Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời sáng rồi, nói tạm biệt – Quyển 6 – Chương 13-14 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương thứ mười ba — Đề thi tốt nghiệp

“Anh còn chưa nói cho em biết, tại sao đến Hàn Quốc mà không chủ động xuất hiện trước mặt em?”

“Khi đó…anh sợ em không muốn gặp anh…. Anh đi qua Hàn quốc chỉ bởi vì anh muốn thấy em mà thôi….” Anh cười yếu ớt rồi ngay lập tức thay đổi một đề tài khác. Anh không muốn tiếp tục nói nhiều đến chủ đề này.

Tôi cắn môi lại giải thích. “…..Em……không biết anh ở Hàn Quốc đã nhìn thấy những gì….. Nhưng mà, nhưng mà…..em thật sự không có quan hệ gì với người thanh niên đó…..” Tôi khó khăn nói, không muốn anh hiểu lầm tôi.

“Y Y, lúc ấy anh tức giận mới có thốt ra những lời nói khó nghe như vậy…..Cho tới bây giờ anh vốn không có ý nghĩ như thế….” Anh thở dài một hơi giải thích.

………….

“Mấy giờ thì xong việc, em muốn chờ anh.” Sắp đến giờ ăn cơm, tôi dịu dàng hỏi anh.

“Hôm nay anh làm thêm đến 8 giờ tối mới tan ca, đừng chờ anh.” Anh

“Em chờ anh…..”

Có thể sau này trên đường đời chúng tôi phải bỏ lỡ nhau, tôi không thể tiếp tục chờ anh nữa…Vậy thì ít nhất hôm nay hãy để cho tôi được chờ đợi anh một lần.

“Em sẽ phiền nhiễu đến công việc của anh.” Anh cười khẽ, ngữ khí cũng không quá kiên trì.

“Em thề, em sẽ không quấy rầy anh.” Tôi giơ lên hai ngón tay lên phát lời thề.

“Em thề cũng như tuỳ tiện nhai một miếng kẹo cao su thôi.” Anh cười hạ tay của tôi xuống.

Ăn nhiều quá sẽ hết công hiệu.

Tôi cũng vì muốn được ở lại bên người anh mà thề này thốt nọ, anh vẫn bị tôi lừa như trước đây đã thành thói quen, kết quả cuối cùng là tôi vẫn quấy nhiễu đến thời gian làm việc của anh.

Tôi khó chịu trề môi.

“Được rồi! Cũng không phải là không cho em chờ, đến văn phòng của anh ngoan ngoãn ngồi đợi, đừng chạy lung tung. Bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước, anh có hơn mười phút để ăn cơm.” Dùng chiêu số một này bao giờ cũng thắng.

………….

Sau đó, anh đưa tôi đi xuống mua phần cơm khó nuốt nổi trong căn tin của bệnh viện. Tiếp đó dùng thái độ vô cùng, vô cùng có lỗi nói cho tôi biết rằng, anh đối với ăn uống yêu cầu không cao, nên chưa bao giờ ra ngoài đặt cơm. Vì vậy anh chỉ ăn cơm phần đã đặt sẵn trong bệnh viện

Vì thế, tôi bị bác sĩ Trầm Dịch Bắc ngược đãi nặng nề. Vì muốn cho anh có đủ sức khỏe để làm tốt công việc của buổi tối, nên chúng tôi cùng ăn chung một phần cơm. Tôi kiên nhẫn ăn canh còn anh thì ăn cơm.

Món canh này thật rất….rất khó ăn… khó ăn đến nổi khiến cho người ta chỉ muốn buồn nôn….Nhưng không biết vì sao khi cầm chén canh khó nuốt khủng khiếp như vậy, lòng tôi lại cảm thấy quá ngọt ngào.

Ngày hôm đó, tôi chờ anh không chỉ đến tám giờ.

