Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trước là tiểu nhân, sau là quân tử – Chương 48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 48: Ước rằng,
chưa từng có một đêm như thế

Lần thứ hai Trâu Tướng
Quân bước vào trong khu ký túc xá nữ, Nam Nam lại nghênh ngang theo vào. Hóa
ra, cánh cổng sắt to lớn của ký túc lại không hề hấn gì với cô nàng mèo nhập
ngoại này, muốn đến là đến, muốn đi là đi. Khi Nam Nam bất ngờ đi vào, rất được
mấy cô gái trong phòng chào đón, đến khi để ý mới thấy phía sau lưng cô ả còn
có kẻ đi cùng, tất cả đều vô cùng ngạc nhiên và mừng rõ. Nam Nam dẫn theo ba
chú mèo con đến như một kỳ tích.

Lũ mèo con rất đáng yêu
nhưng không được thừa hưởng nhiều đặc điểm di truyền từ mẹ, chúng đều gầy, đám
lông vàng vàng trắng trắng, không khác mấy so với đám mèo đất. Xem ra, mặc dù
huyết thống của đám mèo hoang không cao quý nhưng không thể coi thường khả năng
sinh sản và duy trì nòi giống của chúng.

Nhưng Nam Nam không hề
biết rằng lũ mèo con mà cô ả sinh ra lại khác với mình, cô ả vẫn dành cho lũ
con tình yêu thương sâu đậm của một người mẹ, không bởi vì ngoại hình “quê
mùa” của lũ con mà bủn xỉn tình yêu thương.

Cả phòng Ngụy Nhất đều
băn khoăn suy nghĩ, nếu để mấy chú mèo con tiếp tục lang thang theo mẹ thì thật
vô trách nhiệm, giống như việc sinh con ra rồi lại không chăm sóc, giáo dục
chúng đến nơi đến chôn. Vậy là, cả phòng quyết định, mỗi người đem một con về
nhà nuôi, để chúng được hưởng sự giáo dục có quy tắc của gia đình, sửa đổi tính
xấu hay rình bắt chuột của chúng. Ngụy Nhất có trách nhiệm mang Nam Nam về.

Thời gian trôi đi nhanh
chóng, nếu chăm chú lắng tai nghe thì có thể nghe thấy tiếng trôi vèo vèo của
nó.

Khi đã chính thức qua
lại với Trâu Tướng Quân, cô mới biết ngày nào anh cũng bận rộn với biết bao
việc của công ty. Trước đây, Ngụy Nhất chỉ biết việc hằng ngày của anh là chơi
mạt chược, đấu địa chủ và chơi gái. Bây giờ xem ra hoàn toàn không phải như vậy.

Nền kinh tế của Trung
Quốc trong mấy năm gần đây phải đối mặt với các vấn đề khó khăn như tăng trưởng
bong bóng, kinh tế đình trệ, lạm phát… Trong hoàn cảnh đầy biến động đó, Tập
đoàn La Thái Tông vẫn đứng vững, mặc dù không thể tách khỏi nguyên do từ thế
lực lớn lạnh của Bộ trưởng Trâu nhưng trên thực tế, tập đoàn cũng có những điểm
mạnh hơn những công ty khác.

Tạm thời không nói tới
bộ máy quản lý hùng hậu, chỉ nói riêng về uy thế của tòa nhà làm việc của tổng
công ty cũng đủ khiến một vài doanh nghiệp vừa và nhỏ chạy theo không kịp. Mỗi
lần đi cùng Trâu Tướng Quân tới tòa nhà làm việc của Tổng công ty La Thái Tông,
trong sâu thẳm tâm trí, Ngụy Nhất đều không ngừng khảng khái thốt lên:
“Chủ nghĩa tư bản rốt cuộc đã bóc lột của người dân bao nhiêu tiền cơ
chứ?”.

Phòng làm việc của Trâu
Tướng Quân ở trên tầng cao nhất, độc chiếm cả một tầng. Bên trong, ngoài những
thiết bị văn phòng cao cấp còn có cả phòng ngủ, phòng đọc sách, nhà vệ sinh,
thậm chí còn có cả phòng bếp nữa. Trước khi gặp Ngụy Nhất, phần lớn thời gian
Trâu Tướng Quân đều ngủ ở đây. Có câu thỏ khôn làm ba hang, con thỏ Trâu Tướng
Quân này cũng thật nhiều hang động, rõ ràng là vô cùng khôn khéo rồi.

