Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trọng tử- Phần 1- Chương 19 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phần I – Sớm chiều kề cận

Chương 19 : Cơn ác mộng

Edit : BW_mylove_SG

Beta : Kurt

 

I

Trong đại điện của phái Nam Hoa, Ngu Độ và Lạc Âm Phàm ngồi ngay ngắn trên ghế, Lạc Âm Phàm nhìn chằm chằm phong thư đang cầm trên tay, hai mày càng ngày càng nhíu chặt lại.

Ngu Độ cười: “Thanh Hoa và Nam Hoa xưa nay giao tình tốt đẹp, Trác cung chủ cũng không phải người ngoài, thế nên mới tự mình mở miệng đề cập đến chuyện này, Trọng Tử cũng là đệ tử của đệ, không biết đệ…”

Lạc Âm Phàm quả quyết: “Không thể đồng ý được.”

Ngu Độ gật đầu: “Trời sinh sát khí, vẫn còn chưa được tinh lọc, gả đi thực sự là không ổn. Nhưng nếu con bé chưa từng bái nhập làm đệ tử Nam Hoa chúng ta, thì ở tuổi này dưới nhân gian cũng đã đến tuổi thành thân rồi, giống như những người phàm khác, sống một cuộc sống bình thường, an ổn.”

Lạc Âm Phàm nói: “Việc đã đến nước này, con bé tốt nhất không nên rời khỏi Nam Hoa.”

Ngu Độ lắc đầu: “Không phải sư huynh nhiều lời, việc này rốt cuộc là chung thân đại sự của con bé, đệ làm sư phụ mà không nói một tiếng nào đã tự tiện thay mặt con bé từ chối, không khỏi có chút không hợp tình hợp lý cho lắm.”

Lạc Âm Phàm nói: “Con bé tuổi vẫn còn nhỏ, lại không có người thân, đệ tất nhiên là phải thay mặt con bé làm chủ mọi việc rồi.”

Ngu Độ vẻ mặt cô đọng nhắc nhở: “Ý của ta chỉ muốn nhắc nhở đệ rằng, ít nhất đệ cũng nên nói cho con bé biết, lỡ đâu chính bản thân con bé muốn đi thì sao? Trác thiếu cung chủ quả thật là nhân tài mới xuất hiện của tiên môn, mọi phong thái đều toát ra vẻ tài hoa, thế mà lần này lại chủ động cầu thân. Một người như thế có ai mà không bằng lòng cho được. Hơn nữa ta còn nghe Thực Châu nói… cậu ấy với Trọng Tử có mối quan hệ rất tốt.”

Lạc Âm Phàm chợt ngẩn người, ngước mắt nhìn Ngu Độ.

Ngu Độ cười nói: “Nếu quả thực chính con bé nguyện ý muốn được gả đi thì ta và đệ cũng không thể phản đối tới cùng được. Ta cũng đã cẩn thận nghĩ tới, nếu ở bên kia Trác cung chủ không e ngại thì con bé ở Thanh Hoa hay Nam Hoa cũng giống nhau thôi. Huống chi nữ nhân khi đã có vị hôn phu rồi thì cũng biết lo lắng nhiều hơn. Chỉ cần tâm của con bé luôn đặt ở tiên môn thì tương lai cho dù… có xảy ra điều gì ngoài ý muốn đi chăng nữa thì chúng ta cũng nắm được phần thắng lớn hơn một chút.”

Lạc Âm Phàm nghe vậy cũng không nói gì nữa, thu bức thư lại rồi đứng dậy rời đi luôn.

 

…………

Trọng Hoa cung trống trơn, chẳng hề thấy bóng dáng của tiểu đồ đệ đâu cả. Ngoài tường bóng trúc lay động, những bóng cây chiếu vào những thân cột bên hành lang, lại càng làm cho nơi này trở nên u tĩnh.

Cho dù sự mẫn cảm của hắn xuất phát từ tấm lòng người thầy, nhưng rõ ràng trước mắt sát khí còn chưa giải trừ được, mà lại để cho tiểu đồ đệ rời khỏi Nam Hoa, thật sự là khó có thể yên tâm được. Lời của Ngu Độ nói đương nhiên cũng có đạo lý. Nhưng đứng ở góc độ của một người sư phụ đối với đồ đệ của mình, phương thức chấp nhận lại ít nhiều mang theo sự tính toán thiệt hơn như này, Lạc Âm Phàm vẫn không thể đồng ý được.

Làm sao để giải thích cho con bé có thể hiểu được vấn đề này đây? Nói không thể gả con bé đi Thanh Hoa được sao?

Lạc Âm Phàm chợt cười khổ.

Ở chung lâu như vậy, hắn sao lại không biết tâm tính của tiểu đồ đệ của mình kia chứ, chỉ cần hắn nói không đồng ý, con bé tuyệt đối sẽ không đi.      

Im lặng một lát, hắn đưa tay đẩy cánh cửa phòng ở trước mặt ra.

Bên trong căn phòng vẫn giống như xưa giờ hắn vẫn thường lui tới, đơn giản sạch sẽ, bên trên cái án bày ra một vài món đồ nho nhỏ: một miếng đá có tạc những đường viền như vân gỗ lim, một con ngọc điểu bằng phỉ thúy dùng để báo sáng, đây đều là những thứ năm đó hắn tùy tay chọn thay cho con bé. Ngoài ra cũng chỉ có bốn năm bình ngọc nhỏ dùng để đựng thuốc được sắp xếp một cách chỉnh tề, thậm chí ngay cả một tấm gương cũng không…

Một tấm gương.

Đó không phải là một tấm gương bình thường, rõ ràng là trầm ảnh kính dùng để truyền tin, vốn là vật cực kỳ quý hiếm, con bé làm sao mà lại có được vật này? Lạc Âm Phàm nhíu mày, bước đi qua tiện tay cầm lên xem thử, bên trong tấm gương là hình ảnh Trác Hạo đang cười thật phong lưu phóng khoáng, lập tức cả người như được một hồi thông tin cảnh tỉnh.

