Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trước là tiểu nhân, sau là quân tử – Chương 32 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 32: Một bữa sáng
ồn ào

 

Ngụy Nhất vừa chạy bộ
xong, tinh thần phấn chấn, bỗng nhớ tới món cháo ngô. Căng tin trường nấu món
này tuyệt ngon, ngoài vài hạt sạn nhỏ hoặc vài con sâu gạo ra thì chẳng tìm
được thứ tạp chất nào khác trong đó được. Mùi vị cũng đậm đà, rất được Ngụy
Nhất yêu thích.

Vậy là Ngụy Nhất hào
hứng nói với Trâu Tướng Quân: “Em mời anh ăn sáng nhé! Món cháo ngô ở căng tin
trường em ngon lắm”.

Trâu Tướng Quân thầm nghĩ,
cái gì mà ăn ở căng tin, lại còn cả món cháo ngô gì gì đó nữa, nghe tên là đã
chẳng thấy ngon lành gì rồi. Đang lúc định phản đối, bỗng nhiên anh nhớ ra,
muốn xâm nhập vào tư tưởng của Ngụy Nhất thì đầu tiên phải hạ cố thị sát dân
tình. Vậy là anh liền nở nụ cười nhẹ nhàng, ra vẻ độ lượng của một vị lãnh đạo,
vui vẻ đồng ý.

Trường Đại học S có tới
hơn một vạn sinh viên, trừ đi chín mươi phần trăm số sinh viên ngủ nướng, trừ
tiếp năm phần trăm số sinh viên không ăn sáng, vẫn còn một bộ phận nhỏ sinh viên
tới căng tin mua đồ ăn. Lúc này, bánh bao và màn thầu vừa ra lò, còn đang nóng
hôi hổi. Hôm nay, số lượng sinh viên không ít, tranh cãi inh ỏi, vô cùng ổn ào
náo nhiệt. Trâu Tướng Quân vốn ưa sạch sẽ, chê bàn ăn đầy vết dầu mỡ, ghế ngồi
cũng bẩn, anh cau mày định đánh trống lui quân.

Ngụy Nhất thông thạo dẫn
đường phía trước, sau đó quay lại nói với anh: “Muốn ăn gì? Anh cứ ngồi đó chờ
em, em đi mua đồ ăn”.

Trâu Tướng Quân nghĩ tới
việc bản thân mình không quen đường đi lối lại trong căng tin, vốn đã không
định tự mình đi mua thức ăn, bèn ngồi yên vị, móc ví tiền ra, nói: “Em cầm ví
của anh đi, muốn ăn gì thì mua”.

Ngụy Nhất nói: “Em có
tiền rồi”.

Trâu Tướng Quân không
vui: “Tiêu tiền của phụ nữ một lần là đủ rồi”. Trâu Tướng Quân có tính thù dai,
anh còn nhớ rõ, lần trước, khi đi xe buýt anh đã phải tiêu hai tệ của Ngụy
Nhất.

Ngụy Nhất ngó vào trong
ví tiền, một tập tờ bạc mệnh giá một trăm tệ, tờ mệnh giá nhỏ nhất cũng là năm
mươi tệ liền nói: “Không có tiền lẻ sẽ bị các cô chú bán hàng trong căng tin mắng
đấy”.

Trâu Tướng Quân lại rút
trong ví ra một chiếc thẻ ATM hạng VIP, đưa cho cô: “Vậy thì thanh toán bằng
thẻ”.

Ngụy Nhất dở khóc dở
cười, nói: “Ở căng tin làm sao thanh toán bằng thẻ được! Em có phiếu mua cơm
đây rồi. Rốt cuộc anh ăn gì? Quyết định xong chưa?”.

Từ nhỏ tới lớn, một nửa
thời gi­an đó, Trâu Tướng Quân đã sống ở nước ngoài hồi học cấp ba trong nước
cũng chưa từng đặt chân tới căng tin trường học. Anh đưa mắt liếc xung quanh
tìm những thứ đại loại như thực đơn gì gì đó, rồi ủ rũ phát hiện ra rằng ngay
cả thứ ấy cũng không có. Suốt đêm qua thức làm việc, giờ bụng đã đói mềm, anh
nhắm mắt tiện miệng gọi tên các món ăn: “Nước cam ép, hai lát bánh mì đen, bún
cá sốt măng, thịt bò tái nưóng tiêu đen, sa lát cá thu, có không? Không có thì
gọi món sa lát rau xanh vậy, thêm hai quả trứng ốp, chỉ chiên một mặt, tuyệt
đối không chiên chín quá, không cho mì chính…”.