Lần đầu tiên tới phòng
làm việc của Trâu Tướng Quân, Ngụy Nhất còn rụt rè, rón rén, lúc thì đánh vỡ
máy lọc nước, lúc lại đến nhà vệ sinh rồi không tìm được đường quay lại. Khi
tới nhiều lần, đã thành ngựa quen đường rồi thì cũng có thể thành thục tưới
nước cho cây xương rồng, một mình đi vào tòa nhà còn có thể tự nhiên đón nhận
những cái cúi chào đầy lễ phép của nhân viên bảo vệ và nhân viên lễ tân.

Ngụy Nhất cau mày suy
nghĩ hồi lâu, đề cao tính cẩn thận của Tiểu Trương – thư ký của Trâu Tướng
Quân, quyết định đưa Nam Nam tới phòng làm việc của anh để nuôi dưỡng. Mối hiềm
khích của Trâu Tướng Quân với con “mèo Tây” này chủ yếu là do tên
gọi. Mỗi lần Ngụy Nhất gọi “Nam Nam, ăn cơm thôi”, anh và con mèo đó
lại cùng hào hứng chạy về phía bàn ăn, mối hận này không thể đội trời chung
được. Đương nhiên Trâu Tưóng Quân không đồng ý việc đưa con mèo mẹ này về phòng
làm việc của mình. Nhưng anh không thể thắng nổi khuôn mặt méo xệch, giàn giụa
nước mắt của Ngụy Nhất: “Sao anh không yêu các động vật bé nhỏ như em
vậy?”. Thế là Trâu Tướng Quân đành buông súng đầu hàng. Việc đưa Nam Nam
vào văn phòng của Trâu Tướng Quân cũng phải tốn nhiều công sức. Hôm đó, người
bảo vệ có việc gia đình nên đã tìm một người đồng hương tới làm thay một thời
gian. Người đó rất thật thà, làm việc nghiêm túc. Thấy Ngụy Nhất lưng đeo cặp
sách, tay ôm một chú mèo rất lớn định vào công ty, anh ta liền đường hoàng chạy
ra ngăn Ngụy Nhất lại, chỉ vào tấm biển nội quy phía sau lưng, giọng nói rõ
ràng mạch lạc, “Cô bé, không được mang động vật vào trong tòa nhà”,
khiến Ngụy Nhất tiên thoái lưỡng nan, vô cùng bối rối.

Lúc đó, cô nhân viên lễ tân
đang chuyện phiếm với đồng nghiệp, bắt gặp cảnh phu nhân của chủ tịch hội đồng
quản trị lại đang bị người đồng hương của bảo vệ lôi ra một bên nghe giáo huấn,
cô sợ toát mồ hôi, vội vàng chạy ra, hét lên. “Để cô ấy vào! Anh có biết cô ấy
là ai không?”.

“Cô ấy là ai? Công ty đã
có quy định, chúng ta phải chấp hành nghiêm túc, dù cô ấy có là phu nhân của
chủ tịch hội đổng quản trị cũng không được!”, người đồng hương nói tiếng
Thiểm Tây, âm vực hùng hồn, mạnh mẽ.

Một câu nói khiến cô
nhân viên liên tục thay đổi sắc mặt, lúc trắng bệch ra, lúc lại tái xanh, trong
lòng cô vừa khâm phục vừa đồng tình với người đồng hương đó. Ngụy Nhất thấy rất
nhiều khách hàng đều dừng bước nhìn mình nên sợ gây thêm phiền hà cho công ty
liền cúi đầu định đi ra ngoài. Người đồng hương đó hào hứng vì mới được nhận
chức, chuyện bé xé ra to, đang có hứng giáo huấn người khác, đâu dễ dàng buông
tha như vậy. Anh ta liền túm lấy cặp sách của Ngụy Nhất, lớn tiếng mắng mỏ. Anh
ta dốt nát gàn dở nhưng bản lĩnh làm quan trọng hóa vấn đề lại được rèn luyện
rất thành thục, cuối cùng chuyện đó cũng truyền tới tai Trâu Tướng Quân. Trâu
Tướng Quân đang bận họp, đành phải dừng giữa chừng, sa sầm nét mặt chạy xuống
hiện trường, liền nhìn thấy người bảo vệ đó đang đỏ mặt tía tai kéo lấy cặp sách
của Ngụy Tiểu Trư, còn cô ấy thì giàn giụa nước mắt

Trâu Tướng Quân vừa tới,
mọi người đều tự động nhường đường cho anh.