Ngày hôm đó, tôi nhìn thấy anh giấu trong ngăn kéo tấm ảnh duy nhất của chúng tôi chụp chung. Đó là tấm ảnh lúc tôi 18 tuổi mặc trang phục trung học, còn anh 22 tuổi nở nụ cười yếu ớt. ((&_&))

Ngày hôm đó là ngày tôi sẽ mãi mãi trân quý trong trí nhớ.

……

Từ đó về sau…lại trôi qua thêm vài ngày…

Đột nhiên Hải Kỳ nhờ tôi hẹn Bắc Bắc ra sân bay đón một người.

Tôi cùng Bắc Bắc đều rất lấy làm ngạc nhiên…..Chúng tôi ba người vừa đến, chờ đợi trong chốc lát thì tại cửa khẩu quốc tế có một người con gái tóc vàng rất đẹp đi ra, cô ta đẹp đến nổi có thể làm cho người ta ngây ngất.

Người đẹp tóc vàng nhiệt tình ôm lấy Hải Kỳ, ngược lại Hải Kỳ đáp lễ có chút ngại ngùng.

Bọn họ nói chyện với nhau vài câu nhưng tôi và Bắc Bắc đều không hiểu gì cả vì chúng tôi không biết tiếng Phá

Sau đó tôi nhìn thấy người đẹp tóc vàng đó xoay người nhìn về phía Bắc Bắc, ánh mắt khêu gợi lại nhiệt tình.

Trong đôi mắt khiêu khích đến trần trụi của cô ta, trên người tôi như có ngàn vạn con kiến cắn phải, bực bội không thoải mái đến khủng khiếp. Tôi đi lướt về phía trước, đem Bắc Bắc chắn ở phía sau mình.

Lòng trào lên căm giận, không biết Hải Kỳ đang muốn làm gì? Bạn bè của anh, tại sao lại gọi Bắc Bắc ra đón?

“Dịch Bắc, lại đây tôi giới thiệu cho cậu làm quen một chút.” Đột nhiên Hải Kỳ mở miệng gọi Bắc Bắc.

Bắc Bắc gật đầu, vẻ mặt bình thản đi về phía trước.

Sau đó tôi thấy anh cùng người đẹp tóc vàng giới thiệu sơ sài bằng bằng tiếng Anh….Bầu không khí thật quá khó hiểu, quái dị.

Người đẹp tóc vàng thật nhiệt tình, nhìn Bắc Bắc bằng đôi mắt long lanh giống như hết sức vừa lòng một món hàng.

Ngược lại với cô ta, Bắc Bắc thật lạnh nhạt.

Tiếp theo sau Hải Kỳ kéo Bắc Bắc qua một bên, hai người nhẹ giọng nói chuyện với nhau một hồi lâu….

Tôi không biết Hải Kỳ và Bắc Bắc nói chuyện gì, nhưng biểu hiện của Bắc Bắc từ kinh ngạc đến cứng ngắc sau đó im lặng và cuối cùng là gượng ép gật đầu.

Giữa lúc tôi đang hoảng hốt khó có thể nhận biết đó là biểu hiện gì, thì Bắc Bắc mang theo người đẹp tóc vàng rời khỏi sân bay.

……

Trong đại sảnh của quán cơm Tây, tôi nhìn chằm chằm vào miếng thịt bò thơm ngon của mình ở trên bàn nhưng không có một chút thèm ăn nào.

Tôi nghĩ tới, nghĩ lui….cũng không nghĩ ra, vì sao lại như vậy?

Rõ ràng Bắc Bắc không có quen biết với người đẹp tóc vàng kia mà? Chẳng lẽ Hải Kỳ cần anh giúp đỡ điều gì?…

Trong lòng thật phiền não.

……

Cuối cùng tôi không còn nhịn được nữa phải mở miệng hỏi…

Thoáng một chút trầm tư do dự, cuối cùng Hải Kỳ nói cho tôi nghe. “Moxi Ka là người anh bố trí cho Dịch Bắc làm đề thi tốt nghiệp.”