Trong lúc vô tình mà lại xem trúng thứ này, Lạc Âm Phàm cảm thấy có chút xấu hổ.

Tiểu đồ đệ đơn thuần, trong sáng ngày nào đã trưởng thành, bắt đầu có bí mật của riêng mình, điều này thực sự làm cho hắn cảm thấy không quen.

Sư huynh nói đúng, Trác tiểu cung chủ đối với con bé quả thật là có tình ý, nhưng mà con bé thì đối với thứ gọi là tình yêu nam nữ căn bản là không phân biệt được rõ ràng, vẫn còn rất hồ đồ và ngốc nghếch.

Muốn giữ con bé ở lại đây cũng rất dễ, chỉ cần hắn mở miệng nói một câu là xong thôi.

Nhưng nói ra thì vô cùng dễ dàng, chỉ sợ lại sai lầm mà thôi.

Lạc Âm Phàm chợt trở nên trầm mặc.

Đi hay ở, hắn cũng không biết phải lựa chọn như thế nào mới là đúng. Có lẽ, là nên để cho chính con bé tự mình quyết định thì hơn, rời khỏi Nam Hoa cũng tốt, để tránh cho con bé lại tiếp tục phạm phải sai lầm. Chẳng qua là khi con bé rời khỏi đây thì Trọng Hoa cung lại trở nên vắng lặng như xưa, từ nay về sau trên cây cầu bắc qua dòng Tứ Hải ấy sẽ không còn ai ngồi lặng lẽ nơi đó chờ hắn trở về nữa…

Chẳng hiểu từ bao giờ, hắn đã hình thành thói quen muốn có người ở bên cạnh bầu bạn.

Không được sao? Lạc Âm Phàm đột nhiên kinh ngạc vô cùng, tâm tình trong phút chốc lại trở nên sáng suốt triệt để trở lại, không khỏi lắc đầu tự chế giễu chính bản thân mình – hắn đã tu hành mấy trăm năm, thế mà vẫn còn có thể sa vào việc những việc tan hợp chia ly này sao!

Lạc Âm Phàm chậm rãi thả tấm gương xuống, ánh mắt chuyển qua một bình ngọc nhỏ ở bên cạnh.

Từ lúc bị trúng dục độc cho tới nay, hắn vốn ỷ vào tu vi thâm hậu. Đối với hắn việc này cũng thường xảy ra nên lần này cũng giống vậy mà thôi, bởi vậy không hề bận tâm đến. Ai ngờ đã ba tháng trôi qua, thế mà trong cơ thể vẫn còn sót lại một chút độc tố chưa tiêu tan hết, điều này làm hắn cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Những đầu ngón tay khẽ chuyển động ở trên chiếc bình ngọc nhỏ, bên trong bình là thuốc giải mà ngày đó Trác Vân Cơ đã tặng cho Trọng Tử, ăn vào là có thể giải được hoàn toàn độc tố của dục độc.

Nhưng mà, Lạc Âm Phàm hắn tu hành mấy trăm năm nay, đã đạt tới cảnh giới vô cực kim tiên, tự cho là đã hiểu thấu đáo hết tất cả mọi chuyện trên đời này, mọi sự đều hóa hư không, tâm trong như nước. Thế mà kết quả hiện tại thì sao, ngay cả chút dục độc này mà còn không làm gì được, còn muốn dựa vào thuốc giải nữa chứ, không phải là đáng chê cười hay sao chứ!

Trong hai tròng mắt lạnh lùng chợt lướt qua một tia tự phụ.

Pháp lực vô thượng, đứng đầu lục giới, cho dù có là dục độc đi chăng nữa thì cũng có thể làm gì được Lạc Âm Phàm hắn kia chứ! 

Lạc Âm Phàm buông tay đặt chiếc bình ngọc để lại chỗ cũ.

Hai chữ cuồng vọng từ xa xưa con người đã luôn lầm lẫn mà sa vào, thế mà ngay cả thần tiên cũng khó tránh khỏi. Luôn nghĩ rằng chỉ cần dùng mấy trăm năm tu vi là có thể áp chế được mọi chuyện và lập tức bình an vô sự, lại không hề biết rằng, yêu và hận, đôi khi chỉ cần một chút thôi là đã đủ để không thể khống chế được mình.

Bây giờ nên nói với con bé thế nào đây? Lạc Âm Phàm vẫn đang còn cân nhắc lý do để thoái thác thì Trọng Tử đã đẩy cửa bước vào phòng.

…………

Phát hiện phía sau có tiếng động, Lạc Âm Phàm cũng hơi nghiêng người nhìn lại. Trong lúc vô tình lại nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn kia, trong lòng khẽ động, lập tức bình tĩnh lại dời tầm mắt qua chỗ khác.

Sư phụ sao lại ở trong phòng của mình? Trọng Tử ngẩn ngơ, trên mặt không hề che giấu vẻ sợ hãi lẫn vui mừng đang dâng lên trong lòng, muốn chạy tới nhưng bước chân lại đứng yên bất động tại chỗ, một lúc lâu sau mới thấp giọng: “Sư phụ là… tìm con sao?”

Lạc Âm Phàm gật đầu: “Sư phụ có việc muốn nói với con.”

Trọng Tử “Dạ” một tiếng, chậm rãi đi đến trước mặt sư phụ, bỗng nhiên khuôn mặt của nàng ửng hồng lên.

Trên cái án, trầm ảnh kính đã không còn ở chỗ cũ nữa.

Tự dưng bị trở thành một người thầy đi dòm ngó chuyện bí mật riêng tư của trò mình. Lạc Âm Phàm cảm thấy xấu hổ vô cùng: “Trác tiểu cung chủ đã gửi thư cho con, ta nghĩ rằng con cũng biết mọi chuyện rồi.”

Sư phụ có nổi giận vì chuyện này không đây? Trọng Tử bất an nhìn Lạc Âm Phàm.

