi theo anh.

“Không! Em về nhà trước đi.” Anh kiên trì lập lại.

“Không cần!” Tính quật cường của tôi trỗi dậy.

“Em về nhà trước đi.” Không biết tại sao anh không muốn tôi đi đến nhà anh lúc này. Không phải cha mẹ anh bên Pháp bay về để gặp mặt bạn gái của con trai mình sao?

“Anh trai em có thể còn ở nhà anh, em muốn đi qua đó trước!” Ảo não đứng dậy, tôi cũng cảm giác được thái độ của Hải Kỳ có chút khác thường.

“……..”

♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……

Tôi và Hải Kỳ vừa bước vào đến cửa biệt thự nhà thì tiếng rống giận vang từ phòng khách truyền tới. “Thôi Hải Kỳ, con bước vào đây cho cha!”

Nhược Hàm đã chạy từ bên trong thật nhanh ra ngoài giữ chặt lấy chúng tôi, hỏi. “Dịch Bắc tìm hai người đó, có gặp nhau chưa?”

Thấy chúng tôi lắc đầu, cô ấy liếc mắt một cái liền kinh hãi nói. “Anh trai ơi! Thảm rồi! Cha đi lấy gia pháp ra rồi! Em không nên gọi anh trở về lúc này, anh đi trước đi, khi nào cha hết giận thì quay trở về cũng không muộn.”

Gia pháp? Tôi có nghĩ cũng nghĩ không ra được, cuối cùng là chuyện gì xảy ra đây?

Hải Kỳ làm sai cái gì? Cho dù có làm sai chuyện gì đi chăng nữa, thì đối với một người đàn ông hơn 30 tuổi mà phải lấy gia pháp ra trừng trị sao?

Hải Kỳ cười khổ, vỗ vỗ tay của Nhược Hàm an ủi cô ấy, có thể thấy rằng ở trong lòng anh đã sớm đoán được chuyện này. Anh buông tay tôi ra rồi đi thẳng vào trong.

“Con quỳ xuống cho cha!” Đứng trước mặt chúng tôi là một người đàn ông trung niên khoảng 60 tuổi vẻ mặt uy nghi, khí thế khiếp người. Hoàn toàn ra dáng một người chủ nhà quyền uy.

“Con trai đã hơn 30 tuổi rồi, anh còn bắt con quỳ cái gì chứ?” Một người phụ nữ trung niên vẻ mặt hiền lành, mở miệng làm dịu bầu không khí. Tuy nhiên cũng không thể làm cho cha của Hải Kỳ bớt tức giận.

“Mẹ nhỏ, không sao đâu ạ!” Hải Kỳ nghe theo lời cha, tiến lên phía trước quỳ xuống mặt đất.

Cha của anh không cần hỏi han phân trần gì, ngay lập tức giơ chiếc roi mây lên quất thẳng trên.

“A!” Tôi bất giác kinh sợ phát ra tiếng, chưa từng thấy qua loại gia pháp nào làm cho người ta choáng váng sợ hãi như vậy.

Tiếng hét kinh hãi của tôi đã làm cha của anh khựng lại vì biết đang có người ngoài ở trong nhà. Lúc này trên lưng áo sơ-mi màu lam nhạt của Hải Kỳ đã thấm một ít máu nhạt.

Nhược Hàm cũng tiến nhanh lên phía trên quỳ xuống, mở miệng bảo vệ anh trai. “Cha, anh trai không có làm gì sai, cha đừng làm như vậy mà!” Cô ấy gấp đến mức sắp bật khóc.

“Không có làm chuyện gì sai sao? Chẳng lẽ cho đến khi xảy ra chuyện giống như con thì mới gọi là sai à?” Ông Thôi lên tiếng ngăn cản lời xin xỏ.

Chiếc roi mây lại liên tiếp đánh lên người của Hải Kỳ, mỗi một lần hạ roi xuống đều rất mạnh tay. Nhìn Hải Kỳ thẳng lưng chịu đựng, không dám rên la một tiếng, tôi lo lắng lại đau lòng nhưng cũng không biết phải làm sao.

“Cha bình thường dạy dỗ con như thế nào? Từ sau chuyện của em gái con, con đã cam đoan với cha những gì?” Cơn giận của cha anh không hề giảm mà chiếc roi mây đánh xuống cũng chẳng nương tay. “Giữ mình trong sạch! Trước khi kết hôn, sẽ không đưa phụ nữ lên giường, tuyệt đối không làm con gái người ta to bụng!”

Đưa phụ nữ lên giường? Không làm cho con gái người ta to bụng? Cái này không phải nói tôi là……

“Con không có!” Hải Kỳ rốt cuộc mở miệng nói chuyện.

“Còn dám nói không có! Đã thuê chung phòng ngủ qua đêm, còn dám dối gạt cha?” Khẩu khí của ông vẫn tức giận nhưng chiếc roi mây cũng từ từ dừng lại, đồng nghĩa với việc ông tình nguyện nghe con trai

Thuê phòng ngủ qua đêm? Anh bị đánh oan rồi a! Thật oan ức rồi mà! Đêm qua, ngay cả ngón tay út của tôi, Hải Kỳ cũng chưa có chạm qua!