“Đề thi tốt nghiệp cái gì?” Tôi ngơ ngẩn cả người, từ lúc rời sân bay đến giờ lòng tôi vẫn bất an, thì giờ đây nỗi bất an lại càng thêm càn quét tôi.

“Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau trong một ngõ nhỏ ở Pháp không? Đó là nơi dành cho đàn ông giải quyết sinh lý, đó là nơi mua bán cung cấp tình dục.” Hải Kỳ chậm rãi nói.

Tôi lại ở trong mơ hồ, anh đang muốn nói cái gì đây? Vì sao chúng tôi đang nói tới chuyện của Bắc Bắc thì anh lại chuyển qua đề tài này?

Hay là chủ đề đang nói này có liên quan tới Bắc Bắc? Tôi khẩn trương nắm chặt khăn ăn trong tay.

“Nơi đó có vài người phục vụ tình dục đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp của các bác sĩ tâm lý bọn anh…Trong lúc làm nghiệp vụ bọn anh cần người, thì các cô ấy sẽ thay bọn anh giới thiệu cho bệnh nhân có tật tâm lý những người thích hợp để phục vụ. Bác gái Đoan Thụy và Moxi Ka đều là những người như vậy.”

Tôi thở một hơi lạnh toát, quả thật không thể tin nổi được mình đang nghe cái gì!

“Hoang đường! Thật quá hoang đường!” Tiếng của tôi sắc bén ngân cao lên, không còn để ý tới bây giờ tôi đang ở một nhà hàng cao cấp.

Mọi người xung quang đều quay đầu lại nhìn.

Hải Kỳ có chút bối rối, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích. “Moxi Ka là người chuyên nghiệp, về phương diện tình dục cô ấy sẽ thích nghi thỏa đáng. Nếu Dịch Bắc thành công vượt qua cửa ải của chứng sợ hãi này, có thể quan hệ xác thịt với đàn bà thì bệnh của cậu ấy tuyệt đối đã không còn vấn đề gì nữa.”

“Không yêu nhau làm sao có thể quan hệ xác thịt được?” Tôi thở hổn hển, khó nhọc đến cực độ.

Hải Kỳ cứng người lại, anh thật sự không ngờ ngữ khí của tôi lại quá ép người như vậy. Anh vẫn lựa chọn nhẹ nhàng khuyên giải, an ủi. “Đàn ông và đàn bà khác nhau, đàn ông bình thường quan hệ tình dục với đàn bà đôi khi không cần phải có tình yêu cũng có thể xảy ra chuyện đó được.”

Tôi giật mình theo dõi lời nói của anh, tức giận muốn xốc cả cái bàn l“Y Y, em cũng hi vọng từ nay về sau Dịch Bắc sẽ là một người đàn ông bình thường mà…..” Hải Kỳ cố gắng nói cho xong cái gì đó.

“Sao anh biết anh ấy không phải là một người đàn ông bình thường? Làm sao anh biết về sau anh ấy không có quan hệ xác thịt với đàn bà? Anh là bác sĩ của anh ấy, thì việc gì anh ấy cũng sẽ kể cho anh sao? Anh ấy chưa nói thì đồng nghĩa với việc anh ấy không thể cùng đàn bà quan hệ xác thịt sao?” Giọng điệu của tôi ác liệt, vô cùng kích động. “Đề thi tốt nghiệp cái quái gì chứ, anh đã nói với anh ấy những gì?”

Đây là lần đầu tiên tôi và Hải Kỳ cãi nhau, đây cũng là lần đầu tiên tôi dùng thái độ ác liệt đối với anh. Bởi vì tôi quá phẫn nộ đến tưởng chừng muốn nói cho anh biết, Bắc Bắc đã từng gần gũi với đàn bà rồi, mà người đàn bà đó chính là tôi!

Tôi tức giận đến mức thật không bình thường. Bởi vì rõ ràng chính tôi là người yêu cầu Hải Kỳ nhất định phải giúp Bắc Bắc.