Người đồng hương đó là
người đã được chứng kiến nhiều chuyện, ở quê, anh nhiều lần đích thân tổ chức
các buổi chiếu phim ngoài trời. Lúc này, thấy khí thế của Trâu Tướng Quân, biết
đó là một người quản lý đích thực, liền bước tới cung kính bẩm báo, dùng ống
tay áo chùi chùi chỗ nước bọt băn tung tóe hai bên mép, khinh miệt chỉ vào Ngụy
Nhất “Còn nói cô ta là nhân vật to lớn gì chứ, tôi yêu cầu cô ta trình thẻ
làm việc, cô ta không có, hỏi cô ta có phải là giám đốc không, cô ta cũng nói
không phải. Cô ta có thể là nhân vật to lớn gì chứ?”.

Sắc mặt của Trâu Tướng
Quân vẫn hết sức lạnh lùng, kéo Ngụy Nhất lại bên mình, nói với anh ta:
“Anh làm việc rất tốt, rất có trách nhiệm. Tiểu Trương, lương tháng của
anh ta là bao nhiêu? Trả cho anh ta ba tháng tiền lương”.

Đám đông ồ lên kinh ngạc
còn người đồng hương kia rất đắc ý. Trâu Tướng Quân dừng lại một chút, nói
tiếp: “Cô ây không phải là nhân vật gì to lớn, mà chỉ là vợ tôi
thôi”.

Nói xong, anh cúi người
xuống giúp Ngụy Nhất lau nước mắt, khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt lại trở về
trạng thái nghiêm nghị: “Lĩnh lương xong rồi thì có thể đi. Anh không cần
làm việc ở đây nữa”.

Người đổng hương đang vui
sướng, nghe được câu nói đó, nét hổ hởi còn chưa kịp tan biên, anh ta sững
người lại, hét lên: “Vì sao chứ?”.

“Bởi vì tôi chính
là chủ tịch của La Thái Tông”.

Trâu Tướng Quân nói
xong, cầm tay Ngụy Nhất, đưa cô vào trong thang máy dành riêng cho chủ tịch.

Trong thang máy, Trâu
Tướng Quân nâng cằm Ngụy Nhất lên, tận tụy giúp cô lau khô nước mắt. Khuôn mặt
đầy sức hấp dẫn đó chỉ thể hiện sự dịu dàng trước mặt Ngụy Nhất, mê hoặc tới
nỗi không ai có thể cưỡng lại được. Ngụy Nhất sau một hồi ngẩn ngơ, thầm nghĩ,
người đàn ông này sao lại đẹp như vậy?

Trâu Tướng Quân tiếp tục
xoa xoa lên mặt Ngụy Nhất một hồi, cau mày nói: “Lúc em khóc sao lại xấu
như vậy?”.

Ngụy Nhất hằn học đá
chân một cái, quay người đi không thèm để ý tới anh.

Xem ra, thân thế của Nam
Nam quả là phi phàm, đuổi một người bảo vệ mới đổi được vị trí của cô là ở
đây. Nó lại rất không biết ơn, không cần nói tới việc hằng ngày nó giành mất
phần cá mà Ngụy Nhất làm cho Trâu Tướng Quân, điều đáng ghét nhất đó là chỉ cần
để nó một mình trong phòng làm việc, nhất định nó sẽ làm rối tung đống giấy tờ,
văn bản lên, nếu có người ở đó, nó lại làm ra vẻ cao quý, lười biếng, vô tội.

Nam Nam quả thật là một
cô “mèo Tây” bất chấp đạo trời phép nước và có suy nghĩ sâu xa.

Hè đến, Ngụy Nhất và
Nguyệt Nguyệt cùng làm thêm ở một công ty nhỏ, quyết định ở lại trong ký túc.
Trâu Tướng Quân không chịu, vừa đấm vừa xoa, lúc thì nói là trong ký túc không
có điều hòa, nóng thế người sẽ nổi đầy rôm sảy, lúc lại nói là ký túc vắng
người thế sẽ có nhiều chuột, khi thì nói ký tức đổi người quản lý rồi, anh
không tiện đến gặp cô, cuối cùng lại buông một câu phớt lò: “Nếu em không
đến ở cùng anh, anh sẽ phóng sinh con mèo đó”. Ngụy Nhất bất đắc dĩ, đành
dọn về ở cùng Trâu Tướng Quân, lần này có thể coi như hai người đã sống chung
theo đúng nghĩa nhất. Trâu Tướng Quân vô cùng vui sướng, hằng ngày, dù muộn thế
nào anh cũng cố gắng về nhà, đối xử với Ngụy Nhất rất tốt.

