Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Trường Sinh Kiếm – Hồi 3- Đêm Dài Chưa Hết 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bao đêm vừa mọc lên, lại lặn xuống.
Mặt đất yên tĩnh, yên lặng đến độ có thể nghe tiếng nước hồ xao động.

Cây đèn trên cửa lớn, nhè nhẹ dao
động trong gió, ánh đèn lại càng nhạt đi.

Viên Tử Hà cuộn tròn trong lòng Bạch
Ngọc Kinh, cô đã ngủ thiếp đi, thật tình cô quá mệt mỏi tựa như con bồ câu thất
lạc phương hướng, bây giờ đã tìm lại được nơi an toàn mình có thể ẩn úp.

Không chừng cô vốn không muốn ngủ,
nhưng mi mắt cứ từ từ đóng lại, bóng tối ôn như ngọt ngào rốt cuộc đã ôm choàng
lấy cô.

Bạch Ngọc Kinh nhìn cô, nhìn cái mũi
thẳng của cô, lông mày thật dài, bàn tay y đang vỗ nhẹ trên lưng cô.

Sau đó bàn tay của y chợt ngừng lại,
ngừng trên thụy huyệt của cô.

Y không dùng sức, y chỉ ấn nhẹ vào
một cái, bao nhiêu đó cũng đủ cho cô ngủ một giấc ngon lành đến sáng mai.

Rồi sau đó y rón rén bước xuống
giường lấy đôi giày, rón rén bước ra khỏi phòng.

Sao y yên tâm để cô một mình ở trong
phòng nhỉ, không lẽ y không sợ những người đó hại cô ?

Y không sợ.

Bởi vì y đã quyết tâm đến gặp những
người đó, y đã quyết tâm muốn giải quyết chuyện này trước khi trời sáng.

Lúc đó y sẽ có thể đem cô đi với
mình.

Y đã hứa với cô.

Y không phải là bồ câu, y là chim
ưng, nhưng y bay đã mỏi cánh quá rồi, y cũng muốn tìm một nơi để mình an toàn
làm tổ.

Ánh đèn lạnh băng băng, trong sân
chùm đằng la, hoa trên dàn cũng đang rung động trong gió.

Bạch Ngọc Kinh mang giày vào, đôi
giày cũ mà êm ái.

Trong lòng y cũng cảm thấy rất êm
ái, bởi vì y biết mình đã quyết định được một chuyện khó khăn, cuộc đời y từ
đây sẽ thay đổi hẳn.

Kỳ quái là, cái biến đổi trọng đại
nhất của đời người, thường thường lại quyết định trong cái khoảng khắc nhỏ bé
đó.

Có phải chăng bởi vì cái thứ tình
cảm ấy mãnh liệt quá, vì vậy mà mới đến nhanh như vậy !

Tình yêu vốn là đột ngột, chỉ có
tình bạn mới tích lũy thành sâu đậm.

Chỗ Phương Long Hương ở, là phía sau
cái lầu nhỏ.

Bạch Ngọc Kinh vừa bước qua, bèn
phát hiện ra Phương Long Hương đã mở cửa, đứng trước đó nhìn y.

Xem ra y hoàn toàn tỉnh táo, hiển
nhiên chưa hề ngủ qua.

Bạch Ngọc Kinh hỏi:

– Trong phòng ngươi có đàn bà ?

Phương Long Hương nói:

– Hôm nay không được tốt ngày, do đó
nơi đây ngay cả đàn bà cũng bỗng nhiên thiếu tiêu chuẩn.

Bạch Ngọc Kinh hỏi:

– Sao ngươi không lấy vợ, cũng khỏi
phải thời khắc này còn ngủ không được ?

Phương Long Hương nói:

– Ta còn chưa điên.

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Nhưng ta chắc điên rồi.

Phương Long Hương nói:

– Người đàn ông nào cũng không khỏi
lâu lâu điên vài lần, chỉ cần kịp thời tỉnh lại là được rồi.

Bạch Ngọc Kinh cười cười, y chỉ cười
cười.

Y biết tình cảm của mình hiện giờ,
không thể nào hạng người như Tiểu Phương sẽ cảm thông.

Phương Long Hương cũng cười cười
nói:

– Nhưng ta không ngờ được ngươi cũng
bạn bè lắm, tối nay còn có thì giờ rảnh rỗi lại đây bầu bạn với ta.

