Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trước là tiểu nhân, sau là quân tử – Chương 39 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 39: Bố mẹ chồng

Ngụy Nhât thấy phong cảnh
hai bên đường không giống với đường về trường, liền hét ầm ĩ đòi về trường để
đi học. Khuôn mặt của Trâu Tướng Quân không chút biểu cảm, anh rút di động ra,
bấm máy gọi cho Nguyệt Nguyệt: “A lô, anh là Trâu Tướng Quân đây, Ngụy
Nhất không muốn quay về trường, em xin phép giúp cô ấy nhé! ừm. Tạm
biệt!”. Cô gái ở đầu dây bên kia là người ăn quả nhớ kẻ trồng cây, nhờ
Trâu Tướng Quân mà cô đã gặp được tình yêu thật sự, giờ đang cảm động muốn được
báo đáp. Giờ đây có thể giúp Trâu Tướng Quân, cô liền vội vàng gật đầu, tuyệt
đối nghe theo những gì anh sai khiến.

Trâu Tướng Quân tắt điện
thoại, nhún nhún vai: “Xin nghỉ rồi”.

Ngụy Nhất bị kích động
đến nỗi luôn miệng hét ầm ĩ:

“Anh… anh là đồ tiểu
nhân bỉ ổi! Anh là đồ lưu manh! Anh muốn đưa em đi đâu hả?”.

“Á! Nhẹ một chút!
Em cầm tinh con mèo à?” Trâu Tướng Quân đau quá, nghiêng người tránh. Nói
xong, cặp mày rậm khẽ nhíu, anh nở nụ cười đầy mờ ám, nhìn Ngụy Nhất. “Bộ
dạng của em như vậy mà vẫn sợ bị bắt cóc đem bán sao? Anh chỉ đưa em về nhà
thôi mà.”

Xe dừng lại ở một khu
căn hộ cao cấp trong trung tâm thành phố.

Ngụy Nhất xoa xoa cổ,
hỏi này hỏi nọ.

Trâu Tướng Quân nói:
“Nhà anh”.

“Vậy căn hộ lần
trước là của ai?”

Trâu Tướng Quân nói:
“Căn hộ đó gần công ty nên anh ở một mình cho tiện. Bây giờ có vợ rồi,
đương nhiên là phải chuyển về đây chứ”.

“Hả? Anh sống một
mình sao? Hay là sống cùng người nhà?”, Ngụy Nhất hỏi với tâm trạng thấp
thỏm.

“Ha ha, đi vào rồi
sẽ biết.”

Ngụy Nhất giận dỗi,
không chịu xuống xe, Trâu Tướng Quân nhất quyết mở cửa xe, vác cô lên vai rồi
rảo bước vào nhà. Hai chân Ngụy Nhất liên tục quẫy đạp trong không trung, đầu
chúc xuống đất, chân chồng lên trời, đôi tay yếu ớt đấm thùm thụp lên lưng Trâu
Tướng Quân. Vào trong nhà, Trâu Tướng Quân bỏ cô xuống, nét mặt dịu dàng, nói:
“Ngụy Tiểu Trư, từ nay về sau, đây là nhà của chúng ta”.

Ngụy Nhất nhủ thầm, dù
sao cũng đã đến rồi, chi bằng đi tham quan ngắm nghía một chút. Vậy là cô ngửa
mặt lên trời, vênh vang tự đắc bước đi trước. Vừa bước qua vườn hoa ngoài trời,
cô liền nhìn thấy một phụ nữ trung tuổi, quấn tạp dề, đang ngây người ra nhìn
mình.

Ngụy Nhất không biết đó
là ai, lập tức trở nên khiêm nhường, quay nhìn Trâu Tướng Quân đợi anh giới
thiệu.