Ngụy Nhất đứng yên bất
động, ngửa mặt nhìn trời.

Trâu Tướng Quân hỏi:
”Sao thế? Không nhớ được hết hả?”.

Ngụy Nhất khẽ hắng
giọng, khom người xuống rồi khẽ khàng nói; “Khởi bẩm lão Phật gia, căng
tin làm gì có những món cao lương mỹ vị đó ạ!”.

“Không có sao? Căng tin
to như thế này mà những món như vậy cũng không có sao?”, Trâu Tướng Quân không
thể tưởng tượng nổi. Ngụy Nhất nghĩ một lát, nói một cách nghiêm túc: “Món
trứng thì có, món trứng nấu với lá chè xanh, ăn không?”.

Trâu Tướng Quân trợn
ngược mắt, chán nản nói: “Thôi được rồi, được rồi, em ăn gì thì mua cho anh một
suất đúng như vậy”.

Bây giờ Ngụy Nhất mới
lon ton chạy đi.

Trâu Tướng Quân ngồi
không một mình cảm thấy thật vô vị, bèn đưa mắt quan sát xung quanh. Trong căng
tin, chỗ nào cũng có thể nhìn thấy những cặp tình nhân hết sức thân mật, họ
đang đút thức ăn cho nhau, hết sức tự nhiên như thể bên cạnh chẳng có ai khác.
Ngay cạnh chỗ anh ngồi cũng có một đôi uyên ương. Trâu Tướng Quân lặng lẽ quan
sát họ, sự ngọt ngào kết dính như keo cùng tuổi trẻ vô tư không cần kiêng kị
của họ khiến anh cảm thấy hoang mang, thầm nhủ, cô gái họ Ngụy kia, đến bao giờ
mới ngoan ngoãn nương tựa vào mình như vậy.

Khi Trâu Tướng Quân đang
ngây người ra ngồi ngắm người khác thì cũng có người đang trợn tròn mắt lên
ngắm anh.

Bây giờ đang là tháng
Tư, không nóng cũng chẳng lạnh. Trâu Tướng quân mặc một bộ vest cao cấp màu
trắng bạc, không đeo ca vát, bên trong là chiếc sơ mi đen được may bằng một
loại vải chất lượng cao, hai cúc cổ mở rộng, lộ rõ yết hầu đầy mê hoặc, trong
vẻ tôn quý không mất đi phần phóng đãng, hơn nữa bản tính ngông cuồng bá chủ
của anh hầu như không bị ảnh hưởng chút nào bởi bối cảnh bụi bặm bẩn thiu, nhớp
nháp dầu mỡ của căng tin sinh viên mà ngược lại càng tôn lên vẻ cao ngạo. Anh
giống như một  đóa sen trắng, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Đám sinh
viên mặc áo may ô, quần đùi, đi dép lê trong căng tin chốc lát đã trở thành
những sinh vật làm nền cho Trâu Tướng Quân.

Vậy mà lúc này đây,
chàng trai có dung mạo phi phàm, thề sẽ đùa giỡn càn khôn trong lòng bàn tay
đó, trong ánh  mắt lại hiện lên những nét buồn man mác… Bốn cô gái trẻ
sành điệu bên cạnh mải nhìn ngắm anh tới nỗi rớt cả nước miếng. Ngập ngừng một
hồi, họ cùng lao tới, đứng xung quanh Trâu Tướng Quân, tạo thành một vòng vây
kín tới nỗi một giọt nước cũng không thể lọt ra ngoài được.

“Anh đẹp trai ơi, anh
đến đây tìm ai thế?”

“Anh đẹp trai ơi, anh là
học viên nghiên cứu sinh của trường à? Nhìn anh chẳng quen chút nào cả!”

“Anh ơi, bọn em ngồi ăn
bên cạnh anh, chắc anh không thấy phiền chứ?”

Trâu Tướng Quân bị bốn
cô gái sành điệu săn đón quá nhiệt tinh, gây ồn ào tới mức buồn bực, đôi lông
mày rậm nhíu lại, sa sầm nét mặt, không thèm đáp lời.

Đúng lúc đó, Ngụy Nhất
lắc la lắc lư bê khay đồ ăn tiến lại gần, bị mấy cô gái sành điệu đó chắn
đường, cô liền khẽ nói: “Xin nhường đường một chút, được không ạ?”.