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Không phải ta đến tìm ngươi, ta
muốn ngươi đi tìm người.

Phương Long Hương hỏi:

– Tìm ai ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Ngươi có biết cái gã quan sai đội
mũ hồng anh, và tên bán mì đi đâu không ?

Phương Long Hương chau mày nói:

– Bọn họ không đi tìm ngươi, ngươi
lại đi tìm bọn họ ?

Bạch Ngọc Kinh hỏi:

– Không lẽ ngươi không hiểu
“Tiên phát chế nhân” ?

Phương Long Hương suy nghĩ một giây,
nói:

– Không chừng ta có thể tìm được bọn
họ.

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Tốt, ngươi tìm bọn họ đến đây, ta
ở trong phòng ăn chờ.

Phương Long Hương nhìn y, có vẻ do
dự, lại có vẻ nghi ngờ, y nhịn không nổi hỏi:

– Ngươi rốt cuộc muốn làm gì vậy ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Chỉ bất quá muốn đưa một thứ cho
bọn họ.

Phương Long Hương hỏi:

– Thứ gì ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Bọn họ muốn thứ gì, ta đưa bọn họ
thứ đó.

Phương Long Hương thở ra nói:

– Được rồi, ta đi đây. Hy vọng ngươi
đừng giết người ở đây, cũng đừng bị ai giết, đỡ cho ta sau này còn ăn cơm xuống
cổ.

oOo Châu Đại Thiếu hình như đã ngủ.

Bỗng nhiên, song cửa bình lên một
tiếng bị tung bật ra, một người đang đứng trước song cửa, chỉ trong khoảng khắc
nhỏ, người y đã đến bên giường, vỏ kiếm trong tay y đưa sát vào cổ họng của
Châu Đại Thiếu:

– Đi theo ta.

Châu Đại Thiếu chỉ còn nước đi theo.

Y chưa hề nghĩ tới trên đời này lại
có người thân thủ nhanh đến như vậy. Y bước ra khỏi cửa, gã mặc áo đen đi theo
sát y như chiếc bóng, không phải là để bảo vệ y, mà là để y bảo vệ.

Y ra khỏi cửa, bèn phát hiện ra Miêu
Thiên Thiên và ba gã Thanh Long Hội đã đứng trong sân, gương mặt không dễ coi
hơn y bao nhiêu.

Đèn đã được đốt lên. Mười ngọn đèn.

Ánh đèn tuy sáng, nhưng gương mặt
của mỗi người vẫn còn toàn bộ thật khó coi.

Bạch Ngọc Kinh thì ngoại lệ.

Gương mặt y thậm chí còn lộ ra một
nụ cười.

Chỉ tiếc là không ai đi nhìn gương
mặt y, cặp mắt của người nào cũng đều nhìn lom lom vào thanh kiếm của y.

Vỏ kiếm cũ kỹ, giây thao trên vỏ
kiếm cũng cũ kỹ như vậy, không còn thấy rõ màu sắc của nó vốn là màu gì.

Thanh kiếm này nhất định đã giết
không biết bao nhiêu người.

Thanh kiếm nằm trong cái vỏ cũ kỹ
ấy, nhất định là bén nhọn đáng sợ lắm. Bởi vì đây vốn là thanh kiếm đáng sợ
nhất trong giang hồ.

Trường Sinh Kiếm !

Y chỉ có đi giết người, trước giờ
chưa một ai giết được y !

Châu Đại Thiếu bỗng hối hận quá,
đáng lý ra không nên đi đắc tội với Miêu Thiên Thiên, nếu không hai người bọn
họ mà liên thủ lại, không chừng còn có hy vọng, nhưng bây giờ … Hiện tại y
bỗng thấy Bạch Mã Trương Tam và Triệu Nhất Đao đang bước vào, hai người này
chắc chắn cũng là cao thủ đệ nhất lưu trong giang hồ.

Ánh mắt của Châu Đại Thiếu lập tức
lại tràn đầy hy vọng.

Mỗi người đều hiểu thầm trong bụng,
mình chỉ có hai con đường:

Giết người ta !

Hay bị người ta giết.

oOo Mỗi người đều nghĩ trật cả.

Bạch Ngọc Kinh cũng biết bọn họ nghĩ
trật, nhưng y cố ý sa sầm nét mặt nói:

– Các vị đến đây vì lẽ gì, ta đã
biết rồi.

Không ai trả lời.