Hải Kỳ im lặng, không muốn chúng tôi tiếp tục cãi nhau. Mà tôi cũng không có thời gian để tiếp tục tranh cãi, tôi vội vã lấy túi xách tìm điện thoại, vội vàng đem toàn bộ mọi thứ trong túi xách đổ trên bàn…..

Tay của tôi run bần bật khi bấm số gọi cho Bắc Bắc…

Hy vọng.. sẽ không quá trễ…..Tôi không ngừng cầu nguyện.

“Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.” Một giọng nữ máy móc không ngừng lặp lại.

“Tại sao lại tắt máy, tại sao lại tắt máy?” Tôi hét to lên, rõ ràng lúc nãy điện thoại còn mở mà. ((*_*))

Người phục vụ bàn lịch sự lại gần, ý muốn nói chúng tôi chú ý đến lễ nghi khi dùng c

“Y Y, em bình tĩnh lại đi.” Hải Kỳ đứng dậy đè lấy bả vai của tôi, muốn bảo tôi hãy bình tĩnh.

Nhưng tôi làm sao có thể bình tĩnh? “Tại sao anh ấy tắt máy? Vì sao anh ấy lại tắt máy?” Tôi túm lấy tay Hải Kỳ hỏi.

“Cậu ấy có thể đang cùng với Moxi Ka, chắc không tiện để mở máy…..” Hải bất đắc dĩ nói thêm hai chữ “cùng với”.

Bọn họ có thể đang làm những chuyện mà Bắc Bắc đã từng làm với tôi.

“Lập tức gọi điện thoại gấp cho Moxi Ka, kêu cô ta không được đụng vào Bắc Bắc!” Tôi không nhịn nổi nữa, liên lục hét lớn lên.

Cảm xúc của tôi tan rã cả rồi!

Chỉ cần nghĩ đến ở một chỗ nào đó, đang trình diễn một màn kích tình nồng nhiệt là tôi không thể nào bình tĩnh, không thể nào ngồi yên được.

“Đừng làm ầm lên nữa, Y Y! Moxi Ka không đi qua đây bằng trạm du lịch Quốc Tế, anh làm sao có thể liên lạc được với cô ấy? Hơn nữa chuyện này thuộc quản lý của cục Hải quan, anh làm sao có thể liên lạc được?” Hải Kỳ nhíu mày, cố gắng nói lý lẽ với tôi.

Bây giờ có nói gì, có giảng giải lý lẽ nào thì tôi cũng không muốn nghe!

Tôi…..ghen sắp phát cuồng!…Thậm chí mà nói, tôi đã phát cuồng vì….ghen rồi!

Tôi đẩy Hải Kỳ ra để anh ở lại một mình trong nhà hàng. T các khách sạn tại thành phố này, tôi sẽ đi tìm từng khách sạn từng khách sạn một….

Cho dù là mò kim đáy biển cũng không muốn tình nguyện đợi chờ trong đau khổ…

Luôn nghĩ rằng có lẽ…..có lẽ….nơi tiếp theo sẽ tìm thấy anh….có lẽ… có lẽ…trước đó bọn họ chưa xảy ra chuyện gì cả và tôi đến đúng lúc kịp thời ngăn cản….

……

Tôi giống như một người điên, chạy từ đầu ngõ của thành phố này tìm tới cuối ngách của thành phố kia…

Tìm cả một đêm dài cho đến khi những ngọn đèn đều tắt đi, tôi vẫn chưa tìm được người mình muốn tìm.

Tôi nhụt chí ngồi xổm trên đường, cất tiếng khóc lớn…

……

Tôi gạt được mọi người nhưng không lừa được bản thân mình.

Tôi yêu anh…tôi yêu anh….yêu đến không bao giờ còn có thể lừa mình, dối người được nữa.