Mấy cô gái sành điệu đó
vờ như không nghe thấy, tiếp tục vây kín anh chàng đẹp trai.

“Cho đi nhờ một chút,
được không?… Đây là chỗ ngồi của tôi mà!”, giọng nói của Ngụy Nhất đã cao
thêm một chút.

Cô gái sành điệu A có
mái tóc nhuộm màu đỏ rực, vừa hay đang đứng chắn trước mặt Ngụy Nhất. Cô ta
quay người lại, liếc nhìn Ngụy Nhất một cái, thấy cô chỉ là một cô gái bình
thường, liền trợn mắt lên lườm nguýt, bực bội nói: “Cô muốn ngồi là có thể ngồi
sao?”, rồi quay đầu lại, nở một nụ cười thật dịu dàng với Trâu Tướng Quân: “Anh
đẹp trai ơi, anh là người ở đâu vậy? Thật phong độ quá, mãi mà chẳng chịu nói
câu gì cả”.

“Đây là chỗ ngồi của
tôi, tôi đến trước”, Ngụy Nhất giải thích.

“Là anh đẹp trai này tới
trước! Cô là ai của anh ấy? Dựa vào đâu mà đòi ngồi ở đây?”

“Tôi… tôi là…”, Ngụy
Nhất rơi vào tình thế tiên thoái lương nan. Trâu Tướng Quân cứ khoanh tay xem
màn kịch hay, dường như chẳng có ý giúp cô giải thích gì cả. Buông một tiếng
thở dài, Ngụy Nhất định để phần ăn của Trâu Tướng Quân lại đó rồi đi chỗ khác.
Phần ăn của cô và của anh giống hệt nhau, một bát cháo ngô, một chiếc quẩy. Cô
còn đặc biệt mua thêm cho anh một chiếc bánh bao nhân thịt Khi Ngụy Nhất đưa
tay lên bê bát cháo ngô, định đặt xuống mặt bàn, nhóm bốn cô gái sành điệu liền
nhìn cô đầy kinh ngạc, rồi lại quay sang nhìn Trâu Tướng Quân, thấy anh! không có
phản ứng gì, trong lòng đã hiểu rõ, thầm đoán rằng Ngụy Nhất chắc chắn là con
gái của một cô bán hàng nào đó ở căng tin, nên thần thái và điệu bộ của bốn cô
lại như ban đầu.

Ngụy Nhất đặt đồ ăn
xuống, liếc nhìn Trâu Tướng Quân một cái, thấy anh vẫn không nói gì, đôi môi
nhỏ của cô khẽ cong lên, quay người định đi tìm bàn khác. Động tác chu môi quay
người của Ngụy Nhất trông thật phóng khoáng, chỉ có điều sự phóng khoáng đó hơi
quá đà, cú quay người quá nhanh, vô tình đá phải mu bàn chân của cô gái sành điệu
B, loạng choạng, bát cháo ngô còn lại trên tay sóng ra ngoài, rớt một chút lên
cánh tay của cô gái sành điệu C.

Ngụy Nhất hoảng hốt, vội
giúp cô ta lau sạch vết bẩn nói: “Xin lỗi! Tôi không cố ý!”.

Cô gái sành điệu C kia
cảm thấy mất mặt trước anh chàng đẹp trai, lại bị chỗ cháo nóng rơi vào bỏng
rát, cơn giận dữ bốc cao, đập bàn bực bội: “Đồ thối tha kia, mày cố ý phải
không? Thích làm xấu mặt tao hả?”.

Nhóm bốn cô gái sành
điệu này thường ngày đã quen lộng hành ngang dọc trong trường rồi, đám nam sinh
không thèm đế ý tới, còn những nữ sinh thì nhìn họ với ánh mắt coi thường, tất
cả đều không muốn gây mâu thuẫn với loại người này. Mà bốn người bọn họ cũng
thuộc tip người luôn lo sợ thiên hạ yên bình, vừa thấy có màn kịch hay, ba
người còn lại lập tức đứng lên hùa vào theo.

“Tôi đã nói xin lỗi rồi
mà!”, Ngụy Nhất thây đối phương không hề hiểu lý lẽ chút nào, cũng có phần bực
tức.

“Xin lỗi thì có tác dụng
khỉ gì? Tao thưởng cho mày một cái tát, xem mày còn dám nói xin lỗi nữa hay
không?”

Nói xong, cánh tay phải
của cô gái sành điệu C kia đã nhanh chóng giơ cao lên.