Người trong phòng này, không một ai
là không lão luyện trong giang hồ, người lão luyện không đến lúc cần thiết,
nhất định không chịu mở miệng ra.

Bạch Ngọc Kinh nói xong câu đó, cũng
ngừng lại, ánh mắt đưa qua Châu Đại Thiếu, sau đó qua từng người một, đến Triệu
Nhất Đao, mới chầm chậm nói:

– Ta là ai, chắc các vị đều đã biết
?

Mỗi người đều gật đầu, ánh mắt lại
bất giác đưa về chỗ thanh kiếm.

Bạch Ngọc Kinh bỗng cười lên một
tiếng rồi nói:

– Các thứ các vị muốn, đang nằm
trong người ta đây.

Mỗi người đều mở tròn mắt ra, ánh
mắt ai nấy đều tràn đầy khát vọng, ham muốn, tham lam.

Bạch Mã Trương Tam vốn là một người
đàn ông rất anh tuấn, nhưng bây giờ y bỗng biến ra thật đáng thương không tả
được.

Chỉ có gã áo đen là gương mặt vẫn
không lộ vẻ gì, bởi vì trong lòng y không có dục vọng. Y vốn là một người xấu
xí nhất trong bọn, nhưng trong đám người đó, xem ra y bỗng biến thành thật khả
ái.

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Các vị muốn lấy các thứ này, cũng
đơn giản lắm, chỉ cần các vị hứa cho ta một chuyện.

Châu Đại Thiếu nhịn không nổi mở
miệng hỏi:

– Chuyện gì ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Lấy thứ đồ này đi rồi, là lập tức
đi ngay, từ nay trở về sau không được lại tìm ta.

Mọi người mở mắt ra càng lớn hơn,
hiển nhiên vừa kinh kỳ vừa mừng rỡ.

Không ai ngờ rằng điều kiện của y
lại có đơn giản dễ dàng như vậy.

Châu Đại Thiếu ho khẽ lên hai tiếng,
gượng cười nói:

– Chúng tôi và Bạch công tử trước
giờ không có gì hiềm khích, hiệp danh của Bạch công tử, chúng tôi đã ngưỡng mộ
từ lâu, chỉ cần lấy được thứ đồ này, dĩ nhiên là chúng tôi đi ngay, không những
vậy sau này không ai dám lại quấy nhiễu Bạch công tử.

Triệu Nhất Đao lập tức gật đầu ra
dấu đồng ý lắm.

Bạch Mã Trương Tam và ba gã Thanh
Long Hội dĩ nhiên cũng không có gì để nói.

Miêu Thiên Thiên thì có chuyện để
nói.

Y bỗng hỏi:

– Không biết Bạch công tử tính đưa
thứ đồ này cho ai ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Đó là chuyện của các ngươi, tốt
nhất là các ngươi tự mình thương lượng với nhau.

Bạch Mã Trương Tam nhìn nhìn Miêu
Thiên Thiên, rồi lại nhìn nhìn Châu Đại Thiếu, chau mày không nói gì.

Ba gã Thanh Long Hội hình như cũng
muốn đứng dậy nói gì, nhưng đảo quanh tròng mắt một cái, lại thôi không nói.

Châu Đại Thiếu bỗng nói:

– Thứ đồ này từ Thanh Long Hội ra,
tự nhiên là nên trả lại cho các đại ca trong Thanh Long Hội.

Triệu Nhất Đao vỗ tay nói:

– Đúng vậy, có lý lắm.

Ba gã Thanh Long Hội lập tức đứng
dậy, hướng về bọn họ vái một cái.

Người đứng giữa nói:

– Hai vị trượng nghĩa nói giùm,
Thanh Long Hội nhất định không quên công ơn hai vị.

Triệu Nhất Đao nghiêng người nói:

– Không dám.

Châu Đại Thiếu mỉm cười nói:

– Vạn Kim Đường sau này còn nhờ
Thanh Long Hội nhiều lắm, ba vị đại ca hà tất phải khách khí.

Người này xem ra có vẻ như một đại
thiếu gia cả ngày chỉ biết ăn, nhưng ăn nói làm việc, hoàn toàn tinh minh lão
luyện quá chừng, chính là một người làm ăn đúng mực. Xem gió chuyển đà, đầu cơ
thủ xảo, những chuyện đó hình như trời sinh y rất hiểu tường tận.