Mới bắt đầu kỳ nghỉ hè,
Ngụy Nhất liền nhận được điện thoại của bà Ngụy, bà không nói rõ nguyên do, chỉ
hỏi cô hôm đó có về nhà ăn cơm không. Ngụy Nhất rất ngạc nhiên vì bà Ngụy trước
giờ chưa từng hỏi chuyện cơm nước của cô, nhưng cô cũng không nghĩ ngợi gì
nhiều, nói không về và đang sống chung với Trâu Tướng Quân. Bà Ngụy không nói
thêm gì nữa, không mặn mà cũng chẳng lạnh nhạt, cúp máy.

Cái miệng của Trâu Tướng
Quân được Ngụy Nhất chăm sóc thành quen, các món ăn ở nhà hàng giờ không còn
hợp khẩu vị với anh nữa. Mỗi buổi tối, cứ đến giờ cơm là anh lại nhớ tới Ngụy
Nhất và các món ăn cô nấu. Dù Ngụy Nhất còn nhỏ tuổi nhưng lại đảm nhiệm vai
trò người vợ một cách rất hiền thục, đảm đang, chăm chỉ nấu ăn và làm những món
bánh mà Trâu Tướng Quân thích, mọi việc trong nhà đều được cô thu xếp chu đáo.
Cô Tần vài lần đã ôm trán làm vẻ rầu rĩ: “Ôi chao, ngay cả Nám Nám giờ cũng
không còn cần cô nữa rồi, cô phải rút lui an toàn thôi”.

Ánh mặt trời mùa hè thật
gay gắt, cô nữ sinh Ngụy Nhất ngày nào cũng chạy đi chạy lại ngoài đường cùng
Nguyệt Nguyệt nên đã đen đi nhiều, bắp chân cũng rắn chắc hơn, xern ra lại càng
trẻ trung, khỏe mạnh. Hằng ngày, buổi sáng cô đi làm, tối về lại nấu cơm, còn
bận rộn hơn cả Trâu Tướng Quân. Dù bận rộn đến mấy nhưng cuộc sống của cô rất
phong phú, trạng thái tinh thần cũng tốt, lúc nào cũng tươi cười vui vẻ.

Một buổi chiều trong kỳ
nghỉ hè, Ngụy Nhất nhận được điện thoại của Ngụy Đông Cốc. Trong suốt hai mươi
năm qua, số lần mà Ngụy Đông Côc chủ động gọi điện cho cô con gái út có thể đếm
được trên đầu ngón tay, Ngụy Nhất nhìn màn hình di động hiện lên chữ
“Bố”, cô ngẩn người ra hồi lâu mới ấn nút nghe. Qua điện thoại, cô
cảm thấy giọng nói của Ngụy Đông Cốc khản đặc, có vẻ đã già đi nhiều. Ngụy Nhất
và bố từ trước đến giờ chẳng có chuyện gì để nói nhiều, sau vài câu khách sáo
mở đầu, lại có phần ấp úng giữa chừng. Ngụy Nhất nghi hoặc hỏi: “Bố, có chuyện
gì sao?”.

Ngụy Đông Cốc ngữ khí
bình thản, dừng lại một chút, nói: “Ngày mai nhà ta làm món thịt hầm mà
con thích ăn nhất, có về nhà ăn cơm không?”.

Ngụy Nhất tiện tay lật
giở cuốn tạp chí, cắn một miếng nho, nói: “Ngày mai con còn phải đi làm,
chắc không về được đâu, con và Trâu Tướng Quân ăn cơm ở nhà là được rồi”.

Ngụy Đông Cổc dường như
thở hắt ra một hơi, sau đó mới chậm rãi nói: “Ban nãy ngủ một giấc, bố lại
mơ thấy dì của con”.

Trái tim Ngụy Nhất nhói
lên đau đớn, quả nho trên tay lăn xuống đất, cô không biết phải phản ứng thế
nào.

Vài giây sau, giọng nói
của Ngụy Đông Cốc có phần do dự, hỏi: “Bà ấy… bà ấy… trước khi ra
đi… có nói gì không con?”.

Ngụy Nhất ngồi ngây ra
một lát, thật thà nói: “Dì nói rất muốn gặp bố”.

Ngụy Đông Cốc nghe thấy
câu đó, phản ứng có phần sốc nổi, lại ôm ngực ho không ngớt, Ngụy Nhất vội vàng
hỏi: “Bố, bố không khỏe sao?”.

Ngụy Đông Cốc mãi mới
cắt được cơn ho, thở dài một tiếng não nề, nói: “Văn Tú, dì của con đó, bố
bỗng nhiên… thây nhớ bà ấy, rất nhớ bà ấy”.