Hai tay Ngụy Nhất còn
đang bê bát cháo, cô nhắm mắt, nghiêng đầu né tránh theo phản xạ, đợi mãi mà
vẫn không thấy bất kỳ một cảm giác đau đớn nào. Trong giây lát, một tiếng kêu
cầu khẩn vang lên bên tai: “Á… Đau quá! Buông em ra…”. Ngụy Nhất mở mắt ra
nhìn, Trâu Tướng Quân vẫn ngồi yên trên ghế, bàn tay phải của anh đang nắm chặt
lấy cánh tay nhỏ bé của cô gái sành điệu C, sắc mặt không hề thay đổi.

“Buông em ra, buông em
ra!” Cô gái sành điệu C vẫn đang cố gắng giãy giụa một cách tuyệt vọng, đau tới
nỗi mắt đã ngân ngấn nước.

“Chẳng phải đang rất tò
mò xem cô ấy là ai của tôi hay sao? Để tôi nói cho mấy người biết!”, Trâu Tướng
Quân vừa nói vừa đứng dậy, kéo Ngụy Nhất vào lòng mình, bàn tay kia vẫn không
buông cánh tay của cô gái sành điệu C ra, nói một cách đầy hung dữ: “Cô ấy là
vị hôn thê của tôi!”.

Bốn cô gái sành điệu đó
mặt cắt không còn một giọt máu, cô gái bị Trâu Tướng Quân nắm chặt cổ tay đau
tới nỗi nước mắt giàn giụa, dường như sắp khuỵu xuống để van xin.

“Các người cần phải thấy
may mắn bởi tôi không bao giờ đánh phụ nữ”, giọng của Trâu Tướng Quân lạnh như
băng, giống như vọng lên từ dưới địa ngục, ai nấy đều rất sợ hãi, vội vàng gật
đầu.

“Nghe cho rõ đây, sau
này, ai còn dám bất kính với người phụ nữ của tôi…”, đôi mắt sáng của anh
nheo lại, lướt qua khuôn mặt của mấy người, ai nấy đều đang run rẩy sợ hãi,
“Không cần tôi phải động tay, bản thân các người đều sẽ phải hối hận vì đã được
sinh ra trên cõi đời này. Có tin không?”.

“Tin, tin!”, mấy cô gái
gật đầu như bổ củi.

Cuối cùng, Trâu Tướng
Quân rít lên một tiêng qua kẽ răng “Cút” rồi buông cô ta ra.

Bốn ngưòi họ lảo đảo lủi
đi luôn.

Trâu Tướng Quân quay
sang nhìn Ngụy Nhất, ánh mắt đã khôi phục lại vẻ ấm áp, uể oải nói: “Còn đứng ngây
ra đó làm gì? Lại đây!”.

Ngụy Nhất chu miệng,
không nói gì, dùng hết sức đặt mạnh chiếc bát xuống bàn, phát ra một âm thanh
rất vang thể hiện sự bất mãn của bản thân.

Khóe môi của Trâu Tướng
Quân giấu một nụ cười, nói: “Hơ, em còn tỏ vẻ không vui nữa! Chồng vừa cứu em
thoát nạn mà em không cảm ơn lấy một tiếng sao? Hả?”.

“Hứ!”, Ngụy Nhất phát âm
ra đằng mũi, giốg như tiếng kêu của một chú heo con.

“Sao thế?”, Trâu Tướng
Quân cố gắng nhịn cười, cố ý hỏi.

“Anh bớt bắt nạt em đi
có được không?”, Ngụy Nhất cao giọng.

Trâu Tướng Quân gõ nhẹ
lên đầu cô: “Ngốc ạ! Là bọn họ bắt nạt em mà, anh cứu em đây chứ!”.

“Hứ!”, Ngụy Nhất lại kêu
lên như ban nãy, “Anh đã đi đâu, làm gì vậy hả? Hơn nữa, nếu không phải vì anh,
bọn họ liệu có vây kín lại đây không?”.

Tâm trạng của Trâu Tướng
Quân lúc đó đang rất tốt, anh bật cười thành tiếng: “Thế chồng em đẹp trai là
việc có thể thay đổi được sao? Anh chẳng qua là muốn xem em có đem danh phận vị
hôn thê của Trâu Tướng Quân ra khoe hay không thôi. Sao, việc thừa nhận là vợ
của anh đối với em lại khó đến thế ư?”.