Miêu Thiên Thiên trừng mắt nhìn y
một cái, tuy trong lòng không phục, cũng không biết làm sao.

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Chuyện này có phải như vậy là đã
quyết định xong xuôi rồi ?

Miêu Thiên Thiên nói:

– Hừ.

Bạch Ngọc Kinh thở phào một hơi dài,
lấy trong người ra một cái cẩm nang bằng vàng, tùy tiện vức lên bàn.

Bất kể trong cẩm nang có gì, cái cẩm
nang này xem ra cũng chính nó là một thứ giá trị không nhỏ.

Nhưng y tùy tiện vứt ra, như vứt một
thứ đồ rác rến vậy.

Mọi người đưa mắt nhìn chăm chú vào
cẩm nang, ai nấy đều thở phì ra, nhưng không ai nói tiếng nào.

Bạch Ngọc Kinh lạnh lùng nói:

– Đồ đã để trên bàn, sao các vị còn
không lấy đi ?

Ba gã Thanh Long Hội nhìn nhau một
cái, một người trong bọn bước lại mở tung cẩm nang ra.

Vài chục hột màu sắc lộng lẫy lập
tức lăn xuống bàn, nào là Ba Tư Miêu Nhãn thạch, Thiên Trúc bảo thạch, mỹ ngọc
Hòa Điền, minh châu lớn bằng mắt rồng.

Ngay cả ánh đèn cũng phảng phất như
sáng rực lên.

Bạch Ngọc Kinh nằm duỗi ra lười lẫm
trong ghế, lấy mắt nhìn đống châu báu, ánh mắt y lộ vẻ gì đó thật kỳ quái.

Những thứ đồ này không phải là dễ
dàng lấy được, y cũng đã phải trả một cái giá.

Y cũng hiểu bọn họ đại biểu cho thứ
gì … rượu ngon, y phục hoa lệ, giường chiếu sạch sẽ thoải mái, đàn bà ôn nhu
mỹ lệ, và sự tôn kính ngưỡng mộ của đàn ông.

Những thứ đó là những thứ không thể
thiếu được cho một hạng người đàn ông như y. Nhưng bây giờ, y bỏ hết chúng nó,
nhưng trong lòng không có một chút gì tiếc rẻ hối hận.

Bởi vì y biết y được một thứ còn tốt
hơn. Bởi vì bao nhiêu tài phú trên đời này, cũng không thể nào lấp đầy cái hư
không và tịch mịch trong lòng y.

Nhưng hiện tại, y không còn tịch
mịch hư không nữa.

Tài phú để trên bàn đó, kỳ quái là,
đến bây giờ vẫn không ai thò tay ra lấy.

Càng kỳ quái nữa là, ánh mắt của
những người này, không những không có tí gì mừng rỡ, ngược lại lộ vẻ thất vọng
vô cùng.

Bạch Ngọc Kinh ngẩng đầu lên nhìn
bọn họ, y chau mày hỏi:

– Các ngươi còn muốn gì nữa ?

Châu Đại Thiếu lắc lắc đầu.

Ba gã Thanh Long Hội cũng lắc lắc
đầu.

Châu Đại Thiếu bỗng nói:

– Bạch công tử xin chờ đây một chút,
chúng tôi ra ngoài một lát, lập tức sẽ về lại ngay.

Bạch Ngọc Kinh hỏi:

– Các ngươi còn thương lượng gì nữa
?

Châu Đại Thiếu gượng cười nói:

– Có chút chuyện nhỏ.

Bạch Ngọc Kinh nhìn bọn họ, ngần ngừ
một lát, rốt cuộc y để bọn họ bước ra.

Bao nhiêu người ở đó đều bước ra
khỏi phòng.

Bạch Ngọc Kinh cười nhạt, đối với
những người này, y không hề lo sợ gì, cũng không sợ bọn họ có âm mưu ngụy kế
gì. Y cam tâm đưa ra những thứ đó, vì y muốn đem cô đi yên chuyện, không muốn
cô bị chịu thêm chuyện gì kinh hoảng, đó thật là chuyện ngu xuẩn đáng buồn
cười.

Nhưng bọn họ còn muốn gì nữa bây giờ
?

Y đoán không ra.

Song cửa đang mở.

Y có thể thấy bọn họ đang làm gì,
không ai đến bên cái lầu nhỏ kia, cái lầu nhỏ đó vẫn còn yên tĩnh lắm.

Nhất định cô đang ngủ rất ngon.