Tôi cuối cùng cũng đã hiểu rõ ràng tình huống này, liền đi nhanh đến che trước mặt Hải Kỳ, giải thích. “Bác trai, bác đã hiểu lầm rồi…”

“Hiểu lầm cái gì? Đừng nói cho bác biết là cái tên con trai xấu xa này, mang cháu đi thuê phòng chỉ đơn giản để nói chuyện phiếm thôi nha!” Ông Thôi hừ lạnh.

“Là do cháu….uống rượu hơi say cho nên…..nôn mửa trên người anh ấy, chúng cháu đều cần…. thay quần áo thôi ạ, không có……” Lời giải thích thật là khó khăn, ngay cả tôi nghe cũng cảm thấy thật buồn cười.

“Uống say? Nó dám chuốc rượu làm cháu say?” Không ngờ cha anh vừa nghe đến đó càng thêm tức giận. “Nói cách khác là vì sao cháu không thể về nhà thay quần áo?”

Tôi há hốc miệng thở một hơi dài, không biết trả lời như thế nào? Nói rằng, vì tôi không muốn về nhà? Vì tôi không muốn gặp anh trai mình? Vì hôm qua là “ngày kỉ niệm” của đứa con chưa kịp chào đời? Vì đêm qua tôi đau khổ đến sắp chết?

Một loạt các câu trả lời như thế mà tôi lại không mở miệng được. Và cũng không thể nào có thể nói ra thành lời.

“Cháu…..” Tôi vừa định mở miếng thì bị Hải Kỳ ngắt lời.

“Thưa cha, mang Y Y đi thuê phòng là con sai, cha muốn phạt muốn đánh con đều nhận hết!” Hải Kỳ nhận hết lỗi về mình, không muốn tôi đem sự khó nói phô bày trước mặt người khác

“Cuối cùng cũng đã nhận tội rồi!” Ông Thôi giận điên người, cười lạnh, bắt đầu giơ chiếc roi mây lên.

“Xin hãy khoan….” Tôi vội vàng mở miệng ngăn lại, phương pháp duy nhất nghĩ đến làm cho anh khỏi phải bị đánh liên tiếp này là….

“Thưa bác trai! Đêm qua Hải Kỳ cầu hôn với cháu và cháu cũng đã đồng ý rồi! Chúng cháu đã có hôn ước, cho dù có xảy ra quan hệ trai gái cũng là hợp lý hợp tình, có phải không?” Ý nghĩ của ông Thôi, tôi đã hiểu. Hẳn là vì con gái của mình đã trải qua những chuyện đau khổ như vậy, cho nên ông đối với con trai mới có yêu cầu nghiêm khắc như thế.

Lời nói của tôi vừa dứt, tất cả mọi người trong nhà đều thất thần. Bao gồm cả người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi màu trắng vừa mới đẩy cửa bước vào.

Người đó cứng đờ cả người ở trước cửa.

Hải Kỳ kéo tôi lại, ý bảo tôi không cần quá xúc động. Tôi mỉm cười lắc đầu, dùng ánh mắt nói cho anh biết, quyết định này cũng không phải xúc động.

“Có hôn ước đương nhiên là khác rồi! Hải Kỳ sẽ có trách nhiệm và giải thích chuyện đêm qua với Dịch Bắc, có việc vui này cha cảm thấy rất vui vẻ!” Ông Thôi thở dài một hơi nhẹ nhõm, thả chiếc roi mây trong tay ra.

“Mau đứng dậy đi.” Mẹ nhỏ và Nhược Hàm cùng nhau chạy đến đỡ lấy Hải Kỳ đứng dậy.

Hải Kỳ giật mình mới nhận ra mình bị thương, đau đến méo miệng.

“Tháng sau nhé, tháng sau cha sẽ tổ chức hôn lễ cho các con, hôm nay cha đi chọn ngày tốt trước đã! Con dâu à, tháng sau được không? Mặc dù thời gian vội vàng nhưng cha hứa sẽ tổ chức đám cưới thật long trọng.” Ông Thôi hưng phấn đứng dậy.

“Cha….” Ánh mắt Hải Kỳ có chút do dự, dĩ nhiên trong tình thế này anh không thấy kinh ngạc, anh chỉ cảm thấy hình như tôi không có lo lắng gì.

“Vâng, bác trai, làm đơn giản một chút là được rồi.” Tôi mỉm cười đồng ý.

Quên đi tất cả trong quá khứ… quên đi tất cả nỗi đau thương, hãy để cho tình yêu tan thành mây khói…..Mọi thứ đều quên hết đi ….Chấp nhận lấy người đàn ông này, là từ nay về sau tôi sẽ dành hết mọi yêu thương cho chồng của mình.

Kiên quyết của tôi rốt cuộc đã thuyết phục được Hải Kỳ, anh nhếch môi nhìn tôi nở một nụ cười.

……

“Không cần phải gánh trách nhiệm!” Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, không phù hợp với bầu không khí đang vui sướng nơi đây.

Tôi chấn động xoay người lại thì nhìn thấy đôi mắt thâm quầng của Bắc Bắc đã che kín tơ máu.

Đồng thời tôi cũng phát hiện Nhược Hàm đứng ở một bên không nói một lời chúc phúc nào, chỉ lo lắng nhìn chăm chú vào chúng tôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+