Lạc Âm Phàm sắc mặt bình thản không hề có biến đổi gì khác, cố gắng hết sức sử dụng ngữ điệu nghe sao cho thật tự nhiên: “Thanh Hoa Trác cung chủ hôm qua đã gởi thư đến, đại ý là muốn thay mặt Trác tiểu cung chủ cầu hôn, sư phụ tới tìm gặp riêng con, cũng là muốn hỏi ý kiến của con một chút…”

Cầu hôn? Những gì Trác Hạo nói là sự thật! Trọng Tử giật mình .

Lạc Âm Phàm ý bảo Trọng Tử cứ thành thật mà nói.

Khuôn mặt nhỏ nhắn từ màu hồng chuyển thành trắng bệch, Trọng Tử lẩm bẩm: “Con … nghe lời sư phụ .”

Tiểu đồ đệ quả nhiên là nghe lời vô cùng, Lạc Âm Phàm nhẹ nhàng thở ra, thản nhiên nói: “Ý của sư phụ là hiện nay con vẫn còn nhỏ, có một số việc còn chưa nhận thức được rõ ràng, hơn nữa sát khí trời sinh trên người con chưa được giải trừ, nếu con đi qua bên đó sớm như vậy chỉ sợ không ổn, nếu Trác tiểu cung chủ bằng lòng, thì có thể nói cậu ấy chờ…”

Nhưng chờ tới khi nào? Khi nào Kính Tâm thuật được luyện thành hắn còn chưa biết, một trăm năm? Hai trăm năm? Tuổi của bọn trẻ có chờ đợi mãi như thế được không? Chẳng lẽ cứ để tuổi xuân trôi qua trong chờ đợi như vậy sao?

Lạc Âm Phàm ngừng lại một lát, chần chờ: “Nếu như con muốn đi, sư phụ…”

Trọng Tử lại vội vã ngăn lời của Lạc Âm Phàm lại: “Con chỉ muốn ở lại đây phụng dưỡng sư phụ.”

Lạc Âm Phàm dời tầm mắt sang chỗ khác, gật đầu: “Cũng tốt, sau này khi đã được tinh lọc sát khí, đến lúc đó lại rời khỏi Tử Trúc Phong cũng không muộn.”

Thấy sư phụ sắp phải đi, Trọng Tử không nhịn được kêu lên: “Sư phụ!”

Lạc Âm Phàm quay người lại, ý hỏi Trọng Tử muốn nói gì.

“Sư phụ vẫn còn giận con sao?” Trọng Tử cắn cắn môi, bỗng nhiên bước lên quỳ xuống trước mặt Lạc Âm Phàm nói: “Trọng nhi đã biết sai rồi, từ nay về sau con sẽ chăm chỉ học thật giỏi Linh Đài ấn, cũng không dám làm việc tùy hứng nữa, con sẽ không làm cho sư phụ phải lo lắng nữa, xin sư phụ… đừng giận con nữa.” Xin người đừng đối xử với nàng lãnh đạm như vậy, xin người đừng tỏ thái độ bất hòa với nàng như vậy, nàng thật sự không thể nào chịu đựng thêm được nữa.

Lạc Âm Phàm cúi đầu nhìn người đang quỳ bên chân mình.

Sáu năm, mới chỉ sáu năm ngắn ngủn mà thôi, không biết là bắt đầu từ khi nào, đôi mắt to tròn, trong sáng kia đã muốn mất đi vẻ giảo hoạt, thông minh, lanh lợi của năm đó. Thay thế vào đó chỉ còn lại là sự bất an và sợ hãi, trong đôi mắt kia dường như ẩn chứa những giọt lệ long lanh.

Con bé nghĩ rằng hắn đang nổi giận sao? Hắn chỉ là áy náy mà thôi.

Trong sáu năm đó, hắn thật không xứng đáng với cái danh sư phụ này, liên tiếp để cho con bé bị thương. Nhưng vì không muốn làm cho hắn khó xử nên con bé đã nhận hết mọi oan ức về mình mà cũng không hề oán giận lấy nửa câu. Mà nay cho dù con bé có phạm phải bất cứ lỗi lầm hay sai sót gì thì cũng không thể trách con bé được, bởi tất cả là đều tại hắn, tại hắn không dạy dỗ con bé thật tốt, tất cả đều là do một kẻ không đáng làm thầy như hắn này.

Sau một lúc lâu, Lạc Âm Phàm khẽ cúi người xuống, đưa một bàn tay đỡ Trọng Tử dậy: “Con đã biết sai là tốt rồi, con ở nhà luyện công cẩn thận, bây giờ sư phụ có việc phải đi ra ngoài, ngày mai sư phụ sẽ về.”

Sư phụ đã tha thứ cho mình sao? Trọng Tử mừng rỡ: “Sau này con có thể vào trong điện hầu hạ sư phụ như trước được không ạ?”

Lạc Âm Phàm không trả lời nhưng cũng không phản đối, buông Trọng Tử ra, bước ra ngoài cửa.

Trọng Tử cảm thấy vui sướng không thôi, nhìn theo bóng dáng Lạc Âm Phàm rời khỏi Tử Trúc Phong, trở về bên bờ dòng suối nhỏ kia ngồi một lát, mãi cho đến khi sắc trời hoàn toàn chuyển thành một màu tối đen mới trở về phòng nghỉ ngơi.

 

………….

Nửa đêm, điện Tổ Sư vắng ngắt không một bóng người, Mộ Ngọc có mặt chịu phạt ba tháng ở đây giờ cũng đã rời khỏi. Trong điện cũng không hề có bóng dáng của đệ tử trông coi nơi này nào cả. Ánh trăng trắng bệch xuyên qua khe hở trên cửa điện chiếu rọi vào bên trong, nhẹ nhàng rơi trên mặt đất. Nơi đây thật tĩnh mịch nhưng lại mang một không khí thật quỷ dị, Các bức họa của các vị tổ sư trên bức tường đối diện lại càng thêm vẻ uy nghiêm, trên bàn thờ nhang khói nghi ngút, điểm thêm mấy đốm hồng hồng.

