Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trời Sinh Lạnh Bạc- Chương 45. Hồi kinh 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 HỒI KINH

Võ lâm đại hội lần này đối với Kỳ An mà nói, không có truyền kì gì xảy ra, cũng không gặp bất cứ đại hiệp ngọc thụ lâm phong hay những trận đấu kinh thiên động địa nào. Nếu như đã không còn hứng thú xem náo nhiệt, sự kiện này không còn ý nghĩa gì với nàng nữa.

Mạc Nhược có sứ mệnh của hắn. Hiên Viên Cực có tính toán của hắn. Mà Tiêu Lục, có Linh Chiêu của hắn.

Duy chỉ có Hiên Viên Sam, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, cúi sát nàng mà nói, “Ta không chỉ là ngẫu hứng mà muốn đây.” Cho nên nàng đi, hắn cũng không ở lại.

Hắn cầm tay nàng không buông, cũng không để ý cái nhìn đánh giá phức tạp của Hiên Viên Cực, gương mặt hắn trầm mặc, bình thản như mặt nước hồ.

Tựa hồ, thiên kinh địa nghĩa.

Trường Khanh nói, “Tiểu thư, ngươi đã bỏ đi thân phận của mình, nhưng Lạc Hoài Lễ liệu có để yên?”

Kỳ An không nói, quan niệm thế tục, miệng lưỡi thế gian luôn vô hình đả thương người, bất kể người đó có thân phận hay thế lực gì.

Hơn nữa, nàng chậm rãi ngẩng đầu, nghĩ tới người kia, dịu dàng như ánh trăng, thật sự không nên vì nàng mà nhận sự chê cười của người khác.

Hiên Viên Sam nhìn nàng chăm chú, trong mắt có ánh sáng nhu hòa lưu chuyển, khóe miệng nhẹ cong lên duyên dáng.

Hắn thở dài, chậm rãi nâng tay,

“Kỳ An, ta sẽ xin thánh chỉ được cưới vợ là Tống Kỳ An!”

Hắn luôn đứng ngoài vòng tranh đấu quyền lực. Hắn muốn nàng, chỉ nàng mà thôi. Bắt đầu từ ngày hắn gặp nàng, nàng cũng chỉ là Tống Kỳ An, là hắn đã nhất kiến chung tình.

Nếu nàng bất an, hắn sẽ khiến nàng và hắn gạo nấu thành cơm, thành chuyện đã rồi, cả thiên hạ đều biết, sẽ không gì có thể thay đổi được nữa.

Kỳ An chấn động, không đồng ý, cũng không từ chối.

Ngoài dựa đoán của mọi người, Trường Lan đứng ra phản đối, ánh mắt kiên định, “Nếu Vương gia muốn thành hôn với tiểu thư nhà ta, nên để nàng lấy thân phận tiểu Thất, đường đường chính chính tiến vào đại môn Vương phủ mới đúng.”

Tiểu thư là Tiêu gia tiểu thư, trong lòng bọn họ, vị trí này chưa bao giờ thay đổi.

Nàng nhẹ nhàng nắm tay Kỳ An, “Dù sao, cả thiên hạ cũng đều biết, nàng là tiểu thư Tiêu gia.”

Nhìn về phía Kỳ An, Trường Lan cười, “Cho dù từng bị hưu ly, tiểu thư nhà ta cũng phải ngẩng đầu ưỡn ngực mà đứng. Nếu lấy thân phận Tống Kỳ An, chẳng phải sẽ để người coi thường hay sao?”

“Trường Lan!” Nàng gọi.

Trường Lan quay đầu lại, “Tiểu thư của Trường Lan, phải vĩnh viễn cao quý như vậy.”

Kỳ An nắm chặt tay nàng, nhìn nàng, còn cả Trường Khanh lúc nào cũng bên người mình, chậm rãi nở nụ cười, ánh mắt sáng ngời.

Có những người như vậy quan tâm, nàng làm sao có thể làm gì khiến họ lo lắng?

“Chưa có lúc nào ta cảm thấy hạnh phúc như thế này.”

Nàng quay đầu, nhướng mày với Hiên Viên Sam, vui sướng tươi cười,

“Tiểu thư của Trường Lan đó, ngươi có thể lấy sao?”

Hiên Viên Sam mỉm cười thản nhiên, “Nàng nguyện gả, ta sẽ lấy.”

Nàng là tiểu thư Tiêu gia, được Tiêu gia thiết kỵ bảo hộ, có gì phải sợ hãi?

Hắn thanh lãnh cao ngạo, lại sâu tình như vậy, tiếp tục tin tưởng thêm một lần, có gì phải ngại?

Nếu thử, sẽ có khả năng đến được với hạnh phúc, còn nếu không chịu thử, thì một cơ hội cũng không. Nhân sinh nơi chốn đều là một canh bạc, đối với hắn, dù có thua cũng không uổng từng ngày sống trong đó.