Chương thứ mười bốn — Gặp lại ngoài ý muốn

Kéo thân thể mệt mỏi đến rã rời về đến nhà tôi mở cửa Đột nhiên tôi vui sướng phát hiện, phòng của anh còn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Tôi vội vàng đẩy cửa phòng… Anh ở nhà!

Trên máy vi tính còn độ nóng chứ không nguội lạnh, chứng tỏ cho tôi biết anh không phải mới vừa về nhà.

Đúng lúc ấy thì anh mặc áo ngủ, đang lau khô tóc bằng chiếc khăn mặt màu trắng đi ra khỏi phòng tắm.

“Đi chơi với Hải Kỳ mới về à? Đi về khuya như vậy sao?” Anh khẽ nhếch khóe môi, đôi mắt cũng không nhìn thẳng tôi.

Tôi vừa mới ổn định tinh thần, bây giờ nhìn thấy anh tắm rửa, trong lòng bất an tiếp tục trỗi dậy.

“Tại sao anh tắt điện thoại? Nói cho em biết đi, anh và Moxi Ka có lên giường không?” Tôi ngăn cản anh bằng giọng nói mất bình tĩnh, thậm chí có chút ép bức người.

Anh cứng đờ rồi đi lướt qua tôi, tiếng nói cố gắng lãnh đạm không cho bản thân có nhiều tưởng tượng. “Có lẽ là điện thoại hết pin. Tại sao lại hỏi anh có lên giường với Moxi Ka hay không? Hải Kỳ nói cho em nghe à? Ngày mai anh sẽ gọi điện cảm ơn anh ta…..”

“Ý của anh là…..anh…anh cùng cô ta ….lên giường rồi?” Sức lực tiêu tan hết, tôi không có cách nào suy nghĩ tiếp tục, chỉ sửng sốt ngây ngốc hỏi.

Anh không có trả lời anh, ngược lại nói tới chuyện khác. “Muốn chơi game không? Anh mới phát hiện ra một trò game vui lắm…..” Không biết tại sao gần đây anh rất mê chơi game, nhiều khi nửa đêm vẫn còn nghe tiếng âm thanh của trò chơi.

“Anh muốn chữa bệnh có phải hay không? Đừng tìm những người phụ nữ khác! Em cũng có thể giúp anh mà!” Không còn có lý trí để khống chế lời nói, chỉ còn lòng ghen tuông lãnh đạo cảm xúc của tôi.

Nếu anh muốn đàn bà thì tôi cũng có thể làm người đàn bà ngủ với anh!

Giữa lúc anh không kịp phản ứng, tôi căm giận cởi áo khoác, áo lông…..hấp tấp cởi quần Jean của mình, thậm chí suýt nữa ngả sấp xuống sàn nhà.

Tôi đã hoàn toàn không còn lý trí.

Đang lúc tôi cởi bỏ quần áo của mình, thì một chiếc áo sơ-mi đàn ông bao lại nửa thân trần của tôi.

“Đồng Tử Y, em đang làm cái gì vậy?” Anh tức giận gầm nhẹ.

Anh cài từng cái từng cái nút áo, đem da thịt trắng nõn nà của tôi che đậy lại.

“Em đã quên Thôi Hải Kỳ rồi sao? Làm sao em có thể…..Chúng ta không còn mối quan hệ này nữa! Và anh cũng không muốn thông qua bất kỳ kẻ nào để chứng minh bản thân mình đã bình thường hay chưa.” Giúp tôi mặc quần áo xong, sau đó anh tức giận ngồi trở lại máy vi tính.

Lời nói của anh như một chậu nước lạnh tát vào mặt làm thanh tỉnh tôi…

Tôi đang làm cái gì? Tôi chủ động hiến thân đơn giản chỉ vì không muốn anh lên giường với người đàn bà khác…

Tôi đã quên mất Hải Kỳ, đã quên mất tôi là người phụ nữ đã đính hôn, đã quên mất hành động của mình đáng hổ thẹn biết bao nhiêu!