Trên đỉnh đầu chợt truyền đến tiếng cười bén nhọn, ngắn ngủi.

Ngẩng mặt lên nhìn, trên một mảnh cong cong trên kia, một ánh mắt màu đỏ đang nhìn về phía nàng cười thật quái dị.

Trọng Tử hoảng sợ vô cùng.

Đêm hôm khuya khoắt, nàng rõ ràng là đang ngủ trong phòng của mình ở Trọng Hoa cung, làm sao mà lại đến nơi này!

Thiên ma lệnh chậm rãi hạ thấp dần.

Nó không phải là đã bị phong ấn sao, làm sao còn có thể tự mình chuyển động được? Trọng Tử vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi, trong đầu không tự chủ được lui về phía sau vài bước, ngước mặt ngơ ngác nhìn nó, trong phút chốc đầu óc lại trở nên mơ hồ một cách dị thường.

Thân thiết! Nàng tự nhiên lại cảm thấy có một cảm giác thật thân thiết đối với nó!

Ánh sáng màu đỏ sậm lóe ra, mang theo ma lực mãnh liệt, nhiếp hồn phách lẫn lòng người.

Giống như bị mê hoặc, Trọng Tử chậm rãi cất bước, thần không biết quỷ không hay hướng về phía nó bước tới …

 

…………

Từng cơn gió thổi tan đêm dài, đám sương sớm đưa bình minh tới, Trọng Hoa cung thật im ắng.

Những ngọn trúc nằm hai bên đường lên Tử Trúc Phong vẫn còn chưa ráo sương, Lạc Âm Phàm đã ngự kiếm trở về.

Nguyên nhân là do hôm qua từ lúc hắn rời khỏi Tử Trúc Phong, trên đường đi lúc nào cũng có cảm giác bất an trong lòng. Bởi vậy sau khi xong xuôi mọi việc hắn vội vàng trở về Nam Hoa, mới vừa đi vào cửa Trọng Hoa cung, đã nhìn thấy tiểu đồ đệ ngồi ở bên cạnh dòng suối nhỏ phía trước cửa điện, sắc mặt tuy có chút tái nhợt nhưng tinh thần cũng có vẻ rất tốt. Hắn nhìn thấy thế mới cảm thấy an tâm, nhưng trong lòng lại âm thầm kinh ngạc.

Trọng Tử thực ra là đang làm bộ như ngồi ngắm dòng suối, nên vừa nhìn thấy sư phụ trở về, lập tức khuôn mặt giãn ra đứng lên chạy đi đón sư phụ, mừng rỡ kêu lên: “Sư phụ.”

Lạc Âm Phàm khẽ gật đầu, lập tức bước lên những bậc thềm bước vào trong điện.

Trên án thư đã được dọn dẹp gọn gàng, sạch sẽ, nước trà vừa đủ ấm không nóng cũng không lạnh, Lạc Âm Phàm kéo ghế ra ngồi xuống. Trọng Tử thấy sư phụ với lấy bút, vội vàng đi qua trải giấy ra, sau đó vẫn giống như bao ngày, im lặng đứng ở bên cạnh mài mực cho sư phụ.

Tóc dài rủ trước trán, sắc mặt vẫn đạm mạc như trước, bàn tay đề bút thực vững vàng làm cho người ta cảm thấy thật an tâm, bàn tay đó cũng vững vàng giống như khi chấp kiếm, chỉ cần khí thế thong dong như thế cũng đủ để bảo vệ hết tất cả.

Mặc cho đất trời, mặc kệ nhân gian sáng tối trôi qua, chỉ cần cứ như vậy, lẳng lặng ở bên cạnh người, mãi cho đến những năm tháng cuối cùng trong cuộc đời là đủ.

Khóe môi khẽ cong lên, Trọng Tử mỉm cười yếu ớt.

Đó không còn là nụ cười tươi thường ngày nữa mà dần dần đã trở nên không được tự nhiên.

Cơn ác mộng tối hôm qua vẫn làm cho trong lòng nàng sợ hãi không thôi, thậm chí nó còn mang theo một dự cảm mơ hồ về một điềm xấu nào đó. Đã nhiều năm trôi qua nàng không còn nằm mơ thấy giấc mộng đó nữa, thế mà nay đột nhiên nó lại tìm tới nàng? Nhưng mà cơn ác mộng lần này thực sự rất khác so với những cơn ác mộng nàng đã có trong quá khứ, cái cảm giác kia, so với những lần trước là cực kỳ rõ ràng, làm cho nàng có cảm giác là nàng đã thật sự chạm vào thiên ma lệnh!

Cảm giác rất quen thuộc, lại còn mang theo hơi ấm…

Kỳ quái là, nàng chỉ nhớ rõ là mình đã chạm vào thiên ma lệnh, còn sau đó đã xảy ra chuyện gì, nàng hoàn toàn không hề nhớ được một chút nào…

Trọng Tử cố gắng nhớ lại.

Lạc Âm Phàm đề bút viết được mấy chữ chợt phát giác ra không khí xung quanh có gì đó là lạ. Không nhịn được bèn nghiêng mặt nhìn thử, chỉ thấy ở bên cạnh hắn tiểu đồ đệ tay thì đang mài mực một cách máy móc, ánh mắt thì dại ra, giống như đang ở trạng thái xuất thần, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không bình thường chút nào.

Theo lý thuyết thì người có bán tiên thể sẽ không sinh bệnh.

Biết rõ con bé không muốn xa rời khỏi mình, đó cũng không phải là một chuyện tốt, bởi vậy hắn không nên tỏ thêm phần thân thiết với con bé nữa. 

Lạc Âm Phàm viết được hai hàng, rốt cục vẫn đành phải đặt bút xuống, nhìn Trọng Tử: “Con có chỗ nào không khoẻ phải không?”

Bất thình lình bị sư phụ hỏi, Trọng Tử “A” lên một tiếng, giật mình một cái sau đó vội vàng lắc đầu: “Con không có.”