Ngụy Nhất vừa bị bắt
nạt, lại hoảng sợ, tâm trạng không tốt, cô xị mặt xuống, không thèm để ý tới
anh nữa.

“Thôi được rồi, ăn thôi!
Nguội hết cả rồi đây này!”

Trâu Tướng Quân vỗ vỗ
vào lưng cô, Ngụy Nhất vốn không hay giận lâu, tranh cãi vài câu là cho qua
luôn. Bấy giờ, cô ngoan ngoãn cúi đầu xuống ăn cháo một cách ngon lành, phát ra
những tiêng kêu khe khẽ.

Đối với những món ăn
này, Trâu Tướng Quân có phần cảm thấy khó nuốt, tiện tay gắp đại một chiếc bánh
bao, chậm rãi ăn. Nhưng thấy Ngụy Nhất ăn vô cùng ngon miệng, nét mặt thể hiện
sự hài lòng, anh lại nghi ngờ rằng liệu có phải hai người họ đang ăn cùng một
loại thức ăn giống nhau, liền nhìn vào bát của Ngụy Nhất.

“Thật sự ngon như thế
sao?”, Trâu Tướng Quân hỏi.

Trâu Tướng Quân vốn
chẳng thích thú gì món cháo ngô, nhưng thấy Ngụy Nhất hào hứng ăn, anh không
kìm nén được, liền ghé sát lại gần cô.

Ngụy Nhất ngẩng mặt lên,
hỏi: “Sao anh không ăn? Nếm thử đi, quả thực rất ngon đấy! Vừa thơm vừa ngọt!”.

Khuôn miệng vừa húp cháo
xong còn dính chút bột màu vàng nhạt, giống như một vòm râu quanh miệng nhưng
cô lại không hề hay biết.

Trâu Tướng Quân cố gắng
nhịn cười, càng ghé sát cô han, nói, “ừm, để anh thử xem”, sau đó dùng ngón tay
lướt nhẹ quanh viền môi cô, lại đưa ngón tay dính đầy bột ngô đó vào miệng
mình, cố ý làm động tác thật chậm, liếm láp. Khi thực hiện những động tác đó,
đôi mắt đầy mê hoặc của anh cứ chăm chú nhìn Ngụy Nhất, ngầm thể hiện ý tứ mờ
ám và dục vọng. Có thể biến động tác liếm ngón tay thành một hành động với ý đồ
xấu xa, hơn nữa lại chẳng phân biệt thời gi­an, địa điểm như vậy, dưới gầm trời
này chắc cũng chỉ có một chàng trai mặt dày không biết xấu hổ này thôi.

Ngụy Nhất ngồi ngây ra,
quên cả phản ứng.

Trâu Tướng Quân cố ý
chép chép miệng thật to, mặt mày rạng rỡ, tán thưởng: “Quả nhiên là vừa thơm
vừa ngọt!”.

“Anh… đồ lưu
manh…”, Ngụy Nhất đã kịp định thần lại, mặt đỏ lựng, “Đây là trường học! Sao
anh không biết xấu hổ như vậy chứ?”.

“Anh không biết xấu hổ?
Anh không lấy trực tiếp từ trên miệng em là tốt lắm rồi đấy!” Nói xong, anh ghé
sát người, cười mờ ám: “Hay là thử lại một lần nữa?”.

Ngụy Nhất giật nảy mình
sợ hãi, vội vàng đẩy anh ra: “Tránh ra! Tránh ra!”.

Trâu Tướng Quân thấy cô
đỏ bừng mặt vì bị anh trêu chọc, trong lòng rất phấn khởi, bật cười sảng khoái.

Lúc bây giờ, ba cô bạn
cùng phòng ở ký túc bước vào căng tín, vừa đi vừa khoa chân múa tay bàn luận về
một trang web nào đó. Nhìn thấy Ngụy Nhất và Trâu Tướng Quân, bọn họ vui mừng
vẫy gọi.

Ba cô bạn cùng phòng vẫn
còn mờ mịt không hiểu rõ thân phận của Trâu Tướng Quân, không biết anh ta là
chú họ hay bạn trai của Ngụy Nhất, liền hỏi, Ngụy Nhất cũng ậm à ậm ừ, vì vậy
họ đã ngầm kết luận rằng: Đó là mối tình loạn luân giữa chú và cháu.