Dường như câu nói này,
ngoài Ngụy Nhất ra thì nói với ai cũng không có tác dụng gì, vậy là ông quyết
định gọi điện cho Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất thấy đau nhói
nơi lồng ngực, cứng cỏi nói: “Con còn có chút việc”, sau đó liền cúp máy.

Trâu Tướng Quân ngồi bên
cạnh, thấy hai mắt Ngụy đỏ hoe, nước mắt lại ngân ngấn. Anh bước tới trước ôm
cô vào lòng, hôn lên trán cô rồi khẽ nói: “Tiểu Trư, còn có anh nữa
mà”.

Ngụy Nhất sà vào vòng
tay của Trâu Tướng Quân, rất lâu sau mới ngước mắt lên: “Khi nói chuyện bố ho
rất nhiều, hình như ông bị cảm. Anh nói xem, em có nên về thăm nhà
không?”.

Trâu Tướng Quân đưa tay
nghịch nghịch mấy sợi tóc trên đỉnh đầu cô, nói: “Được chứ, khi nào rảnh,
anh sẽ đưa em về thăm nhà”.

Đêm đó, Ngụy Nhât không
ngủ được, cô cứ trằn trọc mãi, hết quay bên này lại sang bên kia, nghĩ mãi về
câu hỏi thăm của Ngụy Đông Cốc về mẹ. Thầm nghĩ, mẹ con đã chờ đợi cả cuộc đời,
cuối cùng ôm hận mà ra đi, bố sống đến một độ tuổi nhất định, ngủ một giấc,
bỗng có giấc mơ đó mới nhớ ra còn có một người như vậy! Thật buồn cười, cũng
thật đau lòng.

Con người, thường đến
khi già mới hồi tưởng, nhớ về những người vấn vương tình cảm với mình khi còn
trẻ. Xem ra, một doanh nhân lẫy lừng như Ngụy Đông Cốc cũng không thể thoát
khỏi sự truy đuổi của tuổi tác. Quả thật là ông đã già rồi.

Nghĩ tới những điều này,
mối oán hận trong lòng Ngụy Nhât đối với bố cũng được vơi đi phần nào.

Nhưng thời gian rỗi của
Trâu Tướng Quân lại giống như báu vật, vì vậy, kế hoạch về thăm Ngụy Đông Cốc
của hai người vẫn chưa thực hiện được. Cứ lùi thời hạn mãi, chớp mắt một cái đã
tới trung tuần tháng Tám rồi.

Công việc làm thêm trong
mùa hè của Ngụy Nhât sắp kết thúc, ngày nào cô cũng rất nhàn rỗi, cứ đi đi lại
lại trong nhà, sắp xếp lại các vật dụng trang trí, mang đống chăn mùa đông ra
phơi, học thêm vài món ăn mới. Ngày nào cũng nhẹ nhàng, êm ái trôi qua, nhàn
rỗi đến mức giống như một con thiên nga trắng muốt được nuôi dưỡng trong lồng
vậy.

Ngụy Nhất có biệt tài
trong lĩnh vực bếp núc, các món do cô tự nghĩ ra có mùi vị rất đặc biệt khiến
Trâu Tướng Quân không ngớt lời khen ngợi. Hôm đó, Trâu Tướng Quân vừa vào tới
cửa đã ngửi thấy mùi hương thơm lừng, tay cũng chẳng kịp rửa, bốc ngay một
miếng thịt bỏ vào miệng. Vừa thỏa mãn cơn đói vừa nói lý lẽ với vợ “đầu
óc không linh hoạt nhưng tài nghệ nấu ăn bậc nhất” này, khiến Ngụy Nhất
phải kiễng chân lên để véo tai anh.

“Hừ, cuộc sống gia
đình cũng phóng đãng gớm nhỉ!”, một giọng nói đầy nhạo báng vọng lại từ
phía cửa. Ngụy Nhất và Trâu Tướng Quân đều quay ra nhìn, thì ra chính là Ngụy
Trích Tiên!

Sắc mặt của cô ấy rất
không tốt, hai mắt đỏ hoe, hình như vừa khóc xong.

“Sao cô lại vào
được đây?” sắc mặt của Trâu Tướng Quân lập tức sa sầm lại.

“Cửa không khóa nên
tôi vào, không được sao?”

Ngụy Nhất đã kịp phản
ứng lại, cho dù quan hệ không thân thiết nhưng cũng là chị của mình, người đến
nhà là khách, không thể lạnh nhạt được. Cô vội vàng chạy tới kéo tay Ngụy Trích
Tiên: “Chị, mới về nước sao? Đã ăn cơm chưa?”. Ánh mắt cô lại đưa ra
phía chị, xem người đó có cùng về không.