Tiểu đồ đệ lớn lên, càng ngày càng có nhiều bí mật muốn giấu diếm hắn. Lạc Âm Phàm cũng không muốn hỏi nhiều, đảo mắt nhìn một cái, ánh mắt bỗng nhiên dừng lại ở trên cổ tay Trọng Tử: “Con bị thương khi nào vậy?”

II

Theo ánh mắt của sư phụ, Trọng Tử nghi hoặc cúi đầu nhìn xuống.

Trên cổ tay trái của nàng hiện ra rõ ràng một vết thương đang còn màu đỏ tươi, nghĩ đến việc bản thân mình vừa mới bị thương cách đây không lâu, nhưng người nàng lại là bán tiên thể nên miệng vết thương sẽ khép lại phải nhanh hơn so với người bình thường rồi chứ. Chỉ là sáng sớm hôm nay tinh thần của nàng vô cùng hoảng hốt, vì thế nên đã không để ý đến.

Vết thương này là có từ lúc nào đây! Tối hôm qua rốt cuộc là mộng hay là thực?

Trọng Tử kinh hãi, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh đổ ra đầm đìa.

Lạc Âm Phàm còn đang nghĩ rằng tiểu đồ đệ chỉ là vô tình bị thương cho nên mới thuận miệng hỏi một chút, nào ngờ con bé phản ứng kịch liệt như vậy khiến cho trong lòng hắn không khỏi nảy sinh nghi ngờ: “Con…”

Lời nói còn chưa dứt, ngoài cửa điện bỗng nhiên vang lên tiếng chuông thật lớn.

Hai thầy trò đều sửng sốt vô cùng.

Tiếng chuông quá đặc biệt, bởi tiếng chuông này chỉ khi Nam Hoa có đại sự mới có thể vang lên, các đệ tử nghe thấy tiếng chuông này đều phải nhanh chóng tụ tập lên ngọn núi cao nhất, bởi vì nếu không phải là xảy ra chuyện gì quá lớn thì bình thường Ngu Độ cũng sẽ không dùng đến nó.

Lạc Âm Phàm nhíu mày, đứng dậy bước đi ngay lạp tức. Trọng Tử trong lòng cũng không yên, cảm thấy bất an vô cùng, vội vàng đi theo sư phụ.

 

………….

Sắc trời sáng sớm thật âm u lạnh lẽo, bên ngoài chính điện trên ngọn núi cao nhất của Nam Hoa, những con linh thú bảo vệ núi đã sớm chạy tới, đang ngồi chờ đợi ở xa xa, ngay cả trên đỉnh đại điện tiên hạc cũng bay đầy trời, không khí khẩn trương một cách dị thường.

Ngu Độ và Mẫn Vân Trung đứng ở trên bậc thềm cao cao. Sắc mặt Ngu Độ rất nghiêm trọng, còn trên mặt Mẫn Vân Trung lại là mây đen dầy đặc bao phủ. Mộ Ngọc và Văn Linh Chi, cùng với vài đệ tử bối phận cao cũng đứng ở hai bên vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, chỉ có một mình Tần Kha là không có mặt ở đây.

Bên dưới bậc thềm bằng đá, ở hai bên chính điện rộng lớn, mấy ngàn đệ tử nín thở mà đứng, ánh mắt đều chăm chú nhìn nét mặt chưởng giáo. Không biết cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì, chỉ có một điều duy nhất có thể khẳng định là ngoại trừ năm đó ma kiếm bị đánh cắp, Vạn Kiếp hiện thế, chưởng giáo vốn chưa lần nào sử dụng tiếng chuông này thêm một lần nào nữa. Nhưng lần này lại dùng nó để triệu tập khẩn cấp các đệ tử, nhất định là đã có việc lớn xảy ra.

Lạc Âm Phàm và Trọng Tử đáp mây bay tới, cả hội trường rộng lớn bên trong im lặng như tờ.

Vừa nhìn thấy Lạc Âm Phàm, chúng đệ tử không hẹn mà cùng nhẹ nhàng thở ra, có hộ giáo tiên tôn ở đây, bất luận là xảy ra chuyện nghiêm trọng đến cỡ nào cũng không cần phải lo lắng nữa.

Lạc Âm Phàm bước lên bậc thềm thứ mười, Trọng Tử cũng đi theo phía sau hắn.

Ba vị tiên tôn đang đứng sóng vai nhau, hình như cả ba đều hiểu rõ ý của nhau, không ai nói một lời nào.

Ngay sau đó, Thiên Cơ tôn giả Hành Huyền cũng mang theo mấy chục đệ tử chạy tới. Nét mặt vẫn mang theo nét hiền hòa dễ gần như trước, nhưng râu dường như đã bạc thêm mấy phần chỉ sau một đêm, bước lên bậc thềm, nghiêm mặt thở dài: “Ta nói đêm qua trong lòng ta cảm thấy không yên, nên đã sớm dự đoán được sẽ có chuyện xảy ra, chưởng giáo sư huynh vội vã triệu tập mọi người tới đây như vậy, sư huynh có cái gì muốn ta tiên đoán chăng?”

Mọi người đã đến đầy đủ, Lạc Âm Phàm quay mặt sang nhìn Ngu Độ hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Ngu Độ chậm rãi nói: “Đêm qua có người xông vào Tổ Sư điện.”

Khắp nơi lặng ngắt như tờ, chúng đệ tử không ai nói một câu nào, mọi ánh mắt đều đổ dồn sang Ngu Độ, chờ đợi câu nói kế tiếp.

Điện Tổ Sư cũng không hề có lệnh cấm ra vào, bất cứ một đệ tử nào của Nam Hoa cũng có thể bước vào mà, việc này không có gì đáng ngạc nhiên cả. Nhưng nếu như sự việc này đã kinh động đến chưởng giáo buộc người phải dùng đến tiếng chuông triệu tập kia, thì nhất định không phải là việc bình thường.

Quả nhiên, Ngu Độ đưa tay lên mang ra một vật gì đó.