Bầu không khí có một chút ái muội và xấu hổ….

“Anh có lên giường cùng cô gái kia không?” Đến nước này mà tôi vẫn còn cố chấp muốn biết.

“Không có! Không có! Không có!” Anh hoàn toàn bị tôi đánh bại.

“Thật sự? Anh không có gạt em? Vậy chuyện này ra sao?” Tôi ngồi bên cạnh anh, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng rớt xuống đất. Tôi trông như một con chó nhỏ bị bỏ rơi đáng thương, mở đôi mắt to chờ đợi anh cứu vớt, muốn nói cho anh biết tôi đã trải qua những khổ sở gì.

Rốt cuộc anh bị biểu hiện của tôi làm cho bật cười, mất hứng vừa rồi tan thành mây khói, bầu không khí ái muội, xấu hổ cũng biến mất.

“Anh với Moxi Ka nói chuyện một lúc, sau đó thanh toán tiền cho cô ta về trở lại Pháp, trả tiền mua ki-mô-nô. Cô ta nói muốn ở Trung Quốc du lịch vài ngày rồi sẽ về, anh đưa cô ta đi tìm công ty du lịch và khách sạn xong thì về nhà.”

“Thật sự anh không đụng đến cô ta? Hôn liên tục cũng không có?” Tôi vẫn còn một chút bất an. ((*_*))

Anh nhìn tôi liếc một cái, không muốn trả lời vấn đề nhàm chán này. “Anh đang bị đau cả người đây.” Rồi anh bất ngờ xoay mặt nhìn đối diện với tôi, trên mặt hiện vẻ nghiêm túc.

“À…..” Anh đổi chủ đề nhanh như vậy, tôi không thích ứng kịp.

“Hải Kỳ kiếm nhiều tiền như vậy, tại sao còn muốn sắp xếp việc này cho anh? Tự dưng mang một người đẹp tóc vàng lại đây, tay còn không có đụng tới thì đã mất oan u hơn một vạn tệ của anh….”

“Thật sao?” Tôi bị lây sự hài hước của anh mà nở nụ cười. “Thật thiếu lương tâm, anh ấy đã giúp anh thanh toán một chuyến vé máy bay trước rồi.”

“Phải không? Em xác định là anh ta không phải muốn kiếm thêm tiền trị liệu à? Không kiên quyết muốn đem anh bồi dưỡng thành khách hàng thân thiết của anh ta à?”

Bắc Bắc vui đùa cười nói, bầu không khí cũng thoải mái hơn nhiều, cũng đồng nghĩa với việc chủ đề lúc nãy đã chấm dứt.

“Giúp anh đánh trò chơi này đi.” Anh túm lấy tôi.

“Nhàm chán!” Tôi vẫn là ngồi xuống.

Khi chúng tôi cùng “kề vai chiến đấu” và “chiến đấu anh dũng”, thì tôi cũng không quên trêu chọc. “Anh thật không phải là đàn ông mà, nhìn thấy người đẹp tóc vàng bốc lửa như vậy mà không có phun máu mũi sao?”

“Có chứ! Mất rất nhiều máu đến mức chân anh cũng nhũn cả ra đây này.” Anh thuận miệng phụ họa thêm.

“Anh cần uống thuốc kích thích không?” Tôi một bên đánh game, một bên đá anh một cước.

Anh nghe được ba chữ “thuốc kích thích”, sắc mặt anh biểu hiện khó coi và cứng lại một chút, tuy nhiên sau đó anh lập tức che dấu, anh ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười nói. “Đồng Tử Y, em là con dê sao?” Anh lấy chân đá vào ghế của tôi một cái bất ngờ, làm hại tôi thiếu chút nữa ngã sấp xuống mặt đất.

“Trầm Dịch Bắc! Chút xíu nữa thôi anh làm hại em chấn thương sọ não rồi. Tôi tức giận hét lên, điêu ngoa nói. Hoàn toàn quên mất vừa rồi đang nói chuyện gì.