“Đây là cô Tần! Anh
đã lớn lên nhờ dòng sữa của cô ấy đây! Có thể nói anh và cô ấy còn thân thiết
hơn cả mẹ con ruột nữa!” Trâu Tướng Quân bước tới, vòng tay ôm người phụ
nữ đó, “Cô Tần một tuần mới đến một lần, giúp anh dọn dẹp đồ đạc, hằng
ngày cô ấy đều ở bên nhà bố mẹ anh”.

Ngụy Nhất ậm ừ không
nói. Trâu Tướng Quân biết rằng anh đã khiến cô nhớ tới mẹ, trong lòng anh dậy
lên cảm giác thương xót, bước lại gần, khoác tay lên vai cô, nói: “Vào
trong ngắm xem nào!”.

Bà Tần tính tình thẳng
thắn, làm việc nhanh nhẹn, tháo vát, thật sự rất yêu thương Trâu Tướng Quân.
Lần đầu tiên thấy anh đưa bạn gái về nhà, bà rất mừng, hai tay chùi vội vào
chiếc tạp dề, chạy lên trước lấy dép đi trong nhà cho hai người. Hít một hơi,
miệng nói không ngớt: “Nám Nám, con đã trưởng thành rồi! Đã biết đưa bạn
gái về nhà rồi cơ đấy! Cô gái này, tặc tặc, trông xinh quá, khuôn mặt thanh tú!
Xứng đôi với Nám Nám của chúng ta quá! Bà nhà mà biết thì chắc sẽ mừng lắm
đây!”.

Ngụy Nhất thấy cô Tần
làm điệu bộ dựng đứng ngón tay cái đưa về phía mình liền thẹn thùng mỉm cười.

Trâu Tướng Quân thấy cô
Tần hễ mở miệng ra lại gọi anh là Nám Nám nên đỏ lựng mặt, định bưng bít mọi
chuyện, đẩy Ngụy Nhất về phía ghế sô pha và luôn miệng nói ngồi đi, ngồi đi.

Ngụy Nhất tai thính, đã
nghe thấy hết cả, quay đầu lại hỏi: “Nám Nám là ai?”.

Khuôn mặt khôi ngô của
Trâu Tướng Quân lại đỏ bừng, khẽ hắng giọng một tiếng, nói: “Là anh”.

Ngụy Nhất trợn tròn mắt,
quan sát thật kỹ khuôn mặt nghiêm nghị đàn ông của Trâu Tướng Quân một hồi,
thấy không thể tưởng tượng nổi. Người đặt tên gọi đó cho Trâu Tướng Quân quả là
cao nhân cao kiến!

Trâu Tướng Quân đành giải
thích: “Hổi nhỏ, anh hay bị ốm nên ông nội tìm người tới xem bói, thầy bói
nói dương khí của anh quá nặng, cần lấy một cái tên của con gái để âm dương hòa
hợp. Vì vậy mọi người trong nhà đều gọi anh là Nám Nám… Đó là chuyện đã lâu
lắm rồi, cô Tần tuổi cao nên không dễ thay đổi thói quen, bây giờ vẫn gọi anh
bằng cái tên ấy… Chuyện này ngay cả Vĩ cũng không biết, em không được lan
truyền ra ngoài đâu đấy!”.

Một người đàn ông với
bản tính ngông cuồng như Trâu Tướng Quân mà cũng có tên gọi dễ thương là Nám
Nám? Ngụy Nhất chỉ vào anh, bật cười nghiêng ngả!

Cô Tần thật thà cũng bật
cười theo, thấy Ngụy Nhất hay cười, cô càng hứng khởi, lăng xăng chạy tới chạy
lui: “Nám Nám! Vị tiểu thư này tối nay ăn gì? Cô phải trổ tài một chút mới
được!”.

“Phải gọi là mợ
chứ!”, Trâu Tướng Quân hăng hái sửa sai.

Cô Tần vừa ngạc nhiên
vừa mừng rỡ, hỏi: “Mợ thích ăn món gì? Để cô Tần nấu cho!”.

Ngụy Nhất vừa xấu hổ vừa
bỡ ngỡ, trả lời: “Ăn thế nào cũng được, cháu không kén ăn đâu!”.