Vừa thấy rõ vật kia là gì, những người khác đều trở nên căng thẳng. Còn Trọng Tử vẫn đang đứng im lặng bên cạnh Lạc Âm Phàm, mặt mày lập tức xám ngắt một màu.

Trên bàn tay của Ngu Độ thiên ma lệnh như bay bổng ở giữa không trung, cong cong như ánh mắt, vẫn là một màu đỏ sậm sáng bóng như trước, có lẽ là vì có quá nhiều người nhìn cho nên hơi thở quỷ dị dường như đã biến mất, không còn cảm giác thấy bất kỳ điều gì khác thường nữa.

Nhưng điểm khác biệt so với trước đây là trên lệnh bài lúc này có một vệt nhỏ màu sắc vô cùng yêu diễm, không giống với sắc đỏ sậm sáng bóng vốn có trước giờ của Thiên ma lệnh.

Đó là màu của máu tươi.

Trọng Tử giống như chợt rơi vào một cơn mê muội lạc mất hết hồn phách, nàng cũng không rõ vết máu kia là biểu hiện cho cái gì, chỉ mơ hồ cảm giác được sự việc này thực sự vô cùng nghiêm trọng, hơn nữa lại có nhiều khả năng liên quan với nàng… Càng nghĩ càng sợ, nàng rốt cuộc không nhịn được nữa liền cúi đầu xuống nhìn vết thương trên cổ tay mình, tối hôm qua rõ ràng chỉ là nàng nằm mơ thôi mà, vì sao lại biến thành như thế này?

Bên cạnh một ánh mắt chợt nhìn sang nàng.

Con người khi phải khẩn trương đối mặt với những chuyện phát sinh chung quanh thì sẽ trở nên rất mẫn cảm, Trọng Tử lập tức phát hiện ra ngay có người đang nhìn nàng, vội vàng xoay mặt sang nhìn, chính là Mộ Ngọc, y hiển nhiên cũng đã nhìn thấy được vết thương trên cổ tay nàng, muốn nói nhưng lại thôi, trong ánh mắt ôn hòa kia mang theo rất nhiều sự nghi hoặc.

Trọng Tử ngơ ngác nhìn y, không biết phải làm sao.

Mộ Ngọc trầm mặc một lát, chính là vẫn còn đang nhìn trên cánh tay nàng nhưng sắc mặt không hề biến đổi, vội vàng thay nàng thả ống tay áo dài xuống, che đi cánh tay nhỏ bé đang phát run kia, che luôn cả vết thương trên tay của nàng.

Đôi mắt chợt nóng bừng lên, Trọng Tử rủ mi xuống.

Biết rõ là Thiên Cơ tôn giả ở đây, bất luận là có việc gì xảy ra thì sớm hay muộn cũng sẽ bị điều tra ra. Thân là thủ tọa đệ tử mà y vẫn lựa chọn dung túng và che chở cho nàng, bởi vì y tin tưởng nàng.

Nhưng nàng đối với chính bản thân mình lại không hề tin tưởng! Lỡ như, lỡ như việc này thật sự có liên quan đến nàng…

Đó không phải là máu của nàng, nhất định không phải! Nàng chỉ nằm mơ thấy một cơn ác mộng mà thôi!

Trọng Tử tự an ủi chính mình, cuối cùng tâm tình cũng bình tĩnh lại được một chút.

 

…………

Thiên ma lệnh có sự biến hóa, bên dưới chúng đệ tử hiển nhiên cũng đều phát hiện ra được. Các tân đệ tử không biết sự lợi hại của việc biến hóa này nên vẫn chỉ đưa mắt nhìn nhau. Tất cả các đệ tử đều kích động vô cùng, nhưng người nào người nấy ngậm chặt miệng, không ai dám mở miệng nói chuyện.

Ngu Độ nói: “Khối thiên ma lệnh này, trong các ngươi có ai biết lai lịch của nó không?”

Việc này tuy rằng không được giảng giải một cách công khai, nhưng hầu như toàn bộ đệ tử của Nam Hoa ai ai cũng biết. Đó là chiến lợi phẩm mà Nam Hoa Thiên tôn đã phải hy sinh tánh mạng của mình để đổi lấy, là biểu tượng cho thắng lợi của Nam Hoa trong cuộc chiến bảo vệ lục giới, cũng là biểu tượng vinh quang của cả tiên môn.

Nghe thấy vậy Văn Linh Chi lập tức đứng ra, cung kính cất giọng: “Đệ tử cả gan, đệ tử đã từng được nghe qua một chút.”

Ngu Độ gật đầu: “Mau nói đi.”

Văn Linh Chi liền di chuyển đến phía dưới bậc thềm, thản nhiên cười rồi nói: “Một trăm năm trước, Ma giới bỗng nhiên xuất hiện một ma tôn hùng mạnh nhất từ trước tới nay, tự xưng là Nghịch Luân, y chính là thiên ma, làm hại lục giới, toàn bộ ma tộc đều bị y thuần phục.”

“Hơn ba mươi năm trước, Nghịch Luân thống nhất hai giới ma yêu, dã tâm bừng bừng, bắt đầu xâm chiếm nhân gian và tiên giới. Thiên Sơn giáo và Thục Sơn môn cùng với hơn mười môn phái chiến đấu chống lại y đều bị thương tổn nặng nề, đọa kiếp ấy kéo dài tổng cộng là hai mươi năm. Kéo dài cho đến tận mười một năm trước, khi Nghịch Luân rốt cục cũng dẫn ma tộc tấn công lên Nam Hoa, mưu toan tiến vào thông thiên môn phá hủy cột mốc biên giới lục giới, muốn dẫn toàn bộ lục giới nhập ma. Thiên Tôn vì cứu vớt chúng sinh trong thiên hạ, đã dẫn dắt đệ tử bổn môn khổ chiến với bọn chúng, đến cuối cùng người dùng một chiêu ‘tịch diệt’ – chiêu thức cao nhất trong các sát chiêu, đem Nghịch Luân chém dưới kiếm của mình, nhưng Thiên Tôn cũng vì vậy mà bị trọng thương nên cũng đã hy sinh tính mạng.”