Ngụy Trích Tiên lại
chẳng thèm đáp lời, gõ mấy tiếng lộc cộc từ đôi giày cao gót xuống nền nhà theo
bước chân, đến trước mặt Ngụy Nhất, một cái tát như trời giáng, mở miệng mắng
nhiếc: “Tao nói cả nhà đều không mời được mày về, thì ra mày ở đây tằng
tịu với đàn ông!”. Cái tát manh đến nỗi khiến Ngụy Nhất mất đà, ngã ngồi
xuống chiếc ghế sau lưng cô.

Trâu Tướng Quân nổi
giận, xông ngay tới, lớn tiếng quát lên: “Cô giở cái trò thần kinh gì
vậy?”.

Ngụy Nhất một tay ôm má,
một tay kéo Trâu Tướng Quân lại, nhìn thẳng vào Ngụy Trích Tiên, xem chị ấy
muốn làm gì.

Ngụy Trích Tiên lạnh
lùng nói: “Tôi quản giáo người em bất hiếu của nhà tôi, liên quan gì tới
người ngoài như anh?”.

Trâu Tướng Quân nổi giận
lôi đình, gay gắt nói: “Đừng nghĩ rằng cô là phụ nữ thì tôi không dám động
tay với cô! Người ngoài cái gì? Tôi đã là chồng hợp pháp của cô ấy!”.

Sắc mặt của Ngụy Trích
Tiên bỗng trờ nên trắng bệch, ngờ nghệch, không dám tin vào tai mình, chăm chăm
nhìn Trâu Tướng Quân: “Nghĩa là thế nào?”.

“Cút…”, Trâu
Tướng Quân chỉ ra phía cửa, nghiến răng nói.

Ngụy Trích Tiên đã kịp
trấn tĩnh, hằn học nhìn Ngụy Nhất, nhả từng câu từng chữ một: “Tao vốn chỉ
nghĩ mày đố kị vì tao xinh đẹp hơn mày, vì vậy, từ nhỏ mày đã lạnh nhạt với
tao. Không ngờ, mày đúng là đồ máu lạnh! Bố có oán thù sâu xa gì với mày? Ông
ấy ốm nặng, mày cũng không thèm đi thăm? Nhà họ Ngụy chúng ta nuôi một con
chó, nuôi đến hai mươi năm nó cũng còn biết vẫy vẫy đuôi mừng rỡ, còn nuôi mày
thì có ích lợi gì chứ?”.

Ngụy Nhất và Trâu Tướng
Quân đều sững người, Ngụy Nhất đứng bật dậy, hỏi: “Bố sao vậy?”.

“Ha ha! Tao ở nước
ngoài, mày ở ngay cạnh bố bây giờ lại hỏi tao là bố sao vậy. Tao hỏi mày, mày
còn đáng là con gái bố không? Tao ở nước ngoài mà còn biết rõ tin tức ở nhà hơn
mày, mày nhìn lại mình đi, suốt ngày nhàn nhã ở đây, sớm ăn tối uống, vô cùng
sa đọa, nuôi mày thì có ích gì chứ? Cuối cùng cũng chỉ vô ích! Tao nghe nói,
lúc bố ốm nặng, muốn được gặp mày nên đích thân gọi cho mày, thế mà mày cũng
không về. Trái tim của mày bị chó gặm rồi à? Hả? Tao nói cho mày biết, bố bây
giờ đã… đã sắp không thể gắng gượng được nữa rồi, nếu không phải vì bố muốn
gặp mày thì tao cũng chẳng thèm đến đây tìm, nhà họ Ngụy này coi như không có
người như mày! Tao đã chuyển lời xong mày có muốn về hay không thì tùy! Tùy
mày!” Nói xong, Ngụy Trích Tiên cũng nước mắt giàn giụa, nhìn Trâu Tướng
Quân một cái rồi quay người bước đi.

Chân tay Ngụy Nhất lạnh
ngắt, chỉ cảm thấy như có ai đó đang đánh rất mạnh vào lồng ngực mình, hết cú
này tới cú khác khiến cô cảm thấy thật khó thở, cô lao theo Ngụy Trích Tiên
hỏi: “Chị, bố bị bệnh gì?”.

Ngụy Trích Tiên đã đi ra
tới cửa, dừng một chút nhưng không quay người lại, ngữ khí cũng bớt gay gắt,
nói một câu thật thương tâm: “Ung thư phổi… giai đoạn cuối”.