Tống Kỳ An vốn là một nữ tử kiên cường cố chấp, không cần phải lễ nghi phiền toái. Nhưng hắn lại là Vương gia, chính thê của hắn cần phải được Hoàng thượng đồng ý, lạy tông miếu rồi mới coi là kết thúc buổi lễ.

Kỳ An chớp mắt, “Không bái không được sao? Ngươi đưa Lãng nhi trở về, dù sao nơi này núi cao sông sâu, Hoàng thượng cũng không xen vào. Những nghi thức xã giao hư danh này ta cũng không thèm để ý.”

Hiên Viên Sam vụt đứng lên, khó nén vài phần khẩn trương,

“Kỳ An, ngươi vẫn không muốn sao? Vẫn không muốn gả cho ta sao?”

Kỳ An cười cười, lắc lắc tay hắn trấn an, “Chúng ta có thể hành lễ ngay trong vương phủ của ngươi cũng coi như là chiêu cáo thế nhân!”

Hắn lắc đầu,

“Cái đó không giống. Ta muốn trong gia phả, tên của ngươi và ta đặt song song, để các thế hệ con cháu đều biết ngươi chính là thê tử duy nhất của Hiên Viên Sam ta, ngươi có thể đường đường chính chính sóng vai ta mà đi. Ta muốn để thế nhân biết, ngươi, là thê tử của ta.”

“Danh phận chính là sự tôn trọng lớn nhất mà một nam nhân dành cho nữ nhân họ yêu. Kỳ An, ta chưa bao giờ từ bỏ mong muốn đó.”

Kỳ An bình tĩnh nhìn hắn, đã là sau giờ ngọ, gió thổi xuống êm dịu.

Lâu sau, nàng tiến lên từng bước, nhẹ nhàng ôm lấy hắn, nước mắt tràn ra.

Nàng vốn nghĩ mình đã sớm hết nước mắt; nàng cũng đã từng tự nói với mình sẽ không vì nam nhân mà khóc nữa.

Nhưng, con người này… Nàng nhắm mắt, vùi mặt vào cổ hắn.

“Được, mặc kệ là Tiêu gia tiểu Thất hay là Tống Kỳ An, đều gả cho ngươi.”

Hiên Viên Sam cúi đầu, chăm chú ôm nàng, nếu có thể đem nàng thâu nhập thân thể thì thật tốt, như vậy sẽ không sợ tách rời nữa.

Hắn từ từ nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên thành nụ cười hạnh phúc.

Mẫu hậu à, hóa ra ông trời chưa bao giờ vứt bỏ ta, ta đã có được niềm hạnh phúc nhất của cuộc đời này, ngươi phải thấy ta hạnh phúc.

Hôm sau, Hiên Viên Sam đứng trước cửa phòng Kỳ An, “Kỳ An, chúng ta hồi kinh đi!”

Kỳ An tưởng mình nghe nhầm, mở to hai mắt hỏi lại, “Bây giờ? Hồi kinh?”

Hiên Viên Sam gật đầu khẳng định, Khinh Ngũ cúi đầu, hữu khí vô lực ngồi trên xe ngựa, ánh mắt bất bình liên tục bắn tới.

“Nhưng Mạc đại ca và Lục ca còn chưa trở về, còn cả bọn Tiêu Lịch cũng đều…”

Trường Khanh ngắt lời nàng,

“Vương gia đã thông báo cho Tiêu thúc thúc, Tiêu thúc thúc cũng kêu chúng ta hồi kinh. Hắn nói đợi đến khi tiểu thư xuất giá, hắn sẽ đến kinh thành đưa tiểu thư đi lấy chồng, sau khi lão tướng quân khuất núi, Tiêu gia quân chính là nhà của tiểu thư. Lục công tử thì đang bận công việc, sẽ về kinh gặp tiểu thư sau.”

Sắc mặt Trường Khanh đột nhiên đỏ ửng lên, tằng hắng một tiếng rồi tiếp tục nói, “Mạc đại nhân còn nói, nếu tiểu thư đã có yêu thương nhung nhớ, muốn có quan hệ rõ ràng với Vương gia thì không cần che che giấu giấu thêm nữa, cứ ta ta khanh khanh mà hồi kinh đi thôi! Nếu Vương gia không bảo vệ được tiểu thư, thì cứ một cước đá rớt hắn, chúng ta lại một lần nữa đi tìm! Dù sao Minh châu Trác Niệm Thu, Tụ Bảo thiếu chủ, Đào Hoa ổ công tử, ai cũng đều chưa cưới vợ, nam tử trong thiên hạ còn rất nhiều, đến lúc đó sẽ an bài cho ngươi, muốn ai sẽ có người đó!”

Hắn nói một hơi, xong thì khe khẽ thở, lời nhắn này thật sự quá dài.