Cô Tần khó có thể diễn
tả được hết sự xúc động trong lòng, sau khi đá mắt ra hiệu với Trâu Tướng Quân,
cô liền lăng xăng chạy vào bếp. Trâu Tướng Quân dẫn Ngụy Nhất đi tham quan một
vòng quanh nhà. Ngụy Nhất nhớ lại lần đầu tiên Tô Thích đưa cô về khu chung cư
Xuân Thành, mới đó thôi, người ấy cũng có thái độ ân cần với cô như vậy, nghĩ
lại thật khiến người ta đau lòng.

Sau khi đi khắp nhà một
vòng, Trâu Tướng Quân bỗng rút từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa, đặt vào
lòng bàn tay Ngụy Nhất, nghiêm túc nói: “Đây là chìa khóa nhà, sau này, em
chính là nữ chủ nhân ở đây”.

Ngụy Nhất nhìn đồ vật
nhỏ bé đang phát ra những tia sáng bạc đó, trong lòng cảm động muôn phần. Cô
nghĩ Trâu Tướng Quân và Tô Thích quả đúng là cùng chung huyết thống, hai người
dù với hai tính cách hoàn toàn trái ngược nhưng cách thức lấy lòng phụ nữ lại
giống hệt nhau, chẳng có điểm gì mới mẻ cả.

Lúc đó, Trâu Tướng Quân
đang nghe điện thoại; “Ừm… xong rồi. Ai nói với bố vậy? Ồ? Bố vợ con
cũng tích cực thật đấy! Vâng! Bọn con sẽ về ngay. Vâng”. Tắt máy, anh
khoác vai Ngụy Nhất, nói: “Tiểu Trư, bố anh nghe nói bọn mình đã đăng ký nên
sắp xếp công việc về nhà sớm, ông muốn được gặp con dâu đấy!”. Nói xong,
anh yêu chiều cọ cọ vào mũi Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất lúng túng, xua
tay, run rẩy nói: “Không được, không được…”.

“Tại sao?”,
Trâu Tướng Quân sa sầm nét mặt, “Bố rất bận, ngay cả anh cũng khó mà gặp
được, hôm nay bố dành thời gian về nhà gặp em, chẳng lẽ không nể mặt ông ấy
sao? Bố anh nói một, anh còn chẳng dám nói hai nữa là!”.

Ngụy Nhất nghĩ tới hình
ảnh Bộ trưởng Trâu cao lớn oai vệ trong bộ com lê phẳng phiu thường thấy trong
các buổi họp, hội nghị trên vô tuyến, cô bỗng rùng mình, run rẩy van nài:
“Em đâu dám không nể mặt… Bộ trưởng Trâu! Hôm nay quả thực không được,
em còn chưa chuẩn bị gì cả… em… chân của em mềm nhũn ra rồi đây này..”

Trâu Tướng Quân bật cười
ha hả, nói: “Bố anh không khó tính đến mức sẽ ăn thịt em đâu! Chỉ là hơi
nghiêm khắc với anh thôi, chắc chắn sẽ hiền hậu đối với một cô bé như em. Cùng
lắm thì ông cũng chỉ quan tâm tới cuộc sống, tình hình học tập của em thôi, sẽ
không làm khó em đâu! Ngụy Tiểu Trư của chúng ta lễ phép như vậy, sao có thể
làm mất lòng người lớn được?”. Anh khẽ hôn lên má cô rồi nói tiếp:
“Nếu hai chân không còn sức nữa thì để chồng cõng em đi nhé?”.

Ngụy Nhất đành đồng ý
với một khuôn mặt rầu rĩ.

Cô Tần đổ gạo vào nồi
rồi xoa xoa hai tay vào nhau bước ra: “Không ăn cơm mà đi luôn sao?”.