Ngụy Nhất lảo đảo, phải
vịn vào chiếc ghế bên cạnh mới có thể đứng vững.

Khi Trâu Tướng Quân lái
xe đưa Ngụy Nhất tới bệnh viện, ngoài cửa phòng cấp cứu đã đông nghịt những
người họ hàng đứng chờ. Thấy Ngụy Nhất tới, thần sắc của mọi người đều rất phức
tạp.

Ngụy Nhất không còn thời
gian để ý tới những người khác, nước mắt làm mọi thứ trước mặt cô trở nên mờ
ảo, chỉ có thể nhìn lờ mờ thấy bóng người, mang máng biết rằng người đang cau
đôi mày rậm kia là Trâu Tướng Quân.

Ngụy Đông Cốc với sản
nghiệp to lớn, một doanh nhân uy thế lẫy lừng đã ở vào những giây phút cuối của
cuộc đời.

Y tá ngăn không cho Ngụy
Nhất vào, Ngụy Nhất khóc lóc gào lên: “Đó là bố tôi, đó là bố tôi…”.

Y tá bây giờ mới cho cô
vào, sau đó hỏi rõ thân phận con rể của Trâu Tướng Quân mới tiếp tục nhường
đường, tất cả những người còn lại đều phải đứng đợi bên ngoài.

Hóa ra, huyết thống
không có chuyện là thân hay không thân, mà chỉ là sâu sắc hay không sâu sắc.

Ngụy Nhất vừa nhìn thấy
người bố nằm trên giường bệnh, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Giờ đây nhớ lại, lần gặp
bố gần đây nhất đã mấy tháng rồi. Cái tát ngày hôm nay Ngụy Trích Tiên dành cho
cô, thực ra còn quá nhẹ, cô đúng là một đứa con bất hiếu. Dù rằng Ngụy Đông Cốc
đối xử không tốt với mẹ cô, nhưng đó cũng đã là ân oán của đời trước, suy cho
cùng, cô là con gái của ông, ông cũng đã nuôi dưỡng cô khôn lớn, công ơn nuôi
dưỡng sao có thể một nét phác họa là hết được.

Lúc này, hai mắt của
Ngụy Đông Cốc đang nhắm chặt, toàn thân cắm đầy các đầu dây dợ, sắc mặt nhợt
nhạt, hai má hõm sâu, không còn chút thần thái uy nghi như những năm trước đây
nữa.

Bà Ngụy hai tay bịt
miệng, lặng lẽ rơi lệ, nhìn thấy Ngụy Nhất, bà lau nước mắt rồi nói với Ngụy
Nhất: “Bố con vẫn tỉnh đấy, con gọi ông ấy đi”.

Ngụy Nhất ngoan ngoãn
gọi một tiếng: “Bố…”, cô cố gắng kiềm chế tiếng nức nở của mình, nước
mắt càng lúc càng giàn giụa.

Ngụy Đông Cốc quả nhiên
vẫn tỉnh, ông yếu ớt mở mắt ra, thấy cô con gái út đã tới, cố gắng nở một nụ
cười, khó nhọc đưa tay lên gỡ máy thở oxy trên miệng.

Y tá vội bước tới giúp
ông, Ngụy Đông Cốc lại đưa tay về phía Ngụy Nhất, Ngụy Nhất chần chừ trong giây
lát, cuối cùng cùng nắm chặt lấy tay ông. Đôi tay đó xa lạ mà khô gầy biết bao!

“Bố”, Ngụy Nhất lại
kêu lên.

“Bố”, bố đừng quá
xúc động, sẽ tốt thôi mà”, Ngụy Trích Tiên đứng bên cạnh nói, giọng nói
của cô lúc này cũng mang theo tiếng nức nở.

“Bố… bố…”,
Ngụy Nhất không biết phải an ủi như thế nào, chỉ biết luôn miệng gọi bố. Từ
nhỏ, cô chưa từng gọi bố một cách thân thiết, bây giờ tiếng gọi ấy gượng gạo,
trúc trắc đến nỗi khiến người ta thổn thức. Trong lòng cô vô cùng trống trải,
lo sợ, sợ gọi hết câu này, lại không có câu tiếp theo nữa.