Hôm nay, mới sáng sớm đã
thấy Trâu Tướng Quân áo quần bảnh bao ngồi trong căng tin trường, trông vô cùng
bắt mắt, thật đúng là rồng đến nhà tôm, ba người rất hứng khởi, chạy ào tới vây
xung quanh hai người. Nói rằng có chú Trâu ở đây, mọi người ai nấy đều có thể
nói được những câu tâng bốc.

Ba cô bạn cùng phòng
ngồi xuống cùng bàn luận với hai người một cách tự nhiên, bốn cô gái cùng độ
tuổi, líu la líu lo, trẻ trung, đầy cuốn hút.

Họ cùng thảo luận xem kỳ
nghỉ dài của ngày lễ mùng Một tháng Năm tới nên đi chơi ở đâu.

Cuối cùng, họ quyết định
đi leo núi, rủ Ngụy Nhất cùng đi, Ngụy Nhất nghĩ ngợi một lát, kỳ nghỉ lễ này
cô cũng chưa có dự định gì, liền đồng ý.

Trâu Tướng Quân sa sầm
nét mặt, nói: “Mùng Một tháng Năm mà em không đi với anh à?”.

Ngụy Nhât sợ sệt nhìn
anh, không nói được câu nào.

Ba cô bạn cùng phòng đâu
có thể để bầu không khí trầm lặng như vậy được, đồng loạt nói: “Ôi dào, cùng đi
đi! Càng đông càng vui mà! Cùng đi, cùng đi nhé!”.

Ngụy Nhất lại nhìn sang
Trâu Tướng Quân, mang theo tia hy vọng.

Trâu Tướng Quân nhướng
nhướng đôi mày rậm, hỏi: “Rất muốn đi sao?”.

Ngụy Nhất khe khẽ gật
đầu.

Trâu Tướng Quân nói:
“Được thôi”.

Bốn cô gái cùng reo hò
mừng rỡ, sau đó lại bắt đầu thảo luận xem mỗi người cần chuẩn bị bao nhiêu
tiền.

Trâu Tướng Quấn hiếm có
dịp được thể hiện với người bên cạnh, cười nói: “Để anh mời. Thường ngày, mọi
người đấi xử với Ngụy Nhất rất tốt, lần đi chơi này, coi như là lời cảm ơn của
anh đối với bọn em”.

Ba cô bạn cùng phòng
không thể ngờ rằng một anh chàng Trâu Tướng Quân chỉ lái chiếc Volk­swa­gen này
hôm nay lại có thể hào phóng như vậy, ai nấy đều hò reo mừng rỡ.

Chỉ có Đình Đình là vẫn
động lòng trắc ẩn, khẽ hỏi: “Sau khi mời bọn em rồi, về nhà liệu anh có phải ăn
mỳ tôm suốt một tuần không?”.

Ngụy Nhất phì một miếng
cháo ngô ra ngoài, không kìm được tiếng cười.

Trâu Tướng Quân thấy
Ngụy Nhất vui vẻ, trong lòng cũng thoải mái, không so đo với câu hỏi ngốc
nghếch của Đình Đình, tự tin nói: “Đồ chuẩn bị cho việc leo núi, anh cũng lo
luôn. Có cần anh đưa thêm mấy anh em đi không? Lúc đó, họ có thể giúp các em
mang vác hành lý, tiện chăm sóc lẫn nhau. Trong số ba người, ai chưa có bạn
trai đi cùng?”.

“Em chưa!”, Nguyệt
Nguyệt giơ tay.

“Em cũng chưa!”, Như Như
vội nói.

“Từ trước tới giờ em đều
chưa!”, Đình Đình đứng hẳn dậy, giơ tay lên.

“Vậy anh sẽ dẫn thêm ba
cậu bạn cùng đi nhé! Đều là các anh chàng đẹp trai, trẻ trung, giàu có”, Trâu
Tướng Quân nói.

Ba cô gái cùng phòng lại
được một phen rú lên mừng rõ. Trần nhà trong khu A của căng tin trường Đại học
S tưởng chừng sắp đổ sập vì những tiếng hò reo đó rồi.

Ngụy Nhất đang cúi đầu
ăn cháo, không hiểu sao mình lại bị ba cô bạn đang vô cùng hứng khởi kéo dậy,
nhảy nhót điên cuồng, khiến cô càng thấy lơ mơ khó hiểu.

Bữa sáng đầu tiên cùng
ăn với Trâu Tướng Quân trong căng tin đã vội vàng hạ màn trong một trận hỗn
loạn như thế.

Vậy là, chuyến đi chơi
nhân ngày nghỉ lễ mùng Một tháng Năm đã được quyết định!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+