Trâu Tướng Quân nói bố
mình đã về nhà, đồng thời thân mật mời bà về cùng. Cô Tần dù có ngốc nghếch
đến mấy cũng biết rằng đôi trẻ đang tận hưởng quãng thời gian tân hôn vui vẻ,
một bà già như mình sao có thể chen vào giữa được. Vậy là cô nở một nụ cười
thật tươi, nói không đi, còn không quên dặn dò Trâu Tướng Quân lái xe cẩn thận.

Lúc này, Bộ trưởng Trâu
và Trâu phu nhân – La Anh đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, Trâu
Tướng Quân và Ngụy Nhất cùng ngồi ở ghế đối diện.

La Anh vốn đã vừa ý với
cô con gái lớn của Ngụy Đông Cốc, luôn coi đó là con dâu tương lai của mình,
ngoài Ngụy Trích Tiên ra thì những cô gái khác đều không thể lọt vào mắt bà.
Hơn nữa, bà đã nghe được thông tin Ngụy Nhất từng qua lại với Tô Thích được nửa
năm, vì vậy, với cô con dâu này, La Anh luôn cảm thấy không ưng mắt.

Năm đó, khi con trai tự
ý đính hôn, hai mẹ con đã xảy ra tranh cãi, chiến tranh lạnh một thời gian,
biết làm sao được khi con trai bà kiên quyết một lòng một dạ với cô gái này,
cũng không thể vì một đứa con dâu còn chưa ra mắt mà từ bỏ con trai được. Cố
chấp được vài tháng rồi bà cũng thôi, để mặc con trai tự quyết định.

Hôm nay chứng kiến Ngụy
Nhất tính tình yếu ớt, nội tâm, giữ kẽ, bà càng nhớ tới những ưu điểm của Ngụy
Trích Tiên, bởi thế Ngụy Nhất càng không nhận được sự yêu mến của bà. La Anh
thầm nghĩ, một người con gái yếu đuối như vậy sao có thể trợ giúp đứa con trai
tài năng xuất chúng của mình. Nhưng La Anh xuất thân danh giá, được giáo dục
tốt, dù không yêu mến Ngụy Nhất nhưng cũng rất biết cách cư xử để người khác
không phát hiện ra. Bộ trưởng Trâu lại càng không nói cười tùy tiện, sau khi
hỏi vài câu đơn giản, ông liền đeo kính và chăm chú đọc báo.

Nhân vật luôn xuất hiện
trên vô tuyến giờ ngồi ngay trước mặt, bản thân còn phải cung kính gọi bằng bố,
dư vị đó không phải ai cũng biết được. Ngụy Nhất dè dặt, có hỏi có trả lời, cô
chỉ sợ mình sơ suất.

Còn Trâu Tướng Quân thì
trái ngược hẳn, ngồi dạng hai chân, bộ dạng rất tự nhiên, anh thường lạnh lùng
với bố mẹ, chỉ khi có mặt vợ yêu ở đó mới mặt mày rạng rỡ, cười không ngớt.

Bởi thế La Anh càng căm
ghét hồ li tinh Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất muốn đi vệ
sinh, nhịn mãi rồi không chịu nổi nữa, sau khi đấu tranh hồi lâu về cách xưng
hô, cuối cùng cô hàm hồ nói: “Mẹ, con vào nhà vệ sinh một chút”.

La Anh “ừm”
một tiếng, chẳng biết bà có đồng ý cách gọi đó của cô hay không. Ngụy Nhất đứng
lên đi được hai bước, liền nghe thấy một câu sắc lạnh: “Không cần gọi là
mẹ vội! Đám cưới còn chưa tổ chức mà”. Ngụy Nhất dừng lại, không muốn hao
tâm tổn trí suy nghĩ ý nghĩa của câu nói đó, khẽ ậm ừ một tiếng trong cổ họng
rồi rảo bước đi nhanh.