Lúc đang ngủ, cô có vẻ như một đứa
trẻ thơ, thuần chân, ngọt ngào làm sao.

Khóe miệng của Bạch Ngọc Kinh bất
giác lộ một nụ cười.

Bỗng nhiên, bao nhiêu người đó lại
trở về lại phòng. Trong tay mỗi người đang cầm một cái bao, đặt lên mặt bàn, mở
tung ra.

Bạch Mã Trương Tam đem lại một chuỗi
minh châu.

Miêu Thiên Thiên là một chồng vàng
lá.

Thanh Long Hội là một rương bạc
trắng phau.

Châu Đại Thiếu là một tờ ngân phiếu
mới toanh.

Những thứ đó, đối với bất cứ ai, đều
là một bát tài phú, giá trị không hề dưới những đồ châu báu của Bạch Ngọc Kinh.

Bạch Ngọc Kinh nhịn không nổi hỏi:

– Các vị tính làm gì vậy ?

Châu Đại Thiếu đứng dậy, nói:

– Đây là một chút kính ý của chúng
tôi đối với Bạch công tử, xin Bạch công tử nhận vào giùm.

Bạch Ngọc Kinh vốn là người khó bị
lay động, nhưng hiện tại y ngẫn người ra.

Bọn họ không muốn châu báu của y,
ngược lại còn đem tài phú lại tặng cho y.

Đây là vì lý do gì ?

Y nghĩ không ra.

Châu Đại Thiếu ho nhẹ mấy tiếng, nói
tiếp:

– Chúng tôi… chúng tôi cũng mong
Bạch công tử hứa cho một chuyện.

Bạch Ngọc Kinh hỏi:

– Chuyện gì ?

Châu Đại Thiếu nói:

– Không biết Bạch công tử tính ở nơi
này bao lâu nữa ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

– Trời sáng là ta đi ngay.

Châu Đại Thiếu tươi nét mặt nói:

– Vậy thì quá tốt.

Bạch Ngọc Kinh hỏi:

– Ngươi đang nói chuyện gì vậy ?

Châu Đại Thiếu cười nói:

– Bạch công tử đi rồi, thì còn có
chuyện gì nữa ?

Bạch Ngọc Kinh lại ngẫn mặt ra.

Y vốn nghĩ rằng bọn họ không để cho
y đi, nào ngờ bọn họ chỉ hy vọng y mau mau đi, còn chịu tình nguyện tặng thêm
cho y bao nhiêu đó tiền bạc.

Đây lại là vì lý do gì ?

Y càng nghĩ không ra.

Châu Đại Thiếu ngần ngừ một lúc, lại
nói:

– Chỉ bất quá, không biết Bạch công
tử đi một mình hay là sao ?

Bạch Ngọc Kinh bỗng nhiên hiểu ra.

Thì ra bọn họ không phải đang tìm y,
mà là tìm Viên Tử Hà, chỉ bất quá vì họ cố kỵ thanh kiếm của y, vì vậy mới còn
chần chừ chưa dám động thủ.

Bọn họ không tiếc bao nhiêu đó tiền
bạc, cũng nhất định phải chiếm cho được cô, rốt cuộc mục đích của bọn họ với cô
là thế nào ?

Nếu cô chỉ bất quá là một cô bé trốn
nhà vì chuyện hôn nhân, tại sao lại kéo theo bao nhiêu đó tay cao thủ vũ lâm
oai chấn một cõi ?

Không lẽ những gì cô nói đều là giả
dối cả ?

Bạch Ngọc Kinh biết mình vĩnh viễn
không bao giờ suy đoán ra được, nhưng đó không phải là điều trọng yếu. Điều
trọng yếu là, cô đang ở bên cạnh y, không những vậy cô sẽ không bao giờ rời xa
y. Điều đó đã quá đủ.

Đây là câu chuyện thứ nhất của tôi,
vũ khí thứ nhất. Câu chuyện này dạy cho chúng ta … bất kể là kiếm có bén nhọn
đến đâu, cũng không sánh được với cái mỉm cười mê hồn. Vì vậy cái loại vũ khí
thứ nhất tôi đang nói đây, không phải là kiếm, mà là nụ cười, chỉ có nụ cười
mới chinh phục được lòng người.

Vì vậy lúc
mình hiểu được cái đạo lý này, mình nên thu thanh kiếm lại, cười cười một chút.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+