Thần sắc thiếu tự nhiên của anh cũng dần dần mất hẳn, nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh nụ cười.

“Chết nè! Chết nè! Ha ha” Tôi hưng phấn cười ngược lại, chỉ vào trò chơi trên màn hình, vỗ tay cười ha ha.

Anh vội vàng trở lại thì đã không còn cứu kịp nữa, anh ngồi âm thầm ảo não bên cạnh nhìn thật mê người.

……

Chúng tôi sống trong bầu không khí thoải mái, chúng tôi sống trong bầu không khí sung sướng, chúng tôi sống trong bầu không khí nương tựa lẫn nhau.

Có rất nhiều thứ tôi sẽ không ngu ngốc đi đến hỏi anh nữa…..

Ví dụ như “Bây giờ anh đã muốn quan hệ xác thịt với đàn bà rồi sao?”

Không cần câu trả lời.

Bởi vì, anh nóng rực như thiêu đốt không thể khống chế được trong buổi tối nọ, đã là câu trả lời chính xác nhất!

♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂……♀☆♂

Biết rõ là sai, biết rõ phải trung thực với chính tình yêu của mình…

Nhưng cuộc đời mãi là như thế. Sự lựa chọn luôn rất khó khăn, muốn tiến về trước không được, muốn lùi về sau cũng không xong. Nếu đã lựa chọn rồi thì có chết cũng không hối hận.

Cho dù có do dự, có bàng hoàng…

Nói muốn kết giao là do tôi yêu cầu, để cho Hải Kỳ cầu hôn cũng là tôi giật dây. Bây giờ tôi có mặt mũi nào nói với Hải Kỳ rằng tôi hối hận? Anh đối với tôi toàn tâm toàn ý tin tưởng và bao dung, tôi làm sao có đủ thể diện nói về hai chữ “tình yêu”? Tôi làm sao có thể mặt dày mày dạn đi nói hai chữ “chia tay”?

Nhiều năm trước bởi vì còn trẻ nên tôi bốc đồng giật dây gián tiếp gây ra một bi kịch, làm cho Hải Kỳ trở thành một chú rể bị bỏ rơi trong giáo đường. Tôi làm sao có thể nói cho anh biết, anh thật sự không phải là tình yêu của tôi, cho nên hôn lễ này cũng sẽ không có cô dâu?

Tôi không ngừng thôi miên, an ủi chính bản thân mình…kết cục như vậy cũng rất tốt.

Bây giờ tôi và Bắc Bắc ở chung với nhau thật nhẹ nhàng, thật tự tại. Mối quan hệ này cũng không phải không tốt…

Huống hồ Bắc Bắc đã buông tay….trong tương lai anh nhất định có thể tìm được một cô gái chân chính xứng đôi với mình…

……

Hôm nay là ngày tôi và Hải Kỳ đi chụp ảnh cưới.

Cả hai chúng tôi đều không ai nhắc lại chuyện cãi nhau đó, cả hai đều coi như chưa có việc gì xảy ra.

Nhưng sự thật là lừa mình, dối người, đã xảy ra thì chính là đã xảy ra….

Ngồi trong phòng trang điểm để cho người thợ tạo kiểu tóc cho tôi…Tôi mặc áo cưới mà hồn ngơ ngẩn tận chốn nào.

Đã từng thật sự… thật sự…muốn vì ai đó mà mặc vào chiếc áo cưới…..

……

Không hề có ý thức rằng tôi đang được trang điểm thật xinh đẹp nhưng sắc mặt tôi mờ mịt không chút vui vẻ.

Đối lập với tôi là một cô gái khác ngồi bên cạnh cũng mặc áo cưới. Diện mạo bình thường nhưng vẻ mặc thẹn thùng vui sướng của cô gái sắp làm cô dâu.

“Hi.” Trong lúc người tranh điểm tránh qua một bên, cô gái nhìn tôi chào hỏi.