Câu chuyện năm xưa được Văn Linh Chi nói lại khiến cho bầu không khí tại nơi đây lại càng nghiêm trang hơn nữa.

Văn Linh Chi phối hợp với không khí xung quanh ngừng lại, ảm đạm một lát sau đó mới nói tiếp: “Thiên ma lệnh đó là biểu tượng của ma tôn Nghịch Luân, trên đó có lời thề điều khiển vạn ma. Năm đó Nghịch Luân đúng là dùng nó triệu hồi quần ma Hư Thiên. Hiện nay sở dĩ ma tộc bị xuống dốc, cũng là bởi vì thiên ma lệnh này đã bị Nghịch Luân dùng ma cung cấm thuật phong ấn lại, nên không một người nào có thể triệu hồi Hư Thiên ma được.”

Nói tới đây, Văn Linh Chi nhìn Ngu Độ, cung kính: “Nhưng xin chưởng giáo thứ lỗi cho đệ tử nhiều lời, đệ tử đã từng nghĩ đến, nguyên nhân chủ yếu thật ra không phải là do thiên ma lệnh bị phong ấn, mà là do đệ tử tiên môn chúng ta không quên trọng trách, luôn luôn ghi nhớ trong lòng lời dạy bảo của thiên tôn, trên dưới đồng lòng, bảo vệ chúng sinh, cho nên ma tộc mới không dám càn rỡ, khắp chốn nhân gian mới được an bình.”

Lời này vừa nói ra, chúng đệ tử ai nấy đều gật đầu đồng tình, sắc mặt Mẫn Vân Trung vốn vẫn luôn đen kịt cũng tốt hơn rất nhiều.

Ngu Độ cũng rất vừa lòng, bảo Văn Linh Chi lui ra: “Khối thiên ma lệnh này năm đó bị Nghịch Luân dùng ma cung cấm thuật phong ấn lại. Chỉ có một cách duy nhất là dùng thuật huyết chú, chính là dùng máu của người có cùng huyết thống với Nghịch Luân mới có thể giải trừ được phong ấn này. Nay trên thiên ma lệnh lại xuất hiện vết máu, hiển nhiên là có người đêm qua lẻn vào điện tổ sư, mưu toan thi triển huyết chú hòng giải trừ phong ấn.”

Bên dưới lập tức ồ lên.

Lạc Âm Phàm nói: “Người này vẫn chưa thực hiện được.”

Ngu Độ thở dài, hạ giọng: “Nghịch Luân cũng không có quan hệ huyết thống với ai khác, nên kẻ đó thất bại cũng là điều tất nhiên. Chẳng qua là kẻ đó đã dám có ý đồ thức tỉnh thiên ma lệnh, chỉ thế thôi đã đủ biết trong lòng y có mưu đồ bất chính, đệ tử như vậy mà giữ lại Nam Hoa sau này tất nhiên sẽ xảy ra họa lớn.”

Lạc Âm Phàm gật đầu, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy bất an. Trong tình cảnh này, nếu như hắn lập tức xoay người lại hỏi thì cảm thấy không tốt lắm, chỉ có thể miễn cưỡng nhẫn nại, âm thầm trấn an chính mình – tiểu đồ đệ đã đi theo hắn mấy năm nay, người khác không hiểu rõ bản tính của con bé còn có thể, nhưng chẳng lẽ hắn còn không rõ hay sao? Tiểu đồ đệ của hắn bản tính thiện lương, phẩm hạnh đoan chính, tuyệt đối sẽ không làm ra những sự việc như thế này, hắn đối đồ đệ của mình hoàn toàn có thể tin tưởng .

Ngu Độ hướng về chúng đệ tử, ngữ khí so với ngày thường càng uy nghiêm hơn nữa: “Trên Nam Hoa có giáo quy của bổn giáo, lại gánh trọng trách thiên mệnh trấn thủ Thông Thiên môn, không thể chấp nhận được đồ đệ có lòng muông dạ thú. Người này bái sư nhập môn vào Nam Hoa, nhưng lòng dạ lại bất chính, lần này nhất định sẽ tránh không khỏi, bổn tọa trước tiên chân thành khuyên nhủ y, tốt nhất là tự mình đi ra nhận tội, còn có thể nhận được khoan hồng.”

Mẫn Vân Trung hừ lạnh một tiếng: “Người này thân là đệ tử của Nam Hoa, nhưng trong lòng lại mang tà niệm, đại nghịch bất đạo, không tuân thủ giáo quy, tiên môn tuyệt đối không thể giữ lại loại đệ tử bại hoại như vậy được. Nếu y tự nguyện đền tội, ta và chưởng giáo sẽ khai ân mở ra cho y một con đường sống, đưa y đi luân hồi chuyển thế để chuộc lỗi, nếu không thì sẽ chiếu theo giáo quy, nghiêm trị không tha. Đến lúc đó hình phạt dành cho trọng tội này, chỉ có một kết cục duy nhất đó là hồn tiêu phách tán, không thể tồn tại trên đời này nữa.”

Mấy ngàn đệ tử yên lặng, mỗi người đều đang chờ đợi. Đã nói đến mức độ này mà còn không chịu bước ra, cũng biết người này lớn mật cuồng vọng đến mức nào rồi.

Lạc Âm Phàm rốt cục không nhịn được, hơi hơi nghiêng mặt nhìn qua.

Trọng Tử cũng đang ngơ ngác nhìn Lạc Âm Phàm, nhìn ra trong ánh mắt kia có ý hỏi, nàng cũng không biết là nên đáp lại như thế nào. Cũng không thể trách được sư phụ hoài nghi nàng, việc này ngay cả chính bản thân nàng cũng chưa nắm chắc được bao nhiêu phần cơ mà. Nhưng mà đó rõ ràng chỉ là một cơn ác mộng, là giả thôi mà, thế nhưng sao lại biến ra thành thế này chứ!