Sắc mặt Hiên Viên Sam trở nên rất khó coi, còn có thể thấy hắn đang nghiến răng nghiến lợi.

Kỳ An sờ sờ mũi, dở khóc dở cười.

Nhìn bộ dáng Trường Khanh, Kỳ An cười nói, “Mạc đại ca làm sao mà uy hiếp được ngươi thế?” Có thế thì mới khiến hắn thuật lại nguyên lời nói, ngay cả hít thở cũng không dám như thế.

Thân hình Trường Khanh run lên, “Đại nhân nói, thái tử điện hạ có vài biểu muội, ai cũng yếu ớt thon thả, ôn nhu như nước, đợi sau khi hồi kinh sẽ dẫn ta đến bái kiến.”

Hắn tự nhiên rùng mình một cái, vẻ mặt vốn lạnh lùng nay thêm vài tia sợ hãi.

Khinh Ngũ nhảy phắt khỏi xe đi tới, chỉ vào hắn cười to, “Tiêu Trường Khanh, ngươi đúng là ngốc. Long tướng quân chỉ có một nữ nhân, đã gả cho Lạc Hoài Lễ rồi! Vậy mà cũng bị người ta lừa nữa!”

Trường Khanh nhìn hắn, cố chấp lắc đầu, “Biểu muội của thái tử điện hạ, đâu thể dùng lẽ thường mà suy đoán, ai biết ngày nào đó sẽ nhảy đâu ra đó một người nữa!” Hắn lau lau trán. Hoàn hảo! Trí nhớ của hắn đúng là không tồi, có thể đem lời nói của đại nhân truyền đạt lại không sót một từ.

Thật sự là một đứa ngốc a, nhưng cũng thực đáng yêu.

Kỳ An buồn cười, rồi lại có chút chua sót.

Đối với Long Liên, có oán hận không cam, theo thời gian trôi đi cũng đã nhạt đi nhiều. Giờ nhớ tới, còn thêm chút bội phục, yêu đến như vậy, không phải ai cũng có dũng khí làm như vậy.

Nàng nhìn Trường Khanh, cười tủm tỉm, “Nếu thực sự có người yêu ngươi xuất hiện, vậy thì càng tốt rồi.”

Trường Khanh lắc lắc đầu, liên tục lui về phía sau, “Trường Khanh quá ngốc, không cần.”

Kỳ An nhìn hắn chằm chằm, “Đúng vậy, ta quên mất, ngươi còn có một vị tiểu hôn thê xinh đẹp động lòng người. Là nhà ai a? Trường Khanh ngươi bao giờ thì đưa đến cho ta gặp?”

Trường Khanh đỏ mặt, cúi đầu thấp đến không thể thấp hơn, giọng nói như tắc lại, “Cũng không còn sớm, Trường Khanh đi chuẩn bị.” Hắn quay người lại, phi đi như bay.

Lúc ngồi lên xe ngựa, Kỳ An có vài phần cảm khái.

Bỏ đi đâu, rồi cuối cùng vẫn là về lại đó.

Khi rời đi, vốn nghĩ sẽ vĩnh viễn không trở lại nơi làm nàng tan nát cõi lòng kia, nhưng thật không ngờ giờ lại trở về, lại là vì một tình yêu khác.

Nắm vạt áo, nàng hơi nhắm mắt. Lúc này đây nhìn thấy những người đó, liệu có thể trở thành người qua đường, không yêu không hận, không cầu không oán hay không?

Không khí hơi hơi dao động, Kỳ An vội vàng mở mắt, quả nhiên thấy Hiên Viên Sam đang giục ngựa đi bên cạnh, mắt đang nhìn nàng.

Nàng mỉm cười, tươi sáng như hoa.

Chỉ là có chút tiếc nuối a!

Trong võ lâm đại hội không nhìn thấy thiếu niên đó.

Nghe nói Đào Hoa ổ không tham gia. Nàng âm thầm lo lắng, nhưng lại không biết hỏi ai.

Mọi người vì chuyện Đào Hoa ổ bắt cóc nàng nên không có hảo cảm với hắn.

Hiên Viên Sam tuy là sẽ không trái ý nàng, nhưng hắn vì cứu nàng mà đã mất đi thị vệ thân thiết, lại bị trọng thương mới đưa được nàng ra, hết thảy đều là do Chiến Liệt. Huống chi, hiện giờ đã biết tâm ý của hắn, làm sao nàng có thể để hắn đi hỏi thăm tin tức của một người khác cho nàng?

Lúc trước, hắn làm chuyện trái ý nàng không phải là vì không muốn nàng dây dưa với Chiến Liệt hay sao?

Lặng yên nắm tay lại, nàng chỉ có thể lặng yên cầu trời phù hộ cho thiếu niên trong Đào Hoa ổ kia thôi. Hắn hận nàng thế nào cũng được, chỉ cần hắn có thể sống tốt, sống hạnh phúc là đủ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+