Từ trong nhà vệ sinh đi
ra, khuôn mặt của La Anh đã có chút hòa khí, mặc dù không được thân thiện như
cô Tần, nhưng cũng nở được nụ cười, bà nói với Ngụy Nhất: “Ta và ông nhà
đã quen biết nhau từ lâu, bây giờ kết thành thông gia, có thể coi như đã thân
lại càng thêm thân rồi. Để rồi ta sẽ bàn bạc với mẹ con, chọn một ngày lành
tháng tốt, tổ chức tiệc cưới cho con và Trâu Tướng Quân”.

Ngụy Nhất đâu biết rằng,
nhân lúc cô không có mặt ở đó, Trâu Tướng Quân đã buông một câu tàn nhẫn:
“Muốn có con trai, mẹ đừng giữ bộ mặt như thế”.

Hai bậc phụ huynh nhà họ
Trâu lớn tiếng trách mắng con trai đại nghịch vô đạo. Nhưng khi Ngụy Nhất quay
trở lại, thái độ quả nhiên đã thay đổi.

Ngụy Nhất lo sợ, vội
vàng nói: “Dì… Không cần cầu kỳ đâu, con còn chưa tốt nghiệp mà!”.
Vừa định thốt tiếng mẹ thì chợt nhớ ra, cô liền đổi cách xưng hô.

La Anh khí chất cao quý,
tư thế ngồi còn thẳng hơn cả một cô gái trẻ như Ngụy Nhất, bà khẽ đưa mắt liếc
Ngụy Nhất một cái, cười nhạt: “Nhà họ Trâu chúng ta không giàu có như nhà
họ Ngụy, nhưng dù thế nào cũng là thế gia, sao có thể để cô dâu mới phải chịu
ấm ức được, làm như thế chỉ khiến người ta cười cho”.

Ngụy Nhất ngây thơ trong
sáng, buột miệng nói luôn: “Vậy thì đừng cho người ngoài biết nữa
ạ!”.

Cả đời La Anh hô mưa gọi
gió trên thương trường, tính cách mạnh mẽ, không thua kém gì cánh mày râu, lúc
này đây lại bị một đứa trẻ con chặn họng, lập tức thay đổi sắc mặt, cười nhạt:
“Xem ra Ngụy Đông Cốc hằng ngày công việc làm ăn quá bận nên cũng không có
thời gian giáo dục con gái”. Ngay cả thông gia mà bà cũng gọi tên một cách
trực tiếp như thế. Ngụy Nhất dù ngốc nghếch đến mấy cũng biết rằng mình đã chọc
giận quý bà tôn quý này rồi, liền cúi đầu không dám nói gì nữa.

La Anh nói châm biếm một
hồi, thấy Ngụy Nhất móc hai tay vào nhau, mặt cúi gằm xuống, bộ dạng thật đáng
thương, cũng thỏa mãn phần nào. Bà cũng thuận tình xuống nước, không kì kèo với
con trẻ nữa, bắt đầu bàn bạc với ông Trâu về chuyện hôn lễ.

Trâu Tướng Quân bây giờ
mới từ tốn mở miệng: “Mẹ, mẹ không nghe thấy con dâu mẹ nói tạm thời hãy
khoan tổ chức hôn lễ sao?”.

La Anh sững người, cảm
thấy bị mất vẻ uy nghiêm trước mặt con dâu, liền nổi giận đùng đùng: “Con
thật bất hiếu, đừng có lấy vợ rồi thì quên cả mẹ như thế Con nghe lời vợ hay
nghe lời mẹ hả?”.

Trâu Tướng Quân tươi
cười nói, “Đương nhiên là phải nghe mẹ rồi!”. Thấy nét mặt của La Anh
đã dịu bớt, anh lại nói: “Nhất Nhất còn nhỏ, vẫn đang đi học, bây giờ tổ
chức đám cưới thì thật sự là sẽ ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống và học tập
của cô ấy. Dù sao thì những người biết chuyện bọn con kết hôn cũng chưa nhiều
nên cứ đợi thêm hai năm nữa vậy!”.