“Hi.” Tôi cũng gật đầu đáp lễ một cái, toàn thân mệt mỏi vô lực không có hưng phấn chào hỏi cô gái đó.

“Lát nữa nếu người trang điểm có muốn chị mua hoa để cho cô dâu cầm thì chị đừng mua nha, em có mang đến một bó đây rồi. Dù sao cũng dùng không hết, chị và em có thể dùng chung.” Cô gái thật chân thành, có thể nhìn ra được đây là một người con gái thiện lương và biết tiết kiệm.

“Cám ơn.” Tôi gượng cười nói lời cảm ơn cô ấy, tâm trạng tôi lúc này không có hứng thú muốn làm quen thêm bạn mới.

“Tướng mạo của chị thật dễ nhìn, ngũ quan lại xinh đẹp. Không giống như em, tướng mạo bình thường lại còn không có sự tự tin vào bản thân mình …..” Mặt cô gái ửng đỏ lên, ngại ngùng nói tiếp. “Em nói chị nghe nha, chồng tương lai của em rất đẹp trai…ở cùng chỗ với anh ấy, em càng thêm thiếu tự tin vào mình….”

Thật là một cô gái đơn thuần! Tôi mỉm cười, tâm tình đã khôi phục lại một chút nên cất tiếng an ủi cô ấy. “Ai nói đẹp trai phải xứng đôi với người đẹp? Em nói chồng tương lai của em thật đẹp trai nhưng anh ta vẫn lựa chọn em, đây có nghĩa là trong lòng anh ta, em vẫn là số một. Cho nên, vì sao lại thiếu tự tin chứ?”

Mặt cô gái ửng đỏ lên nói. “Anh ấy đối với em …thật sự tốt lắm! Bọn em quen nhau qua hình thức xem mắt, khi anh ấy đưa ra lời kết giao, em cũng thật không dám tin. Anh ấy là có tượng mạo, có bằng cấp, có địa vị xã hội có tài năng…sao lại coi trọng em chứ? Đến tận bây giờ em vẫn còn cảm thấy như mình đang nằm mơ.”

Cô gái thẹn thùng giống như ánh nắng buổi chiều tà của hoàng hôn…thật bình thường nhưng lại rất mỹ lệ.

“Em nhất định là rất yêu anh ta.” Tôi cười nói ra kết luận. Phụ nữ khi yêu thật dẽ dàng nhận ra, bởi vì họ luôn lo được lo mất, lại luôn lo lắng tất cả chỉ là mơ.

“Làm sao mà em lại không yêu anh ấy chứ? Em còn muốn hét lên cho toàn thế giới biết, em rất yêu anh ấy!”

Biểu hiện của cô gái thật đơn thuần, không một chút nào là ngụy tạo.

Tôi mỉm cười…..Yêu nhau thật là tốt!

Sau đó tôi cùng cô gái nói chuyện thêm một lúc nữa…

Nửa tiếng sau, cô ấy được tranh điểm trông rất xinh đẹp, khuôn mặt bình thường đã lộ ra vẻ kiều diễm mười phần. Bàn tay của những người thợ trang điểm luôn luôn có ma lực tốt nhất….có thể làm cho người phụ nữ ở thời khắc hạnh phúc biến thành một công chúa xinh đẹp.

Tôi cũng sắp được trang điểm thành cô dâu đẹp nhưng trong ánh mắt của tôi thiếu mất thần thái của sắc màu hạnh phúc.

“Bà xã, đã xong chưa? Thợ chụp ảnh thúc giục rồi kìa.” Một người đàn ông trong trang phục chú rể đi vào phòng trang điểm, nhẹ nhàng hối thúc.

Tiếng nói nhẹ nhàng vừa dứt, lại như tiếng sấm lớn dội xuống ngang đầu.

Nhìn qua tấm gương, tôi cùng người đàn ông đẹp đẽ kia đều kinh ngạc đến tột độ.

Tống Nhiếp Thần!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+