Nàng sợ nhất làm cho sư phụ thất vọng, từ năm mười tuổi đã đi theo sư phụ, nàng cố gắng trong suốt sáu năm trời, chỉ vì muốn chứng minh cho sư phụ thấy rằng người không hề thu nhận sai đồ đệ.

Tối hôm qua, tối hôm qua cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì? Nàng ở trong giấc mộng không hiểu vì sao lại đi vào điện Tổ Sư, nhìn thấy thiên ma lệnh trên điện bay về phía nàng, sau đó… Sau đó là chuyện gì đây!

Trọng Tử nắm chặt hai tay, cố gắng nhớ lại mọi chuyện.

Kỳ quái và đáng sợ nhất là khi chuyện này đã xảy ra, lúc trước bất luận nàng làm như thế nào cũng không thể nhớ lại được cảnh tượng trong giấc mộng đó, thế mà lúc này nó lại đột nhiên hiện lên, giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trong trí óc nàng, trí nhớ hỗn độn của nàng trải qua một hồi đảo loạn đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, giống như đang ở trên sân khấu kịch, một góc tấm màn che từ từ được kéo ra, cảnh tượng bên trong từng bước từng bước hiện ra trước mắt!

Nửa đêm canh ba, thiên ma lệnh dùng tiếng cười triệu hồi nàng…

Nàng dường như bị ma nhập bước về phía nó…

Trên cổ tay trái bị cắt một nhát, máu đỏ trào ra, trên thiên ma lệnh màu đỏ sậm dính một vệt máu tươi, trong phút chốc nó bỗng trở nên tiên diễm đến loá mắt…

Không phải, không phải là như thế này, đó chỉ là một cơn ác mộng mà! Mộng làm sao có thể biến thành thật được! Trọng Tử hoảng sợ giương mắt nhìn, lại hoàn toàn nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của Mẫn Vân Trung đang nhìn chằm chằm vào mình, nhất thời lại càng thêm kích động, lòng bàn chân vô thức lui về phía sau vài bước.

Thu hết mọi phản ứng của tiểu đồ đệ vào đáy mắt, Lạc Âm Phàm nhìn không sót một chút gì. Trong nháy mắt, chỉ cảm thấy trong lồng ngực khí huyết cuồn cuộn, cùng với sự tuyệt vọng là cơn tức giận như thủy triều dâng lên tràn bờ.

Trời sinh sát khí, căn cơ xương cốt lại tuyệt hảo cho tu luyện ma đạo, lúc trước hắn nghĩ rằng nếu để cho con bé đi sai đường thì sẽ hỏng hết mọi chuyện cho nên mới thu nhận con bé làm đồ đệ, hắn cũng chưa bao giờ hối hận, chỉ vì hắn luôn tin tưởng vào bản tính thiện lương của con bé, hắn nghĩ rằng chỉ cần dốc lòng dạy dỗ thì có thể dẫn dắt con bé đi vào con đường chính đạo. Trên thực tế, những năm gần đây hắn vẫn vô cùng yên tâm đối với con bé, chẳng lẽ chính vì quá yên tâm như vậy, cho nên hắn đã nhìn lầm chăng? Một tiểu đồ đề kề cận bên cạnh hắn suốt sáu năm qua, một đồ nhi vô cùng thiện lương, luôn luôn nghe lời hắn thế mà nay đột nhiên lại làm ra một việc lòng muông dạ thú đại nghịch bất đạo, phạm phải trọng tội như thế, hắn nhất thời lại sao có thể thừa nhận được việc này.

Chẳng lẽ đúng như lời sư thúc bọn họ đã nói, con bé sớm hay muộn gì cũng sẽ gia nhập ma đạo?

Tâm tư bỗng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt cũng lạnh lùng như băng.

Toàn thân Trọng Tử từ trên xuống dưới, mỗi một tấc da thịt đều bị ánh mắt kia đâm vào khiến nàng đau đớn vô cùng, Trọng Tử kìm lòng không được cả người phát run lên, nhìn Lạc Âm Phàm giống như cầu xin, cũng thêm phần vì nàng sợ phải chịu trách phạt.

Đừng nóng giận, van xin người đừng nóng giận, không phải là con làm, đó chỉ là một giấc mộng mà thôi!

Đừng nóng giận, xin người hãy tin tưởng con…

Muốn giải thích nhưng lại không biết phải nói từ đâu, Trọng Tử chỉ lo lắng nhìn sư phụ lắc đầu.

Giọng nói của Ngu Độ lại truyền đến: “Bổn tọa đã khuyên bảo hết lời nhưng đồ đệ ngỗ nghịch này vẫn khăng khăng một mực không chịu bước ra nhận tội, vậy thì đành phải làm phiền đến Thiên Cơ tôn giả thôi.”

Mẫn Vân Trung cười lạnh: “Không cần nhiều lời, Thiên Cơ tôn giả, hãy tiên đoán làm sáng tỏ mọi chuyện đi.” 

“Khoan đã.”

Hai con ngươi tối đen khôi phục lại sự bình tĩnh, một sự bình tĩnh thật sự không hề có một chút gợn sóng nào, nhưng trong đó lại bộc lộ ra vẻ lãnh khốc lẫn quyết tuyệt, khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây ai nấy đều lạnh toát cả người.

Lạc Âm Phàm chậm rãi mở miệng, dùng giọng nói đạm mạc kêu lên: “Trọng Tử.”

Trọng Tử, không phải là Trọng nhi mà sư phụ vẫn thường hay gọi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt chuyển thành một màu trắng bệch, ngay cả đôi môi đỏ thắm cũng trắng bệch không còn chút màu hồng nào.

Xung quanh thật yên tĩnh, mà cũng thật náo nhiệt, nhưng tất cả những thứ đó đều không quan trọng nữa, tâm đã chết bỗng quy về yên lặng. Trước mắt bao nhiêu người, Trọng Tử nghiêm khuôn mặt tái nhợt lại, đón nhận ánh mắt của Lạc Âm Phàm, cả người đứng không vững lắc lư bước từng bước một, yếu ớt bước qua quỳ trước mặt hắn.

 

Hết chương 19

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+