Đôi mắt của Ngụy Đông
Cốc cứ đờ đẫn nhìn Ngụy Nhất, ông đưa tay lên muốn chạm vào mặt cô. Ngụy Nhất
vội khom người xuống, để bàn tay gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương đó chạm lên
mặt mình, khe khẽ, lướt nhẹ. Ngụy Đông Cốc biết rõ không thể cầm cự lâu thêm
nữa, ông đã tỉnh ngộ một điều, cả đời ông đã nợ Phan Văn Tú và đứa con gái này
quá nhiều, quá nhiều, giờ muốn bù đắp nhưng đã muộn, chỉ có thể đau xót nhìn
đứa con gái nhỏ, hận ông Trời không cho ông thêm mười năm nữa. Trong giây lát,
nước mắt của ông cũng nhạt nhòa.

Ngụy Nhất khóc đến hụt
cả hơi. Tại sao những ngưòi thân thiết nhất của cô, lần gặp gỡ nào cũng đều là
những cảnh tượng bi thương thế này. Cô hận bản thân mình trước đây có nhiều
thời gian nhưng cứ nhàn rỗi rong chơi, không về nhà chăm lo cho bố; hận mình
trước đây có bao nhiêu nước mắt lại để chúng tuôn rơi vì những người đàn ông,
chưa từng khóc vì bố; hận bản thân trước đây chữ nghĩa đầy mình mà chỉ thương
hoa tiếc nguyệt, chưa bao giờ viết một dòng về bố…

Tinh thần của Ngụy Đông
Cốc dường như đã khá hơn một chút, đôi mắt sáng hơn, khẽ thốt lên từ cổ họng:
“Nhất…”.

Ngụy Nhất vội vàng lao
tới, nắm lấy tay bố, nói: “Con đây bố”.

“Nhất Nhất… tha
lỗi cho bố…”

“Bố, bố rất tốt!
Bố, con không giận bố… bố đừng nói nữa…”

Cảm giác thật bất lực,
cô trân trối nhìn người thân của mình giành giật những giây phút cuối cùng của
cuộc đời, còn bản thân mình tràn trề sức lực lại không thể giúp gì được dù chỉ
một chút

“Con… gái… của
bố…”, Ngụy Đông Cốc kêu lên một tiếng cuối cùng rồi nhắm mắt. Cũng không
biết ông gọi Ngụy Trích Tiên hay Ngụy Nhất. Hai cô con gái cùng lao tới, đau
khổ gào khóc.

Bác sĩ ghi lại thời điểm
ông từ trần.

Tiếp sau đó là phần
tuyên đọc di chúc của luật sư, Ngụy Đông Cốc dành phần lớn sản nghiệp của mình
cho vợ, dành toàn bộ cổ phần của mình tại Tập đoàn Ngụy Thị cho con gái lớn là
Ngụy Trích Tiên, hai hệ thống cửa hàng ở vùng ngoại thành, ông dành cho con gái
nhỏ Ngụy Nhất…

Ngụy Nhất dường như
chẳng nghe thấy gì cả, cô quỳ trước linh cữu của bố, khóc hụt cả hơi.

Trâu Tướng Quân nhăn mặt
nhíu mày, nghi hoặc liếc nhìn vào bức di chúc trong tay vị luật sư đó nhưng
cũng không góp lời tham gia.

Ngụy Nhất khóc lóc vật
vã một hồi, bỗng trở nên điềm tĩnh, lạnh lùng. Cô lau khô nước mắt rồi đứng lên
đi ra ngoài, cũng không chào ai cả. Trâu Tướng Quân vội vàng đuổi theo sau.

Đi đến cổng bệnh viện,
Ngụy Nhất quay người lại nói với Trâu Tướng Quân, ngoài tinh thần mệt mỏi và
giọng nói khàn đặc, tất cả những thứ khác đều như ngày bình thường. Ngụy Nhất
nói, “Anh còn chưa ăn cơm, anh về ăn cơm đi. Em sẽ về trường một
mình”, cô dừng lại một chút, mệt mỏi hỏi lại: ”Đừng đi theo em nữa, được
không?”.

Mặc dù đó là câu hỏi
nhưng hỏi xong lại không đợi trả lời cô cứ thế đi thẳng, giơ tay vẫy một chiếc
taxi và biến mất trong màn đêm.

Trâu Tướng Quân đã phần
nào hiểu rõ tính cách của cô, càng là những niềm vui lớn hay những nỗi buồn vô
tận, cô lại càng không thích thể hiện ra mặt. Biết cô đang đau khổ, anh cũng để
cô được tự do.

Buổi tối đó, Ngụy Nhất
lại không về trường. Không ai biết cô đã ở đâu. Ai hỏi, cô cũng đều không nói,
coi như không có buổi tối hôm đó.

Từ trước đến giờ không
có buổi tối nào như thế mẹ đi rồi, bố cũng ra đi mãi mãi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+