La Anh thấy con trai nói
cũng có lý nên không kiên quyết bảo vệ ý kiến của mình nữa, khẽ trách mắng:
“Vậy thì con đi mà bảo vệ cô gái bé nhỏ của con!”.

Sau bữa cơm tốì, Trâu
Tướng Quân muốn đưa Ngụy Nhất về luôn. Ngụy Nhất vô cùng mừng rỡ, ở bên bố mẹ
chồng, cô bị ức chế tới nỗi không dám hít thở mạnh. Thấy Trâu Tướng Quân lần
này hành xử đúng với ý mình, cô lén lút nở nụ cười với anh.

Nụ cười đó bị La Anh bắt
gặp, khuôn mặt bà bỗng chốc sa sầm lại vài phần sau lớp phấn trang điểm nhẹ,
nói với giọng điệu chẳng vui vẻ gì: “Cả năm không về nhà lấy một lần! Hôm
nay, bố con tranh thủ dành thời gian về nhà mà con chỉ đưa vợ tới ngồi chơi
một lát, ăn tối xong lại muốn đi luôn sao? Làm gì có lề lối đó chứ? Mẹ cứ
tưởng trước đây con tuổi trẻ ngông cuồng, tự do yêu đương bên ngoài, có vợ rồi
thì sẽ xử sự tốt hơn, nhưng giờ mẹ thấy, con lấy vợ hay không lấy vợ cũng chẳng
khác gì nhau, chi bằng đừng lấy nữa cho xong!”.

Những lời trách cứ nặng
nề, câu nào cũng ngụ ý rằng con dâu mới thật vô dụng.

Ngụy Nhất ngồi yên không
nhúc nhích, vô duyên vô cớ lại bị trách mắng một hồi, trong lòng cảm thấy ấm
ức, đôi mắt đã đỏ hoe.

Trâu Tướng Quân lại càng
bực tức, kéo mạnh tay Ngụy Nhất đứng lên, rảo bước đi thẳng mà chẳng buồn chào
hỏi.

La Anh đuổi theo vài
bước rồi lại bực tức quay về, nói với chồng rằng cả con trai và con dâu cũng đi
cả rồi.

Bộ trưởng Trâu vừa qua
độ tuổi sáu mươi, tinh thần vẫn rất minh mẫn, vẻ uy nghiêm trong ánh mắt cũng
không thua kém năm xưa. Đường nét và khuôn mặt thanh tú của Trâu Tướng Quân
giống mẹ nhưng tính cách ngông cuồng độc đoán lại được thừa hưởng từ bố. Ông
trợn mắt nhìn vợ trách mắng: “Chẳng phải đều do miệng lưỡi của bà hay sao?
Bọn trẻ khắc có dự định của chúng, cần bà phải bận tâm lo lắng ư? Bà ưng ý ai
thì con trai phải lấy người ấy chắc? Hơn

nữa thằng Quân cũng lớn
rồi, với lại ngay cả lúc bé nó cũng có chịu sự quản giáo của bà đâu! Theo tôi,
con bé đó rất được, ngây thơ trong sáng, thật thà nho nhã, xem ra lại hợp với
thằng con ngang ngược của bà. Cứ quyết định vậy đi, tôi không phản đối chúng
nó, bà sau này cũng đừng nhúng tay vào chuyện này nữa!”. Nói xong, ông
phẩy tay áo đi lên lầu.

Bộ trưởng Trâu và La Anh
dù là vợ chồng đã mấy chục năm nhưng cuộc hôn nhân của họ không phải vì tình
yêu, mà vì sự liên kết giữa chính trị và thương trường. Cuộc sống vợ chồng
không chỉ có tình cảm nam nữ thuần túy. Nghe những lời nói lạnh nhạt của người
ngày nào cũng đầu ấp tay gối, La Anh cũng không để bụng. Bà chỉ lẩm bẩm trút
cơn bực bội vài câu, tâm trạng thông thoáng rồi cũng thoải mái đi lên lầu nghỉ
ngơi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+